Nhân gian bất tu tiên - Chương 1378: Linh Nữ Thấu Đạo: Khắc Họa Kỷ Nguyên Bình Thường
Hoàng hôn buông dần trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Quán sách của Tạ Trần, thường ngày vốn trầm mặc, nay lại càng thêm tĩnh mịch khi những tia nắng cuối cùng len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên những giá sách cao ngất, phủ lên lớp bụi thời gian một vẻ đẹp hư ảo. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự thanh tịnh lan tỏa trong lòng, ánh mắt hắn dõi theo bóng Linh khẽ khàng trở về từ những con ngõ nhỏ của thị trấn. Nụ cười mãn nguyện phảng phất trên môi hắn, không phải của kẻ tự hào về thành quả của mình, mà là của một người thợ làm vườn đã gieo hạt và chứng kiến mầm non đâm chồi, nảy lộc. Hắn biết, Linh đã không chỉ "gieo một hạt giống nhỏ" như nàng nói, mà đã thực sự bắt đầu kiến tạo nên những dòng chảy mới trong cái "nhân quả" rộng lớn của nhân gian.
"Con đã trở về rồi sao, Linh?" Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia sáng ấm áp. Hắn không hỏi "con đã làm được gì", hay "mọi chuyện ra sao", mà chỉ đơn thuần là một lời chào đón, một sự công nhận cho hành trình tự mình khám phá của nàng. Hắn hiểu rằng, sự giác ngộ đích thực không đến từ lời giảng giải khô khan, mà từ sự trải nghiệm và chiêm nghiệm sâu sắc của mỗi cá nhân.
"Dạ, con đã trở về, tiên sinh." Linh đáp, giọng nàng vẫn còn vương chút hưng phấn, nhưng xen lẫn vào đó là sự trầm tĩnh của một người vừa thấu hiểu một chân lý nào đó. Nàng không vội vàng kể lể, mà chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện Tạ Trần, khẽ thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng của sự quan sát và suy tư, nhưng cũng như hít vào một nguồn năng lượng mới, một sự tự tin mới mẻ. Nàng đặt một vài cuốn sách vừa mượn lên bàn, chỉnh tề từng góc cạnh, như thể đó là một nghi thức trang trọng trước khi nàng bắt đầu câu chuyện của mình.
"Con đã chứng kiến dòng chảy nhân quả, và con đã thử gieo một hạt giống nhỏ." Nàng bắt đầu, giọng đều đều nhưng ẩn chứa một nội lực, một sự xác tín. Nàng kể lại toàn bộ câu chuyện, từ những quan sát ban đầu về sự khó chịu âm ỉ của Bà Mai mỗi khi Lão Cường khuấy động bụi bặm trước cửa hàng của mình, đến hành động vô ý của Lão Cường khi ông ta cứ hồn nhiên đập phách gỗ, làm tung bay những hạt bụi li ti vào gian hàng vốn sạch sẽ của Bà Mai. Nàng không bỏ sót chi tiết nào, từ ánh mắt khó chịu của Bà Mai mỗi sáng, tiếng thở dài của Lão Cường khi nhìn thấy sự cằn nhằn của người hàng xóm, cho đến những lời nói bóng gió, những va chạm nhỏ nhặt tưởng chừng vô hại, nhưng lại đang dần gặm nhấm mối quan hệ láng giềng.
