Nhân gian bất tu tiên - Chương 136: Nhân Quả Đảo Nghịch: Vết Rạn Đầu Tiên Của Thiên Đạo
Bình minh lên, Thôn Vân Sơn rũ bỏ vẻ ảm đạm của dịch bệnh như một con rắn lột xác, để lộ ra làn da xanh tươi, căng tràn sức sống. Ánh nắng vàng như tơ, mỏng manh xuyên qua kẽ lá, đậu trên những mái nhà tranh, nhuộm một màu ấm áp lên từng gương mặt phàm nhân. Không còn những tiếng ho khan xé lòng, không còn mùi tanh nồng của Huyết Trùng Thảo, thay vào đó là tiếng chim hót lảnh lót từ những ngọn cây vừa hồi sinh, tiếng suối chảy róc rách như một bản nhạc dịu êm, tiếng gà gáy vang vọng khắp các ngõ xóm, và đặc biệt, tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan, tựa như những nụ hoa chớm nở sau một đêm đông dài.
Mùi đất ẩm, mùi cỏ non xanh ngát sau cơn mưa đêm, lẫn với mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đã nhóm lửa trở lại, tạo nên một không khí yên bình, thanh tĩnh đến lạ thường. Người dân hối hả ra đồng, không phải với vẻ mặt u sầu tuyệt vọng như những ngày qua, mà với nụ cười rạng rỡ, tay thoăn thoắt thu hoạch những cây trồng vừa nhú mầm xanh. Những cành lúa non, mảnh mai nhưng kiên cường, vươn mình đón nắng, như chính niềm hy vọng của họ.
Tạ Trần đứng lặng lẽ bên rìa làng, dưới bóng một cây cổ thụ, thân hình gầy gò của một thư sinh không hề có chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên. Làn da trắng nhợt của anh càng nổi bật dưới ánh nắng ban mai, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, nhưng cũng chất chứa một gánh nặng vô hình. Anh quan sát cảnh tượng trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Niềm vui của phàm nhân là vô bờ, nhưng cái giá phải trả cho niềm vui ấy, chỉ mình anh mới cảm nhận được.
Lão nông, người đã ho khan từ chiều hôm trước, giờ đây gương mặt đã hồng hào trở lại. Ông lão da đen sạm, tay chân chai sạn, run rẩy chạm vào một chiếc lá non xanh. Ông hướng về phía Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, đôi mắt ngấn lệ. "Nó... nó sống lại rồi! Chúng ta làm được rồi! Tạ công tử... Mộ Dung cô nương... Bách Lý huynh đệ... các ngươi là ân nhân của chúng ta!" Giọng ông nghẹn ngào, tràn đầy sự biết ơn và niềm hạnh phúc tột cùng, vang vọng trong không gian buổi sớm. Những hạt gạo, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, và giờ đây, những giọt mồ hôi ấy đã được đền đáp xứng đáng. Người dân xung quanh cũng đồng loạt cúi đầu, có người quỳ gối, ánh mắt họ tràn đầy sự tôn kính và ngưỡng mộ, coi ba người như những vị cứu tinh từ trời giáng.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, đứng giữa đám đông phàm nhân, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Tạ Trần. Nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của hắn. "Đa tạ Tạ huynh! Ngài đã cứu cả Thôn Vân Sơn này!" Hắn nói, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, không chút vòng vo. "Con đường của phàm nhân, tuy chậm chạp, nhưng kiên cường và hiệu quả hơn bất kỳ pháp thuật cao siêu nào. Tạ huynh, huynh đã cho chúng ta thấy điều đó." Hắn vỗ mạnh vào vai Tạ Trần, lực đạo có phần hơi mạnh, nhưng ánh mắt lại đầy sự tự hào, không phải cho bản thân, mà cho sức mạnh đoàn kết của những người phàm tục. Niềm tin mãnh liệt vào Tạ Trần đã được chứng minh bằng hành động cụ thể, hữu ích cho nhân gian. Hắn tin rằng, đây không chỉ là sự cứu rỗi, mà là một sự khẳng định về giá trị của phàm nhân, một lời thách thức gửi đến thế giới tu sĩ cao ngạo.