Nhân gian bất tu tiên - Chương 1318: Ký Ức Phố Phường: Hướng Dẫn Của Tiểu Linh
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn Linh, đôi mắt ánh lên một tia sáng ấm áp, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên đôi môi gầy. "Con đã tìm thấy một chân lý... rất đỗi con người, Linh ạ," hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. "Một chân lý không cần đến Thiên Đạo, không cần đến phép tắc của tiên gia, mà nằm trọn vẹn trong trái tim và nhân tính của mỗi chúng ta."
Hắn khẽ xoa đầu Linh, cảm nhận sự mềm mại từ mái tóc cô bé. "Cái 'sự thật' mà Mặc Phong tìm kiếm, có lẽ chính là cái 'sự thật' mà con vừa nói. Cái hạnh phúc mà con vừa mô tả. Con đã nhìn thấy cuộc sống một cách trọn vẹn nhất, bởi con không bị ràng buộc bởi những chấp niệm, những khao khát về quyền năng hay sự bất tử. Con nhìn thấy giá trị của từng hơi thở, từng hành động, từng kết nối nhỏ bé giữa con người với nhau, và giữa con người với vạn vật."
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều tà đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Hắn biết, khả năng đặc biệt của Linh trong việc nhìn thấy và trân trọng giá trị của những điều bình dị sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Cô bé, và thế hệ của cô bé, sẽ là người kế thừa và định hình tương lai. Sự thấu hiểu và cách dẫn dắt tinh tế của Tạ Trần, không cần sức mạnh phi thường, đã và đang ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển triết lý của Nhân Gian, khẳng định sức mạnh của 'Vô Vi Chi Đạo'.
Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật không chỉ là cái chết và sự tái sinh của tự nhiên, mà còn là sự luân chuyển của tư tưởng, của những giá trị cốt lõi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Với những câu chuyện giản dị, những ước mơ chân thật, và những tấm lòng trong sáng như Linh, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần "thành tiên" nhưng vẫn đạt được sự vĩ đại thực sự. Một con đường mà "sự thật" và "hạnh phúc" không còn gắn liền với quyền năng hay sự bất tử, mà là sự trọn vẹn từ bên trong, từ những kết nối nhân văn và sự trân trọng cuộc sống. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đang là người thầm lặng đặt những viên gạch đầu tiên cho một vòng luân hồi mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ thực sự tìm thấy sự trọn vẹn. Ngay trong chính cuộc sống bình thường này.
***
Ánh nắng chiều vàng nhạt dần xiên qua khung cửa sổ quán sách, kéo dài những bóng hình mờ ảo trên nền gạch cũ kỹ. Không khí trong quán vẫn tĩnh lặng, chỉ thoang thoảng mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà dịu nhẹ từ chén của Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi sau quầy, trong tư thế ung dung tự tại, đôi mắt thâm sâu đọc từng dòng chữ trên trang sách, nhưng tâm trí lại bao quát toàn bộ không gian xung quanh. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm lay động vài trang sách cũ trên kệ, tạo nên những âm thanh xào xạc rất khẽ, như lời thì thầm của thời gian.
Bỗng nhiên, cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở, phá vỡ sự yên bình của buổi chiều tà. Một lão phu nhân với mái tóc bạc phơ, điểm sương thời gian, bước chân run rẩy bước vào. Vẻ mặt bà khắc khổ, những nếp nhăn sâu hoắm hằn lên nỗi lo lắng, hoang mang. Đôi mắt bà đảo quanh quán sách như tìm kiếm một điểm tựa, một tia hy vọng. Chiếc áo vải thô đã sờn, bạc màu theo năm tháng, toát lên sự giản dị đến cùng cực của một người dân thường, nhưng giờ đây lại mang theo một vẻ thê lương, lạc lõng. Bà vịn tay vào kệ sách gần nhất, cơ thể khẽ run lên, như thể sắp đổ gục.
"Tiên sinh... tiên sinh có thể chỉ cho ta đường về nhà không? Ta... ta đi lạc rồi..." Giọng nói của bà lão run rẩy, đứt quãng, chứa đựng sự tuyệt vọng. Bà vừa thở hổn hển, vừa cố gắng nói rõ ràng, nhưng sự sợ hãi đã bóp nghẹt từng lời. Bụi đường bay lất phất trên tà áo, vương trên mái tóc bạc, như chứng nhân cho quãng đường dài và sự bối rối mà bà đã trải qua.
Tiểu An, vốn đang cặm cụi với những bài học bên chiếc bàn gỗ nhỏ, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên. Đôi mắt y toát lên vẻ thông minh thường thấy, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của lão phu nhân, y không khỏi bối rối. Y vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, bước nhanh đến gần bà lão, cố gắng tỏ ra lễ phép và nhiệt tình.
