Nhân gian bất tu tiên - Chương 1504: Bàn Tay Phàm Trần: Sức Mạnh Kiến Tạo
Ánh nắng ban trưa rực rỡ đổ tràn xuống dòng sông, nhuộm vàng mặt nước đang cuộn chảy xiết. Dưới cái nắng gắt gao ấy, công trường xây cầu bên bờ sông Bích Thủy trở nên nhộn nhịp đến lạ thường, một bản giao hưởng của tiếng người, tiếng vật liệu và tiếng thiên nhiên hòa quyện. Hàng trăm người công nhân lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt ai nấy đều hừng hực một ngọn lửa nhiệt huyết. Họ thoăn thoắt di chuyển, người vác những khúc gỗ lim nặng trịch, người khiêng những tảng đá lớn đã được đục đẽo vuông vắn, người khác lại hì hục đào xới, tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách không ngừng. Mùi đất ẩm trộn lẫn với mùi gỗ mới, mùi vôi vữa và cả mùi mồ hôi đặc trưng của lao động nặng nhọc, tạo nên một thứ không khí vừa ngột ngạt vừa đầy sinh khí.
Giữa sự hối hả ấy, Lý Khang và Trần Linh, hai kỹ sư trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, đang đứng cạnh một bản vẽ lớn trải trên nền đất phẳng, vẻ mặt không giấu được sự suy tư, thậm chí là một chút lo lắng. Tấm bản vẽ chi chít những ký hiệu và đường nét phức tạp, mô phỏng kết cấu của cây cầu tương lai. Lý Khang, với vầng trán nhăn lại vì căng thẳng, chỉ tay vào một điểm trên bản vẽ, giọng nói pha lẫn tiếng thở dài nặng nề: "Dòng chảy này quả thực quá xiết, Trần Linh. Nền đất dưới đáy sông lại không ổn định như chúng ta dự kiến. Trụ cầu đầu tiên này, ngay từ khâu đặt móng, đã gặp phải vấn đề lớn." Anh đưa mắt nhìn ra giữa dòng sông, nơi những người thợ lặn đang chật vật cố định những cọc gỗ đầu tiên, dòng nước xoáy tròn dường như muốn nuốt chửng mọi nỗ lực của họ.
Trần Linh, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt sắc sảo thường ngày, giờ đây cũng không khỏi lộ vẻ ưu tư. Nàng dùng thước và bút lông gạch gạch vài nét trên bản vẽ, rồi lắc đầu khe khẽ: "Chúng ta đã thử mọi cách tính toán, dựa trên những số liệu khảo sát ban đầu. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Áp lực nước tại điểm này quá lớn, nó không chỉ gây xói mòn mà còn khiến việc đóng cọc trở nên vô cùng khó khăn, gần như không thể giữ vững được kết cấu ban đầu theo phương án chúng ta đã đưa ra." Nàng khẽ cắn môi, cảm thấy sự bất lực dâng lên trong lòng. Kiến thức mà họ học được từ sách vở, từ những mô hình lý thuyết, dường như trở nên quá nhỏ bé trước sức mạnh nguyên thủy của tự nhiên.
Thanh, người thợ cả với vẻ ngoài phong trần, tay chân chai sần nhưng ánh mắt kiên định, vẫn giữ thái độ bình tĩnh lạ thường. Ông lắng nghe hai người trẻ tuổi trình bày, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc nhíu mày suy nghĩ. Ông đã chứng kiến quá nhiều công trình, đối mặt với quá nhiều khó khăn trong suốt cuộc đời làm nghề của mình. Ông hiểu rằng, mọi kế hoạch dù hoàn hảo đến đâu trên giấy, khi đối diện với thực tế, đều có thể bộc lộ những lỗ hổng. Điều quan trọng không phải là tránh né khó khăn, mà là tìm cách thích nghi và vượt qua nó. Ông bước lại gần, cúi xuống nhìn bản vẽ, rồi đưa ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào đường nét mô phỏng trụ cầu.
