Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1281: Chấp Nhận Dòng Chảy: Lời Khuyên Từ Quán Sách

Sau khi Liễu Thanh Phong rời đi, bóng dáng ông khuất dần nơi cuối con phố, Tạ Trần vẫn đứng lặng hồi lâu nơi hiên quán sách. Hắn không vội vàng trở vào, mà để cho làn gió nhẹ buổi chiều vuốt ve vạt áo vải thô, để cho tâm trí mình trôi dạt theo dòng suy tưởng miên man. Lời của Liễu Thanh Phong, "Bình thường... vĩnh cửu," vẫn còn vang vọng trong tâm khảm, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã kiên định lựa chọn từ thuở ban đầu, một con đường mà nhiều kẻ tu sĩ từng xem là hèn kém, là bỏ phí thiên tư. Nhưng giờ đây, chính những kẻ từng đứng trên đỉnh cao của tiên đạo lại đang dần tìm về với nó, tìm về với sự bình yên của một cuộc sống phàm nhân, không còn hào quang nhưng cũng không còn xiềng xích của chấp niệm.

Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của Thị Trấn An Bình đang cựa mình trong ánh hoàng hôn dần buông. Tiếng cười nói của trẻ thơ từ con hẻm gần đó, tiếng rao hàng của người bán bánh, mùi hương thoang thoảng của khói bếp quyện với mùi hoa dạ lý hương từ một khu vườn nào đó. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, của nhân gian. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn thứ khí tức trong lành, không phải linh khí mờ nhạt của Thiên Đạo, mà là thứ sinh khí thuần túy của cuộc đời. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính sức mạnh và trí tuệ của nhân gian. Kỷ nguyên của những con người bình thường nhưng vĩ đại đã bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian, nơi "Bình Thường Vĩnh Cửu" không chỉ là một giấc mơ, mà là một hiện thực đang dần thành hình.

Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm lại một lần nữa quét qua khung cảnh quen thuộc trước mặt. Bình minh đã lên, đánh thức một ngày mới. Những hạt nắng vàng ươm đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, xuyên qua ô cửa kính cũ kỹ của quán sách, vẽ lên nền gạch một vệt sáng lung linh, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Mùi sách cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách Tạ Trần vẫn vậy, nhưng hôm nay dường như còn vương vấn thêm chút hương thơm dịu nhẹ của hoa buổi sớm, từ những khóm cúc dại ven đường hay một vài chậu lan treo trước hiên nhà đối diện. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bàng cổ thụ trước cửa quán, hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng của những người dân Thị Trấn An Bình đang bắt đầu một ngày mưu sinh.

Tạ Trần ngồi sau quầy tính tiền cũ kỹ, thân hình gầy gò của hắn như chìm lấp giữa chồng sách cao ngất. Tay hắn cầm một cuốn cổ thư đã ngả màu ố vàng, bìa sách sờn cũ với những hoa văn đã phai mờ theo tháng năm. Ánh mắt hắn không thực sự tập trung vào những dòng chữ Hán cổ, mà lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nhịp sống bình dị của Thị Trấn An Bình đang diễn ra một cách tự nhiên, không chút giả tạo. Hắn quan sát người bán hàng rong đẩy xe lách cách, tiếng rao ngọt ngào của cô gái bán chè, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã. Mọi thứ đều chân thực, sống động, một dòng chảy không ngừng nghỉ của nhân gian.

"Dòng chảy của nhân gian, luôn biến đổi, không ngừng..." Tạ Trần khẽ lẩm bẩm trong tâm trí, tựa như đang chiêm nghiệm một chân lý sâu xa. Hắn nhớ lại những lời Liễu Thanh Phong đã nói, nhớ lại sự chấp nhận của vị cựu tu sĩ ấy đối với cuộc sống phàm trần. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, Thiên Đạo càng suy yếu, thì nhân gian lại càng hiển lộ ra sức sống mãnh liệt của nó. Con người không còn trông cậy vào tiên nhân, không còn khao khát phi thăng, mà bắt đầu tự tìm kiếm giá trị, tự định nghĩa hạnh phúc của mình. Đó là một quá trình tiến hóa thầm lặng, nhưng lại mang một sức mạnh vĩ đại, đủ để lay chuyển cả những định luật mà Thiên Đạo từng đặt ra. Hắn thấy một người phụ nữ đang cặm cụi vá lưới ở bến sông xa xa, một ông lão đang tỉ mỉ gọt giũa một khúc gỗ, những hành động nhỏ bé, bình dị, nhưng lại chứa đựng sự kiên trì và tinh thần lao động không ngừng nghỉ. Chính những điều này, chứ không phải phép thuật hay thần thông, mới là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới.

