Nhân gian bất tu tiên - Chương 1219: Sóng Ngầm Vỡ Bờ: Khi Lẽ Phải Giao Tranh
Trong thế giới Thập Phương Nhân Gian, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, tu sĩ và người thường sống xen lẫn, nhưng Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Linh khí ngày càng mỏng, và một nghịch lý đau lòng hiện hữu: tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người" – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Một truyền thuyết cổ xưa vang vọng: chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới.
***
Sáng sớm, quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình đón chào một ngày mới bằng thứ ánh sáng trong trẻo, mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ. Những tia nắng đầu tiên của bình minh, vàng nhạt như mật, lướt trên những chồng sách cổ, đậu lại trên bìa cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" mà Tạ Trần vừa đặt xuống bàn tối qua. Hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ, một thứ hương vị quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống bình dị của Tạ Trần. Hắn ngồi sau quầy tính tiền bằng một tấm ván gỗ thô đã cũ, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn hiện trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại nhìn xa xăm ra ngoài ô cửa, nơi dòng người bắt đầu hối hả cho một ngày mưu sinh mới.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt thông minh lấp lánh và dáng người gầy gò trong bộ áo vải thô, đang cặm cụi quét dọn sàn nhà. Từng nhát chổi tre sột soạt, đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh lặng nhưng không làm gián đoạn dòng suy tưởng của Tạ Trần. Cậu bé vừa quét, vừa liếc nhìn vị tiên sinh của mình, rồi cất giọng hỏi, có chút tò mò và cả chút tự hào về trí tuệ của Tạ Trần:
“Tiên sinh, Lão Nông Lý hôm qua trông có vẻ suy nghĩ hơn nhiều. Lời tiên sinh nói hẳn đã có tác dụng, phải không ạ?”
Tạ Trần không vội trả lời, hắn khẽ nhấp một ngụm trà loãng. Hương vị thanh đạm của trà ngấm dần vào từng giác quan, giúp tâm trí hắn thêm phần minh mẫn. Hắn nhớ lại khuôn mặt đầy ưu tư, đầy nỗi uất ức của Lão Nông Lý, và cả ánh mắt bừng lên một tia hy vọng, một hạt mầm suy tư sau lời khuyên của mình. Hắn biết, lời nói của hắn không phải là một viên thuốc tiên chữa lành mọi vết thương, mà chỉ là một lời gợi mở, một cánh cửa nhỏ dẫn lối đến sự tự thức tỉnh.
“Hạt mầm đã gieo, Tiểu An à,” Tạ Trần đáp, giọng trầm ấm và chậm rãi, như đang cân nhắc từng từ ngữ. Hắn khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn gỗ đã mòn vẹt. “Nhưng đất kia còn nhiều đá sỏi. Lẽ phải của người này, có khi lại là nỗi oan ức của người khác.”
Tiểu An ngừng quét, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ khó hiểu. “Ý tiên sinh là sao ạ? Lão Lý nói ông ấy không sai, Lão Trần cũng nói ông ấy không sai. Vậy ai mới là người đúng?”
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như gió thoảng qua lá. “Trong nhân gian này, Tiểu An, cái gọi là ‘lẽ phải’ hiếm khi chỉ thuộc về một người. Nó là một tấm gương đa diện, phản chiếu từ nhiều góc độ khác nhau. Lão Lý có nỗi khổ của Lão Lý, cái danh dự gia tộc mà ông ấy xem trọng hơn cả dòng nước. Lão Trần cũng có ‘lẽ phải’ của Lão Trần, cái cảm giác bị vong ân bội nghĩa, bị chiếm đoạt lợi ích mà tổ tiên để lại.” Hắn dừng lại, nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Tiểu An, như muốn gieo vào đó một hạt giống triết lý. “Con người, khi đứng trước quyền lợi, rất khó buông bỏ. Ngay cả khi đã thấy được lỗi lầm của mình, áp lực từ những người xung quanh cũng có thể đẩy họ đi ngược lại với lương tâm. Đó là bản tính của con người, một bản tính đã ăn sâu vào cốt tủy từ ngàn vạn đời, khó lòng thay đổi chỉ trong chốc lát.”
Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian quán sách, mang theo một nỗi ưu tư rất khẽ v��� bản chất phức tạp của lòng người. Hắn biết, lời khuyên của hắn đã chạm đến tâm tư Lão Nông Lý, nhưng nó cũng giống như một hòn đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, có thể làm lay động những chấp niệm đã cũ, nhưng cũng có thể khuấy động những phản ứng bất ngờ từ những người xung quanh, những người chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật, hay những người cảm thấy quyền lợi của mình bị đe dọa.
