Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1446: Không Cầu Tiên, Không Ngửa Trông Thần: Khởi Đầu Của Trí Tuệ Phàm Nhân

Bên ngoài quán trà, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy ngôi làng trong một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng côn trùng kêu thưa thớt và ánh đèn lồng le lói từ các mái nhà còn sót lại, như những đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, đang cố gắng chống chọi lại bóng tối vô biên. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ, một phàm nhân giữa những phàm nhân, nhưng tâm trí hắn lại đang bao trùm lấy cả một kỷ nguyên sắp sửa chuyển mình. Một kỷ nguyên của những thách thức, nhưng cũng là một kỷ nguyên của sự thức tỉnh.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toang màn sương mỏng giăng trên Thôn Vân Sơn, một khung cảnh ảm đạm đã hiện ra trước mắt dân làng. Bình minh lên, nhưng không mang theo niềm hy vọng. Thay vào đó, nó rải rắc một thứ ánh sáng vàng vọt, bạc nhược lên những thửa ruộng lúa vốn xanh tươi mơn mởn giờ đã héo úa vàng rực, hoặc chìm trong biển nước đục ngầu do những trận mưa trái mùa dai dẳng. Mùi đất khô cằn nứt nẻ quyện lẫn với mùi bùn lầy tanh nồng, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, như chính nỗi lòng của những người nông dân.

Dân làng, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những người trẻ tuổi, đ���u tụ tập ở sân đình nhỏ, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng. Những gương mặt khắc khổ, đã quen với nắng gió và mưa sương, giờ đây hiện rõ sự lo âu, bất lực. Những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt, khóe miệng như những đường rãnh của nỗi buồn và sự nhọc nhằn. Họ nhìn ra phía ruộng đồng, nơi mồ hôi công sức của họ đã đổ xuống, giờ đây chỉ còn là một cảnh tượng tan hoang. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây đa, tiếng suối chảy róc rách đâu đó xa xa, tiếng gà gáy thưa thớt từ những mái nhà, tất cả đều trở nên lạc điệu, không thể xua tan đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm nơi đây.

Lão Nông, một người đàn ông với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, luôn đội chiếc nón lá đã bạc màu, đứng tựa vào một cây cột đình, ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nghe như tiếng đất nứt toác, như tiếng gió rít qua những ruộng lúa khô cằn. "Trời ơi, cái hạn này, cái lụt này... biết sống sao đây!" Giọng hắn khản đặc, như thể đã chất chứa bao nhiêu lời than vãn không thể nói thành lời. Hắn lắc đầu, đôi vai gầy rung lên bần bật. "Tiên nhân đã bỏ rơi chúng ta rồi sao? Chẳng lẽ những lời cầu khấn, những nén hương của bao đời nay đều hóa thành mây khói?" Cái tên "tiên nhân" thốt ra từ miệng hắn không còn là sự ngưỡng vọng, mà là một nỗi oán trách, một sự thất vọng cùng cực.

Bên cạnh hắn, Tiểu Lão Bà, một bà lão lưng còng, đôi bàn tay run rẩy như cành cây khô, đang lẩm bẩm khấn vái trước miếu thổ thần nhỏ bé nằm khuất dưới gốc đa. Khói hương mờ ảo bay lên, hòa vào màn sương sớm, nhưng không thể che lấp được vẻ vô vọng trên gương mặt bà. "Cầu trời khấn Phật, mong sao tai qua nạn khỏi... nhưng sao linh thiêng chẳng thấy đâu?" Bà thì thầm, giọng run rẩy, như nói với chính mình, như hỏi một câu hỏi không có lời đáp. Đôi mắt mờ đục của bà nhìn lên bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây, nhưng chẳng thể tìm thấy một dấu hiệu nào của sự linh ứng, của một bàn tay thần thánh có thể vươn xuống cứu vớt.

Một nhóm người nông dân khác tụm năm tụm ba, bàn tán xôn xao. "Ngày xưa có tiên nhân, mỗi khi hạn hán là có mưa, lũ lụt là có đê ngăn. Giờ thì..." Một người đàn ông trung niên nói, giọng đầy chua chát, rồi bỏ lửng câu nói. Hắn không cần nói hết, ai cũng hiểu ý hắn. "Phải rồi! Nhớ ngày xưa, chỉ cần một lời khấn, một nén nhang, là các vị tiên nhân đã giáng phúc. Giờ thì... chúng ta chỉ còn biết trông chờ vào trời đất vô tình." Một người khác tiếp lời, ánh mắt mệt mỏi quét qua những gương mặt bạn đồng hành, tìm kiếm một tia đồng cảm.

