Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1549: Tiếng Sóng Lòng, Điệu Gió Nhân Ái

Bầu trời Thị Trấn An Bình vừa hừng đông, những tia nắng đầu tiên còn e ấp lấp ló sau rặng tre xanh biếc, nhưng không khí đã sớm trở nên nhộn nhịp. Trên con đường lát đá dẫn vào trung tâm thị trấn, tiếng rao hàng của những người bán rau quả, tiếng lạch cạch của xe ngựa chở hàng, cùng tiếng bước chân khua động bụi sớm đã hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đời thường không ngớt. Mùi thức ăn thơm lừng từ những quán điểm tâm mới mở, lẫn với mùi gỗ mục và đất ẩm sau một đêm sương giáng, len lỏi vào từng ngóc ngách, gợi lên một cảm giác thân thuộc và bình yên lạ thường. Dù ồn ào, nhưng cái ồn ào ấy không hề xô bồ, mà mang một vẻ hiền hòa, thân thiện, như thể mọi thanh âm đều đã được gọt giũa bởi dòng chảy của thời gian và sự gắn kết của cộng đồng.

Giữa dòng người qua lại, Sương bước đi cùng Mai và Linh, hai cô bạn thân thiết của mình. Sương giờ đây đã không còn vẻ rụt rè, thay vào đó là sự thanh thoát, tự tin hiện rõ trong từng cử chỉ. Ánh mắt cô bé trong trẻo nhưng không còn ngây thơ, mà ẩn chứa một sự kiên định, một chiều sâu suy tư hiếm thấy ở lứa tuổi này. Cô khoác trên mình bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc đen nhánh được tết gọn gàng, hòa mình hoàn toàn vào cuộc sống thường nhật của thị trấn. Mai, thiếu nữ hồn nhiên với mái tóc tết hai bên và chiếc áo vải tươi tắn, vẫn luôn ngưỡng mộ và nhiệt tình như mọi khi. Linh, cô bé lanh lợi với đôi mắt to tròn, thích chạy nhảy, hôm nay cũng diện bộ đồ sáng màu, không ngừng liến thoắng bên cạnh Sương.

"Sương này," Mai lên tiếng, giọng nói trong trẻo mang đầy vẻ hào hứng, "nhiều người còn muốn xem em biểu diễn những màn đẹp mắt hơn nữa đó! Họ nói em như tiên nữ vậy, điều khiển nước và gió thật tài tình!" Mai vừa nói vừa dùng tay khoa chân múa tay, cố gắng tái hiện lại những động tác của Sương trong trí nhớ, gương mặt rạng rỡ niềm vui.

Sương khẽ mỉm cười, nụ cười thanh đạm như sương mai. Cô bé nhìn Mai, rồi lại nhìn những khuôn mặt hăm hở, tràn đầy sức sống của những người đang buôn bán, những đứa trẻ đang nô đùa trên phố. Trong lòng cô, những lời ngợi ca, những ánh mắt ngưỡng mộ giờ đây không còn là thứ cô khao khát hay bận tâm. "Em không muốn chỉ là 'tiên nữ' để mọi người ngắm nhìn," Sương nhẹ nhàng đáp, giọng nói bình thản, nhưng ẩn chứa một sự trưởng thành đáng kinh ngạc. "Em muốn dùng khả năng của mình để làm điều gì đó thật sự có ích, thật sự chạm vào cuộc sống của nhân gian, chứ không phải chỉ là những màn trình diễn thoáng qua."

Linh, với bản tính tò mò và thực tế hơn, liền nghiêng đầu hỏi: "Nhưng giúp gì bây giờ? Mọi người đều sống yên bình mà!" Linh nhìn quanh, quả thật, Thị Trấn An Bình đang trải qua những ngày tháng êm đềm, không có thiên tai, không có binh biến. Một cuộc sống bình dị, an lành đã trở thành lẽ thường tình dưới sự dẫn dắt vô hình của Tạ Trần và sự chuyển mình của Thiên Đạo.

Sương không trả lời ngay. Cô bé bước chậm lại, dừng chân bên một đoạn kênh nhỏ chảy qua rìa thị trấn. Dòng kênh này, dù vẫn mang nước về phục vụ sinh hoạt và tưới tiêu, nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu bị bồi lấp. Những đám cỏ dại mọc um tùm hai bên bờ, những phiến đá rêu phong nằm chắn ngang, làm chậm dòng chảy của nước. Đôi mắt Sương nheo lại, không phải vì nắng, mà vì sự tập trung. Cô bé nhìn những đám cỏ dại đang dần bồi lấp, rồi nhìn xa hơn về phía những cánh đồng đang bắt đầu khô hạn dưới ánh nắng ban mai. Nước là nguồn sống, và một dòng chảy yếu ớt, không thông suốt, sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng đến mọi thứ.

