Nhân gian bất tu tiên - Chương 1390: Hội Ngộ Tâm Hồn: Vị Lai Từ Những Câu Chuyện
Ánh trăng đã lùi về sau rặng núi, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Một buổi sáng dịu mát, mang theo hơi sương thoảng mùi đất và cỏ non, đánh thức vạn vật sau một đêm tĩnh mịch. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí tĩnh tại, êm đềm, tựa như thời gian cũng ngừng trôi để lắng nghe những câu chuyện thầm thì. Tiếng gió xào xạc qua ô cửa sổ mở hờ, mang theo chút se lạnh của buổi sớm, khẽ lật từng trang sách trên chiếc bàn gỗ cổ.
Mai, với mái tóc tết gọn gàng và đôi mắt sáng bừng nhiệt huyết, không giấu nổi vẻ hưng phấn. Nàng ngồi đối diện Tạ Trần, người vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư hiếm có. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, tựa như một phần của bức tranh tĩnh vật trong quán sách. Bên cạnh Mai, thư đồng Tiểu An, thân hình gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cũng không ngừng gật gù phụ họa, hai tay ôm khư khư cuốn sổ ghi chép, gương mặt non nớt tràn đầy sự mong đợi.
"Tiên sinh," Mai hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết, "Góc Kể Chuyện của chúng con đã thu hút rất nhiều người. Mọi người đều nói rằng họ tìm thấy sự đồng cảm, sự sẻ chia ở đó. Con nghĩ, chúng ta nên tổ chức một 'Đại Hội Kể Chuyện' lớn hơn, để mọi người có thể chia sẻ sâu sắc hơn nữa! Nó không chỉ là những câu chuyện đời thường nữa, mà là những khúc ca của tâm hồn, những mảnh ghép của cuộc đời mà họ mu���n trao gửi." Nàng nói như reo, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao.
Tiểu An lập tức phụ họa, khuôn mặt rạng rỡ, "Đúng vậy ạ! Con sẽ giúp chị Mai chuẩn bị hết! Con sẽ đi khắp thị trấn để mời gọi, sẽ ghi chép lại những câu chuyện hay, sẽ vẽ những bức tranh minh họa thật đẹp! Con tin chắc rằng, nó sẽ còn thành công hơn cả 'Góc Kể Chuyện' nữa!" Cậu bé đưa tay lên vuốt ve cuốn sổ, như thể đó là một kho báu chứa đựng vô vàn những điều kỳ diệu.
Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ vang lên thanh thúy. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười thoảng qua như gió xuân, nhưng lại mang một sự sâu sắc khó tả. "Đại Hội Kể Chuyện..." Anh lặp lại, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không cao giọng nhưng mỗi chữ đều như thấm sâu vào lòng người. "Vậy, tiêu chí để một câu chuyện được xem là hay, là thật sự chạm đến lòng người, là gì? Nó có phải là những sự kiện ly kỳ, những phép thuật cao siêu, hay những màn đấu pháp kinh thiên động địa như trong các truyền thuyết tu tiên chăng? Hay là một th�� gì đó khác biệt, một thứ mà ngay cả những tu sĩ cao ngạo cũng đã quên lãng?" Anh không nhìn thẳng vào Mai hay Tiểu An, ánh mắt anh lướt qua những giá sách cũ kỹ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong từng trang giấy bạc màu thời gian.
Mai và Tiểu An nhìn nhau, có chút bối rối. Họ chưa từng nghĩ đến câu hỏi đó một cách sâu sắc như vậy. Đối với họ, một câu chuyện hay đơn giản là một câu chuyện có thể khiến người nghe vui, buồn, hoặc đồng cảm. Nhưng "thật sự chạm đến lòng người" thì lại là một khái niệm trừu tượng hơn nhiều, một thứ mà pháp thuật không thể tạo ra, mà chỉ có nhân quả mới có thể định đoạt. "Con nghĩ... là sự chân thành ạ," Mai ngập ngừng nói, sau một hồi suy nghĩ. "Khi một người kể câu chuyện thật của mình, bằng cả tấm lòng, thì người nghe sẽ cảm nhận được. Nó không cần phải là một câu chuyện vĩ đại, chỉ cần là một phần đời sống, một mảnh ký ức, một niềm vui hay nỗi buồn chân thật."
