Nhân gian bất tu tiên - Chương 1530: Hạt Mầm Nhân Đạo: Vị Tiên Sinh Đầu Tiên
Cái Đạo đang trỗi dậy trong nhân gian, Tạ Trần thầm nhủ, không phải là một quy luật được áp đặt từ trên cao, mà là sự thức tỉnh rộng lớn hơn trong nhận thức của con người về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi bức tranh "Khúc Ca An Bình" vẫn đứng đó, rực rỡ dưới ánh hoàng hôn, như một ngọn hải đăng của hy vọng. Trong đầu Tạ Trần, những ý tưởng mới, những hình ảnh về những dự án cộng đồng khác nhau, không chỉ là nghệ thuật, mà còn là nông nghiệp, giáo dục, y tế, đang dần hình thành. Hắn biết rằng Minh, với sự thỏa mãn sâu sắc đã tìm thấy, sẽ không ngừng phác thảo những ý tưởng mới, sẽ không ngừng lan tỏa tinh thần "Nhân Đạo". Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép tắc của tiên đạo, mà qua chính cuộc sống bình thường, chân thật của họ. Một kỷ nguyên mới của sự "bình thường vĩnh cửu" đang dần thành hình, ngay tại nơi đây, trong lòng Thị Trấn An Bình.
Nhưng sự khởi đầu của bất kỳ kỷ nguyên nào, dù lớn lao hay nhỏ bé, cũng đều bắt nguồn từ những hạt mầm đầu tiên, từ những cuộc gặp gỡ định mệnh và những lời chỉ dẫn tưởng chừng vô thường. Tâm trí Tạ Trần lướt đi, xuyên qua dòng thời gian xuôi ngược, trở về một buổi chiều muộn khoảng hai mươi năm về trước, khi chính hắn, một thư sinh gầy gò với đôi mắt thấu triệt, còn đang loay hoay tìm cách kiến tạo cái "Đạo" mà hắn hằng tin tưởng, một cách vô thức và tự nhiên nhất.
***
Khoảng hai mươi năm về trước, khi cái tên Tạ Trần còn chưa vang xa đến mức trở thành một "điểm neo nhân quả" trong mắt các đại tông môn, và Thị Trấn An Bình vẫn chỉ là một khu dân cư nhỏ bé, tĩnh lặng nép mình bên dòng sông Vô Thường, quán sách của hắn nằm khiêm tốn ở một góc phố vắng. Đó là một bu��i chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua khung cửa sổ gỗ, nhảy múa trên những trang sách cũ kỹ, bụi bặm, và nhuộm một màu hoài cổ lên không gian tĩnh mịch. Quán sách của Tạ Trần, với những kệ gỗ đơn giản chất đầy sách cổ kim, từ kinh điển Nho giáo đến các bản chép tay về y thuật, từ thi ca lãng mạn đến những ghi chép về địa lý sơn thủy, vừa mới được sắp xếp gọn gàng. Mùi giấy cũ, mùi mực và gỗ hòa quyện cùng hương trầm nhẹ thoảng qua, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, thanh tịnh, như tách biệt khỏi dòng đời vội vã bên ngoài. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, đang ngồi sau quầy. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đang tập trung vào một cuốn sách cũ đã úa màu thời gian. Hắn lật từng trang, nhẹ nhàng như sợ làm hư hại những tri thức cổ xưa.
Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, khi ấy còn là một cậu bé non nớt, chừng sáu, bảy tuổi, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh trên khuôn mặt gầy gò, đang cặm cụi lau bàn. Cậu bé mặc một chiếc áo vải thô cũ, hơi rộng so với thân hình nhỏ nhắn, nhưng động tác lại rất cẩn thận và chăm chú. Tiếng khăn lau xào xạc trên mặt gỗ, tiếng lật sách của Tạ Trần, và tiếng gió nhẹ vi vu qua khe cửa là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều. Xa xa, thỉnh thoảng vọng lại tiếng rao hàng yếu ớt của một người bán kẹo mạch nha, nhưng cũng nhanh chóng tan biến vào không gian.
