Nhân gian bất tu tiên - Chương 1335: Cuốn Sổ Trắng và Hành Trình Của Tâm Hồn
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình một sắc màu trầm mặc, pha lẫn chút bi tráng của một ngày sắp tàn. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh sáng hắt qua khung cửa sổ đã mờ dần, chỉ còn đủ để soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo âm thanh văng vẳng của tiếng rao hàng từ ngoài phố, một giai điệu quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi giấy cũ, mực khô, gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, nơi tri thức và sự chiêm nghiệm ngự trị.
Ở một góc quán, cạnh bệ cửa sổ đã ngả màu thời gian, Linh và Tiểu An đang ngồi đối diện nhau, giữa họ là một chiếc túi vải thô đơn giản, chất liệu bền chắc nhưng không hề phô trương. Linh, cô bé với đôi mắt trong veo và vẻ ngoài thanh tú, đang cẩn thận kiểm tra lại những vật dụng ít ỏi trong túi: vài bộ quần áo được gấp gọn gàng, một chiếc khăn tay đã sờn, và một chiếc bản đồ sơ sài được cuộn tròn, vẽ tay, đánh dấu những con đường chính và vài thị trấn lân cận. Mỗi động tác của cô bé đều toát lên sự tỉ mỉ, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là sự hào hứng không che giấu, xen lẫn chút suy tư.
“Thế giới ngoài kia rộng lớn đến nhường nào, Tiểu An nhỉ?” Linh khẽ hỏi, giọng nói mang theo âm hưởng của sự tò mò và khát khao khám phá, đôi mắt cô bé hướng về phía cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang tắt dần. “Không biết có những câu chuyện gì đang chờ chúng ta khám phá, những con người nào đang sống, và họ đã trải qua những gì?”
Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch, đang chăm chú vẽ vời nguệch ngoạc trên một mảnh giấy nhỏ. Những nét vẽ của cậu bé phác họa hình ảnh những ngọn núi cao chót vót, những con sông uốn lượn, và những mái nhà lúp xúp san sát, tất cả đều nhuốm màu trí tưởng tượng phong phú. “Em nghe nói có những nơi có núi cao chạm mây, có biển rộng vô tận!” Tiểu An đáp lời, giọng nói rộn ràng niềm vui, “Chắc chắn sẽ có rất nhiều thứ để viết, để vẽ! Chị Linh có nghĩ rằng sẽ có những con cá to bằng cả con thuyền không? Hay những loài chim có bộ lông rực rỡ hơn cả cầu vồng?” Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy tràn đầy khao khát, dường như đã nhìn thấy cả một thế giới diệu kỳ hiện ra trước mắt.
Linh mỉm cười nhẹ. Cô bé biết Tiểu An vẫn còn giữ nguyên sự hồn nhiên của một đứa trẻ, nhưng chính sự hồn nhiên ấy lại là một phần của "Nhân Đạo" mà cô bé đang tìm kiếm. Cô bé lại đưa mắt nhìn về phía Tạ Trần, người đang ngồi sau bàn thu ngân, lặng lẽ lật từng trang sách cũ. Hình bóng thư sinh gầy gò của hắn, mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt sâu thẳm luôn toát lên vẻ suy tư, tĩnh tại, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, khiến Linh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Lời dặn dò của tiên sinh vẫn còn văng vẳng bên tai: “Giá trị của một giọt nước không nằm ở việc nó chảy xa bao nhiêu, hay nó vượt qua bao nhiêu thác ghềnh, mà ở việc nó mang theo những gì, nó làm phong phú cho dòng chảy chung như thế nào.”
Linh tự hỏi, chuyến đi này của mình sẽ mang theo những gì? Cô bé không đi để tìm kiếm sức mạnh hay phép thuật, những thứ mà thế giới này đã dần quên lãng. Cô bé cũng không đi để vãn hồi Thiên Đạo suy tàn, một việc mà dường như chỉ còn là cố chấp của những tu sĩ xưa cũ. Cô bé đi để "hòa nhập", để "cảm nhận", để "thấu hiểu". Những câu chuyện của Lão Khất Cái, những lời thì thầm của Bà Lão Bán Trầu, những nụ cười chất phác của người dân Thị Trấn An Bình... tất cả đã cho cô bé thấy rằng tri thức không chỉ nằm trong kinh điển, mà còn ẩn chứa trong từng nhịp đập của cuộc sống. Giờ đây, cô bé muốn mở rộng cánh cửa ấy ra một thế giới lớn hơn, nơi có vô vàn nhịp đập khác nhau đang chờ đợi.
