Nhân gian bất tu tiên - Chương 1448: Đồng Lòng Vun Trồng: Sức Mạnh Từ Đất Và Người
Bình minh vừa hé rạng, những sợi nắng đầu tiên còn e ấp vương trên đỉnh núi, khẽ đánh thức Thôn Vân Sơn khỏi giấc ngủ sâu. Không khí se lạnh của buổi sớm còn vương mùi sương đêm và hương đất ẩm, hòa quyện với mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà tranh, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ. Tiếng gà gáy vang vọng, xé tan màn tĩnh mịch, nối tiếp là tiếng chó sủa giòn giã, tiếng trẻ con lách tách chạy nhảy trên con đường đất lầy lội sau trận mưa đêm qua. Khung cảnh ấy, trong mắt một kẻ phàm nhân bình thường, hẳn sẽ là một bức tranh đời thường, giản dị. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, luôn ẩn chứa một tầng suy tư khác, một sự thấu hiểu về những mạch ngầm đang chảy xiết dưới lớp vỏ bình yên ấy.
Dân làng, từ những lão nông lưng còng tóc bạc đến những thanh niên trai tráng, thậm chí cả những đứa trẻ vừa đủ sức vác cuốc nhỏ, đã tề tựu đông đủ trên những cánh đồng. Vẻ u ám, tuyệt vọng từng giăng mắc trên gương mặt họ trong những ngày cầu khấn thần linh vô vọng nay đã được thay thế bằng một sự hăng say lạ thường, một niềm tin mới mẻ, không còn trông chờ vào bất kỳ phép màu siêu nhiên nào. Tiếng cuốc, tiếng xẻng va vào đất đá lách cách, nhịp nhàng như một bản giao hưởng lao động, hòa cùng tiếng nói cười rôm rả, tiếng hò reo động viên nhau. Mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, chứa đựng biết bao hy vọng.
Kiệt, tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng ánh mắt tràn đầy sự quyết đoán và nhiệt huyết. Hắn không còn là thư sinh gầy gò, rụt rè ngày nào. Làn da hắn đã rám nắng hơn, trên tay đã xuất hiện những vết chai sạn nhỏ do cầm cuốc, cầm xẻng. Hắn đi lại thoăn thoắt giữa các thửa ruộng, đôi khi dừng lại, cúi người xuống để chỉ dẫn cặn kẽ cho từng nhóm người. Giọng hắn trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp cánh đồng: "Mọi người nhớ, rãnh này phải nông thôi, vừa đủ dẫn nước vào gốc cây, tránh làm trôi đất màu! Đất màu là sinh mệnh của chúng ta, mỗi tấc đất đều quý như vàng. Vun đất lên bờ, tạo thành luống nhỏ để giữ ẩm, đồng thời cũng giúp cây con có chỗ bám vững chắc hơn!"
Lão Nông, mái tóc bạc phơ được che dưới chiếc nón lá đã sờn cũ, gương mặt khắc khổ nay đã nở một nụ cười hiền hậu. Ông đứng cạnh Kiệt, ánh mắt dõi theo từng động tác của thanh niên, thỉnh thoảng lại gật gù tán thưởng. "Đúng vậy, kinh nghiệm của Kiệt tuy mới lạ, nhưng lại hợp với lẽ tự nhiên. Ta làm nông mấy chục năm nay, cứ nghĩ mình đã hiểu hết đất trời, ai ngờ... Cứ tin tưởng mà làm! Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, chăm sóc đất đai thì đất đai sẽ không phụ lòng chúng ta." Giọng ông tuy đã già yếu nhưng vẫn đầy sự tin tưởng, như một ngọn hải đăng củng cố niềm tin cho những con người đang lao động.
