Nhân gian bất tu tiên - Chương 1469: Hạt Giống Nảy Mầm: Thôn Vân Sơn Đón Tri Thức Mới
Bóng chiều tà đã ngả dài trên những ngọn tre xanh mướt nơi rìa Thôn Vân Sơn, dệt nên một tấm lụa vàng óng ả trên những mái nhà tranh vách đất. Đoàn người của Mai Nương, sau chuyến hành trình dài xuyên qua Rừng Thanh Phong, đã chọn một khoảng đất bằng phẳng, khuất sau những tàng cây cổ thụ để dựng tạm nơi nghỉ chân. Khói bếp từ trong làng lãng đãng bay lên, mang theo mùi cơm chiều ấm áp, mùi củi khô cháy dở, quyện lẫn với hương đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi cỏ dại nồng nồng, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng. Tiếng suối róc rách chảy qua những ghềnh đá, tiếng gà gáy xa xa, và cả những âm thanh líu lo không ngớt của chim chóc hòa quyện, như một bản giao hưởng dịu êm của nhân gian.
Mai Nương khẽ thở ra một hơi dài, ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi đang thoăn thoắt dựng lều, nhóm lửa. Trong cái vẻ thanh tú nhưng ẩn chứa sự kiên nghị của nàng, giờ đây lại đong đầy một nỗi lo lắng thầm kín. Nàng biết, sứ mệnh này không hề đơn giản. "Chúng ta đã đến nơi rồi," nàng khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng vẫn ẩn chứa chút căng thẳng. Nàng đưa mắt nhìn về phía những ánh đèn dầu le lói bắt đầu thắp lên trong làng, nơi những con người xa lạ đang sinh sống. "Tiên sinh đã dặn, 'lắng nghe nhiều hơn nói', 'quan sát nhiều hơn phán xét'. Chúng ta không đến đây để thay đổi, mà để chia sẻ. Để gieo những hạt giống, và đợi chúng tự mình nảy mầm."
Lý Thanh, đang sắp xếp những cuộn sách cẩn thận vào một góc lều, ngẩng đầu lên. Đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết của một học giả trẻ thoáng hiện lên nét băn khoăn. "Nhưng nếu họ không muốn nghe, không muốn thấy những điều mới mẻ thì sao, Mai Nương tỷ tỷ? Nỗi e dè, sự cố hữu của phàm nhân đôi khi còn vững chắc hơn cả tường thành của tiên nhân." Hắn hiểu rằng tri thức, dẫu quý giá đến mấy, cũng phải được đón nhận bằng một tâm hồn rộng mở. Nếu không, nó sẽ chỉ là những con chữ vô tri, những lý thuyết khô khan.
Triệu Sơn, với thân hình cường tráng nhưng không thô kệch, đang thử lại độ sắc bén của chiếc lưỡi cày cải tiến mà hắn mang theo. Hắn cười hiền, để lộ hàm răng trắng bóng. "Cứ để nông cụ của ta nói chuyện trước đã. Ai mà không muốn vụ mùa bội thu hơn, sức lao động được giảm bớt? Cái bụng đói sẽ mở lối cho cái đầu tò mò, Mai Nương à." Lời nói của hắn tuy chất phác, nhưng lại ẩn chứa một sự thực tế sâu sắc. Trong thế giới phàm trần này, những lợi ích cụ thể, nhãn tiền thường là cánh cửa đầu tiên để tiếp cận lòng người.
Mai Nương gật đầu, ánh mắt nàng dừng lại trên Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé, sau một ngày dài di chuyển, đã thiếp đi tự lúc nào, vùi đầu vào một đống cỏ khô êm ái, trên tay vẫn ôm chặt một cuốn sách mỏng về những câu chuyện ngụ ngôn. Nàng khẽ mỉm cười, cái vẻ ngây thơ của Tiểu An đôi khi lại là liều thuốc xoa dịu những căng thẳng trong lòng nàng. Nàng th���m nghĩ về Tạ Trần, về cái cách tiên sinh luôn tin tưởng vào sức mạnh của sự chân thành và lòng nhân ái, tin tưởng vào sự tự thức tỉnh của mỗi con người. Sứ mệnh của họ, không phải là rao giảng một giáo điều, mà là khơi gợi, là dẫn lối. Đây là "Vô Vi Chi Đạo" mà Tạ Trần đã dày công vun đắp – không cưỡng cầu, không áp đặt, mà để vạn vật tự nhiên vận hành, tự nhiên khai mở.
