Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1418: Dư Âm Tuyệt Phẩm: Nghệ Thuật Đánh Thức Tâm Hồn

Tiếng vỗ tay nồng nhiệt đêm qua vẫn còn như văng vẳng đâu đây, tựa hồ những âm vang ấy đã đậu lại trên từng mái hiên, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thị Trấn An Bình. Khi vầng dương đầu tiên của một ngày mới hé rạng, chiếu rọi những tia nắng vàng óng ả xuống quảng trường, nơi đêm qua một giai điệu đã thắp sáng biết bao tâm hồn, thì mọi thứ dường như đã trở lại vẻ bình dị vốn có. Những gánh hàng rong bắt đầu tấp nập, tiếng rao hàng the thé xen lẫn tiếng vó ngựa lóc cóc trên con đường lát đá. Mùi thức ăn sáng thơm lừng quyện v���i mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả những giọt mồ hôi của người phàm đang vội vã mưu sinh, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, nếu ai đủ tinh tế để cảm nhận, sẽ thấy một luồng khí khác lạ đang len lỏi trong từng hơi thở, từng ánh mắt của những người dân nơi đây.

Họ vẫn đi lại, mua bán, vẫn chuyện trò, nhưng chủ đề lại không còn xoay quanh những mớ rau, cân gạo, hay giá cả thị trường. Thay vào đó, những câu chuyện về tiếng Tỳ Bà đêm qua, về cô gái Hoa với đôi tay tài hoa, lại được nhắc đi nhắc lại với một sự say mê khó tả.

“Đêm qua hay thật! Lâu lắm rồi ta mới thấy lòng mình nhẹ nhõm đến vậy.” Một lão phu nhân tóc bạc phơ, tay run run cầm túi bánh bao nóng hổi, khẽ thở dài thườn thượt, đoạn quay sang người bán hàng. “Trước đây ta cứ nghĩ những thứ đàn ca sáo nhị đều là phù phiếm, chỉ tổ tốn thời gian. Ai ngờ…”

Người bán hàng, một thanh niên có vẻ ngoài chất phác, nở nụ cười hiền lành: “Đúng vậy đó lão bà. Ban đầu con cũng chỉ định đứng xem cho vui, nào ngờ tiếng đàn của cô bé Hoa kia cứ thế rót vào tai, thấm vào lòng. Nghe mà lòng thấy thanh thản lạ thường, quên hết cả những lo toan.” Hắn ngừng một lát, ánh mắt xa xăm như còn chìm đắm trong giai điệu đêm qua. “Từ nhỏ đến lớn, con chỉ biết bán buôn, tính toán. Cứ nghĩ cơm áo gạo tiền là tất cả. Nhưng giờ con hiểu, tâm hồn cũng cần được nuôi dưỡng, cần được vỗ về bởi những cái đẹp như thế này.”

Không chỉ có họ, khắp quảng trường, những lời bàn tán tương tự cũng vang lên không ngớt. Một nhóm thư sinh đang ngồi bên quán trà đá vỉa hè, tay cầm bút vẽ, cũng đang say sưa kể lại cảm xúc của mình. Một trong số họ, nét mặt vẫn còn rạng rỡ sự phấn khích, nói: “Ta cứ nghĩ rằng nghệ thuật chỉ dành cho những người có tiền, có của để mua vui. Nhưng tiếng đàn của Hoa cô nương đã xóa tan định kiến đó. Nó chạm đến mọi người, không phân biệt sang hèn, giàu nghèo. Nó là thứ ngôn ngữ của cảm xúc, của nhân tâm.”

Đứng từ xa, Mai và An lặng lẽ quan sát. Mai, dung nhan tuyệt mỹ, nhưng không còn vẻ lạnh lùng băng giá của một tiên tử. Ánh mắt phượng của nàng dịu dàng hơn, chứa đựng sự ấm áp và thấu hiểu khi nhìn thấy những gương mặt đang nở nụ cười mãn nguyện, những ánh mắt đang lấp lánh niềm vui. Nàng vẫn mặc bạch y giản dị, thanh tao, nhưng không còn là tấm áo choàng xa cách mà là trang phục của một người phàm dung dị. Mái tóc đen nhánh dài được búi cao, vài sợi tóc mai buông lơi tự nhiên, càng tăng thêm vẻ gần gũi. Nàng khẽ nở nụ cười, một nụ cười không còn mang theo chút gượng gạo nào của những ngày đầu hòa nhập phàm trần.

