Nhân gian bất tu tiên - Chương 1551: Ánh Sáng Từ Đố Kỵ: An Phong Và Niềm Vui Cống Hiến Thầm Lặng
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống Thị Trấn An Bình đang cựa mình thức giấc. Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường lát đá, An Phong khẽ cựa mình, mở mắt. Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất. Anh không vội vã thức dậy, mà nằm đó, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim mình. Một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản lạ lùng bao trùm lấy tâm hồn anh, khác h���n với sự bứt rứt, ghen tị đã dày vò anh suốt những ngày qua. Nó không phải là sự hả hê của kẻ chiến thắng, cũng chẳng phải là niềm kiêu hãnh của người được ca tụng, mà là một niềm vui khác, sâu thẳm hơn, một sự bình yên đến từ tận đáy lòng, như suối nguồn trong lành vừa được khơi thông sau bao tháng ngày khô cạn.
Anh chậm rãi ngồi dậy, vươn vai, gân cốt giãn ra một cách dễ chịu. Xung quanh anh, căn phòng vẫn còn nguyên dấu vết của một đêm dài làm việc. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, các dụng cụ khắc chạm, bút vẽ, giấy dó và những mảng màu nước còn đặt ngổn ngang. Một vài bản phác thảo dang dở nằm rải rác, hình ảnh những đóa hoa, những dòng suối, những đám mây đang cuộn mình trên trời. Trước đây, khi nhìn thấy những dụng cụ này, tâm trí anh thường bị vây bủa bởi áp lực phải tạo ra kiệt tác, phải vượt qua đồng nghiệp, phải giành lấy danh tiếng. Mỗi nét vẽ, mỗi đường chạm khắc đều chất chứa một gánh nặng vô hình. Nhưng đêm qua, mọi thứ dường như đã thay đổi. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, không phải để so k��, không phải để chứng tỏ, mà chỉ đơn thuần là để tạo ra cái đẹp, để hòa mình vào dòng chảy của sự sáng tạo, để sửa chữa và vun đắp.
“Thật kỳ lạ… Ta chưa bao giờ cảm thấy bình yên đến vậy sau một đêm làm việc,” An Phong thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. “Không phải sự hả hê của kẻ chiến thắng, mà là một niềm vui khác, sâu thẳm hơn, đến từ việc làm điều tốt mà không ai hay biết. Một niềm vui vô danh, thanh khiết như sương mai.” Anh nhìn ngắm bàn tay mình, đôi bàn tay chai sạn vì những năm tháng miệt mài với nghệ thuật, giờ đây dường như cũng toát lên một vẻ an nhiên. Anh nhẹ nhàng vuốt ve một món đồ chạm khắc dở dang, một bức phù điêu hình chim hạc đang bay lượn trên mây. Trước đây, anh có thể sẽ cau mày, cố gắng tìm kiếm điểm chưa hoàn hảo để sửa chữa, để nó trở nên 'tốt nhất'. Nhưng giờ đây, anh chỉ thấy sự hài hòa, một vẻ đẹp riêng biệt, chưa hoàn mỹ nhưng chân thật.
Mùi gỗ thông thoang thoảng từ bàn làm việc, hòa lẫn với mùi mực Tàu và mùi giấy dó cũ, tạo nên một không gian quen thuộc, ấm cúng. Anh hít thở sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành lấp đầy buồng phổi, xua đi mọi tạp niệm còn vương vấn. Tâm trí anh giờ đây không còn bị ám ảnh bởi việc phải vượt qua Sương, phải chứng tỏ tài năng của mình là ưu việt hơn. Thay vào đó, anh chỉ muốn tạo ra cái đẹp, muốn cống hiến cho đời, muốn để tài năng của mình phục vụ cho một mục đích cao cả hơn là sự thỏa mãn cái tôi cá nhân. Những bản nháp, những ý tưởng mới chợt lóe lên trong tâm trí anh, không còn bị ràng buộc bởi sự tranh đua. Anh thấy mình muốn khắc họa những hình ảnh bình dị hơn: một dòng suối chảy qua khe đá, một khóm trúc xanh ngát trong gió, một mái nhà tranh ấm cúng dưới ánh trăng. Đó là những vẻ đẹp chân phương, mộc mạc, không cần đến sự phô trương hay những lời ca tụng hoa mỹ.