"Dòng sông này, nó không phải là một con vật để các con thuần phục, cũng chẳng phải là một bức tường để các con phá bỏ," Thanh lão thong thả nói, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm của người từng trải. "Nó là một phần của đất trời, có linh hồn, có quy luật riêng của nó. Nếu các con cứ cố sức chống lại, dùng sức mạnh cứng rắn để ép buộc nó phải nghe lời, e rằng sẽ chỉ chuốc lấy thất bại." Ông ngước nhìn dòng nước đang gầm gừ trôi đi, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một kho tàng kinh nghiệm và triết lý sống.
Lý Khang và Trần Linh ngước nhìn Thanh, trong lòng vừa kính phục vừa bối rối. Họ đã quen với việc dùng lý thuyết, dùng con số để giải quyết vấn đề, nhưng lời nói của Thanh lại mang một sắc thái hoàn toàn khác, nó không chỉ là kỹ thuật mà còn là sự hòa hợp với tự nhiên, điều mà họ chưa từng được giảng dạy trong các bản vẽ hay sách vở. Ánh nắng ban trưa vẫn đổ xuống gay gắt, nhưng dường như không khí xung quanh họ đã trở nên tĩnh lặng hơn, chờ đợi một lời giải đáp, một hướng đi mới cho thách thức tưởng chừng không thể vượt qua này.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng trên một gò đất cao hơn một chút, cách công trường một quãng. Từ vị trí này, toàn bộ khung cảnh lao động hăng say và cuộc thảo luận căng thẳng của nhóm Thanh đều thu vào tầm mắt của Tạ Trần. Ánh nắng chiều đã dịu đi nhiều, không còn gay gắt như giữa trưa, mà thay vào đó là một thứ ánh vàng nhạt, bao phủ lên vạn vật một vẻ đẹp trầm mặc. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm từ sông và mùi đất thoang thoảng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố đơn giản, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như đang nhìn thấu mọi lớp vỏ bên ngoài để chạm đến bản chất cốt lõi.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi gần đó, dưới bóng mát của một cây cổ thụ. Ông chậm rãi gọt một khúc gỗ bằng con dao nhỏ đã cũ, những v��n gỗ rơi xuống đất không một tiếng động. Thỉnh thoảng, ông lại liếc nhìn về phía công trường, lắng nghe những đoạn đối thoại chìm nổi trong tiếng ồn ào của công việc. Dù không tham gia trực tiếp, nhưng sự hiện diện của ông dường như là một điểm tựa bình yên giữa những con người đang miệt mài với công việc.
"Thanh lão nói đúng," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, chỉ đủ cho Tiểu An đứng cạnh nghe thấy. "Chớ nóng vội. Cần phải hiểu dòng sông, không phải đối đầu nó. Các con đã tính toán áp lực, vậy còn sự 'mềm dẻo' của nó thì sao?" Tạ Trần không phải đang lặp lại lời của Thanh, mà là đang diễn giải sâu hơn, đưa ra một góc nhìn triết lý mà Thanh lão đã dùng kinh nghiệm để diễn đạt. Anh nhìn về phía ba người đang cúi đầu thảo luận, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo.
Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nghiêng đầu nhìn Tạ Trần: "Tiên sinh, sự 'mềm dẻo' của dòng sông là gì ạ? Không phải nó cứ chảy mãi theo một hướng sao?" Thằng bé vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết những hàm ý sâu xa trong lời nói của người thầy. Nhưng sự tò mò và khao khát học hỏi của Tiểu An chính là một ngọn lửa nhỏ, liên tục bùng cháy, soi sáng con đường tri thức cho thế hệ mới.
Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến: "Sức mạnh không nằm ở việc chống lại, mà ở việc thấu hiểu và hòa hợp. Dòng sông có lúc hiền hòa, có lúc dữ dội. Nền đất có lúc cứng rắn, có lúc mềm yếu. Nếu ta cứ cố chấp giữ một phương pháp duy nhất, thì vĩnh viễn sẽ gặp phải trở ngại. Hãy quan sát cách Thanh lão làm việc. Ông ấy không chỉ nhìn vào bản vẽ, mà còn cảm nhận dòng sông, cảm nhận đất trời."