Tôn Đại Thúc, với chiếc nón rơm quen thuộc và bàn tay chai sạn, cũng không ngừng phụ giúp. Ông vác những bó cây giống, phân phát cho từng người, miệng luôn nở nụ cười rạng rỡ. "Chẳng cần tiên nhân phù hộ, chúng ta tự mình làm nên phép màu! Ai ngờ có ngày chúng ta lại tự tay làm được những điều này, không cần chờ đợi tiên nhân ban ơn giáng phúc. Bao đời nay, cha ông ta cứ nghĩ chỉ có cầu khấn mới mong có mùa màng bội thu, giờ mới biết, sức người mới là điều kỳ diệu nhất." Ông nói, vừa cười, vừa dùng tay áo quệt đi những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán.
Những người nông dân khác, dù mệt nhọc, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn. Một người đàn ông trung niên, vai trần, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, vừa dùng cuốc đào rãnh, vừa thở phì phò nói với người bên cạnh: "Trước đây, mỗi lần hạn hán hay mưa lũ, chúng ta chỉ biết ngửa mặt lên trời than khóc, hoặc đến miếu làng dâng hương cầu khấn. Cầu mãi, khấn mãi, có thấy ai xuống giúp đâu? Giờ thì khác rồi, chúng ta tự tay làm, nhìn thấy thành quả ngay trước mắt, cảm giác này... thật sự khác biệt!" Người bên cạnh gật đầu đồng tình, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng.
Tiếng cuốc xẻng vẫn đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ mà họ đã nắn dòng về. Những rãnh nước mới được đào, thoạt nhìn còn thô sơ, nhưng đã bắt đầu dẫn những dòng nước mát lành đến từng gốc lúa. Những cây thân thảo nhỏ bé, được dùng để che phủ mặt đất, giữ ẩm và ngăn xói mòn, được bàn tay khéo léo của những người phụ nữ và trẻ em cẩn thận vun trồng. Từng hạt giống, từng mầm non được đặt xuống đất với tất cả sự nâng niu, kỳ vọng. Họ không chỉ trồng cây, họ đang gieo mầm cho một tương lai, một niềm tin mới.
Mùi đất mới lật, mùi cỏ cây tươi mới, mùi mồ hôi và cả mùi hoa dại thơm mát từ rìa rừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự lao động hăng say, của tinh thần đoàn kết. Những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán, trên lưng áo của mỗi người nông dân, không còn là những giọt nước mắt tuyệt vọng, mà là những giọt nước của hy vọng, của sự sống, của niềm tin vào chính bản thân họ. Họ không còn là những con người nhỏ bé, yếu ớt trước thiên nhiên khắc nghiệt, mà đã trở thành những người kiến tạo, những người đang tự tay định đoạt vận mệnh của mình. Nụ cười không chỉ nở trên môi, mà còn lan tỏa trong ánh mắt, trong từng cử chỉ, trong từng lời động viên giữa họ với nhau. Tinh thần "một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống" của Lão Nông đã được những thế hệ sau này tiếp thu, nhưng không còn là sự cam chịu, mà là sự chủ động, sự tự hào. Họ đã học được cách lắng nghe đất, hiểu cây, và quan trọng hơn, đã học được cách tin tưởng vào nhau, vào sức mạnh của tập thể.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng vàng rực rỡ khắp không gian, Tạ Trần và Tiểu An đã dừng chân dưới một gốc cây cổ thụ lớn nằm ở rìa Rừng Thanh Phong. Cây cổ thụ này sừng sững giữa đất trời, tán lá rậm rạp như một chiếc ô khổng lồ, che mát cả một vùng đất rộng, và từ đây, họ có thể bao quát toàn cảnh Thôn Vân Sơn, như một bức tranh hùng vĩ được vẽ nên bởi chính bàn tay con người. Gió nhẹ lay động từng chiếc lá, tạo nên những tiếng xào xạc đều đặn, như lời thì thầm của đại ngàn. Tiếng chim hót líu lo không ngớt, tiếng côn trùng kêu vo ve, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ sâu trong rừng, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thanh khiết bao trùm lấy không gian, mang đến cảm giác trong lành, yên bình đến lạ thường.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới tán cây, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, an nhiên như thường lệ. Hắn ngồi tựa lưng vào gốc cây, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, nhìn chăm chú vào những cánh đồng phía xa. Ánh nắng ban trưa rọi xuống, khiến những cánh đồng đang được cải tạo lấp lánh những giọt mồ hôi của người nông dân, của hy vọng. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn của hắn gần như hòa vào màu xanh xám của thân cây cổ thụ. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người đọc đang nghiền ngẫm một cuốn sách cổ, tìm kiếm những tầng ý nghĩa sâu xa. Trong đôi mắt ấy, dường như không chỉ có cảnh vật trước mắt, mà còn có cả dòng chảy của thời gian, của nhân quả, của sự chuyển mình của một kỷ nguyên.
