Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1369: Minh Triết Thấm Nhuần: Tạ Trần Đọc Bài Luận Của Linh

Đêm đã về khuya, gió se lạnh luồn qua khe cửa, khiến ánh đèn lồng khẽ lay động. Ngoài kia, vạn vật chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại quán sách của Tạ Trần vẫn còn thức. Linh đặt bút xuống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một niềm mãn nguyện khó tả. Bài luận đã hoàn thành. Những dòng chữ, bằng mực tàu đen tuyền, nằm gọn gàng trên từng trang giấy trắng tinh, như những hạt ngọc được sắp đặt cẩn thận. Đó không chỉ là một bài viết, mà là toàn bộ tâm huyết, là những gì nàng đã chiêm nghiệm về 'tinh hoa cộng đồng', về mối liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ giữa con người với con người, về cái gọi là 'nhân quả' trong đời sống xã hội. Nàng cẩn thận xếp chồng giấy đã viết sang một bên, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi sự thanh khiết của nó.

Tạ Trần, vẫn an tĩnh ở vị trí cũ, khẽ quay đầu nhìn nàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe môi. Nụ cười ấy không cần lời nói, nhưng lại chứa đựng tất cả sự tán thành, sự hài lòng và cả niềm hy vọng. Linh nhìn thấy nụ cười ấy, và nàng hiểu. Nàng hiểu rằng mình đã làm được, không chỉ là hoàn thành một bài viết, mà là đã vượt qua chính mình, đã thể hiện được những gì sâu sắc nhất trong tâm hồn.

"Xong rồi..." Linh thì thầm, giọng nàng khẽ khàng như tiếng lá rơi trong đêm. Nàng không biết mình đang nói với ai, với Tạ Trần, với Tiểu An đang say ngủ, hay với chính bản thân nàng. Nhưng lời thì thầm ấy lại chứa đựng một sự giải thoát, một sự thanh thản sau một hành trình dài đấu tranh với câu chữ và tư tưởng.

Tạ Trần không đáp lời bằng âm thanh, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn như muốn nói: *Linh, con đã tìm thấy con đường của mình.* Con đường của một người không chỉ sống theo những triết lý, mà còn có khả năng kiến tạo, khả năng truyền bá những triết lý ấy đến với mọi người, bằng lời nói và giờ đây, bằng cả ngòi bút. Hắn biết, bài luận này của Linh, dù chỉ là những trang giấy mỏng manh, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh tiềm tàng, một hạt giống tư tưởng có thể nảy mầm và phát triển mạnh mẽ trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Nó có thể trở thành một văn bản quan trọng, một trong những nền tảng triết lý cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi 'ý nghĩa của cộng đồng' được đề cao, nơi con người không còn "mất người" vì cố chấp vào những danh vọng hư ảo của tiên đạo, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường, trong sự gắn kết với những người xung quanh.

Linh đang dần phát triển thành một nhà tư tưởng, một người truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chữ viết, củng cố vai trò của cô trong việc định hình xã hội tương lai. Sự chấp thuận thầm lặng của Tạ Trần cho th��y hắn đã tìm thấy người kế thừa tinh thần, người sẽ tiếp tục con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn một cách gián tiếp, thông qua việc gieo mầm tri thức và đạo lý nhân sinh.

Tiếng "tíc tắc" của chiếc đồng hồ cơ khí vẫn vang vọng đều đặn, không ngừng nghỉ. Nó như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, về sự luân hồi của vạn vật, và về một kỷ nguyên mới đang dần hiện hữu, được xây dựng không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và những giá trị nhân sinh cốt lõi. Trong không gian tĩnh mịch của quán sách, Linh ngồi đó, gương mặt thanh thản, đôi mắt trong veo, ánh lên niềm hy vọng về một tương lai mà nàng, bằng ngòi bút của mình, đã góp phần kiến tạo.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ gỗ mục, rắc những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần. Hương trà thanh đạm còn vương vấn trong không khí, hòa quyện cùng mùi giấy cũ, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch mà ấm cúng. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước cửa như một khúc nhạc giao hưởng chào đón ngày mới, phá tan sự im lặng còn đọng lại từ đêm qua.

