Nhân gian bất tu tiên - Chương 1210: Hồn Nhiên Khắc Họa: Nét Cọ Của Thế Hệ Mới
Đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch bao trùm Thị Trấn An Bình, nhưng không thể che lấp đi ánh sáng le lói từ quán sách nhỏ của Tạ Trần. Ánh đèn dầu hắt bóng hắn lên tường, tạo thành một cái bóng cao lớn, trầm mặc, và những lời hắn thốt ra cuối chương trước vẫn còn vương vấn trong không gian, như một lời tiên tri được thốt ra từ tận đáy lòng: "Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới cái gọi là 'tiên' mà là bằng cách sống trọn vẹn với cái 'người' của chính mình. Họ sẽ là những người xây dựng nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, một kỷ nguyên mà giá trị của 'sống một đời bình thường' được tôn vinh hơn bao giờ hết."
Tạ Trần ngồi xuống, khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ. Ngoài kia, đêm đã khuya, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn còn sáng, soi rọi lên những trang giấy cũ và hai bóng hình, một lớn một nhỏ, đang cùng nhau suy ngẫm về những điều lớn lao, về con đường mà nhân loại sẽ bước đi trong một thế giới không còn Thiên Đạo. Đó là một con đường đầy thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, được kiến tạo bởi chính những con người phàm tục, bằng trí tuệ và lòng nhân ái của mình.
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch. Ánh nắng sớm tinh khôi mỏng mảnh như tơ lụa, khẽ khàng len lỏi qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, nhảy múa trên những kệ gỗ cũ kỹ, làm sáng lên lớp bụi thời gian bám trên từng cuốn thư tịch cổ. Mùi giấy cũ và mực, quyện lẫn với hương trầm thanh khiết vừa được Tạ Trần thắp lên, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa an lành. Từ xa, tiếng chim hót líu lo như những khúc ca chào ngày mới, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, mang theo hơi mát lành của buổi sớm. Tạ Trần, với thân hình gầy gò và làn da trắng nhợt đặc trưng của một người thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió, đã ngồi sau quầy từ bao giờ. Hắn không vội vàng pha trà hay mở cửa, mà chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bìa một cuốn sách đã ngả màu thời gian, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Khuôn mặt thanh tú của hắn khẽ giãn ra, một nụ cười mỉm chiêm nghiệm nở trên môi, dường như hắn đang lắng nghe nhịp thở của cả Thị Trấn An Bình đang từ từ thức giấc, một nhịp thở chậm rãi, bình yên và đầy sức sống.
Hắn thầm nhủ, "Một buổi sáng bình yên... Đó là điều ta từng khao khát." Khát khao ấy, giờ đây, đã không còn là một giấc mộng viển vông, mà đã trở thành hiện thực, thành một phần của mỗi ngày trôi qua. Tạ Trần nhớ lại những năm tháng xưa cũ, khi Thiên Đạo còn thịnh hành, khi các tu sĩ tranh đoạt linh khí, khi mỗi khoảnh khắc đều tiềm ẩn những biến cố kinh thiên động địa. Cuộc sống khi ấy là một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ, một cuộc chiến giành giật quyền năng và sự bất tử, mà ở đó, cái gọi là "bình yên" chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai cơn bão. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn chẳng còn, và những "thần thông quảng đại" đã dần lùi vào dĩ vãng, trở thành những câu chuyện cổ tích kể cho trẻ thơ. Con người đã trở về với bản chất phàm tục của mình, và chính trong sự phàm tục ấy, họ tìm thấy một vẻ đẹp khác, một sự trọn vẹn khác.
Tiểu An, cậu bé thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, bước ra từ phòng trong. Cậu nhanh nhẹn sắp xếp lại những chồng sách, tay thoăn thoắt, nhưng ánh mắt không ngừng liếc nhìn Tạ Trần, dường như có điều muốn nói. Đến khi đã sắp xếp xong xuôi, cậu bé mới không nén được sự hào hứng, chạy đến bên quầy, đôi mắt sáng lên dưới ánh nắng sớm.
