Nhân gian bất tu tiên - Chương 1416: Giai Điệu Vươn Mình: Mai và An Nâng Cánh Ước Mơ
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những vệt hoàng hôn đỏ cuối cùng, để lại một màu mực thăm thẳm trên nền trời. Những vì sao đầu tiên đã lấp lánh như những hạt bụi kim cương, trải dài trên tấm màn nhung đen. Bên bờ sông, không gian tĩnh mịch đến lạ, chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua những rặng cây liễu rủ, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của đất trời. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và êm ái, như một khúc ru ca cổ xưa. Hoa vẫn ngồi đó, co ro, cây tỳ bà đặt nghiêng bên cạnh, dường như cũng đang chia sẻ nỗi buồn với chủ nhân. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng vô hạn, một nỗi thất vọng sâu sắc bao trùm lấy tâm hồn. Giai điệu nàng vừa chơi, dù đã xuất phát từ tận đáy lòng, nhưng lại chẳng thể chạm tới được những trái tim đã bị che lấp bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền, bởi những toan tính đời thường.
Lăng Nguyệt, giờ đây được gọi bằng cái tên phàm tục là Mai, vẫn lặng lẽ ngồi trên phiến đá cách đó không xa. Nàng không vội vàng phá vỡ sự im lặng, bởi nàng hiểu rằng, trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, con người ta cần sự tĩnh lặng để đối diện với chính mình, hơn là những lời an ủi sáo rỗng. Đôi mắt nàng, từng mang vẻ băng giá của bậc tiên nhân, giờ đây ánh lên sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn sâu sắc. Nàng ngắm nhìn Hoa, hình bóng nhỏ bé và cô đơn, như nhìn thấy một phần của chính mình trong quá khứ – một quá khứ bị vây hãm trong sự truy cầu hư vô, đánh mất đi khả năng cảm nhận những điều giản dị nhưng chân thực nhất. Từ khi từ bỏ tiên đạo, nàng đã học được rằng, giá trị của một cuộc đời không nằm ở chiều cao của tu vi, mà ở chiều sâu của cảm xúc, ở sự trọn vẹn của nhân tính. Cái gọi là "mất người" mà T��� Trần từng nói, chính là đánh mất khả năng rung động trước vẻ đẹp, trước nỗi đau, trước những giai điệu chân thành của cuộc sống.
Mai hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm dịu mát mơn man trên làn da. Mùi hương hoa dại từ những lùm cây ven sông thoang thoảng bay đến, mang theo một chút vị đất, vị nước, rất đỗi chân thực. Nàng khẽ cất giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch, nhưng giọng nói nàng vẫn nhẹ nhàng như tiếng suối, không hề gây giật mình. "Giai điệu của cô, nó đã chạm đến một nơi mà ta tưởng chừng đã quên mất." Nàng nói, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Hoa, không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự mong đợi và một chút ngần ngại, như thể nàng đang tự thú nhận một bí mật thầm kín của chính mình. Nàng không nói dối. Tiếng đàn của Hoa đêm qua, và cả giai điệu buồn bã vừa rồi, đã thực sự lay động tâm hồn nàng, khiến nàng nhớ về những cảm xúc đã bị chôn vùi quá lâu dưới lớp băng giá của tiên đạo, những cảm xúc mà nàng đã nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể tìm lại. Đó là một cảm giác vừa thanh khiết, vừa đau đáu, như một dòng nước mát lành chảy qua sa mạc khô cằn.
Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng mở to vì ngạc nhiên. Nàng không ngờ lại có người vẫn còn nhớ đến tiếng đàn của mình, và còn ngỏ lời yêu cầu nàng chơi lại. Nàng đã nghĩ rằng tất cả đã biến mất, đã bị lãng quên giữa dòng đời xô bồ này. Nàng nhìn Mai, người phụ nữ với vẻ đẹp thoát tục nhưng lại mang một sự bình dị đến lạ, một sự bình dị khiến nàng không cảm thấy bị đe dọa hay bị phán xét. "Tiên tử... à không, cô nương..." Hoa khẽ thốt lên, giọng nói khẽ khàng, còn mang theo chút bối rối. Nàng vẫn nhận ra vẻ thanh cao, thoát tục của Mai, nhưng những lời nói ấm áp vừa rồi đã xóa đi ranh giới giữa tiên và phàm trong tâm trí nàng. "Cô nương nghe thấy sao? Không phải những lời chỉ trích, mà là sự đồng cảm?"
Mai khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn đong đầy sự thấu hiểu. "Ta không chỉ nghe, ta còn cảm nhận được," nàng đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng chất chứa sự chân thành. Nàng ngừng lại một chút, như đang tìm kiếm những từ ngữ thích hợp nhất để diễn tả suy nghĩ của mình. "Trong thế giới này, người ta thường vội vã chạy theo những thứ có thể nhìn thấy, sờ thấy, có thể đong đếm bằng vật chất. Họ quên mất rằng, có những giá trị vô hình, những vẻ đẹp không thể cân đo, đong đếm, nhưng lại nuôi dưỡng tâm hồn, làm cho cuộc sống trở nên trọn vẹn hơn." Nàng nhìn Hoa, ánh mắt như muốn truyền cho cô gái trẻ một nguồn sức mạnh vô hình. "Âm nhạc của cô, nó không phải là một món hàng để trao đổi, cũng không phải là một công cụ để đạt được mục đích. Nó là một món quà, một giai điệu của nhân gian, của những cảm xúc chân thực nhất. Cái đẹp, đôi khi, cần một sự tĩnh lặng để cảm nhận, một sự chân thành để trân trọng."
Hoa cúi đầu, bàn tay khẽ vuốt ve cây tỳ bà. Nàng cảm thấy một dòng ấm áp chảy qua trái tim mình. Những lời Mai nói, giống như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất khô cằn trong lòng nàng. Nàng đã từng nghĩ, trong thế giới mới này, nơi Thiên Đạo suy kiệt và tiên môn không còn là kim chỉ nam, con người sẽ chỉ chạy theo những giá trị thực dụng. Nàng đã nghĩ rằng, nghệ thuật thuần túy như của nàng sẽ không còn chỗ đứng. "Nhưng dường như không ai thực sự muốn nghe... Họ chỉ muốn những thứ hữu dụng," Hoa thì thầm, giọng nói vẫn còn chút tuyệt vọng. "Họ muốn một câu chuyện để giải khuây, một món đồ để dùng, một lợi ích để đạt được. Còn giai điệu của ta, nó chẳng mang lại điều gì cả."
Mai khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định. "Không phải vậy đâu, Hoa," nàng gọi tên cô gái, khiến Hoa hơi giật mình vì sự thân mật bất ngờ. "Có những giá trị không thể đong đếm bằng vật chất, và cái đẹp là một trong số đó. Cái đẹp không phải để hữu dụng, mà là để tồn tại, để làm phong phú thêm cuộc sống. Nó nuôi dưỡng những phần sâu kín nhất trong tâm hồn con người, những phần mà họ có thể đã quên lãng." Nàng đặt bàn tay dịu dàng lên vai Hoa, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng dưới lớp áo mỏng. "Đừng nghi ngờ trái tim mình, đừng nghi ngờ con đường mà cô đã chọn. Bởi vì, có những người, như ta, vẫn khao khát được lắng nghe những giai điệu ấy, khao khát được cảm nhận l���i những cảm xúc đã bị đánh mất."
Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng yếu ớt, nhưng đầy hy vọng. Nàng nhìn vào đôi mắt của Mai, và trong đó, nàng thấy một sự ủng hộ không lời, một sự thấu hiểu mà nàng đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm được. Có lẽ, giữa nhân gian bộn bề này, vẫn còn có những người thực sự hiểu và trân trọng giá trị của nghệ thuật, của những giai điệu xuất phát từ tận sâu thẳm tâm hồn. Và có lẽ, con đường mà nàng đã chọn, con đường của một nghệ sĩ, vẫn chưa hoàn toàn vô vọng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực Hoa, xua đi cái lạnh lẽo của nỗi buồn. Nàng khẽ gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng đó không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là của sự xúc động và biết ơn.
***
Đêm đã về khuya, những con phố của Thị Trấn An Bình dần chìm vào tĩnh lặng. Ánh đèn dầu ấm áp hắt ra từ quán sách của Tạ Trần, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa màn đêm. Mùi giấy cũ và mực thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian yên bình và tri thức. Bên trong, Thư Đồng Tiểu An vẫn đang chăm chú đọc sách dưới ánh đèn, đôi mắt sáng ngời lướt qua từng dòng chữ cổ. Cậu bé là một người khao khát tri thức, luôn tìm tòi và học hỏi, giống như một mầm non đang vươn mình đón ánh nắng. Tạ Trần, thân hình gầy gò, vẫn ngồi sau quầy tính tiền, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn gáy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những trang giấy. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất trầm tĩnh và uyên bác toát ra từ hắn lại khiến người ta phải kính nể. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thanh tú của khuôn mặt.
Mai nhẹ nhàng bước vào quán sách, mang theo làn gió đêm dịu mát. Nàng nhìn thấy An đang say sưa đọc sách, và Tạ Trần đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Vẻ thanh cao của nàng vẫn còn đó, nhưng giờ đây đã pha lẫn thêm nét dịu dàng và trầm tĩnh của một người đã tìm thấy sự bình yên trong nhân gian. Nàng đã trải qua một cuộc trò chuyện dài với Hoa, và những lời nói của Hoa, cùng với nỗi buồn của cô gái trẻ, vẫn còn vương vấn trong tâm trí nàng.
"An, con vẫn chưa ngủ sao?" Mai khẽ hỏi, giọng nói ấm áp.
An ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng bừng khi nhìn thấy Mai. "Vâng, cô Mai. Con đang đọc một cuốn sách tiên sinh Tạ Trần gợi ý. Nó rất hay ạ!" Cậu bé hồ hởi đáp, rồi lại cúi xuống, chỉ vào một đoạn văn. "Cô Mai, con vẫn còn băn khoăn về chuyện cô Hoa. Thật đáng tiếc khi tài năng như vậy lại bị thế gian hờ hững... con cảm thấy thương cho cô ấy." An nói, giọng điệu chất chứa sự tiếc nuối và một chút phẫn nộ non nớt. "Tiên sinh Tạ Trần từng nói, có những viên ngọc cần được đặt đúng chỗ mới tỏa sáng. Con nghĩ, cô Hoa giống như một viên ngọc quý, nhưng lại bị vùi lấp trong cát bụi."
Mai mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Tạ Trần, người vẫn đang im lặng đọc sách. "An nói đúng. Tài năng như vậy, lại bị thế gian hờ hững... thật đáng tiếc." Nàng lặp lại lời của An, nhưng trong giọng điệu của nàng, có thêm một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Nàng nhớ lại quãng thời gian nàng vẫn còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, khi nàng chỉ quan tâm đến tu vi, đến sức mạnh, và coi thường những giá trị phàm trần. Giờ đây, nàng hiểu rằng, những gì nàng đã bỏ lỡ chính là những vẻ đẹp tinh túy nhất của cuộc sống.
