Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1380: Nét Cọ Nhân Gian: Thiếu Nữ Mai và Khát Vọng Bình Dị

Thợ Gốm Lão Tôn, sau cuộc trò chuyện với Linh, đã ở lại quán sách khá lâu. Ông không còn vẻ mặt khắc khổ như khi mới bước vào. Thay vào đó, ánh mắt ông đã ánh lên một tia sáng mới, như ngọn lửa đam mê vừa được thổi bùng trở lại. Trên tay ông là cuốn "Tâm Pháp Nghệ Nhân", ông ôm nó như một bảo vật vô giá. Ông cúi đầu chào Tạ Trần và Linh, rồi lẳng lặng rời đi, bóng ông in dài trên con đường lát đá, mang theo một niềm cảm hứng mới, một cái "nhân" của sự hy vọng vừa được gieo vào tâm hồn.

Khi bóng Lão Tôn khuất dần, Linh quay lại quầy. Nàng không nói một lời, mà tự tay pha một ấm trà nóng cho Tạ Trần. Động tác của nàng thuần thục, tinh tế, từng cử chỉ đều toát lên sự thanh tĩnh. Mùi trà mới pha thơm lừng, hòa quyện với mùi sách cũ và một chút hương hoa đêm thoang thoảng từ bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, vỗ về tâm hồn. Nàng đặt chén trà nóng hổi trước mặt Tạ Trần, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện.

Hai thầy trò ngồi đối diện nhau, không cần quá nhiều lời. Sự im lặng giữa họ không phải là sự xa cách, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, là một loại giao tiếp không lời mà chỉ những tâm hồn tương thông mới có thể cảm nhận. Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh. Hắn nhìn Linh, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ mãn nguyện. Hắn thấy trong nàng không chỉ là một học trò xuất sắc, mà còn là hiện thân sống động của triết lý "Nhân Đạo" mà hắn đã dày công vun đắp. Linh giờ đây đã không còn là cô bé nhỏ ngày nào, mà là một thiếu nữ với trí tuệ sắc bén, lòng nhân ái bao dung và sự thấu hiểu sâu sắc về "nhân quả" của vạn vật.

"Con đã lớn thật rồi, Linh," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, mang theo chút hoài niệm. Hắn không nói về vóc dáng hay tuổi tác, mà là sự trưởng thành trong tâm hồn, trong trí tuệ của nàng.

Linh khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng ánh lên sự khiêm tốn. "Con chỉ đang cố gắng ứng dụng những gì tiên sinh đã dạy." Nàng biết, những gì nàng làm được ngày hôm nay đều bắt nguồn từ sự dẫn dắt thầm lặng, từ những bài học về "nhân quả" và "vô thường" mà Tạ Trần đã kiên nhẫn gieo vào tâm hồn nàng.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhìn Linh với ánh mắt đầy ắp sự tin tưởng và tự hào. "Không phải ứng dụng, mà là con đã trở thành nó. Con đã hòa mình vào dòng chảy của 'Nhân Đạo', và tự mình định hình nó. Kỷ Nguyên Nhân Gian này, cần những con người như con. Những người không mải mê tìm kiếm quyền năng hư ảo, không chạy theo cái gọi là 'tiên đạo' đã mục ruỗng, mà tập trung vào việc vun đắp giá trị của chính cuộc sống con người."

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm. "Thiên Đạo đã suy tàn, tiên môn không còn. Nhưng nhân gian thì vẫn còn đó. Và chính những con người như con, với trí tuệ, với lòng trắc ẩn, với khả năng thấu hiểu 'nhân quả' của đời thường, sẽ là nền móng cho m���t kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà sự trọn vẹn không cần thành tiên, mà chỉ cần sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình."