Trong tâm trí Sương, những lời Tạ Trần từng nói về "nước chảy từ từ mới thấm sâu, bồi đắp phù sa" và "ý nghĩa thật sự của tài năng" cứ văng vẳng. Cô bé nhận ra rằng, dù không có một "vấn đề" lớn cần giải quyết, nhưng cuộc sống đời thường luôn tồn tại vô vàn những "vấn đề" nhỏ, những điều cần được vun đắp, cần được điều chỉnh để mọi thứ được "thuận tự nhiên." Khả năng của cô, không phải để tạo ra phép màu chói lọi, mà là để nhẹ nhàng hòa mình vào dòng chảy ấy, để làm cho mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn một cách thầm lặng, như hơi thở của vạn vật. Cái "quyền năng" mà Tạ Trần từng nói tới, không đáng sợ nếu nó được sử dụng bằng "lòng nhân ái" và "sự thấu hiểu nhân quả." Sương đã vượt qua nỗi sợ hãi về thứ sức mạnh tiềm ẩn trong mình, không còn e ngại nó sẽ biến cô thành "kẻ dị biệt" hay "mất người." Thay vào đó, cô chấp nhận nó như một phần của bản thân, một công cụ để phụng sự cho "nhân gian." Nỗi sợ hãi duy nhất còn lại, có lẽ là nỗi sợ sẽ không thể sử dụng nó một cách đúng đắn, một cách thật sự hữu ích.

Mai và Linh thấy Sương trầm ngâm, cũng im lặng theo, ánh mắt tò mò nhìn theo hướng Sương đang nhìn. Hai cô bé không hiểu được những suy nghĩ sâu xa trong lòng Sương, nhưng cảm nhận được sự nghiêm túc và tập trung của bạn mình. Gió nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Sương, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, như một lời thì thầm của thiên nhiên. Sương khẽ hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm lại, như đang lắng nghe tiếng gọi của dòng nước, tiếng thì thầm của những ngọn gió, và cả tiếng lòng của chính mình.

***

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa nắng dịu dàng khắp Thị Trấn An Bình, Sương đã rời xa sự ồn ào của chợ búa, tìm đến một khúc sông yên tĩnh hơn, nơi tiếng nước vỗ bờ rì rào như một bản nhạc dịu êm. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ rợp bóng, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá xanh rì, tạo nên một không gian trong lành, mát mẻ và thư thái. Mùi nước trong lành từ dòng sông, hòa quyện với mùi rong rêu và mùi hương thoang thoảng của những đóa sen trắng muốt đang hé nở, khiến tâm hồn con người trở nên tĩnh lặng.

Sương đứng lặng lẽ bên bờ sông, nơi có một đoạn kênh dẫn nước nhỏ đã bị bồi lấp nghiêm trọng hơn cả đoạn kênh lúc sáng. Nơi đây vắng vẻ, không có bóng người qua lại. Cô bé không tìm kiếm một sân khấu, không cần ánh mắt dõi theo của bất kỳ ai. Mái tóc đen nhánh của Sương khẽ lay động trong gió, chiếc áo vải thô giản dị càng làm nổi bật vẻ thanh thoát của cô. Đôi mắt trong veo của cô bé giờ đây không còn vẻ suy tư, mà tràn đầy sự tập trung và một lòng trắc ẩn sâu sắc.

"Không phải để được ca ngợi, chỉ là để mọi thứ được thuận tự nhiên," Sương thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có tiếng gió và nước mới có thể nghe thấy. Đây không phải là một lời tự nhủ để trấn an, mà là một sự xác quyết, một nguyên tắc sống mà cô bé đã tự mình chiêm nghiệm và lựa chọn.

Sương khẽ nhắm mắt, đôi bàn tay thanh mảnh từ từ nâng lên, không phải để niệm chú hay thi triển pháp thuật, mà như đang múa theo một điệu vũ vô hình, tinh tế đến lạ kỳ. Từng ngón tay cô bé khẽ uốn lượn, như đang vẽ nên những đường nét uyển chuyển trong không trung. Lạ thay, theo từng chuyển động nhẹ nhàng ấy, dòng nước dưới kênh bắt đầu có những biến đổi vi diệu. Dòng chảy yếu ớt bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng không hề dữ dội, mà như được một bàn tay vô hình dẫn dắt. Những tảng bùn đất, những cành cây khô mắc kẹt dưới đáy kênh, không bị cuốn phăng đi một cách thô bạo, mà từ từ được dòng nước làm mềm, tách rời, rồi nhẹ nhàng đẩy đi. Nước không chảy xiết, mà chỉ đủ mạnh để làm sạch, để thông suốt, không gây xói mòn bờ bãi.