An Phong biết, con đường nghệ thuật của anh vẫn còn dài, và những thử thách vẫn sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn đã tìm thấy ánh sáng dẫn lối, một ánh sáng không đến từ vinh quang hay danh vọng, mà đến từ sự bình yên nội tâm, từ niềm vui của sự cống hiến thầm lặng. Hắn đã hiểu rằng giá trị của nghệ thuật nằm ở sự sáng tạo chân chính và niềm vui mà nó mang lại cho người khác, không phải sự ghen tị hay sự công nhận từ bên ngoài. Một nghệ nhân chân chính không cần phải chứng tỏ mình bằng cách hạ thấp người khác, mà bằng cách không ngừng vượt lên chính mình, tìm kiếm vẻ đẹp và sự cống hiến. Anh tin rằng, chính sự tự do trong sáng tạo này, một sự sáng tạo đến từ tận sâu thẳm tâm hồn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ chấp niệm nào, mới là con đường chân chính mà một nghệ nhân nên theo đuổi. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng những mảng màu, những nét chạm khắc, và mang theo trong mình một tâm hồn thanh thản, sẵn sàng đón nhận một ngày mới. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu trên Thị Trấn An Bình, và trong chính tâm hồn của An Phong.
***
Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và trải dài khắp các mái nhà ngói đỏ, An Phong lặng lẽ bước đi trên con đường đá dẫn vào khu vườn cộng đồng. Trời trong xanh không một gợn mây, gió nhẹ hiu hiu mang theo hương hoa cỏ, và không khí mang theo chút mát lành còn vương từ sương sớm. Xa xa, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Anh giữ một khoảng cách nhất định, ẩn mình sau một khóm trúc xanh biếc, quan sát mọi người đang vui vẻ tận hưởng vẻ đẹp và sự tiện ích của tác phẩm mà Sương đã tạo ra, và anh đã thầm lặng bổ sung.
Đài phun nước, giờ đây, không chỉ là một công trình phục vụ việc tưới tiêu, mà đã trở thành một điểm nhấn nghệ thuật thực sự. Dòng nước chảy ra từ miệng đá chạm khắc hình đầu rồng, không còn đơn thuần là một cột nước tuôn trào, mà uyển chuyển hơn, tạo thành những hoa văn nước tinh xảo, xoáy tròn rồi đổ xuống hồ một cách nhẹ nhàng, thanh thoát. Những đường vân nhỏ xíu trên tảng đá gần chân đài, mà anh đã khéo léo thêm vào trong đêm tối, giờ đây hòa mình một cách tự nhiên vào tổng thể, tôn thêm vẻ đẹp của sự tự nhiên, như thể chúng luôn ở đó. Nước trong hồ trong vắt, phản chiếu ánh nắng lấp lánh, và những bông hoa sen nhỏ xíu mà Sương đã trồng quanh mép hồ dường như cũng tươi tắn, rực rỡ hơn.
Các luống hoa trong khu vườn cũng tươi tốt hơn hẳn. Những cánh hoa dường như căng tràn nhựa sống, sắc màu rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Mùi hương dịu nhẹ của các loài hoa quyện vào nhau, thoang thoảng trong không khí, khiến tâm hồn người ta trở nên thư thái. Những vòi nước nhỏ được Sương bố trí khéo léo để tưới đều đặn cho từng luống cây, giờ đây nhờ sự điều chỉnh tinh tế của An Phong, dòng chảy càng thêm đều đặn, không quá mạnh làm dập lá, không quá yếu làm thiếu nước. Tất cả đều là nhờ những cải thiện thầm lặng của anh, không ai hay biết.
Bên cạnh đài phun nước, dưới gốc cây bàng cổ thụ, Người Đánh Cờ, râu dài bạc phơ, đang trầm ngâm bên bàn cờ với một người bạn. Vẻ mặt ông tập trung vào những quân cờ, nhưng tai ông vẫn lắng nghe những âm thanh xung quanh. Ông khẽ nhấc một quân Mã, rồi quay sang người bạn, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú.