"Tiên sinh, con đã hiểu." Linh nói, ánh mắt nàng lấp lánh sự giác ngộ. "Nhân quả không phải là trừng phạt, hay ban thưởng, mà nó là sự liên kết, là sự tương tác không ngừng giữa vạn vật. Khi con thay đổi cái 'nhân' của một người, tức là sự nhận thức và hành động của họ, thì cái 'quả' của người kia, tức là hoàn cảnh và cảm xúc của họ, cũng sẽ thay đổi theo. Mọi thứ đều kết nối, đều ảnh hưởng lẫn nhau." Nàng miêu tả cách nàng tiếp cận từng người, không phải bằng sự phán xét hay đổ lỗi, mà bằng sự thấu hiểu. Với Bà Mai, nàng không nói "Bà nên rộng lượng hơn", mà nàng nhẹ nhàng gợi ý về sự vất vả của Lão Cường, về việc ông ta cũng chỉ muốn kiếm sống, và rằng bụi bặm đôi khi là điều khó tránh khỏi trong một khu chợ đông đúc. Với Lão Cường, nàng không khiển trách ông ta về sự thiếu tinh tế, mà nàng kể về sự tỉ mỉ của Bà Mai trong việc chăm sóc gian hàng, về nỗi lo lắng của bà khi hàng hóa bị bám bụi, ảnh hưởng đến việc buôn bán.
Nàng kể về việc Lão Cường, sau khi nghe lời nàng, đã đồng ý làm một tấm chắn đơn giản bằng vải bạt để ngăn bụi bay vào gian hàng của Bà Mai. "Đó không chỉ là một hành động đơn thuần, tiên sinh," Linh giải thích, "mà đó là sự thay đổi trong cái 'nhân' của Lão Cường. Ông ta đã không còn chỉ nghĩ đến việc của mình mà đã bắt đầu thấu hiểu nỗi lo của người khác. Và cái 'quả' là gì? Bà Mai đã không còn cau có. Nàng không chỉ chấp nhận, mà còn cảm kích." Linh ngừng một chút, rồi kể tiếp về hành động bất ngờ của Bà Mai: "Bà ấy đã tặng Lão Cường một chậu hoa nhỏ, một chậu Mai vàng rực rỡ, để ông ta đặt cạnh tấm chắn, như một lời cảm ơn chân thành, không lời. Cái 'nhân' là lòng nhân ái được gieo từ Lão Cường, và cái 'quả' là sự biết ơn và một mối quan hệ được hàn gắn từ Bà Mai."
"Vậy con đã gieo được hạt giống gì, Linh?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn trầm ấm, như muốn khơi gợi nàng đào sâu hơn vào bản chất của hành động mình. Hắn muốn nàng tự mình định nghĩa, tự mình thấu triệt ý nghĩa của những gì mình đã làm, bởi đó mới là sự giác ngộ thực sự, không phải là sự lặp lại lời người khác.
Linh suy nghĩ một chút, rồi nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng tràn đầy sự tự tin và bình yên. "Con đã gieo hạt giống của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, tiên sinh ạ. Và chúng đã nảy mầm bình yên. Con tin rằng, những vấn đề đời thường, tưởng chừng nhỏ nhặt, khi được giải quyết bằng triết lý 'nhân quả' và lòng nhân ái, sẽ là nền tảng vững chắc cho 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' – một kỷ nguyên của sự bình thường vĩnh cửu. Con người không cần phải tìm kiếm sức mạnh siêu nhiên để giải quyết mọi chuyện, mà chỉ cần thấu hiểu nhau, yêu thương nhau." Nàng nói những lời này với một sự chân thành và trưởng thành đến ngạc nhiên, một sự trưởng thành không đến từ tuổi tác, mà từ chiều sâu của tâm hồn và trí tuệ.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn tràn đầy sự hài lòng. Hắn biết, sự kiện này là một bước đệm quan trọng, khẳng định khả năng của Linh trong việc trở thành một người dẫn dắt tinh thần, không cần sức mạnh siêu nhiên mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về con người và thế giới. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, mỗi thế hệ lại mang theo một hơi thở mới, một cách nhìn mới, một sự phát triển mới. Linh, và thế hệ của nàng, chính là những người sẽ kiến tạo nên sự tiến hóa ấy.
