Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1431: Khát Vọng Của Kẻ Phàm Trần

Tiếng chuông gió lại khẽ ngân vang, lần này là một âm thanh vui tươi, báo hiệu một vị khách đặc biệt. Lão Nông từ Thôn Vân Sơn bước vào, nhưng không còn vẻ lo lắng, khắc khổ như mấy ngày trước. Gương mặt ông rạng rỡ, tràn đầy niềm vui và sự nhẹ nhõm. Trên tay ông, không phải là một cành cây khô héo, mà là một cành Tịch Trầm xanh tốt, lá cây non tơ mơn mởn, toát lên sức sống mãnh liệt. Mùi hương thảo mộc thanh thoát của nó lan tỏa khắp quán sách, mang theo một vẻ an lành.

"Tiên sinh Tạ Trần, Tiểu An!" Lão Nông reo lên, giọng nói đầy phấn khởi, "Cây Tịch Trầm đã hồi sinh rồi! Đúng như lời Ông Lão Tiều Phu nói! Mấy ngày nay, làng tôi vui như trẩy hội! Cây cối lại xanh tốt trở lại, không khí cũng khác hẳn!" Ông đặt cành Tịch Trầm lên bàn, ánh mắt lấp lánh ni���m hạnh phúc.

Tiểu An tròn mắt ngạc nhiên. "Thật sao ạ? Vậy Ông Lão Tiều Phu không dùng pháp thuật nào sao? Không có bùa chú hay linh dược nào ư?" Cậu bé vẫn chưa thể hoàn toàn lý giải được sự hồi sinh kỳ diệu này mà không có sự can thiệp của những thứ siêu nhiên.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt tách trà xuống. Ánh mắt hắn nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn cành Tịch Trầm xanh tươi, cuối cùng dừng lại ở Lão Nông, ánh lên sự thấu hiểu. "Không. Đó không phải là pháp thuật, Tiểu An. Đó là trí tuệ. Trí tuệ của đất, của nước, của cây cỏ, và của con người đã sống hòa mình cùng chúng hàng trăm năm, thấu hiểu từng hơi thở, từng nhịp đập của thiên nhiên. Đó là sức mạnh của sự thấu hiểu, của sự tôn trọng quy luật tự nhiên, chứ không phải sự chống lại hay cố gắng kiểm soát nó bằng quyền năng."

Hắn tiếp lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc. "Phép thuật có thể mang lại hiệu quả tức thời, nhưng nó thường bỏ qua gốc rễ của vấn đề, và khi linh khí cạn kiệt, quyền năng suy yếu, mọi thứ sẽ sụp đổ. Trí tuệ của phàm nhân, tuy chậm rãi, nhưng lại xây dựng nên nền tảng vững chắc, bền bỉ theo thời gian. Nó không chỉ giải quyết vấn đề, mà còn dạy cho con người cách sống hòa hợp, cách tự lực tự cường."

Lão Nông gật đầu lia lịa, ánh mắt biết ơn nhìn Tạ Trần. "Đúng vậy! Chúng tôi cứ nghĩ phải có tiên thuật mới cứu được, ai ngờ... chỉ cần lắng nghe đất trời, lắng nghe người già. Cảm ơn tiên sinh đã chỉ lối, đã cho chúng tôi thấy rằng, ngay cả khi Thiên Đạo suy tàn, chúng tôi vẫn có thể tìm thấy con đường của riêng mình, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng. Hắn nhìn cành Tịch Trầm xanh tốt, rồi nhìn Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe, và cuối cùng là Lão Nông, với gương mặt tràn đầy hy vọng. Trong khoảnh khắc đó, hắn biết, những hạt giống của 'Nhân Đạo' mà hắn hằng chiêm nghiệm, hằng ấp ủ, đang dần nảy mầm. Những câu chuyện nhỏ bé như thế này, những giải pháp đời thường dựa trên trí tuệ phàm nhân, sẽ dần dần xua tan bóng tối của sự phụ thuộc vào tiên đạo, xây dựng nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, không cần thành tiên.