“Ngươi xem, đài phun nước này thật tinh tế, tựa như có linh hồn vậy,” Người Đánh Cờ cất lời, giọng trầm khàn nhưng đầy vẻ tán thưởng. “Sương quả là tài tình! Hôm qua ta thấy còn chưa hoàn hảo thế này. Nước chảy uyển chuyển hơn, những hoa văn nước như có sức sống riêng vậy.”
Người bạn của ông, một lão nông hiền lành, gật gù đồng tình. “Đúng vậy, còn khu vườn này nữa, đẹp hơn hẳn mọi khi. Cứ như có bàn tay thần tiên nào đó đã ghé qua vậy, làm mọi thứ hài hòa đến lạ. Hoa lá tươi tốt, khí tức trong lành, khiến người ta cảm thấy tâm hồn cũng thanh tịnh hơn.”
Bà Chủ Quán Trà, phúc hậu với nụ cười hiền từ thường trực trên môi, đang bưng ra một ấm trà mới pha cho khách. Nghe được lời bàn tán, bà khẽ cười, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện. “Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng! Chư vị cứ tự nhiên thưởng thức. Mà đúng là, ta cũng thấy cái đài nước này có gì đó khác lạ từ sáng sớm nay. Sương tiểu muội đúng là có phúc khí, có lẽ là được trời đất phù hộ nên tài năng càng thăng ti��n.”
Sương, với dáng người mảnh mai, thanh thoát trong bộ trang phục đơn giản, đang nhẹ nhàng chạm tay vào dòng nước mát lạnh từ đài phun. Đôi mắt trong trẻo của cô bé mở to, ánh lên vẻ ngạc nhiên pha lẫn vui mừng. Cô cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong dòng chảy, sự hài hòa hơn trong tổng thể.
“Thật kỳ lạ, hôm qua ta chỉ sửa chút ít, mà sáng nay mọi thứ lại hoàn hảo đến vậy,” Sương thì thầm, giọng nói ngọt ngào như tiếng suối reo. “Cứ như... tự nhiên nó trở nên đẹp hơn, có sức sống hơn vậy. Ta cảm giác như có một sự đồng điệu nào đó với dòng nước, một sự kết nối sâu sắc hơn.” Cô khẽ cau mày, cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, nhưng rồi lại mỉm cười, để mặc cho cảm giác mãn nguyện bao trùm.
Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ, đang chạy đến gần Sương. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh toát lên vẻ hiếu học. Cậu chỉ vào một chi tiết nhỏ trên đài phun nước, nơi An Phong đã thêm vào một đường chạm khắc hình chiếc lá đang uốn lượn theo dòng nước.
“Tiên tử Sương, tiên sinh Tạ Trần nói rằng, vẻ đẹp thật sự nằm ở sự hài hòa, và những điều tốt đẹp thường đến từ những nơi ta không ngờ tới,” Tiểu An cất lời, giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ nghiêm túc. “Có lẽ đài nước này cũng vậy, có một điều kỳ diệu đã xảy ra mà chúng ta chưa biết. Nó không phải do một người tạo ra, mà là sự hòa quyện của nhiều điều tốt đẹp.”
An Phong, ẩn mình sau khóm trúc, khẽ mỉm cư���i khi nghe những lời bàn tán. Một niềm tự hào thầm lặng, một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh cảm nhận được niềm vui của mọi người, tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, những lời tán dương chân thành. Anh nhìn Sương, thấy cô bé cũng đang mỉm cười mãn nguyện, và trái tim anh tràn ngập sự ấm áp. Anh không cần sự công nhận, không cần những lời ca tụng. Niềm vui của người khác, sự hài lòng của cộng đồng đã là đủ. Anh nhận ra rằng, đây mới là giá trị đích thực của một nghệ nhân, một giá trị không thể mua được bằng vàng bạc hay danh vọng. Đó là sự cống hiến vô vị lợi, sự vun đắp cho cái đẹp và cho cuộc sống chung. Anh đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của nghệ thuật, không phải trong sự tranh giành, mà trong sự sẻ chia, trong việc làm cho thế giới xung quanh trở nên tốt đẹp hơn, dù chỉ là một chi tiết nhỏ bé, thầm lặng.
