Nhân gian bất tu tiên - Chương 1599: Hài Hòa Cổ Kim: Dòng Chảy Lễ Hội
Dưới ánh trăng vàng vọt, Hùng ngồi đó, trầm tư, nhưng lòng hắn tràn đầy hy vọng. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, con đường dẫn đến một cuộc sống trọn vẹn, bình yên trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Tiếng gió đêm vẫn rì rào, như một lời thì thầm của vũ trụ, về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến một Thiên Đạo suy tàn, mà chỉ cần một trái tim biết chấp nhận và yêu thương, biết tin tưởng và sẻ chia. Sự thay đổi trong cách hắn quản lý và tương tác sẽ không chỉ cải thiện cuộc sống cá nhân anh mà còn có thể lan tỏa, ảnh hưởng tích cực đến cộng đồng Thị Trấn An Bình, đặt nền móng cho những giá trị "Nhân Đạo" trong tương lai. Bài học về "giao phó và tin tưởng" mà Hùng học được sẽ trở thành một triết lý quan trọng trong việc xây dựng một xã hội phàm nhân đoàn kết, nơi mỗi cá nhân đều có giá trị và vai trò, dẫn dắt đến một kỷ nguyên không cần đến tiên đạo.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, mang theo một ngày mới với nắng nhẹ và gió mát lành. Từ những con hẻm nhỏ uốn lượn đến con đường chính trải sỏi, tiếng bước chân hối hả đã bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng rao hàng l��nh lót của những người bán rong. Mùi bánh nướng thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và cả mùi đất ẩm sau sương đêm, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Quảng trường trung tâm thị trấn, vốn là nơi tụ họp của những gánh hàng rong và bà con mua sắm, nay lại càng thêm phần nhộn nhịp. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản với mái ngói cổ kính, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều toát lên vẻ cổ kính nhưng không kém phần ấm cúng, thân thiện.
Giữa không khí rộn ràng ấy, một nhóm thanh niên trẻ tuổi đang đứng quây quần, ánh mắt rực sáng bởi sự nhiệt huyết, nhưng trên gương mặt mỗi người lại ẩn chứa những nỗi niềm riêng. Họ là những người được giao trọng trách tổ chức Lễ Hội Thắp Đèn sắp tới, một trong những sự kiện văn hóa quan trọng nhất của Thị Trấn An Bình.
Lý Hoài, một thanh niên khoảng đôi mươi, dáng người cao ráo, ăn vận chỉnh tề, toát lên vẻ nghiêm túc và có phần bảo thủ, đang giơ cao một bản vẽ phác thảo đèn lồng truyền thống. Những đường nét trên giấy đã ố vàng, nhưng hình dáng của chiếc đèn lồng hình hoa sen vẫn giữ nguyên vẻ tinh xảo và ý nghĩa thiêng liêng. Ánh mắt hắn rực cháy, giọng nói đầy kiên định vang lên, át cả tiếng ồn ào xung quanh: “Lễ hội phải giữ đúng những gì tổ tiên để lại, từng loại đèn, từng điệu múa đều có ý nghĩa thiêng liêng! Đó là bản sắc, là linh hồn của thị trấn chúng ta!”
Đối diện với Lý Hoài là Trần Linh, một cô gái trẻ tuổi, năng động, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng ngàn vạn ý tưởng mới lạ. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, càng tôn lên vẻ tháo vát, quyết đoán của nàng. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đặt xuống một tấm giấy khác, trên đó là bản thiết kế một chiếc đèn lồng hình dáng phiêu dật hơn, tựa như những áng mây bồng bềnh hay những cánh chim đang vút bay. Nàng thở dài, nét mặt hơi nhíu lại, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng: “Nhưng nếu cứ giữ nguyên, ai còn muốn đến? Chúng ta cần những điểm mới, những chiếc đèn độc đáo, những trò chơi hiện đại để thu hút thế hệ trẻ! Truyền thống là đáng quý, nhưng nó cũng cần được làm mới để không bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian.”
Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Những nụ cười rạng rỡ ban đầu của cả Lý Hoài và Trần Linh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự cứng nhắc và bực bội. Vương Cường, một chàng trai vóc người trung bình, vẻ mặt hiền lành, luôn cố gắng xoa dịu tình hình, nay lại loay hoay không biết phải làm sao. Hắn đưa mắt nhìn từ Lý Hoài sang Trần Linh, rồi lại cúi xuống nhìn những bản vẽ trên tay, cảm thấy bối rối trước sự đối lập gay gắt này. “Chúng ta… chúng ta có thể kết hợp cả hai mà?” Vương Cường dè dặt lên tiếng, nhưng lời nói của hắn nhanh chóng bị chôn vùi bởi những luận điểm mới của hai người kia.
Lý Hoài lắc đầu quầy quậy, nét mặt cương nghị: “Kết hợp sao được? Truyền thống là truyền thống, đổi mới là đổi mới! Đèn hoa sen phải là đèn hoa sen, không thể biến thành hình chim phượng hay rồng bay được. Điều đó là bất kính với tiền nhân, là làm méo mó đi giá trị cốt lõi của lễ hội!” Hắn giơ cao bản vẽ truyền thống, như thể nó là một bảo vật thiêng liêng cần đư��c bảo vệ tuyệt đối. Trong tâm trí hắn, lễ hội không chỉ là một sự kiện giải trí, mà còn là một sợi dây vô hình nối liền quá khứ và hiện tại, là lời nhắc nhở về cội nguồn và những giá trị đã được hun đúc qua hàng trăm năm. Việc thay đổi dù chỉ một chi tiết nhỏ cũng có thể khiến sợi dây ấy đứt lìa, khiến bản sắc bị phai nhạt.
Trần Linh mím môi, đôi mắt sáng nay đã ánh lên vẻ thất vọng. Nàng không thể hiểu được sự cứng nhắc của Lý Hoài. Với nàng, truyền thống cũng giống như một hạt giống quý giá, cần được gieo trồng trong một mảnh đất màu mỡ và tưới tắm bằng những ý tưởng mới mẻ để nó có thể nảy mầm, đơm hoa kết trái trong thời đại mới. “Bất kính ư? Chẳng lẽ việc giữ cho lễ hội luôn sôi động, luôn có sức sống, để mọi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cảm thấy hứng thú và muốn tìm hiểu về nó lại là bất kính sao? Kính ngưỡng mà không ai biết đến thì có ích gì? Chúng ta cần phát triển, cần đổi mới để truyền thống sống mãi, chứ không phải đóng khung nó lại trong một bảo tàng mà không ai ghé thăm!” Nàng nói, giọng điệu có phần gay gắt hơn, ánh mắt quét qua những gương mặt trẻ tuổi khác trong nhóm, tìm kiếm sự đồng tình.
Vương Cường lại thở dài, gãi đầu bối rối. Hắn hiểu cả Lý Hoài lẫn Trần Linh. Hắn hiểu nỗi lo lắng của Lý Hoài về việc mai một giá trị truyền thống, nhưng cũng đồng cảm với mong muốn đổi mới của Trần Linh để thu hút thế hệ trẻ. Thị trấn An Bình đang dần thay đổi, và những người trẻ như họ, vốn sinh ra và lớn lên trong một kỷ nguyên mới, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nơi con người đang dần tìm lại giá trị của chính mình, họ khao khát được thể hiện bản thân, khao khát được tạo ra những điều mới mẻ, nhưng cũng không muốn đánh mất đi cội nguồn. Xung đột nội tâm trong Vương Cường cũng không kém phần gay gắt: hắn muốn hòa giải, muốn tìm ra một con đường dung hòa, nhưng lại thiếu đi sự quyết đoán và một ý tưởng đủ mạnh để thuyết phục cả hai bên. Hắn cảm thấy mình như một sợi chỉ mỏng manh đang cố gắng nối liền hai khối đá tảng lớn, chỉ sợ sẽ đứt tung bất cứ lúc nào. Tiếng tranh cãi của họ, dù đã cố gắng giữ ý, vẫn vang vọng khắp quảng trường, thu hút vài ánh nhìn tò mò từ những người qua lại. Bầu không khí nhộn nhịp của buổi sáng dường như cũng bị ảnh hưởng bởi sự bất đồng này, trở nên nặng nề hơn một chút.