Linh đứng trước bàn sách, tay nàng vẫn ôm khư khư tập giấy trắng tinh, nơi những dòng chữ đen đã được ghi tạc cẩn thận. Gương mặt nàng, tuy đã trải qua một đêm thức trắng, vẫn ánh lên vẻ thanh tú, nhưng giờ đây có thêm chút tiều tụy vì sự tập trung cao độ. Đôi mắt nàng, vốn đã trong trẻo, nay lại chứa chan một vẻ hồi hộp, pha lẫn chút lo lắng và cả niềm mong mỏi được công nhận. Nàng không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt cứ chằm chằm vào những ngón tay mình đang siết chặt tập giấy, như thể sợ rằng chỉ một cử động mạnh cũng có thể làm tan biến đi tất cả.

Tiểu An, thư đồng nhỏ tuổi, vẫn còn ngái ngủ, ngồi co ro ở một góc, bên cạnh chồng sách cao ngất. Thân hình gầy gò của cậu bé ẩn trong chiếc áo vải thô cũ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, giờ đây đang mở to, dõi theo từng cử động nhỏ nhất của Linh và Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự im l��ng khác thường, không giống như những buổi sáng bình thường vẫn rộn rã tiếng đọc sách hay tiếng trò chuyện. Cậu biết, đây là một khoảnh khắc quan trọng.

Tạ Trần vẫn ngồi an tĩnh sau bàn, tựa lưng vào ghế gỗ sẫm màu. Ngoại hình thư sinh gầy gò của hắn, cùng làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, khiến hắn trông có vẻ yếu ớt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại toát lên một vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phảng phất nét cổ điển, không chút phô trương. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung. Ánh mắt hắn hướng về Linh, chứa đựng một sự kiên nhẫn vô biên, một sự khuyến khích không lời. Hắn hiểu rõ tâm trạng của nàng lúc này, sự lo lắng của một học trò lần đầu tiên dâng lên thành quả tâm huyết của mình cho thầy.

Linh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng lại vang rõ trong sự tĩnh lặng của quán sách. "Tiên sinh... bài luận của con đã hoàn thành rồi ạ."

Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động rất nhỏ nhưng đủ để khiến Linh giật mình. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn lời động viên. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng Linh cảm nhận được một luồng ấm áp lan tỏa, xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng. Nàng biết, tiên sinh đang chờ đợi.

Với đôi tay hơi run rẩy, Linh cẩn thận đặt tập giấy xuống mặt bàn gỗ, đẩy nhẹ về phía Tạ Trần. Mùi mực mới từ những trang giấy quyện cùng mùi gỗ cũ, tạo nên một hương thơm đặc trưng, quen thuộc của quán sách. Tạ Trần đưa tay ra, những ngón tay thon dài, xương xương nhẹ nhàng cầm lấy tập giấy. Hắn không vội vàng lật đọc, mà trước hết, ánh mắt hắn lướt qua dòng tiêu đề được viết nắn nót trên trang bìa: *Về Ý Nghĩa Của Cộng Đồng: Mạng Lưới Nhân Quả*.

Đọc dòng tiêu đề ấy, Tạ Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua. Hắn đã thấy được sự trưởng thành của Linh, không chỉ ở khả năng diễn đạt câu chữ, mà còn ở chiều sâu tư tưởng. Nàng đã không còn dừng lại ở những câu chuyện đơn thuần, mà đã biết cách khái quát hóa, nâng tầm chúng lên thành một triết lý có hệ thống. Dòng tiêu đề ấy, tuy giản dị, lại gói gọn tinh hoa của những gì hắn đã từng truyền dạy: mọi sự vật, mọi con người đều liên kết với nhau trong một mạng lưới nhân quả trùng điệp, và sự tồn tại của mỗi cá thể không thể tách rời khỏi ý nghĩa của cộng đồng.

