Nhân gian bất tu tiên - Chương 1286: Minh Quân Vô Danh: Đạo Lãnh Đạo Của Kỷ Nguyên Nhân Gian
Dòng sông Vọng Giang cuộn chảy miên man, phản chiếu ánh bình minh đang dần rọi sáng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tạ Trần đứng bên cửa sổ quán sách, khẽ nhấp một ngụm trà còn vương hơi ấm. Hương trà dịu nhẹ quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không khí tĩnh tại, an lành. Hắn nhớ lại lời Thầy Giáo Làng tối qua, về niềm tin mãnh liệt vào giá trị tri thức và lòng cống hiến trong kỷ nguyên mới. Và cả sự trầm tư hiếm có trên gương mặt Lão Gia Phủ, người đã lặng lẽ lắng nghe, để rồi rời đi với một hạt giống nghi vấn gieo sâu trong tâm khảm. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những lời hứa hão huyền của bất tử, mà qua chính những câu chuyện, những ký ức, những giá trị mà họ tự mình tạo ra và truyền lại. Hạt giống đã gieo, và thời gian sẽ là người tưới tắm, nuôi dưỡng chúng nảy mầm, đâm chồi.
Tiểu An, với đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cẩn thận dùng bút lông chép lại một đoạn kinh thư trên bàn bên cạnh. Tiếng bút sột soạt nhẹ nhàng, đều đặn, hòa vào tiếng gió khẽ lay động những trang sách cũ kỹ trên kệ. Bụi lơ lửng trong không khí, nhảy múa trong những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa gỗ chạm khắc tinh xảo. Quán sách nhỏ, như một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy vội vã của nhân gian, nơi thời gian dường như chậm lại, để người ta có thể lắng nghe tiếng vọng của tri thức và những suy tư sâu thẳm.
Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy xuất hiện trước ngưỡng cửa. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ áo vải lụa màu xanh than tuy trang nhã nhưng không che giấu được vẻ ưu tư hiện rõ trên khuôn mặt. Trán hắn có vài nếp nhăn sâu, như những dấu vết của những đêm dài trằn trọc suy nghĩ. Dáng người hơi khom, cử chỉ có chút cứng nhắc của người quen với quyền uy, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng sự mệt mỏi và một nỗi khát khao thầm kín. Hắn bước vào, mang theo một làn gió lạnh nhẹ từ bên ngoài, phá vỡ sự tĩnh lặng của quán. Mùi hương của đất ẩm và sương sớm dường như vẫn vương trên áo hắn.
“Tiên sinh Tạ Trần, ta nghe danh ngài đã lâu.” Giọng nói của người đàn ông trầm và hơi khàn, như thể đã chất chứa quá nhiều gánh nặng. Hắn ôm quyền cung kính, dù mang phẩm phục của một quan chức cấp huyện, nhưng không hề tỏ ra kiêu ngạo. “Ta là Trần Văn, Huyện Lệnh của huyện An Bình này. Ta đến đây tìm kiếm tri thức, cụ thể là những cuốn sách dạy về đạo làm người lãnh đạo… làm sao để trị dân an thiên hạ trong thời buổi này.”
Tạ Trần chậm rãi quay đầu, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, dường như có thể nhìn thấu mọi tâm tư. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, đủ để làm dịu đi vẻ căng thẳng trên gương mặt Trần Huyện Lệnh. “Trị dân an thiên hạ… Ngài Trần Huyện Lệnh muốn tìm kiếm ‘quyền thuật’ hay ‘nhân tâm’?”
Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà còn là một lưỡi kiếm sắc bén, trực diện đâm vào cốt lõi vấn đề. Trần Huyện Lệnh hơi khựng lại. Hắn vốn quen với những lời khen tụng, những câu hỏi vòng vo, chứ chưa bao giờ gặp phải một lời chất vấn thẳng thắn và hàm súc đến vậy. Hắn đã hình dung Tạ Trần sẽ hỏi về loại sách nào, về phương pháp cai trị, về những mưu lược quyền biến. Nhưng "quyền thuật" hay "nhân tâm"? Hai khái niệm tưởng chừng đối lập, nhưng lại gắn bó chặt chẽ với nhau trong tư tưởng trị quốc. Trần Huyện Lệnh nhíu mày, biểu cảm khó hiểu. Hắn đã dành cả đời để nghiên cứu về cách vận dụng quyền lực, về những chiến lược thao túng và kiểm soát. Đối với hắn, "nhân tâm" chỉ là một yếu tố phụ trợ, một công cụ để quyền thuật phát huy hiệu quả hơn. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng chúng có thể ngang hàng, hay thậm chí, "nhân tâm" có thể vượt lên trên "quyền thuật".