"Bà ơi, nhà bà ở đâu ạ? Gần chỗ nào ạ?" Tiểu An hỏi, giọng còn non nớt nhưng đầy thiện ý. Y vốn quen với những con chữ, những bài học trên giấy, nhưng đối mặt với một tình huống thực tế như thế này, y lại có phần lúng túng.
Lão phu nhân cố gắng gượng, nhưng trí nhớ dường như đã bị sự lo lắng làm cho mờ mịt. Bà lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác ánh lên vẻ bất lực. "Ta... ta cũng không nhớ rõ nữa... chỉ biết là gần một cái cây cổ thụ lớn... nhưng mà... cây cổ thụ thì nhiều quá... Ta chỉ nhớ... sáng nay ta ra chợ mua ít rau, rồi tự dưng không nhớ đường về nữa..." Bà lão thở dài, nước mắt rưng rưng chực trào. Mùi mồ hôi nhẹ và bụi đường tỏa ra từ người bà, xen lẫn với mùi hương quen thuộc của quán sách.
Tạ Trần, dường như không hề xao nhãng khỏi trang sách, vẫn bình thản nhấp một ngụm trà. Tuy vậy, ánh mắt hắn, dù vẫn chăm chú vào những dòng chữ, lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn không vội vàng can thiệp, mà chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn Tiểu An, nhìn lão phu nhân, và nhìn cả Linh, người đang ngồi vẽ bên cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi cũng đã hướng về phía bà lão. Hắn tin vào sự tự nhiên của vạn vật, tin vào khả năng của con người trong việc tìm ra lối thoát, và hơn hết, hắn tin vào khả năng quan sát và lòng nhân ái của những người xung quanh hắn. Trong thâm tâm, Tạ Trần suy nghĩ: *Một vấn đề đời thường, một thử thách nhỏ cho 'Nhân Đạo' vừa được Linh định nghĩa. Hãy xem thế hệ mới này sẽ giải quyết nó bằng cách nào, không cần đến pháp thuật hay sức mạnh siêu nhiên, mà chỉ bằng những giá trị cốt lõi nhất của con người.* Hắn khẽ lật một trang sách, tiếng giấy sột soạt như một nốt nhạc trầm trong bản giao hưởng của buổi chiều đang dần trôi.
***
Trong khi Tiểu An vẫn còn đang lúng túng với những câu hỏi chung chung, không thể nào gợi lại được ký ức cho lão phu nhân, Linh bỗng đặt bút chì màu xuống. Mái tóc đen nhánh được tết gọn gàng của cô bé khẽ lay động khi cô bé ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn, lanh lợi của Linh nhìn thẳng vào lão phu nhân, không một chút bối rối hay e ngại. Trong ánh mắt ấy, không chỉ có sự tò mò, mà còn ẩn chứa một sự thấu hiểu kỳ lạ, như thể cô bé đang cố gắng đọc được những mảnh ký ức vụn vỡ trong tâm trí bà lão. Hơi thở đều đặn của Linh, và sự tập trung của cô bé, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với vẻ hoang mang của người đối diện.
Linh đứng dậy, bước từng bước nhỏ đến gần lão phu nhân. Sự xuất hiện của cô bé, nhỏ nhắn nhưng đầy tự tin, dường như đã mang lại một làn gió mới cho bầu không khí căng thẳng. Mùi hương dịu nhẹ của trà và giấy cũ từ quán sách dường như lắng xuống, nhường chỗ cho mùi hương hoa dại vương vấn trên áo Linh từ chuyến đi chợ hôm qua.
"Bà ơi," Linh cất tiếng, giọng trong trẻo, tự nhiên, nhưng lại đầy sự quan tâm. "Nhà bà có phải gần cái quán bán bánh bao của cô Ba không ạ? Mà gần đó có một cây hoa phượng đang ra lá non đúng không ạ?"
Câu hỏi của Linh không phải là những câu hỏi đại khái như Tiểu An, mà là những chi tiết rất cụ thể, những mảnh ghép nhỏ mà cô bé đã vô tình quan sát được trong chuyến đi chợ ngày hôm trước. Ngay lập tức, đôi mắt đục mờ của lão phu nhân ánh lên một tia sáng, như thể một cánh cửa ký ức vừa được hé mở.
"Đúng rồi! Đúng rồi, con bé!" Lão phu nhân reo lên, giọng nói bớt hẳn sự run rẩy. "Sao con biết? Quán bánh bao đó! À, còn có cái giếng cổ bên cạnh nữa! Cái giếng cổ mà có mấy cây dây leo xanh rì ấy!"