Tiểu An vẫn ngồi im thin thít, đôi mắt to tròn dán chặt vào tiên sinh và sư tỷ. Cậu bé không hiểu hết những gì đang diễn ra, nhưng cậu cảm nhận được sự trang trọng của khoảnh khắc này. Đối với cậu, Tạ Trần không chỉ là một tiên sinh uyên bác, mà còn là một tượng đài tri thức. Việc tiên sinh cầm lấy bài luận của sư tỷ Linh, với ánh mắt chăm chú như vậy, đã là một sự kiện lớn. Cậu thầm tự hào cho Linh, và trong lòng cũng nhen nhóm một ước mơ nhỏ bé: một ngày nào đó, cậu cũng sẽ có thể viết ra những điều sâu sắc, và được tiên sinh của mình công nhận.

Sự im lặng bao trùm quán sách, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng chim hót ngoài xa. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng, chỉ còn lại sự giao thoa của ba tâm hồn: một người thầy điềm tĩnh, một học trò hồi hộp, và một thư đồng nhỏ bé đang thầm ngưỡng mộ. Tất cả đều chờ đợi những dòng chữ trên giấy sẽ kể câu chuyện của riêng nó, và cách Tạ Trần sẽ đón nhận câu chuyện ấy.

***

Thời gian trôi qua, những tia nắng ban mai đã chuyển mình thành ánh nắng sáng trong của buổi sáng muộn, len lỏi sâu hơn vào từng ngóc ngách của quán sách. Bụi li ti trong không khí nhảy múa trong những vệt sáng vàng óng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Tạ Trần vẫn ngồi đó, chăm chú đọc bài luận của Linh. Hắn đã lật qua những trang đầu tiên, và giờ đây, mỗi câu, mỗi chữ đều như đang cất tiếng nói trong tâm trí hắn, không chỉ là những kiến thức khô khan mà là sự kết tinh của những chiêm nghiệm sâu sắc, được đúc kết từ những bài học mà hắn đã từng gieo rắc.

Ánh mắt Tạ Trần dừng lại ở đoạn Linh viết về "dòng suối". Nàng không chỉ đơn thuần nhắc lại câu chuyện về sự luân chuyển của nước, mà đã nâng tầm nó lên thành một biểu tượng triết lý. "Dòng suối không chỉ là dòng nước chảy. Nó là sinh mệnh, là sự cho đi và nhận lại. Mỗi giọt nước, dù nhỏ bé, đều góp phần tạo nên dòng chảy lớn, nuôi dưỡng vạn vật. Nếu một giọt nước vì 'chấp niệm' riêng mà từ chối hòa mình, dòng suối sẽ mất đi sự vẹn toàn, và những sinh linh dựa vào nó sẽ khô héo. Đó chẳng phải là 'nhân quả' rõ ràng nhất sao?" Linh đã viết như vậy, và Tạ Trần khẽ gật đầu trong lòng. Nàng đã nhìn thấy sự "mất người" không chỉ ở những tu sĩ đánh mất cảm xúc, mà còn ở những cá nhân trong cộng đồng, vì sự cố chấp nhỏ nhặt mà đánh mất đi sự gắn kết với những người xung quanh.

