Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1310: Linh và Chiếc Gương Tâm Hồn: Vô Vi Trong Từng Ánh Mắt

Ánh tà dương vàng nhạt trải dài qua khung cửa sổ, nhuộm một màu hổ phách lên những kệ sách gỗ cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Gió heo may từ bên ngoài khe khẽ lùa vào, mang theo mùi lá khô thoang thoảng và tiếng xào xạc của những trang giấy bị lật vội. Trong không gian yên bình, ngập tràn mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm dịu nhẹ, Tạ Trần trầm ngâm ngồi sau quầy tính tiền, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau hàng mi dài, say sưa lật giở một cuốn sách cổ đã ố vàng. Hắn không đọc nhanh, mà từng chữ, từng dòng như thấm vào tâm trí, để lại những dấu ấn suy tư.

Linh và Tiểu An, hai thư đồng nhỏ tuổi, đang chăm chỉ sắp xếp lại những chồng sách vừa được khách trả. Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt lanh lợi, liên tục ngâm nga những câu thơ học được, thỉnh thoảng lại vấp phải một chồng sách cũ, khiến chúng đổ rào xuống nền gỗ, tạo nên tiếng động giòn tan trong sự tĩnh lặng của buổi chiều. Linh, trái lại, di chuyển nhẹ nhàng như một chiếc bóng. Đôi tay nhỏ bé của cô bé nâng niu từng cuốn sách, đặt chúng về đúng vị trí với sự cẩn trọng và tinh tế đáng kinh ngạc. Gương mặt trẻ thơ của cô bé ánh lên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt trong veo lướt qua các tựa sách, dường như không bỏ sót một chi tiết nào. Cả hai đứa trẻ, một hồn nhiên sôi nổi, một trầm tĩnh sâu sắc, tạo nên một bức tranh hài hòa, là hơi thở sống động cho quán sách tưởng chừng như chỉ dành cho những tâm hồn già cỗi.

Khi tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên, một bóng người to lớn bước vào, phá vỡ sự yên ắng. Đó là Lão Khách Buôn, một vị khách quen thuộc của quán. Thân hình ông ta béo tốt, ăn vận sang trọng với áo gấm, khăn lụa, toát lên vẻ phô trương của một người giàu có. Tuy nhiên, dưới lớp vẻ ngoài rạng rỡ ấy, Tạ Trần tinh ý nhận ra một nỗi mệt m���i khó giấu, một vẻ gượng gạo trong nụ cười và ánh mắt lẩn tránh. Bước chân ông ta có phần nặng nề, không còn sự nhanh nhẹn, tự tin thường thấy.

"Tạ tiên sinh, có sách mới nào về kinh doanh không? Mấy cuốn cũ ta đọc hết rồi." Giọng Lão Khách Buôn vang lên, cố gắng giữ vẻ hào sảng, nhưng lại có chút khàn đi, như thể ông ta vừa trải qua một chuyến đi dài đầy gian nan, hay một đêm trằn trọc không ngủ. "Dạo này công việc buôn bán không được thuận lợi cho lắm, muốn tìm chút sách hay để khai mở tư duy, mong kiếm được phương pháp mới."

Tiểu An, vốn là một đứa trẻ nhiệt tình, lập tức hăm hở chạy tới. "Dạ có ạ! Mới về mấy cuốn về chiến lược mậu dịch của các thương gia cổ đại, rất hay ạ! Có cuốn 'Kinh Thương Bát Quái' nói về cách nhìn thời thế, 'Thương Đạo Tam Thập Lục Kế' thì dạy về mưu lược trong buôn bán, còn có cả 'Phú Quý Luận' bàn về đạo lý làm giàu nữa ạ!" Cậu bé tuôn ra một tràng, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích, dường như muốn Lão Khách Buôn mua hết cả chồng sách đó.