Lúc này, Thanh lão đã bắt đầu dùng một cành cây khô, chậm rãi vẽ xuống nền đất mềm những đường nét phác thảo. Không phải là những công thức phức tạp hay số liệu khô khan, mà là một ý tưởng về một cấu trúc trụ cầu mới, có hình dáng uốn lượn, tựa như một phần của chính dòng sông. Ông giải thích, không phải là đối chọi trực tiếp với áp lực của nước, mà là dẫn dòng, phân tán lực, biến sự chống đối thành sự ôm ấp. "Chúng ta không thể biến dòng chảy thành tĩnh lặng, nhưng chúng ta có thể làm cho trụ cầu trở thành một phần của dòng chảy, để nó không còn phải đối đầu, mà là cùng tồn tại," Thanh lão nhấn mạnh. Ông còn nói về việc sử dụng những loại đá có độ kết dính cao hơn, những kỹ thuật gia cố móng đã được cha ông truyền lại, kết hợp với sự tính toán chính xác về góc độ và lực đẩy của nước mà Lý Khang và Trần Linh đã nghiên cứu.
Lý Khang và Trần Linh chăm chú lắng nghe, ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang vỡ òa. Những lời Thanh lão nói, tuy giản dị nhưng lại mở ra một chân trời mới về tư duy. Họ lập tức cúi xuống, ghi chép nhanh chóng những ý tưởng của Thanh, đồng thời bắt đầu áp dụng những kiến thức hiện đại của mình để cụ thể hóa phương án mới. Sự kết hợp giữa kinh nghiệm trăm năm của người thợ cả và trí tuệ khoa học của thế hệ trẻ đã tạo nên một tia sáng hy vọng. Kiệt, lấm lem bùn đất sau một ngày dài vận chuyển vật liệu, cũng mang tới vài mẫu đá đặc biệt mà cậu đã tìm thấy ở thượng nguồn, hỏi Thanh lão xem chúng có phù hợp với phương án mới hay không. Vẻ mặt cậu tràn đầy sự nhiệt tình và ham học hỏi, một sự thay đổi tích cực rõ rệt so với những ngày đầu.
Tạ Trần khẽ gật đầu. Anh cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình đang trỗi dậy, không phải là linh khí cạn kiệt, mà là "Nhân Đạo" – sức mạnh của trí tuệ, của sự kiên trì, và trên hết là của sự hợp tác giữa con người với nhau và con người với tự nhiên. Tiểu An cũng mở to mắt lắng nghe, từng lời Tạ Trần và Thanh lão nói như thấm vào tâm trí non nớt của thằng bé, gieo mầm cho những suy nghĩ sâu sắc về sau. Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh dõi theo cảnh tượng ấy, như thể đã nhìn thấy một tương lai tươi sáng đang dần hình thành từ những bàn tay phàm trần này.
Màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt và một chút sương giăng mờ ảo, nhưng công trường xây cầu bên bờ sông Bích Thủy vẫn không hề ngơi nghỉ. Dưới ánh đèn lồng lấp lánh và những ngọn lửa trại bập bùng, công trường trở nên huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc sống động được vẽ nên bởi ý chí con người. Tiếng búa đập vang dội, tiếng người hò reo khiêng vác, tiếng nước sông chảy xiết hòa lẫn vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của sự kiến tạo. Mùi khói củi, mùi đất ẩm và mùi vôi vữa mới trộn lẫn vào không khí, khiến cho đêm khuya thêm phần sống động.
Các công nhân, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Thanh, Lý Khang và Trần Linh, đang miệt mài thi công phần quan trọng nhất của trụ cầu theo phương án mới. Không khí làm việc trở nên khẩn trương và đầy tính toán. Họ không còn chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà còn cần đến sự tỉ mỉ, chính xác trong từng động tác. Thanh lão, dù tuổi đã cao, nhưng vẫn trực tiếp cầm búa, chỉ dẫn từng người cách đặt viên đá, cách trộn vữa sao cho đạt độ kết dính tốt nhất. Khuôn mặt ông lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định và đầy lửa.
"Nhanh tay lên các con! Phải hoàn thành phần móng trụ này trước khi thủy triều dâng mạnh vào rạng sáng!" Thanh lão hô to, giọng nói vang vọng giữa tiếng ồn ào. Ông hiểu rõ rằng, thời gian chính là yếu tố then chốt. Dòng sông không chờ đợi ai, và chỉ một chút lơ là cũng có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ biển.
