Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1605: Huyết Mạch Đất Mẹ: Hồi Ức Về Dòng Nước Mới

Dòng chảy của nhân quả vẫn tiếp tục lặng lẽ chuyển động, định hình tương lai của Thập Phương Nhân Gian, từng chút một. Và ở một nơi xa xôi, nơi ánh trăng vừa lên cao soi rọi con đường đất dẫn vào quán sách nhỏ, những hạt giống trí tuệ mà Tạ Trần gieo xuống đã nảy mầm, đâm chồi trong lòng những người phàm nhân.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh Rừng Thanh Phong, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ và len lỏi qua làn sương mỏng, Thôn Vân Sơn đã bừng tỉnh trong một bầu không khí khác lạ. Không còn là sự uể oải thường nhật hay nỗi lo lắng âm ỉ về hạn hán, mà thay vào đó là một sự rộn ràng, một khí thế hăng hái chưa từng thấy. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây sum suê, hòa cùng tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, tạo nên một bản hòa tấu bình yên của buổi sớm mai. Nhưng hôm nay, bản hòa tấu ấy còn có thêm những âm thanh khác: tiếng bước chân dồn dập, tiếng gọi nhau í ới, và cả tiếng leng keng của những công cụ thô sơ va vào nhau.

Tại một khoảng đất trống rộng rãi ngay rìa làng, nơi được Lý Thanh và nhóm thanh niên đánh dấu là điểm khởi đầu của công trình, một đám đông đã tụ tập đông đủ. Những người đàn ông vạm vỡ với chiếc cuốc trên vai, những người phụ nữ khéo léo với đôi gánh tre chắc chắn, và cả những cụ già, trẻ nhỏ cũng có mặt, tuy không trực tiếp lao động nhưng ánh mắt họ ánh lên vẻ mong chờ và sự ủng hộ. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ dại thoang thoảng cùng mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà xung quanh, tạo nên một bức tranh sinh động, chất phác của cuộc sống phàm trần.

Trưởng Thôn Dương, với dáng người trung niên khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị hơn bao giờ hết, đứng giữa đám đông. Chiếc áo vải thô bạc màu trên người ông thấm đẫm hơi sương sớm, nhưng lưng ông thẳng tắp, như một cây cổ thụ đã trải qua bao phong ba bão táp. Bên cạnh ông là Lý Thanh, người thanh niên rắn rỏi với gương mặt thông minh và đôi mắt sáng rực lửa nhiệt huyết. Nàng không còn vẻ bối rối như mấy ngày trước, thay vào đó là sự tự tin và quyết đoán của một người lãnh đạo. Nàng cầm trên tay tấm bản đồ đã được bổ sung và chỉnh sửa theo lời Tạ Trần, những đường nét vẽ tay chi chít biểu thị cho từng đoạn kênh, từng vị trí đặt giếng nhỏ.

Trưởng Thôn Dương đưa mắt nhìn bao quát cả làng, nhìn từng gương mặt quen thuộc, từ những mái đầu bạc phơ đến những gương mặt non nớt của đám trẻ con. Một cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng ông: sự lo lắng về gánh nặng công việc, nhưng trên hết là niềm hy vọng mãnh liệt và sự tin tưởng vào sức mạnh của cộng đồng. Ông hắng giọng, tiếng nói vang dội, át đi những tiếng xì xào: "Hỡi bà con cô bác của Thôn Vân Sơn! Hôm nay, chúng ta không chỉ đào đất, không chỉ xây kênh! Hôm nay, chúng ta đang ki���n tạo sự sống! Nước là sự sống, và sự sống này, chúng ta sẽ không cầu xin từ trên trời, không trông chờ vào những điều huyền hoặc! Chúng ta sẽ tự mình mang về! Bằng chính đôi tay, bằng trí tuệ, và bằng sự đoàn kết của chúng ta!"

Lời ông vừa dứt, một tràng vỗ tay rào rào cùng những tiếng hò reo hưởng ứng vang lên. Những lo âu, những mê tín dị đoan đã từng ám ảnh họ giờ đây dường như tan biến trong ánh nắng ban mai. Họ đã nhìn thấy một con đường, một con đường thực tế, không dựa vào phép thuật mà dựa vào chính sức mình.

