Nhân gian bất tu tiên - Chương 1291: Bình Minh Gốm Sứ: Linh Hồn Của Đất Và Tay Người
Gió đêm khẽ lay động những tán lá đã ngả màu úa tàn, mang theo chút se lạnh của tháng cuối năm, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, hơi ấm từ chiếc lò trà vẫn âm ỉ, dịu dàng xua đi cái rét mướt bên ngoài. Sau khi tiễn Lý Minh với tâm hồn đã được gột rửa, Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, nhưng vẫn tràn đầy giá trị và nhân tính. Hắn, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, tiếp tục là một "điểm neo" triết lý, nơi dòng chảy của nhân gian sẽ tìm thấy sự bình yên và định hướng cho tương lai. Hắn mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng lướt qua những giá sách gỗ cũ kỹ, nơi mỗi cuốn sách đều cất giấu một chân lý, một câu chuyện đợi chờ người hữu duyên.
Buổi chiều hôm sau, ánh nắng vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch và những trang sách đang mở. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà quen thuộc, tay cầm một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu thời gian, giấy mục nát theo từng thớ chữ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng dòng, thần thái bình thản, dường như mọi ồn ào của thế gian đều chẳng thể chạm tới. Hắn mặc một bộ áo vải bố màu xám nhạt, đã cũ nhưng được giặt giũ cẩn thận, tôn lên dáng vẻ thư sinh gầy gò. Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu kỳ, chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ của mình. Cậu bé gầy gò trong chiếc áo vải thô, chiếc bút lông múa trên giấy, cố gắng chép lại từng lời Tạ Trần đã giảng giải về "nhân quả" và "lựa chọn" ngày hôm qua, như thể sợ rằng những chân lý ấy sẽ bị thời gian cuốn trôi nếu không được lưu giữ cẩn thận.
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn vang lên từ bên ngoài, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của quán. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt không chút xao động, như thể đã biết trước vị khách này sẽ đến. Một bóng người cao lớn, vóc d��ng đã hơi còng vì tuổi tác và công việc nặng nhọc, bước vào. Đó là Lão Tôn, người thợ gốm nổi tiếng trong vùng, với bàn tay chai sạn dính đất sét, khuôn mặt hiền từ in hằn những nếp nhăn của tháng năm và vẻ mãn nguyện của một người nghệ nhân. Ông mặc chiếc áo vải thô màu nâu đất, thấm đẫm mùi khói lò nung và mùi đất ẩm. Trên tay ông là một vật được bọc kín bằng lớp vải bố dày cẩn thận, như thể nó là một báu vật vô giá.
"Tạ tiên sinh, lão phu mạn phép quấy rầy," Lão Tôn cất giọng trầm ấm, nhưng đầy sự cung kính, "Đây là tâm huyết mới của lão, muốn được ngài chiêm ngưỡng."
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi nở nụ cười nhạt. "Lão Tôn quá lời. Mời ngồi." Hắn chỉ tay vào chiếc ghế đối diện, một chiếc ghế gỗ đơn sơ nhưng vững chãi. "Vật này ắt hẳn chứa đựng nhiều câu chuyện." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấu được những ngày tháng lao động miệt mài, những giọt mồ hôi và cả những niềm vui, nỗi buồn mà Lão Tôn đã gửi gắm vào tác phẩm này.
Lão Tôn khẽ cúi mình, sau đó chậm rãi đặt vật bọc vải lên bàn trà. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ khẽ rung lên một chút, nhưng Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ bình thản. Tiểu An, vốn đã tò mò từ lúc Lão Tôn bước vào, giờ đây không kìm được mà ngó nghiêng, đôi mắt sáng rực nhìn vào vật đang được bọc kín. Có lẽ cậu bé cũng cảm nhận được sự đặc biệt của nó.