An trầm ngâm một lát, rồi đột nhiên ánh mắt cậu bé sáng bừng. "Tiên sinh Tạ Trần từng nói, nghệ thuật là để nuôi dưỡng tâm hồn, không phải để làm đầy túi tiền. Vậy thì, nếu quảng trường quá ồn ào, không ai chịu lắng nghe, hay chúng ta tìm một nơi nào đó yên tĩnh hơn, nơi mọi người có thể thực sự thưởng thức âm nhạc của cô Hoa?" An đặt cuốn sách xuống, hăm hở đứng dậy, tiến đến bàn trà nhỏ trong quán, nơi có một tờ giấy cũ và bút lông. Cậu bé bắt đầu phác thảo một bản đồ thị trấn một cách vụng về nhưng đầy nhiệt huyết. "Chẳng hạn như, ở đây... gần sông, có một quán trà rất yên tĩnh. Hoặc ở đây, một góc công viên nhỏ... những nơi mà người ta tìm đến để thư giãn, để thoát khỏi sự xô bồ."
Tạ Trần, từ sau quầy, khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều như một tia sáng soi rọi vào tận cùng của vấn đề. "Đúng vậy," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, "Cái đẹp cần sự tĩnh lặng để cảm nhận, và sự chân thành để trân trọng." Hắn nhìn An, rồi lại nhìn Mai, như muốn nói rằng, những gì hắn gieo mầm đã bắt đầu đơm hoa kết trái trong thế hệ trẻ, và trong cả những người từng đi theo con đường tiên đạo. "Giá trị của nghệ thuật, cũng như giá trị của cuộc sống, không nằm ở sự phô trương, mà ở sự thâm trầm, ở khả năng chạm đến những điều sâu kín nhất trong tâm hồn con người."
An vỗ tay tán thưởng, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích. "Tiên sinh nói đúng! Con đã hiểu rồi! Chúng ta phải tìm một 'tĩnh đường' cho cô Hoa!" Cậu bé chỉ tay vào bản đồ phác thảo, vẽ thêm vài đường nét nguệch ngoạc. "Cô Mai, cô thấy sao? Con nghĩ, quán trà ven sông sẽ là nơi lý tưởng nhất. Nơi đó thường có những người thích tìm sự yên bình, những người có thể thực sự thưởng thức tiếng đàn của cô Hoa mà không bị phân tâm bởi những thứ khác."
Mai chăm chú lắng nghe An, trong lòng nàng nảy ra một ý tưởng. Nàng nhìn bản đồ phác thảo của An, rồi nhìn Tạ Trần. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ là một người quan sát, mà còn là một người dẫn đường thầm lặng, gieo mầm những hạt giống tư tưởng mới vào tâm hồn người khác. Sự hiểu biết của An, sự nhiệt huyết của cậu bé, chính là minh chứng cho điều đó. "An nghĩ rất đúng," Mai nói, ánh mắt nàng tràn đầy sự quyết tâm. "Quán trà ven sông... Nơi đó có thể là một khởi đầu tốt đẹp cho Hoa. Chúng ta sẽ thử." Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát muốn làm điều gì đó để giúp đỡ Hoa, không chỉ vì sự đồng cảm mà còn vì một niềm tin sâu sắc vào giá trị của cái đẹp, vào sự cần thiết của việc nuôi dưỡng tâm hồn trong kỷ nguyên Nhân Đạo đang hình thành này. Nàng biết, việc xây dựng 'Nhân Đạo' không chỉ là từ bỏ tu tiên, mà còn là quá trình xây dựng những giá trị mới về văn hóa, nghệ thuật, tinh thần, và nàng muốn trở thành một phần của quá trình đó.
Tạ Trần khẽ gật đầu, nụ cười trên môi hắn càng rõ nét hơn. Hắn không cần nói thêm lời nào, bởi vì hắn biết, những hạt giống đã được gieo sẽ tự mình nảy mầm và phát triển theo cách riêng của chúng.