Tạ Trần khẽ mỉm cười trước sự hồn nhiên của Tiểu An, nhưng ánh mắt hắn vẫn tập trung vào Lão Khách Buôn. Hắn thấy rõ sự dao động trong đôi mắt của vị khách. Ông ta gật gù một cách hời hợt, không thực sự lắng nghe những lời giới thiệu của Tiểu An, mà ánh mắt dáo dác nhìn quanh quán sách, như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, hoặc cố gắng tránh né một điều gì đó. Khuôn mặt khôn ngoan thường ngày giờ đây lại lộ ra một vẻ lo âu khó tả, những nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn, và hai khóe môi trĩu xuống dù ông ta đang cố gắng gượng cười.

Linh, đứng cách đó không xa, không nói một lời nào. Đôi mắt trong veo của cô bé dừng lại trên khuôn mặt Lão Khách Buôn, không phải chỉ nhìn vào vẻ ngoài hào nhoáng, mà như xuyên thấu vào sâu thẳm nội tâm. Cô bé khẽ mím môi, một cử chỉ rất nhỏ nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu. Không có một chút phán xét, không có một lời bình luận, chỉ là một sự quan sát tĩnh lặng, tinh tế. Linh dường như cảm nhận được từng làn sóng ưu tư đang cuộn trào trong lòng vị khách, nỗi lo lắng về tiền bạc, về những mối làm ăn không thuận, về những rủi ro đang chực chờ nuốt chửng công sức bấy lâu. Đó không chỉ là sự mệt mỏi về thể xác, mà là sự kiệt quệ của tinh thần, là gánh nặng vô hình đang đè nặng lên một con người vốn dĩ quen với sự thành công.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn đã thấy Linh làm điều này nhiều lần. Cô bé không cần phải tra hỏi, không cần phải nghe tâm sự. Chỉ cần một ánh mắt, một vài cử chỉ nhỏ, Linh đã có thể "đọc" được nội tâm của người khác, không phải bằng phép thuật, mà bằng một sự thấu cảm bẩm sinh, một khả năng kết nối với "nhân quả" của cảm xúc. Đây chính là "điểm neo" của sự thiện lương và trí tuệ mà hắn hằng mong muốn. Tạ Trần thầm nghĩ, trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy tàn, linh khí cạn kiệt, thì khả năng này của Linh, khả năng thấu hiểu và sẻ chia, còn quý giá hơn bất kỳ loại thần thông hay pháp bảo nào. Nó là nền tảng cho một "Nhân Đạo" mới, nơi con người tìm thấy sức mạnh trong chính những phẩm chất nhân văn của mình.

Lão Khách Buôn vẫn đang cố gắng kéo dài cuộc nói chuyện với Tiểu An, nhưng ánh mắt ông ta lại vô thức hướng về phía Linh, như bị một thứ gì đó thu hút. Ông ta dường như cảm nhận được sự tĩnh lặng và thấu hiểu toát ra từ cô bé, một điều hiếm hoi trong thế giới xô bồ, nơi mọi người chỉ quan tâm đến lợi ích và vẻ bề ngoài. Tuy nhiên, bản tính khôn ngoan và sĩ diện của một thương gia không cho phép ông ta thể hiện sự yếu đuối của mình trước một đứa trẻ. Ông ta chỉ đành giả vờ quan tâm đến những cuốn sách mà Tiểu An đang giới thiệu, dù trong lòng đang cháy bỏng những lo toan.

Mùi hương của trà thảo mộc từ quầy của Tạ Trần thoang thoảng bay đến, quyện với mùi sách cũ, tạo nên một sự dễ chịu lạ thường. Ánh nắng chiều đã dần yếu đi, nhường chỗ cho ánh sáng vàng cam dịu mát. Ngoài cửa sổ, tiếng gió xào xạc trên những tán cây cổ thụ già cỗi như một khúc nhạc trầm lắng, báo hiệu một buổi tối an lành sắp đến. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhấp từng ngụm trà, nhưng tâm trí hắn đang vận hành không ngừng nghỉ, chiêm nghiệm về từng cử chỉ, từng ánh mắt của Linh, của Lão Khách Buôn. Hắn biết, một câu chuyện nhỏ, tưởng chừng như rất đỗi bình thường, đang dần được hé mở trong quán sách này, và Linh, cô bé thư đồng nhỏ tuổi, lại một lần nữa trở thành điểm nhấn quan trọng trong bức tranh "Nhân Đạo" mà hắn đang lặng lẽ xây dựng.