***
Trong khi quảng trường đang dậy sóng bởi cuộc tranh luận của nhóm thanh niên, chỉ cách đó vài bước chân, tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không gian hoàn toàn khác biệt đang ngự trị. Ánh sáng mặt trời buổi chiều dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rọi xuống những kệ sách cao chất đầy những cuốn sách cũ, tạo nên một vầng hào quang huyền ảo. Mùi giấy cũ và trà thơm thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi hương của gỗ đàn hương từ chiếc bàn nhỏ nơi Tạ Trần thường ngồi.
Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách đã ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng dòng chữ Hán Việt cổ điển, dường như đang tìm kiếm một chân lý nào đó ẩn chứa trong từng con chữ. Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, toát lên vẻ trầm tĩnh, suy tư. Hắn kh��ng có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại sở hữu một khí chất điềm đạm, ẩn chứa trí tuệ phi thường, như một hồ nước sâu không gợn sóng. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương, đúng với phong thái của một người không màng danh lợi. Hắn chỉ lặng lẽ đọc sách, thế nhưng, tai hắn vẫn lắng nghe những âm thanh vọng lại từ bên ngoài, những tiếng tranh cãi gay gắt của nhóm thanh niên.
Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi sắp xếp lại giá sách ở một góc. Thỉnh thoảng, cậu lại ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn về phía cửa, nơi tiếng ồn ào đang ngày càng lớn. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn và khéo léo trong từng cử động. Tiếng tranh cãi từ bên ngoài vọng vào quán sách, lúc rõ lúc mờ, nhưng đủ để Tạ Trần và Tiểu An nghe thấy.
“Lễ hội không phải là nơi để phô trương cái mới lạ! Đó là sự kính ngưỡng tổ tiên!” Giọng Lý Hoài vang lên, đầy sự phẫn nộ và kiên quyết. Hắn cảm thấy bị xúc phạm bởi những ý tưởng "hiện đại" mà Trần Linh đưa ra. Trong tâm trí hắn, việc thay đổi những nghi thức hay hình dáng đèn lồng truyền thống chẳng khác nào việc phủ nhận công lao của những người đã dày công xây dựng nên nền văn hóa này. Hắn nhớ đến những câu chuyện mà ông bà vẫn thường kể về ý nghĩa của từng chiếc đèn lồng, từng điệu múa, về cách chúng được truyền từ đời này sang đời khác, như một di sản vô giá.
Tiểu An khẽ rụt vai, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Tạ Trần. Cậu bé không hiểu rõ những tranh cãi của người lớn, nhưng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Tiên sinh, hình như họ lại cãi nhau nữa ạ,” cậu bé thì thầm, giọng nói tự nhiên nhưng pha chút tò mò.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp bụi thời gian và những bề mặt phù phiếm. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát nhóm thanh niên đang đứng ngay trước cửa quán sách của mình, hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của hắn.
“Kính ngưỡng mà không ai biết đến thì có ích gì? Chúng ta cần phát triển, cần đổi mới để truyền thống sống mãi!” Giọng Trần Linh vang lên, đầy sự bực bội và thất vọng. Nàng cảm thấy Lý Hoài đang cố gắng bóp nghẹt sự sáng tạo, kìm hãm sự phát triển của lễ hội. Với nàng, một lễ hội không có sức hút, không có sự tươi mới sẽ dần bị lãng quên, dù nó có "truyền thống" đến mấy. Nàng tin rằng việc thu hút thế hệ trẻ đến với lễ hội bằng những yếu tố hiện đại là cách tốt nhất để đảm bảo sự tồn tại và phát triển của nó trong tương lai. Nàng nhìn Lý Hoài, ánh mắt như muốn xuyên thủng sự bảo thủ của hắn, muốn hắn hiểu rằng sự "sống mãi" của truyền thống không nằm ở việc giữ nguyên hình thức, mà ở việc thích nghi và truyền cảm hứng.
Vương Cường cố gắng can ngăn: “Thôi mà, hai người… chúng ta có thể từ từ bàn bạc mà. Đừng cãi nhau nữa.” Hắn cảm thấy bất lực, lời nói của hắn như tan vào không khí, không đủ sức làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy giữa hai người bạn. Hắn nhìn thấy những người qua đường đã bắt đầu ngoái lại nhìn, và cảm thấy xấu hổ.
