Nhân gian bất tu tiên - Chương 1225: Sóng Nước Loạn Lòng: Lời Thề Không Khoan Nhượng
Thôn Vân Sơn, buổi sáng muộn, vốn dĩ phải là khoảnh khắc của sự an bình, khi ánh dương rải vàng trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, khi tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, và mùi đất ẩm cùng khói bếp len lỏi trong không khí. Thế nhưng, hôm nay, cái vẻ yên bình ấy đã bị xé toạc bởi một thứ âm thanh chói tai hơn cả tiếng gà gáy buổi sớm: tiếng người tranh cãi, tiếng bàn tán xôn xao, và một sự căng thẳng hữu hình, như làn sương mỏng nhưng lạnh lẽo, bao trùm khắp giếng làng và con đường dẫn ra con suối nhỏ.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng đã còng xuống theo tháng năm, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, giờ đây đứng giữa hai nhóm người đang đối mặt nhau, gương mặt đầy những nếp nhăn của lo âu. Bộ quần áo tiều phu đơn giản, sạch sẽ của ông, cùng cây rìu gỗ cũ kỹ trên tay, dường như trở nên lạc lõng giữa luồng khí thế hừng hực. Ông cố gắng dùng giọng nói chậm rãi, từ tốn của mình để xoa dịu tình hình, nhưng lời lẽ của ông, vốn thường mang tính khuyên răn và đạo lý, lại bị nhấn chìm bởi làn sóng phẫn nộ đang cuộn trào.
"Chư vị, xin hãy bình tĩnh!" Ông Lão Tiều Phu cất tiếng, cố gắng tạo ra một khoảng lặng trong mớ hỗn độn. Ông đưa ánh mắt cầu khẩn từ phía gia tộc Trần sang gia tộc Lý, và rồi lại dừng lại ở chiếc bình gốm của Tạ Trần, vẫn lặng lẽ đặt bên giếng, giờ đã đầy hơn so với những ngày đầu. "Nguồn nước là của chung, lòng người mới là gốc rễ. Chẳng phải lời tiên sinh Tạ Trần đã nói sao... chúng ta nên thấu hiểu, sẻ chia..."
Lời nói của ông Lão Tiều Phu như một làn gió nhẹ, lướt qua nhưng không thể dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy. Trưởng Tộc Trần, một người đàn ông đứng tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị, ăn mặc tươm tất hơn những người dân làng khác, bước lên phía trước, chặn đứng lời của ông Lão Tiều Phu. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, quét qua đám đông rồi dừng lại ở Ông Lão Tiều Phu, như thể muốn xuyên thủng sự kiên nhẫn của ông lão.
"Ông Tiều Phu," Trưởng Tộc Trần cất giọng, tiếng nói tuy không quá lớn nhưng lại đầy uy lực, át đi cả tiếng suối chảy. "Ông đã già rồi, đừng nói những lời vô nghĩa nữa! Gia tộc Trần ta không thể cứ mãi chịu thiệt thòi! Nước đã cạn, ruộng đồng khô hạn, con cháu ta đang khát. Chúng ta đã cố gắng nhẫn nhịn, nhưng đến giờ phút này, ai còn muốn nói đến sự sẻ chia hay lòng người?" Giọng điệu của ông ta không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố đanh thép, không cho phép phản đối. Khuôn mặt ông ta khắc khổ, những đường nét hằn sâu sự mệt mỏi và nỗi lo toan cho gia tộc, nhưng giờ đây lại bừng bừng ý chí kiên quyết. "Chiếc bình rỗng của tiên sinh Tạ Trần... nó có giúp ruộng lúa của ta xanh tốt lại không? Nó có giúp con cháu ta no đủ không? Không! Nó chỉ là một thứ đồ vật vô tri, và những lời triết lý cao xa ấy, giờ đây, không thể lấp đầy cái bụng đói của chúng ta!"
