Nhân gian bất tu tiên - Chương 1254: Chấp Nhận Nỗi Đau, Tựa Vào Nhân Tâm
...chính là chứng nhân, là người bảo tồn cho bình minh của những câu chuyện mới, những câu chuyện vang vọng nhân gian.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng không thể che lấp đi ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ của Thị Trấn An Bình. Tiếng rao hàng của những tiểu thương muộn, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá, và cả những âm thanh trầm đục của cuộc sống đời thường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, không chút vội vã. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu đã được thắp lên, soi rọi những giá sách cao ngất, phủ lên từng trang giấy cũ một màu vàng ấm áp. Mùi giấy mốc, mùi mực pha lẫn chút hương trà thanh khiết của Tạ Trần, tạo nên một không gian vừa tri thức vừa ấm cúng, một nơi chốn bình yên giữa dòng chảy vô thường của nhân thế.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của y ẩn sau chồng sách vừa được sắp xếp lại. Đôi mắt sâu thẳm của y lướt qua từng hàng chữ, trên tay là một cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian, nội dung nói về những triết lý nhân sinh của một hiền giả phàm tục từ ngàn xưa. Y không đọc nhanh, mà từng chữ, từng dòng chữ đều được y nghiền ngẫm, như đang tìm kiếm những sợi chỉ liên kết vô hình giữa quá khứ và hiện tại. Bên cạnh y, Tiểu An, với đôi mắt to tròn, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ cũ kỹ của mình. Cây bút lông sột soạt trên giấy, ghi lại những lời dạy, những chiêm nghiệm của tiên sinh, như thể em đang cẩn trọng khắc ghi từng viên gạch đầu tiên cho một tòa tháp tri thức mới, một biên niên sử của kỷ nguyên không còn tiên đạo.
Giữa không gian tĩnh lặng ấy, một bóng hình mảnh mai, tiều tụy xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là Lan Hương, một phụ nữ trẻ, có lẽ chỉ vừa đôi mươi, nhưng đôi mắt đã sưng húp vì khóc, hằn lên những quầng thâm mệt mỏi. Làn da cô tái nhợt, mái tóc đen nhánh thường ngày được búi gọn gàng giờ đây xõa lòa xòa trên vai, mang theo vẻ tang tóc. Chiếc áo vải thô màu xám tro, dù sạch sẽ, cũng không thể che giấu đi dáng vẻ gầy gò, xiêu vẹo của cô. Sự bình yên của quán sách như một tấm gương phản chiếu nỗi đau quặn thắt trong lòng Lan Hương, khiến cô cảm thấy lạc lõng và cô độc hơn bao giờ hết. Cô ngập ngừng bước vào, tiếng chân khẽ khàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí thanh tịnh.
Tạ Trần, dù đang chìm đắm trong thế giới của sách vở, vẫn cảm nhận được sự hiện diện mong manh của cô gái. Y nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nâng lên nhìn Lan Hương. Trong đôi mắt ấy không có sự phán xét, không có sự tò mò, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể y đã nhìn thấy trước được nỗi lòng đang giằng xé cô. Tiểu An cũng ngẩng đầu lên, nhìn Lan Hương với một chút băn khoăn và một sự đồng cảm thầm lặng.
"Tiên sinh..." Giọng Lan Hương khàn đặc, đứt quãng, như một sợi dây đàn sắp đứt. "Con không biết phải làm sao nữa..."
Cô cúi gằm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lại bắt đầu lăn dài trên má, rơi xuống nền đá lạnh lẽo. "Em trai con... nó đã ra đi. Chỉ mới tuần trước, nó vẫn còn khỏe mạnh, vẫn còn hứa sẽ đưa con đi xem hội đèn lồng... Một căn bệnh bất ngờ... cướp mất nó khỏi con. Mọi hy vọng của con đều tan biến, con cảm thấy như mình cũng chết theo nó rồi... Con không thể ăn, không thể ngủ. Mỗi khi nhắm mắt lại, con lại thấy gương mặt của nó. Cuộc đời con... còn ý nghĩa gì nữa đâu?" Cô nức nở, đôi vai gầy run lên bần bật. Nỗi đau ấy không chỉ là sự mất mát một người thân, mà còn là sự sụp đổ của một tương lai, một trụ cột tinh thần mà cô đã đặt trọn vào người em trai duy nhất. Trong cái kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã suy yếu, nơi tiên thuật không còn là cứu cánh, cái chết trở nên trần trụi và đau đớn hơn bao giờ hết. Không có những lời hứa hẹn về sự tái sinh, không có những phép màu để níu giữ sinh mạng, chỉ còn lại sự chấp nhận nghiệt ngã của quy luật sinh tử.