Tạ Trần quan sát tất cả. Hắn nhìn thấy sự nhiệt huyết trong ánh mắt của Lý Hoài, một nhiệt huyết muốn bảo vệ những giá trị cũ. Hắn cũng nhìn thấy sự sáng tạo và khát khao đổi mới trong Trần Linh, một khao khát muốn đưa truyền thống hòa nhập với dòng chảy của thời đại. Cả hai đều có lý, nhưng lại đang đối đầu nhau một cách gay gắt. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là một cuộc tranh cãi về lễ hội, mà là một xung đột triết lý sâu sắc hơn, phản ánh sự va chạm giữa những giá trị cũ và mới trong kỷ nguyên Nhân Gian đang được định hình. Kỷ nguyên mà phàm nhân đang học cách tự mình kiến tạo nên những nền tảng văn hóa, xã hội, không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo hay sự sắp đặt của các tiên môn.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhạt ẩn hiện trên môi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự vô thường của vạn vật, sự chuyển động không ngừng của cuộc đời. Hắn hiểu rằng, những xung đột như thế này là điều tất yếu, là một phần của quá trình phát triển, của việc con người tự mình tìm kiếm ý nghĩa và định hình tương lai. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Hùng về sự buông bỏ chấp niệm, về việc tin tưởng vào người khác. Giờ đây, những người trẻ này cũng đang đối mặt với một chấp niệm khác: chấp niệm vào "cái đúng" của riêng mình, vào việc bảo vệ hay phá bỏ truyền thống.
Tiểu An vẫn đứng đó, ngây thơ nhìn Tạ Trần. Cậu bé tin tưởng tuyệt đối vào vị tiên sinh của mình, tin rằng Tạ Trần luôn có cách để giải quyết mọi rắc rối. Cậu bé biết rằng Tạ Trần không bao giờ can thiệp trực tiếp, nhưng những lời nói, những câu chuyện ngụ ngôn của hắn luôn có một sức mạnh kỳ diệu, có thể xoa dịu những tâm hồn đang bối rối và chỉ lối cho những ai đang lạc lối. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn vẫn bình thản. Hắn biết đã đến lúc để đưa ra một gợi ý, một "điểm neo nhân quả" nhỏ bé để giúp những người trẻ này tìm thấy con đường của chính họ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán sách của Tạ Trần. Ánh nắng vàng cam len lỏi qua những kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng và ấm áp đến lạ thường. Sau một hồi tranh cãi nảy lửa không có hồi kết, nhóm Lý Hoài, Trần Linh và Vương Cường bất giác im lặng. Sự mệt mỏi và thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt họ. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống những bản vẽ, cảm thấy bất lực trước sự bế tắc của mình. Đúng lúc đó, ánh mắt họ vô tình chạm vào cửa quán sách của Tạ Trần, nơi một bóng hình gầy gò, quen thuộc đang đứng đó.
Tạ Trần, với vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy, khẽ gật đầu chào họ, như thể đã đợi sẵn. Hắn không hỏi về cuộc tranh cãi của họ, cũng không thể hiện bất kỳ sự phán xét nào. Chỉ bằng một cử chỉ nhẹ nhàng, hắn mời họ vào trong.
“Mời các vị vào trong, pha một ấm trà nóng cho ấm bụng.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang lên giữa không gian yên tĩnh của quán sách, xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng những người trẻ. Lời mời của hắn không mang tính chất mệnh lệnh, mà giống như một lời gợi ý, một sự chào đón chân thành, khiến họ không thể từ chối.
Lý Hoài, Trần Linh và Vương Cường ngần ngừ một chút rồi cũng bước vào. Cả ba đều cảm thấy một luồng khí mát lành, dễ chịu bao trùm lấy họ ngay khi đặt chân qua ngưỡng cửa. Không gian bên trong quán sách là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào, gay gắt bên ngoài. Mùi giấy cũ và trà thơm dịu dàng vỗ về khứu giác, xoa dịu những tâm hồn đang bối rối. Họ lặng lẽ ngồi xuống những chiếc ghế gỗ đơn sơ trước quầy, ánh mắt không ngừng quét qua những giá sách cao ngất, chứa đựng hàng ngàn tri thức cổ kim.