***
Sáng hôm sau, mặt trời mọc, mang theo những tia nắng vàng óng ả rải khắp Thị Trấn An Bình. Gió mát lành từ sông thổi vào, mang theo mùi nước, mùi bùn và mùi hoa cỏ dại, tạo nên một bầu không khí trong lành và dễ chịu. Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, nằm ẩn mình bên bờ sông, với ban công rộng rãi nhìn ra dòng nước lững lờ trôi. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách sớm đã tạo nên một bức tranh yên bình, thư thái. Mùi trà thơm thoang thoảng trong không khí, quyện với hương sen từ những đóa sen vừa chớm nở trên mặt sông.
Mai và An cùng nhau bước vào Quán Trà Vọng Giang. Mai vẫn mặc bộ trang phục phàm nhân thanh nhã, mái tóc đen dài buông xõa, ánh mắt nàng toát lên v�� điềm tĩnh nhưng cũng đầy quyết đoán. An, với đôi mắt sáng ngời và vẻ mặt hăm hở, đi bên cạnh Mai, như một chú chim non đang hăng hái khám phá thế giới. Bà Chủ Quán Trà, một người phụ nữ phúc hậu với vẻ mặt hiền từ, đang pha trà ở quầy. Bà luôn nở nụ cười, và câu nói quen thuộc của bà là "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!"
"Chào Bà Chủ," Mai khẽ nói, giọng điệu tôn kính.
Bà Chủ Quán Trà ngẩng đầu lên, nụ cười nở rạng rỡ. "Ôi, cô Mai và An đấy à! Mời ngồi, mời ngồi! Trà Long Tỉnh mới hái sáng nay, thơm ngon tuyệt vời!" Bà đẩy hai chén trà nghi ngút khói về phía họ.
Mai mỉm cười đáp lễ, rồi nàng đi thẳng vào vấn đề. "Thưa Bà Chủ, hôm nay chúng tôi có một việc muốn thỉnh cầu. Có một cô nương tên Hoa, nàng có tài chơi tỳ bà rất xuất chúng. Giai điệu của nàng thanh thoát, du dương, có thể lay động lòng người." Mai nói, giọng điệu chân thành, không chút khoa trương. "Chúng tôi tin rằng, âm nhạc của cô Hoa sẽ mang lại một vẻ đẹp khác cho quán trà của bà, một vẻ đẹp tinh tế, sâu lắng. Nó sẽ làm phong phú thêm không gian yên bình này, thu hút những người tìm kiếm sự thanh tịnh và thưởng thức cái đẹp."
Bà Chủ Quán Trà lắng nghe, ánh mắt bà hơi nheo lại, lộ rõ vẻ cân nhắc. Bà đã chứng kiến nhiều nghệ sĩ lang thang qua thị trấn, và không phải ai cũng mang lại sự yên bình. "Âm nhạc ư?" Bà lẩm bẩm. "Quán trà của tôi vốn dĩ đã yên tĩnh rồi. Liệu tiếng đàn có làm phiền khách không? Mà lại... cô bé đó có kiếm được cơm không đây? Chơi đàn thì có ích lợi gì..." Bà nói, giọng điệu vẫn giữ sự phúc hậu, nhưng cũng không giấu được sự thực dụng của một người kinh doanh. Bà đã từng thấy Hoa biểu diễn ở quảng trường, và bà biết rằng, không phải ai cũng trân trọng những giai điệu thuần túy đó.
An thấy bà chủ có vẻ do dự, liền vội vàng chen vào. "Thưa Bà Chủ, tiếng đàn của cô Hoa rất êm ái, du dương, không hề ồn ào đâu ạ! Nó giống như tiếng suối chảy, tiếng chim hót vậy đó! Chắc chắn sẽ khiến khách thư thái hơn, giống như được uống một chén trà ngon vậy!" Cậu bé cố gắng giải thích, tay khoa chân múa tay, thể hiện sự nhiệt huyết của mình.