Tạ Trần không vội vàng đáp lời. Y chậm rãi đứng dậy, bước đến bên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, lấy ra một bộ trà cụ đơn giản nhưng tinh xảo. Y đốt một nén hương trầm, làn khói mỏng manh uốn lượn, lan tỏa hương thơm dịu nhẹ, như một sự trấn an vô hình. Từng động tác của y đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể y đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Y pha trà, dòng nước nóng đổ vào ấm, hơi nước bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết của lá trà xanh. Y đưa chén trà nóng hổi, nghi ngút khói cho Lan Hương, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh và thấu hiểu.
"Mất mát là một phần của cuộc sống, như bình minh rồi sẽ có hoàng hôn. Như cây trổ lá xanh tươi, rồi lại rụng lá vàng úa khi đông về," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhưng không mang chút lạnh lùng. "Điều quan trọng không phải là tránh né nó, hay tìm cách quay ngược dòng thời gian, mà là cách chúng ta đối diện với nó, Lan Hương. Nỗi đau này là thật, là điều không thể chối bỏ. Nhưng nó không phải là điểm kết thúc của con, mà có thể là một cánh cửa mới, một sự khởi đầu cho một hành trình khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của 'sống'."
Lan Hương run rẩy đón lấy chén trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, mang theo một chút hơi ấm hiếm hoi mà cô đã đánh mất bấy lâu nay. Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng dường như đã tìm thấy một điểm tựa nào đó trong ánh nhìn sâu thẳm của y. Y không nói những lời sáo rỗng, không hứa hẹn những điều viển vông, mà chỉ đơn giản là thừa nhận nỗi đau của cô, và đặt nó vào một bức tranh rộng lớn hơn của vạn vật.
"Thiên Đạo suy kiệt, không còn tiên nhân vung tay hô mưa gọi gió, nhưng quy luật sinh tử của vạn vật vẫn vận hành," Tạ Trần tiếp lời, giọng y như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn của Lan Hương. "Con người, dù có tu hành đến mức nào, cũng không thể thoát khỏi vòng luân hồi ấy. Chúng ta, những phàm nhân, càng phải chấp nhận sự vô thường của cuộc đời, chấp nhận rằng mọi thứ đều có sinh, có diệt. Em trai con ra đi, đó là một mất mát to lớn, một sự đau khổ không thể diễn tả. Nhưng, sự ra đi của một sinh linh cũng là một phần của dòng chảy vĩ đại của vũ trụ, một sự chuyển tiếp tất yếu. Nếu con cứ mãi chìm đắm trong chấp niệm về quá khứ, con sẽ tự trói buộc mình vào xiềng xích của nỗi đau, quên đi ý nghĩa của sự sống mà em con đã từng có, và cả cuộc sống mà con vẫn đang được ban tặng."
Y nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách cổ trên tay, như thể đang tìm kiếm những lời lẽ thích hợp nhất để chạm đến trái tim Lan Hương. "Sự 'mất người' mà các tu sĩ từng trải qua khi khao khát thành tiên, họ đánh mất cảm xúc, ký ức, nhân tính của mình, đó cũng là một dạng mất mát. Nhưng sự mất mát của con, Lan Hương, không phải là sự đánh mất chính mình, mà là sự thiếu vắng của một người thân yêu. Có một sự khác biệt lớn lao. Nỗi đau của con là minh chứng cho tình yêu thương sâu sắc mà con dành cho em trai. Nó không phải là một điều để chối bỏ, mà là một phần của con, một phần của câu chuyện về cuộc đời con. Hãy để nó ở đó, đừng cố gắng xua đuổi nó đi, nhưng cũng đừng để nó chiếm trọn tâm hồn con."