“Điều này…” Trần Huyện Lệnh ngập ngừng. Hắn vốn tin rằng quyền thuật là yếu tố then chốt để duy trì trật tự, để thực hiện ý chí của kẻ cai trị. Trong quá khứ, những tiên môn, những thế lực hùng mạnh đều dựa vào quyền năng tuyệt đối để thống trị. Giờ đây, khi tiên đạo suy tàn, quyền lực vẫn là thứ chi phối mọi lẽ. Nhưng rồi, hắn lại nhớ đến những bất ổn gần đây trong huyện, những tiếng than phiền về quan lại tham nhũng, về sự thờ ơ của chính quyền, về sự ly tán của lòng dân. Quyền thuật, dường như, đã không còn đủ. Thậm chí, đôi khi, nó còn phản tác dụng, khiến dân chúng càng thêm oán hận.
“Kỷ nguyên Nhân Gian này, mọi sự đều thay đổi.” Tạ Trần nhẹ giọng, không thúc ép. Hắn thong thả bước đến bên kệ sách, ngón tay lướt nhẹ trên những gáy sách cũ kỹ, như chạm vào những dòng chảy lịch sử im lìm. “Xưa kia, người ta tin vào sức mạnh của thần thông, tin vào phép tắc của tiên môn. Quyền lực là sức mạnh tuyệt đối, là khả năng áp đặt ý chí lên vạn vật. Nhưng nay, khi Thiên Đạo không còn can thiệp sâu, khi linh khí mỏng manh đến nỗi tu hành cũng trở thành gánh nặng, người ta buộc phải tìm kiếm một loại sức mạnh khác.” Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn thấy những biến thiên của thời đại.
Tiểu An ngừng chép, ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò dõi theo cuộc đối thoại. Cậu bé đã quen với những cuộc trò chuyện triết lý tại quán sách này, và cậu biết rằng mỗi lời tiên sinh nói ra đều chứa đựng những ý nghĩa sâu xa. Cậu bé cảm thấy một luồng năng lượng vô hình, một sự khai sáng đang dần len lỏi vào không gian tĩnh mịch của quán.
“Sức mạnh khác…” Trần Huyện Lệnh lẩm bẩm, như thể đang nếm lại từng từ, cố gắng hiểu thấu ý nghĩa của nó. Hắn đã dành cả đời để học hỏi những kinh nghiệm trị quốc từ các triều đại cũ, từ những cuốn binh thư, chính luận. Tất cả đều nhấn mạnh đến sự uy nghiêm, đến quyền biến, đến việc dùng hình pháp để răn đe, dùng ân huệ để mua chuộc. Nhưng những phương pháp ấy, trong vài năm gần đây, dường như ngày càng kém hiệu quả. Lòng dân ly tán, những mâu thuẫn nhỏ nhặt bùng phát thành tranh chấp lớn, những quyết sách tưởng chừng hợp lý lại gây ra những hệ lụy khôn lường. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên một con thuyền mục nát, giữa dòng sông dậy sóng, mà không biết nên chèo lái về đâu, không biết sức mạnh nào mới đủ để giữ vững con thuyền.
Tạ Trần quay lại, trên tay là một cuốn sách nhỏ, bìa đã ngả màu úa vàng, không hề có vẻ ngoài hào nhoáng như những cuốn binh thư hay chính sử mà Trần Huyện Lệnh thường đọc. “Quyền thuật, là công cụ. Nhân tâm, là mục đích. Ngài Trần Huyện Lệnh, muốn dùng công cụ để đạt được mục đích, hay muốn dùng mục đích để định hướng công cụ?”
Trần Huyện Lệnh ngỡ ngàng. Hắn chưa bao giờ đặt vấn đề theo cách này. Đối với hắn, quyền lực là quyền lực, là thứ để sai khiến, để ra lệnh, để duy trì trật tự. Mục đích của cai trị là an dân, nhưng an dân bằng cách nào thì lại phụ thuộc vào quyền lực trong tay. Nhưng Tạ Trần lại đảo ngược vị thế của chúng. Mục đích định hướng công cụ? Điều đó có nghĩa là, nếu mục đích là an dân, thì mọi quyền thuật phải phục vụ cho nhân tâm, chứ không phải nhân tâm phải khuất phục quyền thuật. Sự thay đổi trong cách nhìn nhận này khiến Trần Huyện Lệnh cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí, nhưng đồng thời cũng hé mở một tia sáng hy vọng.