"Tiên sinh, tiên sinh!" Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo sự phấn khích khó tả. "Con vừa nghe được một câu chuyện lạ lùng lắm! Ở làng bên, có một người thợ mộc đã biến khúc gỗ khô thành một con rồng biết bay! Nó bay lượn trên trời, phun lửa, làm cả làng kinh ngạc! Con người không có linh lực, không có pháp thuật, mà lại có thể làm được điều thần kỳ như vậy! Người đó còn tài hơn cả tiên nhân dùng pháp thuật ngày xưa nữa!"
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm thúy nhìn cậu bé. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Ồ, thật vậy sao? Một con rồng biết bay, do một người thợ mộc chế tác?" Giọng hắn trầm tĩnh, không hề tỏ vẻ nghi ngờ hay kinh ngạc, mà như thể hắn đã chờ đợi những câu chuyện như vậy từ lâu. Hắn vươn tay, chậm rãi cầm lấy ấm trà đặt trên bàn, động tác pha trà của hắn luôn tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể mỗi động tác đều là một phần của nghi thức thiêng liêng. "Ngươi có biết, Tiểu An, cái gọi là 'pháp thuật' của tiên nhân ngày xưa, thực chất cũng là sự vận dụng và hiểu biết sâu sắc về quy luật của tự nhiên, của linh khí. Chỉ là, họ đã đi theo một con đường khác, một con đường mà cuối cùng lại dẫn họ đến chỗ 'mất người'." Hắn khẽ thở dài, rồi rót một chén trà nóng hổi, hương thơm thanh khiết của trà lan tỏa khắp không gian quán sách. "Còn người thợ mộc kia, y không dùng đến linh khí, không dùng đến pháp thuật, mà lại dùng chính ��ôi tay, khối óc và sự tinh xảo của mình để tạo nên điều kỳ diệu. Cái đó, có lẽ còn đáng quý hơn vạn lần những 'phép màu' của tiên nhân."
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt cậu bé mở to, cố gắng lĩnh hội từng lời của Tạ Trần. "Thưa tiên sinh, con đã hiểu một phần. Ý tiên sinh là, những điều kỳ diệu không nhất thiết phải đến từ sức mạnh siêu nhiên, mà có thể đến từ chính khả năng của con người?"
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi cái khô khốc của buổi sáng. "Đúng vậy. Khi Thiên Đạo còn thịnh, con người bị ám ảnh bởi quyền năng, bởi khao khát thành tiên, thành thần. Họ tin rằng chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi thế giới, mới có thể mang lại hạnh phúc. Nhưng rồi, họ lại đánh mất chính mình trong cuộc truy cầu vô tận ấy. Cái gọi là 'tiên', cuối cùng lại trở thành một cái lồng giam hãm nhân tính, khiến con người trở nên lạnh lùng, vô cảm, và dần dần quên đi giá trị của cuộc sống bình thường." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn một chút, chiếu rọi lên những con đường đất, lên những mái nhà đơn sơ của Thị Trấn An Bình. "Còn bây giờ, khi cái lồng ấy đã vỡ, con người có cơ hội tự mình định nghĩa lại hạnh phúc, định nghĩa lại giá trị của sự tồn tại. Họ không còn trông chờ vào 'tiên nhân giáng thế' để giải quyết vấn đề, không còn tin rằng 'sức mạnh' là yếu tố duy nhất quyết định mọi thứ. Thay vào đó, họ học cách dùng trí tuệ, lòng trắc ẩn, và chính những đôi tay khéo léo của mình để kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Hắn khẽ vuốt ve cuốn sách cũ, một quyển Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', mặc dù hắn không trực tiếp tu luyện nó, nhưng triết lý của nó đã thấm sâu vào tư tưởng của hắn, định hình cách hắn nhìn nhận thế giới. "Những câu chuyện như của người thợ mộc kia, hay như việc Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu tìm thấy sự hòa giải, đều là những minh chứng sống động cho sự chuyển mình của Nhân Gian. Chúng là những hạt giống của 'Nhân Đạo' đang nảy mầm, lặng lẽ nhưng đầy sức sống. Cái gọi là 'phép màu', giờ đây, không c��n là những chưởng pháp kinh thiên động địa, mà là sự sáng tạo của con người, là sự kết nối giữa người với người, là khả năng biến những điều bình thường nhất thành những điều phi thường."