Tiểu An ngừng ghi chép, lặng lẽ nhìn tiên sinh. Mỗi lời Tạ Trần nói ra đều không chỉ là lời an ủi, mà là những triết lý sâu sắc về nhân sinh, về cách con người đối diện với những thử thách lớn lao nhất của cuộc đời. Em nhận ra, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh uyên bác, mà còn là một người thầy về cuộc sống, một điểm tựa tinh thần cho những tâm hồn lạc lối trong kỷ nguyên mới, khi những giá trị cũ đã sụp đổ.
Lan Hương uống một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt ngào, ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô ngẩng đầu, ánh mắt đã bớt phần hoảng loạn, thay vào đó là một sự suy tư. "Con hiểu... những lời của tiên sinh. Nhưng con vẫn cảm thấy c�� đơn quá. Cả thế giới dường như trống rỗng khi không có nó."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Đó là một nụ cười hiếm hoi, nhưng đủ để thắp lên một tia sáng trong trái tim đang tan nát của Lan Hương. "Sự trống rỗng ấy là điều tất yếu. Nhưng thế giới này, Lan Hương, không chỉ có con và em trai con. Con không hề đơn độc. Hãy nhìn xa hơn nỗi đau của mình, con sẽ thấy."
Ánh nắng chiều muộn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ Thị Trấn An Bình. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn dầu trong quán sách vẫn kiên cường tỏa sáng, xua tan đi một phần bóng tối của cả không gian và tâm hồn. Không khí trong quán sách trở nên trầm lắng hơn, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần và tiếng thở dài khe khẽ của Lan Hương. Mùi trà thơm dịu vẫn lan tỏa, như một vòng tay vô hình ôm ấp nỗi đau.
Lan Hương vẫn ngồi đó, chén trà đã vơi một nửa, nhưng sự tĩnh lặng trong lòng cô đã dần thay thế những cơn sóng dữ dội của nỗi tuyệt vọng. Cô không còn khóc nức nở, chỉ còn những giọt nước mắt lăn dài trên má, mang theo một sự u hoài chấp nhận. Tạ Trần, sau khi để cô có đủ thời gian để cảm nhận và suy ngẫm, lại cất lời, giọng y vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, như dòng chảy của một con sông ngàn năm không đổi.
"Nỗi đau là của riêng con, không ai có thể gánh thay. Nhưng sự sẻ chia có thể làm nó nhẹ bớt, như những cơn mưa rào làm dịu đi cái nắng gắt của mùa hè," y nói, ánh mắt thấu suốt nhìn sâu vào tâm hồn Lan Hương. "Hãy nhìn ra xung quanh, con sẽ thấy không chỉ có con đơn độc. Những người đã từng trải qua mất mát, họ hiểu và họ sẵn lòng nâng đỡ con. Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, không còn phép màu của tiên nhân để chữa lành vết thương thể xác hay linh hồn, nhưng chúng ta có một thứ quý giá hơn vạn lần: tình người. Đó là thứ sức mạnh chân thật nhất, là phép màu duy nhất còn tồn tại."
Lan Hương ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng đã hiện lên một tia băn khoăn. "Nhưng... con không muốn làm phiền ai. Con sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, làm buồn thêm những người khác. Họ đã có cuộc sống của riêng họ, nỗi lo của riêng họ rồi." Nỗi sợ hãi này không phải là không có lý. Trong một thế giới đầy biến động, nơi mỗi người đều phải vật lộn để tồn tại, gánh nặng của người khác đôi khi trở nên quá sức. Tuy nhiên, Tạ Trần hiểu rằng, đó là một suy nghĩ sai lầm, một chấp niệm về sự cô độc mà Lan Hương đang tự đặt ra cho mình.
Tạ Trần khẽ lắc đầu. Y với tay, chỉ vào một cuốn sách cũ trên kệ, nơi bìa sách đã sờn rách, nhưng bức vẽ minh họa vẫn còn rõ nét: một nhóm người phàm đang cùng nhau xây dựng một cây cầu vững chắc bắc qua dòng sông dữ. "Con nhìn xem," y nói, "cây cầu này không phải do một vị tiên nhân nào đó vung tay hóa phép mà thành. Nó được xây nên từ bàn tay của biết bao người, từ những viên đá được đẽo gọt cẩn thận, từ những thanh gỗ được ghép nối bền chắc. Mỗi người một công, một sức, họ cùng nhau kiến tạo nên một công trình vĩ đại, không phải vì danh lợi, mà vì muốn cuộc sống của những người khác được an toàn, được thuận lợi hơn. Đó chính là sức mạnh của sự đoàn kết, của tình người."
