Nhân gian bất tu tiên - Chương 1324: Hương Trà Vô Vi: Bài Học Từ Từng Giọt Nước
Ánh trăng dần lụi tàn nơi chân trời phía Tây, nhường chỗ cho ráng chiều vàng úa bao phủ quán sách cũ kỹ. Tạ Trần vẫn đứng đó, nơi cuối chương trước hắn đã lặng lẽ chiêm nghiệm về "quả ngọt" của nhân gian, về những hạt giống tri thức đang nảy mầm. Hắn khẽ mở mắt, ánh nhìn thấu triệt chứa đựng sự thanh thản và một chút mãn nguyện lướt qua khung cửa, nơi ánh sáng hoàng hôn đang rải những vệt vàng cam ấm áp lên từng trang sách. Quán lúc này đã vãn khách, chỉ còn lại sự tĩnh mịch của những hàng kệ gỗ và mùi hương giấy cũ vương vấn.
Linh, sau khi đưa những đứa trẻ nhỏ về nhà, quay trở lại quán. Nàng trông thấy Tạ Trần đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ ở góc phòng, nơi thường ngày hắn vẫn dùng để đọc sách hoặc suy ngẫm. Trên bàn, một bộ trà cụ bằng gốm sứ mộc mạc đã được bày ra, không cầu kỳ hoa lệ như những bảo vật của tiên môn, nhưng lại toát lên vẻ trang nhã, thanh tịnh lạ thường. Một ấm nước đang được đun trên bếp lửa nhỏ, tiếng nước reo nhẹ nhàng như một khúc nhạc thiền định. Tạ Trần không vội vã, từng động tác của hắn đều chậm rãi, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó. Hắn khẽ chọn lấy một nhúm trà khô từ trong hộp gỗ, những búp trà nhỏ li ti, xanh mướt, mang theo hương thơm thoang thoảng của núi rừng.
Linh đứng lặng một lúc, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, từ lúc hắn đặt trà vào ấm, đến khi rót nước tráng trà, rồi lại nhẹ nhàng đổ bỏ đi. Toàn bộ quá trình ấy, dưới con mắt của một người trẻ tuổi như Linh, không chỉ là việc pha một ấm trà, mà là một nghi thức, một vũ điệu của sự tĩnh tâm. Nàng bước đến gần, nhẹ nhàng như sợ làm xáo động bầu không khí thiêng liêng ấy.
"Tiên sinh," Linh khẽ gọi, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, chứa đựng sự tò mò và kính trọng. "Con thấy người pha trà thật đẹp. Con có thể học được không ạ?"
Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ ánh lên một tia cười dịu dàng. Hắn nhìn Linh, nhìn thấy trong ánh mắt nàng sự khao khát học hỏi, một ngọn lửa tri thức đang bùng cháy, không phải để truy cầu sức mạnh, mà để tìm kiếm sự trọn vẹn của nhân sinh. Hắn gật đầu nhẹ, đặt ấm trà xuống khay, rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện.
"Pha trà không chỉ là pha nước với lá, Linh nhi," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối chảy, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán. "Nó là một bài học về sự tĩnh lặng và kiên nhẫn. Con có sẵn lòng không?"
Linh không chút do dự, ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Nàng chăm chú nhìn Tạ Trần, gật đầu liên tục. "Dạ, con sẵn lòng ạ."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang đến một cảm giác an yên lạ thường. Hắn bắt đầu giải thích, không phải bằng những lời lẽ cao siêu, mà bằng những điều giản dị, dễ hiểu. Hắn chỉ vào chiếc ấm, nói về chất đất, về sự hấp thụ và giữ nhiệt. Hắn chỉ vào từng búp trà, nói về quá trình sinh trưởng, về sương sớm, nắng chiều đã tôi luyện nên hương vị của chúng.
"Mỗi búp trà, Linh nhi," Tạ Trần nói, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve nắp ấm, "đều là một sinh mệnh. Chúng hấp thụ tinh hoa của trời đất, giữ lại hương vị của thời gian. Khi ta pha trà, không chỉ là chiết xuất hương vị, mà còn là đánh thức cái linh hồn ẩn chứa bên trong chúng."