Đám đông dân làng, vốn đã chia thành hai phe rõ rệt, lại bắt đầu xì xào bàn tán. Những người thuộc gia tộc Trần gật gù đồng tình, ánh mắt họ đầy oán trách nhìn về phía gia tộc Lý. Những người thuộc gia tộc Lý thì giữ thái độ im lặng, nhưng vẻ mặt họ cũng không kém phần căng thẳng và bất mãn.
Lão Nông Trần, dáng người gầy gò, làn da rám nắng vì nắng gió đồng áng, đứng giữa nhóm người nhà mình, cố gắng cúi đầu xuống, giấu đi sự giằng xé đang diễn ra trong tâm can. Ông ta không giống như Trưởng Tộc Trần, người đã hoàn toàn khước từ những lời của Tạ Trần. Từ hôm qua, sau khi nghe lời Tạ Trần nói về "nước trong bình, sẻ chia, nguồn cội", tâm trí ông ta như bị một hòn đá lớn ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những đợt sóng ngầm. Ông đã dành cả đêm để trằn trọc, hình ảnh chiếc bình gốm, dòng suối cạn, và lời nói của Tạ Trần cứ luẩn quẩn trong đầu. Ông nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp khi cả làng cùng chung tay khai mương, dẫn nước, cùng sẻ chia hạt gạo. Nhưng giờ đây, những ký ức đó dường như quá xa vời, bị che lấp bởi sự thiếu thốn, bởi nỗi sợ hãi về một mùa màng thất bát.
Ông Lão Tiều Phu thở dài, ánh mắt ông nhìn Lão Nông Trần, ông nhận ra sự bối rối trong ánh mắt của người nông dân này. Ông biết, hạt mầm Tạ Trần gieo xuống đã nảy mầm trong lòng Lão Nông Trần, nhưng cái cây nhỏ bé ấy đang phải vật lộn giữa bão táp của chấp niệm và áp lực gia tộc. "Lão Trần," Ông Lão Tiều Phu nhẹ nhàng gọi, cố gắng khơi gợi lại chút lý trí. "Ông nhớ chứ, lời tiên sinh nói..."
Nhưng Trưởng Tộc Trần đã can thiệp, giọng nói đầy kiên quyết: "Ông Tiều Phu, ông nên về nhà nghỉ ngơi đi. Chuyện làng, để chúng tôi tự giải quyết. Gia tộc Trần ta đã quyết, không nhượng bộ! Nước là sự sống, và chúng ta sẽ bảo vệ sự sống của mình bằng mọi giá!" Ông ta quay sang đám người nhà mình, ánh mắt rực lửa. "Các người đã nghe rõ chưa? Không ai được phép chùn bước! Chúng ta đã chịu đựng quá đủ rồi!"
Lời tuyên bố của Trưởng Tộc Trần như một mũi tên xuyên thẳng vào lòng những người dân làng. Sự chia rẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những người thuộc gia tộc Trần hô vang hưởng ứng, tiếng nói của họ đầy giận dữ và quyết tâm. Những người thuộc gia tộc Lý thì mặt mày tối sầm, họ biết rằng cuộc chiến tranh giành nước, vốn chỉ là những lời lẽ gay gắt, giờ đây đã được nâng lên thành một lời thề không khoan nhượng.
Lão Nông Trần nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh đang giày vò tâm trí ông. Ông cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, sự mệt mỏi không chỉ vì thiếu thốn nước, mà còn vì sự giằng xé nội tâm. "Sẻ chia... nguồn cội..." ông lẩm bẩm, chỉ mình ông nghe thấy. Ông biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, Thôn Vân Sơn sẽ không còn là Thôn Vân Sơn nữa. Nó sẽ trở thành một bãi chiến trường khô cằn, nơi lòng người cũng cạn khô như dòng suối. Nhưng ông phải làm gì? Ông chỉ là một lão nông dân nhỏ bé, làm sao có thể chống lại ý chí của cả gia tộc, chống lại cái chấp niệm đã ăn sâu vào mỗi người? Ánh mắt ông lại vô thức liếc nhìn chiếc bình gốm, giờ đã đầy hơn, như một lời nhắc nhở lặng lẽ về một con đường khác, một con đường mà ông vẫn chưa đủ dũng khí để bước đi. Ông Lão Tiều Phu chỉ có thể lắc đầu bất lực, lùi lại, nhìn cảnh tượng chia rẽ đang diễn ra trước mắt, trong lòng nặng trĩu một nỗi thất vọng sâu sắc. Hạt mầm triết lý của Tạ Trần đã được gieo, nhưng liệu nó có thể sống sót và nảy nở giữa mảnh đất cằn cỗi của sự cố chấp này không? Ông không biết.