Họ chỉ trỏ vào ruộng đồng, vào những cây lúa non đang oằn mình dưới nắng gắt, hoặc chìm nghỉm trong làn nước đục. Mùi mồ hôi của sự tuyệt vọng, của sự bất lực lan tỏa trong không khí. Một vài người trẻ tuổi thì ngồi thẫn thờ trên những bậc đá của sân đình, ánh mắt trống rỗng, không biết tương lai sẽ đi về đâu. Họ chưa từng trải qua một cảnh tượng như thế này, một cảnh tượng mà ngay cả những ký ức về tiên nhân cũng trở nên mờ nhạt, xa vời. Họ đã lớn lên trong một thế giới mà Thiên Đạo đã suy kiệt, nơi những phép màu chỉ còn là truyền thuyết, và những "tiên nhân" thật sự thì đã "mất người" từ lâu. Nỗi nhớ về quá khứ vàng son, về những bàn tay thần thánh có thể xoay chuyển càn khôn, là điều khó tránh khỏi. Nó cho thấy sự chuyển giao vẫn chưa hoàn toàn, nhưng cũng là động lực để họ, dù vô thức, bắt đầu tìm kiếm những giải pháp "phàm nhân" mới. Nhưng hiện tại, điều đó vẫn còn là một ánh sáng mờ ảo, bị che lấp bởi màn sương của tuyệt vọng.

Tạ Trần, trong quán sách nhỏ của mình ở Thị Trấn An Bình, vẫn giữ một vẻ trầm tĩnh lạ thường, dù những tin tức về Thôn Vân Sơn đã bay đến tai hắn từ sớm. Giữa trưa, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng vàng lên những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh ấm cúng nhưng không tách rời khỏi thế sự bên ngoài. Hắn ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng. Tay hắn cầm một quyển cổ thư đã ngả màu thời gian, đôi mắt sâu thẳm, tinh anh lướt qua từng dòng chữ Hán Việt cổ điển, dường như đang tìm kiếm điều gì đó vượt lên trên những con chữ. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng chuông gió khẽ khàng trước cửa khi có làn gió thoảng qua, và tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ phố phường vọng vào, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của sự sống đời thường. Mùi giấy cũ, mực, trà thoang thoảng cùng một chút hương trầm dịu nhẹ, lấp đầy không gian, giúp tâm trí hắn thêm phần thanh tịnh.

Tiểu An, cậu bé thư đồng gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, bưng đến một chén trà nóng, đặt nhẹ nhàng xuống bàn. Gương mặt em còn vương nét lo lắng, vẫn chưa thể quên được những câu chuyện mà em đã nghe được từ những vị khách qua đường, hay những người nông dân ghé qua thị trấn mua bán. "Tiên sinh, con nghe khách nói Thôn Vân Sơn bị hạn nặng lắm. Ruộng đồng khô cháy, nứt nẻ. Dân làng lo sợ, có người còn định lên núi cầu xin tiên nhân..." Giọng Tiểu An nhỏ dần, có chút ngập ngừng, như sợ làm phiền sự trầm tư của Tạ Trần, nhưng cũng không giấu được sự quan tâm của em dành cho những người dân khốn khổ.

Tạ Trần khẽ đặt quyển sách xuống, một động tác chậm rãi, thong thả, không hề có vẻ vội vàng. Hắn không nhìn Tiểu An ngay, mà ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh, nhìn những đám mây trắng lững lờ trôi, như thể đang nhìn thấu vào một khoảng không gian vô tận. "Tiên nhân, thần linh... họ cũng có quy luật của mình." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút dao động. "Nhưng đất đai này, nước này, gió này, lại càng có quy luật riêng." Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi tiếp lời: "Tổ tiên ta đã sống với nó ngàn đời, há không có cách nào sao? Sức một người nhỏ bé, sức trăm người thì sao, Tiểu An?"

Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một câu hỏi trực tiếp đòi hỏi một câu trả lời cụ thể, mà là một lời gợi mở, một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí Tiểu An. Hắn biết, những lời than vãn, những nỗi lo lắng của dân làng là điều hiển nhiên. Họ đã quá quen với việc cầu viện thần linh khi gặp nạn, đó là một phần của 'nhân quả' mà Thiên Đạo đã gieo. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, khi khái niệm 'thành tiên' dần trở thành một lời nguyền 'mất người', thì con người phải học cách đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Đó là ý nghĩa của 'Nhân Đạo', là sự thức tỉnh mà hắn muốn chứng kiến.