Tiểu An lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cậu bé không chỉ thông minh mà còn tràn đầy sự hiếu kỳ và khát khao học hỏi. Cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời của Tạ Trần, và những triết lý ấy, dù có vẻ phức tạp, nhưng lại được diễn giải bằng những ví dụ gần gũi, đời thường, khiến cậu dễ dàng tiếp thu. Cậu bé bắt đầu hiểu rằng, thế giới mà mình đang lớn lên, một thế giới không còn tiên nhân và phép thuật, không hề nghèo nàn hay kém cỏi hơn thế giới của những câu chuyện cổ tích. Ngược lại, nó có một vẻ đẹp riêng, một sự kỳ diệu riêng, đến từ chính những con người bình thường, từ những nỗ lực không ngừng nghỉ của họ.
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sáng. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện lạ thường. Cái "điểm neo nhân quả" mà hắn vô tình trở thành, giờ đây không còn là gánh nặng mà là một trọng trách, một niềm hy vọng. Hắn không cần phải làm gì lớn lao, không cần phải thi triển thần thông, chỉ cần quan sát, chiêm nghiệm, và đôi khi, chỉ cần gieo vào lòng người những hạt giống của trí tuệ và lòng trắc ẩn, là đủ. Hắn tin rằng, chính những hạt giống ấy, được tưới tắm bởi cuộc sống bình thường và sự kết nối giữa con người, sẽ nảy mầm thành một rừng cây cổ thụ vững chắc, tạo nên một "Nhân Đạo" bền vững, không còn phụ thuộc vào bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Tiếng cười trong trẻo của trẻ con từ ngoài phố vọng vào, như một khúc nhạc vui tươi, báo hiệu cho một ngày mới đầy ắp những câu chuyện đời thường, những "phép màu" của con người. Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hy vọng vào thế hệ kế cận, những người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bằng cách vươn tới "tiên", mà bằng cách sống trọn vẹn với "người" của chính mình.
***
Bên ngoài quán sách, Thị Trấn An Bình đã bừng lên sức sống rộn ràng. Nắng vàng rực rỡ đổ tràn xuống những con đường đất, len lỏi qua các mái hiên nhà gỗ và gạch đơn giản, tạo nên một bức tranh rực rỡ sắc màu. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng vang vọng từ các gian hàng ven đường, tiếng bánh xe ngựa lọc cọc trên đá, và tiếng bước chân vội vã của những người dân đang bắt đầu một ngày mới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm tục. Mùi thức ăn thơm lừng từ những quán ăn nhỏ, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau sương đêm, và mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình và thân thiện đặc trưng của Thị Trấn An Bình.
Không khí ấy, tuy không có chút linh khí nào vương vấn, nhưng lại tràn đầy sinh khí của con người. Đó là một sinh khí đến từ sự lao động, sự giao tiếp, sự sẻ chia, và cả sự hồn nhiên. Ngay bên bờ suối nhỏ chảy qua thị trấn, nơi những khóm hoa dại đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc dưới ánh nắng, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ vang vọng. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cùng nhóm bạn chơi trò đuổi bắt. Quần áo của cô bé tuy có vài vết vá víu nhưng sạch sẽ, phản ánh sự giản dị và hồn nhiên của thế hệ lớn lên trong kỷ nguyên Nhân Gian. Cô bé chạy nhảy thoăn thoắt, tiếng cười giòn tan như tiếng chuông bạc, đôi khi cúi xuống ngắt một bông hoa dại, cài lên mái tóc của mình, rồi lại tiếp tục cuộc chơi không ngừng nghỉ. Với Tiểu Hoa và những đứa trẻ khác, thế giới này không có tiên nhân, không có ma quỷ, không có những trận chiến kinh thiên động địa. Thế giới của chúng là những dòng suối trong vắt, những cánh đồng xanh mướt, những câu chuyện kể của bà, và những trò chơi đơn giản nhưng đầy ắp niềm vui. Chúng không bị ám ảnh bởi quyền năng hay khao khát thành tiên, bởi vì chúng chưa từng biết đến sự tồn tại thực sự của những điều ấy.