Với sự cẩn trọng hiếm thấy, Lão Tôn từ từ mở lớp vải bố dày. Từng đường chỉ thô ráp được gỡ ra, từng lớp vải được vén lên, để lộ ra một bình gốm sứ. Ánh nắng chiều hắt vào, làm nổi bật màu sắc trầm ấm của lớp men, những đường nét tinh xảo, uyển chuyển của chiếc bình hiện ra, như thể nó vừa thoát thai từ lòng đất mẹ, mang theo linh khí của trời và tinh túy của thời gian. Mùi đất nung thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy cũ và hương trà, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng cho khứu giác. Chiếc bình gốm không quá lớn, nhưng hình dáng cân đối, cổ thon, thân phình ra một cách mềm mại, và những họa tiết đơn giản được khắc hoặc vẽ thủ công, toát lên vẻ đẹp mộc mạc nhưng đầy chiều sâu. Nó không hề phô trương, nhưng lại có sức hút kỳ lạ, khiến người ta không thể rời mắt. Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ánh nhìn chăm chú vào tác phẩm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tán thưởng chân thành.
***
Hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ cả không gian quán sách bằng một màu cam cháy rồi từ từ chuyển sang tím thẫm. Ánh sáng dịu dần, chỉ còn những tia nắng cuối cùng cố gắng bám víu trên nóc nhà và những tán cây bên ngoài. Tạ Trần nhẹ nhàng cầm bình gốm lên, đôi tay thanh tú, trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, khẽ vuốt ve lớp men nhẵn mịn. Hắn cẩn thận xoay tròn chiếc bình trong tay, cảm nhận hình dáng cân đối, cảm nhận sự sống động mà Lão Tôn đã thổi vào nó. Chiếc bình mát lạnh khi chạm vào, nhưng lại toát ra một thứ hơi ấm vô hình, như thể nó đã hấp thụ biết bao tinh hoa của lửa và đất.
Lão Tôn nhìn Tạ Trần với ánh mắt say mê, khuôn mặt rạng rỡ niềm tự hào nhưng cũng đầy khiêm tốn. Ông bắt đầu kể về hành trình "thai nghén" tác phẩm này, giọng nói trầm bổng, hòa cùng tiếng gió nhẹ lay động những trang sách. "Tạ tiên sinh, để có được chiếc bình này, lão phu đã mất gần một năm trời ròng rã. Không phải vì khó làm, mà vì lão phu muốn nó phải thật sự có hồn, phải kể được câu chuyện của đất trời và tay người."
Tạ Trần gật đầu, khẽ ừ một tiếng, khuyến khích Lão Tôn tiếp tục. Tiểu An ngồi yên lặng bên cạnh, đôi mắt chăm chú nhìn vào Lão Tôn, như thể đang nuốt lấy từng lời.
"Mọi chuyện bắt đầu từ việc lão phu lang thang bên bờ suối Thanh Khê," Lão Tôn tiếp tục, ánh mắt ông như lạc vào miền ký ức. "Lão phu phải tìm kiếm loại đất sét phù hợp nhất. Không phải loại đất nào cũng có thể hóa thành men ngọc. Đất phải đủ độ dẻo dai, đủ sự tinh khiết, mang theo linh khí của dòng suối và những mạch khoáng ẩn sâu dưới lòng đất. Lão phu đã phải đào bới hàng tuần, thử nghiệm biết bao nhiêu loại đất khác nhau, mới tìm được loại đất sét này. Nó có màu vàng nhạt, khi chạm vào cảm giác rất mịn, như lụa."
Ông ngừng lại một chút, khẽ thở dài như thể vẫn còn cảm nhận được sự gian nan của hành trình ấy. "Rồi khi mang về, công đoạn nhào nặn còn vất vả hơn. Hàng trăm lần, ngàn lần, lão phu phải nhào đất, trộn đất với nước, để đất mềm mại và nghe lời. Mỗi lần nhào đất, lão phu đều cảm thấy như đang trò chuyện với nó, hiểu được tính khí của nó. Có khi đất quá khô, có khi lại quá ẩm, phải điều chỉnh từng chút một. Nó giống như việc tìm hiểu một người bạn tri kỷ vậy, phải có sự kiên nhẫn và lòng thấu hiểu."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt giao nhau với Lão Tôn. "Vậy ra, mỗi tác phẩm gốm đều mang một phần sinh mệnh của người nghệ nhân, và cả linh hồn của đất trời." Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Đất là nền tảng, nước là sự dung hòa, lửa là thử thách, và tay người là linh hồn. Tất cả cùng hợp lại để tạo nên một kiệt tác."