“Vậy thì, lời tiên sinh nói liệu có… vô ích không ạ?” Tiểu An hỏi, giọng có chút lo lắng. Cậu bé chưa từng thấy Tạ Trần thất bại trong việc nhìn thấu hay giải quyết vấn đề, dù là nhỏ nhất.
Tạ Trần lắc đầu nhẹ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỏng. “Không có gì là vô ích, Tiểu An. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều là một sợi dây nhân quả, kết nối với vô số sợi dây khác, tạo nên tấm lưới vận mệnh. Vấn đề không phải là lời nói có ‘tác dụng’ hay không, mà là liệu người nghe có đủ sức mạnh nội tâm để bước qua những rào cản của chính mình và của xã hội hay không. Lão Lý đã nhận ra, nhưng liệu ông ấy có đủ dũng khí để hành động khác đi, khi cả làng đang nhìn vào, khi Lão Trần vẫn cố chấp?”
Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách trên bàn, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ dưới đầu ngón tay. Cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" dường như đang thì thầm với hắn về những nguyên lý cổ xưa, về sự tương tác giữa hữu vi và vô vi, giữa hành động và không hành động. Hắn biết, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, không còn phép thuật hay quyền năng để ép buộc con người phải thay đổi. Mọi sự đều phải xuất phát từ nội tâm, từ sự tự nguyện và tự thức tỉnh. Đó là một con đường khó khăn hơn rất nhiều so với việc dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, nhưng lại là con đường duy nhất để xây dựng một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới.
Tạ Trần gấp sách lại, đặt tay lên mặt bàn gỗ, một động tác dứt khoát nhưng vẫn toát lên vẻ trầm tĩnh vốn có. Ánh mắt hắn hướng về Tiểu An, ẩn chứa một quyết định. “Có lẽ, chúng ta cần phải trở lại Thôn Vân Sơn một lần nữa, Tiểu An. Không phải để can thiệp trực tiếp, mà là để quan sát. Để nhìn xem, những hạt mầm đã gieo sẽ nảy nở ra sao trong mảnh đất đầy đá sỏi ấy. Để hiểu rõ hơn về những sợi dây nhân quả đang buộc chặt những con người nơi đó.”
Tiểu An gật đầu, hiểu ý. Dù còn nhỏ, cậu bé cũng đã quen với việc đi theo Tạ Trần, học hỏi từ những hành động tưởng chừng như vô vi, nhưng lại ẩn chứa trí tuệ sâu sắc của tiên sinh mình. Cậu biết, mỗi chuyến đi, mỗi sự quan sát đều là một bài học quý giá, một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh vĩ đại về nhân quả và thế sự mà Tạ Trần đang dần hé mở. Tạ Trần đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Ánh nắng sớm đã lên cao, chiếu thẳng vào quán sách, làm bừng sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Hắn biết, chuyến đi này sẽ không chỉ là để giải quyết một mâu thuẫn nhỏ, mà còn là một cơ hội để hắn tiếp tục thấu hiểu bản chất của con người trong một kỷ nguyên không còn tiên đạo, một kỷ nguyên mà sự tồn tại của hắn, một phàm nhân nhìn thấu nhân quả, lại trở thành một điểm neo vô hình, định hình vận mệnh thế giới.
Tạ Trần khoác lên mình chiếc áo choàng vải cũ, màu nâu sẫm, thứ trang phục quen thuộc mỗi khi hắn rời khỏi quán sách. Hắn không có vẻ vội vã, bước chân ung dung, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tập trung cao độ, như một người thợ điêu khắc đang cẩn trọng quan sát khối đá để tìm ra hình hài tiềm ẩn bên trong. Tiểu An nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, đặt một vài quyển sách nhỏ và một bầu nước vào chiếc túi vải thô, rồi lẽo đẽo theo sau. Cả hai rời khỏi quán sách, bước vào dòng người hối hả của Thị Trấn An Bình, hướng về phía con đường dẫn đến Thôn Vân Sơn, nơi những gợn sóng ngầm đang dần vỡ bờ thành những con sóng dữ dội hơn. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng bánh xe nghiến trên đường đất, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, một bản giao hưởng mà Tạ Trần, một phàm nhân, đang cố gắng gìn giữ từng nốt nhạc.