“Nhân tâm… đó là thứ khó nắm bắt nhất.” Trần Huyện Lệnh thở dài, giọng nói chất chứa sự tuyệt vọng. “Dân chúng trăm người trăm ý, làm sao có thể thấu hiểu hết, làm sao có thể chiều lòng hết thảy?” Hắn nói với vẻ tuyệt vọng, đôi mắt nhìn xuống nền nhà, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trên những viên gạch cũ kỹ. Hắn đã cố gắng, nhưng dường như càng cố gắng, hắn càng cảm thấy mình xa cách lòng dân, càng c��m thấy mình bị mắc kẹt trong mớ bòng bong của những mâu thuẫn.
“Không cần chiều lòng hết thảy, chỉ cần thấu hiểu cái gốc rễ của nhân tâm.” Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Trần Huyện Lệnh. Cuốn sách không có tên, chỉ có vài ký hiệu cổ xưa trên bìa, nhưng tỏa ra một vẻ uyên thâm khó tả. “Con người, dù là ai, đều mong cầu sự bình an, công bằng, và một chút hy vọng. Khi những điều căn bản đó bị lung lay, nhân tâm sẽ bất ổn. Khi quyền thuật được sử dụng để trấn áp thay vì vun đắp, nó sẽ sinh ra phản kháng. Minh quân không phải là người có thể điều khiển vạn người, mà là người có thể làm cho vạn người tự nguyện đi theo, vì họ tin vào con đường ấy, tin vào người lãnh đạo ấy.”
Tạ Trần nói đến đây, hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Huyện Lệnh. “Trong kỷ nguyên không tiên đạo này, uy quyền từ trên cao ban xuống đã không còn đủ sức nặng. Con người ngày càng trở nên độc lập trong tư tưởng, ngày càng mong muốn được lắng nghe, được tôn trọng. Một vị Huyện Lệnh chỉ biết dùng quyền thuật để duy trì trật tự, sẽ chỉ tạo ra sự phục tùng tạm thời, một sự phục tùng chỉ trực chờ bùng nổ khi có cơ hội. Nhưng một vị Huyện Lệnh thấu hiểu nhân tâm, sẽ gieo vào lòng dân một niềm tin bền vững, một sự gắn kết không thể lay chuyển. Ngài Trần Huyện Lệnh, ngài muốn trở thành người gieo rắc sợ hãi, hay gieo rắc niềm tin?”
Lời Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa không gian tĩnh lặng. Trần Huyện Lệnh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hắn đã quá quen với việc đặt ra mệnh lệnh, với việc duy trì khuôn khổ, mà quên mất rằng nền móng của mọi khuôn khổ chính là lòng người. Hắn vẫn luôn tìm kiếm những cuốn sách về mưu lược, về cách dùng người, về phép tắc cai trị, nhưng chưa bao giờ thực sự đào sâu vào chính bản chất của con người mà hắn đang cai quản. Hắn đã nghĩ rằng sự vắng bóng của tiên đạo sẽ khiến nhân gian trở nên hỗn loạn hơn, và trách nhiệm của người cai trị là phải dùng bàn tay sắt để giữ vững trật tự. Nhưng có lẽ, hắn đã đi sai hướng, đã bỏ quên điều cốt lõi nhất.
Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu thẳng vào góc quán, làm nổi bật những hạt bụi vàng óng đang nhảy múa. Mùi giấy cũ càng đậm hơn, quyện với mùi mực mới từ trang sách của Tiểu An. Trần Huyện Lệnh nhìn vào cuốn sách vô danh trên bàn, rồi lại nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của Tạ Trần. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, không chỉ trong sự nghiệp, mà còn trong chính nhận thức của bản thân. Một sự đấu tranh nội tâm đang diễn ra mãnh liệt, giữa những gì hắn đã tin tưởng bấy lâu và những gì Tạ Trần đang gợi mở.