Quán sách của Tạ Trần, trong ánh nắng ban mai ấm áp, không chỉ là nơi chứa đựng tri thức, mà còn là một điểm neo vững chắc cho những giá trị mới. Từ những trang sách cổ, từ những cuộc trò chuyện sâu sắc, từ những bài học giản dị của cuộc sống, Tạ Trần đang lặng lẽ định hình một tương lai, nơi "sự luân hồi của vạn vật" sẽ tiếp tục, nhưng không phải trong vòng xoáy của quyền năng và dục vọng, mà trong hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính trí tuệ và trái tim nhân bản. Tiểu An, với đôi mắt sáng ngời, chính là một trong những thế hệ kế cận, người sẽ tiếp tục hành trình đó, mang theo ngọn đuốc của "Nhân Đạo" đi xa hơn, vững vàng hơn, trong một thế giới không còn tiên đạo.

***

Buổi chiều tà buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, phủ một lớp bụi vàng óng lên những con đường lát đá. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng vang vọng từ đầu chợ đến cuối chợ, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, và tiếng bước chân hối hả của những người dân sau một ngày lao động. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của nơi đây. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ bốc lên thơm lừng, quyện lẫn mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và cả mùi mồ hôi mặn chát của những con người cần mẫn.

Giữa phố chợ nhộn nhịp ấy, Kiệt, một thanh niên trẻ với dáng người hơi gầy nhưng ánh mắt tràn đầy sự nhiệt huyết và khát khao, đang bước đi như một kẻ lạc lõng. Ánh mắt anh lướt qua những gương mặt phàm nhân bình dị đang mưu sinh, từ người bán rau quả đang cân đong từng bó cải xanh tươi, đến người thợ rèn đang miệt mài gõ búa trên đe sắt, lửa lò bập bùng chiếu sáng vầng trán lấm tấm mồ hôi. Mỗi người đều có công việc, có mục đích, có niềm vui và nỗi buồn riêng. Nhưng trong mắt Kiệt, tất cả đều quá đỗi bình thường, quá đỗi tẻ nhạt, không có gì đáng để anh bận tâm hay khao khát. Anh cảm thấy một sự bất mãn âm ỉ, một nỗi khó chịu khó gọi thành tên.

"Cứ mãi như vậy sao?" Kiệt khẽ thở dài, âm thanh lọt thỏm giữa dòng người qua lại. Anh ngẩng đầu nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ngả tím, nơi những đám mây cuối ngày trôi lững lờ. "Một cuộc đời tẻ nhạt, không chút dấu ấn... Liệu ta sinh ra trên đời này chỉ để làm một hạt cát vô danh giữa sa mạc đời?" Nỗi kiêu ngạo ẩn giấu trong tâm hồn anh trỗi dậy, thôi thúc anh phải tìm kiếm một điều gì đó khác biệt, một con đường không giống ai.

"Này thằng nhóc, sao lại thở dài thườn thượt vậy?" Một giọng nói oang oang vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Kiệt. Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, đang ngồi bên gánh hàng của mình. Bà nở nụ cười hiền lành, đôi mắt nheo lại nhìn Kiệt với vẻ tò mò. "Có chuyện gì không vui sao? Hay là chưa có cô nương nào ưng ý? Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái!"

Kiệt lắc đầu, miễn cưỡng nở một nụ cười nhạt. "Không có gì, bà lão. Chỉ là... cuộc sống này, có gì đáng để ta theo đuổi chứ?" Anh nhìn xuống gánh trầu của bà, những lá trầu xanh mướt, những miếng cau bổ cau trắng ngà, những viên vôi trắng muốt. Tất cả đều rất đỗi đời thường, rất đỗi quen thuộc, nhưng lại không thể khơi gợi bất kỳ niềm hứng thú nào trong anh. Anh quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng rao hàng của Tiểu Bán Quán từ xa: "Bánh bao nóng hổi đây! Ai mua bánh bao không?" Tiếng rao lanh lảnh ấy càng khiến anh cảm thấy sự tầm thường của cuộc sống phàm nhân đang bủa vây mình.

