Nhân gian bất tu tiên - Chương 1257: Bí Quyết Bình Yên: Lời Khuyên Từ Kẻ Phàm
Tiếng bút lông sột soạt của Tiểu An dần chìm vào tĩnh lặng, khi những dòng cuối cùng về lễ hội được ghi lại, tựa như một khắc ghi cho kỷ nguyên mới. Đêm đã xuống sâu, mang theo làn gió mát lành từ những ngọn đồi xa xăm, lùa qua khe cửa sổ, khẽ lay động trang sách trên bàn. Tạ Trần, sau khi nhìn Tiểu An hoàn thành công việc của mình, nhẹ nhàng đứng dậy. Anh không nói gì, chỉ khẽ vươn vai, ánh mắt vẫn giữ vẻ tĩnh tại quen thuộc. Cậu thư đồng hiểu ý, cẩn trọng cất cuốn sổ quý giá vào một ngăn kéo bí mật, rồi theo bước tiên sinh ra khỏi quán sách, hướng về phía sông.
Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa lên cao hẳn, chỉ mới rải những vệt nắng vàng nhạt lên những mái nhà rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương se lạnh và mùi đất ẩm. Tạ Trần và Tiểu An thong thả bước trên con đường lát đá dẫn ra bến sông, nơi Quán Trà Vọng Giang nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Quán trà này được dựng bằng gỗ đơn giản, mộc mạc nhưng tinh tế, với một ban công nhỏ nhô ra phía mặt nước, nơi khách có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi và những dãy núi xanh biếc phía xa.
Bước vào quán, tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách quen. Mùi trà thơm lừng, quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa dại mọc ven đường, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Bà Chủ Quán Trà phúc hậu, với nụ cười hiền từ thường trực trên môi, niềm nở đón chào: “Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!” Tiểu Đồng Quán Trà nhỏ nhắn, lanh lợi, ngay lập tức mang ra hai chén trà xanh bốc khói và một đĩa bánh ngọt thanh đạm.
Tạ Trần ngồi xuống bàn quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng ra dòng sông. Anh mở một cuốn sách cũ, bìa đã sờn bạc vì thời gian, nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên vẹn, chứa đựng những triết lý sâu xa của tiền nhân. Tiểu An ngồi đối diện, cũng mở cuốn sách của mình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu hỏi Tạ Trần một câu về ý nghĩa của đoạn văn nào đó. Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, giải thích cặn kẽ từng từ, từng ý, đôi khi còn liên hệ với những sự kiện đời thường, khiến Tiểu An gật gù như đã hiểu ra điều gì đó vĩ đại.
Ở một bàn đối diện, cách đó không xa, có một Lão Khách Trọ đang lặng lẽ quan sát Tạ Trần. Ông ta râu tóc đã bạc trắng, vẻ mặt hằn lên những nếp nhăn của tháng năm phiêu bạt, ánh mắt tuy mệt mỏi nhưng lại không giấu được vẻ tinh anh, sắc sảo của một người từng trải. Ông ta đã ở Thị Trấn An Bình này vài ngày, chứng kiến sự thay đổi kỳ lạ của thế giới. Những tu sĩ ngày xưa cao ngạo, giờ đây đã chẳng còn mấy ai. Linh khí mỏng như sương khói, con người không còn khao khát thành tiên, mà dường như đang tìm kiếm một thứ gì đó khác, một thứ bình dị hơn, nhưng lại khó nắm bắt hơn nhiều.
Lão Khách Trọ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ tan trong miệng, rồi lại đưa mắt nhìn Tạ Trần. Ông thấy người thư sinh này thân hình gầy gò, không có chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Y phục của Tạ Trần cũng chỉ là áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Thế nhưng, đôi mắt của Tạ Trần lại sâu thẳm lạ thường, ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời. Giữa cái thế sự nhiễu nhương, giữa lòng người vẫn còn hoang mang lo sợ về một tương lai vô định, Tạ Trần lại toát ra một sự bình yên đến lạ thường. Khác hẳn với vẻ sốt sắng, lo toan của những thương nhân, những học sĩ hay những kẻ phiêu bạt mà ông đã gặp trong quán trà này.
“Người thư sinh này… sao lại có được vẻ điềm tĩnh đến lạ thường giữa thế sự nhiễu nhương?” Lão Khách Trọ thầm nghĩ, nhíu mày. “Chẳng lẽ, y có ẩn chứa bí mật gì? Hay là y đã đạt đến cảnh giới 'Vô Vi' của những bậc ẩn sĩ thời xưa? Nhưng y lại không có chút linh lực nào, chỉ là một phàm nhân đơn thuần.” Ông đã từng chứng kiến không ít những cao nhân tu vi ngút trời, nhưng lại mang trong mình đầy rẫy chấp niệm, tham vọng, chứ hiếm khi thấy được một người phàm nhân lại có thể an nhiên tự tại đến vậy. Ông uống thêm một ngụm trà, vị đắng chát càng khiến tâm trí ông thêm phần băn khoăn. Những năm tháng phiêu bạt giang hồ đã cho ông thấy đủ loại người, từ kẻ tu tiên quyền uy cho đến phàm nhân thấp hèn. Ai ai cũng mang trong mình một nỗi lo toan, một sự khao khát. Nhưng ở Tạ Trần, ông lại thấy một sự trống rỗng đầy viên mãn, một sự bình thản đến khó tin.