“Ta… ta đã nghĩ rằng, một khi không còn tiên đạo, con người sẽ trở nên hỗn loạn, và chỉ có quyền uy tuyệt đối mới có thể trấn giữ.” Trần Huyện Lệnh thừa nhận, giọng nói chất chứa sự mệt mỏi và hoang mang. “Ta cố gắng học hỏi những sách lược của các bậc đế vương, những phương pháp cai trị nghiêm khắc để đảm bảo sự ổn định. Nhưng càng làm, ta càng thấy lòng dân xa cách, sự chống đối ngầm càng lớn. Dù ta có cố gắng bao nhiêu, vẫn không thể dẹp yên được những bất mãn trong lòng họ. Ta đã lo sợ rằng, rồi một ngày, mọi thứ sẽ sụp đổ, và ta sẽ là kẻ chịu trách nhiệm.” Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi bao nhiêu gánh nặng trong lòng.
“Sợ hãi là chấp niệm.” Tạ Trần khẽ nói, như gieo một hạt giống suy tư vào tâm hồn đang rối bời của Trần Huyện Lệnh. “Khi ngài mang nỗi sợ hãi để cai trị, ngài sẽ tạo ra thêm nhiều sợ hãi. Sợ hãi sẽ sinh ra phản kháng, và phản kháng sẽ dẫn đến hỗn loạn. Kỷ nguyên này, con người không còn sống trong cái bóng của tiên thần hay những kẻ tu luyện có thể hủy diệt vạn vật chỉ bằng một cái phẩy tay. Họ đã được trao trả lại quyền tự quyết, quyền định đoạt vận mệnh của chính mình, và họ sẽ không dễ dàng chấp nhận bất kỳ sự áp đặt nào.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe, rồi lại trở về với Trần Huyện Lệnh. “Quyền lực, trong kỷ nguyên Nhân Gian, không còn là thứ có thể áp đặt từ trên xuống. Nó phải được gầy dựng từ dưới lên, từ lòng tin của bách tính. Ngài Trần Huyện Lệnh, ngài không cần tìm kiếm quyền thuật để trấn áp. Ngài cần tìm kiếm nhân tâm, để dẫn dắt. Sự khác biệt nằm ở chỗ, một bên là mệnh lệnh, một bên là sự tự nguyện. Một bên là sợi dây xích, một bên là con đường.” Tạ Trần kết thúc, giọng hắn bình thản nhưng đầy sức mạnh.
Trần Huyện Lệnh cúi đầu trầm ngâm, những lời của Tạ Trần như những giọt sương mát lành tưới vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn hắn. Hắn đã luôn nhìn nhận quyền lực như một sợi dây xích, dùng để trói buộc, để kiểm soát. Nhưng Tạ Trần lại mở ra một con đường khác, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ tới: con đường của sự dẫn dắt, của lòng tin, của sự tự nguyện. Hắn đã từng khinh thường những kẻ chỉ biết nói về đạo đức, về lòng nhân ái, cho rằng đó là những điều viển vông, không thực tế, không đủ sức để đối phó với những phức tạp của thế gian. Nhưng giờ đây, những lời lẽ bình dị của Tạ Trần lại mang sức nặng hơn bất kỳ cuốn binh thư nào mà hắn đã từng đọc. Ánh mắt hắn dần bớt đi vẻ ưu tư, thay vào đó là một tia sáng của sự suy ngẫm sâu sắc, như thể một màn sương mù vừa tan biến khỏi tâm trí hắn.
“Nhân tâm… dẫn dắt…” Hắn lặp lại, giọng nói khẽ hơn, như thể đang tự vấn chính mình, tự gặm nhấm từng ý nghĩa. “Vậy thì… tiên sinh có thể giới thiệu cho ta những cuốn sách nào, để ta có thể tìm thấy con đường đó?” Hắn không còn hỏi về quyền thuật hay chiến lược, mà đã chuyển sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đi sâu vào bản chất của con người, của sự tồn tại. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát thực sự muốn hiểu, muốn tìm thấy một lẽ sống mới cho sự nghiệp của mình.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười lần này ấm áp hơn, như ánh nắng ban trưa tràn ngập quán sách. Hắn đã nhìn thấy hạt giống đã nảy mầm trong tâm hồn vị quan huyện này. “Được thôi, ngài Trần Huyện Lệnh.”