Anh tiếp tục đi, bước chân vô định. Anh dừng lại trước một tiệm rèn, nhìn người thợ rèn lực lưỡng, vạm vỡ đang miệt mài với công việc. Ngọn lửa trong lò rực sáng, tiếng búa đập chan chát vang lên đều đặn. Người thợ rèn tập trung cao độ, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ mãn nguyện. Anh ta đang tạo ra những lưỡi cuốc, những lưỡi dao sắc bén, những vật dụng hữu ích cho đời sống. Kiệt đứng nhìn một lúc, rồi lại lắc đầu nguầy nguậy. "Không," anh tự nhủ. "Đây không phải là thứ ta muốn. Một cuộc đời lặp đi lặp lại những công việc tay chân, không có gì mới mẻ, không có gì để lại dấu ấn riêng. Ta khao khát một điều gì đó vĩ đại hơn, một điều gì đó khiến ta trở nên đặc biệt hơn tất thảy." Cái khát vọng được công nhận, được nhìn nhận là phi thường của Kiệt bừng cháy, một ngọn lửa không thể dập tắt, một chấp niệm sâu sắc trong tâm hồn trẻ tuổi. Anh không muốn là một phàm nhân bình thường, nhưng cũng không biết phải tìm kiếm sự "phi thường" ấy ở đâu, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi con đường thành tiên đã trở nên xa vời và đầy rẫy những nghịch lý đau lòng.

***

Trong khi phố chợ vẫn còn vương vấn những âm thanh ồn ã cuối ngày, quán sách của Tạ Trần lại chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối, đối lập hoàn toàn. Không gian nơi đây dường như được bao phủ bởi một tấm màn vô hình, ngăn cách nó với thế giới bên ngoài. Mùi giấy cũ, mùi mực và đôi khi là mùi hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tri thức. Ánh sáng cuối ngày dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt nắng vàng úa, chiếu rọi lên những kệ sách cao chất ngất, chất đầy tri thức của nhân gian.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò thư sinh của hắn gần như hòa vào cái ghế gỗ cũ kỹ. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Tay hắn cầm một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lật từng trang giấy vàng ố. Hắn không đọc nhanh, mà từ tốn, chiêm nghiệm từng câu chữ, như thể đang thưởng thức một chén trà quý. Ở một góc phòng, Thư Đồng Tiểu An vẫn đang cặm cụi chép bài, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chăm chú vào từng nét bút. Cậu bé đã quen với sự yên tĩnh này, quen với hình ảnh tiên sinh Tạ Trần trầm tư bên trang sách.

Kiệt bước vào quán sách, bước chân anh thoạt đầu còn hơi ngập ngừng, như thể sợ phá vỡ sự thiêng liêng của không gian này. Nhưng rồi, ánh mắt anh quét một lượt quanh quán, dừng lại ở Tạ Trần. Anh đã nghe đồn về vị tiên sinh mở quán sách này, người được cho là 'khác thường', dù chỉ là một phàm nhân. Một sự tò mò mơ hồ dâng lên trong lòng Kiệt, kéo anh sâu hơn vào bên trong. Anh cảm nhận được sự khác biệt giữa nơi này và phố chợ ồn ào bên ngoài. Nơi đây không có sự hối hả, không có sự tầm thường, chỉ có một thứ gì đó vô hình, tĩnh lặng nhưng lại có sức nặng.

"Tiên sinh Tạ Trần có ở đây không?" Kiệt khẽ hỏi, giọng anh có chút hồi hộp, không còn vẻ bất mãn như khi ở ngoài phố. Anh cố gắng giữ giọng mình trầm thấp, sợ làm phiền sự yên tĩnh.

Tạ Trần không ngước lên ngay. Hắn chậm rãi đọc hết câu cuối cùng của trang sách, rồi nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn. Ánh mắt hắn hướng về phía Kiệt, không chút phán xét, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã đọc được những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí người thanh niên trẻ. "Có việc gì sao, tiểu huynh đệ?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, khiến Kiệt cảm thấy một sự trấn an lạ kỳ. "Ngươi có vẻ đang tìm kiếm điều gì đó."

Kiệt hơi giật mình. Ánh mắt Tạ Trần quá đỗi sắc bén, như thể có thể nhìn thấu tâm can anh. Anh do dự một lúc, rồi lấy hết can đảm, bước thêm vài bước đến gần quầy sách. Ánh mắt anh quét qua những kệ sách đầy ắp, những cuốn sách cổ kính, như thể đang tìm kiếm một bảo vật, một lời giải đáp cho khát vọng của mình.