Chợt, cánh cửa gỗ khẽ mở, phát ra một tiếng kẽo kẹt nhẹ. Một làn gió mát lành lùa vào, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm sau cơn mưa chiều. Một thư sinh trẻ tuổi bước vào. Y khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dáng người hơi gầy, nhưng không đến mức yếu ớt như Tạ Trần. Đôi mắt y sáng, nhưng ẩn chứa một vẻ ưu tư sâu sắc, như chứa đựng vô vàn nỗi băn khoăn chưa lời giải đáp. Quần áo y tuy giản dị nhưng chỉnh tề, cho thấy y là một người có học thức và giữ gìn. Từng bước chân của y có chút ngập ngừng, như thể không chắc chắn về việc mình có nên bước vào nơi này hay không. Bụi trong không khí lơ lửng, nhảy múa trong ánh nắng chiều, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa hư ảo.
Lạc Phong, tên của thư sinh ấy, đứng lặng ở ngưỡng cửa một lát, hít một hơi thật sâu mùi giấy cũ và hương trầm, như thể muốn hấp thụ lấy sự bình yên nơi đây. Y nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những giá sách cao ngất, những cuốn sách dày cộp, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Hắn vẫn đang đọc sách, dường như không hề hay biết có người bước vào. Lạc Phong do dự một lúc, rồi khẽ hắng giọng.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, một động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn ngước mắt nhìn Lạc Phong, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng, như một hồ nước cổ xưa phản chiếu vạn vật. Lạc Phong cảm thấy một sự bình tĩnh lạ lùng khi đối diện với ánh mắt ấy, nhưng đồng thời cũng cảm thấy như mọi tâm tư của mình đều bị nhìn thấu. Y khẽ cúi đầu chào, một cử chỉ lễ độ mà chân thành.
"Thưa tiên sinh," Lạc Phong cất tiếng, giọng y hơi run nhẹ, mang theo một chút dè dặt nhưng cũng đầy hy vọng. "Con nghe nói tiên sinh có kiến giải độc đáo về thế sự, liệu có thể chỉ điểm cho con đôi điều chăng?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng lướt qua môi hắn, không phải là nụ cười của sự cao ngạo, mà là sự ôn hòa và thấu hiểu. "Chỉ là phàm nhân đọc sách, nói chuyện sách vở mà thôi, không dám nhận là có 'kiến giải độc đáo' gì. Thiên hạ này rộng lớn, tri thức vô bờ, ta chỉ là một hạt cát giữa sa mạc. Ngươi có gì bận tâm, cứ nói." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua ghềnh đá, gột rửa đi những lo lắng trong lòng người nghe. Lạc Phong cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Y tiến lại gần hơn, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện với Tạ Trần, ánh mắt vẫn còn một chút ngập ngừng nhưng đã bớt đi phần nào sự e ngại. Tiểu An, từ góc phòng, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy đầy tò mò dõi theo cuộc trò chuyện. Cậu bé cảm nhận được một điều gì đó quan trọng sắp diễn ra, dù chưa thể lý giải được nó là gì.
***
Màn đêm buông xuống dần, khoác lên Thị Trấn An Bình một tấm áo choàng màu chàm huyền ảo. Trong quán sách của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu nhỏ đã được thắp lên, ánh sáng vàng ấm áp xua đi bóng tối, tạo nên một không gian gần gũi và thân mật. Ngoài kia, gió nhẹ luồn qua những tán cây, tạo thành tiếng xào xạc đều đặn, như một bản hòa tấu trầm buồn của tự nhiên. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với hương giấy cũ, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ.
Lạc Phong ngồi đối diện Tạ Trần, chén trà trên tay vẫn còn ấm, nhưng y dường như không để tâm đến nó. Ánh mắt y dán chặt vào Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp cho những băn khoăn đã bám riết lấy tâm hồn y bấy lâu. Y đã bày tỏ những nỗi trăn trở sâu sắc nhất của mình về tương lai, về ý nghĩa của việc học hành khi con đường tu tiên, vốn là mục đích cao cả của bao thế hệ sĩ tử, giờ đây trở nên mờ mịt và đầy rẫy sự 'mất người'.