Mai khẽ đặt tay lên vai An, ra hiệu cho cậu bé bình tĩnh lại. Nàng nhìn Bà Chủ Quán Trà, ánh mắt kiên định. "Thưa Bà Chủ, chúng tôi hiểu rằng bà có những lo lắng của riêng mình. Nhưng chúng tôi tin rằng, có những giá trị không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể cân đo bằng tiền bạc, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với tâm hồn con người. Âm nhạc của Hoa, nó sẽ mang đến một không gian tinh thần, một sự thư thái mà không gì có thể sánh được. Chúng tôi không mong bà phải trả công hậu hĩnh cho Hoa, chỉ mong bà có thể cho nàng một cơ hội để thể hiện tài năng của mình, để những giai điệu đẹp không bị lãng quên."
Bà Chủ Quán Trà nhìn Mai, rồi lại nhìn An, nụ cười hiền từ dần hiện rõ trên môi bà. Bà thấy được sự chân thành trong ánh mắt của Mai, và sự nhiệt huyết của An. Bà cũng là một người phụ nữ phúc hậu, quý trọng cái tài của người khác. Bà nhớ lại cảm giác êm dịu khi vô tình nghe thấy một vài giai điệu của Hoa từ xa. "Tôi cũng quý trọng cái tài của cô bé," Bà Chủ Quán Trà thở dài một ti���ng, dường như đã đưa ra quyết định. "Được thôi, thử xem sao. Nhưng phải là những giai điệu êm ái, đừng quá ồn ào, và chỉ biểu diễn vào những buổi tối vắng khách thôi nhé. Tôi sẽ cho cô bé một góc nhỏ ở ban công, nơi có thể nhìn ra sông, để tiếng đàn hòa quyện với tiếng nước chảy." Bà đưa tay chỉ vào một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có một bộ bàn ghế mộc mạc.
An reo lên vui sướng, vỗ tay bôm bốp. "Tuyệt vời! Chắc chắn mọi người sẽ thích! Con sẽ đi báo tin cho cô Hoa ngay!" Cậu bé nói, mắt lấp lánh niềm vui, rồi vội vàng chạy ra ngoài, không thể chờ đợi thêm.
Mai nở một nụ cười mãn nguyện. Nàng nhìn theo bóng An khuất dần, rồi quay lại nhìn Bà Chủ Quán Trà. "Cảm ơn Bà Chủ. Bà đã ban cho Hoa một cơ hội, và cũng là ban cho nhân gian thêm một vẻ đẹp." Nàng cúi đầu nhẹ, một hành động thể hiện sự tôn kính và biết ơn sâu sắc. Nàng biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng nó lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Sự thành công của buổi biểu diễn nhỏ tại quán trà này sẽ là bước đệm cho Hoa và các nghệ sĩ khác tìm ��ược chỗ đứng trong kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi nghệ thuật được trân trọng. Vai trò chủ động của Mai trong việc vun đắp văn hóa và tinh thần cho cộng đồng phàm nhân, cho thấy nàng sẽ trở thành một trụ cột quan trọng của kỷ nguyên mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng lòng nhân ái và trí tuệ. Và An, đại diện cho thế hệ trẻ, sẽ tiếp nối và phát triển những giá trị 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gieo mầm, với sự nhiệt huyết và khả năng kết nối.
Trong khoảnh khắc đó, Mai cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong lòng. Nàng đã tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải là sự truy cầu quyền năng hay sự bất tử, mà là sự vun đắp cho những giá trị nhân sinh, cho vẻ đẹp của cuộc sống bình thường. Nàng nhìn ra dòng sông lững lờ trôi, những tia nắng sớm chiếu rọi lấp lánh trên mặt nước, và một tia hy vọng mới bừng sáng trong tâm hồn nàng. Kỷ nguyên Nhân Đạo, dù còn nhiều thử thách, nhưng chắc chắn sẽ đơm hoa kết trái, bởi vì có những con người như Mai, như An, và như Hoa, đang ngày đêm vun đắp cho nó, bằng chính những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.