Nhân gian bất tu tiên - Chương 1242: Sức Mạnh Vô Hình: Quyền Năng Của Kỷ Nguyên Mới
Ánh hoàng hôn vàng cam cuối cùng đã tắt hẳn sau rặng núi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Trong quán sách của Tạ Trần, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét, hắt những vệt sáng vàng vọt lên những giá sách cao ngất. Thư Đồng Tiểu An vẫn đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao, vẫn còn vương vấn những lời của Lão Sử Gia. “Lịch sử của chúng ta, sẽ là lịch sử của con người.” Câu nói ấy cứ vương vấn trong tâm trí cô bé, một lời khẳng định đơn giản nhưng lại mang sức nặng của cả một kỷ nguyên.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, động tác dịu dàng như gió thoảng. Y nhìn về phía cửa, nơi bóng lưng Lão Sử Gia vừa khuất dạng, rồi lại nhìn ra ngoài trời đêm thăm thẳm. Trong ánh mắt y, có sự trầm tư sâu sắc, nh�� thể y đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, thấu tỏ sự luân hồi của vạn vật, nhìn thấy những thế hệ kế tiếp đang bước đi trên con đường khám phá ý nghĩa cuộc sống mà Lão Sử Gia vừa tìm thấy. Việc nhà sử học bắt đầu ghi chép lịch sử theo một cách mới, tập trung vào nhân tính và sự bình thường, là một bước ngoặt quan trọng, báo hiệu sự hình thành một nền văn minh phàm nhân phát triển toàn diện về triết học, văn hóa, không còn bị ám ảnh bởi tiên đạo. Lời nói của y về “những gì không còn được viết nữa” không chỉ là lời khuyên, mà là một lời tiên tri, rằng nhiều giá trị của Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ được bảo tồn và truyền lại cho các thế hệ sau, tạo nên một nền tảng vững chắc cho “bình thường vĩnh cửu”. Và sự hiểu biết sâu sắc của Tiểu An, cùng việc cô bé tiếp tục ghi chép các lời dạy của Tạ Trần, củng cố vai trò của cô bé như một người kế thừa và lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo', một ngọn lửa nhỏ sẽ thắp sáng tương lai của kỷ nguyên mới. Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên mà lịch sử không được viết bằng máu và phép thuật, mà bằng trái tim và linh hồn của con người, đang thực sự bắt đầu.
Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ phất tay, ý bảo Tiểu An thu dọn cửa hàng. Y quay trở lại chiếc bàn quen thuộc, ngồi xuống, đốt một nén trầm hương thoang thoảng. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, hòa cùng mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đậm chất thiền vị. Y cầm một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian lên đọc, từng trang giấy xào xạc dưới ngón tay y, như tiếng thời gian đang chảy trôi. Tiểu An, với sự chăm chú thường thấy, bắt đầu sắp xếp lại những chồng sách lộn xộn, nhẹ nhàng lau bụi trên từng cuốn, như thể chúng là những báu vật vô giá. Cô bé vẫn còn nghĩ về câu chuyện của Lão Sử Gia, về cách một người có thể tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc đời chỉ qua vài lời nói và một góc nhìn khác về lịch sử. Sự chuyển hóa trong tâm hồn Lão Sử Gia đã gieo vào lòng Tiểu An một hạt giống tò mò về sức mạnh của tư tưởng và lời nói, một sức mạnh vô hình nhưng có thể lay chuyển cả một con người.
Sáng hôm sau, ánh n��ng ban mai xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, tạo thành những vệt sáng vàng trên sàn gỗ đã cũ kỹ. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ kêu lanh canh khi có làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi sương còn vương vấn của buổi sớm. Tạ Trần, vẫn với bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi tựa lưng vào ghế, tay cầm một cuốn sách cũ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ. Y không đọc nhanh, mà như đang chiêm nghiệm từng câu, từng chữ, để chúng thấm sâu vào tâm hồn. Làn da y vẫn trắng nhợt, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên vẻ thư sinh thoát tục.
Thư Đồng Tiểu An đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách trên giá, từng động tác nhẹ nhàng và thuần thục. Cô bé gầy gò, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, luôn muốn học hỏi mọi điều. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần và tiếng động khe khẽ của Tiểu An là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh trong quán, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, tràn đầy tri thức và sự an bình. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh mát thoang thoảng trong không khí, dường như đã trở thành một phần không thể thiếu của nơi đây, một mùi hương của sự tĩnh tại và hoài niệm.