Tiểu An, với đôi mắt to tròn lanh lợi và chiếc áo vải thô cũ, ngồi cạnh Tạ Trần, cũng hướng ánh nhìn về phía Thôn Vân Sơn. Con bé khẽ lay tay áo Tạ Trần, giọng nói trong trẻo, đầy vẻ hiếu kỳ: "Tiên sinh, mọi người làm việc hăng say quá! Cánh đồng sắp xanh trở lại rồi! Nhìn xem, những luống đất thẳng tắp, những rãnh nước chảy đều đặn, thật là đẹp mắt!" Con bé chỉ tay về phía những người nông dân đang miệt mài lao động, ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng qua, không làm xao động vẻ tĩnh tại của hắn. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của Tiểu An, ánh mắt vẫn không rời cánh đồng. "Đúng vậy, Tiểu An. Con người, khi đồng lòng, sức mạnh của họ có thể cải biến cả đất trời. Đó không phải là phép thuật, không phải là thần thông quảng đại, mà là trí tuệ và sự kiên trì, là lòng tin vào chính bản thân mình." Giọng hắn trầm ấm, vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng, mang theo một chút triết lý sâu xa. "Con người đã từng lầm tưởng rằng chỉ có tiên nhân mới có thể ban phát sự sống, điều khiển thiên nhiên. Nhưng con xem, những gì chúng ta đang chứng kiến, chẳng phải chính là phép màu do phàm nhân tự tay tạo nên đó sao?"
Hắn ngưng lại một chút, đôi mắt khẽ nheo lại, như đang nhìn xuyên thấu vào bản chất của vạn vật. "Sự bình thường, đôi khi, lại là sức mạnh vĩ đại nhất. Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không bị quyền năng làm cho 'mất người', đó mới là điều đáng quý. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, đó là một nghịch lý, nhưng cũng chính là cơ hội để con người tìm lại chính mình, tìm lại giá trị của sự 'sống' một cách trọn vẹn nhất."
Trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ miên man chảy. Hắn đã từng được tiên môn danh tiếng chọn trúng, nhưng đã chủ động từ bỏ con đường tu đạo. Không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Hắn trọng chữ "sống", một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Khả năng đặc biệt của hắn nằm ở sự nhạy cảm với "nhân quả," không phải phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Và giờ đây, hắn đang chứng kiến một kết quả nhân quả mà hắn đã gieo mầm từ rất lâu: sự trỗi dậy của Nhân Đạo.
Hắn nhớ lại những lời hắn từng nói với Tiểu An, những câu chuyện hắn kể trong quán sách nhỏ, những gợi ý khéo léo hắn đã truyền đạt. Hắn không trực tiếp ra tay, không dùng bất kỳ phép thuật nào, nhưng những hạt mầm tri thức, những ý tưởng về sự tự lực, về việc tìm hiểu quy luật tự nhiên, đã được hắn gieo vào tâm trí những con người như Kiệt, Lão Nông, Tôn Đại Thúc. Và giờ đây, những hạt mầm ấy đã nảy nở, đâm chồi, và đang dần biến thành những hành động cụ thể, những thành quả rõ ràng.
"Thưa tiên sinh," Tiểu An lại hỏi, "vậy là, chúng ta không cần tiên nhân nữa sao? Không cần những phép thuật bay lượn trên trời, những thần thông biến hóa sao?"