Rồi hắn đọc về "chiếc đồng hồ cơ khí". Linh đã khéo léo liên kết nó với sự sắp đặt của "nhân quả", không phải theo nghĩa định mệnh, mà là sự vận hành logic của vạn vật. "Mỗi bánh răng trong chiếc đồng hồ đều có vai trò riêng, dù nhỏ bé đến đâu. Nếu một bánh răng ngừng quay, cả cỗ máy sẽ đình trệ. Tương tự, trong cộng đồng, mỗi con người là một bánh răng. Sự vô thường của cuộc đời, sự thay đổi của vạn vật, đều đòi hỏi mỗi bánh răng phải vận động, phải thích nghi. Nhưng sự vận động ấy phải hài hòa, phải đồng điệu, nếu không, cả 'cỗ máy' xã hội sẽ tan rã." Linh đã dùng hình ảnh ấy để giải thích về sự cần thiết của sự đoàn kết và thích nghi, không phải để "thành tiên" hay đạt được quyền năng siêu phàm, mà để "sống một đời bình thường" một cách trọn vẹn và ý nghĩa.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười ẩn hiện trên môi. Hắn cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Linh đã không chỉ ghi nhớ những lời hắn nói, mà nàng đã thực sự "thấm nhuần" chúng, biến chúng thành một phần của tư tưởng mình. Nàng đã liên kết những câu chuyện đơn giản ấy với mâu thuẫn của dân làng mà nàng đã chứng kiến, với sự cần thiết của lòng thấu hiểu và sự hy sinh nhỏ bé để kiến tạo nên một cộng đồng vững mạnh.

"Nó không chỉ là bài luận. Nó là một tấm gương, phản chiếu những hạt giống mà ta đã gieo, và giờ đây, chúng đã nảy mầm, không chỉ nảy mầm mà còn vươn mình mạnh mẽ, xanh tươi đến vậy..." Tạ Trần thầm nghĩ. Hắn nhớ lại những năm tháng đầu tiên khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt, khi ranh giới giữa tiên và phàm mờ nhạt, và những người tu hành càng cao lại càng "mất người". Hắn đã chọn từ bỏ con đường tu đạo, chọn "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, vì hắn tin rằng giá trị thật sự nằm ở chính cuộc sống này, không phải ở những phù phiếm của tiên cảnh. Giờ đây, trong bài luận của Linh, hắn thấy được sự tiếp nối của niềm tin ấy.

Đặc biệt, Linh đã viết về "ý nghĩa của sự tồn tại" không nằm ở sức mạnh hay sự bất tử, mà ở sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc, từng mối liên kết giữa người với người. "Sự trọn vẹn không cần tìm kiếm ở cõi tiên. Nó nằm ngay trong nụ cười của người thân, trong tiếng chim hót mỗi sớm mai, trong chén trà nóng khi trời trở lạnh, trong sự sẻ chia khó khăn, trong ánh mắt thấu hiểu. Đó chính là 'Vô Vi Chi Đạo' mà tiên sinh đã sống – không cầu cường quyền, không truy cầu danh vọng, chỉ sống thật với bản thân, hòa mình vào dòng chảy của nhân gian, và từ đó, kiến tạo nên giá trị."

Những dòng chữ ấy, tuy có phần non nớt của một người trẻ, nhưng lại mang một sức mạnh lay động sâu sắc. Tạ Trần cảm thấy như nhìn thấy chính mình trong đó, nhưng đồng thời cũng thấy được sự độc đáo của Linh. Nàng không chỉ sao chép, nàng đã đồng hóa và phát triển, mang theo hơi thở của một thế hệ mới, thế hệ sinh ra và lớn lên trong kỷ nguyên không tiên đạo, kỷ nguyên của "Bình Thường Vĩnh Cửu".

Linh đứng yên, đôi tay nắm chặt đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt nàng không rời khỏi Tạ Trần, cố gắng đọc vị từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt hắn. Nàng lo lắng đến nỗi lồng ngực như bị thắt lại, hơi thở cũng trở nên nông và gấp gáp. "Liệu tiên sinh có hài lòng không? Liệu con đã thực sự hiểu được những gì người muốn truyền đạt? Hay con đã diễn giải sai lệch, đã làm người thất vọng?" Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí nàng, tạo nên một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Nàng sợ hãi sự thất vọng trong mắt Tạ Trần hơn bất cứ điều gì.

