Nhân gian bất tu tiên - Chương 1597: Bài Học Về Sự Buông Bỏ: Tiếng Vọng Trong Tâm Trí Hùng
Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tàn, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu vẫn bập bùng, soi tỏ một góc thế giới tĩnh lặng. Hùng, người thợ rèn với nỗi ám ảnh về sự hoàn mỹ, vẫn ngồi co ro trong góc, chén trà trên tay đã nguội lạnh. Ánh mắt hắn vô định nhìn ra khoảng không đen đặc ngoài cửa sổ, nơi màn đêm dường như càng làm tăng thêm sự hỗn loạn trong tâm trí hắn. Lời của Tạ Trần về "thuận theo dòng chảy" vẫn văng vẳng bên tai, một hạt mầm triết lý lạ lẫm, khó dung nạp vào tâm hồn đã quen với sự kiểm soát và sắp đặt của hắn. Hắn không thể buông bỏ, không dám buông bỏ. Vì hắn sợ, sợ rằng nếu không nắm giữ chặt chẽ, mọi thứ sẽ tan vỡ thành hư vô.
***
Bình minh hé rạng, mang theo cái nóng gay gắt đặc trưng của ngày hè. Trong xưởng rèn của Hùng, không khí đã sớm trở nên ngột ngạt. Mùi kim loại nung chảy, mùi khói than ám lên từng thớ gỗ, từng viên gạch, hòa quyện với mùi mồ hôi mằn mặn của những người thợ. Tiếng búa rèn va chạm chan chát vào đe thép, tiếng lửa reo từ lò nung hồng rực, tiếng máy móc thô sơ hoạt động đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, nặng nề, dường như muốn nghiền nát cả những suy nghĩ còn sót lại trong đầu mỗi người.
Hùng đứng giữa xưởng, vóc dáng cường tráng nhưng gương mặt đanh lại, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và vầng trán. Lớp mồ hôi phủ đầy trên da thịt rám nắng, nhưng không phải là mồ hôi của sự gắng sức thuần túy, mà là của sự căng thẳng tột độ. Đôi mắt hắn sắc như dao, quét qua từng người thợ, từng công đoạn, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không tự tay rèn, nhưng mỗi nhịp búa, mỗi đường gọt của thợ phụ đều như đang diễn ra trong tâm trí hắn, phải đạt đến sự chính xác tuyệt đối mà hắn đã đặt ra. Hôm nay, họ đang hoàn thiện một thanh kiếm dành cho một vị quan huyện, một món hàng đòi hỏi sự tinh xảo cao độ, không một chút sai sót.
Tiếng búa của Thắng, một thợ phụ trẻ tuổi, còn non kinh nghiệm, bỗng chốc đánh lệch một nhịp. Hắn đã cố gắng hết sức, cánh tay mỏi nhừ và mồ hôi nhỏ giọt làm mờ đi tầm nhìn. Một vết lõm nhỏ, chỉ bằng hạt đậu, hiện lên trên lưỡi kiếm đang dần thành hình. Với người thường, đó có lẽ chỉ là một khuyết điểm nhỏ, dễ dàng bỏ qua, nhưng trong mắt Hùng, nó là một vết nhơ không thể chấp nhận được, một sự sỉ nhục đối với nghề rèn và lý tưởng về sự hoàn mỹ của hắn.
“Dừng tay!” Giọng Hùng vang lên, không quá lớn nhưng đủ để át đi mọi âm thanh ồn ào trong xưởng, khiến mọi nhịp búa bỗng chốc ngưng bặt. Không khí đặc quánh, căng như dây đàn. Thắng giật mình, chiếc búa trong tay suýt rơi xuống đất. Hắn cúi gằm mặt, biết rằng mình đã phạm sai lầm.
Hùng bước đến gần, mỗi bước chân dường như mang theo một sức nặng vô hình. Hắn cầm lấy thanh kiếm, xoay nhẹ dưới ánh sáng lờ mờ của xưởng, ngón tay thô ráp lướt qua vết lõm nhỏ bé. Nhưng trong mắt hắn, vết lõm đó đã bị phóng đại thành một hố sâu không đáy, phá hủy toàn bộ sự cân đối, vẻ đẹp của thanh kiếm.
“Ngươi nhìn xem!” Hùng gằn giọng, thanh kiếm được đưa sát vào mặt Thắng, “Một chút lơ đễnh cũng có thể phá hỏng cả công sức! Thanh kiếm này sẽ không bao giờ đạt đến sự hoàn mỹ nữa! Ngươi có biết, một vết sẹo nhỏ này có thể khiến nó mất đi giá trị đến mức nào không? Không chỉ là giá trị tiền bạc, mà là giá trị của sự tinh xảo, của nghệ thuật, của tâm huyết người thợ!”