Linh lắng nghe một cách say sưa. Từ trước đến nay, nàng vẫn luôn nghĩ pha trà là một việc đơn thuần, chỉ cần đun nước sôi và ngâm trà. Nhưng qua lời Tạ Trần, việc pha trà bỗng trở thành một nghệ thuật, một triết lý sâu sắc. Nàng nhìn thấy sự tỉ mỉ trong từng động tác của hắn: tay trái giữ ấm, tay phải rót nước, dòng nước nóng chảy đều, nhẹ nhàng, không một chút vội vã. Tiếng nước reo khe khẽ, hòa cùng mùi hương trà khô nồng nàn, tạo nên một không khí an bình đến lạ.
Tạ Trần giải thích về "hâm trà," về việc tráng qua ấm chén bằng nước nóng để đánh thức trà, cũng là để làm ấm những dụng cụ sẽ tiếp nhận hương vị. "Việc này, tựa như ta chuẩn bị tâm hồn để đón nhận những điều mới mẻ, Linh nhi," hắn nói. "Nếu tâm không tịnh, chén không ấm, thì trà ngon đến mấy cũng khó lòng tỏa hết tinh túy."
Hắn nhẹ nhàng tráng chén, hâm ấm ấm trà bằng một dòng nước sôi, rồi đổ đi. Nàng thấy hơi nước bốc lên từ chiếc chén sứ trắng ngà, mang theo chút hương thơm còn sót lại của nước trà tráng. Toàn bộ quá trình không có gì là thần kỳ, không có pháp thuật, không có tiên khí, nhưng lại khiến Linh cảm thấy một sự cuốn hút mãnh liệt, một vẻ đẹp đến từ sự tập trung và tinh tế.
Tạ Trần rót nước vào ấm trà đã được tráng ấm, dòng nước nóng chảy đều, xoáy nhẹ bên trong. Hắn không rót đầy, mà chỉ rót đến một mức vừa phải, để lại một khoảng trống cho hương trà được lan tỏa. "Việc này gọi là 'hãm trà'," hắn giải thích. "Trà cần có thời gian để 'tỉnh giấc', để những cánh trà khô nở ra, nhả hương. Vội vàng sẽ làm trà mất đi sự dịu dàng, nồng nàn. Giống như cuộc đời, Linh nhi, những giá trị đích thực cần sự kiên nhẫn để bộc lộ."
Linh chăm chú quan sát, cố gắng ghi nhớ từng động tác, từng lời giải thích. Nàng nhìn thấy sự điềm tĩnh trong ánh mắt Tạ Trần, sự nhẹ nhàng trong đôi tay gầy gò của hắn, và một trí tuệ sâu sắc ẩn chứa sau mỗi câu nói. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một hành động đơn giản như pha trà lại có thể chứa đựng nhiều triết lý đến vậy. Hương trà lúc này đã bắt đầu lan tỏa mạnh hơn, một mùi hương thanh tao, dịu nhẹ, len lỏi vào từng ngóc ngách của quán sách, xua tan đi chút ẩm mốc của giấy cũ, mang lại một cảm giác thư thái, an nhiên.
Hắn nhẹ nhàng nhấc ấm trà lên, rót vào từng chén nhỏ được đặt ngay ngắn trên khay. Dòng nước trà màu hổ phách chảy ra, óng ánh dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà. "Khi rót trà, cũng cần sự đều đặn, không phân biệt chén nào trước chén nào sau," Tạ Trần tiếp tục. "Để mỗi chén trà đều nhận được hương vị như nhau, như mỗi con người đều xứng đáng được trân trọng như nhau. Đây là sự công bằng, là đạo lý của nhân gian."
Trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một sự liên kết sâu sắc giữa những lời Tạ Trần nói và những gì nàng đã trải nghiệm khi kể chuyện cho lũ trẻ, khi chứng kiến sự thay đổi của Tiểu An. Những câu chuyện đời thường, những bài học về nhân quả, về sự trân trọng cuộc sống, cũng giống như nghi thức pha trà này, đều không cần đến phép thuật hay tiên pháp, nhưng lại có sức mạnh làm thay đổi lòng người. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trà đã lan tỏa khắp không gian, mang theo một sự bình yên đến lạ lùng. Tạ Trần đưa cho nàng một chén trà, ánh mắt hắn khuyến khích. Linh nhận lấy chén trà nóng hổi, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay nàng, mang theo một cảm giác an ủi, bình yên.
Nàng nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi, rồi dần chuyển sang vị ngọt hậu nơi cuống họng. Hương trà lan tỏa, không quá nồng nàn, nhưng lại thấm đẫm, lưu luyến. Đó không chỉ là hương vị của trà, mà còn là hương vị của sự tĩnh lặng, của sự kiên nhẫn, của những triết lý mà Tạ Trần đã truyền thụ. Nàng nhìn T��� Trần, ánh mắt nàng chất chứa sự ngưỡng mộ và một niềm khao khát mãnh liệt. Nàng muốn học, không chỉ pha trà, mà là học cách sống, học cách cảm nhận, học cách trân trọng những điều giản dị nhất của "nhân gian" này.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, như thấu hiểu tâm tư của nàng. Hắn biết rằng, hạt giống đã được gieo. Và cũng như việc pha trà, việc vun đắp một nhân tâm, một kỷ nguyên mới, cần sự kiên nhẫn, sự tỉ mỉ, và trên hết, là một trái tim biết trân trọng những điều bình dị nhất. Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, nhưng trong quán sách, một ngọn đèn dầu đã được thắp lên, soi sáng gương mặt của hai thầy trò, soi sáng chén trà đang tỏa hương, và soi sáng một triết lý đang dần được truyền thừa.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, ánh sáng trong quán sách dần mờ đi, những vệt nắng cuối cùng chỉ còn vương lại trên những trang sách cũ kỹ, tạo nên một bức tranh trầm mặc, nhuốm màu thời gian. Tạ Trần khẽ châm thêm dầu vào ngọn đèn, ánh lửa bùng lên, xua đi bóng tối đang bủa vây. Hắn nhìn Linh, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự khao khát và tập trung.
"Con muốn thử không, Linh nhi?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn vẫn điềm tĩnh, không một chút thúc giục.
Linh gật đầu ngay lập tức, đôi mắt sáng ngời. "Dạ, con muốn ạ!"
Tạ Trần dịch sang một bên, nhường chỗ cho Linh. Hắn đưa nàng một hộp trà mới, một ấm nước đã được đun sôi, và bộ trà cụ mộc mạc. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nhớ lại từng động tác của Tạ Trần. Nàng cẩn thận chọn lấy một nhúm trà, đặt vào ấm. Những búp trà nhỏ li ti, xanh mướt, nằm gọn trong lòng bàn tay nàng, mang theo mùi hương dịu nhẹ.
Nàng bắt đầu rót nước tráng trà. Nhưng không như Tạ Trần, bàn tay nàng có chút run rẩy, dòng nước chảy ra không đều, có phần hơi vội vàng. Nước nóng bắn tung tóe một chút lên khay gỗ. Linh hơi nhíu mày, có chút bối rối. Nàng cảm thấy mình thật vụng về, không thể làm được sự tinh tế như Tạ Trần.
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Hắn đưa tay chỉ vào dòng nước đang chảy từ ấm nước vào ấm trà của Linh. "Dòng nước cũng cần sự từ tốn, Linh nhi," hắn khẽ nhắc nhở, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió thoảng. "Vội vàng sẽ làm mất đi dòng chảy tự nhiên của nó. Hãy cảm nhận hơi nóng, cảm nhận sự mềm mại của dòng nước. Đừng cố gắng điều khiển nó, mà hãy hòa mình vào nó."
Linh nghe vậy, hít một hơi thật sâu. Nàng cố gắng làm chậm lại, thả lỏng bàn tay. Lần này, dòng nước đã chảy đều hơn một chút, dù vẫn chưa được điềm tĩnh như của Tạ Trần. Nàng đổ nước tráng trà đi, rồi lại rót nước vào để hãm trà. Lần này, nàng cố gắng rót chậm hơn, để dòng nước xoáy nhẹ trong ấm, đánh thức từng búp trà.