***
Tạ Trần chậm rãi bước đi giữa những kệ sách cao vút, ánh nắng đã ngả sang hướng tây, nhuộm vàng không gian quán. Bụi vẫn nhảy múa trong không khí, nhưng giờ đây chúng dường như mang theo một vẻ lấp lánh của tri thức, của những câu chuyện cổ xưa đang chờ được khám phá. Trần Huyện Lệnh dõi theo từng bước của hắn, ánh mắt đầy mong chờ. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận những bộ chính sử dày cộp, những luận thuyết khô khan về triết lý cai trị, những cuốn sách chứa đựng những mưu lược quyền biến thâm sâu. Nhưng Tạ Trần lại không chọn những cuốn sách như hắn hình dung.
Cuốn đầu tiên Tạ Trần rút ra là một bộ sách cũ kỹ, bìa vải đã sờn rách, mang tên “Luận Ngữ của một vị hiền triết cổ xưa”. Hắn đặt nó xuống bàn, nơi ánh nắng chiều vừa vặn chiếu tới, làm nổi bật những nét chữ Hán cổ đã bạc màu theo thời gian. Trần Huyện Lệnh hơi nhíu mày, biểu cảm khó hiểu. “Những cuốn này… không phải là sách về quyền thuật hay chiến lược trị quốc mà ta hình dung. Đây là sách của… các hiền triết? Những lời dạy về đạo đức và lễ nghĩa? Chúng có thể làm gì để trị an một huyện?” Hắn nói với vẻ hoài nghi, nhưng trong giọng nói đã không còn sự kiêu ngạo như lúc mới đến.
Tạ Tr���n khẽ gật đầu, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên bìa sách, như đang vuốt ve một người bạn cũ. “Đạo trị quốc, xưa nay có nhiều. Nhưng trong kỷ nguyên Nhân Gian, ‘quyền’ chỉ là công cụ, ‘đạo’ mới là nền tảng. Lãnh đạo không phải là người đứng trên cao ra lệnh, áp đặt ý chí của mình lên người khác, mà là người cúi xuống phục vụ, là người đi trước gương mẫu, là người thấu hiểu nỗi lòng bách tính, là người biết lắng nghe những tiếng nói nhỏ nhất từ tận cùng xã hội.” Hắn nói, giọng hắn trầm ấm và thuyết phục, như dòng nước suối len lỏi vào từng kẽ đá.
Hắn tiếp tục chọn lựa, cẩn thận như đang tìm kiếm những viên ngọc quý. Cuốn thứ hai là một tập giấy mỏng, được buộc bằng dây gai thô sơ, tựa như một cuốn nhật ký cá nhân. “Đây là ‘Ký sự về Làng Hòa Bình’ – kể về một ngôi làng nhỏ tự quản bằng tình thương và sự thấu hiểu, không có quan lại, không có hình pháp, không có quân lính canh gác, nhưng lại an bình hơn bất kỳ nơi nào có pháp luật nghiêm minh nhất và quân đội hùng hậu nhất.”
Trần Huyện Lệnh cầm lấy cuốn ký sự, lật giở vài trang. Những dòng chữ viết tay mộc mạc, kể về những vụ tranh chấp nhỏ giữa hàng xóm được giải quyết bằng sự lắng nghe chân thành, bằng sự nhường nhịn lẫn nhau, bằng việc đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu. Hắn chợt cảm thấy một sự ngỡ ngàng sâu sắc. Hắn đã quen với những điều luật cứng nhắc, những phán quyết dứt khoát của quan phủ. Nhưng ở đây, có một con đường khác, mềm dẻo hơn, nhưng lại có sức mạnh gắn kết lòng người một cách tự nhiên và bền chặt. Nó là một sự khai phá hoàn toàn mới về cách mà một xã hội có thể vận hành.
Cuốn thứ ba là một tuyển tập thơ ca, bìa được vẽ những bức tranh thủy mặc đơn giản về thiên nhiên và con người, về những cảnh đời thường dung dị. “Và đây, một tuyển tập thơ ca về lòng nhân ái, về vẻ đẹp của sự sẻ chia, về ý nghĩa của sự sống bình thường, những điều mà chúng ta đôi khi vô tình bỏ qua trong cuộc sống vội vã.” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, như rót mật vào tai người nghe, như một dòng chảy êm đềm xoa dịu tâm hồn. “Sách không chỉ dạy ta tri thức, mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, làm cho tâm hồn trở nên phong phú và tinh tế hơn. Một người lãnh đạo với tâm hồn khô cằn, sẽ khó mà thấu hiểu được nỗi đau, nỗi niềm của bách tính, sẽ khó mà đưa ra những quyết sách mang lại lợi ích thực sự cho họ.”