Linh cảm nhận được sự hài lòng sâu sắc từ Tạ Trần. Trong lòng nàng, hạt giống của sự thấu hiểu càng thêm vững chắc, bám rễ sâu hơn vào tâm hồn. Nàng không còn cảm thấy mơ hồ về con đường phía trước. Nàng biết, sứ mệnh của mình không phải là trở thành một vị tiên hay một người có quyền năng siêu phàm, mà là trở thành một người dẫn dắt tinh thần, một biểu tượng của Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi mà trí tuệ và lòng nhân ái là sức mạnh tối thượng. Những lời của Tạ Trần không chỉ là lời khen, mà còn là sự khẳng định, là một lời tiên tri về tương lai. Nàng biết, hành trình của nàng chỉ mới bắt đầu, và sẽ có nhiều người khác, nhiều nhân vật trẻ tuổi khác, sẽ được truyền cảm hứng từ những câu chuyện, từ những triết lý mà nàng và tiên sinh đang cùng nhau vun đắp. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, dần dần khắc họa nên một Kỷ Nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu, nơi mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tầng mây mỏng, rải đều trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng nồng, hòa quyện với hương bánh nướng mới ra lò từ các quán ăn ven đường. Tiếng rao hàng của những người bán rong bắt đầu rộn ràng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường lát đá, tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống.

Tại quảng trường nhỏ ngay trung tâm thị trấn, dưới bóng mát của một cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân gian, một thiếu nữ đang cặm cụi bên chiếc giá vẽ đơn sơ. Nàng là Mai, một cái tên đơn giản như chính vẻ ngoài thanh tú của nàng. Khuôn mặt Mai toát lên vẻ tập trung cao độ, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, dường như chỉ còn nhìn thấy thế giới qua lăng kính của những màu sắc và đường nét. Mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và chiếc cổ thon thả. Vài vệt màu xanh lam, vàng óng vương trên đầu ngón tay khẳng định niềm đam mê bất tận của nàng với hội họa.

Trên tấm lụa trắng muốt căng phẳng, một bức tranh phong cảnh Thị Trấn An Bình đang dần hiện ra, sống động như thật. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, con sông Nguyệt Ảnh uốn lượn hiền hòa, và cả những dáng người nhỏ bé đang hối hả bước đi, tất cả đều được nét cọ của Mai tái hiện một cách mềm mại nhưng đầy dứt khoát. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên lụa, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió, hòa vào tiếng ồn ào của chợ búa, nhưng dường như không hề làm Mai bận tâm. Nàng hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi mà những gam màu và ánh sáng kể câu chuyện của nhân gian. Mùi sơn dầu thoang thoảng từ bức tranh, hòa với mùi gỗ mục và mùi đất ẩm, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự sáng tạo và cuộc sống.

"Bánh bao nóng đây! Bánh bao nóng, ai mua bánh bao đây!" Tiếng rao của một tiểu bán quán vang vọng từ xa, âm thanh kéo dài và trong trẻo, nhưng Mai vẫn không hề ngẩng đầu. Nàng đưa cọ lên, điểm thêm một vệt màu xanh non cho tán lá cây cổ thụ, rồi lại lùi ra xa, nheo mắt quan sát toàn bộ bố cục. Một nụ cười hài lòng khẽ nở trên môi nàng, như thể nàng vừa tìm thấy một bí mật ẩn giấu trong bức tranh của mình.

Một bóng người béo tốt, ăn mặc sang trọng, với vẻ mặt khôn ngoan và có phần khinh khỉnh, đi ngang qua. Đó là Lão Khách Buôn, một người đã quá quen thuộc với Tạ Trần và quán sách của hắn. Hắn dừng lại một chút, liếc nhìn bức tranh đang dần thành hình của Mai. Ánh mắt hắn lướt qua những màu sắc, những đường nét, rồi dừng lại ở gương mặt đầy nhiệt huyết của thiếu nữ. Hắn thở dài một tiếng, đầy vẻ coi thường.