Nàng đứng dậy, bước đến bên mép rừng, nhìn xuống Thôn Vân Sơn đang chìm dần vào bóng tối. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng sau đỉnh núi, rải một vệt sáng bạc lên những mái nhà, những con đường đất. Không khí se lạnh dần bao trùm, mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của vùng núi. Sự tĩnh lặng của đêm tối làm nổi bật lên những âm thanh nhỏ nhặt của sự sống: tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió. Nàng cảm nhận được sự bi tráng của một kỷ nguyên đang dần lụi tàn, nơi linh khí mỏng manh đến mức người tu hành phải đối mặt với nguy cơ "mất người". Nhưng trong sự lụi tàn ấy, nàng cũng nhìn thấy những mầm sống mới, những hy vọng nhỏ nhoi, được gieo từ những chuyến đi giản dị như của họ.
"Hãy nhớ," Mai Nương nói khẽ, quay lại nhìn những thành viên còn lại, giọng nói của nàng giờ đây đã trở nên kiên định hơn, "chúng ta mang theo những hạt giống, nhưng không phải là người quyết định chúng sẽ nảy mầm ra sao, hay liệu chúng có nảy mầm hay không. Chúng ta chỉ là những người làm vườn, cần mẫn vun trồng, tưới tắm bằng sự chân thành." Nàng đưa mắt quét qua từng thành viên, từ Lý Thanh trầm tư, Triệu Sơn thực tế, cho đến các Nghệ nhân địa phương với đôi tay tài hoa, hay các Học giả trẻ đầy nhiệt huyết. Trong ánh mắt của nàng, họ thấy một sự tin tưởng tuyệt đối, không chỉ vào sứ mệnh, mà còn vào chính bản thân họ. Họ biết, đây là một khởi đầu, một bước chân nhỏ trong hành trình kiến tạo Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi giá trị con người và cuộc sống bình thường được đặt lên trên hết, không cần đến sự bất tử hay quyền năng. Đêm xuống sâu hơn, mang theo hơi sương lạnh, nhưng trong lòng những người trẻ tuổi ấy, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm vẫn bùng cháy mãnh liệt, sưởi ấm cả một góc rừng.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi khắp Thôn Vân Sơn, xua tan màn sương sớm còn vương trên những mái nhà và cành cây, đoàn người của Mai Nương đã sẵn sàng để tiến vào làng. Trời trong xanh không một gợn mây, gió nhẹ hiu hiu, mang theo hương thơm của hoa dại và sự tươi mới của đất trời. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách nghe rõ hơn bao giờ hết, và tiếng trẻ con cười đùa từ xa vọng lại, tạo nên một bức tranh sống động về sự an bình.
Mai Nương dẫn đầu, bước đi chậm rãi nhưng đầy tự tin. Nàng mặc bộ y phục vải bố giản dị, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, toát lên vẻ thanh lịch và khiêm nhường. Trên môi nàng là một nụ cười hiền hậu, ánh mắt lại thăm dò từng chi tiết của ngôi làng, từng gương mặt người dân đang xuất hiện. Nàng cảm nhận được những cái nhìn đổ dồn về phía họ, những ánh mắt vừa tò mò, vừa hoài nghi, và đôi khi là cả sự cảnh giác. Trong thế giới Thập Phương Nhân Gian này, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nhưng sự khác biệt vẫn hiện hữu rõ ràng, sự xuất hiện của những người lạ, đặc biệt là những người không mang theo vẻ phàm tục của dân buôn hay vẻ quyền năng của tu sĩ, luôn là một ẩn số, một mối lo ngại tiềm ẩn.