Thắng lí nhí, gương mặt tái mét vì sợ hãi. “Con… con xin lỗi sư phụ… Con sẽ cố gắng hơn. Con sẽ mài lại, con sẽ…”
Hùng ngắt lời hắn, giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ. “Cố gắng? Sự hoàn mỹ không chấp nhận sự cố gắng, nó đòi hỏi sự không sai sót! Ngươi có thể cố gắng cả đời, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc lơ là, tất cả sẽ đổ sông đổ biển! Sản phẩm của xưởng ta không dung thứ cho những sai lầm như vậy. Ngươi có hiểu không? Chúng ta là thợ rèn, không phải những kẻ tùy tiện đập phá kim loại!”
Hắn không chỉ trách mắng Thắng, mà còn trách cứ chính bản thân mình vì đã không kiểm soát được mọi thứ một cách tuyệt đối. Trong tâm trí Hùng, sự không hoàn hảo là một lời nguyền, một thất bại cá nhân. Hắn đã dành cả đời để truy cầu sự hoàn hảo, để đảm bảo mọi thứ phải theo đúng quỹ đạo mà hắn đã định ra, từ chất lượng thép, độ nóng của lò, cho đến từng nhịp búa của người thợ. Hắn tin rằng chỉ có sự kiểm soát tuyệt đối mới có thể mang lại danh tiếng và sự ổn định cho xưởng rèn, cho gia đình hắn. Nhưng chính cái niềm tin sắt đá ấy lại đang bào mòn hắn, biến hắn thành một cỗ máy căng thẳng, không ngừng nghỉ.
Thắng cúi đầu thấp hơn nữa, đôi vai gầy run rẩy. Những thợ phụ khác đứng quanh, ánh mắt họ chứa đầy sự chán nản, sợ hãi và cả một chút bất mãn. Họ hiểu Hùng, biết hắn là một người thợ giỏi, có tâm huyết. Nhưng họ cũng mệt mỏi với áp lực vô hình mà hắn tạo ra. Ai cũng là con người, không thể tránh khỏi sai sót. Nhưng với Hùng, sai sót là tội lỗi. Tiếng búa không còn vang lên. Không khí trong xưởng căng như dây đàn, nặng nề đến mức khó thở. Dưới cái nắng gắt, từng hạt bụi li ti nhảy múa trong những tia sáng lọt qua kẽ hở mái nhà, như đang chế giễu sự cố chấp đến cực đoan của người đàn ông đứng đó. Hùng thở hắt ra, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi vết lõm trên thanh kiếm. Hắn cảm thấy một sự thất bại sâu sắc, không chỉ ở sản phẩm, mà còn ở chính khả năng kiểm soát của bản thân.
***
Chiều tối, khi ánh mặt trời đã ngả màu cam đỏ rực rỡ, Hùng lê bước về nhà. Sự mệt mỏi và bực bội từ xưởng vẫn đeo đẳng hắn như một cái bóng. Bước chân nặng trĩu, hắn cảm thấy như mình đang kéo lê cả một tảng đá. Mùi khói bếp thoang thoảng cùng mùi thức ăn nguội lạnh trong nhà không mang lại chút ấm áp nào cho tâm hồn hắn. Ngược lại, nó càng làm hắn cảm thấy u uất hơn.
Vợ Hùng, một người phụ nữ lam lũ, gương mặt in hằn sự lo âu, ánh mắt chất chứa nỗi buồn, đang dọn cơm. Nàng thấy chồng về, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt. “Anh Hùng, ăn cơm đi. Hôm nay anh lại về muộn.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng Hùng cảm nhận được sự mệt mỏi ẩn chứa trong đó.
Hắn chỉ đáp lời cộc lốc, không thèm nhìn mặt nàng. “Ta không có khẩu vị.” Hắn phẩy tay, bước vào nhà, ánh mắt vẫn quét tìm những điều không vừa ý. Căn nhà của hắn, dù được dọn dẹp cẩn thận, nhưng trong mắt hắn vẫn luôn có những góc cạnh chưa hoàn hảo.