Tạ Trần gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả một góc trời. "Sự chân thành... đúng vậy. Đó chính là hạt giống quý giá nhất. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều là một nhân, và nó sẽ tạo ra một quả. Khi con người chia sẻ bằng sự chân thành, khi họ lắng nghe bằng cả tấm lòng, họ đang gieo những hạt nhân thiện lành. Và những hạt nhân đó, theo dòng chảy của nhân quả, sẽ nảy nở thành một xã hội của sự thấu hiểu và yêu thương, một xã hội mà ở đó, người ta không cần phải thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, mà là tìm thấy nó trong chính những giá trị bình dị nhất của nhân gian." Anh quay lại nhìn Mai, nụ cười vẫn đọng trên môi, ánh mắt chất chứa cả một triết lý sâu xa. "Những gì con và Tiểu An đang làm, Mai, không phải là chuyện nhỏ. Nó đang phá cục, đang kiến tạo một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hãy cứ để những hạt giống đó tự nảy nở, tự tìm lấy con đường của mình." Lời nói của anh như một luồng gió mát, thổi bay đi mọi băn khoăn trong lòng Mai và Tiểu An, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà họ đang đi. Họ cảm th���y một sự bình yên, một sự thanh thản khi được là một phần của sự kiến tạo vĩ đại này, dù chỉ bằng những hành động nhỏ bé và giản dị.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Thị Trấn An Bình bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, vốn yên ắng, giờ đây được thắp sáng bằng hàng chục chiếc đèn lồng đủ màu sắc, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian. Tiếng cười nói xôn xao, tiếng rao hàng của những người bán đồ ăn vặt quyện lẫn mùi thức ăn thơm lừng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, tạo nên một bức tranh sống động, ấm cúng. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, đều mở cửa đón khách, ánh đèn hắt ra đường, làm cho không khí thêm phần náo nhiệt nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của thị trấn.
Mai và Tiểu An, với băng rôn và bảng hiệu vẽ tay đơn giản nhưng đầy ngộ nghĩnh, đứng ở vị trí trung tâm, điều phối 'Đại Hội Kể Chuyện' đầu tiên. Mai mặc một bộ trang phục giản dị nh��ng tươm tất, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Tiểu An, vẫn gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng lại vô cùng lanh lợi, chạy tới chạy lui sắp xếp ghế ngồi, mời gọi mọi người đến tham dự. "Chào mừng quý vị đến với 'Đại Hội Kể Chuyện' của Thị Trấn An Bình! Nơi mọi trái tim được lắng nghe, nơi mọi câu chuyện được trân trọng!" Tiểu An rao to, giọng còn non nớt nhưng đầy nhiệt huyết.
Đám đông dần tụ tập đông hơn. Có Bà Mối Mai béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao, luôn tươi cười và nói nhanh như gió. Có Lão Gia Phủ béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài, ban đầu có vẻ hống hách nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tò mò. Có Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, đang chống gậy ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Và vô số những gương mặt phàm nhân khác, từ người bán hàng rong đến thợ rèn, từ nông dân đến tiểu thương, tất cả đều mang theo những câu chuyện của riêng mình, và một sự háo hức được lắng nghe.
"Tiếp theo, xin mời Thư Sinh Ngu Ngốc lên sân khấu!" Tiểu An hồ hởi giới thiệu. Thư Sinh Ngu Ngốc, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tự phụ, bước lên sân khấu. Anh ta cầm một quyển sách dày cộp, vẻ mặt mơ màng nhưng đầy tự tin. Trang phục của anh ta có phần lòe loẹt hơn hẳn những người khác, áo gấm thêu hoa, đầu đội khăn đóng, cố gắng tạo ra một vẻ ngoài thật "văn nhã". Anh ta hắng giọng, rồi bắt đầu câu chuyện của mình. "Câu chuyện của ta đây, nghe xong chắc chắn sẽ khiến quý vị kinh ngạc! Đó là một câu chuyện về vị tiên nhân lạc bước vào phàm trần, với phép thuật thông thiên, đã đánh bại yêu ma quỷ quái, cứu vớt chúng sinh khỏi họa diệt vong..."