Lý Thanh bước tới, gương mặt nàng rạng rỡ, tràn đầy năng lượng. "Mọi người! Chúng ta sẽ làm theo sơ đồ đã vạch ra, theo những gì tiên sinh Tạ Trần đã chỉ dẫn! Mỗi cuốc đất, mỗi hòn đá chúng ta di chuyển không chỉ là công việc, mà là một bước tiến đến tương lai! Chúng ta sẽ không chỉ đào một dòng kênh duy nhất, mà là nhiều mạch ngầm, nhiều giếng nhỏ phân tán, để nước thấm sâu vào lòng đất, nuôi dưỡng khắp nơi, giống như mạch máu trong cơ thể chúng ta vậy! Chúng ta hãy bắt đầu! Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đồng lòng!"

Dứt lời, Lý Thanh chỉ tay về phía những cọc gỗ đã được đóng xuống đất, đánh dấu ranh giới của con kênh đầu tiên. Ngay lập tức, hàng chục người đàn ông vạm vỡ, trong đó có Bách Nguyên – một thanh niên khỏe mạnh, vạm vỡ với quần áo thường ngày đã dính đầy bùn đất – lao vào công việc. Tiếng cuốc xẻng bập bùng, hòa vào tiếng đất đá lạo xạo. Từng lớp đất màu nâu sẫm, ẩm ướt được lật tung, phơi ra dưới ánh nắng. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán những người thợ. Phụ nữ và người già cũng không kém cạnh, họ nhanh chóng dùng gánh, xe đẩy để vận chuyển đất đá đi đổ. Cầm Hoa, cô gái thôn quê với gương mặt hiền lành và nụ cười tươi tắn, thoăn thoắt xếp những hòn đá nhỏ vào gánh, đôi tay khéo léo nhưng cũng chai sạn dần theo từng ngày lao động. Nàng vừa làm vừa động viên những người xung quanh, tiếng cười trong trẻo của nàng xua đi phần nào mệt nhọc.

Cả công trường như một đàn ong vỡ tổ, mỗi người một việc nhưng đều nhịp nhàng, ăn ý. Những câu chuyện phiếm vui vẻ, những câu hò đối đáp vang lên, xua tan sự nặng nhọc của công việc. Không ai còn nghĩ đến những lời nguyền rủa hay sự trừng phạt của thần linh. Trong đôi mắt họ, chỉ có hình ảnh dòng nước mát lành đang dần hiện ra, tưới tắm cho ruộng đồng khô cằn và mang lại sự sống cho Thôn Vân Sơn. Sự kiên trì, niềm tin vào khả năng của con người và triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã khơi gợi, giờ đây đang được hiện thực hóa bằng chính mồ hôi và công sức của họ.

***

Mặt trời dần lên cao, treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thiêu đốt những hạt sương cuối cùng và phả xuống những tia nắng chói chang. Nhiệt độ tăng lên, khiến không khí trở nên oi ả hơn. Tiếng cuốc xẻng vẫn đều đặn, nhưng đã xen lẫn những tiếng thở dốc nặng nề. Công việc tiến triển được một nửa buổi sáng, nhưng những khó khăn bắt đầu bộc lộ.

Một đoạn kênh đã được đào sâu, nhưng phía trước, đất bỗng trở nên cứng như đá. Lớp đất sét pha sỏi cứng đến nỗi cuốc xẻng va vào phát ra tiếng "cạch cạch" chói tai, chỉ tạo ra được những vết xước nông. Rồi lại đến những tảng đá lớn nằm chắn ngang, có vẻ như đã chôn vùi ở đó từ hàng trăm năm nay, kiên cố như một phần của núi đồi. Những người đàn ông vạm vỡ nhất cũng phải bó tay, mồ hôi ướt đẫm lưng áo nhưng tảng đá vẫn trơ trơ. Vài gương mặt bắt đầu lộ rõ sự nản chí. Tiếng cười đùa ít dần, thay vào đó là những tiếng rên khẽ, những cái tặc lưỡi.

Lão Nông, với làn da đen sạm và đôi tay chai sạn, đang cố gắng cạy một hòn đá nhỏ nhưng nó vẫn không nhúc nhích. Ông thở hổn hển, gạt dòng mồ hôi lăn dài trên trán, ánh mắt thoáng chút u hoài. "Đất này cứng quá… Cứ thế này thì đến bao giờ mới xong được đây? Ngày xưa có phép tiên thì dễ rồi… chỉ cần phẩy tay một cái là đất đá tự động dời đi." Lời ông nói ra không phải là than vãn, mà là một sự phản chiếu của ký ức, của những thời kỳ con người còn dựa dẫm vào quyền năng siêu nhiên, một niềm tin khó dứt bỏ hoàn toàn trong tâm trí những người già.