Anh quay lưng lại khóm trúc, bước đi trên con đường mòn, lòng nhẹ nhõm như chưa từng thấy. Tiếng nước reo nhẹ nhàng từ đài phun, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng cười nói vui vẻ của người dân Thị Trấn An Bình, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc ca êm đềm, du dương. Anh biết rằng, mình đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không có bóng ma đố kỵ hay chấp niệm danh lợi, mà chỉ có sự tự do trong sáng tạo, và niềm vui từ sự cống hiến thầm lặng.
***
Buổi trưa, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên nền đất trong quán sách của Tạ Trần. Mùi giấy cũ và mực Tàu thoang thoảng, hòa cùng hương trà thanh thoát, tạo nên một không gian tĩnh lặng, an yên. Tạ Trần ngồi bên chiếc bàn gỗ lim, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ trên trang sách đang mở. Những trang giấy đã ngả màu thời gian, nhưng tri thức ẩn chứa bên trong thì vĩnh cửu.
Qua khung cửa sổ bằng gỗ, Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài. Anh thấy An Phong đi ngang qua con phố lát đá. Khác với vẻ mặt nặng trĩu, đầy sự ghen tị và bất an của những ngày trước, khuôn mặt An Phong giờ đây thanh thản đến lạ. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, ánh mắt không còn vẻ u uất mà thay vào đó là sự bình yên, tự tại. Bước chân anh cũng trở nên nhẹ nhõm, không còn vẻ nặng nề như mang vác gánh nặng vô hình. Thư Đồng Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ, đang chăm chú quét dọn sân trước quán. Tiếng chổi xào xạc đều đặn, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại không làm xáo động không gian triết lý mà Tạ Trần đang tạo ra. Thỉnh thoảng, cậu bé liếc nhìn ra ngoài, đôi mắt thông minh như muốn thu vào mọi sự chuyển động của thế giới xung quanh.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự mãn nguyện, mà còn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Bình yên không đến từ sự vượt trội, mà từ sự hòa hợp,” Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian thanh tịnh. “Hạnh phúc không đến từ sự chiếm đoạt, mà từ sự cống hiến. An Phong đã tìm thấy con đường của mình.” Anh đã nhìn thấy sự chuyển biến trong "nhân quả" của An Phong, một sự chuyển biến tích cực, vượt xa mọi mong đợi. Một hạt giống thiện lương đã nảy mầm, và nó đang tỏa sáng rực rỡ, không cần đến ánh sáng của danh vọng hay lời ca tụng.
Tiểu An ngừng tay chổi, ngẩng đầu nhìn tiên sinh, đôi mắt toát lên vẻ tò mò. Cậu bé đã để ý đến sự thay đổi của An Phong từ sáng sớm. “Tiên sinh, An Phong ca sĩ nay trông khác quá, tựa như vừa trút bỏ được gánh nặng nào đó. Ánh mắt anh ấy có vẻ sáng hơn xưa nhiều, không còn u buồn như mấy hôm trước.” Cậu bé chỉ tay về phía bóng An Phong đang khuất dần.
Tạ Trần khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ. Anh đặt cuốn sách xuống, khép nó lại một cách cẩn trọng, như thể đang niêm phong một kho tàng tri thức quý giá. “Đôi khi, để tìm thấy ánh sáng, người ta phải dũng cảm đối mặt với bóng tối trong chính mình, Tiểu An,” Tạ Trần cất lời, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua khe cửa. Lời nói của hắn không chỉ là lời giải thích, mà còn là một bài học triết lý sâu sắc. “Và rồi, niềm vui sẽ đến từ những điều thầm lặng nhất, từ việc vun đắp cho cái đẹp và cho người khác, mà không cần danh vọng hay sự công nhận. Đó chính là ý nghĩa của 'Vô Vi Chi Đạo', không phải là không làm gì, mà là làm mọi thứ m��t cách tự nhiên, không chấp niệm, không mưu cầu.”