Bỗng, tiếng chuông gió lại kêu lên lanh canh, mạnh hơn một chút, báo hiệu có khách. Tạ Trần không ngẩng đầu, dường như đã đoán trước. Tiểu An quay lại nhìn, và một bóng người già nua, lụ khụ bước vào. Đó là một Bán Tiên. Hắn không có vẻ ngoài cường tráng hay hào nhoáng của những tu sĩ ngày xưa. Thay vào đó, hắn mang một cây phất trần cũ kỹ đã ngả màu thời gian, trên người là bộ áo đạo sĩ đã bạc phếch, trông có vẻ lạc lõng giữa sự bình yên của quán sách. Đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn vẻ kiêu ngạo cố hữu của một người từng đứng trên đỉnh cao, nhưng xen lẫn vào đó là sự hoài niệm và một nỗi thất vọng khó che giấu. Hắn bước đi không nhanh, nhưng thỉnh thoảng lại có những động tác nhanh nhẹn bất ngờ, như một tàn dư của sức mạnh đã từng sở hữu.
Bán Tiên dừng lại giữa quán, ánh mắt lướt qua những giá sách chất đầy tri thức phàm tục, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Hắn thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng trĩu những ưu tư của một thời đại đã qua. Hắn chậm rãi bước đến chiếc ghế đối diện Tạ Trần, đặt cây phất trần cũ kỹ xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch.
“Than ôi, thế sự đổi thay, linh khí cạn kiệt,” Bán Tiên cất tiếng, giọng nói khàn đục, chất chứa sự chua chát. “Sức mạnh chân chính nay chỉ còn là hồi ức. Kỷ nguyên này, con người yếu đuối biết bao! Chẳng còn ai có thể phi thiên độn địa, bạt sơn cử đỉnh, chẳng còn ai có thể trường sinh bất lão, ngao du giữa các cõi giới. Tất cả chỉ còn là những ký ức phai mờ, những câu chuyện kể cho trẻ con.” Hắn lắc đầu, vẻ mặt đầy bi ai, như thể cả thế gian đã cùng hắn suy tàn.
Tạ Trần cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt y bình thản nhìn vị Bán Tiên. Y khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. “Yếu đuối?” Y lặp lại từ đó, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu cảm. “Ngài Bán Tiên nói thế nào là yếu đuối, thế nào là sức mạnh?” Câu hỏi của y không mang ý tranh cãi, mà giống như một lời gợi mở, một cách để nhìn nh���n vấn đề từ một góc độ khác, một góc độ mà có lẽ vị Bán Tiên đã quên mất trong nỗi ám ảnh về hào quang quá khứ. Tiểu An đứng gần đó, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn vị Bán Tiên, như một người học trò đang chờ đợi một bài học mới. Cô bé cảm nhận được sự đối lập giữa hai con người này, một bên là tiếc nuối quá khứ, một bên là bình thản đón nhận hiện tại và kiến tạo tương lai.
Khi Bán Tiên nhấp một ngụm trà nóng Tạ Trần vừa pha, mùi trà mới pha thơm dịu lan tỏa khắp quán, hòa cùng mùi hương quen thuộc của giấy và mực. Ánh nắng đã lên cao, chiếu sáng rõ hơn khắp gian phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Bầu không khí trong quán sách trở nên căng thẳng nhẹ bởi cuộc tranh luận triết lý đang diễn ra, nhưng vẫn giữ được sự tôn trọng nhất định giữa hai người.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nói, “Sức mạnh không nhất thiết phải là linh lực cuồn cuộn, là pháp thuật kinh thiên động địa. Ngài đã thấy người dân An Bình vượt qua cơn lũ như thế nào chưa?” Y khẽ quay đầu nhìn Tiểu An, người đang đứng lắng nghe chăm chú. Tiểu An gật đầu nhẹ, ánh mắt sáng lên khi nhớ lại những hình ảnh về sự đoàn kết, kiên cường của người dân trong trận lũ lụt (Chương 1240). “Họ không có pháp thuật, không có thần thông, nhưng họ đã dùng trí tuệ, lòng dũng cảm, và sự đồng lòng để chống chọi với thiên tai. Đó chẳng phải là một loại sức mạnh sao? Một loại sức mạnh đã cứu vớt cả một thị trấn, giữ gìn mạng sống của bao người.”