"Chân lý không phải lúc nào cũng ở trên trời, đôi khi nó nằm ngay dưới chân ta, trong mỗi hạt đất, mỗi giọt nước, và trong sự kiên trì của con người." Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt vẫn nhìn ra xa xăm, như đang nói với chính mình, nhưng cũng là đang nói với Tiểu An, với cả thế giới đang lắng nghe. "Những quy luật của tự nhiên, của đất trời, đã được tổ tiên ta đúc kết qua hàng ngàn năm. Những kinh nghiệm đó, chẳng lẽ lại vô dụng? Chẳng lẽ lại không thể giúp chúng ta vượt qua tai ương này?" Hắn không đưa ra giải pháp cụ thể, bởi vì hắn tin rằng, con người phải tự mình tìm ra con đường của mình. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn theo đuổi không phải là thờ ơ, mà là để cho vạn vật tự tìm lấy con đường của mình, cho con người tự thức tỉnh và phát triển.

Tiểu An lắng nghe, đôi mắt to tròn mở to, suy nghĩ. Em chưa bao giờ nghe ai nói về "chân lý" một cách gần gũi như vậy, không phải từ những kinh điển xa vời, mà từ những điều giản dị nhất xung quanh cuộc sống. Em nhìn Tạ Trần, thân hình gầy gò của hắn toát lên một vẻ vững chãi lạ thường, như một cây cổ thụ đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại sở hữu một sức mạnh nội tại, một trí tuệ sắc bén có thể nhìn thấu mọi sự.

Tạ Trần biết, nỗi nhớ về "tiên nhân," về những "phép màu" đã từng tồn tại, là một chấp niệm khó buông bỏ. Nó cho thấy sự chuyển giao vẫn chưa hoàn toàn. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự kiện thời tiết bất thường này, dù nghiệt ngã, lại là một chất xúc tác. Nó sẽ buộc con người phải suy nghĩ, phải tìm tòi, phải đoàn kết. Nó sẽ là một trong những thử thách đầu tiên và quan trọng cho kỷ nguyên 'Nhân Gian Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người phải tự mình giải quyết các vấn đề. Nỗi nhớ về 'tiên nhân' của dân làng cho thấy sự chuyển giao vẫn chưa hoàn toàn, nhưng cũng là động lực để họ tìm kiếm những giải pháp 'phàm nhân' mới, những cách thức dựa vào trí tuệ, sự kiên cường và lòng nhân ái của chính mình.

Hắn không thể hô phong hoán vũ, cũng không thể làm phép để cứu lấy mùa màng. Nhưng hắn có thể gieo những hạt giống của niềm tin, của sự tự cường, của triết lý 'nhân quả' và 'vô thường' vào lòng người. Hắn tin rằng, từ trong nỗi tuyệt vọng này, một con đường mới sẽ được mở ra. Con người sẽ không còn thụ động chờ đợi sự cứu rỗi, mà sẽ chủ động tìm kiếm giải pháp, bằng chính trí tuệ và sức lao động của mình. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm, như thể đã nhìn thấy một phần của tương lai, một tương lai nơi phàm nhân sẽ tự mình viết nên định mệnh, không cần đến bất kỳ bàn tay thần thánh nào. Hắn mãn nguyện khi chứng kiến những hạt mầm 'Nhân Đạo' đang nảy nở và phát triển, không phải qua phép thuật, mà qua sự thấu hiểu và lòng kiên định của con người.

Vài ngày sau, dưới ánh chiều tà rực rỡ, Thôn Vân Sơn như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Khí thế nơi đây đã hoàn toàn khác. Không còn những gương mặt ủ ê, những tiếng thở dài nặng nề hay những lời cầu khấn vô vọng. Thay vào đó là một sự rộn ràng, hăng hái, một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của ngôi làng nhỏ. Nắng chiều dịu nhẹ, không còn gay gắt như những ngày trước, rải những vệt màu cam đỏ lên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, lên những con đường đất đã in hằn dấu chân của biết bao người.

Lão Nông, người đàn ông từng tuyệt vọng nhất, giờ đây lại là một trong những người hăng hái nhất. Hắn không còn đội chiếc nón lá bạc màu một cách uể oải, mà đội nó chắc chắn trên đầu, tay cầm cuốc, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh lên niềm hy vọng và sự quyết tâm. Hắn cùng Tôn Đại Thúc, một người đàn ông có kinh nghiệm, thực tế, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị, đang đứng trên một gò đất nhỏ, chỉ tay vào một bản đồ vẽ tay đơn giản trên nền đất. Đó là một sơ đồ về hệ thống kênh mương, đường dẫn nước mà họ đang cố gắng xây dựng.