Trần Huyện Lệnh cảm thấy những quan niệm cố hữu trong lòng hắn đang dần tan rã, như băng tuyết gặp phải ánh nắng ban mai. Hắn từng tin rằng thơ ca là thứ vô bổ, là thú vui của kẻ nhàn rỗi, không liên quan gì đến việc trị quốc an dân. Nhưng Tạ Trần lại đặt nó ngang hàng với những cuốn sách về đạo trị quốc, thậm chí còn nhấn mạnh tầm quan trọng của nó. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một người lãnh đạo cần phải đọc thơ, cần phải có một tâm hồn giàu cảm xúc.
“Những điều này… dường như quá xa rời với thực tế cai trị.” Trần Huyện Lệnh khẽ nói, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo hay nghi ngờ như ban đầu, mà là một sự bối rối chân thành, một sự bối rối của người đang đứng trước một chân trời tri thức mới. “Làm sao chỉ bằng lòng nhân ái, bằng sự thấu hiểu mà có thể giữ vững được một huyện, một trấn đang đối mặt với bao nhiêu vấn đề phức tạp, bao nhiêu mâu thuẫn chồng chéo?”
“Lòng nhân ái không phải là sự yếu đuối, mà là nền tảng của mọi sức mạnh bền vững nhất.” Tạ Trần nhẹ nhàng phản bác, giọng hắn không hề gay gắt, mà như một vị thầy đang kiên nhẫn chỉ dạy học trò. “Khi con người cảm thấy được yêu thương, được bảo vệ, được tôn trọng, họ sẽ tự nguyện cống hiến, tự nguyện xây dựng một cộng đồng tốt đẹp hơn. Khi họ tin vào sự công bằng, họ sẽ tuân thủ pháp luật một cách tự giác. Đó mới là trật tự vững bền nhất, không cần đến xiềng xích hay gông cùm để cưỡng ép, mà đến từ sự đồng thuận của nhân tâm.”
Tạ Trần nhìn thẳng vào Trần Huyện Lệnh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý, như nhìn thấu tận cùng tâm can của hắn. “Minh quân không phải là người có thần thông quảng đại để trấn áp vạn vật, hay quyền lực tuyệt đối để ban phát ân huệ, mà là người biết khơi dậy thiện lương trong mỗi con dân, biết kết nối từng trái tim để tạo nên một cộng đồng vững mạnh, một xã hội nơi mỗi cá nhân đều cảm thấy mình là một phần không thể thiếu. Ngài Trần Huyện Lệnh nghĩ sao về điều này?”
Trần Huyện Lệnh khẽ rùng mình. Ánh mắt hắn dần sáng lên, như một ngọn đèn vừa được thắp sáng trong đêm tối, xua đi những bóng đêm của sự hoài nghi và chấp niệm. “Gương mẫu… phục vụ… thấu hiểu… Ta cứ mãi đi tìm quyền lực ở bên ngoài, trong những cuốn sách cổ xưa về chiến tranh và cai trị, mà quên mất sức mạnh thực sự nằm ở chính lòng người, ở sự kết nối giữa người với người.” Hắn lẩm bẩm, như thể những lời đó là một phép thuật hóa giải mọi chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí hắn. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự giác ngộ đột ngột, một cái rùng mình của sự thay đổi triệt để. Hắn đã ôm giữ những quan điểm cứng nhắc về quyền lực và sự thống trị trong lãnh đạo quá lâu, và giờ đây, những lời của Tạ Trần đã bóc trần sự sai lầm đó một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Hắn nhớ lại những đêm thức trắng để nghiên cứu binh thư, để tìm cách áp đặt ý chí lên người dân. Hắn đã nghĩ rằng sự hiệu quả đến từ sự sắt đá, sự quyết đoán. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một con đường khác, một con đường của sự mềm dẻo, của sự lắng nghe, của sự thấu cảm. Sự giằng xé nội tâm trong hắn rất rõ ràng. Một bên là kinh nghiệm, là những gì hắn đã được dạy dỗ và tin tưởng suốt bao năm qua. Một bên là lời nói của Tạ Trần, đơn giản nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm của lương tri, mang đến một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ.
Tiểu An, vẫn ngồi đó, lặng lẽ quan sát, đôi mắt to tròn lấp lánh như đang hấp thụ từng lời từng chữ. Cậu bé cảm thấy một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong vị Huyện Lệnh này, và cậu biết rằng đó là nhờ vào những lời nói và sự dẫn dắt tinh tế của tiên sinh. Cậu bé cảm nhận được sức mạnh của tri thức, của sự khai sáng, mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào.