Linh cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Không phải vì nàng đã giải quyết được một vấn đề lớn lao hay đạt được một thành tựu vĩ đại, mà vì nàng đã áp dụng được triết lý vào đời sống thực, mang lại sự bình yên và hòa thuận cho những người xung quanh. Nàng hiểu rằng, cái "nhân" của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo ra những "quả" ngọt lành, lan tỏa khắp nhân gian. Trong ánh hoàng hôn dịu dàng, Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự thanh tịnh lan tỏa trong lòng. Hắn nhìn Linh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, rọi chiếu những con đường quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Hắn biết, sứ mệnh của hắn không phải là trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà là một người thầy thầm lặng, gieo những hạt giống tri thức và nhân tính vào lòng thế hệ mới. Và Linh, chính là một trong những mầm non đầy hứa hẹn ấy, người sẽ tiếp tục thắp sáng ngọn đuốc nhân tính, dẫn dắt Kỷ Nguyên Nhân Gian bước vào một tương lai của sự bình thường, trọn vẹn.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những vệt vàng óng ả lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua tán lá xanh tươi của những cây cổ thụ ven đường, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ. Những con đường lát đá đã thức giấc, tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng xa gần, hòa lẫn với tiếng lạch cạch của những gánh hàng rong và tiếng cười nói rộn ràng. Mùi thức ăn sáng từ các quán ăn nhỏ ven đường, mùi gỗ mục và đất ẩm sau một đêm sương, cùng với mùi mồ hôi của những người lao động sớm, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của một thị trấn đang cựa mình. Tại khu chợ cá gần Hồ Nguyệt Ảnh, không khí vốn nhộn nhịp, nhưng hôm nay lại có chút xao động, xen lẫn sự căng thẳng ngầm.
Hồ Nguyệt Ảnh, mặt nước xanh biếc dưới ánh bình minh, phản chiếu bóng dáng những con thuyền nhỏ đang neo đậu. Làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành và mùi tanh nồng của cá. Vài người ngư dân già, với làn da rám nắng và đôi tay chai sạn, đang ngồi vá lưới, vẻ mặt khắc khổ và ưu tư. Râu tóc họ đã bạc phơ, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng vật lộn với biển cả. Họ là những người đã chứng kiến bao mùa cá bội thu, bao mùa cá cạn, và họ mang trong mình những tri thức cổ xưa về cách sống hòa hợp với thiên nhiên.
"Cứ thế này thì cá ở Hồ Nguyệt Ảnh sẽ cạn hết! Tổ tiên để lại nghề này, đâu phải để chúng ta phá hủy!" Lão Ngư Dân, với mái râu bạc trắng như cước và đôi mắt sâu thẳm nhìn ra mặt hồ, thở dài thườn thượt. Giọng ông trầm đục, mang theo nỗi lo lắng và sự bất lực. Ông là một trong những người cố chấp nhất, luôn tin vào những phương pháp đánh bắt truyền thống, và ông cảm thấy đau lòng khi chứng kiến những ngư dân trẻ sử dụng các loại lưới mắt nhỏ, đánh bắt cả cá con, phớt lờ đi quy luật sinh trưởng của tự nhiên.
Một nhóm ngư dân trẻ tuổi hơn, với vóc dáng cường tráng và ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa sự lo toan, đang dọn dẹp những mẻ lưới mới kéo về, cá vẫn còn giãy giụa trong khoang thuyền. Một người trong số họ, với khuôn mặt cương nghị và đôi tay đầy sức mạnh, cãi lại, giọng có phần gay gắt: "Thời thế thay đổi, lưới cũ không bắt được cá nữa! Chúng ta cũng phải kiếm sống chứ! Nếu cứ giữ theo cách cũ, cả nhà chúng tôi sẽ chết đói sao?" Họ không phải không hiểu nỗi lo của những người già, nhưng áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai khiến họ phải tìm mọi cách để mưu sinh. Họ nhìn thấy những mẻ cá lớn từ lưới mắt nhỏ, và họ không thể cưỡng lại được sự cám dỗ của một cuộc sống no đủ hơn. Họ cảm thấy bị kẹt giữa sự tôn trọng truyền thống và nhu cầu thực tế của cuộc sống.