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc, tiến lại gần Tạ Trần. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng lúc này lại ánh lên niềm vui và sự thấu hiểu sâu sắc. "Nhờ có huynh, phàm nhân chúng ta mới biết rằng, không cần tiên pháp vẫn có thể tự cứu lấy mình." Nàng thì thầm, lời nói chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một chút chua xót. "Sức mạnh của con người, niềm tin vào sự sống, đó mới là phương thuốc vĩ đại nhất. Thiên Đạo... có lẽ đã bỏ quên điều này." Nàng nhận ra rằng, cái giá của quyền năng, cái giá của sự bất tử, đôi khi chính là sự "mất người", mất đi khả năng cảm nhận những giá trị chân thực nhất của nhân sinh. Ánh mắt nàng lấp lánh nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi mặt trời mọc mang theo những tia hy vọng mới, nhưng cũng ẩn chứa những câu hỏi day dứt về bản chất của tu tiên và sự tồn tại của Thiên Đạo.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút cô độc. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần ló dạng, như thể anh đã nhìn thấy một tương lai xa xôi hơn, một kỷ nguyên mới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó." Anh nói, giọng trầm, điềm tĩnh, không nói thẳng nhưng lại khiến người nghe phải suy ngẫm. Khi anh khẽ nhắm mắt, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh tự động vận chuyển, không phải bằng pháp lực hay thần thông, mà bằng một khả năng suy luận cực hạn, một sự nhạy cảm phi thường với những sợi dây nhân quả vô hình. Trong tâm trí anh, những luồng nhân quả phức tạp vừa được anh tái định hình, những sợi chỉ đan xen, thay đổi quỹ đạo, không chỉ dừng lại ở Thôn Vân Sơn này, mà lan tỏa ra khắp Thập Phương Nhân Gian, chạm đến cả bản nguyên của Thiên Đạo. Anh cảm nhận được sự dịch chuyển tinh vi trong trật tự vốn có, một sự lệch pha nhỏ bé nhưng mang tính hệ thống. Anh biết, ván cờ lớn này chỉ vừa mới bắt đầu, và anh, một phàm nhân, đã đặt những quân cờ đầu tiên lên bàn, thách thức cả Thiên Đạo lẫn số phận đã định sẵn. Niềm tin mãnh liệt của phàm nhân vào anh, vào con đường của họ, đã củng cố vị thế 'điểm neo nhân quả' của Tạ Trần, tạo ra một 'lực lượng' mới có thể đối trọng với các tông môn, thậm chí là cả Thiên Đạo. Anh biết, đây là một khởi đầu, nhưng cũng là một kết thúc, cho một điều gì đó vĩ đại hơn.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm một màu tím than lên những rặng núi phía tây, Tạ Trần một mình rời khỏi Thôn Vân Sơn, tiến sâu vào một nơi hẻo lánh mà linh khí dồi dào, gần Dược Vương Cốc. Đây là một 'điểm tựa' linh khí cổ xưa, vốn được coi là một trong những mạch nguồn thanh khiết nhất của Thiên Đạo trên nhân gian, nơi thảo dược sinh sôi, linh thú ẩn mình, và không khí luôn ngập tràn mùi thảo dược nồng nặc, mùi đất ẩm và mùi hoa cỏ tinh khiết. Tiếng suối chảy róc rách qua khe đá, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, mang đến cảm giác yên bình, thanh tĩnh và chữa lành.
Tuy nhiên, khi Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phủ đầy rêu phong, nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ tinh thần để cảm nhận, anh phát hiện ra một sự nhiễu loạn khó hiểu. Linh khí nơi đây vốn dĩ thanh khiết, giờ đây lại mang một âm hưởng lạc điệu, như một vết gợn trên mặt hồ phẳng lặng, một sự xáo trộn tinh vi nhưng rõ ràng. Nó không phải là sự ô nhiễm, mà là một sự thay đổi trong bản chất, một sự đứt gãy trong dòng chảy liên tục của Thiên Đạo.