***

Linh không nói một lời nào. Cô bé chỉ khẽ quay lưng lại, bước về phía một kệ sách khuất, nơi những cuốn sách ít được chú ý nhất nằm im lìm. Tiểu An vẫn còn đang hăng say giới thiệu về "Thương Đạo Tam Thập Lục Kế" với Lão Khách Buôn, không hề hay biết rằng Linh đang có một hành động khác. Tạ Trần, với đôi mắt tinh tường, đã nhìn thấy cử chỉ của Linh và khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. Hắn biết, Linh không cần lời nói, cô bé có cách của riêng mình để xoa dịu những nỗi niềm thầm kín.

Linh chọn ra một cuốn sách có bìa đã bạc màu, không hề nổi bật giữa hàng trăm cuốn khác. Tựa đề của nó, viết bằng nét chữ cổ kính, là "Nghệ Thuật Cân Bằng Mậu Dịch: Tìm Về An Bình Trong Loạn Thế". Không phải là những chiến lược sắc bén hay mưu lược cao siêu, mà là một cuốn sách bàn về triết lý kinh doanh, về sự cân bằng giữa lợi nhuận và đạo đức, giữa tham vọng và sự bình yên nội tâm. Cùng lúc đó, cô bé khéo léo lấy từ tủ trà ra một chiếc chén sứ trắng tinh, pha một ấm trà thảo mộc thơm nhẹ, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương thanh thoát của hoa cúc và bạc hà.

Cô bé quay trở lại quầy, đặt cuốn sách và chén trà lên trước mặt Lão Khách Buôn một cách tự nhiên, như thể đây là điều hiển nhiên phải làm. Không có sự phô trương, không có sự giải thích dài dòng, chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng, tinh tế. Tiểu An, lúc này mới quay lại, tròn mắt ngạc nhiên. Cậu bé chưa từng thấy Linh lại tự động chọn sách và pha trà cho khách như vậy.

"Trà này giúp an thần, sách này giúp tâm hồn tìm thấy sự bình yên khi đối mặt với những khó khăn trong giao dịch, thưa ngài." Giọng Linh nhẹ nhàng, trong trẻo, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng ánh mắt cô bé lại chân thành đến lạ, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn.

Lão Khách Buôn sững sờ. Mọi lời nói ông định buông ra đều nghẹn lại trong cổ họng. Ông nhìn chằm chằm vào cuốn sách cũ kỹ, rồi đến chén trà bốc hơi nghi ngút, và cuối cùng là đôi mắt trong veo của Linh. Vẻ mặt ông ta từ sự gượng gạo ban đầu chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi dần dần là một vẻ xúc động khó tả. Những nếp nhăn trên trán ông dường như giãn ra một chút, và ánh mắt lo lắng ban nãy giờ đây đã dịu đi, mang theo một chút bối rối.

"Tiểu thư... sao ngươi biết...?" Giọng ông ta run run, không còn vẻ hào sảng như lúc mới bước vào, mà thay vào đó là sự chân thành, gần như là một lời thì thầm. "Ta... ta không hề nói ra, ta tưởng mình đã giấu rất kỹ những lo toan trong lòng..."

Linh chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thuần khiết như sương mai, không hề có chút cao ngạo hay tự mãn. "Chỉ là cảm thấy ngài cần một chút bình yên." Cô bé đáp, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một khả năng mà không một tu sĩ tiên môn nào có thể đạt được, dù họ có tu luyện ngàn năm hay nắm giữ thần thông quảng đại. Đó là sự thấu hiểu chân thực về nỗi khổ của con người, về những gánh nặng vô hình mà mỗi cá nhân phải gánh chịu trong cuộc sống mưu sinh.