Tiểu An, cô bé thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi sắp xếp lại một chồng sách cao ngất trên kệ gần đó. Mái tóc đen nhánh của cô bé khẽ lay động theo từng cử động. Thỉnh thoảng, cô bé lại dừng tay, chăm chú nhìn vào một cuốn sách cũ nào đó, đôi môi khẽ mấp máy đọc thầm những dòng chữ mà mình chưa hiểu. Cô bé mặc một chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng được giặt giũ cẩn thận, sạch sẽ. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé lướt nhẹ trên từng trang sách, như nâng niu một kho báu.

"Tiên sinh," Tiểu An đột nhiên cất tiếng, phá vỡ sự yên lặng trong quán sách. Giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, mang theo chút tò mò và ngạc nhiên. "Cuốn sách này nói về những loại gỗ quý hiếm, như Tử Đàn, Hoàng Hoa Lê, rồi cả Lôi Kích Mộc nữa... Nó bảo những loại gỗ này hấp thụ linh khí trời đất mà sinh trưởng, có thể dùng để chạm khắc pháp khí, hoặc dùng làm vật liệu xây dựng những cung điện tiên gia. Nhưng sao bây giờ con chưa từng thấy chúng ạ? Liệu chúng có biến mất hết rồi không?" Cô bé cầm một cuốn sách dày cộp, bìa được làm từ một loại da thú đã sờn màu, đưa mắt nhìn Tạ Trần, ánh mắt to tròn đầy thắc mắc. Cuốn sách đó dường như là một di vật từ thời Thiên Đạo còn thịnh vượng, chứa đựng những kiến thức về một thế giới đã dần phai mờ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp, tựa như ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Hắn từ từ đặt cuốn cổ thư trên tay xuống bàn, rồi quay sang nhìn Tiểu An. "Tiểu An à," hắn nói, giọng điềm tĩnh, trầm ấm, "những thứ mà sách ghi chép, không phải lúc nào cũng tồn tại vĩnh viễn. Giống như dòng sông, nó luôn chảy về phía trước, mang theo phù sa, bồi đắp những bãi bồi mới, đồng thời cũng cuốn trôi đi những gì đã cũ. Những loại gỗ quý hiếm mà con nhắc đến, chúng cần linh khí dồi dào để sinh trưởng. Mà linh khí trời đất thì..." Tạ Trần khẽ thở dài, ánh mắt lại một lần nữa hướng ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. "Nó đã không còn thịnh vượng như xưa. Khi nguồn nuôi dưỡng cạn kiệt, thì sự tồn tại của chúng cũng trở nên khó khăn hơn. Có thể chúng đã dần biến mất, hoặc trở nên vô cùng hiếm hoi, giống như những câu chuyện về tiên nhân vậy."

Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc đã nguội lạnh trên bàn, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. "Tuy nhiên," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt lại quay về phía Tiểu An, "sự biến mất của những thứ cũ không có nghĩa là không có những điều mới mẻ nảy sinh. Con người, với trí tuệ và sự khéo léo của mình, luôn tìm ra cách để thích nghi, để sáng tạo. Có thể chúng ta không còn những loại gỗ quý có thể hấp thụ linh khí, nhưng chúng ta vẫn có thể dùng những loại gỗ bình thường khác, để tạo ra những vật phẩm đẹp đẽ, hữu dụng, mang theo tâm huyết và tinh hoa của người thợ. Giá trị của một vật, không chỉ nằm ở bản chất nguyên thủy của nó, mà còn ở công sức, ở ý nghĩa mà con người gửi gắm vào đó." Hắn đặt tay lên một cuốn sách cũ kỹ khác, bìa sách làm từ một loại gỗ thông thường, nhưng được chạm khắc tinh xảo những hoa văn đơn giản mà trang nhã. "Đó cũng là một loại 'linh khí' khác, Tiểu An. Linh khí của sự kiên trì, của sự sáng tạo, của nhân gian."