Rồi, Sương lại khẽ mở mắt, ánh nhìn hướng lên bầu trời xanh trong. Cô bé lại đưa tay lên, những ngón tay như đang nắm giữ những sợi tơ vô hình của gió. Những làn gió nhẹ nhàng từ từ tụ lại, không phải là cơn gió ào ạt, mà chỉ là những luồng khí mềm mại, tinh tế. Chúng không tạo ra những đám mây đen kịt báo hiệu bão giông, mà chỉ khẽ khàng dẫn dắt những đám mây trắng nhỏ bé, đang lững lờ trôi trên bầu trời. Các đám mây nhỏ ấy từ từ tề tựu, không quá dày đặc, rồi nhẹ nhàng tan đi như sương khói, tạo thành một màn mưa phùn mỏng manh, li ti. Mưa không đổ ào ạt, mà chỉ vừa đủ để tưới mát những khu vườn cộng đồng cách đó không xa, để làm dịu đi cái nắng gắt giữa trưa, và để cuốn đi hơi ẩm từ sông, làm không khí trở nên trong lành, dễ chịu hơn.

Tất cả diễn ra một cách tự nhiên, thầm lặng, không một ai hay biết. Sương không cần ai chứng kiến, không cần ai ca ngợi. Cô bé chỉ đứng đó, cảm nhận sự hài hòa mà mình đã tạo ra, cảm nhận dòng chảy của sự sống đang được khơi thông, cảm nhận sự mát lành của gió đang lan tỏa. Nụ cười thanh đạm lại hé nở trên môi cô bé, một nụ cười của sự mãn nguyện, của lòng nhân ái được đền đáp bằng chính sự bình yên trong tâm hồn.

Một lúc sau, Lão Ngư Dân, với làn da đen sạm vì nắng gió và bộ râu bạc trắng như cước, đang ngồi vá lưới bên bờ sông, bỗng ngẩng đầu lên. Ông lão nhíu mày nhìn xuống dòng nước. "Ấy chà, nước sông hôm nay trong veo, lại chảy mạnh nữa!" Giọng ông thốt lên đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng. "Cứ đà này, cá chắc sẽ về nhiều hơn cho mà xem!" Lão Ngư Dân không hiểu vì sao dòng nước lại thay đổi, nhưng ông cảm nhận được sự tươi mới, sự sống động mà nó mang lại. Ông lão khẽ lắc đầu, miệng nở nụ cười móm mém, tiếp tục công việc vá lưới, trong lòng dấy lên niềm hy vọng về một mẻ cá bội thu. Sương, đứng từ xa, khẽ mỉm cười. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ quay bước, để lại phía sau dòng sông trong xanh và niềm vui bất chợt của Lão Ngư Dân. Cái khoảnh khắc ấy, đối với Sương, còn quý giá hơn vạn lời ca tụng. Đó là ý nghĩa thật sự của tài năng, của "quyền năng" được đặt vào tay một tấm lòng nhân ái.

***

Khi ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần ngồi lặng lẽ trong quán sách của mình. Hương trầm thanh khiết từ lư hương đồng tỏa ra dịu nhẹ, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tràn đầy vẻ triết lý. Bên ngoài, tiếng nói chuyện râm ran của người dân, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, và tiếng gió thổi nhẹ qua khung cửa sổ vẫn vọng vào, nhưng không làm xáo động sự yên bình trong quán. Tạ Trần vẫn khoác trên mình chiếc áo vải bố nhã nhặn, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thoang thoảng của trà lan tỏa trong vòm họng.

Từ vị trí của mình, Tạ Trần có thể nhìn ra con đường chính của thị trấn. Hắn thấy những người nông dân, với làn da đen sạm và tay chân chai sạn, đang vui vẻ gánh vác dụng cụ ra đồng, gương mặt rạng rỡ niềm hy vọng. Những bà lão bán rau, thường ngày vẫn mang vẻ mệt mỏi, hôm nay cũng tươi tắn hơn hẳn, tiếng cười nói rộn ràng. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí của thị trấn, một sự tươi mới, một luồng sinh khí vô hình đang lan tỏa. Đó không phải là sự huyên náo của lễ hội, mà là một niềm vui bình dị, thấm đượm từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống.