Cách đó không xa, dưới bóng râm của một cây cổ thụ, Nàng Thơ Mộng Dao đang ngồi yên lặng, tay cầm bút lông và giấy vẽ, chăm chú khắc họa lại khung cảnh đời thường trước mắt. Nàng, với vẻ đẹp thanh thoát và y phục truyền thống nhã nhặn, tựa như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần, nhưng ánh mắt lại không hề vương vấn chút tiên khí nào. Thay vào đó, nó tràn đầy sự tập trung và niềm say mê với cái đẹp giản dị của cuộc sống. Từng nét bút của nàng uyển chuyển, tinh tế, phác họa lại dòng suối, những bông hoa dại, và cả những đứa trẻ đang nô đùa. Mộng Dao không tìm kiếm những cảnh tượng hùng vĩ hay những pháp thuật huyền ảo để đưa vào tranh. Nàng tìm thấy vẻ đẹp trong chính khoảnh khắc bình dị nhất: ánh nắng nhảy múa trên mặt nước, tiếng cười của trẻ thơ, hay dáng vẻ chăm chú của một người thợ thủ công.
Tiểu Hoa, sau một hồi nô đùa, chạy đến bên Mộng Dao, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn vào bức tranh đang dần hiện rõ. "Chị Mộng Dao, chị vẽ gì mà đẹp thế?" cô bé hỏi, giọng nói vẫn còn đong đầy hơi thở hổn hển sau cuộc chơi.
Mộng Dao khẽ ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ nhàng với Tiểu Hoa. Nụ cười của nàng thanh khiết như sương sớm, và ánh mắt nàng chứa đựng một sự dịu dàng đặc biệt. "Chị đang vẽ lại sự sống, Tiểu Hoa. Mỗi khoảnh khắc đều là một bức tranh tuyệt đẹp." Nàng chỉ vào những nét vẽ trên giấy, nơi Tiểu Hoa và những người bạn của mình đang hiện lên một cách sinh động. "Vẻ đẹp thực sự không nằm ở những điều lớn lao, mà ở sự bình dị, ở sự hồn nhiên của chúng ta, ở những gì chúng ta cảm nhận được mỗi ngày."
Xa hơn một chút, tại một góc phố khác, Thợ Gốm Lão Tôn đang kiên nhẫn hướng dẫn vài đứa trẻ khác cách nặn gốm. Bàn tay của hắn, chai sạn và dính đầy đất sét, khéo léo nhào nặn khối đất vô tri, biến nó thành một hình thù cụ thể. Vẻ mặt hắn hiền từ, đôi mắt ánh lên sự kiên nhẫn và niềm yêu nghề sâu sắc. Lão Tôn không phải là một tu sĩ, hắn cũng không có bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào. Nhưng hắn lại có khả năng biến đất và nước, hai nguyên tố thô sơ nhất, thành những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, những chiếc bình, chiếc bát, hay những tượng đất mang hồn. Mùi đất sét ẩm thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với tiếng đất sét được tạo hình nhẹ nhàng dưới bàn tay điêu luyện của hắn và những đứa trẻ.
"Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật," Lão Tôn trầm tư nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc, "Không cần phép thuật, chỉ cần đôi tay và trái tim. Mỗi khối đất đều có linh hồn riêng, và nhiệm vụ của chúng ta là đánh thức nó, cho nó một hình hài, một câu chuyện." Hắn mỉm cười, nhìn những đứa trẻ đang nặn nặn, bóp bóp những khối đất, dù vụng về nhưng lại đầy nhiệt huyết. "Chỉ cần kiên nhẫn, chỉ cần đặt tâm vào, thì điều bình thường cũng có thể trở thành điều phi thường."