***
Trong quán sách của Tạ Trần, thời gian dường như trôi chậm hơn, mang theo một vẻ tĩnh lặng hiếm có. Nắng ấm từ ngoài cửa sổ chiếu vào, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ cũ kỹ, làm nổi bật lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, căng thẳng đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn. Dù đã cách xa, nhưng đôi khi, một làn gió bất chợt lại mang đến những âm thanh mờ nhạt của sự tranh cãi, như một lời nhắc nhở mơ hồ về thế giới bên ngoài.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố nhã nhặn, đang ngồi tựa lưng vào một chồng sách cổ, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ của một cuốn kinh thư đã ngả màu thời gian. Hắn không có vẻ cường tráng của một người tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh, sâu sắc của hắn lại toát ra một thứ uy nghiêm vô hình. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh thoát thoang thoảng trong không gian, tạo nên một bầu không khí thiền định. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi đối diện, đang cặm cụi với bài học của mình, thỉnh thoảng lại lật sách nhẹ nhàng, tiếng sột soạt nhỏ xíu không đủ làm xáo động sự yên tĩnh.
Tiểu An là một đứa trẻ hiếu kỳ, và cậu bé không thể hoàn toàn gạt bỏ những âm thanh vọng đến từ Thôn Vân Sơn. Cậu ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng, bối rối. Cậu bé cảm nhận được một sự bất ổn đang lớn dần, một điều gì đó vượt ra ngoài tầm hiểu biết non nớt của mình.
"Tiên sinh..." Tiểu An cất tiếng, giọng nói có chút dè dặt, khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. "Hình như bên Thôn Vân Sơn ồn ào hơn rồi ạ. Sẽ không có chuyện gì tồi tệ xảy ra chứ?"
Tạ Trần không ngẩng đầu lên ngay lập tức. Hắn vẫn giữ ánh mắt dán vào trang sách, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, tựa như có một dòng suy nghĩ sâu sắc đang chảy qua tâm trí hắn. Hắn chậm rãi đặt cuốn sách xuống, đặt nó ngay ngắn bên cạnh chồng sách, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng bao nhiêu là triết lý, bao nhiêu là sự thấu hiểu về nhân thế. Ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương chiều, nơi Thôn Vân Sơn đang oằn mình trong cơn biến động. Hắn không trực tiếp nhìn Tiểu An, nhưng mọi giác quan của hắn đều hướng về câu hỏi của cậu bé, như thể hắn đang tìm kiếm câu trả lời không phải từ chính mình, mà từ chính bức tranh nhân gian đang hiện ra trước mắt.
"Cái cây muốn lớn, phải chịu được giông bão," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm và điềm tĩnh, như thể hắn đang nói một điều hiển nhiên, một chân lý vĩnh cửu. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, nhưng mỗi từ hắn nói ra đều mang một sức nặng của sự chiêm nghiệm. "Lòng người muốn hòa hợp, cũng phải trải qua thử thách... Con người ta, khi đối diện với cái đói, cái khát, với sự thiếu thốn, mới bộc lộ hết bản chất của mình. Và cũng chính trong những giờ phút ấy, sự lựa chọn mới thực sự có ý nghĩa."
Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt chớp chớp, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu hết những triết lý cao siêu ấy, nhưng cậu cảm nhận được một sự thật nào đó, một chân lý đơn giản mà mạnh mẽ ẩn chứa trong từng lời Tạ Trần nói. Cậu bé thầm nghĩ, những giông bão mà tiên sinh nói, có lẽ chính là sự tranh giành nước ở Thôn Vân Sơn. Còn thử thách, là thử thách về lòng người, về sự sẻ chia và thấu hiểu.
Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ, ngón tay hắn lướt nhẹ trên những đường nét đã phai mờ của bìa sách, như thể đang chạm vào dòng chảy của thời gian, của những câu chuyện đã qua và những câu chuyện sắp tới. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ khác đang cuộn chảy. Hắn biết, con người ta thường chỉ tìm kiếm giải pháp khi mọi thứ đã đến bờ vực. Sự hòa hợp, nếu không trải qua thử thách, sẽ không bao giờ là sự hòa hợp bền vững. Nó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, dễ dàng tan vỡ trước những cơn sóng gió của đời thường. Hắn không can thiệp trực tiếp, không phải vì hắn vô tâm, mà vì hắn hiểu rằng, chân lý không thể bị ép buộc, sự thấu hiểu không thể đến từ quyền lực. Nó phải là một hạt mầm tự nảy nở từ sâu thẳm trong lòng mỗi người, được tưới tắm bằng chính những giọt nước mắt, mồ hôi và sự đấu tranh nội tâm.
Hắn cũng biết, hạt mầm của sự thấu hiểu đã được gieo. Ông Lão Tiều Phu đã mang nó đi, và Lão Nông Trần đã bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của nó. Nhưng một hạt mầm, để trở thành một cái cây vững chãi, cần phải trải qua nắng hạn, bão tố, cần phải tự mình vươn lên tìm ánh sáng. Cái "vô vi chi đạo" mà hắn theo đuổi không phải là sự thờ ơ, mà là sự tin tưởng vào khả năng tự nhận thức và tự chuyển hóa của con người. Hắn tin rằng, chỉ khi con người tự mình nhận ra giá trị của sự sẻ chia, của nguồn cội, thì cái hòa bình mà họ đạt được mới thực sự là hòa bình, mới thực sự là một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian này.
"Con người ta thường quên đi giá trị của những điều mình đang có," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn trầm ấm, ánh mắt vẫn dõi về phía xa. "Chỉ khi mất đi, hoặc đứng trước nguy cơ mất đi, họ mới bắt đầu trân trọng. Nước cũng vậy, lòng người cũng vậy." Hắn khẽ nhắm mắt lại, như thể đang hình dung ra khung cảnh hỗn loạn ở Thôn Vân Sơn, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh chiếc bình gốm của hắn vẫn lặng lẽ đứng đó, một biểu tượng của sự kiên nhẫn, của niềm tin vào khả năng thay đổi của nhân tính. "Chiếc bình ấy, Tiểu An, không phải là để chứa nước, mà là để chứa đựng lòng người. Và lòng người, cần thời gian để được đong đầy."
Tiểu An im lặng, cúi đầu xuống nhìn trang sách của mình, nhưng trong đầu cậu bé, những lời của Tạ Trần cứ vang vọng. Cậu biết, tiên sinh không muốn cậu hiểu ngay lập tức, mà muốn cậu tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm câu trả lời. Quán sách lại chìm vào sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng chim hót và tiếng lá cây xào xạc. Nhưng trong không khí, dường như có một luồng năng lượng vô hình, một dòng chảy của tư tưởng đang âm thầm lan tỏa, vượt qua không gian và thời gian, chạm đến những trái tim đang bối rối ở Thôn Vân Sơn. Tạ Trần vẫn ngồi đó, điềm tĩnh, ung dung, như một người lái đò trên dòng sông cuộc đời, không cố gắng chèo lái, mà chỉ tin tưởng vào dòng chảy tự nhiên, vào khả năng vượt qua ghềnh thác của những con thuyền nhỏ bé. Hắn là người gieo mầm, chứ không phải người thu hoạch. Hắn là người gợi mở, chứ không phải người phán quyết.