"Thưa tiên sinh," Lạc Phong thở dài, giọng y đầy ưu tư. "Từ nhỏ con đã được dạy rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự viên mãn, để thoát khỏi kiếp phàm trần ngắn ngủi và đạt được trường sinh bất lão. Con đã ngày đêm khổ luyện, đã đọc bao nhiêu kinh điển, chỉ mong một ngày có thể bước chân vào tiên môn, tìm kiếm đạo lý vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, linh khí suy kiệt, Thiên Đạo lung lay, các tiên môn tranh giành nhau những cơ duyên cuối cùng, mà cái giá phải trả lại là sự 'mất người', đánh mất nhân tính, đánh mất ký ức. Nếu không thể tu tiên, vậy cuộc đời phàm nhân có ý nghĩa gì? Những gì con học được từ sách vở liệu có thể thay đổi được gì trong một thế giới đang dần mục nát này? Con cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển cả, không biết bến bờ, không biết phương hướng."
Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi khi nhấp một ngụm trà. Hắn hiểu sâu sắc nỗi hoang mang của Lạc Phong, bởi đó cũng là nỗi băn khoăn của vô vàn người phàm trong kỷ nguyên này. Hắn thấy trong đôi mắt của Lạc Phong không chỉ có sự lạc lối, mà còn có cả một khao khát cháy bỏng muốn tìm thấy một giá trị thực sự cho cuộc đời mình, một khao khát mà tiên đạo đã không còn khả năng đáp ứng. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng của sứ và gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Lạc Phong à," Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. "Tiên đạo có thể mờ nhạt, thậm chí có thể tan biến, nhưng nhân đạo thì không bao giờ tắt. Giá trị của một người không nằm ở việc họ có thể bay lượn trên mây, hay trường sinh bất lão, mà ở những gì họ tạo ra, những điều họ cống hiến cho đồng loại, và cách họ tìm thấy bình yên trong chính cuộc sống của mình."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lạc Phong, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí y. "Con người thường 'chấp niệm' vào những thứ phù phiếm, vào quyền năng, vào sự bất tử, mà quên mất rằng chính những khoảnh khắc bình dị nhất, những cảm xúc chân thật nhất, mới là những viên ngọc quý giá của cuộc đời. Khi con người khao khát 'thành tiên', họ thường phải đánh đổi 'nhân tính', đánh mất đi bản chất của chính mình. Họ trở thành những thực thể lạnh lùng, vô cảm, xa rời cõi trần. Hỏi rằng, một cuộc đời trường sinh mà không còn cảm xúc, không còn ký ức, không còn yêu thương, căm ghét, thì liệu có đáng để theo đuổi chăng?"
Lạc Phong chăm chú lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những giọt sương mát lành thấm vào tâm hồn khô cằn của y. Y chưa từng nghe ai nói về "nhân đạo" một cách sâu sắc và thực tế đến vậy. Trong thế giới mà y biết, mọi thứ đều xoay quanh "tiên đạo" và sức mạnh.
"Những gì ngươi học được từ sách vở, Lạc Phong, không phải để ngươi bay lượn hay hô mưa gọi gió," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn có phần nhấn mạnh hơn. "Mà là để ngươi mở rộng tâm trí, để thấu hiểu vạn vật, để nhận ra rằng tri thức là một sức mạnh vĩ đại, có thể kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn. Ngươi có thể dùng tri thức của mình để dạy dỗ, để chữa bệnh, để xây cầu, để viết nên những áng văn chương lay động lòng người, để giúp đỡ những người khó khăn. Đó không phải là những giá trị ít ỏi hơn so với việc 'thành tiên', mà ngược lại, chúng còn thiết thực và ý nghĩa hơn gấp vạn lần, bởi vì chúng phục vụ cho chính 'nhân gian' này, cho chính những con người đang sống và thở quanh ngươi."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi sự ảm đạm trong lòng Lạc Phong. "Thiên Đạo suy kiệt là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng chính là một cơ hội. Cơ hội để con người buông bỏ những 'chấp niệm' cũ kỹ, quay về với chính bản thân mình, với cộng đồng của mình. Để nhận ra rằng, một kỷ nguyên mới có thể được xây dựng, không phải từ những phép tắc hay quyền năng của tiên giới, mà từ chính đôi tay, trí tuệ và trái tim của phàm nhân. Đó chính là 'nhân quả' của sự lựa chọn: khi từ bỏ con đường 'mất người', con người sẽ tìm thấy con đường 'sống một đời bình thường', một cuộc sống trọn vẹn, chân thực."