An, thư đồng nhỏ bé nhưng đầy nhiệt huyết, đứng cạnh Mai, đôi mắt sáng ngời, không ngừng đảo quanh. Cậu bé lanh lợi ấy không giấu được vẻ tự hào. Quần áo gọn gàng, toát lên vẻ hiếu học và sự năng động. Vẻ mặt đầy vẻ tự hào khi chứng kiến thành quả của mình và Hoa. Cậu ghé sát vào tai Mai, thì thầm với giọng đầy phấn khích: “Mai tỷ xem kìa! Mọi người ai cũng nhắc đến Hoa tỷ, ai cũng khen tiếng đàn của Hoa tỷ cả!”

Hoa thì ngại ngùng nép sau lưng Mai, gương mặt thanh tú giờ đây rạng rỡ niềm vui và sự tự tin, đôi mắt long lanh cảm xúc. Ánh sáng từ thành công đêm qua dường như vẫn còn vương vấn trên dáng người mảnh mai của cô. Mặc dù vẫn còn chút bẽn lẽn trước sự chú ý, nhưng trong lòng nàng tràn ngập một niềm hạnh phúc chưa từng có. Tiếng đàn Tỳ Bà đã không phụ nàng, đã tìm được đường đến trái tim của nhân gian. Nàng đã chứng minh được giá trị của mình, không phải bằng sức mạnh hay quyền năng, mà bằng chính âm nhạc, bằng chính cái đẹp mà nàng đã dùng cả tâm hồn để tạo nên.

Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hoa, khẽ nói: “Con thấy đó, Hoa. Âm nhạc của con không chỉ là những giai điệu, mà nó là một sợi dây vô hình, kết nối những tâm hồn lại với nhau. Nó đã đánh thức những điều tốt đẹp nhất trong lòng mọi người.” Nàng nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm. “Trước đây, con người ta vì mưu sinh, vì tu luyện, vì những mục tiêu xa vời mà quên đi những giá trị bình dị, những cảm xúc chân thật nhất. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi con người dần tìm lại chính mình, những giá trị ấy lại có cơ hội được tỏa sáng.”

An gật đầu lia lịa, giọng đầy vẻ nghiêm túc dù tuổi còn nhỏ: “Đúng vậy! Con nghe mọi người nói, họ cảm thấy lòng mình thanh thản hơn, bớt đi những lo âu. Có người còn bảo tối nay sẽ không ngủ được vì cứ văng vẳng tiếng đàn của Hoa tỷ trong đầu!” Cậu bé bật cười khúc khích, rồi chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. “Kìa, Tiểu Đường!”

Tiểu Đường, cô bé mập mạp, hiền lành, khuôn mặt tròn trịa, đang ngồi xổm bên một tiệm bánh bao, tay cầm một chiếc bánh to, miệng nhai tóp tép, nhưng đôi mắt lại sáng bừng, lẩm nhẩm một giai điệu nào đó. Cô bé cũng đang thưởng thức buổi sáng của mình, và dường như không khí của buổi biểu diễn vẫn còn đọng lại trong tâm trí đơn thuần của cô. Thấy An gọi, Tiểu Đường vẫy tay rối rít, tay kia không quên nhét nốt miếng bánh vào miệng.

“Chào An ca, chào Mai tỷ, chào Hoa tỷ!” Tiểu Đường líu lo. “Tiếng đàn đêm qua của Hoa tỷ hay quá! Cứ như những vì sao trên trời rơi xuống vậy!” Cô bé hồn nhiên ví von, khiến Hoa không khỏi bật cười.

Bên cạnh Tiểu Đường, Lão Tiệm Cầm, người thợ thủ công nghệ thuật với dáng người gầy gò, mắt cận thị, ngón tay dài và khéo léo, cũng đang ngồi nhâm nhi chén trà, tai lắng nghe những lời bàn tán xung quanh. Trên người lão vẫn thoang thoảng mùi gỗ và dây đàn đặc trưng. Lão khẽ gật gù, ánh mắt đong đầy sự xúc động và thấu hiểu. Lão từng chứng kiến sự suy tàn của nghệ thuật thủ công khi con người chỉ mải mê theo đuổi tu vi. Giờ đây, tiếng đàn của Hoa, những lời khen ngợi của người dân, giống như một dòng suối mát lành tưới tắm cho mảnh đất cằn cỗi trong tâm hồn lão. Lão thì thầm, dù không ai nghe rõ: “Mỗi cây đàn là một câu chuyện… và mỗi giai điệu là một linh hồn.” Lão biết, những ngày tháng mà giá trị tinh thần bị lãng quên đang dần qua đi.

