Nhân gian bất tu tiên - Chương 1579: Dòng Nước Rút, Tình Người Nở: Khắc Phục Hậu Quả Lũ Lụt
Thủ Lĩnh Dân Quân và Lão Quán Chủ cáo từ, để lại Tạ Trần một mình bên ngưỡng cửa quán sách, nơi ánh chiều tà đang dần tắt, nhuộm đỏ một vệt dài trên mặt sông Thiên Giang. Y không quay lưng lại ngay, mà vẫn đứng đó, lặng lẽ dõi theo bóng hình hai người đàn ông kiên cường khuất dần vào con đường ẩm ướt bùn đất. Lời nói của họ, của Thủ Lĩnh Dân Quân chân thành và Lão Quán Chủ đầy cảm kích, vẫn còn vương vấn trong không gian, như một làn hương trầm mặc, nhắc nhở y về những gì vừa xảy ra.
Tạ Trần biết, y không phải là vị cứu tinh mang phép thần thông quảng đại, cũng chẳng phải bậc tiên nhân có thể hô mưa gọi gió. Cái mà y có, chỉ là một đôi mắt nhìn thấu quy luật vận hành của vạn vật, của "nhân quả" chằng chịt, và một tâm trí đủ tĩnh lặng để nhận ra những điểm yếu, những tiềm năng ẩn sâu trong mỗi sự vật, mỗi con người. Lời khuyên về đoạn đê, thật ra, chỉ là một sự gợi mở nhỏ, một hạt mầm được gieo vào mảnh đất đã sẵn sàng nảy nở. Sức mạnh thực sự, như y đã nói, đến từ sự đồng lòng, từ trí tuệ và sự kiên cường của những phàm nhân. Thiên Đạo có thể suy tàn, linh khí có thể mỏng dần, nhưng "Nhân Đạo" thì lại bất diệt, bởi nó được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, của tình người, của trí tuệ và sự kiên cường. Đó là một chân lý mà y càng ngày càng thấu triệt, qua từng sự kiện, từng con người y gặp gỡ.
Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của đất, của nước sông còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực thơm thoang thoảng từ trong quán. Hoàng hôn buông xuống, mang theo một vẻ đẹp bi tráng, như một chương cuối của một bản trường ca vĩ đại. Y biết, cuộc sống bình thường của nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn, với những niềm vui nhỏ bé, những lo toan đời thường, và cả những thử thách bất ngờ. Nhưng giờ đây, y đã nhìn thấy một cách rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng con người, ngay cả khi không có sự phù hộ của tiên thần, vẫn có thể đứng vững, vẫn có thể vươn lên, vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm tục của mình. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống theo những cách thức riêng của họ, từng bước một, từng sự kiện một, viết nên bản thiên niên sử mới cho một kỷ nguyên không còn tiên đạo. Những suy tư ấy như dòng nước chảy âm thầm trong tâm trí Tạ Trần, tạo nên một sự bình lặng sâu sắc. Y nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng rì rầm của dòng Thiên Giang đã trở lại sự hiền hòa, tưởng như đang lắng nghe tiếng thì thầm của vạn vật, tiếng thì thầm của một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, chậm rãi nhưng đầy kiên định.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên rón rén len lỏi qua làn sương mỏng, trải vàng trên m��i ngói ẩm ướt của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đã đứng ở ngưỡng cửa quán sách. Đêm qua, sau khi Thủ Lĩnh Dân Quân và Lão Quán Chủ rời đi, Tạ Trần đã cùng Tiểu An dọn dẹp sơ qua những vệt bùn đất vương vãi phía trước, nhưng sự tàn phá của trận lũ vẫn còn hiện rõ mồn một trên khắp thị trấn.
Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lúc này lại ánh lên nét lo lắng. Thằng bé nhìn ra khung cảnh trước mắt, rùng mình một cái. Mùn lầy còn vương trên đường, tạo thành những vệt nâu xám xịt kéo dài đến tận các ngõ hẻm. Những ngôi nhà ven sông, đặc biệt là khu vực gần Quán Trà Vọng Giang, giờ đây trông như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Mái ngói xiêu vẹo, tường nhà ngấm nước loang lổ, và vô số mảnh vỡ của đồ đạc, cành cây khô, rác rưởi bị cuốn trôi giờ đây nằm ngổn ngang khắp nơi. Tiếng người xôn xao đã bắt đầu vang lên từ xa, tiếng khuân vác lạo xạo vọng lại từ phía bờ sông, cùng tiếng nước chảy róc rách của những dòng suối nhỏ đang cố gắng tìm đường thoát. M���t mùi bùn đất ẩm nồng, hòa lẫn với mùi gỗ mục và chút tanh nồng của rong rêu, phảng phất trong không khí ban mai.
Tiểu An khẽ siết chặt vạt áo vải thô cũ kỹ, giọng nói còn mang theo chút sợ hãi của đêm qua: "Tiên sinh, nước lũ rút rồi... nhưng mà nhìn thật đáng sợ quá. Liệu chúng ta có thể dọn dẹp hết được không ạ?" Đôi mắt to tròn của thằng bé ngước nhìn Tạ Trần, tìm kiếm một lời trấn an.
Tạ Trần, thân hình vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. Đôi mắt sâu thẳm của y, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang bao quát toàn bộ khung cảnh hoang tàn trước mắt. Y không vội trả lời Tiểu An, mà chỉ hít một hơi thật chậm, cảm nhận cái lạnh se của không khí ban mai còn vương vấn hơi ẩm.
"Thiên tai vốn là một phần của tự nhiên, Tiểu An," Tạ Trần trầm tĩnh cất lời, giọng nói vẫn điềm đạm như thường lệ, không chút cao giọng, nhưng lại mang một sức nặng triết lý. "Dòng chảy vô thường của vạn vật, có hợp ắt có tan, có tụ ắt có tán. Nước lũ đến rồi đi, để lại dấu vết của sự tàn phá. Điều đáng nói, không phải là sự dữ dội của tự nhiên, mà là cách con người đối mặt với nó."
Y khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những người dân đã bắt đầu đổ ra đường, với vẻ mặt vừa mệt mỏi sau một đêm không ngủ, vừa hoang mang trước mớ hỗn độn, nhưng cũng thấp thoáng ánh lên một sự quyết tâm nào đó. "Cái nhìn của chúng ta về tai ương, đôi khi quyết định cả cách chúng ta vượt qua nó. Nếu chỉ thấy sự đáng sợ, thì sợ hãi sẽ bao trùm. Nhưng nếu nhìn thấy cả cơ hội để tái thiết, để gắn kết, thì đó lại là một khởi đầu mới."
Tiểu An nghe tiên sinh nói vậy, trong lòng dần bớt đi nỗi sợ hãi, mà thay vào đó là sự tò mò, ngưỡng mộ. "Cơ hội ạ? Con vẫn chưa hiểu."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Con nhìn xem, Tiểu An. Dù bùn lầy còn đó, nhưng mặt trời đã lên rồi. Và mọi người, họ không ngồi yên than khóc. Họ đang bắt đầu hành động. Thiên Đạo đưa ra thử thách, nhưng Nhân Đạo, Nhân Đạo lại tìm ra cách ứng phó. Đây chính là 'nhân quả' của mỗi hành động, của mỗi suy nghĩ. Một hành động nhỏ, một suy nghĩ tích cực, khi được nhân lên bởi nhiều người, sẽ tạo thành sức mạnh to lớn."
Y quay vào trong quán, Tiểu An vội vã đi theo. Thằng bé bắt đầu dọn dẹp những vệt bùn đất còn bám lại trên bậc cửa, đôi tay nhỏ bé thoăn thoắt lau chùi. "Tiên sinh nói chí phải. Con sẽ cố gắng giúp đỡ ạ."