Bán Tiên nhíu mày, vẻ mặt vẫn còn hoài nghi. Hắn lắc đầu, giọng nói mang theo sự khinh thường cố hữu của một người từng trải qua kỷ nguyên tu tiên huy hoàng. “Đó chỉ là sự đoàn kết nhất thời của phàm nhân, một sự vùng vẫy trong tuyệt vọng. Sao có thể sánh với uy lực của một chưởng pháp Luyện Hư kỳ? Một chưởng có thể san bằng cả ngọn núi, thay đổi dòng chảy sông ngòi, cứu vớt hàng vạn sinh linh trong chớp mắt. Phàm nhân các ngươi, dù có đoàn kết đến mấy, cũng chỉ là kiến càng lay cây mà thôi.” Hắn nâng chén trà lên, nhưng không uống, ánh mắt vẫn hướng về một cõi xa xăm, nơi sức mạnh vô biên của tiên đạo còn ngự trị trong tâm tưởng hắn. Hắn nhớ về những ngày tháng huy hoàng, khi hắn chỉ cần phất tay là có thể tạo ra sóng thần, nhấc bổng cả một hòn đảo. Những ký ức đó, đối với hắn, mới là định nghĩa chân chính của “sức mạnh”.
Tạ Trần không hề tỏ ra nao núng trước lời lẽ đầy kiêu ngạo của Bán Tiên. Y vẫn giữ vẻ bình thản, trầm tĩnh, như một mặt hồ không gợn sóng. Y khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Một chưởng pháp có thể san bằng một ngọn núi, nhưng nó có thể xây dựng lại một ngôi làng không? Nó có thể hàn gắn một trái tim tan vỡ không? Nó có thể gieo trồng một hạt giống hy vọng, vun đắp một gia đình, hay tạo nên một nền văn hóa không?” Tạ Trần đặt ra những câu hỏi liên tiếp, mỗi câu hỏi như một nhát búa gõ vào bức tường thành kiên cố trong tâm trí vị Bán Tiên, nơi những định nghĩa cũ về sức mạnh đã cắm rễ quá sâu.
Y tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ được sự nhẹ nhàng vốn có. ��Sức mạnh của linh lực có thể phá hủy, nhưng sức mạnh của con người, của nhân tính, lại có thể kiến tạo. Sức mạnh của trí tuệ, để tìm ra cách giải quyết vấn đề. Sức mạnh của lòng nhân ái, để sẻ chia gánh nặng. Sức mạnh của sự sẻ chia, để tạo nên sự gắn kết. Và khả năng kết nối linh hồn con người với nhau, để tạo thành một cộng đồng vững mạnh, một nền văn minh bền vững. Đó mới là thứ kiến tạo nên một kỷ nguyên, một kỷ nguyên của sự sống, của sự phát triển, của ý nghĩa. Ngài Bán Tiên nghĩ rằng kỷ nguyên này yếu đuối, nhưng thực ra, nó đang kiến tạo một loại sức mạnh mới, một loại sức mạnh bền vững hơn, sâu sắc hơn, và có ý nghĩa hơn rất nhiều so với sự hủy diệt mà tiên đạo từng mang lại.”
Tạ Trần rót thêm trà mời Bán Tiên, động tác chậm rãi, ung dung. Ánh mắt y bình thản nhưng lời nói lại đầy sức thuyết phục, như dòng nước chảy đá mòn, từ từ làm mềm đi những định kiến cứng nhắc. Bán Tiên nhấp trà, vẻ mặt hắn dần biến đổi. Từ sự nghi ngờ ban đầu, ánh mắt hắn bắt đầu lộ vẻ suy tư. Hắn không còn nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt khinh thường, mà bằng một sự dò xét, một sự tò mò. Hắn đã sống quá lâu trong thế giới của linh khí, của phép thuật, đến nỗi quên mất rằng có những loại sức mạnh không thể đo đếm bằng linh thạch hay cấp bậc tu vi. Những lời của Tạ Trần, đơn giản mà sâu sắc, đã gieo vào lòng hắn một hạt giống hoài nghi về những gì hắn đã tin tưởng suốt hàng ngàn năm. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu có phải hắn đã quá chấp niệm vào hình bóng quá khứ mà quên đi giá trị của hiện tại?
Chiều dần buông, ánh nắng vàng nhạt hắt vào quán sách, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm còn sót lại của một ngày. Tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa, làm xao động những chiếc lá cây bên ngoài, tạo nên âm thanh xào xạc dịu êm. Trong quán, mùi hương trầm nhẹ từ một góc quán đã bắt đầu lan tỏa, hòa cùng hương trà và giấy cũ, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, thiền vị, đầy chiêm nghiệm. Cuộc tranh luận về định nghĩa của ‘sức mạnh’ đã tạm lắng xuống, chỉ còn lại sự yên lặng cùng những suy tư sâu sắc.