Tạ Trần không hề tỏ ra đắc ý, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn đã chọn cách gợi mở, để Trần Huyện Lệnh tự mình tìm thấy đáp án, tự mình nhận ra con đường. Đó chính là tinh hoa của ‘Vô Vi Chi Đạo’ – không làm mà thành, không cưỡng cầu mà thuận theo tự nhiên. Hắn biết rằng, một sự thay đổi thực sự phải đến từ nội tâm, từ sự giác ngộ của chính bản thân người đó, chứ không thể áp đặt từ bên ngoài bằng quyền lực hay sự ép buộc.
“Kỷ nguyên Nhân Gian này, con người không còn là những kẻ yếu đuối cần được ban phát hay ban ơn, hay cần được kiểm soát chặt chẽ như những cừu non.” Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của ngàn cân. “Họ là những cá thể có trí tuệ, có ý chí, có tình cảm. Một người lãnh đạo thật sự, không phải là người đứng trên họ để ra lệnh, mà là người đi cùng họ, nâng đỡ họ khi vấp ngã, soi sáng con đường cho họ khi lạc lối, và quan trọng nhất, là người tin tưởng vào khả năng của họ. Ngài Trần Huyện Lệnh, ngài không phải là người duy nhất băn khoăn về con đường này. Rất nhiều người, từ quan chức đến thường dân, đều đang tìm kiếm một lẽ sống, một giá trị mới để bám víu, một con đường để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.”
Trần Huyện Lệnh cúi đầu trầm ngâm, những lời của Tạ Trần như những giọt sương mát lành tưới vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn hắn. Hắn nhận ra sự mệt mỏi mà hắn cảm thấy bấy lâu nay không phải đến từ gánh nặng công việc, mà từ gánh nặng của những chấp niệm sai lầm, từ sự cô độc của một người lãnh đạo chỉ biết dùng quyền lực. Hắn đã cố gắng gánh vác mọi thứ một mình, dùng sức mạnh của quyền lực để đè nén, để rồi tự mình cô lập bản thân khỏi chính những người mà hắn muốn cai quản. Giờ đây, hắn cảm thấy mình đã tìm thấy một lối thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đó.
“Ta… ta đã lầm.” Trần Huyện Lệnh ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn giờ đã không còn vẻ lo âu hay cứng nhắc, thay vào đó là sự chân thành và một tia hy vọng mới bùng cháy. “Ta cứ mãi đi tìm giải pháp trong những cuốn sách về mưu lược, về phép tắc, về quyền uy. Ta đã nghĩ rằng đó là con đường duy nhất để giữ vững trật tự. Nhưng tiên sinh đã chỉ cho ta thấy, có một con đường khác, một con đường khó khăn hơn, nhưng lại bền vững hơn, một con đường mang lại sự an lạc thực sự. Con đường của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của sự gương mẫu.”
Hắn nhìn ba cuốn sách trên bàn, không còn coi chúng là những thứ xa vời, mà là những viên ngọc quý, những kim chỉ nam cho một hành trình mới. “Kỷ nguyên Nhân Gian… Đúng vậy, con người không còn là nô lệ của tiên thần, cũng không nên là nô lệ của quyền lực, hay của bất kỳ chấp niệm nào.” Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai, thay vào đó là một niềm hứng khởi mới mẻ. “Ta sẽ đọc kỹ những cuốn sách này, tiên sinh. Ta sẽ cố gắng thấu hiểu cái ‘nhân tâm’ mà ngài nói, và áp dụng nó vào việc trị lý huyện An Bình.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên môi hắn. Hắn biết rằng, Trần Huyện Lệnh đã không chỉ tìm thấy những cuốn sách, mà còn tìm thấy một con đường mới, một lối đi cho chính mình và cho cả huyện An Bình. Đây không chỉ là việc khai sáng một vị quan, mà là gieo một hạt giống cho sự ra đời của một thế hệ lãnh đạo mới trong Nhân Gian, không còn dựa vào tu vi hay quyền uy tuyệt đối, mà dựa vào tr�� tuệ, đạo đức và lòng nhân ái, hứa hẹn một kỷ nguyên ổn định và phát triển bền vững.