Tiểu An chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn mở rộng, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của Tạ Trần. Cô bé gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ suy tư. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Tức là, dù cái cũ có biến mất, thì cái mới vẫn sẽ xuất hiện, và con người sẽ tìm ra cách để làm cho những điều mới mẻ đó trở nên có giá trị, đúng không ạ?"

"Đúng vậy," Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, một cử chỉ dịu dàng hiếm thấy. "Thế giới không ngừng thay đổi. Và chúng ta, những con người sống trong thế giới ấy, cũng phải học cách thay đổi theo. Không phải là từ bỏ giá trị của mình, mà là tìm cách để giá trị ấy được thể hiện dưới một hình thức khác, phù hợp hơn với dòng chảy của thời đại." Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa đã trở nên chói chang hơn. "Mỗi thời đại có một chân lý riêng, Tiểu An. Và chân lý của thời đại này, có lẽ nằm ở chính sự 'bình thường' mà chúng ta đang sống đây."

***

Buổi trưa, ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ trước quán, tạo thành những mảng sáng tối lốm đốm trên nền đất. Không khí trở nên oi ả hơn một chút, nhưng vẫn có những làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị của đất, của cây cỏ và của những món ăn dân dã từ các quán hàng gần đó. Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ luôn giữ một vẻ trầm mặc, yên bình, bỗng có một tiếng thở dài nặng nề vọng vào, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Một bóng người cao gầy, bước chân nặng nề, từ từ tiến vào quán. Đó là Lão Thợ Chạm Khắc Lâm. Ông là một người đàn ông trung niên, nhưng khuôn mặt khắc khổ đã hằn lên những nếp nhăn sâu của thời gian và sự lo toan, khiến ông trông già dặn hơn cái tuổi của mình. Đôi tay ông chai sạn, thô ráp, những ngón tay to bè và có những vết sẹo nhỏ, minh chứng cho hàng chục năm tháng miệt mài bên những thớ gỗ. Ánh mắt ông thường trực sự mệt mỏi, u buồn, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn còn lóe lên một chút ánh sáng của sự kiên trì, của một người nghệ nhân cả đời gắn bó với nghề. Trang phục của ông đơn giản, một chiếc áo vải thô màu xám đã sờn cũ, dính chút bụi gỗ li ti và mùi mồ hôi thoang thoảng, hòa lẫn với mùi sách cũ trong quán, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ.

Lão Lâm bước đến quầy của Tạ Trần, đặt xuống một chiếc hộp gỗ nhỏ. Chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo, những đường nét hoa văn mềm mại, uyển chuyển, nhưng ánh mắt ông lại không hề có chút tự hào nào. Thay vào đó, nó vô định, chứa đầy u buồn, như thể chiếc hộp ấy không phải là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một gánh nặng vô hình.

"Tạ tiên sinh, lại là ta làm phiền rồi." Lão Lâm thở dài một tiếng nặng nề, âm thanh ấy như chứa đựng cả nỗi lòng mệt mỏi của ông. "Ngày tháng này, thật sự khiến người ta mệt mỏi." Ông đưa tay xoa xoa thái dương, đôi vai gầy khẽ run lên.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt tỉnh táo và sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Lão Lâm. Hắn nhìn thấy sự bất lực, sự hoài nghi và cả một nỗi thất vọng lớn lao đang bao trùm lấy vị thợ chạm khắc này. "Lão Lâm," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, không chút phán xét. "Có vẻ hôm nay ông mang theo nhiều suy tư hơn mọi khi. Có chuyện gì khiến ông phiền lòng sao?" Hắn không hỏi về chiếc hộp, cũng không vội vàng khen ngợi tài nghệ của Lão Lâm, mà trực tiếp hỏi về tâm trạng của ông, bởi Tạ Trần hiểu rằng, đôi khi, điều con người cần nhất không phải là lời khen, mà là một đôi tai biết lắng nghe và một trái tim biết cảm thông.