Thư Sinh Ngu Ngốc kể bằng một giọng văn khoa trương, bay bổng, đầy những tình tiết ly kỳ, những trận chiến hoành tráng, những tình tiết giật gân, nhưng lại thiếu đi hơi thở của cuộc sống, thiếu đi cái hồn của nhân gian. Anh ta mô tả những phép thuật biến hóa khôn lường, những cảnh giới tu luyện cao siêu, những cuộc phiêu lưu đến những thế giới xa lạ, tất cả đều được lấy từ những cuốn tiểu thuyết tiên hiệp mà anh ta ��ã đọc, được thêm thắt và cường điệu hóa. Người nghe ban đầu có vẻ hào hứng, nhưng dần dần, sự hào hứng ấy chuyển thành một vẻ nghi hoặc. Những lời lẽ hoa mỹ, những hình ảnh xa vời ấy, dù có vẻ vĩ đại đến đâu, cũng không thể chạm đến trái tim họ như những câu chuyện đời thường.
Bà Mối Mai, ngồi cạnh Tiểu Lão Bà, khẽ thì thầm, "Chà, cậu ta kể nghe hùng hồn quá, nhưng sao ta thấy hơi giả giả? Như là đang đọc sách vậy, chứ không phải kể chuyện của mình." Tiểu Lão Bà gật gù đồng tình, "Đúng vậy, thiếu đi cái sự mộc mạc, cái tình người."
Cùng lúc đó, từ một góc khuất trong đám đông, nơi ánh đèn lồng không thể chiếu tới, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quan sát. Nàng vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, giờ đây lại lộ vẻ tò mò, xen lẫn một chút gì đó bối rối. Nàng đã chứng kiến những câu chuyện chân thật, xúc động từ 'Góc Kể Chuyện' trước đó, và giờ đây, câu chuyện hoa mỹ nhưng trống rỗng của Thư Sinh Ngu Ngốc càng làm nổi bật sự khác biệt.
Nàng đã từng nghe vô số những truyền thuyết về tiên nhân, về sức mạnh vô biên, về con đường tu luyện để thoát khỏi phàm trần. Nàng đã từng tin rằng đó là những câu chuyện vĩ đại nhất, những lý tưởng cao cả nhất. Nhưng giờ đây, khi lắng nghe những lời lẽ rỗng tuếch, vô hồn của Thư Sinh Ngu Ngốc, nàng chợt nhận ra sự khác biệt giữa một câu chuyện được kể bằng lý trí và một câu chuyện được kể bằng trái tim. Ánh mắt nàng từ lạnh lùng dần chuyển sang tò mò, rồi lại thoáng qua một tia suy tư sâu sắc. Những giáo điều tiên đạo mà nàng đã khắc cốt ghi tâm dường như đang bị lung lay bởi những giá trị giản dị nhưng đầy sức mạnh của nhân gian. Nàng bắt đầu tự hỏi, liệu những truyền thuyết vĩ đại mà nàng theo đuổi, có thật sự chạm đến lòng người, hay chỉ là những câu chuyện hoa mỹ, xa vời, khiến con người "mất người" theo một cách khác?
***
Khi Thư Sinh Ngu Ngốc kết thúc câu chuyện của mình, một tràng vỗ tay thưa thớt vang lên, mang theo sự gượng gạo và không mấy nhiệt tình. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt tự phụ, cúi chào một cách kiểu cách, nhưng ánh mắt lại thoáng hiện vẻ bối rối khi cảm nhận được sự thờ ơ từ phía khán giả. Mai, với nụ cười thân thiện, khéo léo bước lên sân khấu. Nàng biết rằng không thể để sự khoa trương này lấn át đi tinh thần chân thành mà 'Đại Hội Kể Chuyện' muốn mang lại.