Tạ Trần quan sát Tiểu An, trong lòng dâng lên một sự mãn nguyện. Y không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần gieo một "hạt mầm triết lý," và nó sẽ tự nảy nở trong tâm hồn thơ trẻ. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" của y – không phải là hoàn toàn không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên, khơi gợi tiềm năng trong con người, để họ tự tìm thấy con đường của mình, tự mình phát triển và trưởng thành.
Y bước đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã chiếu rọi vào một góc thư phòng, làm sáng lên những chồng sách cũ kỹ. Từ đây, y có thể nhìn rõ hơn cảnh tượng bên ngoài. Tiếng người xôn xao đã không còn là tiếng than thở, mà là những tiếng hô hào động viên nhau, tiếng gọi nhau cùng chung tay gánh vác. Mùi bùn đất vẫn còn đó, nhưng dường như đã bớt đi phần u ám, mà thay vào đó là mùi của sự khởi đầu, của một công cuộc tái thiết. Y biết, ngày hôm nay, Thị Trấn An Bình sẽ không chỉ dọn dẹp bùn lầy, mà còn sẽ dọn dẹp đi những nỗi lo lắng, những hoang mang, và xây dựng lại niềm tin vào chính sức mạnh của mình.
Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc. Thế giới này không cần một vị tiên để giải cứu. Thế giới này cần những con người như Tiểu An, như Thủ Lĩnh Dân Quân, như Lão Quán Chủ – những con người có trái tim, có trí tuệ, và có tinh thần đoàn kết. Và y, Tạ Trần, chỉ cần là một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, một người dẫn đường không cần danh vọng, để họ tự mình viết nên bản thiên niên sử mới cho một kỷ nguyên mà ở đó, ý nghĩa của sự tồn tại không còn nằm ở việc thành tiên hay bất tử, mà ở chính cuộc sống trọn vẹn của một phàm nhân. Y biết, sự kiện lũ lụt này chỉ là một trong nhiều "bài kiểm tra" tự nhiên mà kỷ nguyên Nhân Gian sẽ phải đối mặt, nơi con người phải tự mình tìm ra giải pháp, phát triển trí tuệ và sự đoàn kết.
***
Khi mặt trời đã lên cao, trải một lớp nắng vàng óng ả khắp Thị Trấn An Bình, công cuộc khắc phục hậu quả lũ lụt đã diễn ra khẩn trương và sôi động dọc bờ sông Thiên Giang. Khung cảnh ban đầu u ám, giờ đây đã chuyển sang một sự khẩn trương, quyết tâm, và trên hết là tinh thần đoàn kết mạnh mẽ.
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lại kiên nghị rạng ngời, đang đứng giữa đám đông, dõng dạc hô hào chỉ đạo. Giọng y vang vọng giữa tiếng xẻng xúc bùn lạo xạo, tiếng khuân vác gỗ cộc cạch, và tiếng người nói chuyện râm ran động viên nhau. "Mọi người cố gắng lên! Nước đã rút rồi, chúng ta phải nhanh chóng dọn dẹp để bệnh dịch không phát sinh! Nơi nào cần san ủi, nơi nào cần gia cố, hãy báo ngay cho ta!" Y vung tay chỉ dẫn, từng bước chân chắc nịch lướt qua những vũng bùn còn đọng lại, không chút ngần ngại.
Bên cạnh y, Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn thô ráp của một người nông dân, đang hì hụi vác một khúc gỗ lớn cùng vài thanh niên khác. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, nhưng ánh mắt lão vẫn ánh lên vẻ nhiệt huyết và không nản lòng. "Đúng vậy! Bàn tay nối bàn tay, không gì là không thể! Cố lên anh em ơi, qua cơn hoạn nạn mới biết lòng nhau!" Lão nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi nhưng lại đầy sức mạnh động viên. Lão luôn đội chiếc nón rơm cũ kỹ, giờ đây đã lấm lem bùn, nhưng vẫn không rời đầu lão, như một biểu tượng của sự cần cù, lam lũ. Mùi bùn đất ẩm nồng, mùi gỗ ẩm ướt và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự vất vả nhưng đầy ý nghĩa.