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi An Phong đã hoàn toàn khuất dạng. Tâm trí hắn quay về với những suy tư sâu xa hơn. Sự chuyển hóa của An Phong không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu". Hắn biết rằng, "Nhân Đạo" không phải là một khái niệm trừu tượng, xa vời, mà được xây dựng từ chính những hành động nhỏ bé, những lựa chọn hàng ngày của mỗi con người.
“Thế giới này, vẫn còn nhiều câu chuyện để kể, và nhiều lựa chọn để thực hiện, Tiểu An à,” Tạ Trần nói tiếp, giọng hắn trầm ấm, như một lời thì thầm với chính bản thân, nhưng cũng đủ để Tiểu An nghe thấy. “Mỗi lựa chọn, dù nhỏ, đều định hình nên tương lai. Không chỉ của riêng ta, mà của cả những người xung quanh, của cả nhân gian này. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và cách họ lựa chọn sẽ định hình nên kỷ nguyên của họ.”
Tiểu An, với v�� mặt chăm chú, gật đầu lia lịa. “Con hiểu rồi, tiên sinh. Vậy là, chúng ta không cần phải làm những điều vĩ đại như tiên nhân, mà chỉ cần làm những điều tốt đẹp từ trong tâm, đúng không ạ?” Cậu bé hỏi, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ khao khát tri thức.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung. “Đúng vậy, Tiểu An. Không cần phải là tiên nhân, bởi vì bản chất của con người đã là một điều kỳ diệu rồi. Lựa chọn giữa thiện và ác, giữa chấp niệm và buông bỏ, giữa ghen tị và bao dung. Lựa chọn giữa việc phá hoại để thỏa mãn cái tôi nhất thời, hay vun đắp để mang lại giá trị vĩnh cửu. Đó là những lựa chọn mà mỗi con người, trong kỷ nguyên này, sẽ phải đối mặt. Không có Thiên Đạo nào định đoạt thay, mà tất cả đều nằm trong tay họ. Và những niềm vui từ sự cống hiến thầm lặng như An Phong đã trải nghiệm, sẽ là nguồn động lực cho nhiều người khác nữa tìm thấy ý nghĩa cuộc sống qua những đóng góp không cần phô trương.”
Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát thanh thoát lan tỏa khắp khoang miệng, rồi đọng lại ở đầu lưỡi một dư vị ngọt ngào. “Hành trình 'Bình Thường Vĩnh Cửu' không có nghĩa là không có thử thách, không có xung đột. Nó chỉ có nghĩa là, những thử thách ấy sẽ không đến từ sức mạnh siêu phàm hay những cuộc chiến tranh tiên giới, mà đến từ chính nội tâm con người. Và cách chúng ta đối mặt với chúng, cách chúng ta lựa chọn, sẽ định hình nên 'nhân đạo' của một kỷ nguyên mới. Thế hệ của con, Tiểu An, sẽ là những người tiếp tục kiến tạo nên kỷ nguyên đó, bằng chính những lựa chọn của mình.”
Tạ Trần nhìn ra bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. Trong lòng hắn dâng lên một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn biết rằng, kỷ nguyên Nhân Gian đang thực sự được xây dựng từng bước, bằng những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa như thế này, và những hạt mầm 'Nhân Đạo' đang dần bén rễ sâu sắc trong lòng người. Sự chuyển hóa của An Phong là một minh chứng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, cho thấy rằng ngay cả những bản tính tiêu cực nhất của con người cũng có thể được hóa giải bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Tạ Trần, vẫn là "điểm neo" triết lý, đã chứng kiến một hạt mầm thiện lương nữa nảy mầm, một câu chuyện nữa được viết nên trong cuốn sách vô tận của "nhân quả." Thế giới vẫn tiếp diễn, với những thế hệ kế tiếp không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những thử thách mới, không đến từ Thiên Đạo tàn lụi, mà đến từ chính bản tính con người, sẽ không ngừng xuất hiện, định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong, không cần thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.