"Mỗi búp trà, mỗi giọt nước đều có linh hồn của nó. Hãy lắng nghe chúng," Tạ Trần tiếp tục, lời nói của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một lời gợi mở, một lời mời gọi.
Linh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng cảm nhận. Nàng lắng nghe tiếng nước sôi reo khe khẽ, tiếng lá trà rơi lách tách khi được ngâm trong nước nóng, và mùi hương trà dần lan tỏa. Ban đầu, mùi hương còn yếu ớt, nhưng dần dần, nó trở nên nồng nàn hơn, dịu nhẹ hơn. Linh cảm thấy một sự kết nối lạ kỳ với những búp trà nhỏ bé ấy.
"Không vội... không vội..." Linh thầm nhủ, cố gắng tập trung vào từng hơi thở của mình, làm chậm lại nhịp tim đang đập có chút nhanh. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về sự kiên nhẫn, về việc để trà "tỉnh giấc". Nàng để ấm trà yên đó một lúc, chờ đợi. Trong sự chờ đợi ấy, Linh cảm thấy một sự bình yên đang từ từ lan tỏa trong lòng. Đó không phải là sự bình yên đến từ việc hoàn thành một việc gì đó, mà là sự bình yên đến từ chính quá trình, từ sự tập trung vào từng khoảnh khắc.
Tạ Trần nhìn Linh, trong ánh mắt hắn không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Hắn biết, con đường tu tập "nhân đạo" cũng giống như pha trà vậy, không thể vội vàng. Mỗi người đều phải tự mình trải nghiệm, tự mình cảm nhận, tự mình tìm thấy sự tĩnh lặng bên trong.
Sau một lúc, Linh nhẹ nhàng nhấc ấm trà lên. Nàng rót trà vào ba chén nhỏ, một cho Tạ Trần, một cho mình, và một chén nữa nàng đặt ở giữa. Lần này, động tác của nàng đã đều đặn hơn nhiều, dòng nước chảy thành một dòng liên tục, không còn bắn tung tóe. Màu nước trà đã chuyển sang màu hổ phách trong vắt, óng ánh dưới ánh đèn dầu.
"Hương trà... cũng như cuộc đời," Tạ Trần phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm ấm. "Cần được ủ, được lắng, mới tỏa ra hết tinh túy. Con người cũng vậy, cần được trải nghiệm, được suy ngẫm, mới tìm thấy giá trị đích thực của mình."
Linh lắng nghe, nàng cảm thấy những lời này không chỉ nói về trà, mà còn nói về chính bản thân nàng, về hành trình mà nàng đang đi, về những giá trị mà nàng đang học hỏi từ Tạ Trần. Nàng nhớ lại những ngày đầu tiên đến quán sách, khi nàng còn mải mê với những câu chuyện về tiên nhân, về pháp thuật. Giờ đây, những giá trị ấy dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự trân trọng sâu sắc hơn đối với những điều bình dị, đời thường.
Nàng nâng chén trà lên, hít một hơi thật sâu mùi hương dịu nhẹ, thanh tao. Mùi trà không quá nồng, nhưng lại có một sự tinh tế, một sự sâu lắng mà trước đây nàng chưa từng cảm nhận được. Nàng nhấp một ngụm, cảm nhận vị trà ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, rồi chảy xuống cổ họng, để lại một dư vị ngọt ngào. Lần này, nàng không còn cảm thấy vị chát ban đầu, chỉ còn lại sự thanh khiết và dịu êm.
"Con... con cảm thấy thật bình yên, tiên sinh," Linh nói, giọng nàng khẽ run lên vì xúc động. "Giống như mọi thứ đều... chậm lại. Con chưa bao giờ cảm thấy như vậy trước đây."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn cũng nâng chén trà của mình lên, nhấp một ngụm. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang tận hưởng không chỉ hương vị của trà, mà còn là hương vị của khoảnh khắc bình yên này. Tiếng chim đêm lảnh lót từ bên ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ thoảng qua kẽ lá, hòa quyện vào không gian tĩnh lặng của quán sách, tạo nên một bản giao hưởng của sự an nhiên.