Từ xa, Ông Chủ Tiệm Thuốc, dáng người gầy gò, đeo cặp kính gọng tròn, vẻ mặt hiền lành, đang cẩn thận mang theo một giỏ thuốc men và vải băng. Y đi lại giữa đám đông, hỏi han những người bị thương nhẹ, những vết xước do mảnh vỡ gây ra, hay những ai có dấu hiệu cảm lạnh do dầm nước. "Ai thấy không khỏe thì nói ta nhé! Đừng ngại, thuốc thang đây đủ cả. Bệnh nhẹ thì uống thuốc, bệnh nặng thì cầu trời, nhưng trước hết cứ uống thuốc đã!" Y nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm, trên người luôn thoang thoảng mùi thảo dược quen thuộc.
Bà Lão Bán Trầu, dù lưng đã còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, nhưng lại không hề kém cạnh. Lão bà mang theo một bình nước trà nóng hổi, cùng với Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đi mời mọc mọi người giải khát. "Nào, uống miếng nước cho ấm bụng, cho đỡ khát con ơi! Uống vào cho có sức mà làm việc. Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái, nhưng giờ thì uống nước cho khỏe cái đã!" Bà lão lắm lời nhưng tốt bụng nói, giọng oang oang nhưng đầy nhiệt tình. Tiểu Hoa, dù quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, cũng thoăn thoắt đưa chén trà cho mọi người, đôi lúc còn tinh nghịch kể vài câu chuyện cười nhỏ để xua tan mệt mỏi.
Đặc biệt, Lão Gia Phủ, người mà trước đây thường có vẻ ngoài hống hách, béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài, giờ đây lại thể hiện một trách nhiệm đáng ngạc nhiên. Sau khi khảo sát thiệt hại ở khu vực của mình, lão đã sai người mang đến một khoản tiền lớn để hỗ trợ người dân, và cam kết sẽ cung cấp vật liệu xây dựng để tái thiết những ngôi nhà bị hư hại. "Thị trấn An Bình là nhà của chúng ta, ta sẽ không để mọi người phải chịu thiệt thòi!" Lão nói, giọng nói tuy vẫn còn chút vẻ cao ngạo vốn có, nhưng đã pha lẫn sự nhân từ và trách nhiệm của một người có của cải. "Chỉ cần là sách hay, giá bao nhiêu ta cũng mua, nhưng giờ thì chỉ cần vật liệu xây dựng chất lượng thôi!"
Tạ Trần, đứng từ một khoảng cách vừa phải, vẫn trầm tĩnh quan sát toàn bộ khung cảnh. Y không trực tiếp tham gia vào việc khuân vác hay dọn dẹp, nhưng ánh mắt y luôn dõi theo từng hành động, từng dòng chảy của "nhân quả." Y nhìn thấy sự mệt mỏi trên khuôn mặt mọi người, nhưng cũng nhìn thấy ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy trong từng ánh mắt. Y cảm nhận được cái ấm áp của bàn tay giúp đỡ, sự lạnh lẽo của nước sông còn sót lại dưới chân, và sự mãn nguyện khi một vũng bùn lớn được dọn sạch.
Khi Thủ Lĩnh Dân Quân đi ngang qua, Tạ Trần khẽ gật đầu, gọi y lại. "Thủ Lĩnh Dân Quân," Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để người nghe phải chú ý. Y chỉ tay về một đoạn đê vừa được gia cố tạm thời. "Chỗ này, dòng chảy sau lũ có vẻ vẫn xoáy mạnh hơn bình thường một chút. E rằng những ngày tới, nếu có mưa lớn, có thể vẫn tiềm ẩn rủi ro. Cần gia cố thêm một chút, đặc biệt là phần chân đê, tránh rủi ro cho những ngày tới."