"Ta... ta muốn tìm một cuốn sách," Kiệt nói, giọng anh trở nên chắc chắn hơn, ánh mắt ánh lên sự kiên quyết. "Một cuốn sách có thể giúp ta trở nên... khác biệt. Ta không muốn sống một cuộc đời tầm thường như bao người khác." Anh muốn được nhắc đến, muốn được nhớ đến, không phải là một ai đó vô danh. Trong thế giới không còn tiên đạo, nơi linh khí mỏng manh, quyền năng suy yếu, khát vọng được "đặc biệt" của anh lại càng trở nên mãnh liệt, một phần vì những tàn dư của tư tưởng cũ, nơi sức mạnh và địa vị được tôn thờ, nhưng cũng là một phần khao khát tự thân của một tâm hồn trẻ tuổi muốn khẳng định giá trị bản thân. Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn thấu suốt. Hắn biết, đây là một hạt giống, cần được gieo trồng đúng cách, để nó không trở thành chấp niệm sai lầm mà lại nở hoa thành một giá trị đích thực.

***

Đêm dần buông xuống Thị Trấn An Bình. Các quán hàng đã đóng cửa, tiếng ồn ào từ phố chợ đã dịu đi, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây, mang theo không khí se lạnh của màn đêm. Trong quán sách của Tạ Trần, những chiếc đèn lồng giấy đã được thắp sáng, ánh sáng vàng dịu hắt lên những giá sách, tạo nên một không gian ấm cúng, tĩnh mịch. Hương trà thơm dịu từ ấm trà Phổ Nhĩ Tạ Trần vừa pha lan tỏa khắp phòng, xua đi cái lạnh và mang lại cảm giác thư thái.

Tạ Trần và Kiệt ngồi đối diện nhau tại một bàn nhỏ trong quán. Tạ Trần nhẹ nhàng rót trà vào hai chén sứ trắng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra không khí, cùng với hương trà thanh nhã. Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Kiệt, mà chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt đang còn chút bối rối của người thanh niên trẻ.

"Thế nào là 'khác biệt' trong mắt ngươi?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn trầm tĩnh, không chút áp đặt, nhưng lại đầy sức gợi. "Là sức mạnh? Là danh vọng? Hay là điều gì khác mà ngươi cảm thấy thiếu thốn?" Hắn biết rõ Kiệt đang tìm kiếm điều gì, nhưng hắn muốn Kiệt tự mình khám phá, tự mình định nghĩa cái "khác biệt" ấy. Đây chính là vai trò của một điểm neo nhân quả, không phải ra lệnh hay chỉ dẫn, mà là khơi gợi, là dẫn dắt tư duy.

Kiệt đưa tay đón chén trà, cảm nhận hơi ấm lan vào lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị trà chát dịu nhưng hậu vị ngọt ngào. Ánh mắt anh bối rối, cố gắng tìm kiếm từ ngữ để diễn tả những gì đang cuộn trào trong lòng. "Ta chỉ không muốn sống một cuộc đời vô vị, không dấu ấn. Ta muốn được mọi người biết đến, được... trọng vọng, được nhớ đến. Không phải chỉ là một hạt cát trong dòng chảy cuộc đời." Anh nói ra những khát khao sâu thẳm nhất của mình, những khát khao mà có lẽ anh đã che giấu bấy lâu nay. Cái cảm giác mình phải là một ai đó đặc biệt, không thể tầm thường, vẫn còn vương vấn từ cái thời Thiên Đạo còn thịnh, khi tu sĩ có thể dễ dàng vượt lên phàm nhân.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống. Ánh mắt hắn nhìn Kiệt đầy thấu hiểu, không có sự phán xét nào. "Vậy ngươi có nghĩ, sự trọng vọng đến từ đâu? Từ việc làm những điều vĩ đại, hay từ việc làm những điều nhỏ bé một cách phi thường? Liệu một người nông dân vun trồng nên một vụ mùa bội thu, mang lại lương thực cho cả làng, có phải là 'đặc biệt' hơn một kẻ chỉ biết chạy theo danh vọng hư ảo? Hay một người thợ gốm, cả đời chỉ tạo ra những chiếc bình nhỏ, nhưng mỗi chiếc bình của ông đều chứa đựng cả tâm hồn, sự kiên trì và niềm đam mê. Chúng không có linh khí, không mang theo phép thuật, nhưng lại khiến chúng trở nên độc nhất vô nhị, được người đời trân trọng hơn bất kỳ bảo vật nào có sức mạnh tạm thời nào."