***
Buổi chiều, Thôn Vân Sơn chìm trong cái nắng gắt, không khí trở nên oi bức, ngột ngạt, như thể chính không khí cũng bị nung nấu bởi sự căng thẳng đang bao trùm. Tại giếng làng, nơi vốn là trái tim của cộng đồng, một cuộc đối đầu nảy lửa đang diễn ra, biến nơi đây thành một chiến trường vô hình. Tiếng quát tháo của Trưởng Tộc Lý, tiếng xì xào bàn tán của dân làng, tiếng nức nở yếu ớt của một vài phụ nữ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng bi ai. Chỉ có tiếng nước suối vẫn chảy đều đặn, không ngừng nghỉ, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về nguồn sống, và cũng như một sự chế giễu cho những mâu thuẫn đang diễn ra.
Trưởng Tộc Trần và Trưởng Tộc Lý đứng đối mặt nhau, chỉ cách một khoảng nhỏ, ánh mắt tóe lửa, như hai con mãnh thú đang chuẩn bị lao vào nhau. Trưởng Tộc Lý, với dáng vẻ oai vệ và lời nói đanh thép, là người đã đẩy mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm. Khuôn mặt ông ta đỏ gay vì tức giận, những đường gân xanh nổi lên trên thái dương, thể hiện sự phẫn nộ đã kìm nén bấy lâu. Đằng sau ông ta là Lão Nông Lý, với vẻ mặt cũng không kém phần cố chấp và không khoan nhượng, cùng đông đảo thành viên gia tộc Lý, những người đang nhìn về phía gia tộc Trần với ánh mắt đầy thù địch.
"Gia tộc Lý chúng ta đã nhẫn nhịn quá đủ!" Trưởng Tộc Lý gầm lên, tiếng nói của ông ta vang vọng khắp giếng làng, át đi mọi âm thanh khác. "Từ nay, nguồn nước này là của riêng chúng ta! Chúng ta sẽ tự xây đập, tự dẫn nước về ruộng của mình! Kẻ nào dám động vào, đừng trách chúng ta không nể tình láng giềng!" Ông ta vung tay lên, một cử chỉ đầy dứt khoát, như thể muốn xé toạc mọi mối liên hệ đã từng gắn bó giữa hai gia tộc. Lời tuyên bố của ông ta không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên chiến công khai, một sự phá vỡ hoàn toàn những quy tắc, những thỏa thuận đã tồn tại từ bao đời nay.
Trưởng Tộc Trần không hề tỏ ra kém cạnh, ông ta đáp trả không kém phần gay gắt, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây cũng bừng bừng lửa giận. "Thật nực cười! Nước nguồn là của trời đất! Các người muốn độc chiếm ư? Các người nghĩ ai cho các người cái quyền đó? Vậy thì đừng trách gia tộc Trần ta không niệm tình cũ! Chúng ta sẽ cho các người biết tay!" Ông ta cũng vung tay lên, chỉ thẳng vào mặt Trưởng Tộc Lý, ánh mắt ông ta đầy thách thức và kiên quyết. Đằng sau ông ta, Lão Nông Trần, cùng những thành viên khác của gia tộc Trần, cũng đang siết chặt nắm đấm, vẻ mặt căng thẳng và sẵn sàng cho một cuộc đối đầu.
Dân làng, những người đứng xung quanh, bị cuốn vào cơn lốc của sự tức giận và thù hằn. Họ chia thành hai phe rõ rệt, hoặc đứng về phía gia tộc Trần, hoặc đứng về phía gia tộc Lý, không còn ai giữ được sự khách quan. Ánh mắt họ đầy sợ hãi, bối rối, và sự bất an lan tỏa khắp không gian. Một vài phụ nữ trẻ đã bắt đầu nức nở, lo sợ cho tương lai của con cái và làng xóm. Ông Lão Tiều Phu đứng lùi về phía sau, gương mặt khắc khổ giờ đây lại càng thêm hằn sâu nỗi tuyệt vọng. Ông đã cố gắng hết sức, nhưng dường như lời nói của Tạ Trần, những triết lý về sự sẻ chia và nguồn cội, đã hoàn toàn bị lấn át bởi sự cố chấp và lòng tham của con người.
