Nhân gian bất tu tiên - Chương 1251: Chân Nghĩa Công Lý: Sự Hòa Giải Của Nhân Gian
Ánh đèn lồng hắt xuống, tạo nên một vầng sáng ấm áp quanh cha con Lâm Hạo và Tạ Trần, Tiểu An, tựa như một vòng tay vô hình đang ôm ấp những hạt giống thiện lương vừa nảy mầm. Bên ngoài, gió nhẹ lùa qua những tán cây, mang theo mùi hoa dại thoang thoảng từ những cánh đồng xa, cùng mùi khói bếp nhẹ từ những ngôi nhà lân cận, báo hiệu một đêm an lành đang đến. Lâm Hạo vẫn cầm cuốn sách, nhưng ông không đọc nữa. Ông nhìn con trai, rồi nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên và một niềm hy vọng mãnh liệt. Ông biết rằng, mình đã tìm thấy điều mà bấy lâu nay ông tìm kiếm: một hạt giống triết lý, một kim chỉ nam cho thế hệ mai sau, không phải là sự khao khát quyền năng hay bất tử, mà là tình yêu thương vô vị, sự trọn vẹn trong chính kiếp nhân sinh. Tiểu An, với cuốn sổ ghi chép trong tay, khẽ mỉm cười. Em biết rằng, câu chuyện 'Tình Yêu Vô Vị' và những lời bình luận của Tạ Trần không chỉ là một bài học cho Lâm Hạo và Tiểu Phong, mà còn là một phần quan trọng của 'triết lý Nhân Đạo' đang dần hình thành trong kỷ nguyên mới này. Những giá trị bình thường, những điều giản dị, mộc mạc, đang được đề cao và trở thành kim chỉ nam cho cuộc sống. Sự tiếp thu của Lâm Tiểu Phong, đứa trẻ của thế hệ mới, cho thấy rằng các thế hệ tương lai sẽ là những người định hình kỷ nguyên Nhân Gian, với nền tảng là lòng nhân ái và sự thấu hiểu, không bị ràng buộc bởi quyền năng hay sự mê tín vào tiên pháp. Và em, Tiểu An, sẽ tiếp tục ghi chép, cẩn thận lưu giữ những bài học và triết lý quan trọng này, tạo nên một 'Biên Niên Sử Vô Hình', để những hạt giống nhân văn này sẽ được gieo trồng và phát triển rực rỡ, kiến tạo nên một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà chỉ cần sống một đời bình thường, chân thực và đầy ý nghĩa.
Mấy ngày sau, khi ánh chiều tà bắt đầu rải những tia nắng vàng úa cuối cùng lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần lại một lần nữa trở thành tâm điểm của những vấn đề nhân gian. Hôm nay, bầu không khí không còn là sự bình yên trầm lắng của những buổi đọc sách hay trò chuyện triết lý, mà thay vào đó là một sự căng thẳng hữu hình, đan xen bởi những tiếng thở dài và ánh mắt đầy lo âu. Quán sách, vốn đã mang một vẻ cổ kính, nay càng trở nên trang trọng hơn, tựa như một phiên tòa bất đắc dĩ, nơi không có thẩm phán hay luật sư, chỉ có những con người đang tìm kiếm một định nghĩa mới về công lý.
Thị Trưởng Thành, với thân hình béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, ngồi đối diện với Tạ Trần, vẻ mặt phúc hậu thường ngày nay đã phủ một lớp lo âu. Những nếp nhăn nơi khóe mắt ông hằn sâu hơn, cho thấy sự trăn trở về trách nhiệm mà ông đang gánh vác. Gần đó, Lão Trương, một nông phu chất phác với gương mặt khắc khổ, ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, đôi tay chai sần siết chặt lấy nhau, ánh mắt đầy căm phẫn và đau khổ hướng về một thanh niên trẻ tuổi đang cúi gằm mặt. Đó là Tiểu Lưu, một kẻ gây rối vừa đủ lớn để nhận thức hành vi của mình, nhưng còn quá non nớt để hiểu hết hậu quả. Hắn đứng nép mình vào một góc, thân hình gầy gò run rẩy trong bộ áo vải đã cũ, ánh mắt ẩn chứa sự sợ hãi và hối hận đang đấu tranh mãnh liệt.
Tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của thời gian. Tiếng lật sách khẽ khàng của một khách quen nào đó ở góc phòng dường như lạc lõng trong không khí nặng nề này. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà thoảng nhẹ từ ấm trà trên bàn Tạ Trần, vốn là thứ xoa dịu tâm hồn, nay cũng không thể làm tan đi sự căng thẳng đang bao trùm. Bầu không khí trong quán, dù vẫn giữ được vẻ yên tĩnh, cổ kính, nhưng ẩn chứa một sự hỗn độn của cảm xúc: sự giận dữ của Lão Trương, nỗi lo của Thị Trưởng Thành, sự sợ hãi của Tiểu Lưu, và sự tĩnh lặng, thấu suốt của Tạ Trần.
Tạ Trần, vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Ánh mắt y lướt qua từng người, như đang đọc được những dòng suy nghĩ hỗn độn đang chảy trong tâm trí họ. Y không vội vàng lên tiếng, để cho những cảm xúc thô mộc được bộc lộ, để cho mỗi người tự đối diện với vấn đề của mình trước khi tìm kiếm lời giải. Tiểu An, ngồi cạnh Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chăm chú quan sát mọi diễn biến. Tay em sẵn sàng cầm bút, ghi chép mọi lời nói, mọi ánh mắt, mọi sự chuyển biến trong không khí, như một người chép sử vô hình của kỷ nguyên mới.
Cuối cùng, Thị Trưởng Thành phá vỡ sự im lặng. Giọng ông trầm và nặng, đầy vẻ thận trọng. "Thưa tiên sinh Tạ Trần, chúng tôi lại phải làm phiền ngài rồi. Chuyện là, Tiểu Lưu đã phá hoại mùa màng của Lão Trương, gây thiệt hại không nhỏ. Lão Trương thì một mực đòi phải trừng phạt nghiêm khắc, để làm gương cho kẻ khác. Ta... ta hiểu lòng Lão Trương, nhưng cũng băn khoăn làm sao để xử lý cho vẹn toàn, vừa giữ được kỷ cương, vừa không làm mất đi tình làng nghĩa xóm trong những ngày đầu của kỷ nguyên mới này."
Lão Trương không đợi Thị Trưởng Thành nói dứt lời, lập tức xen vào, giọng ông nghẹn ngào vì uất ức. "Hắn đã phá hoại mùa màng của tôi, bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống bể! Phải trừng phạt thật nặng để kẻ khác không dám tái phạm! Nếu không, ai cũng có thể tùy tiện làm càn, thì còn ra thể thống gì nữa!" Ánh mắt ông vẫn đầy căm phẫn, nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực của một người phàm nhân trước tai ương. Ông không tìm kiếm linh khí hay phép thuật để giải quyết vấn đề, mà chỉ muốn một sự công bằng, một lẽ phải đơn thuần của con người.
Thị Trưởng Thành khẽ thở dài, xoa xoa vầng trán. "Chúng ta đang xây dựng một kỷ nguyên mới, thưa tiên sinh. Một kỷ nguyên mà con người tự định đoạt vận mệnh của mình, không còn bị ràng buộc bởi tiên pháp hay Thiên Đạo. Nhưng điều đó không có nghĩa là không có luật lệ, không có công lý. Công lý phải được duy trì. Liệu có cách nào vừa nghiêm minh vừa nhân ái, để vừa răn đe, vừa không đẩy một thanh niên trẻ vào con đường lầm lạc vĩnh viễn?" Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị, tìm kiếm một lời giải đáp mà tri thức phàm tục của ông chưa thể chạm tới.
Tạ Trần, sau khi đặt chén trà xuống, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt y vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm như chứa đựng cả dòng chảy của nhân quả. Giọng y trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo một làn hương triết lý nhẹ nhàng, nhưng đủ sức lay động tâm can. "Công lý, liệu có phải chỉ là sự trừng phạt? Hay nó còn là chiếc cầu nối, giúp hàn gắn những rạn nứt, và dẫn lối cho kẻ lầm đường tìm lại chính mình?" Lời y nói ra không phải là một câu trả lời, mà là một câu hỏi phản biện, một tia sáng được ném vào bóng tối của những định kiến, buộc mỗi người phải tự suy ngẫm về bản chất của lẽ phải và công bằng trong một thế giới đang định hình lại. Tiểu An, với ánh mắt hiếu kỳ, đã bắt đầu ghi lại những lời này, như thể chúng là những viên ngọc quý đầu tiên của 'triết lý Nhân Đạo'.
Hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ cả một góc trời, và những tia nắng cuối cùng xuyên qua ô cửa sổ quán sách, rọi lên khuôn mặt trầm tư của Thị Trưởng Thành và ánh mắt giằng xé của Lão Trương. Câu hỏi của Tạ Trần như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, làm dấy lên những gợn sóng suy tư trong lòng mỗi người. Bầu không khí trong quán sách, từ sự căng thẳng gay gắt ban đầu, đã dần chuyển sang một sự trầm lắng đầy suy tư, đầy vẻ tìm kiếm và khám phá. Mùi trà nóng từ ấm trà trên bàn vẫn thoảng nhẹ, như một lời mời gọi tâm hồn tĩnh tại để đối diện với vấn đề.
Thị Trưởng Thành, sau một hồi im lặng, khẽ thở dài, ánh mắt ông vẫn hướng về Tạ Trần, đầy vẻ băn khoăn. "Tiên sinh nói chí lý, nhưng... nếu không có sự trừng phạt, kẻ ác sẽ không biết sợ. Xã hội sẽ trở nên hỗn loạn mất. Kỷ nguyên mới này, chúng ta cần một nền tảng vững chắc để duy trì trật tự, để người dân an cư lạc nghiệp. Nếu cứ nương nhẹ, e rằng lòng người sẽ bất an, pháp luật sẽ không còn uy tín." Ông nói, giọng điệu có phần lo lắng, bởi ông là người gánh vác trách nhiệm giữ gìn an bình cho cả một vùng đất. Đối với ông, công lý trước hết phải là sự răn đe, là giới hạn không thể vượt qua.
Tạ Trần vẫn bình thản, đôi mắt y như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngàn vạn kiếp nhân sinh. Y chậm rãi đưa tay lên, gõ nhẹ vào cạnh chén trà, tạo ra một âm thanh thanh thoát nhưng dứt khoát. "Sợ hãi, Thị Trưởng Thành, chỉ là một ràng buộc tạm thời. Nó có thể kiềm chế hành vi, nhưng không thể thay đổi bản chất. Một kẻ sợ hãi hình phạt có thể không tái phạm vì sợ hãi, chứ không phải vì đã thấu hiểu lỗi lầm của mình. Một xã hội chỉ dựa vào sợ hãi, thì sẽ luôn sống trong nỗi lo sợ bị phá vỡ. Chẳng phải tiên đạo đã từng dùng uy quyền và hình phạt để duy trì trật tự đó sao? Nhưng rồi, kết cục ra sao?" Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lão Trương đang cúi gằm mặt và Tiểu Lưu đang run rẩy.
"Sự thấu hiểu và khả năng chuộc lỗi mới là nền tảng vững chắc cho một xã hội bình yên." Tạ Trần tiếp lời, giọng y vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sức mạnh triết lý sâu sắc. "Một con người, ai cũng có lúc lầm lỡ. Cái quan trọng không phải là họ đã phạm lỗi, mà là liệu họ có cơ hội để nhận ra lỗi lầm, để sửa chữa, để trở thành một con người tốt hơn hay không. Liệu chúng ta có thể biến một kẻ gây lỗi thành một người có ích cho cộng đồng, thay vì chỉ đẩy họ vào tuyệt vọng, vào con đường không lối thoát?" Y nhìn thẳng vào Tiểu Lưu, ánh mắt không hề phán xét, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể y có thể nhìn thấy được những đấu tranh nội tâm của thiếu niên này.
Tiểu Lưu, đang cúi gằm mặt, bỗng khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt y đầy vẻ sợ hãi và bối rối, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh. Hắn chưa từng nghe ai nói về lỗi lầm của mình với một thái độ như vậy, không phải là lời mắng nhiếc, không phải là sự lên án, mà là một câu hỏi về khả năng chuộc lỗi.