Mai đưa mắt nhìn khắp quảng trường, thấy những khuôn mặt từ tiểu thương buôn bán đến nông dân, từ thư sinh đến những người lao động chân tay, tất cả đều đang ít nhiều bị ảnh hưởng bởi đêm nhạc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi, một sự dịch chuyển trong tâm thức của cộng đồng phàm nhân. Nó không ồn ào, không dữ dội, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc. Đây chính là những hạt mầm mà Tạ Trần đã từng nhắc đến, những hạt mầm của Nhân Đạo, đang nảy nở và vươn mình. Nàng biết, vai trò của nàng như một người bảo trợ văn hóa, trí tuệ trong cộng đồng phàm nhân đang dần định hình, không còn là tiên tử siêu phàm mà là một người dẫn dắt tinh thần, thể hiện sự phát triển nhân tính của nàng. An và thế hệ trẻ như Tiểu Đường sẽ là những người tiếp nối, mang theo tinh thần nhiệt huyết và sự cởi mở để xây dựng một xã hội đa dạng và giàu có về tinh thần, củng cố nền tảng 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.

***

Buổi trưa, ánh nắng ấm áp rải vàng trên những mái nhà gỗ của Thị Trấn An Bình. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của hoa dại và mùi nước sông thoang thoảng. Tại Quán Trà Vọng Giang, một không gian yên bình và thư thái, tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng bên dưới, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, hòa quyện vào tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách quen. Mùi trà thơm ngát, quyện với hương sen từ hồ sen nhỏ cạnh quán, tạo nên một bầu không khí dễ chịu đến lạ.

Trong một góc yên tĩnh, bên chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt cạnh ban công nhìn ra sông, Mai, An và Hoa đang quây quần bên ấm trà nóng. Bà Chủ Quán Trà Vọng Giang, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền lành, đích thân mang thêm vài món điểm tâm thanh đạm, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Nàng đặt đĩa bánh lên bàn, rồi khẽ nói với giọng đầy tự hào: “Mấy ngày nay khách khứa vào quán ai cũng hỏi về cô bé chơi Tỳ Bà. Đúng là một làn gió mới cho thị trấn chúng ta! Quán xá đông vui hẳn lên!” Ánh mắt tinh anh của nàng toát lên sự từng trải và lòng tốt, dõi theo Hoa với vẻ trìu mến.

Hoa, với đôi mắt long lanh, bẽn lẽn cúi đầu: “Con… con thật sự không ngờ. Cảm ơn Bà Chủ đã cho con cơ hội.”

Bà Chủ Quán Trà chỉ cười hiền: “Cơ hội là do con tự tạo ra. Tiếng đàn của con mới là thứ đáng để mọi người trân trọng.” Nàng châm thêm trà vào những chén sứ nhỏ, hơi ấm tỏa ra làm dịu đi cái nắng trưa.

Mai, ánh mắt dịu dàng nhìn Hoa, khẽ vuốt mái tóc mềm mại của nàng: “Con đã làm rất tốt, Hoa. Âm nhạc của con đã đánh thức những điều tốt đẹp nhất trong lòng mọi người. Ta đã thấy những ánh mắt rạng rỡ, những nụ cười mãn nguyện. Đó không phải là thứ dễ dàng đạt được, ngay cả đối với những tu sĩ có công năng siêu phàm.” Giọng nàng trầm ấm, đầy khích lệ. Nàng vẫn mặc bạch y giản dị nhưng thanh tao, không chút cầu kỳ, tôn lên vẻ đẹp tự nhiên và gần gũi.

Hoa ngẩng đầu lên, trong đôi mắt nàng vẫn còn chút ngỡ ngàng, nhưng đã tràn đầy sự tự tin và lòng biết ơn sâu sắc. “Con… con thật sự không ngờ. Cảm ơn Mai tỷ, cảm ơn An ca. Nhờ có mọi người mà con mới có thể…” Nàng nghẹn ngào, những lời muốn nói cứ mắc lại nơi cổ họng. Nàng nhớ lại những ngày tháng tuyệt vọng, khi nàng nghĩ rằng tài năng của mình vô dụng, khi nàng chỉ muốn từ bỏ cây Tỳ Bà. Nhưng Mai và An đã xuất hiện, đã nhìn thấy giá trị trong nàng, đã cho nàng một cơ hội.