Lý Khang và Trần Linh, sau khi đã cùng Thanh lão điều chỉnh và hoàn thiện bản vẽ, giờ đây đang là những người kiểm soát chất lượng chính. Lý Khang cầm đèn lồng, cẩn thận kiểm tra từng góc cạnh của những tảng đá được đặt xuống, đảm bảo chúng khít với nhau, không có khe hở. Anh dùng tay sờ lên bề mặt đá, cảm nh��n độ phẳng, độ chắc chắn. Trần Linh thì dùng dây và thước đo đạc liên tục, kiểm tra độ thẳng đứng, độ cân bằng của trụ cầu đang dần hình thành. Nàng di chuyển nhanh nhẹn giữa các nhóm thợ, đưa ra những chỉ dẫn chính xác, khuôn mặt không giấu được vẻ căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm. "Chính xác! Từng viên đá, từng lớp vữa phải thật chắc chắn, không được sai sót dù chỉ một ly! Đây là nền tảng của cả cây cầu, không thể lơ là!" Trần Linh nhắc nhở các công nhân, giọng nàng tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn rất dứt khoát.
Kiệt, với vóc dáng khỏe mạnh và gương mặt lấm lem bùn đất, làm việc hăng say hơn bất kỳ ai. Từ một người có chút ghen tỵ và tâm lý so bì, cậu giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập, trở thành một thành viên tích cực, chăm chỉ và đầy nhiệt huyết. Cậu không chỉ vận chuyển vật liệu mà còn chủ động học hỏi, quan sát từng động tác của Thanh lão, của Lý Khang và Trần Linh. Khi Thanh lão chỉ dẫn cách trộn vữa với tỉ lệ đặc biệt để tăng độ kết dính, Kiệt là người đầu tiên ghi nhớ và thực hành. Khi Lý Khang kiểm tra độ chính xác của các viên đá, Kiệt cũng đứng cạnh, hỏi han tỉ mỉ. "Dạ rõ thợ cả! Chắc chắn sẽ thành công!" Kiệt trả lời Thanh lão, giọng nói tràn đầy tự tin và sức trẻ. Cậu cùng những người thợ trẻ khác hợp lực di chuyển những tảng đá lớn, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng hô hào, tạo nên một nhịp điệu lao động đầy sức sống.
Từng viên đá được đặt xuống, từng lớp vữa được trát lên, không phải bằng phép thuật huyền bí, mà bằng chính sức người, trí tuệ và sự kiên trì. Dưới ánh đèn lồng chập chờn, những bàn tay chai sần, thô ráp ấy đã và đang kiến tạo nên một công trình vĩ đại, một biểu tượng cho ý chí của phàm nhân. Mùi sương đêm và cái lạnh thấm vào da thịt, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết trong mỗi người dường như đủ sức xua tan mọi giá rét. Tạ Trần, từ xa, vẫn dõi theo. Anh không can thiệp, không đưa ra bất kỳ lời khuyên trực tiếp nào, chỉ im lặng quan sát. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một niềm tin vững chắc đang hình thành: "Nhân Đạo" không cần đến tiên pháp, nó được kiến tạo từ chính những điều bình dị nhất, từ những bàn tay và khối óc phàm trần này.
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh rạng rỡ trải vàng khắp Thị Trấn An Bình, mang theo không khí trong lành và mùi hương cỏ cây sau một đêm sương. Trong quán sách của mình, Tạ Trần ngồi bên khung cửa sổ, nhâm nhi chén trà nóng, hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc. Ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa, nhảy múa trên những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một vẻ đẹp bình yên đến lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của anh, sau một đêm dài thức trắng để quan sát, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và một chút hài lòng ngầm.
Thư Đồng Tiểu An đang cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, tiếng lật giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Thằng bé vẫn còn ngái ngủ, nhưng sự hăng hái của một ngày mới đã đánh thức mọi giác quan. Bỗng nhiên, Tiểu An ngừng tay, đôi mắt mở to nhìn ra phía dòng sông, nơi ánh nắng sớm đang rọi chiếu lung linh.