Các hộ kinh doanh xung quanh, như Bà Mai với quầy hàng xén nhỏ của mình, hay Lão Cường với gian hàng đồ gỗ thô mộc, cũng không khỏi lo lắng. Họ biết rằng nếu nguồn cá cạn kiệt, cuộc sống của cả thị trấn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lão Cường, người đã có một chút thay đổi trong nhận thức từ câu chuyện với Bà Mai, giờ đây nhìn những người ngư dân trẻ với ánh mắt phức tạp. Ông hiểu nỗi khổ của họ, nhưng cũng lo lắng cho tương lai chung.
Linh, giờ đã là một cô gái trẻ thanh thoát, với bộ áo vải giản dị nhưng toát lên vẻ đoan trang, trí tuệ, đứng lặng lẽ quan sát từ một góc khuất, không quá gần cũng không quá xa. Đôi mắt trong sáng nhưng chứa đựng sự sâu sắc của người đã thấu hiểu lẽ đời, lướt qua từng gương mặt lo lắng, từng lời than vãn, từng ánh mắt bế tắc. Nàng không can thiệp ngay, không đưa ra bất kỳ phán xét hay nhận định nào. Nàng chỉ lắng nghe, ghi nhớ, và cảm nhận. Tiểu An, thư đồng nhỏ bé của Tạ Trần, với vẻ mặt hiếu kỳ và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đứng cạnh cô, thỉnh thoảng kéo nhẹ vạt áo Linh, hỏi nhỏ: "Tỷ tỷ, họ đang cãi nhau vì điều gì vậy?" Linh chỉ khẽ lắc đầu, chưa đưa ra bất kỳ lời giải thích nào. Nàng biết, để thấu hiểu một vấn đề, không thể chỉ nghe những lời nói bề mặt, mà phải đào sâu vào những nguyên nhân ẩn giấu, những nỗi sợ hãi, những chấp niệm nằm sâu trong tâm can mỗi người.
Linh quan sát hành động của từng người: cách những ngư dân già nâng niu từng chiếc lưới rách vá, cách những ngư dân trẻ vội vã lôi những mẻ cá lớn, đôi khi là cả cá con, lên bờ. Nàng thấy sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của những người vợ, người mẹ đang chờ đợi ở bến, ánh mắt họ vừa hy vọng vừa bất an. Nàng cảm nhận được cái "nhân" của sự tranh giành ở đây không chỉ là miếng cơm manh áo, mà sâu xa hơn, là sự bất an về tương lai, là nỗi sợ hãi khi đứng trước sự thay đổi, là chấp niệm vào những giá trị đã cũ hoặc những lợi ích trước mắt. "Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy," Lão Ngư Dân lẩm bẩm, câu nói đó như một tiếng thở dài của cả một thế hệ, một sự nhận định về sự biến đổi không ngừng của thế giới, và sự khó khăn của con người trong việc thích nghi. Linh ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ, từng biểu cảm. Nàng hiểu rằng, để gieo một "hạt giống" mới, cần phải thấu hiểu sâu sắc "mảnh đất" mà mình đang gieo. Nàng đã chứng kiến sự tương tác của "nhân quả" trong câu chuyện nh�� của Bà Mai và Lão Cường, nhưng vấn đề ở Hồ Nguyệt Ảnh lại phức tạp hơn nhiều, liên quan đến sinh kế của cả một cộng đồng, đến sự cân bằng giữa con người và tự nhiên. Nàng biết, lần này, hạt giống nàng gieo phải là hạt giống của sự hòa hợp và bền vững.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, phủ một lớp vàng cam lên những ngọn cây và mái nhà, Linh trở về quán sách của Tạ Trần. Không khí yên tĩnh nơi đây, với mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng, giúp cô tĩnh tâm hơn sau những ồn ào và lo lắng của khu chợ. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm chăm chú đọc một cuốn sách cổ đã ố vàng. Làn da trắng nhợt của hắn, ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú và trí tuệ. Tiểu An đang ngồi bên bàn nhỏ, cặm cụi luyện chữ, nét chữ còn non nớt nhưng đã chứa đựng sự cần cù. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Tiểu An, và tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một bản hòa âm bình dị, quen thuộc.