Lão Lâm lắc đầu, một nụ cười khổ sở hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ. "Suy tư thì có, mà nỗi khổ thì nhiều, Tạ tiên sinh à." Ông ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ đối diện quầy, thân hình gầy gò khẽ đổ sụp xuống, như thể đang mang trên mình một gánh nặng vô hình. "Cái nghề chạm khắc này, ngày càng khó sống. Gỗ tốt thì hiếm, những loại gỗ mà Tiểu An vừa hỏi đó, nay còn tìm đâu ra chứ? Mà kể cả có gỗ, linh khí trời đất cũng chẳng còn như xưa, chạm khắc cũng chẳng ra hồn nữa. Tượng gỗ, pháp khí, hay chỉ là một vật trang trí, nếu không có linh khí thì cũng chỉ là gỗ chết mà thôi." Ông nói, giọng điệu đầy chua chát.

Tạ Trần lẳng lặng rót một chén trà nóng, đặt trước mặt Lão Lâm. Hơi ấm của trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, như muốn xoa dịu đi sự mệt mỏi của vị khách. "Ông cứ nói đi, Lão Lâm. Ta sẽ lắng nghe." Hắn đặt tay lên chiếc hộp gỗ mà Lão Lâm vừa đặt xuống, ngón tay khẽ vuốt ve những đường nét chạm khắc tinh xảo. Hắn cảm nhận được sự tỉ mỉ, sự tâm huyết của người thợ, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một nỗi u hoài sâu sắc ẩn chứa bên trong từng nét chạm. Chiếc hộp không mang linh khí trời đất, nhưng nó lại mang một loại "khí" khác, nặng nề hơn, đó là khí chất của sự đấu tranh, của nỗi buồn.

"Người ta bây giờ chỉ thích cái gì nhanh gọn, tiện lợi... Chẳng còn ai trân trọng cái tỉ mỉ, cái tinh hoa của người thợ nữa." Lão Lâm tiếp tục, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang hoài niệm về một thời đã qua. "Những tác phẩm mà ta dành cả tâm huyết, cả ngày đêm để hoàn thành, giờ đây chỉ đổi lấy những cái lắc đầu thờ ơ, hoặc những lời trả giá rẻ mạt. Họ muốn những thứ lấp lánh, những thứ có thể dùng sức mạnh để điều khiển, chứ không phải một món đồ được làm ra bằng đôi tay và tâm hồn. Cứ như thể, cả thế gi���i đang quay lưng lại với những giá trị cũ. Những giá trị mà ta đã gìn giữ cả đời."

Ông cúi đầu xuống, đôi tay chai sạn đặt lên đầu gối, siết chặt. "Giá mà... giá mà còn tiên nhân ra tay giúp đỡ như ngày xưa, có lẽ mọi việc đã khác. Họ có thể ban phát linh khí, có thể giúp ta tìm được gỗ quý, có thể khiến cho tác phẩm của ta trở nên phi phàm. Khi đó, nghề của ta đâu đến nỗi này..." Trong lời nói của Lão Lâm, Tạ Trần nhận ra một nỗi niềm chấp niệm sâu sắc với quá khứ, một sự khao khát những điều siêu nhiên, những sức mạnh đã từng tồn tại và định hình thế giới này. Đó là sự giằng xé giữa một người nghệ nhân muốn giữ lấy tinh hoa của nghề cũ, và một thế giới đang không ngừng thay đổi, không ngừng đòi hỏi sự thích nghi. Ông khó chấp nhận thực tại mới, cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau và hoài niệm về thời kỳ có sự can thiệp của tu sĩ. Chính sự hoài niệm ấy đã tạo nên một gánh nặng tâm lý lớn lao, khiến ông mệt mỏi, chán nản.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hắn không hề dao động. Hắn biết Lão Lâm không phải đang trách móc hắn, mà đang bộc bạch nỗi lòng của một người phàm nhân đang chật vật giữa dòng chảy của thời đại. Hắn thấy rõ sự giằng xé giữa mong muốn níu giữ quá khứ và sự cần thiết phải thích nghi đang giày vò vị thợ chạm khắc này. Tiểu An ngồi phía sau, im lặng lắng nghe, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn vào vẻ mặt đầy ưu tư của Lão Lâm, rồi lại nhìn sang Tạ Trần, như thể đang chờ đợi một lời giải đáp, một ánh sáng cho những bế tắc mà cô bé cũng mơ hồ cảm nhận được. Cô bé lật sách khe khẽ, nhưng tâm trí lại hướng hoàn toàn về cuộc trò chuyện. Mùi đất và mồ hôi thoang thoảng từ Lão Lâm, hòa lẫn với mùi gỗ và sách trong quán, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, của sự tồn tại.