"Chào các vị, chúng tôi là những lữ khách đến từ Thị Trấn An Bình," Mai Nương cất tiếng, giọng nói của nàng trong trẻo và ấm áp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi sáng. Nàng khẽ cúi chào, một cử chỉ tôn trọng mà Tạ Trần luôn dạy dỗ. "Chúng tôi muốn giao lưu học hỏi và sẻ chia đôi điều với bà con Thôn Vân Sơn. Nếu có điều gì bất tiện, mong các vị lượng thứ."
Những người dân làng dừng lại công việc thường ngày, tập trung ở khoảng sân chung. Một lão nông với da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đầy cảnh giác, đứng khoanh tay nhìn họ. Ông chính là Lão Nông mà đoàn đã được nghe kể. Ông đội một chiếc nón lá đã bạc màu vì nắng mưa, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can Mai Nương. "Lữ khách lạ mặt... các người đến đây làm gì?" Lão Nông cất giọng khàn khàn, từng tiếng như được nén từ tận đáy lòng. "Làng chúng tôi có gì đáng giá đâu, chỉ có đất cằn, người nghèo. Các người không phải tiên nhân, cũng chẳng phải thương nhân, vậy đến đây vì lẽ gì?"
Đứng cạnh Lão Nông là một người đàn ông gầy gò, đeo một cặp kính đã ố vàng, tay cầm một cây thước gỗ đã nhẵn bóng. Đây chính là Thầy Giáo Làng, người có tiếng nói và tri thức trong thôn. Ánh mắt ông tuy có vẻ nghiêm khắc, nhưng lại ẩn chứa sự tò mò của một người ham học hỏi. Ông nhìn vào những cuộn sách mà Lý Thanh đang ôm trong lòng, rồi lại nhìn những nông cụ lạ mắt mà Triệu Sơn đang vác trên vai. "Các người mang theo sách vở? Là đạo lý gì đây? Hay là những kinh điển của tiên môn, những lời dụ dỗ của thế lực ngoại lai?" Giọng ông vang lên, chứa đựng sự cảnh giác cao độ.
Lý Thanh bước lên một bước, định giải thích, nhưng Mai Nương khẽ lắc đầu. Nàng mỉm cười trấn an. "Thưa các vị, chúng tôi mang theo những câu chuyện, những kỹ thuật nhỏ nhặt có thể hữu ích, và cả những sản phẩm thủ công tinh xảo, được làm ra bằng đôi tay của phàm nhân. Không có gì cao siêu, chỉ là những điều gần gũi với cuộc sống hàng ngày."
Trong lúc Mai Nương đang trò chuyện, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, đã len lỏi qua đám đông trẻ con đang đứng nép mình sau lưng người lớn. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, thân hình gầy gò, nhưng lại nhanh nhẹn vô cùng. Cậu bé đến gần một nhóm dân làng đang đứng xem, và với vẻ ngây thơ, chìa ra những cuốn sách mỏng mà cậu mang theo. "Chào các bác, các cô! Đây là những cuốn sách về cách trồng rau, nuôi gà đơn giản lắm ạ. Tiên sinh Tạ Trần bảo, ai đọc cũng hiểu được hết!"
Một Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, khẽ chống gậy, cất giọng oang oang. "Thằng nhóc con, sách vở của các ngươi có làm ra cơm ăn áo mặc được không? Hay chỉ là những lời hão huyền như các đạo sĩ tu tiên trên núi?" Bà vốn nổi tiếng là người khó tính trong làng, và lời nói của bà lập tức thu hút sự chú ý.
Thư Đồng Tiểu An không chút sợ hãi, cậu bé cười tươi. "Dạ, những cuốn sách này không trực tiếp làm ra cơm, nhưng chúng có thể giúp các bác, các cô biết cách làm ra nhiều cơm hơn, nhiều rau hơn, để cuộc sống ấm no hơn ạ!" Cậu bé hồn nhiên trả lời, rồi tiếp tục phát những cuốn sách cho những người dân tò mò nhưng vẫn còn dè dặt.