Lão Tôn gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khởi vì được thấu hiểu. "Chính là vậy, Tạ tiên sinh! Rồi khi đặt lên bàn xoay, đôi tay lão phu phải hòa cùng nhịp với tâm hồn. Bàn xoay quay, đôi tay phải giữ vững, từng chút một kéo đất lên, tạo hình. Nếu tâm bất định, tay sẽ run, và chiếc bình sẽ xiêu vẹo. Đó là lúc lão phu phải hoàn toàn tĩnh tâm, gạt bỏ mọi tạp niệm, chỉ còn lại mình và đất, cùng nhau tạo nên hình hài mong muốn. Có những lúc, lão phu phải bỏ đi cả chục cái bình đang dang dở, chỉ vì một thoáng xao nhãng, một nét tay vụng về. Thấy chúng vỡ vụn, lòng lão phu cũng đau như cắt, nhưng đó là cái giá của sự hoàn hảo, của việc theo đuổi vẻ đẹp."
Ông kể tiếp về những đêm dài bên lò nung lửa, mùi khói và hơi nóng phả vào không khí. "Công đoạn nung mới là thử thách lớn nhất. Lửa không chỉ nung chín đất, mà còn tôi luyện tâm tính của người nghệ nhân. Lão phu phải kiên nhẫn chờ đợi từng chút biến đổi của lửa và đất. Nhiệt độ phải được kiểm soát chặt chẽ, không quá nóng, không quá lạnh. Có những khi, lão phu thức trắng đêm, ngồi bên lò, nghe tiếng củi cháy tí tách, ngắm nhìn ánh lửa nhảy múa. Từng phút, từng giây, đều là sự chờ đợi, sự phó thác vào tự nhiên. Có những lúc thất bại, đất nứt vỡ trong lò, lòng lão phu cũng tan nát. Nó giống như khi nhìn thấy đứa con tinh thần của mình bị hủy hoại vậy. Nhưng rồi lại nhặt nhạnh, lại bắt đầu, vì cái tình với nghề, với đất, và vì niềm tin rằng lần sau sẽ tốt hơn."
Lão Tôn đưa mắt nhìn chiếc bình trong tay Tạ Trần, ánh mắt ông ngời lên một sự mãn nguyện sâu sắc. "Mỗi đường vân trên chiếc bình này, mỗi vết men nhỏ, đều là dấu vết của thời gian, của lửa, của đất, và của bàn tay lão phu. Nó không chỉ là một vật dụng, mà còn là một câu chuyện, một hành trình."
Tiểu An lúc này mới cất tiếng, giọng còn chút ngập ngừng nhưng đầy suy tư. "Thưa tiên sinh, Lão Tôn, con thấy cái bình này thật đẹp, nhưng con cũng thấy sự vất vả của Lão Tôn trong đó. Có phải cái đẹp thật sự luôn phải đánh đổi bằng sự gian khổ, bằng thời gian và bằng cả những thất bại không ạ?"
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt trìu mến. "Câu hỏi hay lắm, Tiểu An. Cái đẹp chân chính, cũng như giá trị của cuộc sống, không nằm ở sự dễ dàng hay kết quả tức thì. Nó nằm ở quá trình, ở những nỗ lực không ngừng nghỉ, ở khả năng chấp nhận thất bại và kiên trì đứng dậy. Đó là 'nhân quả' của lao động và sự tận hiến."
Lão Tôn mỉm cười hiền hậu, gật gù tán đồng. Trong khoảnh khắc ấy, không khí trong quán sách trở nên thật ấm áp, không chỉ bởi hơi ấm từ lò trà, mà còn bởi sự giao hòa của những tâm hồn đồng điệu, những triết lý sống đang được sẻ chia và thấu hiểu.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng qua khung cửa sổ, đổ một vệt bạc lên sàn gạch, xua đi phần nào bóng tối đang bao trùm. Tiếng côn trùng kêu vo ve từ khu vườn nhỏ phía sau quán, hòa cùng tiếng gió rì rào như một khúc ca tĩnh mịch. Lão Tôn đã ngừng lời, ánh mắt ông vẫn đọng lại sự say mê và mãn nguyện, nhưng cũng có chút mệt mỏi sau một ngày dài. Tạ Trần nhẹ nhàng đặt bình gốm xuống bàn, vẻ mặt trầm tư. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi mà vì sự thấu hiểu sâu sắc, về những giá trị vĩnh cửu đang được kiến tạo trong kỷ nguyên không còn tiên đạo này.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng chi���u sáng con đường vắng vẻ của Thị Trấn An Bình. Mùi đêm se lạnh len lỏi vào quán, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây. Tiểu An, sau khi nghe xong câu chuyện của Lão Tôn, cũng im lặng, đôi mắt cậu bé không còn vẻ hiếu kỳ đơn thuần, mà ánh lên sự suy tư sâu sắc, như đang cố gắng lĩnh hội ý nghĩa của những điều Lão Tôn và Tạ Trần đã nói. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là câu chuyện về một chiếc bình gốm, mà là một bài học về cuộc đời.