Con trai hắn, Tiểu Minh, một bé trai khoảng bảy, tám tuổi, đang ngồi vẽ tranh trên sàn nhà. Nét mặt chú bé ngây thơ, đôi mắt sáng rực niềm vui khi cầm bút chì màu. Bức tranh của Tiểu Minh là một ngôi nhà nhỏ với hàng rào cong queo, một cây táo sai quả, và một con chó con đang chạy nhảy. Những nét vẽ nguệch ngoạc, không theo một quy tắc nào, nhưng lại tràn đầy sức sống và sự hồn nhiên của trẻ thơ.
Hùng ngay lập tức chú ý đến những nét vẽ chưa “thẳng” hay “đúng” theo ý anh. Đối với hắn, hội họa cũng phải có quy tắc, có bố cục, có sự chính xác. Hắn bước lại gần, cúi xuống nhìn bức tranh, đôi mắt nheo lại.
“Tiểu Minh, con vẽ cái gì thế?” Giọng hắn không chứa sự tò mò hay khuyến khích, mà là một sự đánh giá, một sự dò xét. “Sao không tô màu cho đều? Nét này sao lại cong thế kia? Ngôi nhà này xiêu vẹo quá, không thể đứng vững được. Con chó kia sao lại có ba chân?”
Tiểu Minh giật mình, bàn tay đang cầm bút chì màu khựng lại. Nụ cười trên môi chú bé tắt hẳn. Chú bé rụt rè cúi gằm mặt, đôi mắt buồn bã nhìn xuống đất, lí nhí. “Con… con thích vậy. Con… con muốn nó khác biệt.”
“Khác biệt?” Hùng nhíu mày, sự bực bội trong hắn dâng lên. “Khác biệt không có nghĩa là sai trái! Mọi thứ phải có trật tự, phải có quy tắc. Một ngôi nhà phải thẳng thắn, một con chó phải có bốn chân. Con vẽ như vậy, người khác sẽ cười chê. Nó không đẹp, không hoàn hảo.”
Những lời nói của Hùng như những nhát búa vô hình, đập thẳng vào tâm hồn non nớt của Tiểu Minh. Chú bé không hiểu khái niệm “hoàn hảo” mà cha mình đang nói, chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ và sự thất vọng sâu sắc. Nét mặt chú bé trở nên ủ rũ, đôi vai nhỏ bé run rẩy.
Vợ Hùng đứng ở cửa bếp, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Nàng đã quá quen với những cảnh tượng như vậy. Nàng muốn can thiệp, muốn bảo vệ con, nhưng nàng biết rằng mọi lời nói của mình lúc này đều vô ích. Hùng đang chìm đắm trong cơn ám ảnh của riêng hắn, không ai có thể lay chuyển. Không khí trong nhà chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng thở dài của người vợ và tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén của Tiểu Minh.
Đúng lúc đó, trong lúc Hùng đang cố gắng “chỉnh sửa” bức tranh của con bằng cách cầm lấy bút chì màu và vẽ đè lên những nét vẽ của Tiểu Minh, thì chú bé vùng vằng, làm đổ lọ mực trên bàn. Mực đen lênh láng trên sàn nhà, loang ra cả bức tranh dang dở của Tiểu Minh. Đó là một lọ mực nhỏ, không gây ra thiệt hại lớn, nhưng trong mắt Hùng, nó là đỉnh điểm của sự hỗn loạn, sự mất kiểm soát.
“Ngươi nhìn xem!” Hùng gầm lên, giọng nói đầy sự tuyệt vọng và giận dữ. “Thấy chưa? Chỉ vì một chút bất cẩn, tất cả đều hỏng! Tất cả! Ngay cả việc nhỏ nhất con cũng không làm được!”
Tiểu Minh bật khóc nức nở, chú bé sợ hãi co rúm lại. Vợ Hùng vội vàng chạy đến ôm lấy con, dùng khăn lau vội vệt mực. Hùng nhìn cảnh tượng đó, gương mặt hắn méo mó vì sự bực bội và bất lực. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên một cồn cát đang sụp đổ, dù cố gắng níu kéo đến đâu, mọi thứ vẫn cứ trôi tuột khỏi tầm tay. Hắn không thể kiểm soát được xưởng rèn, không thể kiểm soát được con mình, thậm chí không thể kiểm soát được cả một lọ mực nhỏ. Một cảm giác kiệt sức và thất bại tràn ngập tâm trí hắn. Hắn quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn lại vợ con, bỏ mặc sự hỗn loạn mà chính hắn vừa tạo ra. Hắn cần một nơi để trốn tránh, một nơi để thoát khỏi gánh nặng của sự kiểm soát đang đè nặng lên vai hắn.