***
Giữa trưa, ánh nắng mặt trời như đổ lửa xuống Thôn Vân Sơn. Không khí oi bức, ngột ngạt, khác hẳn sự trong lành và dịu mát của buổi sáng. Tạ Trần và Tiểu An vừa bước chân vào làng đã cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt trong bầu không khí. Không còn tiếng chim hót líu lo như hôm trước, không còn tiếng trẻ con nô đùa hồn nhiên. Thay vào đó là một sự căng thẳng lạ lùng, bao trùm lên từng mái nhà gỗ và đá nhỏ, từng con đường đất bụi mù. Tiếng suối chảy rì rầm giờ đây cũng dường như bị lấn át bởi những âm thanh nặng nề hơn, những tiếng xì xào bàn tán xen lẫn sự giận dữ.
Họ không cần phải đi sâu vào làng để tìm hiểu. Ngay gần con suối nhỏ chảy qua, nơi cung cấp nguồn sống cho cả Thôn Vân Sơn, một đám đông đã tụ tập. Tiếng cãi vã, gào thét vang vọng, xé toạc sự tĩnh lặng vốn có của thôn quê. Khói bếp từ những căn nhà lụp xụp dường như cũng đặc quánh hơn, hòa cùng mùi đất khô và cỏ dại dưới cái nắng gay gắt, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, bức bối đến khó tả.
Lão Nông Trần, với gương mặt đỏ gay vì giận dữ, đứng chắn ngay trước dòng suối, thân hình chắc nịch của một người nông dân đã chai sạn vì nắng gió. Đôi mắt ông ta trợn trừng, hằn lên những tia máu, và bàn tay gân guốc nắm chặt một cành cây khô, giơ lên không trung như một lời tuyên bố chủ quyền. Ông ta không ngừng gào thét, từng lời nói như những mũi tên độc, nhắm thẳng vào một người đang đứng cách đó không xa.
“Nguồn nước này là của tổ tiên ta để lại! Ngươi, Lý gia, đừng hòng chiếm đoạt!” Lão Nông Trần gầm lên, tiếng nói khàn đặc vì uất ức. “Ngươi tưởng ta không biết ngươi đã đến quán sách c��a tên thư sinh kia nói xấu ta sao? Ngươi tưởng nói vài lời đường mật là có thể lừa gạt được ai sao? Cái loại vong ân bội nghĩa như ngươi, có ngày trời tru đất diệt!”
Lão Nông Lý, với vẻ mặt mệt mỏi và ưu tư hơn nhiều so với hôm qua, đứng cách Lão Nông Trần một khoảng. Ánh mắt ông ta không còn sự hung hăng, nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên quyết, pha chút bất lực. Ông lão nông dân này đã chìm trong suy tư suốt đêm qua, lời nói của Tạ Trần đã gieo vào lòng ông một hạt mầm của sự tự vấn, nhưng cái áp lực từ những chấp niệm đã cũ, từ sự cố chấp của Lão Nông Trần và những lời đàm tiếu của dân làng vẫn đang đè nặng lên vai ông.
“Trần huynh, ta nào có nói xấu ai. Ta chỉ muốn bàn bạc cho rõ ràng,” Lão Nông Lý cố gắng nói, giọng ông ta khàn đi. “Ai cũng cần nước, không thể cứ giữ khư khư như vậy! Trời đất sinh ra dòng nước, đâu phải chỉ riêng nhà huynh sở hữu?”
Ngay lập tức, những tiếng xì xào, bàn tán trong đám đông trở nên ồn ào hơn. Người dân làng, với làn da đen sạm vì nắng gió và những bàn tay chai sạn, giờ đây không còn giữ được vẻ chất phác, hiền hòa. Họ chia thành hai phe rõ rệt, mỗi phe đứng gần người mà họ ủng hộ. Những ánh mắt cảnh giác, nghi kỵ, và cả sự thù địch lộ rõ trên từng khuôn mặt.
Một người dân trong phe Lão Nông Trần, một Lão Nông khác với chiếc nón lá đội trễ trên đầu, lên tiếng gay gắt: “Đúng vậy! Lý gia cứ muốn chiếm lợi về mình! Ngày xưa nhà hắn nợ nần Trần gia, giờ khá giả một chút là quên hết ân tình. Trần gia không sai! Nước này bao đời nay nhà Trần vẫn có quyền ưu tiên, đâu ra cái chuyện ‘nước của trời đất’!”
Ngay lập tức, một người dân khác, thuộc phe Lão Nông Lý, cũng không chịu kém. “Không phải vậy! Trần gia quá đáng! Nước là của trời đất, sao có thể độc chiếm? Nhà Lý chỉ dùng đủ phần, còn bị nói xấu khắp nơi. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, không có nước thì làm sao mà sống đây?”