Lý Thanh và Triệu Sơn cũng bắt đầu hành động. Lý Thanh nhẹ nhàng bày ra một vài nông cụ cải tiến nhỏ gọn, như một chiếc cày tay được thiết kế lại cho nhẹ hơn, hay một dụng cụ gieo hạt đơn giản. Triệu Sơn thì chậm rãi lấy ra một vài sản phẩm thủ công tinh xảo – một chiếc bình gốm với hoa văn tinh tế, một mảnh vải dệt với màu sắc rực rỡ và chất liệu mềm mại, khác hẳn với những món đồ thô sơ của người dân. Những vật phẩm này, tự thân chúng đã là lời giới thiệu rõ ràng nhất về giá trị mà đoàn mang đến.
Thầy Giáo Làng nhìn chăm chú vào chiếc cày tay của Triệu Sơn, đôi mắt nheo lại sau lớp kính. "Những thứ này... có gì khác biệt so với nông cụ của chúng tôi?" Ánh mắt ông vẫn đầy nghi ngờ, nhưng đã có chút tò mò len lỏi.
Mai Nương khẽ mỉm cười. "Thưa thầy, chúng tôi đến đây không phải để phủ nhận những giá trị của các vị, mà chỉ mong có thể cùng nhau học hỏi, cùng nhau tiến bộ. Những thứ này, tự nó sẽ chứng minh giá trị của mình." Nàng tin rằng, sự chân thành, sự hữu ích sẽ dần dần phá vỡ bức tường nghi kỵ. Trong khoảnh khắc ấy, sự xung đột giữa tri thức truyền thống và những tri thức 'mới' mà đoàn mang tới không hề bùng nổ thành lời, mà hiện hữu trong ánh mắt dò xét của người dân, trong sự dè dặt của họ, và trong cả nỗi lo lắng thầm kín của Mai Nương về việc làm sao để những hạt giống này có thể nảy mầm trên mảnh đất này.
***
Buổi sáng trôi qua thật nhanh. Ánh nắng dịu dàng của Thôn Vân Sơn, tuy không gay gắt nhưng lại đủ sức sưởi ấm vạn vật, bao trùm lên những hoạt động sôi nổi đang diễn ra ở góc làng, gần những thửa ruộng xanh mướt và sân phơi thóc rộng lớn. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây hòa quyện với mùi gỗ mới của những nông cụ, tạo nên một hương vị đặc trưng của lao động và sự sống. Tiếng gió nhẹ lướt qua những ngọn lúa, xào xạc như lời thì thầm của đất trời.
Triệu Sơn, với dáng người cường tráng nhưng cử chỉ lại vô cùng khéo léo, đã cùng một vài dân làng xuống thử nghiệm chiếc cày cải tiến của mình. Ban đầu, Lão Nông và những người khác vẫn còn đứng khoanh tay, đôi mắt dò xét, đầy vẻ nghi ngờ. Họ đã quen với những chiếc cày nặng nề, thô sơ, đòi hỏi sức lực của cả một con trâu khỏe mạnh và một người đàn ông dạn dày sương gió. Nhưng khi Triệu Sơn dễ dàng điều khiển chiếc cày, lưỡi cày xới sâu vào lòng đất, lật lên những luống đất tơi xốp một cách nhẹ nhàng hơn hẳn, sự nghi ngờ dần nhường chỗ cho sự ngạc nhiên.
"Cái này... thật sự không tốn sức như vậy sao?" Một dân làng trẻ tuổi, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt sáng lên vì kinh ngạc, không kìm được hỏi. Hắn bước đến, chạm vào cán cày, rồi theo lời Triệu Sơn, thử sức mình. Chỉ sau vài đường cày, mồ hôi hắn đã lấm tấm trên trán, nhưng vẻ mặt lại đầy phấn khích. "Đúng là nhanh hơn thật! Và đất cũng tơi xốp hơn nhiều! Không cần phải vất vả như trước nữa!"