***
Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc trên nền trời đen thẳm, soi rõ từng con ngõ nhỏ của Thị Trấn An Bình. Gió đêm mát lạnh thổi qua, xua đi phần nào sự oi ả của ban ngày, mang theo mùi hương của hoa dạ lý hương thoang thoảng. Hùng, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, lang thang trên phố, bước chân vô định. Bóng dáng hắn in dài trên nền đất, cô độc và mệt mỏi. Hắn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình không thể ở lại nhà, không thể đối mặt với sự thất bại của chính mình.
Bất giác, ánh đèn dầu vàng vọt từ một quán sách nhỏ lọt vào tầm mắt hắn. Quán sách của Tạ Trần. Ký ức về lời nói "thuận theo dòng chảy" của Tạ Trần hôm trước bất chợt hiện về trong tâm trí hắn. Một sự thôi thúc kỳ lạ kéo hắn đến cánh cửa gỗ cũ kỹ. Hắn không hẳn là muốn tìm câu trả lời, mà chỉ đơn giản là muốn tìm một nơi trú ẩn, một nơi yên tĩnh để giải tỏa những gánh nặng đang đè nặng lên vai mình.
Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ reo khi Hùng đẩy cửa bước vào. Quán sách vẫn yên tĩnh như mọi khi, mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác ấm cúng đến lạ. Tạ Trần vẫn ngồi trầm tĩnh sau quầy, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh đang đọc một cuốn sách cổ, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt anh một vầng sáng dịu nhẹ.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt thông minh, đã ngủ gật trên bàn học, đầu chú bé gục xuống chồng sách. Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên nhìn Hùng. Anh không hỏi han hay phán xét, chỉ ánh mắt thấu hiểu. Anh pha một ấm trà mới, hương trà thanh tao lan tỏa, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong không khí.
“Trà này giúp tĩnh tâm,” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, đặt một chén trà nóng trước mặt Hùng. “Đêm đã khuya, Hùng huynh vẫn chưa nghỉ ngơi?”
Hùng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai bàn tay thô ráp ôm lấy chén trà ấm nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay, rồi dần dần thấm vào cơ thể mệt mỏi của hắn. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. “Tiên sinh, ta… ta không biết phải làm sao nữa. Ta cố gắng kiểm soát mọi thứ, nhưng càng cố gắng, mọi thứ càng rối tung lên. Hôm nay, con ta… nó làm đổ lọ mực, chỉ vì ta trách mắng bức tranh của nó không hoàn hảo. Ta cảm thấy mình như một kẻ thất bại, không thể làm được gì ra hồn.”
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhìn Hùng. “Có một người thợ gốm, cả đời ông ta theo đuổi sự hoàn mỹ. Ông muốn tạo ra những chiếc bình không tì vết, không một chút sai sót. Mỗi ngày, ông ta miệt mài bên bàn xoay, nặn từng khối đất sét, nung từng chiếc bình trong lò lửa. Nhưng mỗi lần nung, luôn có một vết rạn nhỏ, một gợn sóng li ti, hay một màu men không đều, dù chỉ là rất nhỏ, hiện lên trên sản phẩm của ông ta. Ông ta giận dữ đập vỡ chúng, không chút tiếc nuối. Ông tin rằng những chiếc bình đó là sự sỉ nhục đối với tài năng của ông, là sự thất bại của lý tưởng hoàn mỹ mà ông theo đuổi.”
Hùng lắng nghe, lời của Tạ Trần dường như chạm đến tận đáy lòng hắn. Hắn thấy hình bóng của chính mình trong câu chuyện của người thợ gốm.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm ấm như dòng suối chảy. “Năm tháng trôi qua, người thợ gốm già đi. Xưởng gốm của ông ta luôn chất đầy những mảnh vỡ, còn ông ta thì luôn sống trong sự bực bội và mệt mỏi. Cho đến một ngày, một vị khách lạ ghé thăm. Vị khách đó là một lão nhân hiền từ, ánh mắt thấu đáo. Ông ta nhìn những mảnh vỡ trên sàn, rồi nhìn những chiếc bình còn sót lại, những chiếc bình mà người thợ gốm cho là ‘không hoàn hảo’. Vị khách đó cầm lên một chiếc bình có một vết rạn nhỏ nhưng độc đáo, ngắm nghía thật lâu. Ông ta nói với người thợ gốm rằng: ‘Thưa ông, chính vết rạn nhỏ này mới là dấu ấn của bàn tay con người, là linh hồn của chiếc bình. Nó không phải là sự sai sót, mà là sự độc đáo. Một chiếc bình hoàn hảo đến mức lạnh lùng sẽ không có câu chuyện để kể. Nhưng chiếc bình với vết rạn này, nó mang theo câu chuyện của sự cố gắng, của sự sống, của một khoảnh khắc vô thường. Nó là bằng chứng cho thấy đây là một tác phẩm được tạo ra bởi một bàn tay có cảm xúc, chứ không phải một cỗ máy.’ ”
Hùng im lặng lắng nghe, ánh mắt dần dần thay đổi, từ bế tắc sang suy tư sâu sắc. Hắn nhìn chằm chằm vào chén trà, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những gợn sóng nhỏ trên mặt nước trà. Những lời của vị khách lạ trong câu chuyện của Tạ Trần như một tia sáng yếu ớt, le lói trong màn đêm hỗn loạn trong tâm trí hắn.