Trong tâm trí Tạ Trần, không còn là những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt như trước, mà là một hình ảnh vĩ đại hơn, một biểu tượng của Thiên Đạo nguyên thủy. Nó hiện lên như một kiến trúc khổng lồ, vô biên, được xây dựng từ vô số quy tắc, luật lệ và mối liên kết. Nó hùng mạnh, hoàn mỹ, biểu tượng cho sự bất biến và vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, trên bức tường vô hình của kiến trúc ấy, một vết nứt đầu tiên đã xuất hiện. Nó nhỏ bé, ban đầu chỉ như một sợi tóc mảnh mai, nhưng lại sâu thẳm, lan rộng từ chính những luồng nhân quả mà anh vừa 'sửa chữa' ở Thôn Vân Sơn. Không phải Tạ Trần cố ý phá hoại, mà sự tồn tại và hành động của anh, một 'điểm neo nhân quả' dị biệt, đã tạo ra một phản ứng dây chuyền không thể tránh khỏi.
Vết nứt không gây ra sự sụp đổ ngay lập tức, nhưng nó là một dấu hiệu không thể chối cãi của sự suy yếu, một lời cảnh báo trầm trọng. Nó như một vết thương đầu tiên trên một cơ thể vĩ đại tưởng chừng bất hoại, từ đó có thể lan rộng ra, dẫn đến sự suy tàn không thể tránh khỏi. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng rằng, hành động của anh không chỉ là cứu sống một thôn làng, mà là đã chạm vào bản nguyên của vũ trụ, bẻ cong một phần nhỏ của ý chí Thiên Đạo.
Đột nhiên, một giọng nói vang vọng, lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như tiếng vọng từ hư vô, truyền thẳng vào tâm trí anh. Đó là Bạch Vô Thường, hay đúng hơn là ý chí của Thiên Đạo được biểu hiện qua hình thức ấy.
"Dị số... ngươi đã can thiệp vào bản nguyên. Cái giá phải trả, sẽ là của toàn bộ vũ trụ."
Giọng nói không chứa sự tức giận hay đe dọa, mà là một sự tuyên bố lạnh lùng về quy luật, về hệ quả tất yếu. Tạ Trần đột ngột mở mắt, đồng tử co rút lại. Một dòng máu đỏ tươi, tanh nhẹ, chảy ra từ khóe môi anh, rơi xuống tảng đá phủ rêu xanh. Đó không phải là một đòn tấn công, không phải là sự trừng phạt. Đó là 'phản phệ', một phản ứng tự nhiên của bản thân anh, của thân thể phàm nhân yếu ớt này, khi ý thức của anh đã chạm quá sâu vào bản nguyên của Thiên Đạo, khi anh đã cố gắng thay đổi một phần của định mệnh. Nó là cái giá tự nhiên của một quy tắc bị bẻ cong, một sự hao tổn đến từ việc phá vỡ sự cân bằng vũ trụ mà anh đã vô tình gây ra.
Tạ Trần đưa tay lau vệt máu, cảm nhận vị tanh nồng trên đầu ngón tay. Anh ngước nhìn lên bầu trời Thượng Cổ, nơi Thiên Đạo vẫn đang mạnh mẽ, bao la, dường như không hề hấn gì. Nhưng anh biết, vết rạn đã xuất hiện. Vết nứt đầu tiên, nhỏ bé nhưng có thể trở thành khởi nguồn cho một sự suy yếu lâu dài của Thiên Đạo, dẫn đến tình trạng 'suy yếu trầm trọng hơn' trong các arc sau. Anh đã phá vỡ một phần cục diện, và Bạch Vô Thường cùng Thiên Đạo chắc chắn sẽ có những động thái cứng rắn hơn để 'kiểm soát' hoặc 'xóa bỏ' anh, vì anh đã chứng tỏ là một 'lỗ hổng' nguy hiểm, một 'phá cục' không thể dung thứ. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, không có sự hối hận, chỉ có sự kiên định. Anh hiểu rõ gánh nặng đạo đức của việc cứu vớt phàm nhân bằng cái giá là sự suy yếu của Thiên Đạo, và anh chấp nhận vai trò 'dị số' của mình. Con đường anh chọn, là con đường nhân quả lấy nhân làm gốc, dù phải đối mặt với sự phản phệ từ trời cao.