Thời gian trôi đi thật khẽ khàng, như dòng sông Vọng Giang lững lờ trôi ngoài kia. Mặt trời dần nghiêng về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, hắt những tia nắng cuối ngày lên mặt nước, tạo thành một dải lụa vàng óng ả. Hoàng hôn buông xuống, mang theo làn gió nhẹ từ sông, xua đi cái oi ả còn sót lại của ban ngày, khiến không khí trở nên mát mẻ, dễ chịu hơn.
Lão Khách Trọ đã ngồi đó suốt cả buổi chiều, chứng kiến Tạ Trần và Tiểu An đọc sách, trò chuyện, thỉnh thoảng lại cùng nhau mỉm cười trước một câu chuyện thú vị nào đó trong sách. Sự bình dị, an yên của hai thầy trò như một thỏi nam châm vô hình, hút lấy sự chú ý của ông. Cuối cùng, ông không thể kìm lòng được nữa. Ông chậm rãi đứng dậy, đặt chén trà xuống bàn, rồi bước đến chỗ Tạ Trần, cung kính cúi đầu. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt ông dường như đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự quyết tâm, một niềm khao khát tìm kiếm câu trả lời.
“Thưa công tử,” Lão Khách Trọ cất tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo chút run rẩy của tuổi già và sự trăn trở trong lòng. “Lão phu mạo muội làm phiền, xin công tử thứ lỗi.”
Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn Lão Khách Trọ, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho ông ngồi xuống. “Lão trượng có điều gì muốn hỏi chăng?”
Lão Khách Trọ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Tạ Trần, đầy vẻ thăm dò nhưng cũng chất chứa sự cầu thị. “Lão phu từng phiêu bạt giang hồ, chứng kiến bao thăng trầm của thế gian. Từ những cuộc chiến tranh giành linh khí đến sự suy tàn của Thiên Đạo, từ những tiên môn lừng lẫy đến nay chỉ còn là phế tích. Lão phu đã thấy đủ vinh hoa phú quý, cũng đã nếm trải đủ cơ hàn khốn khó. Nay thế sự đổi thay, Thiên Đạo suy kiệt, con người không còn khao khát thành tiên như trước. Nhưng lòng người vẫn còn hoang mang, vẫn còn đầy rẫy nỗi sợ hãi về tương lai, về sự mất mát, về những giá trị đã từng tin tưởng.”
Ông thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn ra dòng sông Vọng Giang đang phản chiếu ánh hoàng hôn. “Những năm qua, lão phu luôn cảm thấy một sự bất an thường trực trong lòng. Cứ ngỡ rằng khi không còn tiên đạo, không còn những tranh giành quyền lực, con người sẽ tìm được sự bình yên. Nhưng rồi lại nhận ra, sự bình yên đó không tự nhiên mà có. Nó đến từ bên trong, từ chính tâm hồn mỗi người. Lão phu thấy công tử an nhiên tự tại, ung dung đọc sách, thưởng trà, không chút vướng bận thế sự. Vẻ bình thản của công tử khiến lão phu vô cùng ngưỡng mộ.”
Ông quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt chân thành. “Xin hỏi, bí quyết để tìm được sự bình yên trong cuộc đời là gì, thưa công tử? Lão phu đã tìm kiếm câu trả lời này suốt mấy chục năm trời, nhưng vẫn chưa thể lĩnh ngộ.”
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, tay khẽ vuốt ve bìa sách cũ kỹ. Anh nhìn Lão Khách Trọ, rồi lại liếc nhìn Tiểu An đang chăm chú ghi chép từng lời nói của ông lão. Một nụ cười nhẹ, đầy thâm ý, nở trên môi anh. Giọng nói của anh trầm ấm, chậm rãi, từng câu từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng lại mang một sự giản dị đến khó tin.
“Bình yên… không phải là điều gì xa vời, cũng chẳng phải bí mật ẩn giấu trong những kinh thư cổ xưa hay những pháp môn tu luyện cao siêu,” Tạ Trần nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấu vào bản chất của vạn vật. “Nó nằm ở ba điều, mà nhân gian ta, trong suốt những năm tháng chạy theo ảo vọng thành tiên, vẫn thường lãng quên.”