Tạ Trần nhìn con bé, ánh mắt trìu mến. "Không phải là không cần, Tiểu An, mà là chúng ta đã tìm thấy một con đường khác, một con đường mà chúng ta có thể tự mình bước đi, không cần dựa dẫm vào ai. Phép thuật và thần thông có thể mang lại sức mạnh, nhưng đôi khi, chúng cũng mang theo cái giá phải trả. Cái giá của việc đánh mất nhân tính, đánh mất ký ức, đánh mất chính bản thân mình. Con người có thể tự tạo ra phép màu của riêng mình, bằng trí tuệ, bằng lao động, bằng tình yêu thương. Đó là thứ phép màu bền vững hơn, ý nghĩa hơn."
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lành lướt qua mặt. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những đại tông môn đang tranh giành cơ duyên cuối cùng để "vá trời", cứu vãn Thiên Đạo, lại hiện lên. Họ khao khát thành tiên, khao khát quyền năng, nhưng liệu họ có hiểu được rằng, thứ mà họ đang cố gắng níu giữ, có thể đã không còn là điều mà Nhân Gian này thực sự cần? Có thể, sự sụp đổ của Thiên Đạo, sự biến mất của tiên môn, lại chính là sự khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người được sống đúng với bản chất của mình, không còn bị những lý tưởng "thành tiên" hão huyền ràng buộc.
Tạ Trần thở dài một tiếng thật nhẹ. Hắn không muốn thành tiên, chỉ muốn sống một đời bình thường. Và hắn đang thấy, chính cái "bình thường" ấy, lại đang dần trở thành một điều vĩ đại, một nền móng cho tương lai của Nhân Gian. Sự thành công của phương pháp của Kiệt tại Thôn Vân Sơn, không chỉ là một giải pháp nông nghiệp đơn thuần, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho khả năng tự lực, sáng tạo của phàm nhân. Nó sẽ lan truyền, sẽ thu hút sự chú ý của các làng khác, khuyến khích sự trao đổi kiến thức và kinh nghiệm. Tầm quan trọng của trí tuệ thực tiễn và sự đổi mới trong việc ứng dụng khoa học tự nhiên sẽ ngày càng được đề cao trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo'. Và đó, chính là điều mà Tạ Trần luôn mong đợi.
***
Khi vầng thái dương đã mệt mỏi, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, thả những tia nắng cuối cùng lên những cánh đồng, dân làng Thôn Vân Sơn mới dần thu dọn công cụ, tập trung lại sau một ngày lao động vất vả. Khí trời đã dịu mát hơn, làn gió thoảng qua mang theo hơi nước mát lành từ những con kênh vừa được đào. Dù mồ hôi còn nhễ nhại, thấm đẫm lưng áo, nhưng trên mỗi gương mặt, từ già đến trẻ, đều ánh lên một nụ cười mãn nguyện, một niềm vui sảng khoái sau khi hoàn thành công việc. Tiếng chim chóc ríu rít tìm về tổ, tiếng gà mẹ gọi con, tiếng trẻ con nô đùa trong sân nhà, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, ấm áp.
Họ cùng nhau ngồi quây quần bên những chiếc chiếu trải trên nền đất sạch, chia sẻ những bữa cơm chiều đơn giản nhưng đầy ắp tình người. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó, mùi thức ăn dân dã như cơm gạo lứt, canh rau rừng, cá nướng thơm lừng, lan tỏa trong không gian, đánh thức những chiếc bụng đói sau một ngày làm việc cật lực. Tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng nói cười rôm rả, tiếng kể chuyện về những thành quả nhỏ bé nhìn thấy được trên cánh đồng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí gia đình ấm cúng, hạnh phúc.
"Nhìn xem, cây con đã tươi tốt hơn hẳn rồi!" Một người nông dân, gương mặt rám nắng, vừa nhai miếng cá nướng, vừa chỉ tay về phía cánh đồng đang dần chìm vào bóng tối. "Những chiếc lá xanh mướt, không còn héo úa như trước nữa. Đúng là phương pháp của Kiệt hiệu nghiệm thật!" Ánh mắt hắn lấp lánh niềm tự hào, như thể chính hắn đã phát minh ra điều kỳ diệu đó.