An, ngồi đối diện, gương mặt rạng rỡ, đầy năng lượng. Cậu bé lanh lợi ấy đang h��o hứng phác thảo những ý tưởng mới lên một tờ giấy cũ, nét bút sột soạt trên mặt giấy. “Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Hoa tỷ! Tiếng đàn của Hoa tỷ hay như vậy, tại sao lại chỉ để trong Thị Trấn An Bình này chứ? Chúng ta cần nghĩ xem làm sao để tiếng đàn của Hoa tỷ lan xa hơn nữa, chạm đến nhiều người hơn nữa! Càng nhiều người nghe được, càng nhiều người cảm nhận được cái đẹp, thì nhân gian này sẽ càng tốt đẹp hơn!” Cậu bé nói một tràng, đôi mắt lấp lánh sự sáng tạo. “Chúng ta có thể tổ chức biểu diễn ở các thị trấn lân cận, hoặc thậm chí là ở những thành phố lớn hơn. Con nghĩ, chúng ta có thể tìm một người thợ giỏi để đóng thêm vài cây Tỳ Bà nữa, để Hoa tỷ có thể biểu diễn những giai điệu phức tạp hơn, hoặc để truyền dạy cho những người muốn học.”

Mai mỉm cười nhìn An, sự nhiệt huyết của cậu bé khiến nàng cảm thấy ấm áp. “An nói không sai. Nhưng quan trọng không phải là danh tiếng, mà là sự chân thành trong mỗi giai điệu. Hãy cứ chơi bằng cả trái tim, phần còn lại sẽ đến tự nhiên. Con người ta, khi đã tìm thấy giá trị của cái đẹp, của sự chân thành, họ sẽ tự biết cách trân trọng và lan tỏa nó.” Nàng nhẹ nhàng khuyên nhủ, nhưng trong lời nói lại hàm chứa một triết lý sâu sắc. “Nghệ thuật không phải là để mưu cầu lợi lộc hay danh vọng, mà là để nuôi dưỡng tâm hồn, để kết nối con người. Khi con làm điều đó bằng cả tấm lòng, thì tự nhiên sẽ có người tìm đến con, sẽ có người muốn học hỏi từ con.”

An gãi đầu, vẻ mặt chợt trầm ngâm hơn. “Mai tỷ nói đúng. Con chỉ nghĩ đến việc lan tỏa, mà quên mất điều cốt lõi. Vậy thì, thay vì nghĩ đến việc đi xa, chúng ta hãy nghĩ cách làm cho những giai điệu của Hoa tỷ trở nên sâu sắc hơn nữa, chạm đến nhiều người hơn nữa ngay tại đây.” Cậu bé lại cúi xuống tờ giấy, nét bút lại sột soạt, nhưng lần này những nét vẽ có vẻ điềm tĩnh và suy tư hơn.

Hoa lắng nghe từng lời, nàng gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Nàng đã hiểu rằng con đường phía trước không phải là con đường tìm kiếm sự nổi tiếng, mà là con đường của sự cống hiến, của sự chân thành. Nàng sẽ tiếp tục dùng tiếng đàn của mình để mang lại niềm vui, sự thanh thản cho mọi người, để vun đắp cho những giá trị tinh thần mà bấy lâu nay đã bị lãng quên. Nàng biết, Mai tỷ và An ca không chỉ là những người ủng hộ nàng, mà còn là những người dẫn dắt nàng trên con đường ấy. Nàng biết mình không còn cô đơn nữa.

Bà Chủ Quán Trà mỉm cười hiền hậu, châm thêm trà cho mọi người. Nàng nhìn ba người trẻ tuổi với ánh mắt đầy hy vọng. Nàng đã chứng kiến rất nhiều sự đổi thay của thế giới này, từ những ngày tu sĩ cường thịnh đến khi Thiên Đạo suy kiệt. Nhưng nàng chưa bao giờ thấy một sự thay đổi nào lại mang đến nhiều niềm vui và sự lạc quan như lần này. “Nhân Gian” đang thực sự chuyển mình, không phải bằng sức mạnh siêu phàm, mà bằng chính những giá trị bình dị, chân thật của con người. Nàng biết, những giai điệu của Hoa, những ý tưởng của An, và sự dẫn dắt của Mai, tất cả đều đang góp phần tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi tâm hồn được vỗ về, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán sách của Tạ Trần, mang theo những âm thanh sinh hoạt đời thường từ bên ngoài vọng vào: tiếng trẻ con nô đùa, tiếng rao hàng cuối ngày, tiếng bước chân vội vã của những người đang trở về nhà. Trong quán, một bầu không khí yên tĩnh, suy tư và ấm cúng bao trùm. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ trầm ấm hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận. Ánh sáng vàng cam của buổi hoàng hôn chiếu qua ô cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mềm mại trên giá sách cao ngất, làm nổi bật những cuốn sách cổ kính, nhuốm màu thời gian.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng bên chiếc bàn quen thuộc của mình, tay khẽ lật giở một trang sách cổ đã úa màu. Bên cạnh anh, tách trà nguội đã cạn từ lúc nào, nhưng anh dường như không để ý. Ánh mắt anh không tập trung vào những dòng chữ Hán cổ, mà lướt qua khung cửa sổ, dõi theo những người dân đang hối hả trở về nhà, những gương mặt vẫn còn vương vấn nụ cư��i mãn nguyện từ buổi biểu diễn đêm qua. Anh cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí của thị trấn, một sự rung động nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Đó không phải là sự biến động của linh khí hay thiên địa nguyên lực, mà là sự chuyển mình trong nhân tâm, trong ý thức của mỗi người phàm.