Cuộc tranh cãi trở nên hỗn loạn, những lời lẽ sắc bén được ném ra không ngừng, như những nhát dao cứa vào sự đoàn kết vốn có của làng quê. Những nỗi oan ức từ quá khứ, những ghen tỵ tích tụ từ lâu, giờ đây đều nhân cơ hội này mà bùng phát. Tạ Trần và Tiểu An đứng lại một góc khuất, dưới bóng mát của một cây cổ thụ, quan sát toàn bộ sự việc. Ánh mắt Tạ Trần lướt qua từng gương mặt, từng ánh nhìn giận dữ, từng cái nhíu mày đầy lo lắng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe và cảm nhận những sợi dây nhân quả đang xoắn chặt vào nhau, tạo thành một nút thắt ngày càng phức tạp.
Tiểu An nép sát vào Tạ Trần, có vẻ hơi sợ hãi trước cảnh tượng căng thẳng và sự giận dữ bùng nổ của những người dân làng. Cậu bé chưa từng thấy một cuộc cãi vã nào lại dữ dội đến thế, chỉ vì một dòng nước. “Tiên sinh, họ… họ trông thật đáng sợ,” Tiểu An thì thầm, giọng run run.
Tạ Trần đặt tay lên vai Tiểu An, khẽ vỗ nhẹ. “Con người, khi bị chấp niệm trói buộc, sẽ khó lòng giữ được sự bình tĩnh, Tiểu An à. Cái lẽ phải của họ, cái danh dự của họ, cái quyền lợi mà họ tin là của mình, đã trở thành những xiềng xích vô hình, giam hãm tâm hồn họ.” Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận rõ ràng hơn những dòng chảy nhân quả. Hắn thấy những mối thù truyền kiếp, những lời hứa bị lãng quên, những lần nhường nhịn bị coi là yếu đuối, tất cả đều góp phần tạo nên ngọn lửa tranh chấp này. Cái gọi là "mất người" không chỉ là sự đánh mất cảm xúc vì tu hành, mà còn là sự tha hóa của nhân tính khi những giá trị cốt lõi như lòng tin, sự sẻ chia bị xói mòn bởi ích kỷ và cố chấp. Đây chính là thử thách lớn nhất của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, không còn tiên môn để cầu cạnh, mà phải tự mình đối mặt với những phần sâu thẳm nhất, u tối nhất trong bản chất của chính mình.
Ánh nắng giữa trưa vẫn gay gắt, thiêu đốt mọi thứ. Cuộc cãi vã vẫn tiếp diễn, không có dấu hiệu dừng lại. Tạ Trần biết, những lời khuyên đơn thuần sẽ không đủ để hóa giải những mâu thuẫn đã ăn sâu bám rễ như thế này. Có lẽ, hắn cần một phương pháp tinh tế hơn, một điểm neo nhân quả không chỉ chạm vào một người, mà phải chạm vào cả một cộng đồng đang bị chia rẽ.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, Tạ Trần và Tiểu An đã rời khỏi Thôn Vân Sơn ồn ào, tìm đến một gò đất cao, cách làng một quãng khá xa. Từ đây, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh ngôi làng, những mái nhà lụp xụp giờ đây chìm trong sắc vàng cam của hoàng hôn, tĩnh lặng một cách lạ thường sau cuộc cãi vã dữ dội ban trưa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ cây hoang dại và một chút hơi đất ẩm, xua đi cái oi bức của buổi trưa. Những tiếng chim chiều hót thưa thớt, như những nốt nhạc buồn trong bản giao hưởng của buổi hoàng hôn.
Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại. Hắn không nói gì, chỉ để tâm hồn mình trôi theo dòng suy tưởng, sắp xếp lại những mảnh ghép của câu chuyện, từ lời bộc bạch của Lão Nông Lý cho đến cảnh tượng hỗn loạn ở con suối. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng "Nhân Quả Chi Nhãn," thấu triệt từng sợi dây liên kết vô hình giữa các sự kiện, giữa quá khứ và hiện tại, giữa lời nói và hành động. Cuộc tranh cãi đã tạm lắng, nhưng không khí căng thẳng vẫn bao trùm lấy ngôi làng, như một lớp sương mù dày đặc không thể tan biến. Sự chia rẽ đã quá rõ ràng, và niềm tin giữa những người dân làng đã bị sứt mẻ nghiêm trọng.