Triệu Sơn cười hiền, nụ cười chất phác của một người lao động. "Dùng cái này, đất sẽ tơi x��p hơn, không tốn sức mà cây cối cũng phát triển tốt. Quan trọng là biết cách sử dụng lực, và điều chỉnh lưỡi cày cho phù hợp với từng loại đất." Hắn kiên nhẫn hướng dẫn từng người một, giải thích những nguyên lý đơn giản đằng sau thiết kế cải tiến. Tiếng nói chuyện rôm rả dần thay thế những lời thì thầm nghi ngại ban đầu. Cảm giác tơi xốp của đất khi dùng nông cụ mới, sự dễ dàng trong từng động tác, đã thuyết phục họ hơn bất kỳ lời lẽ nào.
Không xa đó, Lý Thanh và các học giả trẻ khác đang tập hợp một nhóm người lớn tuổi trong làng, kể cả Thầy Giáo Làng và Tiểu Lão Bà, để chia sẻ kiến thức về canh tác và y thuật. Lý Thanh, với phong thái điềm đạm và giọng nói rõ ràng, đang giải thích về phương pháp luân canh cây trồng, về tầm quan trọng của việc để đất nghỉ ngơi, và cách ủ phân hữu cơ từ rơm rạ, tro bếp và phân gia súc.
"Đây là cách ủ phân hữu cơ, vừa tốt cho đất, vừa không tốn kém, lại giúp cây trồng khỏe mạnh, ít sâu bệnh hơn." Lý Thanh nói, tay chỉ vào một đống rơm khô và lá cây mục mà hắn đã chuẩn bị từ trước. Hắn giải thích tỉ mỉ từng bước, từ việc chọn nguyên liệu, cách xếp lớp, đến việc tưới nước và đảo trộn.
Thầy Giáo Làng, ban đầu vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, giờ đây đã chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù. "Những kiến thức này... tuy giản dị nhưng lại vô cùng thiết thực! Chúng tôi vẫn thường đốt bỏ rơm rạ sau mùa gặt, nào ngờ lại có thể biến chúng thành thứ quý giá đến vậy!" Ông khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt đầy suy tư.
Tiểu Lão Bà, với cây gậy trong tay, cũng không còn oang oang như ban nãy. Bà ngồi lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào những chiếc lá khô, như muốn cảm nhận sự sống tiềm tàng bên trong. "Vậy ra, không cần những phép thuật của tiên nhân, mà chỉ cần biết cách, thì đất đai cũng có thể trù phú hơn sao?" Giọng bà đã bớt đi sự gay gắt, thay vào đó là một chút tò mò, một chút hy vọng.
Cùng lúc đó, Nghệ nhân địa phương của đoàn, với đôi tay khéo léo và ánh mắt tinh anh, đang hướng dẫn một nhóm phụ nữ trong làng cách dệt vải với những hoa văn mới, cách pha màu tự nhiên từ cây cỏ để tạo nên những sắc màu rực rỡ hơn, bền màu hơn. Những mảnh vải tinh xảo, mềm mại của họ đã thu hút sự chú ý của mọi người. Những người phụ nữ trong làng, với đôi tay chai sạn vì công việc đồng áng, giờ đây lại chăm chú học hỏi từng đường kim mũi chỉ, từng cách dệt mới. Họ chợt nhận ra rằng, vẻ đẹp không chỉ nằm ở những thứ xa xỉ, mà còn nằm ở sự tinh tế và sáng tạo trong từng sản phẩm thủ công.