Cái cảm giác sắp sửa rời xa nơi quen thuộc, rời xa vòng tay dìu dắt của tiên sinh, khiến trái tim Linh có chút xao động. Không phải là sợ hãi, mà là một sự kết hợp giữa hưng phấn và một chút lo lắng về những điều chưa biết. Liệu cô bé có đủ khả năng để thấu hiểu hết những "nhân quả" phức tạp của nhân gian? Liệu cô bé có thể giữ vững lòng nhân ái của mình trước những cám dỗ, những thăng trầm của đời người, như lời tiên sinh đã hỏi? Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ và hương gỗ đàn hương quen thuộc. Cô bé tin rằng, những gì đã học được từ Tạ Trần, từ cuộc sống ở Thị Trấn An Bình, sẽ là hành trang vững chắc nhất.
Tiểu An vẫn đang say sưa với những nét vẽ của mình, thỉnh thoảng lại thì thầm những cái tên kỳ lạ cho những con vật mà cậu bé tưởng tượng. Linh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc túi vải thô, cảm nhận từng sợi chỉ dệt nên nó, tựa như đang chạm vào chính hành trình sắp tới của mình. Cô bé hình dung về những con đường bụi bặm, những dòng sông rộng lớn, những khuôn mặt xa lạ mà cô bé sẽ gặp. Mỗi khuôn mặt, mỗi câu chuyện, đều là một mảnh ghép của "Nhân Đạo", một phần của bức tranh lớn về sự tồn tại của con người trong một thế giới không còn tiên pháp.
Quán sách dần chìm vào bóng tối. Ánh đèn dầu ở ngoài phố bắt đầu le lói, hắt vào khung cửa sổ, tạo nên những bóng hình chập chờn trên tường. Linh cảm thấy một sự tĩnh lặng bao trùm, một sự tĩnh lặng đặc trưng của những khoảnh khắc chuyển giao. Từ một cô bé chỉ biết vùi đầu vào sách vở, giờ đây cô bé đã khao khát được dấn thân vào "dòng chảy cuộc đời", để tự mình viết nên những trang sách của riêng mình, không phải bằng mực đen trên giấy trắng, mà bằng những trải nghiệm chân thật nhất. Sự chuẩn bị không chỉ là hành lý vật chất, mà còn là sự chuẩn bị của tâm hồn, của một trái tim mở rộng đón nhận mọi sắc thái của nhân gian.
Bất chợt, sự tĩnh lặng trong quán sách trở nên rõ rệt hơn, như thể có một luồng khí vô hình vừa quét qua, khiến mọi âm thanh nhỏ nhất cũng phải im bặt. Tiếng lật sách của Tạ Trần cũng dừng lại. Ánh mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ luôn dán chặt vào trang giấy, giờ đây khẽ ngước lên, hướng về phía Linh và Tiểu An đang ngồi ở góc quán. Một cảm giác trang trọng, suy tư, và có chút mong đợi bao trùm không gian. Mùi hương trầm thanh khiết từ bàn thờ nhỏ trong góc, vốn dĩ vẫn thoang thoảng, giờ đây dường như trở nên đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi gỗ cũ của những kệ sách, tạo nên một bầu không khí thiêng liêng, huyền bí.
Tạ Trần chậm rãi khép cuốn sách lại, động tác nhẹ nhàng nhưng đầy chủ ý. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhìn hai đứa trẻ bằng ánh mắt ôn hòa, nhưng ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa mà Linh cảm thấy khó nắm bắt. Cô bé, vốn đang chìm đắm trong những suy nghĩ về hành trình sắp tới, bất chợt giật mình, cảm nhận được ánh nhìn của tiên sinh. Tiểu An cũng ngừng vẽ, ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn Tạ Trần.
“Linh, Tiểu An. Lại đây.” Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán sách. Không có sự hối thúc, không có sự nghiêm khắc, chỉ là một lời gọi nhẹ nhàng, nhưng đủ sức thu hút mọi sự chú ý.