Tiếng nói của Lão Nông tuy nhỏ, nhưng nó như một đốm lửa nhỏ, có nguy cơ thổi bùng lên ngọn lửa nản chí đang âm ỉ trong lòng nhiều người khác. Trưởng Thôn Dương, đang cùng Lý Thanh quan sát và chỉ đạo, lập tức lớn tiếng. Giọng ông tuy không còn trẻ trung, nhưng chứa đựng sự kiên định và uy quyền. "Đừng quên lời tiên sinh Tạ Trần đã nói! Kiên trì! Quan sát! Chúng ta không có phép tiên, nhưng chúng ta có đôi tay và trí tuệ! Chúng ta không thể di chuyển núi non, nhưng chúng ta có thể từng chút một dời đi những tảng đá! Đất cứng thì chúng ta dùng sức hơn! Đá lớn thì chúng ta dùng trí tuệ để di chuyển!"

Lý Thanh nhanh chóng tiếp lời, ánh mắt nàng quét qua đám đông, nhìn thẳng vào từng gương mặt đang chùn bước. Nàng thấy Bách Nguyên suýt trượt chân khi đang cố gắng gánh một tảng đá quá sức, quần áo của anh đã lấm lem bùn đất và mồ hôi. "Bách Nguyên! Đừng cố sức một mình! Dùng đòn bẩy! Chúng ta sẽ dùng sức hợp lực!" Nàng quay sang chỉ đạo một nhóm người khác. "Mọi người! Hãy tìm những thanh gỗ dài và chắc chắn! Chúng ta sẽ dùng nguyên lý của đòn bẩy, cùng nhau đẩy những tảng đá này!" Rồi nàng lại nhìn Cầm Hoa, người đang cố gắng bưng một bình nước lớn tới cho mọi người. "Cầm Hoa, mang thêm nước cho mọi người! Nước là sức mạnh của chúng ta lúc này!"

Nghe lời Trưởng Thôn Dương và Lý Thanh, tinh thần của mọi người như được tiếp thêm lửa. Những thanh gỗ dài, chắc chắn nhanh chóng được tìm thấy. Mấy người đàn ông khỏe mạnh, bao gồm cả Bách Nguyên, cùng nhau đặt một thanh gỗ lớn dưới tảng đá, rồi dùng một hòn đá nhỏ làm điểm tựa. "Một, hai, ba... Hây-da!" Tiếng hò reo vang lên. Từng người dồn sức, ghì chặt vào thanh gỗ. Kẽo kẹt... kẽo kẹt... Tảng đá khổng lồ, tưởng chừng bất di bất dịch, cuối cùng cũng từ từ nhích lên khỏi mặt đất, rồi lăn sang một bên.

Một tiếng "Ào!" vui mừng vang dội khắp công trường. Niềm vui chiến thắng không chỉ đến từ việc di chuyển được tảng đá, mà còn đến từ việc họ đã chứng minh được rằng sức mạnh của con người, của trí tuệ tập thể, hoàn toàn có thể vượt qua những khó khăn tưởng chừng như không thể. Tinh thần đoàn kết lại được củng cố, lan tỏa khắp nơi như một làn s��ng. Những người khác cũng nhanh chóng học theo, tìm kiếm những thanh gỗ, cùng nhau hợp sức. Những tiếng "Hây-da" lại vang lên, đều đặn và mạnh mẽ hơn. Mồ hôi vẫn đổ, tay chân vẫn mỏi, nhưng trong ánh mắt mỗi người giờ đây đã không còn sự nản chí, mà thay vào đó là niềm tin và sự quyết tâm cháy bỏng. Họ đã tìm thấy cách để "phá cục", để không còn bị những khó khăn tự nhiên trói buộc, mà tự mình kiến tạo con đường đi tới sự sống.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây khoác lên mình màu cam, màu tím huyền ảo, tạo nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Tiếng cuốc xẻng đã im bặt, thay vào đó là tiếng suối róc rách trở về nhịp điệu thường ngày, tiếng gió xào xạc qua tán lá cây, và tiếng chim rừng ríu rít tìm về tổ.

Ngày lao động đầu tiên ở Thôn Vân Sơn cuối cùng cũng khép lại. Dù chưa hoàn thành toàn bộ công trình, nhưng thành quả đạt được khiến ai nấy cũng phải ngạc nhiên. Một đoạn kênh dài đã hình thành rõ nét, uốn lượn theo đúng những gì Lý Thanh đã vẽ trên bản đồ, né tránh những gốc cây lớn và hòa mình vào địa hình tự nhiên, đúng như lời Tạ Trần đã gợi ý về "quy luật của nước chảy". Vài nền móng bể chứa nước cũng đã được đặt, vững chãi và kiên cố. Những tảng đá lớn đã được di chuyển, những đoạn đất cứng đã được san phẳng.