Linh nhẹ nhàng đặt một vài cuốn sách vừa mượn từ thư viện thị trấn lên bàn, sau đó nàng tiến đến ngồi đối diện Tạ Trần, với một vẻ mặt nghiêm túc nhưng cũng đầy sự tự tin. "Thưa tiên sinh, con đã đi đến Hồ Nguyệt Ảnh." Giọng nàng trầm tĩnh, không còn vẻ hưng phấn như buổi tối hôm qua, mà thay vào đó là sự điềm đạm của một người đã suy nghĩ thấu đáo. Nàng bắt đầu trình bày những gì cô đã quan sát được, phân tích các nguyên nhân sâu xa của mâu thuẫn, không chỉ đơn thuần là sự khác biệt về phương pháp đánh bắt.
"Vấn đề không chỉ là chiếc lưới, tiên sinh." Linh nói, ánh mắt nàng dõi vào khoảng không, như đang tái hiện lại toàn bộ khung cảnh ở Hồ Nguyệt Ảnh. "Cái nhân sâu xa hơn chính là sự sợ hãi. Ngư dân già sợ mất đi truyền thống, mất đi cái tinh túy mà tổ tiên đã truyền lại, sợ rằng thiên nhiên sẽ bị phá hủy, và rằng thế hệ sau sẽ không còn gì để mưu sinh. Họ chấp niệm vào cái cũ, không phải vì lạc hậu, mà vì họ thấy được cái 'quả' của sự tham lam và thiếu hiểu biết. Còn ngư dân trẻ, họ sợ không đủ ăn, sợ không thể nuôi sống gia đình trong một thế giới đang thay đổi. Họ khao khát cái mới, không phải vì nông nổi, mà vì họ thấy cái 'quả' của sự nghèo đói nếu cứ giữ mãi phương thức cũ."
Nàng tiếp tục phân tích, giọng nói mạch lạc và đầy thuyết phục: "Cái nhân của sự tranh giành, do đó, không phải là sự cố ý muốn gây hại cho nhau, mà là nỗi lo lắng chung, nỗi bất an của con người khi đối diện với sự vô thường của cuộc sống và sự thay đổi của Thiên Đạo. Nhưng cái quả lại là gì? Là sự cạn kiệt nguồn sống chung, là sự rạn nứt trong mối quan hệ cộng đồng, là sự mất mát về cả vật chất lẫn tinh thần." Linh nhấn mạnh rằng, gốc rễ của mọi xung đột thường nằm ở những nỗi sợ hãi và nhu cầu cơ bản của con người, chứ không phải là sự đối địch bản chất.
Tạ Trần lắng nghe nàng một cách kiên nhẫn, khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. Hắn khẽ đặt cuốn sách đang đọc xuống, ánh mắt nhìn Linh đầy vẻ khích lệ. "Nàng đã thấy được gốc rễ." Giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn. "Vậy, giải pháp ở đâu, Linh?" Hắn không đưa ra câu trả lời, mà chỉ đặt ra một câu hỏi gợi mở, một thách thức nhẹ nhàng, khuyến khích nàng tự mình tìm ra con đường.
Linh suy nghĩ một lát, rồi ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. "Con nhận ra rằng, cái 'nhân' của sự cạn kiệt không phải là việc ai đúng ai sai, mà là sự thiếu thấu hiểu và thiếu sẻ chia. Cái 'quả' của sự hòa hợp chỉ có thể đến khi mọi người cùng nhìn về một hướng, cùng vì một mục tiêu chung." Nàng bắt đầu trình bày ý tưởng của mình, một giải pháp không chỉ giải quyết mâu thuẫn hiện tại mà còn hướng tới sự phát triển bền vững.