Linh, với một chút ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy, theo phản xạ tự nhiên của một người học trò trước lời gọi của bậc thầy. “Tiên sinh có gì căn dặn ạ?” Cô bé hỏi, bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần bàn thu ngân nơi Tạ Trần đang ngồi. Tiểu An cũng nhanh chóng xếp lại mảnh giấy và cây bút chì, lật đật chạy theo sau Linh, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ, không biết tiên sinh sẽ nói điều gì vào giờ khắc này.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng đầy thấu hiểu, rồi từ từ vươn tay ra, đặt lên mặt bàn một vật. Đó là một cuốn sổ trắng tinh khôi, bìa bằng giấy thủ công màu nâu nhạt, không hề có bất kỳ họa tiết hay hoa văn nào, hoàn toàn trống rỗng, chờ đợi để được lấp đầy. Kế bên cuốn sổ là một cây bút lông mới tinh, cán bằng trúc mộc mạc, đầu bút còn nguyên vẹn, tỏa ra một mùi mực mới thoang thoảng. Cả hai món đồ đều đơn giản, nhưng trong bối cảnh này, chúng lại mang một vẻ đẹp tinh khiết và một ý nghĩa đặc biệt.
Linh và Tiểu An nhìn chằm chằm vào món quà bất ngờ đó, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang bối rối. Trong thế giới không còn tiên đạo, nơi con người vẫn còn vật lộn với m��u sinh và những nỗi lo đời thường, một cuốn sổ trắng và một cây bút lông có vẻ như là những vật phẩm quá đỗi bình thường, không hề có chút giá trị vật chất nào đặc biệt. Tuy nhiên, cái cách Tạ Trần đặt chúng xuống, cái nhìn sâu sắc của hắn, lại khiến Linh linh cảm rằng đây không phải là một món quà thông thường. Đây là một thứ gì đó quan trọng hơn, một lời nhắn nhủ, một sứ mệnh.
Không khí trong quán sách càng trở nên trang trọng hơn. Ánh đèn dầu đã được thắp lên, xua đi bóng tối nhập nhoạng, hắt lên khuôn mặt của ba người những vệt sáng vàng ấm áp. Linh cảm thấy một luồng năng lượng vô hình từ cuốn sổ trắng, một sự trống rỗng đầy tiềm năng, chờ đợi để được lấp đầy bằng những câu chuyện, những suy nghĩ, những trải nghiệm. Cô bé khẽ nuốt nước bọt, lòng tràn ngập sự tò mò và một chút lo lắng. Liệu cô bé có thể xứng đáng với món quà này, với ý nghĩa mà tiên sinh muốn gửi gắm? Tiểu An đứng cạnh Linh, đôi mắt mở to, cũng đang cố gắng đọc được điều gì đó từ ánh mắt của Tạ Trần, nhưng chỉ thấy một sự bình yên và thấu hiểu.
Tạ Trần nhìn Linh, ánh mắt hắn như xuyên thấu mọi suy nghĩ của cô bé, nhưng không hề mang vẻ phán xét, chỉ có sự dẫn dắt. Hắn biết rằng Linh đã sẵn sàng cho một hành trình lớn hơn, không chỉ là khám phá thế giới bên ngoài, mà còn là khám phá chiều sâu của chính mình và của nhân loại. Cuốn sổ trắng và cây bút lông không chỉ là công cụ, mà là biểu tượng, là lời nhắc nhở về trách nhiệm của một người mang theo "Nhân Đạo" đi khắp thế gian. Sự im lặng kéo dài, cho phép Linh và Tiểu An có đủ thời gian để cảm nhận trọng lượng của khoảnh khắc này, để chuẩn bị tâm hồn cho những lời sắp tới của tiên sinh.
Ánh đèn dầu ấm áp hắt sáng cả không gian quán sách, xua đi những bóng tối cuối cùng của chiều tà. Mùi mực mới từ cây bút lông, mùi giấy trắng tinh khôi của cuốn sổ, quyện vào mùi gỗ cũ và hương trầm, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không hề nặng nề, mà lại tràn đầy sự giáo huấn và triết lý. Tạ Trần nhẹ nhàng chạm tay vào cuốn sổ, rồi đẩy nó về phía Linh, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ ý. Ánh mắt hắn hướng về cô bé, sâu thẳm như giếng cổ, nhưng lại ánh lên một tia sáng thấu hiểu.