"Đúng vậy! Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi!" Lão Nông lau mồ hôi nhễ nhại trên trán bằng mu bàn tay, cười một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. "Ông Tôn nói đúng, phải tự mình làm, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời!" Giọng hắn khản đặc vì hò hét và lao động, nhưng chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ thường. Hắn đã từ bỏ niềm tin vào tiên nhân, vào những phép màu xa vời, để tin vào chính đôi bàn tay của mình, vào trí tuệ và sự đoàn kết của dân làng. Đây chính là bước chuyển mình quan trọng, là sự nảy nở của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã mong chờ.

Tôn Đại Thúc gật đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ hài lòng. Bàn tay chai sạn của hắn, đã quen với việc cầm cuốc, cầm cày, giờ đây đang chỉ vào bản đồ đất, giải thích cặn kẽ cho những người xung quanh. "Kinh nghiệm của cha ông ta không phải vô dụng. Con suối kia, dù không lớn, nhưng nếu chúng ta đào kênh dẫn nước theo hướng này, nước sẽ về được tới ruộng phía đông. Những chỗ ngập úng cũng cần phải khai thông dòng chảy, đào rãnh thoát nước ra xa." Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Mọi người cố gắng lên! Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, cũng là sống sao cho đất không phụ mình." Lời nói của hắn không hoa mỹ, nhưng lại thấm thía, đánh thức được ý chí kiên cường trong lòng mỗi người.

Ngay lập tức, những người nông dân như được tiếp thêm sức mạnh. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng hò reo "Mọi người cố gắng lên! Sống chết có nhau! Con người không chịu thua trời đất!" vang lên khắp thôn. Những thanh niên trai tráng thì vác cuốc, vác xẻng, đào những con kênh thô sơ, dẫn nước từ con suối nhỏ cách đó không xa về những thửa ruộng khô cằn. Những người phụ nữ và trẻ em cũng không ngồi yên, họ gánh đá, gánh đất, đắp đập, gia cố bờ kênh. Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo, nhưng trên mỗi gương mặt, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Mùi đất mới lật, mùi mồ hôi hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự lao động hăng say, của ý chí không chịu khuất phục.

Dưới sự chỉ đạo của Lão Nông và Tôn Đại Thúc, những con kênh mương thô sơ dần hình thành, uốn lượn như những mạch máu mới, đưa sự sống trở lại với ruộng đồng. Tiếng nước chảy róc rách từ những con kênh mới đào, như một bản nhạc của hy vọng, xoa dịu đi nỗi lo lắng đã đè nặng lên đôi vai của dân làng suốt bấy lâu. Những thửa ruộng khô cằn bắt đầu đón nhận những dòng nước mát lành, những vùng đất ngập úng cũng dần thoát nước, lộ ra lớp đất màu mỡ.

Thôn Vân Sơn đã không còn là một nơi chìm trong tuyệt vọng. Thay vào đó, nó trở thành một công trường lao động hăng say, một minh chứng sống động cho sức mạnh của con người khi họ quyết định tự mình đứng lên. Họ không còn than vãn, không còn cầu khấn, mà dùng chính sức lực và trí tuệ của mình để chống lại thiên tai. Kinh nghiệm của cha ông, sự quan sát tỉ mỉ về quy luật của đất, của nước, và ý chí kiên cường của cả cộng đồng đã tạo nên một phép màu "phàm nhân" giữa lòng nhân gian.

Sự thành công bước đầu của các giải pháp 'phàm nhân' này đã củng cố niềm tin vào 'Nhân Đạo' và khả năng tự lực của con người, dần xóa bỏ sự phụ thuộc vào tiên đạo. Tinh thần đoàn kết và trí tuệ thực tiễn của dân làng sẽ là nền tảng cho sự phát triển của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, không chỉ trong nông nghiệp mà còn trong nhiều lĩnh vực khác. Vai trò của những người như Lão Nông và Tôn Đại Thúc, những người lãnh đạo cộng đồng bằng kinh nghiệm và ý chí, sẽ trở nên quan trọng hơn trong xã hội không tiên đạo, nơi sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không còn bị ràng buộc bởi những lý tưởng "thành tiên" hão huyền.

Ánh chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng lần này, màn đêm không còn đáng sợ. Những đốm lửa trại bập bùng, những tiếng nói cười xen lẫn mệt nhọc nhưng đầy lạc quan của dân làng vang vọng trong không khí, như những tín hiệu của một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu. Họ đã không cầu tiên, không ngửa trông thần, mà đã tự mình tạo nên ánh sáng cho số phận của mình. Đó là khởi đầu của trí tuệ phàm nhân, của một 'Nhân Đạo' vững vàng giữa cõi nhân gian vô thường.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free