Anh khẽ nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ tan trong khoang miệng. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ bình thản và mãn nguyện. Anh không cần phải hành động, không cần phải can thiệp. Anh chỉ là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, nhưng anh biết rằng thế giới đang tự biến đổi theo hướng tốt đẹp hơn, đúng như những gì anh đã ấp ủ từ lâu.

“Vô Vi không có nghĩa là không làm gì, mà là để vạn vật thuận theo tự nhiên mà phát triển,” Tạ Trần tự nhủ, giọng nói trầm lắng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. “Con người, khi tìm thấy giá trị đích thực của mình, sẽ tự biết cách tô điểm cho cuộc sống, tự biết cách vun đắp cho thế giới này.”

Anh nhớ lại hình ảnh của Hoa đêm qua, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc, tiếng đàn Tỳ Bà lúc trầm lắng, lúc bổng cao, kể một câu chuyện về những nỗi niềm, hy vọng, và vẻ đẹp bình dị của nhân gian. Anh nhớ đến Mai, với ánh mắt dịu dàng và sự thấu hiểu sâu sắc, không còn là tiên tử lạnh lùng mà đã trở thành một người dẫn dắt tinh thần, một trụ cột của nhân tính. Anh nhớ đến An, với sự nhiệt huyết và tinh thần sáng tạo không ngừng nghỉ, là biểu tượng cho thế hệ trẻ sẽ tiếp nối và phát triển những giá trị này.

Tiếng đàn của Hoa, sự nhiệt huyết của An, sự đồng cảm của Mai... Những điều nhỏ bé này, tưởng chừng vô nghĩa trong mắt các tu sĩ ngày xưa, lại đang dệt nên bức tranh mới của nhân gian. Bức tranh ấy không rực rỡ bởi ánh sáng thần thông, không hùng vĩ bởi quyền năng vô biên, mà ấm áp bởi tình người, phong phú bởi những giá trị tinh thần, và sâu sắc bởi sự thấu hiểu bản chất của sự sống.

Anh khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Mùi giấy cũ vương vấn đầu ngón tay. Anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn ngắm Thị Trấn An Bình đang sống dậy trong những giá trị mới. Anh thấy những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười bình dị, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Anh biết, đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách chạy theo ảo ảnh của sự bất tử hay quyền năng, mà bằng cách trân trọng từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, từng mối nhân duyên trong cuộc đời phàm tục.

Thiên Đạo đang suy kiệt, tiên môn không còn, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, đã trở thành nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Anh không phải là cứu tinh theo cách mà các tu sĩ từng mong đợi, mà là một người gieo mầm, một người chứng kiến sự nở rộ của những giá trị chân thực nhất của nhân loại.

Hoàng hôn dần lặn xuống, màn đêm buông xuống phủ kín Thị Trấn An Bình. Những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo. Tiếng nói cười, tiếng đàn đó đây, tiếng hát du dương vang vọng trong không khí, tất cả đều là âm thanh của một cuộc sống đang hồi sinh. Tạ Trần mỉm cười. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Hoa sẽ trở thành một nghệ sĩ có ảnh hưởng lớn, không chỉ ở Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng khắp nhân gian, trở thành biểu tượng cho sự phục hưng của nghệ thuật. Mai (Lăng Nguyệt) sẽ trở thành một hình mẫu cho những người đã từng là tu sĩ, tìm thấy ý nghĩa cuộc đời trong việc vun đắp văn hóa, giáo dục và các giá trị nhân sinh. An (Thư Đồng Tiểu An) và thế hệ trẻ sẽ là những người chủ động xây dựng và phát triển nền văn minh Nhân Đạo, đưa những giá trị mà Tạ Trần ấp ủ trở thành hiện thực. Và chắc chắn, sự trỗi dậy của nghệ thuật sẽ không chỉ dừng lại ở âm nhạc, mà còn là hội họa, điêu khắc, văn chương, tất cả đều sẽ được trân trọng trong kỷ nguyên mới này. Anh chỉ cần tiếp tục quan sát, và tin tưởng vào dòng chảy tự nhiên của nhân quả, vào sự lựa chọn của chính con người.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free