"Vẽ vời mấy thứ vô dụng này thì được ích gì chứ, cô nương?" Lão Khách Buôn cất lời, giọng nói mang theo sự thực dụng đến khó chịu. "Thời buổi này, linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy tàn, người người nhà nhà đều lo tìm cách tu luyện, mong kiếm được chút cơ duyên để trường sinh bất lão, để bảo vệ bản thân khỏi cái 'vô thường' của kiếp nhân sinh. Cô nương đây lại đi vẽ mấy cái cảnh vật tầm thường này... Không bằng tu luyện kiếm lấy một viên linh thạch còn hơn! Một viên linh thạch có thể đổi lấy cả một gia tài, mua được bao nhiêu thứ quý giá, còn mấy cái bức tranh này, có bán được mấy đồng bạc lẻ không?"

Mai khẽ ngẩng đầu, đôi mắt nàng khẽ chớp, ánh lên một tia nhìn tĩnh lặng. Nàng không tranh cãi, không phản bác. Nàng chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, bình thản như mặt hồ thu. Nàng không đáp lời Lão Khách Buôn, mà chỉ quay lại với bức tranh của mình, như thể những lời hắn vừa nói chẳng qua chỉ là tiếng gió thoảng qua tai. Đối với nàng, giá trị của một bức tranh không nằm ở số tiền nó mang lại, cũng không phải ở sức mạnh siêu phàm mà nó có thể đại diện, mà là ở vẻ đẹp của chính nó, ở sự sống động của nhân gian mà nó ghi lại, và ở niềm vui, sự trọn vẹn mà quá trình sáng tạo mang lại.

Lão Khách Buôn thấy Mai không đáp, chỉ cười nhạt rồi lắc đầu bỏ đi. Hắn lẩm bẩm một mình, đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Đúng là hạng người không biết nhìn xa trông rộng! Cứ mãi đắm chìm vào những thứ vô ích. Tiền bạc không mua được tất cả, nhưng có thể mua được rất nhiều thứ! Còn cái gọi là 'nghệ thuật' này... có vẻ đẹp nào tồn tại mãi mãi trong cái thế giới đầy biến động này chứ?" Bóng hắn in dài trên quảng trường, dần khuất sau những gánh hàng rong, mang theo cái nhìn thực dụng và cố chấp của một thế hệ vẫn còn ám ảnh bởi giá trị vật chất và quyền năng, chưa thể thoát khỏi cái bóng của "tiên đạo" đã mục ruỗng.

Mai không màng đến những lời nói đó. Nàng tiếp tục vẽ, đôi mắt vẫn đong đầy nhiệt huyết. Nàng tỉ mỉ khắc họa từng chi tiết nhỏ: một cụ già đang ngồi bán rau bên đường, một đứa trẻ đang nô đùa với con chó nhỏ, hay những chiếc lá vàng rơi lả tả trên bậc thềm. Mỗi nét cọ của nàng đều là một lời khẳng định về giá trị của cuộc sống bình dị, về vẻ đẹp "sống một đời bình thường" mà Tạ Trần vẫn hằng theo đuổi. Nàng không mải mê tìm kiếm quyền năng hư ảo, không chạy theo cái gọi là "tiên đạo" đã mục ruỗng, mà tập trung vào việc vun đắp giá trị của chính cuộc sống con người, của những khoảnh khắc chân thực, bình dị nhất.

***

Trong quán sách của Tạ Trần, không khí vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi trà thanh tao quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt khỏi sự ồn ào của thị trấn bên ngoài. Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò của hắn ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn thì luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng, nhưng ánh mắt lại không đặt vào những hàng chữ mà hướng ra ngoài cửa sổ, nơi hắn có thể nhìn thấy Mai đang miệt mài với chiếc giá vẽ của mình.

Thư Đồng Tiểu An, với vẻ ngoài gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi ở một góc, chăm chú chép lại một đoạn sách cổ. Cậu bé cẩn thận dùng bút lông chấm mực, từng nét chữ ngay ngắn, thể hiện sự chăm chỉ và tôn kính với tri thức. Đôi lúc, cậu bé ngẩng đầu lên, ánh mắt hiếu kỳ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Mai đang vẽ.