Những lời nói của Lão Tôn, của Mộng Dao, và cả tiếng cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, tất cả đều là những minh chứng sống động cho sự thay đổi của Nhân Gian. Thế hệ trẻ này, lớn lên trong một thế giới không còn tiên đạo, không bị ám ảnh bởi quyền năng hay khao khát bất tử. Thay vào đó, chúng tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị, trong sự sáng tạo, trong việc kết nối với thiên nhiên và với nhau. Chúng học cách trân trọng từng khoảnh khắc, từng nét vẽ, từng khối đất được nhào nặn. Chúng không tin vào những phép màu xa vời, mà tin vào chính khả năng của mình, tin vào sức mạnh của sự kiên trì và niềm đam mê.
Đây chính là "Nhân Đạo" đang dần hình thành, một Nhân Đạo được xây dựng trên nền tảng của nhân tính, của trí tuệ, và của lòng trắc ẩn. Không có sự can thiệp của Thiên Đạo, không có sự chỉ dẫn của tiên nhân, con người tự mình tìm kiếm con đường, tự mình kiến tạo giá trị. Những câu chuyện như người thợ mộc biến gỗ thành rồng, hay những tác phẩm nghệ thuật của Mộng Dao và Lão Tôn, không phải là những phép thuật siêu nhiên, mà là những minh chứng cho sự sáng tạo vô hạn của con người khi được giải phóng khỏi những xiềng xích của quyền năng và danh vọng. Những giá trị của cuộc sống bình thường, của lao động thủ công, của nghệ thuật, đang dần được tôn vinh, trở thành nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Khi mặt trời đã ngả bóng về tây, nhuộm vàng cả một góc trời, ánh nắng dịu dàng và gió nhẹ nhàng mơn man qua từng tán lá, mang theo hơi thở của buổi chiều tà. Tạ Trần, sau một ngày dài quan sát và chiêm nghiệm, trở lại bàn trà quen thuộc của mình trong quán sách. Ánh đèn dầu đã được thắp lên từ sớm, xua đi bóng tối đang dần bao trùm, tạo nên một không khí ấm cúng và an lành. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, vị trà hơi chát nhưng vẫn giữ được hương thơm thanh khiết, làm tâm hồn hắn trở nên tĩnh lặng hơn. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ vừa mới tan cuộc chơi, tiếng cười hồn nhiên vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dư âm ngọt ngào của cuộc sống.
Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy mãn nguyện nở trên môi Tạ Trần. Hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong lòng nhân gian, một sự thay đổi không ồn ào, không khoa trương, mà lặng lẽ, từ từ len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống. Cái thế giới mà hắn đã từng trải qua, nơi con người bị ám ảnh bởi quyền năng, bởi khao khát thành tiên, giờ đây đã lùi về phía sau, trở thành một câu chuyện cũ, một ký ức phai mờ đối với thế hệ mới.
Hắn thầm nghĩ, "Thế hệ này... họ đang tìm thấy vẻ đẹp trong chính cuộc sống, không cần những lời hứa hão huyền của tiên đạo." Cái khao khát quyền năng, cái chấp niệm về sự bất tử, dường như đã không còn là điều chi phối tâm trí của những đứa trẻ như Tiểu Hoa, Mộng Dao, hay những người trẻ như Lão Tôn. Thay vào đó, chúng tìm thấy niềm vui trong những trò chơi dân dã, trong những nét vẽ tinh tế, trong việc nhào nặn đất sét thành hình. Chúng không còn nhìn lên trời cao để tìm kiếm thần linh, mà nhìn xuống đất mẹ, nhìn vào đôi tay mình, và nhìn vào những người xung quanh để tìm thấy ý nghĩa. "Lời tiên tri 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên' quả thực đã bắt đầu bén rễ từ những tâm hồn thuần khiết này," Tạ Trần tiếp tục chiêm nghiệm. Sự thay đổi trong tâm lý và khát vọng của con người, dù nhỏ bé và chậm rãi, nhưng lại là những bước đi vững chắc để biến lời tiên tri ấy thành hiện th��c.