Tạ Trần quay lại nhìn Lão Tôn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp. "Sự kiên nhẫn, tình yêu, và cả những thất bại, tất cả đều là một phần của quá trình. Nó không chỉ tạo ra một tác phẩm đẹp, mà còn tôi luyện nên chính con người. Trong kỷ nguyên này, không có phép thuật, không có tiên đạo, nhưng những bàn tay như của Lão Tôn lại đang kiến tạo nên vẻ đẹp vĩnh cửu của Nhân Gian." Giọng hắn nhẹ nhàng, trầm bổng, như một lời thì thầm của triết lý, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn hiểu rằng, đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn hằng theo đuổi – nơi con người tìm thấy ý nghĩa và giá trị trong chính những hành động, những lựa chọn bình thường nhất của mình.
Lão Tôn mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt lấp lánh sự cảm kích. "Tạ tiên sinh nói đúng. Lão phu chỉ biết làm gốm, chỉ biết nặn ra những chiếc bình, những chiếc chén. Nhưng trong đó, lão phu tìm thấy niềm vui, sự bình an, và cả ý nghĩa của một đời người. Có những lúc, lão phu nghĩ rằng mình chỉ là một thợ gốm tầm thường, nhưng khi nhìn những tác phẩm của mình được trân trọng, được người khác sử dụng, lão phu lại thấy lòng mình thật ấm áp." Ông nhìn chiếc bình gốm trên bàn, đôi tay chai sạn khẽ vuốt nhẹ không khí, như thể đang vuốt ve đứa con tinh thần của mình.
Tạ Trần rót thêm trà vào chén cho Lão Tôn. Hơi ấm của chén trà lan tỏa trong không khí, xua đi cái lạnh của đêm khuya. Ánh mắt hai người giao nhau, không cần nhiều lời, họ đã thấu hiểu nhau. Đó là sự thấu hiểu giữa những tâm hồn đã trải qua nhiều thăng trầm, đã tìm thấy chân lý trong những điều bình dị nhất. Tiểu An, ngồi bên cạnh, khẽ gật đầu. Cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Trước đây, cậu luôn nghĩ rằng thành tiên, có được sức mạnh siêu phàm mới là mục đích cuối cùng của con người. Nhưng qua câu chuyện của Lão Tôn và lời giảng giải của Tạ Trần, cậu bé bắt đầu hiểu rằng, giá trị của cuộc sống không nằm ở sự vĩ đại hay trường tồn, mà nằm ở sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc, ở tình yêu và sự tận hiến mà con người dành cho công việc, cho cuộc sống.
Tạ Trần nhìn Lão Tôn, nhìn chiếc bình gốm, và cuối cùng là nhìn Tiểu An. Hắn biết rằng, những hạt giống triết lý mà hắn gieo trồng đang dần nảy mầm trong tâm hồn những thế hệ mới. Sự đa dạng của các loại hình nghệ thuật và thủ công sẽ nở rộ trong kỷ nguyên Nhân Gian này, mỗi loại đều mang một triết lý sâu sắc về cuộc sống và giá trị con người. Khả năng của hắn trong việc "điểm hóa" những triết lý sâu xa từ những điều bình dị sẽ tiếp tục là yếu tố quan trọng trong việc định hình nhận thức của thế hệ mới. Những thế hệ trẻ như Tiểu An sẽ tiếp thu những giá trị này và phát triển chúng theo cách riêng của mình, t��o nên một nền văn minh phàm nhân phong phú và bền vững, một nền văn minh mà không cần đến Thiên Đạo hay sự bất tử, vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa chân thực của kiếp nhân sinh.
Bình gốm sứ nằm đó, lặng lẽ mà kiêu hãnh, như một minh chứng cho linh hồn của đất và tay người, cho sự vĩnh cửu của những giá trị bình dị.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.