Trần Huyện Lệnh cẩn thận ôm lấy ba cuốn sách, cảm giác nặng trĩu trong tay hắn không phải là sức nặng của giấy mực, mà là sức nặng của một trách nhiệm mới, một triết lý mới, một niềm tin mới. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự cung kính chân thành, không phải vì quyền thế của Tạ Trần, mà vì sự uyên thâm trong tri thức và tâm hồn của hắn, vì sự khai sáng mà Tạ Trần đã mang lại. “Đa tạ tiên sinh đã khai sáng cho ta. Những lời ngài nói, ta sẽ khắc cốt ghi tâm, và cố gắng thực hiện để không phụ lòng tiên sinh.”
***
Trần Huyện Lệnh rời đi, bóng dáng hắn giờ đã không còn vẻ khom lưng ưu tư, mà thẳng thắn hơn, bước chân vững vàng hơn, như một người đã tìm thấy la bàn giữa biển khơi. Ánh nắng chiều đã nghiêng hẳn, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ, nhuộm đỏ những trang sách cũ kỹ còn lại trên kệ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Tiếng bước chân của hắn dần xa, hòa vào tiếng ồn ào của phố phường đang dần tấp nập trở lại sau một buổi trưa tĩnh lặng. Mùi hương của sách và trà vẫn vương vấn trong quán, như một dấu ấn của cuộc đối thoại vừa kết thúc, một dư âm của sự khai sáng.
Tiểu An gấp lại cuốn kinh thư, cất bút lông vào hộp. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo lộ rõ sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ. “Tiên sinh, vị Huyện Lệnh đó… dường như đã thay đổi rất nhiều. Cậu ta đã tìm thấy con đường của mình, phải không ạ?”
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng ra dòng sông Vọng Giang, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi trên mặt nước lấp lánh như dát vàng. “Con người vốn dĩ có thiện lương, chỉ là bị những chấp niệm, những quan niệm sai lầm che lấp. Khi được gợi mở, được khai sáng, cái bản tính thiện lương ấy sẽ tự động trỗi dậy, như mầm cây tìm thấy ánh sáng sau một thời gian dài ẩn mình trong lòng đất.” Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà đã nguội, nhưng vẫn đọng lại chút dư vị thanh tao nơi đầu lưỡi, như những triết lý hắn vừa nói, tuy đơn giản nhưng lại sâu sắc.
Những cuốn sách mà Tạ Trần đã giới thiệu cho Trần Huyện Lệnh, không phải là những bí kíp quyền thuật hay mưu lược bá đạo. Chúng là những hạt giống của trí tuệ, của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu, của những giá trị chân thực nhất. Hắn biết rằng, những cuốn sách ấy, cùng với những lời hắn nói, sẽ trở thành cẩm nang cho Trần Huyện Lệnh và có thể là cho nhiều người khác nữa, biến quán sách nhỏ của hắn thành một trung tâm truyền bá triết lý sống mới, nơi mà các giá trị ‘Nhân Đạo’ dần thấm sâu vào mọi tầng lớp xã hội, từ người dân thường đến các quan chức, định hình nên bản sắc của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Những cuốn sách ấy sẽ không chỉ là vật phẩm, mà là những ngọn hải đăng soi đường cho một thế hệ lãnh đạo mới, một thế hệ mà sự tôn kính sẽ đến từ lòng người chứ không phải từ quyền lực ép buộc.
Tạ Trần nhìn ra xa, về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Hắn không có tham vọng thay đổi thế giới bằng quyền năng siêu phàm, bằng những phép thuật diệu kỳ. Hắn chỉ đơn thuần gieo những hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của ý nghĩa cuộc sống bình thường. Hắn tin rằng, một khi những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc, chúng sẽ tạo nên một khu rừng vững chắc, một nền móng cho một ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’ thực sự, nơi con người có thể sống trọn vẹn với nhân tính của mình.
Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những lời hứa hão huyền của bất tử, mà qua chính những câu chuyện, những ký ức, những giá trị mà họ tự mình tạo ra và truyền lại. Và những câu chuyện ấy, những giá trị ấy, sẽ chính là những trụ cột tinh thần mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, Tạ Trần, chỉ là một người gieo hạt, một điểm neo nhân quả, lặng lẽ dõi theo dòng chảy của nhân gian, tin tưởng vào sự trỗi dậy của những giá trị chân thực. Đêm đã buông xuống, và quán sách nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng nó, những hạt giống tri thức vẫn đang âm thầm cựa mình, chuẩn bị cho một bình minh mới, một kỷ nguyên mới của nhân loại.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.