"Trong mỗi con người, dù là phàm nhân hay người từng khao khát thành tiên, đều ẩn chứa một dòng chảy yêu thương. Khi Thiên Đạo còn thịnh, con người bị mê hoặc bởi những phù phiếm của quyền năng, của sự bất tử, mà quên đi giá trị chân thực của nhân tính. Họ 'mất người' vì chạy theo cái phi phàm, bỏ quên cái bình thường. Nhưng nay, khi gông cùm đó đã được tháo bỏ, dòng chảy ấy lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một nụ cười, một lời hỏi thăm, một cái nắm tay, một chén cơm sẻ nửa... tất cả đều là những sợi dây vô hình kết nối chúng ta lại với nhau, tạo nên một tấm lưới vững chắc để nâng đỡ những linh hồn yếu mềm."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt y hướng về phía Lan Hương, như muốn truyền cho cô một nguồn sức mạnh vô hình. "Con sợ làm phiền người khác, nhưng con quên rằng, đôi khi, được giúp đỡ người khác cũng là một niềm vui, một ý nghĩa cho cuộc đời họ. Khi con mở lòng mình ra, con không chỉ nhận được sự sẻ chia, mà con còn trao cho người khác cơ hội để thể hiện lòng tốt, để cảm thấy mình có ích. Đó là một vòng tuần hoàn của tình yêu thương, của sự gắn kết. Nỗi đau của con không phải là gánh nặng, mà là một lời mời gọi, một cơ hội để cộng đồng cùng nhau thể hiện sức mạnh của nhân tính, của tình người."
Lan Hương cúi đầu, suy nghĩ về những lời của Tạ Trần. Cô nhớ lại những ánh mắt lo lắng của hàng xóm, những lời hỏi han của những người quen trong chợ, những lần Bà Lão Bán Hoa ngỏ ý muốn giúp đỡ. Trước đây, cô đã khép mình lại, đẩy lùi tất cả những thiện ý đó, vì sợ hãi, vì cảm thấy mình không xứng đáng, hay chỉ đơn giản là muốn tự mình gánh chịu nỗi đau. Giờ đây, những lời của Tạ Trần như một tia sáng, chiếu rọi vào góc khuất trong tâm hồn cô, giúp cô nhìn nhận lại mọi chuyện dưới một góc độ khác.
"Cuộc sống bình thường này, Lan Hương, không có những trận chiến long trời lở đất, không có những phép thuật siêu phàm. Nhưng nó có những khoảnh khắc vĩ đại của lòng tốt, của sự kiên cường, của tình yêu thương. Đó chính là cái 'vô vi chi đạo' đã thấm sâu vào tâm hồn nhân gian. Khi con người không còn khao khát thành tiên, họ mới thực sự tìm thấy giá trị của chính mình, tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình dị này. Và những câu chuyện về sự đoàn kết, về lòng tốt, về cách con người nâng đỡ nhau vượt qua nghịch cảnh, đó chính là những 'huyền thoại' mới của kỷ nguyên này, những câu chuyện sẽ định hình đạo đức và tinh thần của các thế hệ tiếp theo."
Tạ Trần chỉ vào cuốn sổ của Tiểu An. "Thư đồng của ta đang ghi lại những câu chuyện như thế. Không phải là những sử thi hào hùng của các vị tiên nhân, mà là những câu chuyện về người nông dân tìm ra cách dẫn nước tưới ruộng, về người thợ mộc sáng chế ra chiếc cày mới, về cả một làng cùng nhau đắp đê chống lũ. Hay về một người phụ nữ trẻ, sau nỗi mất mát to lớn, đã tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, và nhận ra rằng cô không hề đơn độc. Mỗi câu chuyện nhỏ bé, bình dị ấy, đều là một mảnh ghép quan trọng tạo nên bức tranh lớn về một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm, và tình người là sức mạnh tối thượng."
Lan Hương ngẩng mặt lên, đôi mắt cô đã không còn vẻ tuyệt vọng hoàn toàn. Một tia hy vọng mong manh, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối, đã nhen nhóm trong lòng cô. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự thôi thúc nhẹ nhàng để bước ra khỏi vỏ bọc đau khổ của mình. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Tạ Trần, và cô gật đầu. "Con... con sẽ thử."