"Tiên sinh, trụ cầu đã đứng vững rồi! Thật kỳ diệu!" Tiểu An reo lên, giọng nói tràn đầy sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ. "Đêm qua, con nghe tiếng động rất lớn, con nghĩ họ đã dùng phép thuật gì đó chăng? Sao có thể dựng lên một cái trụ lớn như vậy chỉ trong một đêm?" Thằng bé ngây thơ hỏi, trong tâm trí vẫn còn vương vấn những câu chuyện về tiên thuật thần thông mà đôi khi nó được nghe kể. Đối với một đứa trẻ lớn lên trong kỷ nguyên mà tiên đạo vẫn còn được nhắc đến như một huyền thoại, việc chứng kiến một công trình vĩ đại được tạo nên bằng sức người là điều khó tin.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vuốt ve trang sách đang mở, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không phía chân trời. Anh mỉm cười hiền hậu, nụ cười ấy như xua tan đi mọi sự mệt mỏi sau một đêm dài thức trắng. "Phép thuật ư, Tiểu An? Không, con ạ. Đó không phải là phép thuật theo cách con vẫn nghĩ. Đó là phép thuật của sự kiên trì, của trí tuệ, và của những bàn tay phàm trần."
Anh dừng lại một chút, để cho những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí non nớt của thằng bé. "Mỗi viên đá được đặt đúng chỗ, mỗi tính toán được th��c hiện chính xác đến từng ly, và mỗi lời nói được lắng nghe, mỗi kinh nghiệm được truyền đạt... đó mới chính là sức mạnh thực sự, là 'phép thuật' đã tạo nên trụ cầu vững chãi kia." Tạ Trần không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà dùng những điều giản dị nhất để giải thích một chân lý sâu sắc. Anh tin rằng, sự trưởng thành của Lý Khang, Trần Linh, Kiệt và tinh thần học hỏi từ Thanh sẽ là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc của khoa học kỹ thuật trong kỷ nguyên mới, một nền tảng vững chắc hơn bất kỳ phép thuật nào.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân chậm rãi của Ông Lão Tiều Phu vang lên bên ngoài quán sách. Ông lão, với chiếc rìu gỗ cũ kỹ trên tay, đang đi ngang qua, trên đường ra sông làm việc. Ánh mắt tinh anh của ông cũng hướng về phía dòng sông, nơi trụ cầu mới sừng sững vươn lên giữa làn sương sớm, mang một vẻ uy nghi mà không kém phần hài hòa với cảnh vật xung quanh. Ông lão dừng lại trước quán, ánh mắt giao nhau với Tạ Trần qua khung cửa sổ. Trên môi ông lão nở một nụ cười mãn nguyện, nụ cười của người từng trải ��ã chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế.
"Phải, người trẻ tuổi," Ông Lão Tiều Phu cất tiếng, giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang theo sự trầm tĩnh của tháng năm. "Sông có linh, nhưng người có tâm. Cây cầu này sẽ vững chãi hơn bất kỳ cây cầu nào được dựng bằng tiên pháp, vì nó được xây bằng chính mồ hôi và niềm tin của con người." Ông lão gật đầu một cách trang trọng, như thể đang xác nhận một sự thật hiển nhiên mà bấy lâu nay đã bị lãng quên. "Nhân Đạo" chính là đây, không phải là những phép tắc cao siêu hay quyền năng huyền bí, mà là sự đồng lòng, sự kiên trì và trí tuệ của con người.
Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lại. Anh nhìn Tiểu An, đứa trẻ đang chăm chú lắng nghe, rồi lại nhìn ra dòng sông Bích Thủy, nơi trụ cầu mới đứng vững như một lời khẳng định. Sự thành công của dự án cầu này không chỉ là một công trình vật chất mà còn là biểu tượng cho sự gắn kết và tự lực của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Nó củng cố niềm tin vào "Nhân Đạo," một con đường mà anh đã kiên định lựa chọn từ bỏ tiên đ���o để theo đuổi. Những mầm mống thử thách đã nảy sinh, nhưng cũng chính từ đó, những mầm non của trí tuệ và sự kiên cường đã vươn mình mạnh mẽ, kiến tạo nên nhân gian mới, từng viên gạch, từng nhịp cầu. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con người sẽ còn phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa, nhưng anh tin tưởng rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, vun đắp cho một thế giới mà ở đó, con người là trung tâm của mọi sự phát triển, bền vững hơn bất kỳ linh khí nào, bằng chính những bàn tay phàm trần và trí tuệ của mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.