Tiểu An, sau khi dọn dẹp xong xuôi, cũng ngồi xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt thông minh của cậu bé phản chiếu ánh đèn dầu, lấp lánh như những vì sao. Cậu bé cảm nhận được sự trầm tĩnh khác lạ từ tiên sinh của mình, một sự trầm tĩnh không phải của sự cô đơn, mà là của sự thấu hiểu và hy vọng.
Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, ánh mắt hắn dịu dàng, trầm ấm. "Tiểu An, con thấy đấy, hạnh phúc đôi khi không phải là sức mạnh, mà là sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc bình dị." Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách trên tay, như thể đang chạm vào chính linh hồn của triết lý mà hắn theo đuổi. "Trong kỷ nguyên cũ, người ta tin rằng càng mạnh, càng quyền năng, thì càng hạnh phúc. Họ chạy theo linh khí, chạy theo thần thông, để rồi càng mạnh lại càng cô độc, càng đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình. Cái giá của 'thành tiên' quá đắt, đến nỗi nó khiến con người 'mất người'."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm sâu vào tâm trí Tiểu An. "Còn bây giờ, thế hệ của con, của Tiểu Hoa, của Mộng Dao, của Lão Tôn... các con đang chứng minh một điều ngược lại. Hạnh phúc không phải là bay lượn trên trời cao, không phải là thi triển pháp thuật kinh thiên động địa. Hạnh phúc là tiếng cười của bạn bè bên bờ suối, là nét vẽ ghi lại vẻ đẹp của nhân gian, là khối đất sét được nhào nặn bằng cả tâm huyết. Hạnh phúc là sự kết nối, sự sáng tạo, sự sẻ chia. Đó là sự trọn vẹn của một cuộc sống bình thường, không cần đến bất kỳ sự siêu phàm nào."
Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực. Hắn lật dở vài trang sách cũ, những con chữ Hán Việt cổ điển nhảy múa dưới ánh đèn dầu. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Nhân Quả Luân Bàn khẽ xoay tròn, dù không phát ra ánh sáng rực rỡ, nhưng lại thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về mối liên hệ nhân quả giữa mọi hành động và hệ quả. Những hành động giản dị, những suy nghĩ thuần khiết của thế hệ trẻ, chính là những hạt giống nhân quả đang gieo mầm cho một tương lai khác.
"Quá trình này sẽ lâu dài, và sẽ có lúc chúng ta phải đối mặt với những thách thức lớn hơn," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định. "Những tư tưởng cũ, những chấp niệm về quyền lực vẫn còn cố gắng trỗi dậy, bởi vì bản chất của con người là khao khát những điều vượt xa tầm với. Nhưng ta tin rằng, chính sự hồn nhiên và cái nhìn mới mẻ của thế hệ này sẽ là bức tường thành vững chắc nhất để bảo vệ 'Nhân Đạo' khỏi những cám dỗ ấy."
Ánh mắt Tạ Trần chứa đựng sự mãn nguyện và hy vọng. Hắn không phải là một vị cứu tinh vĩ đại, không phải là người sẽ dẫn dắt nhân loại bằng sức mạnh siêu phàm. Hắn chỉ là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, một điểm neo nhân quả. Nhưng chính sự tồn tại của hắn, chính những lời nói và suy tư của hắn, đang lặng lẽ truyền cảm hứng, gieo mầm những giá trị mới vào lòng người.
Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn còn sáng, soi rọi lên hai bóng hình, một lớn một nhỏ, đang cùng nhau suy ngẫm về con đư���ng mà nhân loại sẽ bước đi. Con đường ấy, tuy không có tiên nhân dẫn lối, không có thần thông bảo vệ, nhưng lại tràn đầy hy vọng, được kiến tạo bởi chính những con người phàm tục, bằng trí tuệ, lòng nhân ái, và trên hết, là bằng sự trọn vẹn của một cuộc sống bình thường. Đó là tầm quan trọng của những câu chuyện đời thường, nghệ thuật và lao động thủ công trong việc định hình kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà sự hồn nhiên và cái nhìn mới mẻ của thế hệ trẻ báo hiệu cho sự hình thành vững chắc của 'Nhân Đạo' trong tương lai.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.