Lão Khách Trọ nín thở lắng nghe, đôi mắt ông sáng lên, như một kẻ hành khất đang chờ đợi được ban phát lương thực quý giá. Tiểu An cũng dừng bút, ngẩng đầu nhìn tiên sinh, vẻ mặt đầy tò mò và khao khát học hỏi.
“Đầu tiên,” Tạ Trần tiếp lời, giọng nói anh mang theo một chút triết lý nhưng không hề giáo điều, “là **chấp nhận bản thân**. Chấp nhận những thiếu sót, những giới hạn, những buồn vui của chính mình. Chấp nhận cả những vết sẹo của quá khứ, những thất bại đã qua. Chỉ khi ấy, ta mới không còn cố gắng chạy trốn khỏi chính mình, không còn phải chứng tỏ mình là ai trước mặt người khác, mà có thể sống thật với cái tôi nguyên bản, với con người phàm trần của mình. Con người ta thường quá khắt khe với bản thân, luôn muốn trở thành một ai đó hoàn hảo, một ai đó không phải là mình. Điều đó chỉ mang lại sự dằn vặt và khổ đau. Khi ta chấp nhận con người thật của mình, chấp nhận rằng ta không cần thành tiên, không cần quyền năng vĩ đại để được trọn vẹn, thì gánh nặng trong lòng mới được cởi bỏ.”
Lão Khách Trọ khẽ gật đầu, như thể lời nói của Tạ Trần đã chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn ông. Ông đã từng chạy theo danh vọng, từng cố gắng để chứng tỏ mình, để được người đời công nhận. Nhưng rồi, tất cả đều trở thành tro bụi.
“Thứ hai,” Tạ Trần nói tiếp, ánh mắt anh lướt qua Tiểu An, người đang ghi chép với tốc độ nhanh nhất có thể, “là **yêu thương mọi người**. Không chỉ những người ta thân thuộc, những người mang lại cho ta niềm vui, mà cả những người xa lạ, những kẻ lầm lỗi, thậm chí là những kẻ đã từng làm tổn thương ta. Bởi lẽ, ta và họ đều là một phần của nhân gian, đều mang trong mình những hạt giống thiện lương, những khát khao được sống, được hạnh phúc. Yêu thương sẽ hóa giải oán hờn, xoa dịu những vết thương lòng, mang lại sự kết nối, sự đồng cảm. Khi ta mở rộng lòng mình để yêu thương, ta sẽ thấy thế giới này không còn đáng sợ như ta vẫn nghĩ, và những chấp niệm về quyền lực, về sức mạnh sẽ dần tan biến. Tình người, sự gắn kết giữa con người với con người, mới là linh khí vĩ đại nhất của kỷ nguyên này.”
Lão Khách Trọ nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí ông: những trận chiến tàn khốc, nơi con người vì tranh giành linh khí mà quay lưng lại với nhau. Giờ đây, những lời của Tạ Trần như một làn nước mát lành, xoa dịu những ký ức đau buồn đó. Ông nhớ lại những khoảnh khắc lễ hội hôm qua, khi những con người phàm trần cùng nhau tạo ra niềm vui, cùng nhau chia sẻ những điều tốt đẹp. Đó chính là sự yêu thương mà Tạ Trần đang nói tới.
“Và cuối cùng,” Tạ Trần kết luận, giọng nói anh trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, “là **trân trọng hiện tại**. Quá khứ đã qua, không thể thay đổi. Tương lai chưa tới, không thể đoán định. Hạnh phúc không nằm ở những điều đã mất hay những điều sẽ đến, mà ở khoảnh khắc ta đang sống, đang hít thở, đang cảm nhận. Một chén trà nóng trong buổi sáng se lạnh, một cuốn sách hay dưới ánh nắng chiều tà, một ánh hoàng hôn rực rỡ trên dòng sông, một nụ cười của người thân yêu… đều là những món quà vô giá nếu ta biết trân trọng. Con người ta thường mải miết đuổi theo những điều xa vời, mà quên mất rằng hạnh phúc nằm ngay trong tầm tay. Sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, đó chính là cách ta tạo ra một cuộc đời bình thường, nhưng lại viên mãn hơn bất kỳ sự thành tiên nào.”
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt anh lại nhìn ra dòng sông, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. “Sống một đời bình thường, không phải là tầm thường, mà là một nghệ thuật, một sự lựa chọn. Lựa chọn sống thật, sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không bị gò bó bởi những quy tắc của Thiên Đạo cũ kỹ, hay những ảo vọng về sức mạnh phi phàm.”
Tiểu An, sau khi ghi chép xong, khẽ đọc lại những dòng chữ của mình: “Chấp nhận bản thân, yêu thương mọi người, trân trọng hiện tại…” Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo đầy vẻ ngưỡng mộ.