***
Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, một trong những tiên môn vĩ đại nhất Thập Phương Nhân Gian, đêm trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi lên những mái ngói lưu ly của các điện thờ cổ kính. Không khí se lạnh của đêm khuya không làm giảm đi vẻ uy nghiêm, thanh tịnh nơi đây. Tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn từ xa, tiếng kiếm reo trong các sân tập của những đệ tử vẫn đang miệt mài tu luyện, tiếng tụng kinh trầm bổng và tiếng thác nước chảy róc rách từ những ngọn núi cao, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thanh tĩnh nhưng cũng đầy nội lực. Linh khí nơi đây vốn dồi dào, tươi mát và trong lành, nhưng trong đêm nay, lại có một sự suy yếu nhẹ nhàng, một sự biến động tinh vi mà chỉ những tu sĩ có tu vi cao thâm mới có thể cảm nhận được.
Liễu Thanh Phong, thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, nhưng lúc này sắc mặt tái mét vì sợ hãi và tức giận. Hắn ta vừa trở về từ Thôn Vân Sơn, bộ trường bào của Thái Huyền Tông lấm lem bụi đất, mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng giờ đã xổ tung, trông hắn ta tiều tụy và hỗn loạn. Hắn không thể chấp nhận việc phàm nhân đã thành công nơi mà tiên môn với pháp thuật cao siêu của hắn đã thất bại thảm hại. Cái cảm giác nhục nhã, bàng hoàng vẫn còn in hằn trong tâm trí hắn, lung lay niềm tin sắt đá vào đạo lý tu tiên mà hắn đã theo đuổi cả đời.
Hắn vội vã tìm đến Giảng Đường Ngoại Môn, nơi một vị trưởng lão tóc bạc phơ đang tĩnh tọa. Vị trưởng lão này, với vẻ mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại sâu sắc như biển cả, khẽ mở mắt khi thấy Liễu Thanh Phong xông vào.
"Phong nhi, có chuyện gì mà con lại thất thố đến vậy?" Vị trưởng lão hỏi, giọng nói trầm ấm.
Liễu Thanh Phong không giữ nổi bình tĩnh. Hắn ta gầm lên, vung kiếm Bích Lạc sáng chói chỉ thẳng về hướng Thôn Vân Sơn, lưỡi kiếm rung lên bần bật như phản ánh sự phẫn nộ trong lòng hắn. "Hắn... hắn đã làm điều không tưởng! Kẻ phàm nhân Tạ Trần đó, hắn đã nghịch thiên, làm suy yếu bản nguyên của Thiên Đạo! Con cảm nhận được, một luồng linh khí suy yếu rõ rệt từ phương đó! Hắn ta phải bị trừng trị, phải bị xóa bỏ! Phải trừng trị kẻ dị số đó!" Giọng hắn run rẩy, tràn đầy sự tuyệt vọng và căm hờn. Đối với hắn, việc Tạ Trần thành công không chỉ là một sự sỉ nhục, mà là một sự đe dọa đến toàn bộ trật tự mà hắn tin tưởng. Cái gọi là "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" giờ đây trở nên thật nực cười trước cảnh tượng hồi sinh của Thôn Vân Sơn và sự suy yếu linh khí mà hắn vừa cảm nhận được.
Vị trưởng lão khẽ nhíu mày, vuốt bộ râu bạc. Ông cũng cảm nhận được sự dịch chuyển tinh vi của linh khí, nhưng không bi quan như Liễu Thanh Phong. "Bản nguyên Thiên Đạo... đâu dễ dàng bị một phàm nhân làm suy yếu đến vậy. Có lẽ đó là một biến động nhỏ, một sự điều chỉnh..."