Tạ Trần nhìn Bán Tiên, ánh mắt y vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. Y kết thúc cuộc đối thoại bằng một câu nói đầy trọng lượng, nhưng lại mang vẻ nhẹ nhàng, như muốn gỡ bỏ gánh nặng khỏi vai vị Bán Tiên. “Chân lý của ‘Vô Vi’ không phải là không làm gì, mà là thuận theo đạo lý tự nhiên, để những gì tốt đẹp nhất của con người được tự do phát triển. Sức mạnh này không cần phô trương, không cần những phép thuật kinh thiên động địa. Nhưng nó đủ để dựng xây cả một thế giới, đủ để vun đắp một nền văn minh, đủ để mang lại hạnh phúc và ý nghĩa cho mỗi cuộc đời. Nó là sức mạnh của sự sống, của sự sáng tạo, của tình yêu thương và sự kết nối.”
Bán Tiên lặng lẽ đứng dậy. Vẻ kiêu ngạo trên gương mặt hắn đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự trầm tư, phức tạp. Hắn nhìn Tạ Trần một lúc lâu, ánh mắt không còn vẻ nghi ngờ hay khinh thường, mà là một sự tôn trọng mới mẻ, một sự thức tỉnh muộn màng. Hắn ôm cây phất trần vào lòng, như thể nó đã trở thành một gánh nặng h��n là một biểu tượng của quyền năng.
“Ta… ta sẽ suy ngẫm,” Bán Tiên nói, giọng hắn khàn đặc, nhưng không còn mang vẻ chua chát như lúc đầu. “Có lẽ, ta đã nhìn quá lâu vào bóng hình quá khứ mà quên đi ánh sáng của hiện tại. Có lẽ, sức mạnh mà ta tìm kiếm, bấy lâu nay, lại nằm ngay trong những điều bình dị nhất, những điều mà ta đã từng khinh rẻ.” Hắn cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu không phải của kẻ bề dưới với bề trên, mà là của một người đã tìm thấy một chân lý mới, một sự khai sáng. Đó là một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức, báo hiệu rằng ngay cả những người từng bị ám ảnh bởi sức mạnh tiên đạo cũng có thể dần chấp nhận và hòa nhập vào kỷ nguyên Nhân Gian.
Hắn quay người, bước đi chậm rãi về phía cửa. Bước chân hắn không còn vẻ vội vã, cũng không còn sự lụ khụ yếu ớt, mà mang một sự điềm tĩnh lạ thường, như một người đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Bóng lưng hắn khuất dần sau cánh cửa, để lại quán sách chìm trong sự tĩnh lặng.
Thư Đồng Tiểu An, người đã chăm chú lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, khẽ nhón chân lại gần Tạ Trần. Cô bé cầm cuốn sổ nhỏ và cây bút lông của mình, cẩn thận ghi lại từng lời của Tạ Trần, từng câu nói đã làm thay đổi tâm trí vị Bán Tiên. Đôi mắt cô bé to tròn, lấp lánh sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. “Tiên sinh,” cô bé nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, “vậy sức mạnh của chúng ta, chính là trái tim và trí óc của mình phải không ạ?” Câu hỏi của Tiểu An không chỉ là một sự xác nhận, mà còn là một dấu hiệu cho thấy cô bé đang ngày càng thấm nhuần triết lý của Tạ Trần, củng cố vai trò của cô bé như một người kế thừa tiềm năng của 'Nhân Đạo'.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng chiều. Y khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và hy vọng. “Đúng vậy, Tiểu An,” y nói, giọng y vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên định. “Trái tim và trí óc. Trí tuệ để kiến tạo, lòng nhân ái để kết nối, và sự kiên cường để vượt qua mọi khó khăn. Đó chính là sức mạnh chân chính của Kỷ Nguyên Nhân Gian này.” Lời nói của Tạ Trần về sức mạnh kiến tạo của trí tuệ và lòng nhân ái không chỉ là một lời dạy, mà còn là một lời tiên đoán về sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong các chương sau, khi con người không còn bị ràng buộc bởi tiên đạo mà tự do phát huy tiềm năng của chính mình.
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên rạng rỡ. Cô bé tiếp tục ghi chép, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận. Bên ngoài, ánh chiều tà dần chuyển sang sắc tím hồng, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một vẻ đẹp tĩnh lặng. Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên không có tiên nhân, không có thần thông, nhưng lại đang bừng nở một loại sức mạnh mới, một loại quyền năng vô hình nhưng vĩ đại hơn bất kỳ pháp thuật nào, đang lặng lẽ định hình tương lai của vạn vật.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.