Lão Trương, nghe những lời của Tạ Trần, đôi vai ông khẽ run lên. Sự tức giận trong lòng ông vẫn còn đó, nhưng đã bị pha loãng bởi một cảm giác khác, một sự băn khoăn về cái "công lý" mà ông hằng mong muốn. Ông nhìn vào những vết chai sần trên tay mình, nhìn vào tấm áo vải thô đã sờn cũ, và rồi nhìn vào Tiểu Lưu. Ông nhớ lại những ngày tháng vất vả gieo trồng, chăm sóc, và giờ đây tất cả đều đổ sông đổ bể. Nỗi đau mất mát là thật, sự căm phẫn là thật.
"Tôi... tôi chỉ muốn lấy lại những gì đã mất..." Lão Trương nói, giọng ông nghẹn lại, không còn sự hùng hổ như lúc đầu, mà thay vào đó là sự mệt mỏi và bất lực. "Và không muốn chuyện này xảy ra với ai khác nữa. Ai cũng phải sống yên bình trên mảnh đất của mình." Nỗi đau của ông không chỉ là vật chất, mà còn là nỗi đau của một người nông dân gắn bó cả đời với đất đai, với mùa màng, với sự yên bình của làng quê.
Thị Trưởng Thành trầm ngâm, ánh mắt ông lướt qua Tạ Trần, rồi lại quay về Lão Trương và Tiểu Lưu. Ông hiểu rằng, lời Tạ Trần không chỉ là một triết lý suông, mà là một con đường, một hướng đi cho kỷ nguyên Nhân Gian non trẻ này. Một kỷ nguyên không còn tiên đạo, con người không còn khao khát bất tử, thì những giá trị nhân văn, những triết lý về tình người, về sự thấu hiểu và bao dung, mới chính là nền tảng để xây dựng một xã hội vững bền. Tiểu An, với đôi mắt chăm chú, cẩn thận ghi lại từng lời đối thoại, từng nét mặt của Tạ Trần vào cuốn sổ của mình. Em biết rằng, những khoảnh khắc này, những cuộc tranh luận về chân lý nhân gian, chính là những trang sử quan trọng nhất của 'Biên Niên Sử Vô Hình' mà em đang biên soạn. Gió heo may từ ngoài khẽ lùa vào, mang theo chút se lạnh của hoàng hôn, nhưng trong quán sách, một ngọn lửa của sự thấu hiểu và hy vọng đang âm ỉ cháy.
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, đổ những vệt bạc lên sàn gỗ cũ kỹ của quán sách. Bầu không khí căng thẳng ban nãy đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm, hy vọng và một cảm giác về sự khởi đầu mới. Tiếng Thị Trưởng Thành, giờ đây đã trở nên dứt khoát và mạnh mẽ, vang lên trong tĩnh lặng. Ông đã tìm thấy con đường cho công lý của kỷ nguyên Nhân Gian.
"Tiểu Lưu, ngươi đã gây ra lỗi lầm, và ngươi phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình." Thị Trưởng Thành nói, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Tiểu Lưu, không còn sự băn khoăn mà thay vào đó là sự quy���t đoán của một người lãnh đạo. "Ta quyết định, ngươi sẽ phải đền bù thiệt hại cho Lão Trương bằng chính sức lao động của mình. Ngươi sẽ làm công ích cho Lão Trương trong vòng ba tháng, giúp ông ấy cải tạo lại mảnh ruộng đã bị phá hoại. Ngoài ra, ngươi sẽ phải đền bù thêm một khoản tiền tương đương giá trị mùa màng bị mất, gấp đôi số thiệt hại, từ tiền công mà ngươi kiếm được. Trong thời gian này, ta sẽ sắp xếp cho ngươi học nghề mộc với Thợ Rèn Mãnh, để ngươi có một cái nghề trong tay, không còn phải lang thang làm chuyện dại dột nữa. Ngươi có đồng ý không?"
Tiểu Lưu, với đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt vẫn còn vẻ hối hận, không chút do dự gật đầu. Giọng hắn run rẩy nhưng đầy chân thành. "Con... con đồng ý! Con sẽ cố gắng chuộc lỗi, Thị Trưởng Thành! Con sẽ không bao giờ tái phạm nữa!" Lời nói của hắn không chỉ là sự chấp nhận hình phạt, mà còn là lời hứa với chính lương tâm mình, một lời hứa được sinh ra từ sự thấu hiểu và hy vọng về một cơ hội làm lại cuộc đời. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai m��nh đã nhẹ đi rất nhiều, không phải vì hình phạt không nghiêm khắc, mà vì hắn đã tìm thấy một con đường để chuộc lỗi, một cơ hội để trở thành một người có ích.