"Không! Không phải điều chỉnh!" Liễu Thanh Phong cắt ngang, ánh mắt rực lửa. "Hắn là một cái gai! Hắn là một cái bướu! Hắn là kẻ muốn phá hủy tất cả! Phải hành động ngay!"
Cùng lúc đó, tại một đỉnh núi khác của Thái Huyền Tông, nơi linh khí tập trung dày đặc nhất, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây càng thêm thoát tục dưới ánh trăng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, khẽ mở ra. Nàng cũng cảm nhận được sự chấn động, sự suy yếu linh khí nhẹ nhàng, nhưng rõ rệt, phát ra từ phương hướng Thôn Vân Sơn. Khác với Liễu Thanh Phong, nàng không hoảng sợ hay tức giận. Thay vào đó, một sự hoài nghi sâu sắc, lần đầu tiên nhen nhóm trong tâm trí nàng, không chỉ về Tạ Trần, mà còn về chính Thiên Đạo.
Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng. Cảm nhận hơi ấm lạnh từ nó, một sự đối lập khó hiểu, nàng thầm nghĩ: "Thiên Đạo... bất biến? Hay là... đã có một con đường khác?" Lời lẽ ngắn gọn, dứt khoát nhưng lại chứa đựng một sự tò mò vô hạn. Cái "dị số" Tạ Trần này, không chỉ là một biến số mà Thiên Đạo muốn loại bỏ, mà có lẽ, chính là một chìa khóa để "phá cục" đã định. Sự việc này đã gieo mầm hoài nghi sâu sắc vào tâm trí nàng, không chỉ về Thiên Đạo, mà còn về ý nghĩa thực sự của việc tu tiên, về cái giá của quyền năng và sự bất tử. Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, vào đạo lý tu tiên vốn được coi là chân lý vĩnh hằng, giờ đây đã xuất hiện một vết rạn tinh vi.
Liễu Thanh Phong vẫn đang gào thét, kích động vị trưởng lão phải ra tay trừng trị Tạ Trần. Hắn tin rằng, nếu không, sự suy yếu này sẽ lan rộng, hủy hoại trật tự mà họ đã dày công bảo vệ. Hắn không thể chấp nhận rằng một phàm nhân có thể làm được điều mà các bậc tiên nhân không thể, và còn gây ra hậu quả "nghịch thiên" như vậy. Sự việc này là khởi đầu cho sự suy yếu lâu dài của Thiên Đạo, dẫn đến tình trạng 'suy yếu trầm trọng hơn' trong các arc sau, và Liễu Thanh Phong, với sự cố chấp của mình, chỉ nhìn thấy kẻ thù chứ không nhìn thấy con đường mới.
Còn Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng vẫn ngồi đó, đôi mắt phượng nhìn về phương xa, nơi Thôn Vân Sơn vừa hồi sinh. Nàng biết rằng sự hoài nghi của nàng sẽ ngày càng lớn, có thể khiến nàng trở thành đồng minh tiềm năng hoặc ít nhất là không đối địch Tạ Trần hoàn toàn trong tương lai. Niềm tin của phàm nhân vào Tạ Trần sẽ tạo ra một 'lực lượng' mới, thách thức quyền uy của tiên môn. Cái giá phải trả cho Thiên Đạo không chỉ dừng lại ở 'rạn nứt' mà có thể kéo theo những hậu quả khôn lường khác, và nàng, dường như đã nhìn thấy những bước đi đầu tiên của một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần, một phàm nhân, đã đặt những quân cờ đầu tiên lên bàn, và những quân cờ đó, không chỉ làm rung chuyển nhân gian, mà còn chạm đến tận bản nguyên của Thiên Đạo. Vết rạn đầu tiên đã xuất hiện, không phải do Ma Chủ hay Tiên Đế, mà bởi một thư sinh chỉ muốn "sống một đời bình thường", nhưng lại vô tình trở thành "điểm neo nhân quả" của cả vũ trụ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.