***

Chiều tà, ánh nắng đã yếu dần, nhuộm vàng cả không gian quán sách. Những tia sáng cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ, tạo nên một dải lụa vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một âm thanh vi vu, như một bản nhạc buồn mà sâu lắng. Tiếng chim hót xa xa cũng đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho những tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên. Bầu không khí trong quán, từ sự phàn nàn và nặng nề ban trưa, giờ đã dần dịu lại, chuyển sang một trạng thái suy ngẫm, nhưng vẫn còn chút u hoài của sự chuyển giao thời đại.

Tạ Trần nhìn sâu vào ánh mắt mệt mỏi của Lão Lâm. Hắn không nói những lời an ủi sáo rỗng, không hứa hẹn những điều không thể, bởi hắn biết rằng những điều đó chỉ như những chiếc lá mục, không thể che chắn được bão táp. Thay vào đó, hắn chọn cách khơi gợi một góc nhìn khác, một triết lý về sự tồn tại trong bối cảnh thế giới đang đổi thay.

"Lão Lâm," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng lại có một sức nặng lạ kỳ, như dòng nước ngầm từ từ thấm sâu vào lòng đất. "Ông thấy đấy, dòng sông không thể chảy ngược. Mỗi thời đại có một dòng chảy riêng, một quy luật riêng. Cái khó của bây giờ, không phải là ông kém cỏi, hay tài năng của ông không còn được như xưa, mà là thế giới đang thay đổi. Nếu ta cứ mãi níu kéo cái cũ, ta sẽ chỉ thấy mệt mỏi và kiệt sức khi cố bơi ngược dòng." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí Lão Lâm. Hắn không dùng những từ ngữ hoa mỹ, mà dùng những hình ảnh giản dị, gần gũi với cuộc sống để diễn giải những triết lý sâu xa.

Lão Lâm cúi đầu, im lặng, đôi lúc ngẩng lên nhìn Tạ Trần với ánh mắt có chút thay đổi, dường như có một hạt mầm suy nghĩ mới đang nảy nở trong tâm hồn ông. Chén trà thảo mộc trên tay ông đã nguội lạnh, nhưng ông vẫn giữ nó, cảm nhận sự mát lạnh của thành chén truyền vào lòng bàn tay chai sạn.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà còn lại trong chén của mình, rồi tiếp tục. "Sự trọn vẹn không nằm ở việc mọi thứ hoàn hảo như ta mong muốn, hay mọi điều đều diễn ra theo ý mình, mà ở cách ta đón nhận sự không hoàn hảo đó, và tìm thấy ý nghĩa trong nó. Chiếc hộp này của ông, tuy có thể không còn mang 'linh khí trời đất' như xưa, không còn được dùng để chứa đựng pháp khí hay mang theo sức mạnh siêu nhiên, nhưng nó vẫn chứa đựng tâm huyết, sự tỉ mỉ của ông. Nó vẫn là kết tinh của hàng chục năm kinh nghiệm, của sự kiên nhẫn, của tình yêu đối với nghề thủ công. Đó chẳng phải là một loại 'linh khí' khác sao, Lão Lâm? Một loại linh khí của con người, bền bỉ hơn mọi pháp thuật, vững chãi hơn mọi thần thông, và chân thật hơn mọi ảo ảnh của tiên đạo." Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn bóng nhưng có chút sờn cũ của chiếc hộp gỗ chạm khắc, từng đường nét hoa văn như ẩn chứa một câu chuyện.