“Cuốn sổ này…” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “...không phải để con ghi lại cảnh đẹp. Cũng không phải để chép lại những kinh điển cũ kỹ. Nó là để con ghi lại những gì mắt thấy, tai nghe, lòng cảm nhận.” Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời nói ấy thấm vào tâm trí của Linh và Tiểu An. “Thế giới ngoài kia không còn Thiên Đạo, không còn những phép thuật siêu nhiên, nhưng nó vẫn là một dòng chảy không ngừng của cuộc đời. Mỗi con người con gặp, mỗi câu chuyện con lắng nghe, đều là một mảnh ghép của bức tranh lớn mang tên nhân gian.”
Linh từ từ đón lấy cuốn sổ, cảm nhận sự mịn màng của mặt giấy dưới đầu ngón tay. Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời giải thích, mà là một lời khai thị, mở ra một chân trời mới trong suy nghĩ của cô bé. Cô bé đã từng nghĩ về việc ghi chép những điều mình học được, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng việc ghi chép lại có một ý nghĩa sâu sắc đến vậy.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn quét qua Linh, rồi sang Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu từng lời của tiên sinh. “Mỗi lời nói, mỗi hành động của một người, đều ẩn chứa nhân quả. Mỗi câu chuyện đời thường, dù nhỏ bé đến mấy, đều là một bài học. Con hãy dùng cuốn sổ này để ghi lại ‘nhân tính’ mà con thấy, để hiểu được ‘Nhân Đạo’ qua từng mảnh ghép nhỏ của cuộc sống. Đừng chỉ nhìn vào bề ngoài, hãy đào sâu vào động cơ, vào những lựa chọn, vào những niềm vui và nỗi buồn của họ. Hãy tìm kiếm sự kết nối giữa những sự việc tưởng chừng như ngẫu nhiên, bởi vì không có gì là ngẫu nhiên trong dòng chảy nhân quả.”
Linh khẽ gật đầu. Cô bé nhớ lại những lời của Lão Khất Cái về “cái vỏ và cái ruột” của tri thức. Cuốn sổ này không phải để ghi lại “cái vỏ” của thế giới, mà là để lột tả “cái ruột”, cái bản chất sâu xa của nhân tính và nhân quả. Nó không phải là một cuốn nhật ký cá nhân, mà là một cuốn biên niên sử của nhân gian, được viết bằng góc nhìn của một trái tim biết đồng cảm.
“Khả năng viết lách không chỉ là sắp xếp từ ngữ sao cho đẹp đẽ hay trôi chảy,” Tạ Trần nói tiếp, giọng hắn trầm hơn, “mà là sắp xếp suy nghĩ, là cách con nhìn thế giới và cảm thụ cuộc đời. Nó là một hành trình tự khám phá, là cách con định hình tư duy của mình, biến những quan sát rời rạc thành những hiểu biết có ý nghĩa. Hãy để nó trở thành tiếng nói của con, và của những người con gặp gỡ. Hãy để nó truyền tải những câu chuyện mà nếu không có con, có thể sẽ mãi mãi chìm vào quên lãng. Mỗi nét chữ con viết ra, là một hạt mầm của tri thức, một lời khẳng định về giá trị của cuộc sống, một sự lan tỏa của ‘Nhân Đạo’.”
Hắn nhìn Linh, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Trong một thế giới mà Thiên Đạo suy tàn, nơi con người dễ dàng ‘mất người’ vì khao khát quyền năng, thì việc giữ gìn và lan tỏa ‘nhân tính’ lại càng trở nên quý giá. Con đường con chọn, không phải là con đường của sức mạnh hay phép thuật, mà là con đường của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của trí tuệ. Cuốn sổ này sẽ là người bạn đồng hành của con, là tấm gương phản chiếu tâm hồn con, và là cầu nối giữa con với vạn vật.”
Tiểu An, dù chưa hiểu hết được những triết lý sâu xa trong lời Tạ Trần, nhưng cũng cảm nhận được sự trang trọng và ý nghĩa của chúng. Cậu bé nhìn cuốn sổ trong tay Linh, đôi mắt lấp lánh một niềm ngưỡng mộ. Cuốn sổ này không chỉ là giấy trắng mực đen, mà là một kho báu chứa đựng những điều kỳ diệu của nhân gian.