Lão Khách Buôn cầm lấy cuốn sách, đôi tay ông run nhẹ. Ông lật giở vài trang, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ kính, những câu triết lý tưởng chừng khô khan nhưng lại chạm đúng vào nỗi lòng ông. Cuốn sách không hứa hẹn một công thức làm giàu nhanh chóng, không đưa ra những mưu kế tinh xảo để lừa lọc đối thủ, mà nó bàn về sự kiên nhẫn, về lòng tin, về việc tìm kiếm giá trị thực sự trong từng món hàng, và quan trọng hơn cả, về sự bình an trong tâm hồn người kinh doanh.

Ông nếm thử ngụm trà. Vị chát nhẹ của hoa cúc, the mát của bạc hà lan tỏa trong khoang miệng, rồi ấm áp xuống tận dạ dày, xua tan đi phần nào sự căng thẳng đang tích tụ bấy lâu. Một hơi thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực ông, như trút bỏ được gánh nặng vô hình đã đè nén ông suốt nhiều ngày qua. Lúc này, Tạ Trần mới cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi trong khí chất của Lão Khách Buôn. Vị khách không còn vẻ ưu tư, mệt mỏi ban nãy, mà thay vào đó là một sự thanh thản hiếm có.

Ông ta không hỏi giá cuốn sách, cũng không thắc mắc về chén trà. Ông chỉ lặng lẽ đặt một xấp ngân phiếu lên quầy, số tiền dư dả so với giá trị thực của cuốn sách và chén trà bình thường. Rồi ông cúi đầu thật sâu trước Linh, một cái cúi đầu không phải của một người bề trên đối với kẻ dưới, mà là của một người đang tìm thấy sự an ủi, sự thấu hiểu từ một tâm hồn thuần khiết.

"Đa tạ tiểu thư... đa tạ Tạ tiên sinh..." Giọng Lão Khách Buôn giờ đây đã trở nên chân thành và trầm ấm hơn bao giờ hết. Ông không nói nhiều, nhưng sự biết ơn trong ánh mắt và cử chỉ của ông đã nói lên tất cả. Ông siết chặt cuốn sách vào lòng, như siết chặt một bảo vật vô giá, rồi chậm rãi bước ra khỏi quán, bóng dáng dần khuất sau ánh chiều tà đang tắt hẳn.

Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, khẽ nhấp nốt ngụm trà cuối cùng. Hắn nhìn theo bóng Lão Khách Buôn, rồi lại nhìn về phía Linh, cô bé đang lặng lẽ thu dọn chén trà. Hắn thầm nghĩ, đây chính là "Vô Vi Chi Đạo" của hắn. Không cần phải ra tay can thiệp, không cần phải dùng đến sức mạnh siêu nhiên. Chỉ cần tạo ra một không gian, một môi trường để những giá trị nhân văn như sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn có thể tự nhiên nảy nở, tự nhiên phát triển. Linh, cô bé thư đồng nhỏ tuổi này, đã trở thành minh chứng sống động nhất cho con đường mà hắn đã chọn. Những hành động nhỏ bé, tưởng chừng như vô thường, lại mang sức mạnh lớn lao, có thể hàn gắn tâm hồn và xoa dịu những nỗi đau mà tiền bạc hay quyền lực không thể nào chạm tới.

***

Đêm đã buông xuống. Bên ngoài quán sách, không khí se lạnh bắt đầu len lỏi qua từng khe cửa, mang theo tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc trên những tán lá. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên những giá sách, tạo nên những cái bóng đổ dài, u tịch. Tạ Trần khẽ khép cuốn sách cổ mà hắn đang đọc. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng từ lư hương trên bàn tỏa ra, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và sâu lắng. Linh đã thu dọn xong mọi thứ, cô bé nhẹ nhàng lau chùi quầy tính tiền, từng cử chỉ đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng. Tiểu An đã đi nghỉ từ lâu, cậu bé luôn là người dễ chìm vào giấc ngủ nhất sau một ngày dài năng động.