"Sự bình yên không ở đâu xa, Linh nhi," Tạ Trần mở mắt, nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu dàng như ánh trăng. "Nó ẩn chứa trong từng khoảnh khắc chúng ta trân trọng. Trong từng hơi thở, từng cử động, từng giọt tr��. Khi con học cách làm chậm lại, học cách cảm nhận, con sẽ tìm thấy nó."
Linh nhìn chén trà trong tay, rồi lại nhìn Tạ Trần. Nàng chợt hiểu ra điều gì đó, một sự khai sáng nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Những lời Tạ Trần nói không chỉ là về trà, mà là về một triết lý sống. Triết lý về sự trọn vẹn đến từ bên trong, không cần đến quyền năng hay sức mạnh bên ngoài.
"Vậy ra... đây là 'Vô Vi Chi Đạo' mà người thường nói sao?" Linh hỏi, giọng nàng chứa đầy sự chiêm nghiệm. "Không cần làm gì cả, mà vẫn đạt được mọi thứ?"
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Không phải là không làm gì cả, Linh nhi. Mà là làm mọi thứ một cách tự nhiên, thuận theo lẽ trời đất, thuận theo nhân tâm. Không cưỡng cầu, không vội vã. Giống như việc gieo hạt vậy, ta gieo, ta vun xới, nhưng ta không thể ép cây lớn nhanh hơn. Ta chỉ có thể tạo điều kiện tốt nhất cho nó, rồi chờ đợi quả ngọt đơm bông theo lẽ tự nhiên."
Cả hai cùng im lặng, cùng thưởng thức trà trong ánh nến lung linh. Hương trà lan tỏa, ấm áp và thanh khiết. Linh cảm thấy một s�� trưởng thành trong tâm hồn, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra bên trong nàng. Nàng đã học được rằng giá trị không nằm ở sự vĩ đại hay sức mạnh phi thường, mà nằm ở sự trân trọng những điều giản dị, ở sự kiên nhẫn và tĩnh lặng. Nàng đã tìm thấy một con đường, một triết lý sống mà trước đây nàng chưa từng nghĩ tới.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Hắn biết rằng, bài học về trà hôm nay không chỉ là một bài học đơn thuần. Đó là một hạt giống nữa đã được gieo vào tâm hồn Linh, một hạt giống của "Vô Vi Chi Đạo," của sự trân trọng nhân sinh. Linh, từ một người kể chuyện, giờ đây không chỉ truyền cảm hứng mà còn đang học cách trở thành một người thầy, một người gìn giữ những giá trị nhân văn cốt lõi trong kỷ nguyên mới. Khả năng của Linh trong việc tiếp thu và hiểu sâu sắc những triết lý của Tạ Trần cho thấy nàng có tiềm năng trở thành một trụ cột tinh thần quan trọng trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này. Bài học về sự tĩnh lặng và trọn vẹn từ việc pha trà sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho Linh trong việc giải quyết những vấn đề phức tạp hơn của cuộc sống, củng cố triết lý "Vô Vi Chi Đạo" trong thế hệ mới.
Việc Linh học pha trà một cách tỉ mỉ và kiên nhẫn báo hiệu rằng cô sẽ tiếp tục khám phá và trân trọng những nghi thức, nghệ thuật đời thường khác, trở thành người gìn giữ và phát huy 'Nhân Đạo'.
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, chứa đựng sự hy vọng. Thiên Đạo có thể suy tàn, tiên pháp có thể biến mất, nhưng "nhân đạo" sẽ vẫn vươn mình, được vun đắp từ chính những điều bình dị nhất, từ những trái tim biết trân trọng cuộc sống, biết tìm thấy sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Và Linh, cùng với thế hệ mới, sẽ là những người tiếp nối, viết nên những câu chuyện vĩ đại nhất của "nhân gian" này, không cần thành tiên, chỉ cần "sống một đời bình thường", trọn vẹn với "nhân tính" của mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.