"Thư sinh kể rất hay, rất sinh động," Mai mở lời, giọng nói mềm mỏng nhưng lại mang một sự kiên định. "Nhưng liệu câu chuyện đó có thật sự xuất phát từ trải nghiệm của người, hay là từ sách vở mà người đã đọc? Liệu những cảm xúc, những nỗi niềm trong câu chuyện, có phải là cảm xúc thật của người, hay chỉ là những con chữ được chép lại một cách tài tình?" Nàng đặt câu hỏi một cách nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đúng vào điểm yếu của Thư Sinh Ngu Ngốc, như một mũi kim châm vào lớp vỏ bọc hào nhoáng.
Thư Sinh Ngu Ngốc lúng túng, gương mặt anh ta thoáng đỏ bừng, ánh mắt đảo qua đảo lại, không dám nhìn thẳng vào Mai. "À... thì... đó là câu chuyện ta... ta nghe được... từ một vị lão tiền bối... rồi ta thêm thắt vào một chút... cho thêm phần kịch tính..." Anh ta lắp bắp, những lời biện minh yếu ớt không thể che giấu đi sự thiếu chân thật. Vẻ tự phụ ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự xấu hổ và ngư��ng ngùng. Anh ta cảm thấy như mình đang bị lột trần trước đám đông, những lời nói hoa mỹ giờ đây trở thành một trò hề.
Tiểu An, thấy tình hình có vẻ căng thẳng, nhanh chóng bước lên, giọng nói lanh lảnh, "Cảm ơn Thư Sinh Ngu Ngốc đã chia sẻ câu chuyện của mình! Tiếp theo, chúng con xin mời Lão Ngư Dân, người đã kể một câu chuyện vô cùng xúc động ở 'Góc Kể Chuyện' lần trước, lên sân khấu!"
Lão Ngư Dân, với làn da đen sạm vì nắng gió, râu bạc trắng như tuyết, chậm rãi đứng dậy. Ông mặc một bộ quần áo vải thô cũ kỹ, trên tay vẫn cầm chiếc lưới đang vá dở. Khuôn mặt ông khắc khổ nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ bình thản và từng trải. Ông bước lên sân khấu một cách chậm rãi, không chút vội vã, tựa như dòng sông vẫn chảy một cách tự nhiên. Ông không có những lời nói hoa mỹ, không có những cử chỉ khoa trương, chỉ có sự mộc mạc và chân thành. "Câu chuyện của ta không có rồng bay phượng múa, không có tiên nhân hạ phàm," ông bắt đầu, giọng nói trầm ấm, khàn khàn như tiếng sóng vỗ. "Nó chỉ là một chút tình người gi��a lúc hoạn nạn, một kỷ niệm về biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy."
Ông kể về một buổi chiều giông bão trên biển, khi con thuyền nhỏ của ông bị lật úp bởi cơn sóng dữ. Ông tưởng chừng mình đã bỏ mạng nơi biển khơi, nhưng rồi một gia đình ngư dân xa lạ đã liều mình cứu vớt ông, chăm sóc ông như người thân, dù họ cũng chẳng khá giả gì. Ông kể về những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình người, về những đêm trắng cùng nhau vá lưới, về những lời động viên chân thành giữa lúc khó khăn. Câu chuyện của ông không có nhiều tình tiết giật gân, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm trái tim của mỗi người nghe.
Đám đông im lặng lắng nghe, không một tiếng động. Những đôi mắt dõi theo Lão Ngư Dân, không còn sự hoài nghi hay thờ ơ, mà thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc. Nhiều người bắt đầu rưng rưng nước mắt, bao gồm cả Bà Mối Mai và Tiểu Lão Bà. "Thật là một câu chuyện ấm lòng!" Tiểu Lão Bà khẽ nói, lấy vạt áo lau đi giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Nó nhắc nhở ta về những điều ta đã từng quên lãng, về cái tình người giữa lúc khốn khó." Lão Gia Phủ, người ban đầu tỏ vẻ khó chịu, giờ đây cũng gật gù, ánh mắt ông ta không còn vẻ hống hách mà thay vào đó là sự suy ngẫm sâu sắc. Ông nhận ra rằng, dù mình có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu quyền lực, cũng không thể mua được cái tình người chân thành như vậy.