Tiểu An ngồi bên cạnh Tạ Trần, cũng nhìn về phía làng, đôi mắt cậu bé vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng. Cuối cùng, cậu bé không kìm được sự tò mò và nỗi ưu tư trong lòng, khẽ hỏi, giọng còn chút ngập ngừng: “Tiên sinh, vậy là lời tiên sinh nói với Lão Nông Lý không có tác dụng sao? Con thấy mọi việc còn tệ hơn trước, cả làng đều cãi vã…”
Tạ Trần từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn vẫn hướng về phía Thôn Vân Sơn xa xa, nơi những ánh đèn nhỏ li ti bắt đầu le lói. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng không kém phần ưu tư, như một người đang mang nặng một gánh lo chung của nhân thế. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu.
“Có tác dụng, Tiểu An. Nhưng nó chỉ là một hạt mầm,” Tạ Trần đáp, giọng trầm ấm và đầy triết lý, như đang giải thích một lẽ huyền vi của trời đất. “Khi một bên có sự thay đổi, bên kia sẽ cảm thấy bị đe dọa. Đó là bản tính của con người. Lão Lý đã bắt đầu nhìn nhận lại bản thân, nhưng sự thay đổi đó lại khiến Lão Trần cảm thấy quyền lợi của mình bị lung lay, cảm thấy bị sỉ nhục, bị phản bội bởi những lời nói ‘khác lạ’ mà Lão Lý có lẽ đã vô tình để lộ ra. Mỗi người đều có ‘lẽ phải’ riêng, và đôi khi, những lẽ phải đó lại xung đột gay gắt nhất, trở thành những ngọn núi ngăn cách.”
Hắn ngừng lại, để lời nói thấm vào tâm trí Tiểu An. Cậu bé chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu rõ hơn về sự phức tạp của lòng người mà Tạ Trần đang hé mở.
“Con người, khi không còn tiên đạo để dựa dẫm, không còn ai dùng sức mạnh ép buộc, thì phải tự tìm ra cách sống cùng nhau,” Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn mang một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang chuyển mình. “Nhưng đây, chính là thử thách lớn nhất. Không có phép thuật, không có quyền năng thần thánh, chỉ còn lại sự trần trụi của bản tính con người, với tất cả thiện ác, yêu ghét, chấp niệm và buông bỏ.”
Tạ Trần biết, những mâu thuẫn như thế này không phải là hiếm hoi trong kỷ nguyên Nhân Gian mới được thiết lập. Khi Thiên Đạo suy kiệt, khi con người không còn khao khát thành tiên, họ sẽ phải đối mặt với chính mình, với những vấn đề đời thường mà trước đây có thể bị che lấp bởi sự vĩ đại của tu luyện. Cuộc tranh chấp ở Thôn Vân Sơn, dù nhỏ bé, lại là một tấm gương phản chiếu những thách thức lớn hơn của toàn bộ nhân loại. Nó cho thấy "Vô Vi Chi Đạo" không có nghĩa là buông xuôi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc để có thể "điểm neo" một cách tinh tế nhất, khéo léo nhất vào dòng chảy nhân quả, dẫn dắt con người đến sự tự thức tỉnh và hòa hợp.
Ánh mắt Tạ Trần xa xăm, nhìn về phía ngôi làng đang dần chìm vào bóng tối. Hắn biết, con đường phía trước để hóa giải mâu thuẫn này sẽ không hề dễ dàng, và có lẽ cần một phương pháp tinh tế hơn nữa. Một hạt mầm đã được gieo, nhưng để nó nảy nở thành cây, cần phải chăm sóc, vun trồng, và đôi khi, cần phải nhổ bỏ những cỏ dại chấp niệm đang bủa vây. Hắn không thể dùng sức mạnh, cũng không muốn dùng lời nói suông. Hắn phải tìm một cách để những người dân nơi đây tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận, và tự mình lựa chọn con đường hòa giải. Một sự thay đổi từ bên trong, một sự thức tỉnh của nhân tính, mới là điều bền vững nhất trong kỷ nguyên không còn tiên đạo này.
Hoàng hôn đã dần tắt, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại mang trong mình gánh nặng của cả một kỷ nguyên. Hắn biết, việc giải quyết những xung đột nhỏ bé này, bằng trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ là nền tảng để xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian bền vững, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và có lẽ, đây cũng chính là sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua sức mạnh phi phàm, mà qua chính bản chất nhân văn của mình. Hắn khẽ đứng dậy, ph��i nhẹ bụi bám trên áo. Đêm đã buông xuống, và một kế hoạch mới, tinh tế hơn, đã bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.