Lão Trương, sau một hồi im lặng lắng nghe, khẽ thở dài. Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng sự căm phẫn đã dịu đi rất nhiều. Ông nhìn Tiểu Lưu, nhìn thấy sự hối hận chân thành trong ánh mắt của thiếu niên, và rồi ông nhìn sang Thị Trưởng Thành, ánh mắt có phần ngạc nhiên trước một phán quyết vừa nghiêm minh vừa đầy tính nhân văn. Cuối cùng, ông khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản nở trên môi. "Được... được rồi. Cứ theo lời Thị Trưởng Thành vậy. Chỉ mong thằng bé biết hối cải, làm người lương thiện." Ông không còn đòi hỏi hình phạt nặng nề nữa, bởi ông đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường không chỉ dừng lại ở sự trừng phạt mà còn hướng tới sự hàn gắn và tương lai.
Tạ Trần, người vẫn luôn giữ vẻ bình thản, khẽ mỉm cười. Nụ cười của y nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Y đã thấy những hạt giống của 'triết lý Nhân Đạo' đang dần nảy mầm trong lòng người. "Chỉ khi hạt giống thiện lương được vun trồng," Tạ Trần trầm tư nói, ánh mắt y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi vạn vật, "cây đời mới đơm hoa kết trái. Công lý không chỉ là sự trừng phạt, mà là hành trình của sự thấu hiểu và hồi sinh. Nó là ánh sáng dẫn lối cho những kẻ lầm đường, chứ không phải là vực thẳm đẩy họ vào tuyệt vọng." Lời y vang vọng trong không gian, như một chân lý mới được khắc ghi vào lòng người.
Tiểu An, với cây bút lông và cuốn sổ trong tay, đã hoàn tất ghi chép. Em ngẩng đầu lên, ánh mắt em sáng ngời sự ngưỡng mộ và hiểu biết. Em biết rằng, những gì vừa diễn ra trong quán sách này không chỉ là một vụ việc nhỏ của Thị Trấn An Bình, mà là một bước ngoặt quan trọng trong việc định hình các hệ thống pháp luật và đạo đức của kỷ nguyên Nhân Gian. Những nguyên tắc nhân văn và hòa giải, được gợi mở bởi Tạ Trần, sẽ trở thành nền tảng cho một xã hội mới, nơi con người không còn bị ràng buộc bởi sự sợ hãi mà được dẫn dắt bởi lòng thấu hiểu và khả năng chuộc lỗi.
Thị Trưởng Thành đứng dậy, cúi đầu cảm tạ Tạ Trần. Ông cảm thấy một gánh nặng lớn đã được trút bỏ, và một con đường sáng rõ hơn đã hiện ra trước mắt. Tiểu Lưu cũng cúi đầu thật sâu, ánh mắt đầy biết ơn. Lão Trương, với vẻ mặt đã thanh thản hơn, chậm rãi bước ra khỏi quán sách, theo sau là Thị Trưởng Thành và Tiểu Lưu. Tiếng bước chân của họ nhỏ dần trong màn đêm tĩnh mịch, để lại Tạ Trần và Tiểu An trong không gian yên bình của quán sách.
Tiểu An nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn vào cuốn sổ ghi chép của mình. Em biết rằng, vai trò của Tạ Trần như một nhà tư tưởng và người hướng dẫn không chính thức đang ngày càng trở nên quan trọng. Những cuộc đối thoại, những lời khuyên sâu sắc của y không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt, mà còn định hình các giá trị cốt lõi của xã hội mới. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ nói, "con tin rằng, những điều tiên sinh vừa nói, sẽ là nền tảng cho một thế giới mà ở đó, ai cũng có cơ hội để sống một đời bình thường, chân thực, và có ý nghĩa." Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như đang thấy được sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun trồng những hạt giống thiện lương trên mảnh đất Nhân Gian. Và Tiểu An, với 'Biên Niên Sử Vô Hình' trong tay, sẽ là người ghi lại tất cả, để những chân lý ấy không bao giờ bị lãng quên.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.