Trong bóng tối, Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay. Nàng cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng, một thứ cảm xúc mà nàng đã nghĩ rằng mình đã đánh mất từ lâu, thứ mà tiên đạo đã dạy nàng phải từ bỏ. Nàng đã chứng kiến rất nhiều cảnh sinh ly tử biệt, rất nhiều cuộc chiến tranh giành quyền lực, rất nhiều máu đổ thịt rơi trên con đường tu luyện. Nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy xúc động mạnh mẽ như khi lắng nghe câu chuyện giản dị này. Những lời lẽ của Lão Ngư Dân, dù mộc mạc đến đâu, lại có sức mạnh hơn bất kỳ thần chú hay pháp thuật nào, bởi vì chúng xuất phát từ sự chân thành, từ trái tim của một phàm nhân.
Nàng chợt nhận ra, con đường của tiên đạo mà nàng từng theo đu��i, có lẽ đã khiến nàng "mất người" theo đúng nghĩa đen. Nàng có được sức mạnh, có được tuổi thọ, có được sự trường sinh, nhưng lại đánh mất đi khả năng cảm nhận những điều nhỏ bé, bình dị nhưng vô cùng quý giá của cuộc sống. Nàng đã trở nên lạnh lùng, vô cảm, như một bức tượng băng giá, thiếu đi những cảm xúc chân thật, thiếu đi sự kết nối với vạn vật. Những giáo điều cũ kỹ về sự vô vi, về việc đoạn tuyệt hồng trần, dường như đang tan biến trong tâm trí nàng, nhường chỗ cho một sự bối rối, một sự tìm kiếm mới. Nàng đã thấy sức mạnh của sự kết nối phàm nhân, một sức mạnh mà pháp thuật không thể nào sánh bằng. Một sức mạnh có thể chữa lành vết thương lòng, có thể sưởi ấm tâm hồn, có thể gắn kết con người lại với nhau.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng cả Thị Trấn An Bình. 'Đại Hội Kể Chuyện' kết thúc trong không khí ấm áp và tràn đầy tình người, để lại dư âm của những giọt nước mắt và nụ cười chân thành. Dù không có giải thưởng nào được trao, nhưng mỗi người tham dự đều cảm thấy lòng mình được lấp đầy bởi sự đồng cảm và tình yêu thương. Họ đã tìm thấy một sợi dây liên kết vô hình giữa những tâm hồn, một thứ quý giá hơn bất kỳ viên linh thạch hay bảo vật tu tiên nào.
Mai và Tiểu An cùng nhau dọn dẹp sân khấu, những chiếc ghế gỗ cũ được xếp gọn gàng, những chiếc đèn lồng lung linh vẫn còn tỏa sáng, như những đốm lửa hy vọng trong màn đêm. Mai vuốt nhẹ tấm bảng nhỏ vẽ tay, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi. "Tiên sinh nói đúng," nàng khẽ nói, giọng nói vẫn còn vang vọng những cảm xúc của buổi tối. "Điều quan trọng nhất không phải là câu chuyện to tát đến đâu, mà là sự chân thành trong đó. Chính sự chân thành đã khiến những câu chuyện của Lão Ngư Dân, của Tiểu Lão Bà, chạm đến lòng người."
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn còn lấp lánh sự hào hứng. "Vâng, con cũng thấy thế! Con sẽ cố gắng học tập để có thể kể được những câu chuyện chân thật như vậy!" Cậu bé nhìn cuốn sổ ghi chép của mình, những dòng chữ về những câu chuyện đời thường giờ đây trở nên vô cùng quý giá, như những viên ngọc ẩn mình trong lớp vỏ mộc mạc.