Thư Đồng Tiểu An, thấy khách đến, nhanh nhẹn mang ra một bộ ấm chén bằng gốm sứ mộc mạc. Tạ Trần chậm rãi pha trà. Từng động tác của hắn đều toát lên sự tỉ mỉ, thanh thoát, như một nghệ nhân đang thực hiện nghi lễ trà đạo. Hắn tráng trà, rồi rót nước sôi vào ấm, hương trà xanh thơm ngát lập tức lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi không khí ngột ngạt của cuộc tranh cãi vừa rồi. Khoảnh khắc ấy, không ai nói một lời nào. Chỉ có tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng, tiếng lá trà từ từ bung nở, và tiếng rót trà lách tách.
Khi những chén trà ấm nóng đã được đặt trước mặt mỗi người, Tạ Trần mới khẽ lên tiếng, giọng nói trầm bổng, không quá lớn nhưng đủ sức thu hút mọi sự chú ý. Hắn không nói về lễ hội, không nói về truyền thống hay đổi mới. Hắn chỉ kể một câu chuyện, một câu chuyện ngụ ngôn đơn giản mà sâu sắc.
“Dòng sông dù có chảy qua bao ghềnh thác, thay đổi bao hình hài, nhưng vẫn là dòng sông. Dù nó uốn lượn qua những cánh đồng xanh tươi, hay chảy xiết qua những hẻm núi đá, bản chất của nó – là dòng nước không ngừng chảy về biển lớn – vẫn không hề thay đổi. Mỗi khúc sông là một hình thái mới, một trải nghiệm mới, nhưng tất cả đều thuộc về cùng một dòng chảy vĩnh cửu.” Tạ Trần dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe.
“Còn cái cây,” hắn tiếp tục, “dù có mọc thêm bao nhiêu cành lá, vươn cao đến đâu, thay bao nhiêu màu áo theo mùa, rễ của nó vẫn bám sâu vào đất, hút lấy dưỡng chất từ lòng mẹ. Rễ là cội nguồn, là nền tảng, là nơi lưu giữ ký ức và sức sống của cả cái cây. Cành lá có thể rụng, có thể đổi màu, nhưng gốc rễ thì mãi mãi ở đó, nuôi dưỡng sự sống và phát triển.”
Trần Linh lắng nghe, đôi mắt sáng dần lên. Nàng nhìn Lý Hoài, rồi lại nhìn Tạ Trần, như thể đang cố gắng xâu chuỗi những lời hắn nói với cuộc tranh cãi của họ. Dòng chảy... thích nghi... những từ ngữ ấy vang vọng trong tâm trí nàng, gợi mở một cách nhìn mới.
“Cái quan trọng không phải là giữ nguyên hay thay đổi, mà là cái ‘tinh thần’ của nó, cái ‘gốc rễ’ không bao giờ mất đi,” Tạ Trần kết luận, ánh mắt hắn dịu dàng như vầng trăng rằm. “Lễ hội cũng vậy. Dù hình thức có biến đổi, dù có thêm những yếu tố mới mẻ, nhưng nếu ‘tinh thần’ của lễ hội – là sự kết nối cộng đồng, là lòng biết ơn với đất trời, là niềm vui của sự sẻ chia – vẫn còn đó, thì lễ hội vẫn sẽ là lễ hội, vẫn sống động và ý nghĩa.”
Lý Hoài lẩm bẩm, như người vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài: “Tinh thần... gốc rễ...” Hắn nhìn chén trà bốc khói, trong lòng dấy lên một sự suy tư sâu sắc. Hắn đã quá tập trung vào hình thức bên ngoài, vào những chi tiết cố định mà bỏ quên đi cái "tinh thần" mà Tạ Trần vừa nhắc đến. Dòng sông vẫn là dòng sông, dù nó không ngừng chảy và biến đổi. Cái cây vẫn là cái cây, dù nó không ngừng vươn cành lá mới. Hắn đã hiểu ra rằng, việc bảo tồn không có nghĩa là đóng băng, mà là giữ vững cái cốt lõi trong khi cho phép sự phát triển và thích nghi.