Hắn đưa tay chỉ ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu chiếu rọi, vẽ nên những vệt sáng bạc trên mái ngói. "Hãy nhìn xem, thế giới này vẫn đẹp đẽ biết bao, vẫn còn vô vàn điều đáng để khám phá, đáng để trân trọng. Ý nghĩa của cuộc đời không phải là tìm kiếm sự bất tử xa vời, mà là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, là để lại dấu ấn của mình trong lòng người khác, là tạo nên những giá trị bền vững cho thế hệ mai sau. Đó mới chính là sự trường tồn vĩnh cửu, Lạc Phong ạ, một sự trường tồn không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật, mà được xây dựng bằng chính tình yêu thương và sự cống hiến."
Lạc Phong lắng nghe từng lời, ánh mắt y từ từ bừng sáng. Những đám mây mù mịt trong tâm trí y dần tan biến, nhường chỗ cho một tia sáng hy vọng. Y chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời phàm nhân lại có thể có những ý nghĩa sâu sắc đến thế, lại có thể chứa đựng một "Đạo" vĩ đại đến vậy. Một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong lòng y, xua đi những nỗi lo âu, hoang mang bấy lâu. Từ góc phòng, Tiểu An vẫn lén nghe, dù chưa hiểu hết những lời lẽ triết lý, nhưng cậu bé cảm nhận được sự thay đ��i trong ánh mắt của Lạc Phong, và một nguồn năng lượng tích cực đang lan tỏa khắp căn phòng. Cậu bé nhìn tiên sinh của mình, một sự ngưỡng mộ vô thức bắt đầu nảy nở trong lòng đứa trẻ.
Tạ Trần quan sát sự thay đổi trong Lạc Phong, trong lòng hắn trỗi dậy một sự mãn nguyện nhẹ nhàng. Hắn không nói nhiều, không cố gắng thuyết phục, chỉ đơn thuần chia sẻ những gì hắn thấu hiểu. Hắn biết rằng mỗi người phải tự tìm lấy "Đạo" của mình, và công việc của hắn chỉ là gieo những hạt mầm tư tưởng, để chúng tự nảy nở và phát triển theo cách riêng của mỗi người. Đây chính là "vô vi" trong hành động, một cách hướng dẫn mà không cần can thiệp, một cách kiến tạo mà không cần quyền năng. Hắn tin rằng, những hạt mầm "Nhân Đạo" này, một ngày nào đó, sẽ đơm hoa kết trái, tạo nên một khu vườn rực rỡ cho kỷ nguyên mới của nhân gian.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, và những chiếc đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp các ngõ ngách của Thị Trấn An Bình, tạo nên một cảnh tượng lung linh huyền ảo. Trong quán s��ch, ánh đèn dầu vẫn ấm áp, nhưng không khí đã chuyển từ sự băn khoăn sang một sự thanh thản, nhẹ nhõm. Lạc Phong từ từ đứng dậy, trong lòng tràn ngập sự biết ơn và một tinh thần mới. Ánh mắt y giờ đây không còn vẻ ưu tư, mà thay vào đó là một sự kiên định và rạng rỡ, như một người vừa tìm thấy con đường sau chuỗi ngày dài lạc lối.