Lão Khách Trọ ngồi lặng thinh, đầu cúi thấp, như thể đang tiêu hóa từng lời của Tạ Trần. Ánh mắt mệt mỏi ban đầu của ông giờ đây đã dần sáng lên, không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một niềm bình yên đang từ từ nảy nở trong tâm hồn. Ông cảm thấy một gánh nặng vô hình đã được cởi bỏ, một con đường mới đã được mở ra trước mắt. Không cần phải tìm kiếm bí mật ở nơi nào xa xôi, cũng không cần phải tu luyện để đạt được sức mạnh siêu nhiên. Sự bình yên, hóa ra, lại giản dị đến vậy, nằm ngay trong những điều cơ bản nhất của cuộc sống con người.
Ông chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ cảm kích. “Đa tạ công tử đã chỉ giáo. Lời của công tử như khai sáng cho lão phu. Lão phu đã phí hoài bao năm tháng để chạy theo những thứ phù phiếm, mà quên mất chính bản thân mình, quên mất giá trị của tình người, và bỏ lỡ bao khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc đời.”
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Anh biết rằng, những lời nói của anh chỉ là hạt mầm, còn việc nó có nảy nở, đơm hoa kết trái hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào sự vun trồng của chính Lão Khách Trọ.
Khi màn đêm đã buông xuống hẳn, trăng bắt đầu treo lơ lửng trên nền trời, tỏa ánh sáng bạc dịu mát khắp Thị Trấn An Bình. Lão Khách Trọ đứng dậy, một lần nữa cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, rồi quay người rời khỏi quán trà. Bước chân ông giờ đây không còn vẻ nặng nề, mệt mỏi như lúc ban đầu, mà trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát hơn nhiều, như thể ông đã trút bỏ được một gánh nặng lớn trong lòng, tìm thấy được một sự bình yên mới. Ông hiểu rằng, triết lý "chấp nhận bản thân, yêu thương mọi người, trân trọng hiện tại" mà Tạ Trần đã truyền thụ sẽ trở thành kim chỉ nam cho không chỉ riêng ông, mà còn cho nhiều cá nhân và cộng đồng khác trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này.
Tạ Trần và Tiểu An cũng rời quán trà không lâu sau đó, chậm rãi trở về quán sách của mình. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ. Tạ Trần ngồi bên bàn quen thuộc, tay cầm cuốn sách, nhưng ánh mắt anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi sáng khắp Thị Trấn An Bình, nơi những mái nhà rêu phong và những con đường lát đá chìm trong màn đêm yên tĩnh. Một sự bình yên sâu sắc lan tỏa khắp không gian, không phải sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một cuộc sống đang bừng nở, của một kỷ nguyên mới đang hình thành.
Tiểu An ngồi đối diện, vẫn miệt mài ghi lại những lời Tạ Trần đã nói. Cậu bé không chỉ ghi lại lời nói, mà còn ghi lại cả những cảm xúc, những suy tư của mình về những triết lý đó, như một lời nhắc nhở cho chính mình và cho thế hệ tương lai về con đường mà nhân loại đang bước đi. Tiếng bút lông sột soạt trên trang giấy hòa cùng tiếng gió đêm khẽ lướt qua mái hiên, tạo nên một âm thanh trầm lắng, tựa như đang viết nên một sử thi mới, một sử thi về kỷ nguyên của nhân tính, của sự trọn vẹn, nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống mà không cần đến Thiên Đạo.
“Tiên sinh, lời của người thật sâu sắc. Con sẽ ghi nhớ,” Tiểu An khẽ cất tiếng, sau khi cẩn thận gấp cuốn sổ lại, ánh mắt cậu bé ánh lên vẻ quyết tâm. Cậu bé hiểu rằng Tạ Trần sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng thầm lặng, lan tỏa 'Nhân Đạo' thông qua những tương tác đời thường, nhỏ bé nhưng có sức ảnh hưởng sâu rộng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt anh vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng dát bạc lên vạn vật. “Đạo lý nhân gian vốn chẳng hề cao siêu, Tiểu An. Nó không phải là những thứ cần phải tu luyện hàng ngàn năm để đạt được. Nó chỉ là lòng người ta thường tự làm phức tạp mà thôi.”
Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên nội tại đang lan tỏa trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Sự bình yên ấy, không phụ thuộc vào quyền năng hay tu vi, mà đến từ chính sự trọn vẹn của nhân tính. Đó chính là hình mẫu cho sự trọn vẹn của con người trong thế giới không còn tiên đạo. Tạ Trần, vị thư sinh gầy gò với trí tuệ sắc bén, vẫn ngồi đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả vững chãi, chứng kiến sự nảy nở của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi con người đều là một vì sao tự mình phát sáng, tìm thấy ánh sáng chân lý trong chính cuộc đời bình thường của mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.