Linh mỉm cười, nụ cười hồn nhiên nhưng ẩn chứa sự sắc sảo. Cô bé biết mình đã đi đúng hướng. Những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác dễ dàng bỏ qua, lại được cô bé ghi nhớ một cách rõ ràng. Đây chính là khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" mà Tạ Trần đã thầm nhận định, không phải là thứ nhìn thấu vận mệnh, mà là khả năng nhìn thấu giá trị cốt lõi, nhìn thấu sự liên kết giữa vạn vật qua từng chi tiết đời thường.
"Vậy thì bà đi thẳng qua con phố lớn, rẽ trái ở ngã tư có cây đa cổ thụ lớn, thân cây có nhiều nốt sần sùi ấy ạ," Linh tiếp tục, đôi tay nhỏ bé khẽ vẽ nhẹ trên không trung, mô phỏng con đường. "Đi thêm một đoạn nữa sẽ thấy một con hẻm nhỏ bên tay phải, nhà bà là ngôi nhà thứ ba có cánh cửa màu xanh lá cây đúng không ạ? Nhà đó có trồng một bụi hoa mười giờ trước ngõ, màu đỏ thắm..."
Những lời Linh nói ra như một dòng suối mát làm dịu đi cơn khát của trí nhớ. Mỗi chi tiết cô bé nhắc đến đều là một điểm neo vững chắc, giúp lão phu nhân dần xâu chuỗi lại ký ức. Lão phu nhân ngẩng đầu lên, đôi mắt giờ đã sáng bừng, vẻ hoang mang hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và niềm vui sướng tột độ. "Đúng rồi! Đúng rồi! Chính xác là vậy! Trời ơi, sao con bé lại nhớ rõ đến từng ấy chi tiết chứ!" Bà lão nắm lấy tay Linh, bàn tay thô ráp run run vì xúc động.
Tiểu An đứng bên cạnh, há hốc mồm kinh ngạc. Y chưa từng nghĩ rằng có người lại có thể ghi nhớ những chi tiết vụn vặt như màu sắc cánh cửa hay loại cây trồng trước ngõ. Y luôn nghĩ rằng việc nhớ đường là nhớ tên phố, tên ngõ lớn, chứ không phải những thứ nhỏ nhặt đến vậy. Y nhìn Linh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nhận ra rằng khả năng quan sát của cô bé đã vượt xa những gì y có thể tưởng tượng.
Tạ Trần, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ mỉm cười. Trong lòng hắn, một sự mãn nguyện dâng trào. Hắn đã thấy, một lần nữa, Linh đã chứng minh được "Nhân Đạo" không phải là một lý thuyết suông, mà là một khả năng sống động, một cách thức để tồn tại và giúp đỡ lẫn nhau trong thế giới này. Khả năng của Linh không phải là phép thuật, mà là sự tinh tế trong nhận thức, sự thấu cảm với những điều bình thường nhất. Đó là một dạng "Nhân Quả Chi Nhãn" thuần khiết nhất, có thể nhìn thấu sự liên kết của vạn vật qua từng chi tiết nhỏ bé, qua từng hơi thở của cuộc sống. Hắn hiểu rằng, đây chính là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không đến từ quyền năng siêu phàm, mà đến từ sự kết nối sâu sắc giữa con người với nhau, và với vạn vật. Mùi hương của hoa dại mà Linh mang theo, giờ đây, không chỉ là mùi hương của tự nhiên, mà còn là mùi hương của một tương lai đang hé mở.
***
Nhận được những chỉ dẫn rõ ràng, chi tiết đến từng cành cây, ngõ hẻm từ Linh, lão phu nhân như trút được gánh nặng nghìn cân trên vai. Vẻ mặt khắc khổ vì lo lắng của bà giờ đây bừng sáng rạng rỡ, như một bông hoa khô héo vừa được tưới tắm. Đôi mắt bà, từ chỗ đục mờ vì sợ hãi, đã trở nên trong sáng và lấp lánh niềm vui. Bà nắm chặt tay Linh, bàn tay thô ráp, chai sạn vì lao động giờ đây không còn run rẩy nữa mà đầy vững vàng, ấm áp.
"Đa tạ con bé! Đa tạ tiên sinh!" Lão phu nhân nói, giọng đầy xúc động, gần như muốn quỳ xuống tạ ơn. "Ta... ta tìm thấy đường về rồi! Ông trời phù hộ cho ta gặp được con bé thông minh, chu đáo như vậy!" Bà quay sang Tạ Trần, cúi đầu thật sâu, mặc dù hắn chỉ ngồi đó, im lặng quan sát. Có lẽ, trong tâm trí bà, sự hiện diện bình thản của hắn đã mang lại một niềm tin, một sự an tâm nào đó. Mùi hương trà và giấy cũ trong quán dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn trong khoảnh khắc này.