Tiểu An vẫn im lặng quan sát, thỉnh thoảng cậu bé lại ngước nhìn Linh, rồi lại nhìn Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được sự lo lắng của sư tỷ, và trong tiềm thức, cậu cũng mong muốn tiên sinh sẽ mỉm cười. Mùi giấy cũ và mực mới từ bài luận vẫn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về công sức và tâm huyết mà Linh đã bỏ ra. Tiếng lật sách của Tạ Trần rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch đó, nó lại vang lên rõ ràng, từng tiếng một, như gõ vào trái tim Linh. Mỗi khi tiên sinh dừng lại, nhắm mắt chiêm nghiệm, Linh lại càng thêm sốt ruột. Nàng muốn biết, muốn được nghe lời nhận xét, nhưng lại không dám lên tiếng, sợ phá vỡ sự trang nghiêm của khoảnh khắc ấy.

Tạ Trần tiếp tục đọc, hắn không bỏ sót một từ nào. Hắn không chỉ đọc bằng mắt, mà bằng cả tâm hồn, bằng sự thấu cảm sâu sắc. Hắn thấy được sự "phá cục" của Linh, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, thấu hiểu giá trị của con người. Nàng đã định nghĩa lại "phàm nhân" không phải là sự yếu kém, mà là sự trọn vẹn, sự chân thực nhất của bản thể. Và đó chính là điều mà Tạ Trần đã luôn theo đuổi.

***

Buổi trưa đã đến, ánh nắng vàng ươm tràn ngập khắp quán sách, xua tan đi mọi góc khuất u ám. Không khí trở nên ấm áp và dễ chịu hơn, nhưng sự căng thẳng trong lòng Linh vẫn chưa tan biến. Tạ Trần, sau khi đọc đến dòng cuối cùng, khẽ gấp bài luận lại. Hắn không vội vàng cất đi, mà đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn, như một vật trân quý. Tiếng lật giấy cuối cùng vang lên, rồi chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Linh nín thở, đôi mắt không chớp, dán chặt vào Tạ Trần. Trái tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài. Cả Tiểu An cũng nín thở, đôi mắt to tròn mở rộng, hồi hộp chờ đợi.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Linh. Trong khoảnh khắc ấy, không một lời nào được thốt ra, nhưng trong ánh mắt ấy là cả một trời tự hào, một sự công nhận vô điều kiện. Nó không phải là ánh mắt của một người thầy đánh giá bài làm của học trò, mà là ánh mắt của một người cha nhìn thấy con mình trưởng thành, của một người gieo hạt nay thấy mầm xanh đã vươn mình mạnh mẽ, kết trái.

Rồi, một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, nở trên khóe môi Tạ Trần. Đó là một nụ cười hiếm hoi, không phải vẻ ôn hòa thường thấy, mà là một nụ cười mãn nguyện sâu sắc, một sự thanh thản nội tại. Nụ cười ấy là sự đáp trả cho tất cả những lo lắng, những trăn trở, những đêm thức trắng của Linh. Nó là lời khẳng định rằng nàng đã làm được, và làm rất tốt.

Trong nụ cười ấy, Linh nhìn thấy cả hành trình của mình, từ một cô bé tò mò lắng nghe những câu chuyện của tiên sinh, đến một người biết chiêm nghiệm, biết dùng ngòi bút để kiến tạo triết lý. Nàng thấy được sự chấp thuận của Tạ Trần đối với con đường mà nàng đang đi, con đường của một người truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Nụ cười ấy cũng ngầm nói lên rằng Tạ Trần đã tìm thấy người kế thừa tinh thần, người sẽ tiếp tục con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn một cách gián tiếp, thông qua việc gieo mầm tri thức và nhân tính.