Tạ Trần quan sát Mai, gương mặt anh lộ vẻ suy tư nhưng cũng đầy mãn nguyện. Hắn đã thấy biết bao thế hệ đi qua, những người trẻ tuổi từng ôm mộng "thành tiên", từng lao vào con đường tu luyện đầy hiểm nguy, đánh đổi cả nhân tính để đổi lấy quyền năng hư ảo. Giờ đây, hắn thấy Mai, một thiếu nữ trẻ tuổi, sinh ra và lớn lên trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi Thiên Đạo đã suy tàn, tiên môn không còn. Nàng không tìm kiếm linh khí, không luyện công pháp, mà chỉ đơn thuần đắm mình vào vẻ đẹp của cuộc sống, dùng nét cọ để ghi lại những khoảnh khắc "bình thường" nhất. Trong ánh mắt Tạ Trần, sự xuất hiện của Mai báo hiệu rằng Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ không chỉ là sự vắng bóng của tu luyện, mà là sự phát triển phong phú của các giá tr��� nhân văn, nghệ thuật, và những khát vọng bình dị.

Tiểu An ngừng chép, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Cậu bé dường như đã để ý đến ánh mắt của tiên sinh, và cũng đã nghe loáng thoáng lời chê bai của Lão Khách Buôn.

"Tiên sinh, cô Mai lại vẽ tranh sao?" Tiểu An hỏi, giọng nói trong trẻo, mang theo sự tò mò trẻ thơ. "Tranh của cô ấy đẹp thật, những cảnh vật trong tranh sống động như đang ở trước mắt vậy. Nhưng... sao lại không được như các tác phẩm của tiên môn mà con từng đọc trong sách? Những bức tranh của tiên môn thường có linh khí bàng bạc, núi non như có hồn, mây trắng như đang trôi nổi, có cả những tiên nhân cưỡi mây đạp gió..."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà thanh mát làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí hắn. Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, nhìn Tiểu An với ánh mắt bao dung và sâu sắc.

"Tiểu An, con nói đúng," Tạ Trần trầm tĩnh đáp, giọng nói trầm ấm và điềm đạm. "Tranh của tiên môn, quả thật có linh khí, có sự siêu phàm thoát tục. Chúng được tạo ra từ những bàn tay của những người tu sĩ đã vượt qua giới hạn của phàm nhân, thấm đẫm ý cảnh của Thiên Đạo, của những phép tắc cao siêu mà người thường khó lòng chạm tới. Cái đẹp của tiên môn là sự siêu phàm, là sự vươn tới cái bất tử, cái vĩnh hằng mà con người hằng khao khát."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lại hướng về phía Mai đang vẽ, như thể muốn dùng hình ảnh của nàng để minh họa cho lời mình nói.

"Nhưng cái đẹp của Mai lại khác," Tạ Trần tiếp tục, lời nói chậm rãi, đầy suy tư. "Tranh của nàng không có linh khí, không có sự siêu phàm thoát tục. Nàng vẽ những cảnh vật đời thường nhất: con sông, ngọn núi, mái nhà, con người đang làm lụng, sinh hoạt. Nàng vẽ cái đẹp của một cành hoa dại ven đường, của một nụ cười hồn nhiên của đứa trẻ, của một ánh hoàng hôn buông xuống trên mái nhà tranh. Cái đẹp ấy không phải là sự bất tử, mà là sự chân thực, sự sống động của từng khoảnh khắc trôi qua trong cuộc đời mỗi con người. Đó là cái đẹp của sự hữu hạn, của sự 'vô thường' mà chính vì thế nó lại càng đáng trân trọng."