Thủ Lĩnh Dân Quân nhíu mày nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ, rồi lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy thán phục. "Đúng là Tạ tiên sinh! Ngài nhìn xa trông rộng. Ta đã nghĩ đến việc gia cố, nhưng lại chưa nhìn ra điểm yếu cụ th�� này. Cảm ơn ngài đã chỉ điểm kịp thời!" Y lập tức quay người, hô hào thêm vài thanh niên khỏe mạnh đến để gia cố lại đoạn đê theo lời khuyên của Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt lại lướt qua những người dân đang hăng say làm việc. Y hiểu rằng, lời khuyên của y không phải là mệnh lệnh, mà là sự gợi mở, một cách để "thuận theo tự nhiên" trong cả hành động lẫn suy nghĩ của con người. Y không cần phải dùng phép thuật để ngăn chặn lũ lụt, hay để tái thiết thị trấn. Y chỉ cần là một "điểm neo nhân quả," một người dẫn đường thầm lặng, giúp nhân gian tự mình vượt qua khó khăn, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự kiện này là một bài học quan trọng về tinh thần tự cường và đoàn kết của phàm nhân, đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển của kỷ nguyên Nhân Gian mà không cần đến sự can thiệp của tiên đạo. Vai trò của Tạ Trần như một người quan sát và cố vấn tinh tế sẽ tiếp tục được khẳng định, cho thấy rằng "nhân quả chi nhãn" và trí tuệ có thể dẫn dắt cộng đồng một cách hiệu quả hơn bất kỳ phép thuật nào.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của ngày tàn dần tắt lịm phía chân trời, nhường chỗ cho ánh đèn lồng dịu nhẹ và bầu không khí se lạnh của hoàng hôn, Quán Trà Vọng Giang, dù vẫn còn chút dấu vết của trận lũ, đã trở thành một nơi trú ẩn ấm cúng cho những người dân vừa trải qua một ngày dài vất vả. Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, cùng Tiểu Hoa và Tiểu An, đã nhanh chóng dọn dẹp lại một phần quán, kê lại những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc và chuẩn bị một bữa ăn tối đơn giản nhưng đầy ắp tình người.
Mùi trà thơm thoang thoảng, mùi khói bếp ấm áp và mùi thức ăn đơn giản nhưng hấp dẫn hòa quyện với mùi nước sông dịu nhẹ từ dòng Thiên Giang đã trở lại sự êm đềm, và mùi hoa cỏ ven bờ. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây sau quán, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của mọi người tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường sau một ngày đầy biến động.
Những người dân tham gia cứu trợ, dù quần áo còn lấm lem bùn đất, dù khuôn mặt còn hằn lên vẻ mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên sự mãn nguyện và tình người. Họ quây quần bên nhau quanh những chiếc bàn gỗ, cùng nhau thưởng thức bữa ăn đơn giản gồm cháo trắng, rau luộc và cá kho, do chính tay Lão Quán Chủ và vài người phụ nữ trong làng chuẩn bị. Tiếng cười và tiếng nói chuyện râm ran vang lên, không phải là những lời than vãn, mà là những câu chuyện về sự hợp sức, về những khoảnh khắc giúp đỡ nhau trong gian khó, về sự kiên cường của con người khi đối mặt với thử thách.
"Cảm ơn Thủ Lĩnh Dân Quân, cảm ơn tất cả mọi người đã không quản ngại khó khăn để giúp đỡ Thị Trấn An Bình chúng ta!" Một người dân lớn tuổi cất lời, giọng nghẹn ngào xúc động.