Mọi người tụ tập lại, dù mệt mỏi rã rời, nhưng trên môi ai nấy đều nở một nụ cười mãn nguyện. Quần áo lấm lem bùn đất, gương mặt đen sạm vì nắng, nhưng ánh mắt họ sáng ngời một niềm vui giản dị và sự tự hào. Mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của người lao động hòa quyện với mùi cỏ cây dại, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự lao động chân chính. Hơi nóng của mặt trời đã dịu đi, nhường chỗ cho làn gió mát lành thổi qua, xoa dịu những cơ bắp căng cứng.

Lý Thanh đứng đó, ngắm nhìn thành quả của một ngày. Nàng cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể đều rệu rã, đôi tay rát bỏng vì cầm cuốc, nhưng trong lòng lại dâng trào một cảm xúc khó tả. Đó là niềm vui của s��� kiến tạo, của việc biến những ý tưởng thành hiện thực, của việc thấy cộng đồng cùng nhau vượt qua khó khăn. Nàng quay sang Trưởng Thôn Dương, ánh mắt lấp lánh. "Một ngày vất vả, nhưng chúng ta đã làm được, Trưởng Thôn Dương!"

Trưởng Thôn Dương gật đầu, gương mặt khắc khổ của ông giãn ra một nụ cười hiếm hoi. Ông nhìn con kênh đang dần hiện hình, như một huyết mạch mới của đất mẹ, rồi lại nhìn những người dân đang thu dọn công cụ, tiếng cười nói vẫn vang vọng dù trời đã tối. "Đúng vậy, Thanh. Lời tiên sinh Tạ Trần nói không sai. Sức người là vô hạn, chỉ cần có ý chí và sự đoàn kết. Ta chưa bao giờ nghĩ rằng chúng ta, những phàm nhân không có chút phép thuật nào, lại có thể làm được một công trình lớn đến vậy." Ông đưa tay xoa xoa tấm lưng đã mỏi nhừ, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định. "Nhân quả của sự lao động, của sự kiên trì, cuối cùng cũng sẽ đơm hoa kết trái."

Lão Nông, với chiếc nón lá vẫn còn đội trên đầu, bước tới, xoa bóp tấm lưng đã mỏi nhừ của mình. "Ngày mai lại tiếp tục thôi. Nước sẽ về! Ta tin, nước sẽ về!" Giọng ông tuy hơi khàn, nhưng tràn đầy niềm tin và sự lạc quan. Ông không còn nhắc đến phép tiên, không còn than vãn. Trong đôi mắt ông, chỉ có hình ảnh giọt nước mắt lành sắp tưới tắm cho ruộng đồng của mình.

Người dân lần lượt thu dọn công cụ, cùng nhau trở về nhà, tiếng bước chân họ tuy mệt mỏi nhưng không hề nặng nề. Họ mang theo không chỉ công cụ, mà còn là niềm tự hào, là sự thỏa mãn của những người đã đổ mồ hôi công sức để kiến tạo tương lai. Lý Thanh và Trưởng Thôn Dương vẫn đứng lại một lúc, trao đổi về tiến độ, về những gì cần làm cho ngày mai. Kế hoạch đã được định hình, những khó khăn đã được vượt qua, và con đường phía trước, dù còn dài, nhưng đã không còn mờ mịt.

Họ không biết rằng, hàng trăm dặm xa xôi, những lời nói và hành động của họ, những hạt giống trí tuệ mà Tạ Trần đã gieo xuống, đang được ghi nhận bởi dòng chảy nhân quả vô hình. Sự thành công của dự án dẫn nước ở Thôn Vân Sơn này sẽ không chỉ là câu chuyện của riêng họ. Nó sẽ trở thành một điển hình, một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo", thúc đẩy các cộng đồng khác noi theo, củng cố niềm tin vào khả năng tự lực của phàm nhân. Lý Thanh và thế hệ trẻ của cô, bằng chính sự chủ động, sáng tạo và tư duy bền vững, sẽ tiếp tục thể hiện vai trò lãnh đạo trong việc xây dựng một xã hội phàm nhân tự chủ. Và Tạ Trần, dù không trực tiếp tham gia, vẫn sẽ là nguồn cảm hứng và trí tuệ thầm lặng, định hướng sự phát triển của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn từ chính nhân gian, mà không cần phải thành tiên.

Dưới ánh trăng thanh khiết, con kênh mới đào uốn lượn như một dải lụa bạc, hứa hẹn một dòng chảy sự sống mới cho Thôn Vân Sơn, và cho cả Thập Phương Nhân Gian đang trên đà thay đổi. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free