"Linh khí của con người..." Lão Lâm khẽ lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn sự mệt mỏi, nhưng đã có thêm một chút suy tư, một chút ánh sáng mới. Ông chưa từng nghĩ theo hướng này. Cả đời ông chỉ quan niệm linh khí là thứ từ trời đất ban tặng, là thứ mà tiên nhân có thể dùng. Ông chưa từng nghĩ rằng, chính tâm huyết, sự kiên trì của mình cũng có thể tạo ra một loại "linh khí" riêng, một giá trị riêng.

"Đúng vậy," Tạ Trần gật đầu. "Mỗi thời đại có những giá trị được tôn vinh khác nhau. Khi Thiên Đạo còn thịnh, con người khao khát sức mạnh, khao khát thành tiên, nên linh khí trời đất và phép thuật được đặt lên hàng đầu. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đang suy yếu, con người bắt đầu nhận ra những giá trị khác. Giá trị của sự sống, của tình người, của lao động, của sự sáng tạo. Những thứ ấy không cần linh khí, không cần pháp thuật, mà cần chính đôi tay khéo léo của ông, cần trí tuệ của ông, cần sự kiên trì không ngừng nghỉ của ông."

Tạ Trần nhìn ra bên ngoài, nơi ánh hoàng hôn đã gần như bao trùm cả Thị Trấn An Bình. "Chấp nhận dòng chảy, và học cách thích nghi, Lão Lâm. Đôi khi, chính trong sự thích nghi đó, ta lại tìm thấy một con đường mới, một vẻ đẹp mới mà ta chưa từng nghĩ tới. Ví như, có lẽ không phải mọi người đều cần một tác phẩm vĩ đại để thờ phụng, hay một pháp khí để tu luyện. Mà họ cần một vật dụng nhỏ bé, chứa đựng sự ấm áp của bàn tay người thợ, một câu chuyện về sự kiên trì và vẻ đẹp bình dị. Một chiếc hộp không còn linh khí để chứa pháp bảo, nhưng lại đủ đẹp để chứa đựng những ký ức, những vật kỷ niệm nhỏ bé của một đ��i người. Đó cũng là một giá trị, một giá trị mà tiên nhân không thể ban tặng, mà chỉ có con người mới có thể tạo ra."

Tiểu An ngồi yên lặng phía sau, chăm chú lắng nghe từng lời của tiên sinh. Cô bé cảm thấy như có một bức màn vô hình đang được vén lên trước mắt mình, hé lộ một thế giới quan mới mẻ, rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì cô bé từng nghĩ. Cô bé nhìn Lão Lâm, thấy ánh mắt ông giờ đây không còn sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà đã có một chút suy tư sâu sắc.

"Nghĩ xem, Lão Lâm," Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn đầy vẻ khuyến khích. "Một chiếc hộp chạm khắc tinh xảo, được làm ra từ loại gỗ bình thường, nhưng bằng tâm huyết của một nghệ nhân. Nó có thể trở thành vật gia truyền, mang theo câu chuyện của một gia đình, của một con người. Đó không phải là một sức mạnh sao? Sức mạnh của sự kết nối, của văn hóa, của tình cảm. Những thứ ấy, bền vững hơn mọi linh khí, trường tồn hơn mọi phép thuật. Khi con người không còn khao khát sức mạnh siêu nhiên, họ sẽ bắt đầu tìm kiếm những giá trị chân thật hơn, gần gũi hơn. Và chính những người như ông, Lão Lâm, những người thợ thủ công tài hoa, sẽ là những người kiến tạo nên những giá trị mới đó, định hình nên 'Nhân Đạo' của kỷ nguyên này."