Thủ Lĩnh Dân Quân, giờ đây đã cởi bỏ bộ giáp sắt thô sơ, chỉ mặc một bộ áo vải giản dị, vẻ mặt vẫn cương nghị nhưng ánh mắt lại dịu đi nhiều. Y khẽ gật đầu. "Không có gì đâu, chúng ta là người một nhà mà! Đây là việc nên làm."
Tôn Đại Thúc, sau khi ăn xong bát cháo nóng hổi, lau vội mồ hôi trên trán, gương mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra, ánh lên một nụ cười chân chất. "Đúng vậy! Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người. Chúng ta không có sức mạnh tiên đạo, nhưng có tấm lòng. Thế là đủ rồi!"
Lão Quán Chủ, râu tóc đã điểm bạc, trên tay cầm chén trà nghi ngút khói, nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, đôi mắt tinh tường nhưng không phán xét của lão giờ đây ánh lên sự xúc động sâu sắc. "Mọi người đã vất vả rồi, ăn uống đi cho ấm bụng. Cứ coi đây như nhà mình. May mắn là chúng ta đã giữ được quán trà này, giữ được cái hơi ấm của tình người." Giọng nói của lão ấm áp, chậm rãi, đầy kinh nghiệm sống.
Tiểu Hoa và Tiểu An, sau khi giúp dọn dẹp và phục vụ, giờ cũng ngồi nép vào một góc, vui vẻ ăn uống. Tiểu Hoa thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Tạ Trần, như muốn anh kể chuyện cho cô bé nghe.
Tạ Trần ngồi ở một góc khuất hơn, chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra dòng Thiên Giang mờ ảo dưới ánh trăng. Y mỉm cười nhìn cảnh tượng này, trong lòng cảm nhận sâu sắc "sức mạnh" của sự đoàn kết phàm nhân. Y không cần phải nói thêm lời nào. Cái mà y đã chứng kiến hôm nay, cái mà y đã cảm nhận được từ sự kiện lũ lụt này, đã nói lên tất cả.
Tiểu An, sau khi ăn xong, bước đến bên cạnh Tạ Trần, khẽ hỏi: "Tiên sinh, con vẫn còn nhớ lời tiên sinh nói ban sáng. Rằng sức mạnh lớn nhất của con người không phải ở phép thuật, mà ở tấm lòng và sự gắn kết. Con thấy điều đó hôm nay thật rõ ràng ạ."
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt y xa xăm nhìn ra dòng sông, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Giọng y trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một tầng thấu hiểu sâu sắc: "Đúng vậy, Tiểu An. Phép thuật có thể tạo ra kỳ tích trong chốc lát, nhưng tình người và trí tuệ lại có thể xây dựng nên một thế giới vững bền. Thiên Đạo có thể ban tặng quyền năng, nhưng cũng có thể lấy đi nhân tính. Còn Nhân Đạo, Nhân Đạo lại là cội nguồn của sự trọn vẹn, của những giá trị vĩnh cửu không bao giờ mất đi."
Y nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong miệng. "Cuộc đời phàm nhân có thể ngắn ngủi, nhưng ý nghĩa của nó lại vô biên. Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, thấu hiểu nhân quả, và gắn kết với đồng loại – đó chính là con đường đến với sự trọn vẹn, Tiểu An. Không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần sống trọn vẹn một kiếp người, đó mới là điều đáng quý nhất."
Những mối quan hệ và sự tin tưởng được xây dựng trong giai đoạn khó khăn này sẽ trở thành nền tảng cho những thử thách lớn hơn mà Thị Trấn An Bình và Nhân Gian sẽ phải đối mặt trong tương lai. Tạ Trần biết, sự kiện này chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng y tin rằng, với tinh thần đoàn kết và trí tuệ này, nhân gian sẽ tự mình viết nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ở đó, con người tìm thấy ý nghĩa và hạnh phúc trong chính cuộc đời phàm tục của mình, không cần đến sự phù hộ của tiên thần. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, từng bước một, từng sự kiện một, không ngừng nghỉ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.