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút hoài niệm, nhưng cũng đầy hy vọng. "Mỗi cái có giá trị riêng, không thể so sánh được với nhau. Làm sao ta có thể so sánh vẻ đẹp hùng vĩ của một ngọn núi cao vút chạm mây với vẻ đẹp dịu dàng của một bông hoa nhỏ bé đang hé nở dưới nắng mai? Cả hai đều đẹp, nhưng đẹp theo những cách khác nhau, và mang lại những cảm xúc khác nhau cho người chiêm ngưỡng. Tranh của tiên môn là sự tôn vinh Thiên Đạo, còn tranh của Mai là sự tôn vinh 'Nhân Đạo'. Cái đẹp của tiên môn là sự siêu phàm, nhưng cái đẹp của Mai là sự trọn vẹn của nhân gian, là sự khắc họa tình yêu thương, sự gắn bó, những khổ đau, hạnh phúc mà con người trải qua."

Hắn lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn không rời Mai. "Con thấy đấy, Tiểu An. Lão Khách Buôn kia, hắn coi trọng linh thạch, coi trọng quyền năng, bởi vì hắn vẫn còn chấp niệm với những giá trị cũ, với cái gọi là 'tiên đạo' đã mục ruỗng. Hắn cho rằng những thứ không mang lại lợi ích vật chất, không tăng cường sức mạnh thì đều là vô dụng. Nhưng Mai thì khác. Nàng không mải mê tìm kiếm quyền năng hư ảo, không chạy theo cái gọi là 'tiên đạo'. Nàng tập trung vào việc vun đắp giá trị của chính cuộc sống con người, của những khoảnh khắc chân thực, bình dị nhất. Niềm đam mê của nàng không nằm ở việc đạt được cái gì, mà là ở việc 'sống', sống trọn vẹn từng khoảnh khắc với sự sáng tạo của mình."

"Kỷ Nguyên Nhân Gian này, cần những con người như Mai," Tạ Trần nói thêm, giọng nói chứa đựng sự khẳng định. "Những người dám sống theo đam mê của mình, dám tôn vinh những giá trị bình dị của cuộc sống, dù bị xã hội cũ chê bai, coi thường. Lời chê bai của Lão Khách Buôn cho thấy rằng dù Thiên Đạo đã sụp đổ, dù Tạ Trần này đã từ chối tu luyện, tư tưởng cũ vẫn còn ăn sâu bám rễ trong tâm trí nhiều người. Nhưng chính những con người như Mai, với niềm tin mãnh liệt vào giá trị của nhân gian, sẽ là những người đầu tiên định hình Kỷ Nguyên Nhân Gian, thay đổi nhận thức đã hằn sâu bấy lâu nay. Đó là một hành trình dài, đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng."

Thư Đồng Tiểu An lắng nghe Tạ Trần nói, đôi mắt cậu bé mở to, như thể đang tiếp thu một chân lý mới mẻ. Cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Mai vẫn đang miệt mài với bức tranh, rồi lại nhìn vào cuốn sách cổ trên bàn. Trong khoảnh khắc đó, cậu bé dường như đã hiểu ra rằng, tri thức không chỉ nằm trong những trang sách cũ kỹ, mà còn nằm trong những khoảnh khắc đời thường, trong những nét cọ vẽ của một thiếu nữ, trong cả những suy tư thầm lặng của tiên sinh mình. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, dần dần khắc họa nên một Kỷ Nguyên Bình Thường Vĩnh Cửu, nơi mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tạ Trần khẽ lật trang sách, ánh mắt hắn vẫn không rời Mai, sau đó khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn biết, Mai chỉ là một trong số rất nhiều mầm non của Kỷ Nguyên Nhân Gian đang nảy mầm. Sẽ có thêm nhiều người khác, nhiều nhân vật trẻ tuổi khác, sẽ được truyền cảm hứng từ những câu chuyện, từ những triết lý mà hắn và Linh đang cùng nhau vun đắp, để rồi tự mình khắc họa nên một thế giới mới, một nhân gian không cần đến tiên.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free