Trần Linh thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu: “Dòng chảy... thích nghi...” Nàng nhận ra rằng, mong muốn đổi mới của mình là đúng, nhưng đôi khi nàng đã quá vội vàng, quá tập trung vào những điều mới lạ mà bỏ qua sự kết nối với "gốc rễ", với những giá trị truyền thống đã làm nên linh hồn của lễ hội. Sự đổi mới cần phải dựa trên nền tảng của truyền thống, chứ không phải phủ nhận nó.
Vương Cường thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, hắn cũng tìm thấy một điểm chung, một cầu nối vô hình giữa hai luồng ý kiến đối lập. Hắn nhận ra rằng, vấn đề không phải là chọn một trong hai, mà là tìm cách để cả hai cùng tồn tại và bổ trợ cho nhau.
Đúng lúc đó, Trưởng Thôn Dương, một ông lão có râu bạc, dáng người gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, đã theo dõi từ xa, cũng bước vào quán. Ông lặng lẽ ngồi xuống một góc, không nói gì, chỉ cúi đầu nghe Tạ Trần kể chuyện và quan sát phản ứng của lũ trẻ. Ánh mắt ông lão từ hoài nghi dần chuyển sang hy vọng khi chứng kiến sự thay đổi trong ánh mắt của Lý Hoài và Trần Linh. Ông đã lo lắng về sự bất đồng này từ lâu, và giờ đây, lời nói của Tạ Trần đã gieo một hạt mầm của sự thấu hiểu vào lòng những người trẻ. Trưởng Thôn Dương, đại diện cho trí tuệ và sự từng trải của cộng đồng, nhận ra rằng, đây chính là cách mà thế hệ mới sẽ tiếp tục gìn giữ và phát triển văn hóa của họ, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay các tu sĩ. Họ đang tự mình kiến tạo nên một "Nhân Đạo" của riêng mình.
***
Đêm đã buông sâu, vầng trăng sáng vằng vặc trên bầu trời cao, chiếu rọi xuống Thị Trấn An Bình một thứ ánh sáng bạc huyền ảo. Gió đêm mát lành mơn man trên da, mang theo hơi sương và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây. Nhóm thanh niên rời quán sách của Tạ Trần, bước chân họ không còn nặng trĩu bởi sự bực bội và bế tắc như lúc chiều. Thay vào đó, trên môi mỗi người đã nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt họ lấp lánh sự thấu hiểu và niềm hứng khởi. Không khí giữa họ đã hoàn toàn thay đổi, từ sự căng thẳng gay gắt chuyển sang một sự hòa hợp đáng kinh ngạc.
Lý Hoài, người vốn kiên định với truyền thống, giờ đây nhìn Trần Linh với ánh mắt tôn trọng. Hắn không còn giữ sự cứng nhắc, mà đã mở lòng đón nhận những ý tưởng mới. “Vậy thì, chúng ta sẽ có một khu vực riêng cho những chiếc đèn lồng cổ, những tác phẩm tinh hoa của cha ông, nơi mọi người có thể chiêm ngưỡng và tìm hiểu về ý nghĩa thiêng liêng của chúng!” Hắn nói, giọng điệu đầy phấn khởi. “Và bên cạnh đó, chúng ta cũng sẽ tổ chức một buổi workshop, nơi những người thợ thủ công lành nghề sẽ hướng dẫn bà con tự tay làm những chiếc đèn lồng truyền thống, để mọi người hiểu rõ hơn về công phu và nghệ thuật của chúng.”
Trần Linh, người vốn khao khát sự đổi mới, gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng bừng. Nàng nhận ra rằng, việc bảo tồn những giá trị cốt lõi là vô cùng quan trọng, và sự sáng tạo của nàng sẽ có ý nghĩa hơn khi được đặt trên một nền tảng vững chắc. “Tuyệt vời! Còn khu vực bên kia quảng trường, chúng ta sẽ dành cho những thiết kế sáng tạo, những chiếc đèn lồng mang hơi thở hiện đại! Cháu sẽ tổ chức một cuộc thi thiết kế đèn lồng mới lạ, khuyến khích mọi người tự do sáng tạo, biến những ý tưởng độc đáo thành hiện thực. Chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều người trẻ và mang lại không khí tươi mới cho lễ hội!” Nàng đề xuất, ý tưởng tuôn trào như suối. Nàng hình dung ra những chiếc đèn lồng đủ hình dáng, màu sắc, lung linh trong đêm tối, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, vừa cổ kính vừa hiện đại.