Linh cảm thấy như có một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ ập đến, khiến đôi mắt nàng rưng rưng. "Tiên sinh... con..." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy vì xúc động, không thể thốt nên lời. Mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa trước khoảnh khắc này.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, động tác chậm rãi và trang trọng. Rồi, hắn đặt bàn tay mình lên tập bài luận, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định cuối cùng về sự tán thành sâu sắc. Bàn tay gầy gò của hắn, với những ngón tay thon dài, đặt trên những trang giấy trắng tinh, như một sự giao hòa giữa tri thức cũ và tư tưởng mới, giữa người gieo mầm và mầm cây đang vươn mình.

Linh thở phào nhẹ nhõm, một tiếng thở dài như trút được ngàn cân. Nước mắt nàng khẽ lăn dài trên gò má, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của sự tự hào, và của lòng biết ơn vô hạn. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một sự thanh thản mà nàng chưa từng trải qua. Nàng đã vượt qua chính mình, đã chứng minh được giá trị của những gì mình đã học hỏi, và quan trọng hơn, đã nhận được sự công nhận từ người mà nàng kính trọng nhất.

Tiểu An cũng mỉm cười tươi rói. Cậu bé không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của khoảnh khắc này, nhưng cậu nhìn thấy nụ cười của tiên sinh, nụ cười hiếm hoi và ấm áp đó, và cậu thấy sư tỷ Linh của mình đang hạnh phúc đến rơi nước mắt. "Sư tỷ giỏi quá! Tiên sinh cười rồi!" Tiểu An thầm nghĩ, trong lòng tràn ngập niềm vui trẻ thơ và sự ngưỡng mộ dành cho Linh. Cậu bé biết, bài luận này chắc chắn rất tuyệt vời, bởi vì nó đã khiến tiên sinh Tạ Trần, người luôn trầm tĩnh và ít biểu lộ cảm xúc, phải mỉm cười.

Bài luận của Linh, dù chỉ là những trang giấy mỏng manh, nhưng trong khoảnh khắc này, nó đã trở thành một biểu tư���ng. Nó là minh chứng cho sự "thấm nhuần" triết lý, không phải bằng cách học thuộc lòng, mà bằng cách chiêm nghiệm và áp dụng vào cuộc sống. Tạ Trần biết, bài luận này sẽ không chỉ dừng lại ở quán sách nhỏ này. Nó có thể trở thành một trong những "Cổ Thư" hoặc "Văn Bản Triết Lý" quan trọng của Kỷ Nguyên Nhân Gian, định hình tư tưởng của các thế hệ sau, những người sẽ không còn bị ràng buộc bởi chấp niệm "thành tiên" hư ảo. Linh đang dần phát triển thành một "người thầy" hoặc "người truyền bá triết lý" trong tương lai, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng chữ viết, củng cố vai trò của cô bé trong việc xây dựng nền văn minh phàm nhân, nơi giá trị con người được đề cao hơn mọi phép tắc thần thông.

Sự tự hào của Tạ Trần báo hiệu rằng anh đã tìm thấy người kế thừa tinh thần, người sẽ tiếp tục con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của anh một cách gián tiếp, thông qua việc gieo mầm tri thức và nhân tính. Tiếng "tíc tắc" đều đặn của chiếc đồng hồ cơ khí bên góc phòng vẫn vang lên, như một lời nhắc nhở về sự luân hồi của vạn v���t, về sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Linh, với ngòi bút của mình, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một con đường mới, con đường của sự trọn vẹn trong "Bình Thường Vĩnh Cửu".

Trong không gian ấm áp của quán sách, ba con người, ba thế hệ, cùng chia sẻ một khoảnh khắc của sự thấu hiểu, của niềm tự hào, và của hy vọng. Mùi trà thơm, mùi giấy cũ, và mùi mực mới hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của tri thức và nhân tính, vang vọng mãi trong không gian tĩnh mịch. Linh, với trái tim thanh thản và đôi mắt trong veo, ánh lên niềm tin vững chắc vào tương lai, tin vào sức mạnh của ngòi bút và triết lý mà nàng đã góp phần kiến tạo.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free