“Từ đó,” Tạ Trần tiếp tục, “người thợ gốm không còn đập vỡ những chiếc bình có vết rạn nữa. Ông ta bắt đầu học cách yêu thương những vết rạn đó, học cách nhìn nhận chúng như một phần không thể thiếu, một nét riêng biệt của tác phẩm. Ông ta nhận ra rằng sự hoàn hảo không nằm ở việc không có sai sót, mà ở sự trọn vẹn của quá trình, ở tấm lòng chấp nhận, và ở cái đẹp độc đáo của những điều không hoàn mỹ. Những chiếc bình của ông ta trở nên quý giá hơn bao giờ hết, không phải vì chúng hoàn hảo không tì vết, mà vì chúng độc đáo, chân thật, và mang trong mình một câu chuyện, một linh hồn. Khách hàng tìm đến ông ta không phải để mua sự hoàn hảo lạnh lẽo, mà để mua lấy những tác phẩm mang đậm hơi thở của cuộc sống.”
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, nhìn Hùng với ánh mắt khuyến khích. “Phàm nhân chúng ta, dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể tạo ra điều gì tuyệt đối hoàn hảo, bởi vì chúng ta là con người, không phải Thiên Đạo. Và có lẽ, chính những điều không hoàn hảo đó, những ‘vết rạn’ trong cuộc đời, mới là thứ khiến chúng ta trở nên độc đáo, trở nên chân thật, trở nên có ý nghĩa hơn. Đôi khi, buông bỏ sự chấp niệm về sự hoàn hảo, chấp nhận những điều không thể kiểm soát, lại là cách để tìm thấy sự bình yên thật sự.”
Hùng nhắm mắt lại, câu chuyện của người thợ gốm vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn hình dung lại vết lõm nhỏ trên thanh kiếm, nét vẽ nguệch ngoạc của Tiểu Minh, lọ mực đổ trên sàn. Có lẽ, chúng không phải là sai sót, mà là những “vết rạn” của cuộc đời hắn. Một cảm giác lạ lẫm, vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề, dâng lên trong lòng hắn. Nhẹ nhõm vì có lẽ hắn không cần phải gồng mình chống chọi với sự vô thường của vạn vật nữa. Nặng nề vì hắn nhận ra mình đã lãng phí quá nhiều thời gian và tâm sức vào một cuộc chiến vô vọng.
Đôi mắt Hùng dần dần mở ra, không còn sự bế tắc và tuyệt vọng như trước, mà thay vào đó là một tia suy tư sâu sắc, một sự khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm ý nghĩa mới. Hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu, nhưng hạt mầm triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần đã được gieo vào tâm hồn hắn, bắt đầu nảy nở, báo hiệu một sự thay đổi nhỏ trong hành vi của Hùng, một hành trình dài hơn về việc học cách buông bỏ và tìm kiếm sự bình yên nội tâm, củng cố triết lý 'Nhân Đạo' trong cuộc sống đời thường. Việc Hùng dần chấp nhận sự không hoàn hảo có thể truyền cảm hứng cho những người xung quanh, từ đó lan tỏa ảnh hưởng của triết lý Tạ Trần một cách gián tiếp trong cộng đồng. Câu chuyện của người thợ gốm mà Tạ Trần kể có thể là một mô hình cho nhiều nhân vật khác trong tương lai, những người cũng đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Tiếng gió đêm vẫn rì rào bên ngoài, như một lời thì thầm của vũ trụ, về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến một Thiên Đạo suy tàn, mà chỉ cần một trái tim biết chấp nhận và yêu thương. Hùng ngồi đó, trầm tư, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hắn cảm thấy một tia hy vọng mong manh về một cuộc sống khác, một cuộc sống không cần sự kiểm soát tuyệt đối, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn và bình yên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.