Lão Nông Trần đứng phía sau Trưởng Tộc Trần, thân hình gầy gò của ông ta dường như oằn xuống dưới áp lực. Ông ta là người chứng kiến toàn bộ màn đối đầu, nghe rõ từng lời lẽ cay nghiệt, từng lời đe dọa. Trong đầu ông ta, những lời của Tạ Trần lại vang vọng: "Sẻ chia... nguồn cội... lòng người..." Ông ta lẩm bẩm, chỉ mình ông nghe thấy, giọng nói yếu ớt đến mức gần như vô thanh. Khuôn mặt ông ta đau khổ, giằng xé giữa lòng trung thành với gia tộc và những suy nghĩ mới mẻ, sâu sắc đã nảy mầm trong tâm trí. Ông cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim, khi thấy Thôn Vân Sơn, ngôi làng ông đã gắn bó cả đời, đang đứng trên bờ vực của sự tan rã.
Chiếc bình gốm của Tạ Trần vẫn lặng lẽ đứng bên giếng, một mình trơ trọi giữa không khí nóng bức và ngột ngạt của sự thù hằn. Nó vẫn chứa đựng những giọt nước quý giá, giờ đã đầy hơn, như một nhân chứng câm lặng, một biểu tượng của sự kiên nhẫn và niềm hy vọng. Ánh mắt Lão Nông Trần vô thức đổ dồn về phía chiếc bình gốm. Nước trong bình, dù ít ỏi, nhưng lại là một nguồn sống. Dòng suối, dù cạn kiệt, nhưng vẫn là nguồn cội của cả làng. Nhưng giờ đây, những điều đó dường như không còn ý nghĩa gì nữa. Con người đã quá tập trung vào cái thiếu thốn trước mắt, vào những lợi ích cá nhân, mà quên đi cái nguồn cội, quên đi sự sẻ chia, quên đi bản chất của lòng người.
Lão Nông Trần cảm thấy một sự bất lực cùng cực. Ông muốn lên tiếng, muốn nói điều gì đó, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Áp lực từ gia tộc, sự cố chấp của những người xung quanh, và cả nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ đã trói buộc ông. Ông cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào những khuôn mặt giận dữ, cũng không dám nhìn vào chiếc bình gốm đang chứa đựng những triết lý mà ông chưa thể thực sự thấu hiểu. Sự giằng xé trong nội tâm ông ta dữ dội hơn bao giờ hết. Một bên là những cố chấp cũ kỹ, những lợi ích cá nhân, sự mệt mỏi và phẫn nộ đã ăn sâu vào dòng máu. Một bên là những suy nghĩ mới mẻ, sâu sắc được gieo vào tâm trí bởi Ông Lão Tiều Phu và Tạ Trần, về sự sẻ chia, về nguồn cội, về bản chất của lòng người. Hạt mầm triết lý đã bén rễ, và giờ đây, nó đang âm thầm đấu tranh với lớp đất chai cứng của chấp niệm, nhưng có vẻ như, trong khoảnh khắc này, chấp niệm đang thắng thế.
Cái nắng chiều gay gắt càng làm tăng thêm sự oi bức, khiến cho những khuôn mặt dân làng thêm phần mệt mỏi và cáu kỉnh. Mùi căng thẳng, mồ hôi, bụi bặm, và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự tranh chấp. Thôn Vân Sơn, từng là một biểu tượng của sự bình yên và hòa hợp, giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự chia rẽ và hận thù. Chiếc bình gốm lạnh lẽo, trơ trọi, dường như cũng đang thở dài một cách vô vọng. Sự đoàn kết của làng đang đứng trên bờ vực sụp đổ, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai vị Trưởng Tộc, chờ đợi một hành động, một lời nói cuối cùng sẽ định đoạt số phận của cả Thôn Vân Sơn. Áp lực, sự thù hận, và nỗi tuyệt vọng đang bao trùm, hứa hẹn một cơn bão lớn sẽ quét qua ngôi làng nhỏ bé này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.