Người nông dân ngồi cạnh, vừa nếm thử món canh rau rừng, vừa gật gù đồng tình. "Không chỉ phương pháp, mà còn nhờ chúng ta đồng lòng. Một người không thể làm nên trò trống gì, nhưng cả làng thì làm được! Nhớ ngày trước, chỉ vì tranh chấp vài sào đất mà anh em làng xóm còn cãi vã, giờ thì khác rồi. Cùng nhau đào kênh, cùng nhau vun đất, cùng nhau trồng cây... Cái khó khăn này lại khiến chúng ta xích lại gần nhau hơn." Giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự suy ngẫm sâu sắc.
Kiệt, ngồi giữa những người nông dân, không còn vẻ ngượng ngùng như những ngày đầu. Hắn lắng nghe những lời tán dương, nhưng ánh mắt vẫn khiêm tốn, suy tư. "Đây chỉ là khởi đầu thôi, thưa bà con. Chúng ta còn phải tiếp tục quan sát, học hỏi thêm từ đất trời để tìm ra cách tốt nhất cho mùa màng. Đất đai có những bí mật riêng, thời tiết có những biến đổi khó lường. Chúng ta không thể chủ quan." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự quyết tâm. "Chúng ta đã học được cách lắng nghe đất, nhưng chưa phải là tất cả. Chúng ta phải luôn đổi mới, luôn tìm tòi, không ngừng học hỏi từ thiên nhiên."
Lão Nông và Tôn Đại Thúc ngồi cạnh Kiệt, ánh mắt nhìn hắn đầy vẻ tự hào. Họ biết, thế hệ trẻ này, với trí tuệ và sự kiên trì của mình, sẽ tiếp tục mang đến những điều kỳ diệu cho Thôn Vân Sơn, và có thể là cho cả Nhân Gian này. Niềm tin vào phương pháp của Kiệt, và vào chính sức lao động của họ, đã củng cố vững chắc trong lòng mỗi người. Họ không còn trông chờ vào những phép màu từ trời ban, mà đã tin vào phép màu do chính đôi tay, khối óc và tinh thần đoàn kết của họ tạo nên.
Trên những mảnh đất được cải tạo, dưới ánh trăng non vừa ló dạng, những mầm sống đang vươn lên mạnh mẽ. Những luống cây chắn gió đã đứng vững, những rãnh nước đã dẫn dòng, mang theo sự sống đến từng gốc rạ. Đó không chỉ là sự hồi sinh của mùa màng, mà còn là sự hồi sinh của niềm tin, của hy vọng, của một kỷ nguyên mà con người tự mình làm chủ vận mệnh.
Họ đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất, khi những hoài nghi và mệt mỏi từng thoáng qua trong lòng một số dân làng đã bị xua tan bởi những thành quả đầu tiên. Những khó khăn nhỏ trong quá trình triển khai, như sạt lở kênh hay hỏng công cụ, cũng đã được giải quyết bằng sự sáng tạo và hợp tác tập thể. Mỗi vấn đề phát sinh lại là một bài học, một cơ hội để họ cùng nhau tìm ra giải pháp tốt hơn, củng cố thêm tinh thần đoàn kết.
Khi đêm buông xuống, và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, Thôn Vân Sơn chìm vào một giấc ngủ sâu. Nhưng trong lòng mỗi người dân, một ngọn lửa hy vọng vẫn âm ỉ cháy. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng họ không còn đơn độc. Họ có nhau, có trí tuệ, có sức lao động, và trên hết, họ có niềm tin vào chính bản thân mình. Sự phát triển của tinh thần đoàn kết và tự lực sẽ là nền tảng cho sự hình thành các cộng đồng phàm nhân vững mạnh, có khả năng tự giải quyết các vấn đề mà không phụ thuộc vào tiên đạo.
Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không còn bị ràng buộc bởi những lý tưởng "thành tiên" hão huyền. Thôn Vân Sơn, chỉ là một chấm nhỏ giữa Nhân Gian rộng lớn, nhưng tại nơi đây, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, từng chút một, bằng chính sức mạnh và ý chí của phàm nhân.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.