Vương Cường, người đã bối rối suốt cả buổi chiều, giờ đây cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ hơn bao giờ hết. Hắn vỗ tay, gương mặt hiền lành rạng rỡ hẳn lên. “Tuyệt vời! Vậy thì cháu sẽ là người kết nối tất cả, đảm bảo cả hai khu vực sẽ hòa quyện vào nhau một cách hài hòa, không làm mất đi vẻ đẹp của mỗi bên. Chúng ta có thể dùng những sợi dây đèn lồng nhỏ để tạo thành một con đường dẫn lối, từ khu vực truyền thống sang khu vực hiện đại, tượng trưng cho sự tiếp nối và phát triển.” Hắn đã tìm thấy vai trò của mình, vai trò của một người điều phối, người hòa giải, giúp các ý tưởng khác biệt có thể cùng tồn tại và phát triển.
Nhóm trẻ cùng nhau thảo luận, tiếng cười nói rộn ràng, phá tan sự tĩnh mịch của đêm khuya. Những ý tưởng mới mẻ tiếp tục được đưa ra, được đón nhận và phát triển một cách cởi mở. Họ không còn tranh cãi, mà cùng nhau xây dựng, cùng nhau kiến tạo. Sự thành công của Lễ Hội Thắp Đèn này có thể trở thành một hình mẫu cho các hoạt động cộng đồng khác trong Thị Trấn An Bình, thúc đẩy tinh thần hợp tác và sáng tạo. Việc thế hệ trẻ học cách dung hòa truyền thống và đổi mới sẽ là nền tảng cho sự phát triển văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, không chỉ dừng lại ở lễ hội mà còn trong nhiều lĩnh vực khác. Triết lý "dòng chảy của truyền thống" mà Tạ Trần nhắc đến có thể được áp dụng rộng rãi hơn trong các vấn đề xã hội và cá nhân sau này.
Trưởng Thôn Dương, người vẫn đứng trước cửa quán sách, nhìn theo bóng dáng họ. Ánh mắt tinh anh của ông ánh lên niềm hy vọng sâu sắc. Ông đã chứng kiến nhiều thế hệ, chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, và giờ đây, ông đang chứng kiến sự trỗi dậy của "Nhân Đạo". Ông nhận ra rằng, những người trẻ này, với sự nhiệt huyết và trí tuệ của mình, đang dần định hình một tương lai mới cho Thị Trấn An Bình, một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi những giá trị nhân văn được đề cao và phát triển. Ông mỉm cười hiền hậu, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt vào thế hệ kế cận.
Tạ Trần, sau khi nhóm thanh niên đã đi khuất, khẽ mỉm cười nhẹ. Hắn không cần phải can thiệp trực tiếp, chỉ cần một lời gợi mở, một hạt mầm triết lý, là đủ để những tâm hồn trẻ tuổi tự tìm thấy con đường của mình. Hắn lặng lẽ khép cánh cửa quán sách, ánh mắt nhìn về phía trăng sáng đang vằng vặc trên bầu trời. Dưới ánh trăng ấy, những chiếc đèn lồng trong tưởng tượng của Lý Hoài và Trần Linh đang cùng nhau tỏa sáng, lung linh huyền ảo, tượng trưng cho sự hài hòa giữa cổ kim, giữa truyền thống và đổi mới. Tiếng gió đêm vẫn rì rào, như một lời thì thầm của vũ trụ, về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến một Thiên Đạo suy tàn, mà chỉ cần một trái tim biết chấp nhận và yêu thương, biết tin tưởng và sẻ chia. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện nhỏ bé, bình dị đang diễn ra khắp Nhân Gian, nhưng mỗi câu chuyện ấy, mỗi sự thay đổi nhỏ bé ấy, đều đang góp phần kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của phàm nhân, nơi con người tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống trong chính bản thân mình và trong cộng đồng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.