Bỗng, Thư Đồng Tiểu An, cậu học trò nhỏ gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chạy ào vào quán sách, gương mặt hớn hở. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần lại tràn đầy sức sống. "Tiên sinh, cô Sương thật lợi hại!" Tiểu An thốt lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong quán, phá tan sự tĩnh mịch. "Nước kênh tự dưng trong vắt, vườn rau lại xanh tươi rồi! Mấy bác nông dân nói hôm nay trời mát lạ, lại có mưa phùn nhẹ, đúng lúc cần nước cho cây con!" Cậu bé hào hứng kể, ánh mắt long lanh vẻ ngưỡng mộ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những con người bình dị đang tận hưởng thành quả của một hành động thầm lặng. "Không phải lợi hại, mà là biết dùng cái 'lợi hại' ấy vào đâu, Tiểu An à," Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một tầng ý nghĩa sâu xa. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói như hòa vào không khí, thấm sâu vào tâm trí cậu học trò nhỏ. "Cái 'đạo' của Sương, đã hình thành rồi." Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Hắn nhìn thấy trong Sương không còn là cô bé rụt rè, e ngại sức mạnh của mình nữa. Cô bé đã hoàn toàn chấp nhận nó, không phải như một gánh nặng, mà như một món quà, một trách nhiệm. Cô bé đã vượt qua "nỗi sợ hãi về quyền năng," không để nó biến mình thành kẻ kiêu ngạo hay tìm kiếm sự phô trương. Sương đã chọn con đường của "lòng nhân ái," dùng khả năng của mình để vun đắp cho "nhân gian" một cách thiết thực, khiêm tốn. Những hành động thầm lặng của cô bé, dù không ai biết rõ nguồn gốc, nhưng đã mang lại những "nhân quả" tốt lành, khiến cuộc sống của cộng đồng trở nên tươi đẹp hơn, thuận tự nhiên hơn. Sương đã trở thành một biểu tượng sống động cho triết lý "Nhân Đạo," nơi sức mạnh được định nghĩa bởi sự cống hiến, bởi sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, chứ không phải bởi quyền năng siêu phàm hay danh vọng hão huyền.

Từ quán trà đối diện, tiếng Người Kể Chuyện vang lên, giọng ông gầy gò nhưng đầy hào hứng, như đang diễn giải một câu chuyện ly kỳ: "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Chuyện lạ chưa từng có! Nước trong, gió mát, ấy là lòng trời hay lòng người thiện lương mà thành? Dân tình đồn thổi, ấy là nhờ phúc đức của Thị Trấn An Bình chúng ta đấy!" Ông lão hóm hỉnh cầm quạt giấy phe phẩy, thổi phồng câu chuyện lên một cách đầy thi vị, nhưng trong bản chất, lời nói của ông lại chạm đến một sự thật sâu sắc: sự thịnh vượng của "nhân gian" đến từ chính "lòng người thiện lương."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa chút suy tư thoáng qua trên môi. Hắn biết, Sương đã tìm thấy con đường của riêng mình, đã hiểu được ý nghĩa thật sự của việc "sống một đời bình thường" nhưng lại phi thường trong chính sự bình thường đó. Cô bé đã trở thành một hình mẫu, một tia hy vọng cho thế hệ trẻ trong kỷ nguyên không còn "tiên đạo," một minh chứng cho thấy giá trị của con người nằm ở chính "nhân tính," chứ không phải ở khả năng "thành tiên."

Tuy nhiên, Tạ Trần cũng không thể không nhận ra rằng, dù Thị Trấn An Bình đang sống trong sự bình yên sâu sắc, dù "Nhân Đạo" đang dần bén rễ, nhưng "hạt mầm phức tạp trong lòng người" vẫn luôn tồn tại. Sự trong sáng và lòng tốt của Sương, dù đáng trân trọng, nhưng cũng có thể vô tình trở thành mục tiêu của những kẻ không hiểu, của những ánh mắt "ghen tị" hay "tham vọng" còn ẩn sâu trong một vài góc khuất của tâm hồn con người. Hành trình "Bình Thường Vĩnh Cửu" vẫn còn dài, và những câu chuyện về lòng người, về "nhân quả," sẽ không ngừng tiếp diễn. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những thử thách mới, không đến từ Thiên Đạo tàn lụi, mà đến từ chính bản tính con người, sẽ không ngừng xuất hiện.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free