Từ quán sách của mình, Tạ Trần nhìn ra khung cảnh ấy. Anh không hề bước ra ngoài, cũng không hề lên tiếng. Anh chỉ ngồi đó, lặng lẽ quan sát, một nụ cười thoảng qua trên môi, ánh mắt chất chứa vẻ mãn nguyện sâu sắc. Anh thấy những giá trị chân thực đang dần bén rễ, những hạt giống nhân tính đang nảy mầm mạnh mẽ trong lòng người. Anh không cần phải ra tay can thiệp, không cần phải dùng đến bất kỳ phép thuật nào. Anh chỉ cần gieo những hạt giống của triết lý, của sự suy ngẫm, và để chúng tự mình phát triển, tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình. Đây chính là "phá cục" mà anh đã ấp ủ bấy lâu, một sự phá cục không bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh của nhân tâm.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã rời khỏi nơi quan sát của mình. Nàng bước đi chậm rãi trên con đường vắng, ánh trăng bạc rải một vệt sáng m�� ảo trước bước chân nàng. Bóng nàng đổ dài, thanh thoát nhưng lại mang theo một sự ưu tư khó tả. Hình ảnh những giọt nước mắt và nụ cười chân thành của phàm nhân, những cảm xúc mãnh liệt mà nàng đã chứng kiến, in sâu vào tâm trí nàng, như những vết khắc không thể xóa nhòa.
Nàng cảm thấy một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong nội tâm mình. Những giáo điều cũ kỹ về sự vô cảm, về việc đoạn tuyệt hồng trần, về con đường tu tiên để đạt đến cảnh giới vô thượng, dường như đang dần tan biến, như những tảng băng tan chảy dưới ánh mặt trời. Nàng không còn thấy chúng là chân lý tuyệt đối nữa, mà thay vào đó là sự trống rỗng, sự mất mát. "Mất người," nàng lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua. Nàng chợt hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai chữ đó, không chỉ là đánh mất ký ức hay cảm xúc, mà là đánh mất đi bản chất nhân tính của chính mình.
Con đường phía trước nàng vẫn còn dài, nhưng ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng hay bối rối như trước. Thay vào đó là một sự tìm kiếm, một sự khao khát được thấu hiểu, được kết nối. Nàng hiểu rằng, sự thay đổi trong nhận thức của nàng sẽ không chỉ dừng lại ở suy nghĩ, mà sẽ dẫn đến những hành động cụ thể để tìm hiểu sâu hơn về 'Nhân Đạo', thậm chí là bảo vệ nó, thay vì chỉ quan sát. Có lẽ, con đường của phàm nhân, của sự kết nối, mới chính là thứ có thể "vá" lại những lỗ hổng trong tâm hồn, điều mà tiên đạo đã bỏ quên bấy lâu.
Dưới ánh trăng, 'Góc Kể Chuyện' vẫn tĩnh lặng, nhưng những câu chuyện của nó đã bay xa, gieo vào lòng người những hạt mầm hy vọng, những hạt giống của tình người. Sự kiện 'Đại Hội Kể Chuyện' thành công đã chứng tỏ rằng 'Góc Kể Chuyện' sẽ không chỉ là một hoạt động đơn lẻ mà trở thành một nét văn hóa, một truyền thống quan trọng của Kỷ Nguyên Nhân Gian, hình thành nền tảng cho sự phát triển của văn minh phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không còn là người quan sát thụ động, mà có thể sẽ chủ động tham gia vào việc bảo vệ hoặc phát triển các giá trị 'Nhân Đạo' mới này, có thể từ bỏ hoàn toàn con đường tiên đạo cũ. Và thế hệ trẻ, Mai, Tiểu An, thậm chí cả Thư Sinh Ngu Ngốc sau khi tỉnh ngộ, sẽ là những người trực tiếp kiến tạo và định hình tương lai của Nhân Gian, dựa trên những bài học về lòng nhân ái và sự chân thành.
Mỗi câu chuyện được kể, mỗi trái tim được kết nối, chính là một bước đi nhỏ, nhưng vững chắc, trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và đây, chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp diễn, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép thuật xa vời, mà qua những giá trị bình dị nhất của nhân gian. Tạ Trần mỉm cười, nhìn thế hệ mới đang kiến tạo một thế giới dựa trên những giá trị khác biệt và sâu sắc hơn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.