“Hãy viết những gì con thấy, những gì con nghĩ, những gì con cảm. Đừng sợ sai, đừng sợ dở. Mỗi dòng chữ đều là một bước chân trên hành trình khám phá. Dù con đi đâu, dù con gặp ai, hãy luôn giữ trong lòng sự tò mò của một đứa trẻ, và sự thấu hiểu của một người trưởng thành,” Tạ Trần kết thúc, giọng nói hắn như một lời chúc phúc, một lời dặn dò cuối cùng trước khi Linh bắt đầu hành trình riêng của mình. “Khi con viết, con không chỉ ghi lại một câu chuyện, con đang tạo ra một câu chuyện. Con đang định hình một k�� nguyên mới, nơi giá trị của con người không nằm ở việc họ có thể thành tiên hay không, mà ở việc họ sống như thế nào, họ yêu thương như thế nào, và họ cống hiến những gì cho dòng chảy chung của nhân gian.”
Linh ôm chặt cuốn sổ vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ trang giấy trắng tinh khôi, như thể nó đã hấp thụ những lời triết lý sâu sắc của Tạ Trần và truyền vào cô bé một nguồn năng lượng mới. Ánh mắt cô bé, vốn dĩ đã trong veo, giờ đây lại càng thêm sâu thẳm, phản chiếu ánh đèn dầu ấm áp trong quán sách. Cô bé đã thấu hiểu, thấu hiểu một cách trọn vẹn, ý nghĩa mà Tạ Trần gửi gắm. Chuyến đi này không chỉ là một cuộc phiêu lưu cá nhân để mở rộng tầm mắt, mà còn là một sứ mệnh, một trách nhiệm cao cả: ghi lại “nhân tính”, ghi lại “Nhân Đạo” qua từng mảnh đời, từng câu chuyện của nhân gian.
“Con hiểu rồi, tiên sinh.” Linh khẽ nói, giọng cô bé nhỏ nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, một sự chắc chắn đến từ tận sâu thẳm tâm hồn. “Con sẽ dùng cuốn sổ này để ghi lại… những câu chuyện của nhân gian. Để không bỏ lỡ bất kỳ điều gì, bất kỳ ai. Con sẽ không chỉ là người quan sát, mà còn là người kể chuyện, người truyền tải. Con sẽ cố gắng ghi lại một cách chân thực nhất, sâu sắc nhất, những gì con học được, những gì con cảm nhận.”
Cô bé nhẹ nhàng mở cuốn sổ ra, chạm tay vào trang giấy trắng đầu tiên. Sự trống rỗng của nó không còn khiến cô bé bối rối, mà lại khơi gợi một cảm hứng vô tận. Từng dòng chữ, từng câu chuyện cô bé sắp viết sẽ là những hạt mầm của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy giá trị của mình không phải qua sức mạnh siêu nhiên, mà qua chính cuộc sống bình dị, chân thực.
Tạ Trần nhìn Linh, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn, không phải là nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười mãn nguyện, ẩn chứa niềm tự hào và sự bình yên sâu sắc. Hắn gật đầu nhẹ, như một lời chấp thuận, một lời chúc phúc thầm lặng. Hắn đã tin tưởng trao phó một phần của “Nhân Đạo” cho thế hệ kế cận, và Linh, cô bé thư sinh với trái tim nhân ái, đã sẵn sàng gánh vác sứ mệnh ấy.
Tiểu An khẽ vỗ nhẹ vào vai Linh, ánh mắt cậu bé lấp lánh sự ủng hộ và ngưỡng mộ. Cậu bé không thể hiểu hết những gì Tạ Trần và Linh đang nói, nhưng cậu bé cảm nhận được sự quan trọng của khoảnh khắc này, của cuốn sổ trắng và của hành trình sắp tới.
Trong ánh sáng ấm áp của đèn dầu, Linh cúi xuống, đôi mắt dán chặt vào trang giấy trắng. Cô bé hình dung về những dòng chữ đầu tiên, về những câu chuyện đầu tiên sẽ được ghi lại. Đây không chỉ là một cuốn sổ, đây là một di sản. Đây không chỉ là một hành trình, đây là một sự khởi đầu. Chuyến đi của Linh, với cuốn sổ làm bạn đồng hành, sẽ mang đến những “câu chuyện nhỏ, mang tính chất episodic” của Arc X, từng bước định hình “Nhân Đạo” cho thế hệ mới. Sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, và Linh, với cuốn sổ trắng trong tay, sẽ là một trong những người đầu tiên viết nên những trang sử ấy. Ánh sáng của đèn dầu hắt lên khuôn m���t cô bé, in rõ vẻ quyết tâm và hy vọng, báo hiệu một bình minh mới cho nhân gian, không cần đến phép thuật hay tiên pháp, chỉ cần trái tim và trí tuệ của con người.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.