"Con nghĩ, chúng ta không thể loại bỏ truyền thống, cũng không thể bỏ qua sự tiến bộ." Linh nói. "Cái 'nhân' của sự thay đổi không nhất thiết phải là sự đối đầu. Con nghĩ, cần có một hệ thống luân phiên đánh bắt, nơi những khu vực nhất định sẽ được nghỉ ngơi để cá con có thể lớn lên, đảm bảo nguồn lợi lâu dài. Đồng thời, cần kết hợp kỹ thuật mới với bảo tồn truyền thống. Ngư dân trẻ có thể chia sẻ những kỹ thuật đánh bắt hiệu quả hơn mà không gây hại cho môi trường, còn ngư dân già có thể truyền đạt kinh nghiệm về chu kỳ sinh sản của cá, về những dấu hiệu của tự nhiên."
Nàng tiếp tục, giọng nàng dần trở nên mạnh mẽ hơn, đầy nhiệt huyết: "Nhưng quan trọng hơn cả, tiên sinh, con nghĩ cần phải kêu gọi các nhóm ngư dân cùng nhau xây dựng một quỹ bảo vệ nguồn cá. Quỹ này không chỉ dùng để phục hồi những khu vực bị ảnh hưởng, mà còn để hỗ trợ những gia đình khó khăn trong những mùa cá cạn. Đây chính là cái 'nhân' của sự sẻ chia, của lòng nhân ái, của trách nhiệm chung. Khi mọi người cùng có trách nhiệm, cùng có lợi ích, thì cái 'quả' sẽ là sự bình yên và thịnh vượng cho tất cả."
Tiểu An, đang ngồi luyện chữ, cũng ngẩng đầu lên lắng nghe. Đôi mắt to tròn của chú bé mở lớn, như đang thu nhận từng lời, từng ý tưởng của Linh. Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt hắn tràn đầy sự tán thưởng. Hắn không cần phải nói thêm lời nào, bởi vì Linh đã tự mình tìm thấy con đường, đã tự mình vận dụng triết lý "nhân quả" vào đời sống một cách sâu sắc và nhân văn. Hắn biết, nàng đã không còn chỉ là một học trò lắng nghe, mà đã trở thành một người kiến tạo, một người dẫn dắt tiềm năng. Hắn tin vào khả năng của nàng, vào khả năng của thế hệ mới trong việc tạo dựng một kỷ nguyên của sự bình thường vĩnh cửu, không cần đến quyền năng thần thánh, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Cái "nhân" của sự dẫn dắt "vô vi" của hắn đang dần đơm hoa kết trái.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Thị Trấn An Bình trong xanh đến lạ, những áng mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ trên nền trời biếc, như những nét vẽ của một họa sĩ vô danh. Ánh nắng đẹp như rót mật xuống quảng trường nhỏ, nơi những viên đá lát đã mòn nhẵn bởi dấu chân thời gian. Không khí ban mai trong lành, mang theo mùi của cỏ cây và hơi ẩm từ Hồ Nguyệt Ảnh. Hôm nay, quảng trường đông đúc hơn mọi khi, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng bước chân vội vã, nhưng không còn là tiếng tranh cãi gay gắt, mà là sự chờ đợi, sự hiếu kỳ xen lẫn chút hoài nghi.
Các ngư dân, cả già lẫn trẻ, cùng với các hộ kinh doanh và người dân trong thị trấn đều tập trung về đây. Những khuôn mặt khắc khổ, những ánh mắt lo âu từ hôm qua vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một tia hy vọng mờ nhạt. Bà Mai, với vẻ mặt phúc hậu nhưng vẫn còn chút ưu tư, đứng cạnh gian hàng của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía trung tâm quảng trường. Lão Cường, với gương mặt chất phác và đôi tay chai sạn, đứng khoanh tay, ánh mắt đầy suy tư. Cả hai đều đã chứng kiến sự thay đổi nhỏ bé mà Linh mang lại cho mối quan hệ của họ, và trong sâu thẳm, họ bắt đầu tin tưởng vào cô gái trẻ này. Lão Ngư Dân, với mái râu bạc trắng, ngồi trên một chiếc ghế gỗ, vẻ mặt trầm ngâm, đôi mắt ông dõi về phía Hồ Nguyệt Ảnh, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ biển cả bao la.
Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, đứng khuất trong một góc nhỏ của quảng trường, bên cạnh một gốc cây cổ thụ lớn. Hắn như một cái bóng, không ai để ý đến sự hiện diện của hắn, nhưng ánh mắt hắn, sâu thẳm và tinh tường, dõi theo từng cử chỉ của Linh. Hắn không can thiệp, mà chỉ quan sát, tin tưởng vào khả năng của học trò. Đây chính là triết lý 'vô vi' của hắn, không phải là thờ ơ, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng tự phát triển và giác ngộ của con người.
Linh, trong bộ trang phục giản dị nhưng toát lên vẻ thanh thoát và uy nghiêm, bước ra giữa quảng trường. Nàng không cao giọng, không khoa trương, mà chỉ dùng một giọng nói trầm tĩnh, từ tốn, nhưng lại có một sức hút lạ kỳ, khiến mọi người dần im lặng lắng nghe. Nàng không chỉ đơn thuần đưa ra một giải pháp kỹ thuật, mà nàng bắt đầu bằng cách nhấn mạnh vào 'nhân tính', vào sự hợp tác và lòng nhân ái, những giá trị cốt lõi của một kỷ nguyên không còn tiên đạo.
"Chư vị bà con, thưa các lão tiền bối, các huynh đệ tỷ muội." Linh cất tiếng, giọng nàng vang vọng trong không khí trong lành của buổi sáng. "Con hiểu nỗi lo của mọi người. Lão Ngư Dân lo cho nguồn cá, lo cho truyền thống. Các huynh đệ trẻ lo cho nồi cơm gia đình, lo cho tương lai. Những nỗi lo đó đều chính đáng, đều xuất phát từ cái 'nhân' của sự yêu thương, của trách nhiệm." Nàng khéo léo gỡ bỏ bức tường đối lập giữa hai phía, biến nỗi sợ hãi và lo lắng thành điểm chung để kết nối.
"Nhưng cái 'quả' của sự lo lắng ấy, nếu chúng ta không biết cách thấu hiểu và sẻ chia, sẽ là gì?" Linh nhìn thẳng vào từng ánh mắt, không phán xét, mà chỉ gợi mở. "Nó sẽ là sự cạn kiệt, là sự chia rẽ, là sự mất mát cho tất cả chúng ta. Con người vốn dĩ yếu đuối khi đứng một mình, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ khi đồng lòng."
Nàng tiếp tục, ánh mắt nàng tràn đầy sự chân thành và kiên định: "Cái nhân của sự giàu có không phải là chiếm đoạt, mà là vun đắp. Cái quả của sự bình yên không phải là chiến thắng, mà là thấu hiểu và sẻ sẻ chia." Nàng bắt đầu trình bày giải pháp mà nàng đã cùng Tạ Trần suy nghĩ. Nàng đề xuất một hệ thống luân phiên đánh bắt, phân chia khu vực Hồ Nguyệt Ảnh thành nhiều vùng, mỗi vùng sẽ được luân phiên nghỉ ngơi trong một khoảng thời gian nhất định để nguồn cá có thể phục hồi. "Điều này không chỉ giúp bảo tồn nguồn cá, mà còn đảm bảo rằng mỗi mùa, mỗi ngư dân đều có cơ hội đánh bắt công bằng," nàng giải thích.
"Đồng thời," Linh tiếp tục, "chúng ta cần kết hợp những gì tốt đẹp nhất của truyền thống và sự tiến bộ. Các lão ngư dân, xin hãy truyền đạt những kinh nghiệm quý báu của mình về chu kỳ của cá, về dấu hiệu của thời tiết, về cách đánh bắt tự nhiên. Còn các huynh đệ trẻ, xin hãy chia sẻ những kỹ thuật đánh bắt hiệu quả hơn, nhưng cũng cam kết sử dụng những loại lưới và phương pháp không gây hại đến môi trường, không đánh bắt cá con. Chúng ta hãy cùng nhau học hỏi, cùng nhau phát triển."