Tạ Trần dõi ánh mắt theo Linh. Hắn nhìn cô bé, nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn, gương mặt trẻ thơ nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thấu hiểu vượt xa tuổi. Hắn nhận ra, Linh chính là hiện thân sống động của những giá trị mà hắn đã đấu tranh để bảo vệ, là minh chứng rõ ràng nhất cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang kiến tạo. "Không cần thần thông, không cần pháp thuật." Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong tâm trí. "Chỉ bằng sự thấu hiểu, bằng lòng nhân ái... Linh đã làm được điều mà vạn tiên nhân từng mơ ước: xoa dịu nỗi đau, hàn gắn tâm hồn. Đây chính là 'nhân tính trọn vẹn', là 'sự bình thường' mà ta tìm kiếm."

Hắn nhớ lại những lời mà người Thiên Đạo từng nói, rằng hắn là "điểm neo nhân quả", rằng sự tồn tại của hắn đe dọa quy tắc của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, hắn không còn bận tâm đến những lời đó nữa. Hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần phải đối đầu trực diện, mà chỉ cần lặng lẽ gieo mầm. "Cái gọi là 'Vô Vi Chi Đạo' của ta, không phải là không làm gì, mà là tạo ra một mảnh đất màu mỡ để những hạt mầm nhân ái, thấu hiểu này có thể nảy mầm và phát triển tự nhiên. Thế hệ mới như Linh, chính là thành quả, là minh chứng sống động nhất cho con đường này."

Hắn biết, khả năng thấu hiểu và lòng trắc ẩn của Linh sẽ trở thành một "kỹ năng" quan trọng, định hình cách thế hệ mới tương tác và xây dựng xã hội trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Đó không phải là sức mạnh để bay lượn trên mây hay hô mưa gọi gió, mà là sức mạnh để kết nối con người với nhau, để chữa lành những vết thương lòng, để kiến tạo một thế giới nơi sự đồng cảm và trí tuệ nhân văn ngự trị. Những cuốn sách trong quán của Tạ Trần, cùng với sự hướng dẫn vô hình của anh, sẽ tiếp tục là nguồn cảm hứng và công cụ để thế hệ trẻ khám phá và phát triển những giá trị nhân văn. Chúng không còn là bí kíp tu luyện, mà là những t��m gương phản chiếu tâm hồn, là những bản đồ dẫn lối đến sự trọn vẹn.

Linh hoàn tất công việc của mình. Cô bé quay lại, bắt gặp ánh mắt của Tạ Trần. Đôi mắt trong veo của cô bé ánh lên sự bình yên, không chút vẩn đục. Hắn khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, không cần nói lời nào. Nhưng trong nụ cười ấy, có sự tin tưởng sâu sắc, sự mãn nguyện khôn tả, và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn không cần phải thành tiên để cứu rỗi thế giới. Hắn chỉ cần là một phàm nhân, một người dẫn lối, để những tâm hồn như Linh tự mình tìm thấy con đường, tự mình gieo mầm cho một kỷ nguyên mới.

Sự "bình thường" được khắc họa qua Linh không phải là sự tầm thường, mà là một cảnh giới cao hơn của sự trọn vẹn, nơi con người tìm thấy ý nghĩa mà không cần đến sức mạnh hay quyền lực siêu nhiên. Đó là một cuộc sống mà mỗi hơi thở đều là sự chiêm nghiệm, mỗi cử chỉ đều là sự sẻ chia, mỗi ánh mắt đều là sự thấu hiểu. Trong đêm khuya tĩnh mịch, quán sách nhỏ của Tạ Trần, dưới ánh đèn dầu leo lét, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là cái nôi ươm mầm cho "Nhân Đạo", cho một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính bản chất của mình. Và đó, chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao siêu phàm, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất nhân tính của mình, bằng cách xây dựng những mối quan hệ bền vững và một xã hội dựa trên sự cảm thông và trí tuệ nhân văn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free