Tiểu An, vẫn còn đang ngạc nhiên tột độ, nhìn Linh với ánh mắt không thể tin được. "Linh, sao cậu lại nhớ rõ đến vậy? Tớ đi chợ bao nhiêu lần cũng chỉ nhớ được quán của cô Ba thôi, chứ mấy cái cây hay màu cửa nhà thì làm sao mà nhớ nổi?" Y hỏi, giọng điệu vừa thắc mắc, vừa chứa đựng sự ngưỡng mộ chân thành.
Linh chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười hồn nhiên nhưng lại chất chứa sự tự hào kín đáo. Cô bé không nói gì nhiều, chỉ khẽ nhún vai, như thể đó là một điều hết sức tự nhiên. Với Linh, việc quan sát và ghi nhớ những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống giống như việc thở, một phần không thể thiếu của bản thân cô bé.
Lão phu nhân, sau khi cảm ơn rối rít, vội vã quay người bước đi, không còn vẻ bối rối, lạc lõng như lúc mới vào. Bước chân bà đã nhanh nhẹn hơn, mang theo một sự tự tin mới mẻ, như thể đã tìm lại được chính mình. Thỉnh thoảng, bà quay đầu lại, vẫy tay về phía quán sách, nụ cười mãn nguyện rạng rỡ trên môi. Tiếng bước chân của bà nhỏ dần, hòa vào tiếng ồn ào xa xăm của phố chợ đang dần lên đèn.
Tạ Trần và Linh lặng lẽ đứng ở cửa quán, nhìn theo bóng lão phu nhân khuất dần sau con phố. Ánh nắng hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một góc trời, để lại những vệt màu rực rỡ cuối cùng trước khi nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đường và mùi thức ăn từ các quán hàng gần đó, tạo nên một bức tranh sống động của đời sống nhân gian.
Tạ Trần khẽ đặt tay lên vai Linh, cảm nhận sự nhỏ bé nhưng đầy sức sống từ cô bé. Hắn khẽ siết nhẹ, một cái siết tay không lời, nhưng chứa đựng vạn điều muốn nói. Trong suy nghĩ của hắn, "Nhân Quả Chi Nhãn" không chỉ là khả năng nhìn thấu lý lẽ, mà còn soi rọi từng góc phố, từng nếp nhà, từng nụ cười và giọt nước mắt của con người. Đó là khả năng kết nối vạn vật, không bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Hắn biết, 'Nhân Đạo' không phải là những lời giáo điều cao siêu, những triết lý phức tạp chỉ dành cho bậc thánh hiền. 'Nhân Đạo' chính là những hành động nhỏ bé, chân thành, xuất phát từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái, được dẫn lối bởi một khả năng quan sát tinh tế như Linh đã thể hiện. Nó là việc một đứa trẻ có thể giúp một bà lão tìm đường về nhà, là việc nhìn thấy giá trị của một bông hoa dại, hay sự kiên nhẫn của người thợ gốm. Đó là những giá trị được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, không qua kinh điển mà qua chính cuộc sống, qua những trải nghiệm giản dị nhất.
Sự mãn nguyện trong lòng Tạ Trần không chỉ đến từ việc Linh đã giúp được người khác, mà còn đến từ việc hắn đang nhìn thấy triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của mình dần hình thành và phát triển một cách tự nhiên. Hắn không cần phải rao giảng, không cần phải can thiệp mạnh mẽ, mà chỉ cần gieo mầm, quan sát, và để cho những giá trị nhân văn tự nảy nở, tự định hình tương lai. Khả năng quan sát tinh tế và trí nhớ siêu việt của Linh, cùng với khả năng xâu chuỗi thông tin một cách trực giác, báo hiệu cho sự phát triển của một dạng 'Nhân Quả Chi Nhãn' mới, gắn liền với đời sống thực và sự thấu hiểu con người.
Việc các vấn đề đời thường được giải quyết bằng trí tuệ và lòng nhân ái của thế hệ mới, dưới sự dẫn dắt ngầm của Tạ Trần, củng cố thông điệp về một kỷ nguyên Nhân Gian không cần sức mạnh phi thường để tồn tại và phát triển. Sự luân hồi của vạn vật không ngừng tiếp diễn, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới Thiên Đạo, mà bằng cách đào sâu vào chính nhân tính của mình. Tạ Trần quay lại nhìn Linh, đôi mắt hắn ánh lên một tia hy vọng. Một kỷ nguyên mới, bình dị mà vĩ đại, đang dần hình thành, ngay trong chính những điều nhỏ bé, những khoảnh khắc chân thực của cuộc sống này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.