Cuối cùng, nàng kêu gọi mọi người cùng xây dựng một "Quỹ Bình Yên Hồ Nguyệt Ảnh". "Quỹ này không chỉ dùng để hỗ trợ các gia đình ngư dân gặp khó khăn trong những mùa cá cạn, mà còn để đầu tư vào việc bảo vệ môi trường hồ, vào việc nuôi thả cá giống. Đây là cái 'nhân' của sự đoàn kết, của lòng nhân ái, của trách nhiệm chung. Khi chúng ta cùng vun đắp cái 'nhân' này, cái 'quả' sẽ là sự bình yên, sự thịnh vượng bền vững cho Hồ Nguyệt Ảnh, và cho cuộc sống của tất cả chúng ta."
Quảng trường chìm vào một khoảng lặng. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt từ hoài nghi dần chuyển sang suy tư, rồi cuối cùng là sự đồng thuận. Lão Cường, người ban đầu còn chút do dự, gật đầu mạnh mẽ. "Linh nói phải." Giọng ông trầm đục, vang vọng. "Ta đã quá cố chấp. Chúng ta cần một con đường chung. Đây không phải là chuyện riêng của ai, mà là chuyện của cả thị trấn." Lời nói của ông, một người vốn được biết đến với sự cứng nhắc, đã có một sức nặng nhất định.
Lão Ngư Dân, người vẫn luôn lo lắng cho truyền thống, từ từ đứng dậy. Ông nhìn Linh, rồi nhìn ra Hồ Nguyệt Ảnh, ánh mắt ông giờ đây không còn sự ưu tư mà thay vào đó là một tia sáng của hy vọng. Ông mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. "Đúng vậy. Chỉ khi cùng nhau, con người mới có thể bền vững. Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng nhân tâm không thể cạn kiệt. Linh đã chỉ cho chúng ta thấy con đường."
Bà Mai, người ban đầu còn hoài nghi, nay cũng gật đầu tán thành, đôi mắt bà rưng rưng xúc động. "Con bé nói chí lý. Chúng ta vốn dĩ là láng giềng, là người một nhà. Cãi vã làm gì cho mệt!"
Một sự đồng thuận hiếm có được thiết lập, không phải bằng quyền lực hay phép thuật, mà bằng sự thấu hiểu, lòng nhân ái và trí tuệ của một cô gái trẻ. Tiếng vỗ tay bắt đầu lác đác, rồi lan ra khắp quảng trường, biến thành một tràng vỗ tay rộn ràng, hân hoan. Những khuôn mặt lo lắng giờ đây đã giãn ra, thay vào đó là nụ cười và ánh mắt tin tưởng. Một tương lai bền vững, một sự bình yên mới đã được gieo mầm cho Hồ Nguyệt Ảnh và Thị Trấn An Bình.
Tạ Trần, từ góc khuất, mỉm cười mãn nguyện. Hắn biết, sự kiện này khẳng định vị thế của Linh như một người lãnh đạo tinh thần không cần quyền lực, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái, báo hiệu vai trò quan trọng hơn của cô trong việc định hình Kỷ Nguyên Nhân Gian. Việc các thế hệ cũ, như Lão Ngư Dân, Lão Cường, hay Bà Mai, chấp nhận và tin tưởng vào trí tuệ của thế hệ mới như Linh, cho thấy sự chuyển giao giá trị và niềm tin đang diễn ra mạnh mẽ. Hắn tiếp tục lùi về phía sau, sự mãn nguyện của hắn là dấu hiệu cho thấy triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn đang dần được hiện thực hóa thông qua hành động của người khác. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng. Linh chính là biểu tư��ng cho sự tiến hóa ấy, một mầm non đầy hứa hẹn, đang tự mình khắc họa Kỷ Nguyên Bình Thường bằng chính nhân tính và trí tuệ của mình. Hắn biết, sứ mệnh của hắn không phải là can thiệp, mà là quan sát và dẫn dắt thầm lặng, để nhân gian tự mình tìm thấy con đường của sự trọn vẹn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.