Thư Đồng Tiểu An, với bản tính hiếu động và hiếu kỳ, không ngừng chạy nhảy giữa các nhóm người. Cậu bé mang nước cho những người đang làm việc trên đồng, giúp Lý Thanh sắp xếp sách vở, và đặc biệt là chơi đùa với đám trẻ con trong làng. Cậu bé kể cho chúng nghe những câu chuyện ngụ ngôn thú vị từ Thị Trấn An Bình, những câu chuyện về tình bạn, về lòng dũng cảm, về sự sẻ chia mà Tạ Trần đã dạy. Những đứa trẻ, ban đầu còn rụt rè, giờ đây đã vây quanh Tiểu An, đôi mắt chúng mở to, đầy vẻ thích thú. Chúng cười vang, tiếng cười trong trẻo như tiếng suối, xua tan đi không khí dè dặt ban đầu. Tiểu An, bằng sự ngây thơ của mình, đã trở thành một cầu nối quan trọng, một hạt giống đầu tiên được gieo vào mảnh đất tâm hồn non trẻ của Thôn Vân Sơn.
Cả ngày hôm đó, Thôn Vân Sơn như bừng tỉnh. Từ những luống đất tơi xốp dưới bàn tay Triệu Sơn, đến những kiến thức mới mẻ về canh tác của Lý Thanh, hay những mảnh vải rực rỡ của Nghệ nhân, tất cả đều đang dần dần phá vỡ bức tường hoài nghi. Những nụ cười bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, những câu hỏi tò mò thay thế những ánh mắt dò xét. Những hạt giống tri thức và văn hóa, bằng sự hữu ích và chân thành của mình, đã bắt đầu nảy mầm trong lòng người dân Thôn Vân Sơn.
***
Khi ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Thôn Vân Sơn lại được thắp sáng bởi ánh lửa trại bập bùng ở khoảng sân chung. Trời trong vắt, gió mát dịu, và trên cao, vầng trăng sáng vằng vặc như một chiếc đĩa bạc, rải ánh sáng huyền ảo xuống khắp thôn làng. Mùi khói bếp, mùi thức ăn giản dị quyện lẫn với mùi gỗ cháy từ đống lửa, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường. Tiếng lửa reo tí tách, tiếng nói chuyện rôm rả, và cả tiếng cười vang đã thay thế hoàn toàn sự tĩnh lặng và dè dặt của buổi sáng.
Đoàn người của Mai Nương và dân làng Thôn Vân Sơn cùng quây quần bên đống lửa, chia sẻ bữa ăn đạm bạc nhưng đầy ắp tình người. Những món ăn tuy đơn giản, nhưng được trao đi với sự chân thành và đón nhận với lòng biết ơn. Mai Nương ngồi giữa, nàng mỉm cười nhẹ nhàng nhìn những gương mặt đã không còn vẻ cảnh giác, thay vào đó là sự cởi mở và thân thiện. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ ngọn lửa, và hơn thế nữa, hơi ấm từ những trái tim đang dần xích lại gần nhau.
"Ở An Bình, chúng tôi tin rằng, hạnh phúc không phải là có được nhiều thứ, mà là biết đủ, là sống trọn vẹn với những gì mình có, và trao đi sự tử tế," Mai Nương cất tiếng, giọng nói nàng trầm ấm, như một dòng suối mát lành len lỏi vào lòng người. Nàng kể những câu chuyện về cuộc sống bình yên ở Thị Trấn An Bình, nơi con người sống chan hòa với nhau, không tranh giành quyền lực hay theo đuổi sự bất tử hão huyền. Nàng khéo léo lồng ghép triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần đã dạy, không bằng những lời lẽ cao siêu, mà qua những ví dụ cụ thể về sự tự lực, lòng nhân ái, và sự hòa hợp với tự nhiên. "Chúng tôi tin rằng, mỗi người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong chính những điều giản dị nhất. Không cần phải thành tiên, không cần phải có sức mạnh phi thường, chỉ cần sống một đời trọn vẹn, giữ trọn nhân tính của mình."
Lão Nông, với khuôn mặt giờ đây đã giãn ra, đôi mắt không còn vẻ khắc khổ mà thay vào đó là sự trầm tư, khẽ gật đầu. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc. "Nghe cô nói, tôi lại nhớ lời cổ nhân: 'Người sống an nhiên, vạn vật an hòa'. Phải chăng, cái đạo lý mà các cô nói, chính là cái đạo lý mà chúng tôi đã đánh mất từ lâu, khi cứ mãi chạy theo những lời hứa hẹn hão huyền của tiên giới?" Ông nói, giọng đầy suy tư, như tự vấn bản thân.