Tiểu An, vẫn chăm chú ghi chép, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Em biết rằng, những lời của tiên sinh không chỉ là lời an ủi, mà là một hạt giống triết lý, đã được gieo vào mảnh đất tâm hồn khô cằn của Lan Hương, và một ngày nào đó, nó sẽ đâm chồi nảy lộc, mang lại những quả ngọt của sự bình an và ý nghĩa. Em tiếp tục ghi, không bỏ sót một từ nào, bởi em hiểu rằng, đây không chỉ là câu chuyện của một người, mà là một chương của "Biên Niên Sử Vô Hình" về sự trỗi dậy của Nhân Đạo.
Đêm đã về khuya. Ánh trăng mờ ảo đã thay thế hoàn toàn ánh sáng mặt trời, soi rọi những con đường đá cuội của Thị Trấn An Bình. Sau khi rời khỏi quán sách của Tạ Trần, Lan Hương vẫn còn chút do dự trong lòng. Những lời của tiên sinh đã gieo vào cô một hạt mầm hy vọng, nhưng nỗi đau vẫn còn hằn sâu, như một vết sẹo khó lành. Cô không về nhà ngay, mà quyết định đi dạo quanh thị trấn, hít thở không khí đêm se lạnh, để những suy nghĩ được lắng xuống, và để tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.
Thị trấn về đêm không tĩnh lặng như ban ngày. Những khu chợ đêm vẫn tấp nập, những con phố nhỏ vẫn sáng rực ánh đèn lồng. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng, tiếng cười nói của người dân sau một ngày làm việc hối hả, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc đời thường đầy sức sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bánh nướng, mùi thịt quay, mùi rượu gạo... tất cả kích thích khứu giác, gợi lên những cảm giác quen thuộc mà cô đã quên bẵng đi trong những ngày chìm đắm trong đau khổ. Từ những gánh hàng rong, thoang thoảng hương hoa dịu mát, thanh khiết.
Lan Hương đi bộ một cách vô định, đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn. Bước chân cô dẫn cô đến một góc chợ nhỏ, nơi có một gánh hàng hoa quen thuộc. Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, tóc bạc phơ, vẫn ngồi đó, đôi mắt phúc hậu mỉm cười chào mời khách. Bà là một người phụ nữ hiền lành, đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của thị trấn này, và cũng là người đã biết chuyện buồn của Lan Hương.
"Lan Hương đó ư con?" Bà Lão Bán Hoa cất tiếng, giọng nói ân cần, ấm áp, như một tia nắng xua đi cái lạnh của đêm. "Sao giờ này con còn đi một mình thế này? Con đã ăn gì chưa?"
Lan Hương ngẩng đầu lên, nhìn bà lão. Ánh mắt lo lắng của bà, sự quan tâm chân thành trong từng lời nói, khiến trái tim cô khẽ rung động. "Con... con chỉ đi dạo một chút thôi, bà ạ."
Bà lão khẽ thở dài, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên vẻ cảm thông. Bà vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lan Hương. "Thương con, Lan Hương. Nỗi đau nào rồi cũng qua, chỉ có tình người là còn mãi. Bà biết con đang khổ sở lắm. Nhưng con nhìn xem, cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn có những bông hoa nở, những ánh đèn thắp sáng. Cầm lấy bông hoa này, con gái." Bà khẽ rút từ gánh hàng của mình ra một bông hoa nhài trắng muốt, tinh khiết, vẫn còn đọng sương đêm, và đặt vào tay Lan Hương. "Như một lời nhắc nhở rằng con không hề đơn độc. Chúng ta ở đây vì con. Cả thị trấn này đều thương con, đều muốn con được bình an."
Hương hoa nhài thoang thoảng, mang theo một sự thanh khiết, tinh tế. Lan Hương cúi xuống nhìn bông hoa trắng muốt trong tay, rồi ngẩng lên nhìn Bà Lão Bán Hoa. Trong đôi mắt bà, cô nhìn thấy sự thấu hiểu, sự sẻ chia mà Tạ Trần đã nói đến. Không có một lời khuyên triết lý cao siêu, không có một phép thuật nào để xoa dịu, chỉ có tình cảm chân thành, giản dị của một người phàm nhân. Hơi ấm từ bàn tay bà lão, sự mềm mại của cánh hoa, tất cả như xoa dịu vết thương lòng cô.