Tạ Trần hơi nghiêng người, chỉ vào một cuốn sách mỏng, bìa đã cũ kỹ, đặt trên bàn cạnh ấm trà. Cuốn sách không có nhan đề nổi bật, chỉ là một tập giấy được đóng lại đơn giản. "Ngươi hãy đọc thử cuốn này. Nó nói về một người thợ mộc ở một ngôi làng nhỏ. Cả đời ông ấy chỉ làm một việc duy nhất: khắc gỗ. Từ những cành cây khô, ông ấy tạo ra những bức tượng tinh xảo, những con vật sống động, những cảnh vật thiên nhiên chân thực đến lạ thường. Mỗi nét khắc của ông đều chứa đựng sự tỉ mỉ, tình yêu với nghề và sự thấu hiểu về hình thái của gỗ. Dù không ai biết tên ông, không ai ca tụng ông như một vị tiên, nhưng những tác phẩm của ông lại được truyền từ đời này sang đời khác, mang lại niềm vui, sự kinh ngạc cho biết bao người."

Kiệt lắng nghe, ban đầu có vẻ bực bội vì Tạ Trần không đưa ra một câu trả lời trực tiếp, không chỉ cho anh một con đường "khác biệt" rõ ràng. Anh muốn một cuốn sách dạy anh cách trở nên vĩ đại, chứ không phải một câu chuyện ngụ ngôn về những người thợ thủ công bình dị. Nhưng rồi, giọng nói trầm ấm của Tạ Trần, cùng với hương trà dịu nhẹ và không khí tĩnh lặng của quán sách, dần dần khiến anh chìm vào suy nghĩ. Ánh mắt anh từ từ mất đi vẻ bất mãn, thay vào đó là sự hoài nghi và tìm tòi. Anh nhìn cuốn sách cũ trên bàn, rồi lại nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm thêm lời giải đáp.

Tạ Trần không nói thêm. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa cuốn sách mỏng, bìa đã cũ kỹ ấy cho Kiệt. Bìa sách sờn cũ, khi chạm vào có cảm giác thô ráp, nhưng lại mang một vẻ đẹp giản dị, chứa đựng sự bền bỉ của thời gian. Đó không phải là một cuốn kinh điển tu luyện, cũng không phải là một pho sách về quyền năng siêu phàm. Đó chỉ là một tập hợp những câu chuyện, những triết lý nhỏ bé về giá trị của sự cống hiến thầm lặng, về ý nghĩa của sự bình dị được làm nên một cách phi thường.

Kiệt đón lấy cuốn sách, cảm nhận sự mỏng manh nhưng cũng đầy sức nặng của nó. Anh lật nhẹ trang bìa, những con chữ Hán Việt cổ điển nhảy múa trước mắt anh. Ánh trăng dịu dàng bên ngoài cửa sổ đã lên cao, rọi sáng một phần trang sách, như muốn soi chiếu vào tâm hồn đang bối rối của Kiệt. Anh biết, Tạ Trần đang gieo một hạt giống vào lòng anh, một hạt giống của "Nhân Đạo" mà anh chưa từng biết đến. Có lẽ, sự "khác biệt" mà anh tìm kiếm, sự "phi thường" mà anh khao khát, không nằm ở sức mạnh hay danh vọng, mà nằm ở chính cách anh nhìn nhận và sống với cuộc đời này, bằng chính đôi tay và trái tim của một phàm nhân. Đêm nay, với cuốn sách trên tay, Kiệt sẽ bắt đầu hành trình khám phá một định nghĩa mới về giá trị bản thân, một hành trình không cần thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn, chân thực.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free