Thầy Giáo Làng, tay vẫn giữ chiếc thước gỗ, giờ đây đã đặt nó xuống. Ông nhìn Mai Nương với ánh mắt đầy trân trọng. "Vậy ra, cái 'đạo' mà các cô nói, là đạo làm người vậy. Không phải là những kinh điển cao xa, không phải là những phép tắc hà khắc, mà là cái đạo lý căn bản nhất, cái gốc rễ của nhân gian." Ông đã dần bị thuyết phục bởi sự chân thành và những giá trị mà đoàn mang đến, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Thư Đồng Tiểu An, đang say sưa ăn một miếng bánh nướng, nghe thấy thế liền ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo. "Dạ, tiên sinh Tạ Trần thường nói, mỗi người đều là một hạt giống, chỉ cần được gieo đúng đất, sẽ tự mình nảy mầm và trổ bông. Không cần ai phải ép buộc hay định đoạt, chỉ cần có đủ ánh sáng và nước, đủ lòng tốt và sự chân thành." Lời nói ngây thơ của cậu bé, nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, khiến mọi người đều phải suy ngẫm.
Mọi người cùng ăn uống, trò chuyện. Dân làng, sau một ngày tiếp xúc, đã hoàn toàn cởi mở. Họ kể những câu chuyện về cuộc sống của mình, về những khó khăn, những niềm vui giản dị. Họ hát những bài ca truyền thống, những giai điệu mộc mạc nhưng đầy cảm xúc, ca ngợi núi rừng, ruộng đồng, ca ngợi tình yêu và cuộc sống. Đoàn người của Mai Nương cũng đáp lại bằng những giai điệu mới mẻ từ Thị Trấn An Bình, những bài hát về sự đoàn kết, về hy vọng, về một tương lai tươi sáng không cần đến tiên nhân. Tiếng cười vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng gió và tiếng lửa, tạo nên một bản giao hưởng tuyệt đẹp của nhân gian.
Mai Nương nhìn quanh, lòng nàng tràn ngập một cảm giác ấm áp và bình yên. Nàng thấy Lý Thanh đang say sưa trò chuyện với Thầy Giáo Làng về những cuốn sách, Triệu Sơn đang hào hứng hướng dẫn Lão Nông cách sửa chữa nông cụ, và Thư Đồng Tiểu An đang cùng đám trẻ con nhảy múa quanh đống lửa. Những sản phẩm thủ công tinh xảo, những câu chuyện về cuộc sống bình yên, và những tri thức mới đã thực sự được gieo vào mảnh đất Thôn Vân Sơn, không bằng sự cưỡng ép hay áp đặt, mà bằng sự chân thành và lòng nhân ái.
Nàng biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sự thay đổi nhỏ ban đầu tại Thôn Vân Sơn này sẽ tạo tiền đề cho những thay đổi lớn hơn trong tương lai, lan tỏa ra các cộng đồng khác. Thư Đồng Tiểu An, với sự ngây thơ và trí tuệ của mình, sẽ trở thành một cầu nối quan trọng giữa những tri thức mới và các thế hệ trẻ ở những nơi đoàn đặt chân đến. Những sản phẩm thủ công và tri thức mới được giới thiệu hôm nay chắc chắn sẽ được cải tiến và phát triển theo những cách độc đáo bởi chính người dân địa phương, tạo nên một bản sắc riêng cho từng cộng đồng. Phương pháp 'gieo hạt giống' của Tạ Trần đã chứng minh được hiệu quả của nó, không bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng, mà bằng chính giá trị của nhân tính và sự trọn vẹn của một đời người bình thường. Đêm đã khuya, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người vẫn bùng cháy rực rỡ, hứa hẹn một bình minh mới cho Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.