Cô khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt, mỏng manh như sương sớm, lần đầu tiên hé nở trên môi cô sau nhiều ngày chìm trong đau khổ. "Con... con cảm ơn bà."
Lan Hương tiếp tục bước đi, nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn, không còn nặng trĩu như trước. Bông hoa nhài trắng muốt được cô giữ chặt trong tay, như một vật báu vô giá. Cô đi qua một con hẻm nhỏ, nơi có vài đứa trẻ đang chơi trò ú tim dưới ánh đèn lồng. Đột nhiên, một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, nhìn thấy cô. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm thường hay chạy sang nhà Lan Hương để chơi với em trai cô.
"Chị Lan Hương!" Tiểu Hoa reo lên, bỏ dở trò chơi, nhanh nhảu chạy đến. Cô bé không chút e ngại, ôm chầm lấy Lan Hương, cái ôm hồn nhiên, ấm áp của một đứa trẻ. "Chị Lan Hương, chị đừng buồn nữa! Có Tiểu Hoa ở đây với chị mà! Em trai chị lên tiên rồi, nó sẽ biến thành một ngôi sao sáng trên trời để nhìn chị đó!"
Lời nói ngây thơ của Tiểu Hoa, cái ôm chặt của cô bé, khiến Lan Hương hoàn toàn bất ngờ. Cô bé không biết gì về cái chết trần trụi, về sự suy kiệt của Thiên Đạo, nhưng lại mang đến một niềm an ủi giản dị, một góc nhìn hồn nhiên về sự mất mát. Nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải là nước mắt của tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự xúc động, của sự được an ủi.
"Chị Lan Hương có muốn ăn bánh bao không?" Tiểu Hoa buông Lan Hương ra, ngẩng đầu lên hỏi, đôi mắt lấp lánh sự quan tâm. "Bánh bao của dì Mai ngon lắm! Em mua cho chị ăn nhé!"
Lan Hương cúi xuống, ôm lấy Tiểu Hoa, đầu cô tựa vào mái tóc thơm mùi nắng của cô bé. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô cảm nhận được sự ấm áp và sự gắn kết từ cộng đồng nhỏ bé của mình, từ Bà Lão Bán Hoa đến Tiểu Hoa, từ những người phàm nhân bình dị nhất. Đó là một cảm giác mà không một tiên thuật nào có thể mang lại, một thứ sức mạnh thầm lặng, bền bỉ hơn vạn lần mọi phép màu.
Đứng giữa chợ đêm nhộn nhịp, dưới ánh đèn lồng lung linh, Lan Hương bỗng nhận ra lời của Tạ Trần đã đúng. Cô không hề đơn độc. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một vực thẳm nuốt chửng cô nữa. Nó trở thành một phần của cuộc đời, được bao bọc bởi tình yêu thương và sự sẻ chia của những con người bình dị xung quanh. Cô hiểu rằng, sự chấp nhận nỗi đau, cùng với sự hỗ trợ từ cộng đồng, chính là con đường để cô tìm lại ý nghĩa của cuộc sống, một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Thư Đồng Tiểu An, từ xa, vẫn đang ghi chép vào cuốn sổ của mình. Em không chứng kiến trực tiếp cảnh tượng này, nhưng em đã ghi lại những lời của tiên sinh, và em biết rằng, những hạt mầm ấy đang nảy nở. Em ghi lại những câu chuyện về sự chữa lành bằng tình người, về sự chấp nhận nỗi đau sẽ trở thành những "huyền thoại" mới, định hình tâm hồn các thế hệ, thay thế những sử thi tu tiên hào hùng. Em tin rằng, sự gắn kết và tình người trong cộng đồng sẽ là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi không còn cần đến tu tiên hay phép thuật để vượt qua khổ đau và tìm thấy ý nghĩa cuộc sống. Em, thư đồng Tiểu An, với "Biên Niên Sử Vô Hình" trong tay, đang biên soạn một "sử thi" về giá trị của cuộc sống bình thường, không có tiên đạo, để lại cho hậu thế, một minh chứng cho sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống không ngừng nghỉ của con người.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.