Y cúi đầu thật sâu, một cử chỉ không chỉ là lễ độ mà còn là sự tôn kính chân thành đối với Tạ Trần. "Cảm ơn tiên sinh đã chỉ điểm. Những lời của tiên sinh như tiếng chuông cảnh tỉnh, đã đánh thức con khỏi giấc mộng mị. Con đã hiểu ra rất nhiều, về giá trị của cuộc sống phàm nhân, về ý nghĩa của tri thức, và về cái 'Đạo' mà con hằng tìm kiếm bấy lâu nay lại nằm ngay trong chính bản thân con, trong chính nhân gian này." Giọng y giờ đây đã vững vàng hơn, không còn sự run rẩy hay e dè như khi mới bước vào.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng xuất hiện trên môi hắn, vừa hài lòng vừa sâu sắc. "Đạo nằm ở trong lòng người, không phải ở cõi tiên. Ngươi tự tìm thấy, ấy là chân lý của ngươi. Con đường phía trước có thể còn nhiều gian nan, nhưng chỉ cần ngươi giữ vững 'nhân tính', giữ trọn 'nhân đạo', thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Hãy sống một đời bình thường, Lạc Phong, một cuộc đời trọn vẹn, chân thực." Hắn không khuyên Lạc Phong từ bỏ con đường học hành hay những hoài bão, mà chỉ giúp y nhìn nhận lại mục đích và ý nghĩa của chúng, không còn bị trói buộc bởi những "chấp niệm" cũ kỹ.
Lạc Phong lại cúi đầu một lần nữa, rồi quay lưng bước ra khỏi quán sách. Bóng y khuất dần trong ánh đèn lồng lấp lánh của Thị Trấn An Bình, không còn vẻ ngập ngừng mà thay vào đó là những bước chân vững chãi, đầy tự tin. Một thế hệ 'người hướng dẫn' mới, không phải tu sĩ, sẽ dần định hình lại xã hội nhân gian, và Lạc Phong, với những hạt mầm 'Nhân Đạo' vừa được gieo vào lòng, chính là một trong những người đầu tiên.
Khi bóng Lạc Phong đã hoàn toàn biến mất, Tạ Trần quay trở lại quầy sách. Hắn không vội vàng ngồi xuống, mà đứng lặng một chút ở ngưỡng cửa, ánh mắt dõi theo con đường mà Lạc Phong vừa đi qua. Một sự bình yên sâu sắc bao trùm lấy hắn, không phải sự cô độc, mà là sự hài lòng của một người kiến tạo thầm lặng. Hắn nhìn quanh quán sách đơn sơ của mình, nơi những trang sách cũ vẫn tỏa ra mùi hương tri thức quen thuộc.
Trong tâm trí Tạ Trần, những suy nghĩ về "nhân quả" và "vô thường" lại hiện lên. Hắn biết rằng quán sách này, nơi hắn từng định sống một cuộc đời "bình thường" không chút vướng bận, giờ đây đã trở thành một trung tâm tri thức và tư tưởng, là nơi gieo mầm cho những thay đổi lớn lao trong nhận thức của phàm nhân. Những hạt mầm "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" sẽ dần lan tỏa, bắt đầu từ những cá nhân được hắn khai sáng như Lạc Phong, tạo nên một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mới. Sự ra đời của một thế hệ 'người hướng dẫn' mới, không phải tu sĩ, mà là những người mang trong mình trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ dần định hình lại xã hội nhân gian.
Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép tắc của tiên đạo, mà qua chính cuộc sống bình thường, chân thật của họ. Hắn, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đã chấp nhận một cách vô thức vai trò người định hướng, là bước đầu tiên trong việc thực hiện trách nhiệm đó mà không làm trái với 'Vô Vi Chi Đạo' của mình. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa của riêng mình, không phải trong quyền năng hay danh vọng, mà trong việc thắp lên ngọn lửa tri thức và hy vọng trong lòng người khác. Đó là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng lại là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên "bình thường vĩnh cửu" mà hắn hằng ao ước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.