Lão Lâm cúi đầu, im lặng rất lâu. Ông không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt ông khi ngẩng lên nhìn Tạ Trần đã khác hẳn. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tia sáng của sự thấu hiểu, của hy vọng. Ông gật đầu một cái thật khẽ, tựa như đang đồng ý với một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn mình. Tạ Trần nhẹ nhàng mỉm cười, để lời nói của mình thẩm thấu vào tâm hồn vị khách. Hắn biết rằng, hạt mầm của sự chấp nhận và thích nghi đã được gieo xuống, và rồi một ngày nào đó, nó sẽ nảy mầm, đâm chồi, mang lại một hương vị mới cho cuộc sống của Lão Thợ Chạm Khắc Lâm, một hương vị của 'linh khí của con người', của sự kiên trì, và của vẻ đẹp bình dị mà trường tồn.

Lão Lâm đứng dậy, đặt chén trà đã nguội lạnh xuống bàn. Ông không còn vẻ u sầu ban nãy, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh lạ thường. Ông không vội vàng rời đi, mà nán lại một chút, ánh mắt nhìn quanh quán sách, rồi dừng lại ở một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách về lịch sử, về văn hóa dân gian được đặt ngay ngắn. Ông khẽ gật đầu với Tạ Trần, một cái gật đầu đầy sự tôn trọng và biết ơn sâu sắc, không cần bất kỳ lời lẽ nào hoa mỹ.

"Tạ tiên sinh, đa tạ lời chỉ giáo." Giọng Lão Lâm trầm khẽ, nhưng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của quán. "Ta... ta đã hiểu. Có lẽ, ta cần phải học cách nhìn thế giới này bằng một con mắt khác." Ông cúi người, chào Tạ Trần một cách trang trọng, rồi quay người bước ra khỏi quán sách. Tiếng chuông gió khẽ ngân lên, tiễn biệt bóng dáng một người thợ chạm khắc đang mang theo một hạt mầm hy vọng và một góc nhìn mới về cuộc đời.

Tạ Trần nhìn theo bóng Lão Lâm khuất dần. Hắn biết rằng, con đường phía trước của Lão Lâm sẽ không dễ dàng, nhưng ít nhất, ông đã tìm thấy một hướng đi, một ý nghĩa mới cho nghề nghiệp và cuộc sống của mình, không còn bị ràng buộc bởi sự hoài niệm về linh khí trời đất hay sự can thiệp của tiên nhân. Đó là một bước tiến nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng, không chỉ đối với Lão Lâm, mà còn đối với cả kỷ nguyên Nhân Gian đang dần thành hình. Sự chấp nhận và thích nghi sẽ trở thành một chủ đề quan trọng cho các nhân vật phàm nhân trong kỷ nguyên mới, khi họ không còn dựa dẫm vào tu sĩ và phải tìm kiếm sức mạnh từ nội tại. Ý tưởng về 'linh khí của con người' – tinh thần, trí tuệ, lòng nhân ái, sự kiên trì – sẽ dần thay thế 'linh khí trời đất' như nguồn sức mạnh và giá trị cốt lõi, định hình nên 'Nhân Đạo'. Tạ Trần tin rằng, các câu chuyện tiếp theo sẽ tiếp tục khám phá cách các phàm nhân tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, thông qua sự sáng tạo, kiên trì và thích ứng với thế giới đang thay đổi.

Tiểu An bước đến bên Tạ Trần, đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên sự suy tư. "Tiên sinh, vậy là... Lão Lâm sẽ tìm được con đường mới cho mình sao?" cô bé hỏi, giọng khẽ khàng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc của cô bé. "Chắc chắn rồi, Tiểu An. Bởi vì, con người vốn dĩ có một sức mạnh tiềm tàng, đó là khả năng thích nghi và tái tạo. Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Điều quan trọng là chúng ta có dám bước qua nó hay không." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, rọi những vệt sáng ấm áp lên con đường. Đêm đã buông xuống, nhưng Thị Trấn An Bình vẫn rộn ràng, vẫn tràn đầy sức sống. Kỷ nguyên của những con người bình thường nhưng vĩ đại đã bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian, nơi "Bình Thường Vĩnh Cửu" không chỉ là một giấc mơ, mà là một hiện thực đang dần thành hình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free