Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1609: Giai Điệu Mới Của Lạc Hồng: Khi Văn Hóa Gặp Gỡ

Sau khi những lời nói của Tạ Trần, tựa như những giọt sương mai thấm đẫm vào lòng đất cằn, đã gieo mầm cho một sự thay đổi nhỏ bé nhưng sâu sắc trong lòng Lão Trưởng Thôn và một vài người dân Thôn Lạc Hồng. Ông lão với tấm lưng đã còng vì năm tháng, bước chậm rãi trên con đường đất quen thuộc của làng, ánh nắng ban mai dịu nhẹ vuốt ve mái tóc bạc phơ của ông. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven suối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng với tiếng gà gáy văng vẳng từ xa, vẽ nên một bức tranh thanh bình, tĩnh lặng. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng, hòa quyện với mùi cỏ cây dại và khói bếp lờ mờ bay lên từ các mái nhà tranh đơn sơ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đặc trưng của chốn thôn dã. Lão Trưởng Thôn hít thở thật sâu, cảm nhận cái không khí trong lành, mát mẻ, nhưng trong lòng ông vẫn còn đó những trăn trở.

Ông đi đến từng nhà, ghé thăm những người dân quen thuộc, hỏi han chuyện đồng áng, chuyện con cái. Nhưng trọng tâm của những câu chuyện của ông hôm nay không chỉ dừng lại ở đó. Khi dừng chân trước hiên nhà Bà Lão Hàng Xóm, người vốn dĩ khó tính và dè dặt với những điều mới lạ, Lão Trưởng Thôn khẽ hắng giọng. Bà lão, với gương mặt nhăn nheo đã khắc sâu dấu vết của thời gian và mái tóc bạc vấn gọn gàng, đang ngồi sàng gạo trước hiên nhà. Ánh mắt tinh anh của bà liếc nhìn ông lão, ẩn chứa sự tò mò về mục đích của chuyến ghé thăm bất thường này.

“Bà thấy đấy, cái gia đình mới đến kia,” Lão Trưởng Thôn mở lời, giọng điệu trầm ấm nhưng cũng đầy suy tư. “Họ cũng chỉ là người. Cũng có nỗi lo toan, cũng có hy vọng. Hơn nữa, họ đến đây không phải để gây sự, mà là để tìm một chốn dung thân.” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào ánh mắt của Bà Lão, muốn truyền tải sự chân thành trong lời nói c���a mình. “Có lẽ chúng ta nên thử hiểu họ một chút, thay vì cứ mãi giữ sự nghi ngại trong lòng.”

Bà Lão Hàng Xóm đặt cái sàng gạo xuống, chậm rãi đứng dậy. Bà nhìn về phía căn nhà tranh tạm bợ ở rìa làng, nơi gia đình Trưởng Gia đang sinh sống. Từ vị trí của bà, có thể thấy Phu Nhân đang ngồi trước hiên, đôi bàn tay chai sần khéo léo đan những sợi mây thành một món đồ thủ công lạ mắt. Tiểu Nữ, đứa bé với mái tóc đen dài và đôi mắt to tròn, đang ngồi cạnh mẹ, say sưa ngắm nhìn.

“Hừm, đồ vật của họ cũng lạ mắt thật,” Bà Lão lẩm bẩm, một tia tò mò thoáng qua trong ánh mắt. “Nhưng mà ngôn ngữ thì khó nghe quá. Nói gì cũng chẳng hiểu, làm sao mà thân cận được?” Giọng bà vẫn còn chút khó chịu, nhưng sự sắc bén ban đầu đã giảm đi ít nhiều, thay vào đó là một sự dò hỏi, một sự mở lòng nho nhỏ. Bà Lão Hàng Xóm vốn dĩ là người tốt bụng, nhưng sự xa lạ thường khiến bà trở nên đề phòng.

Lão Trưởng Thôn mỉm cười nhẹ. “Ngôn ngữ có thể khác, nhưng lòng người thì sao? Chẳng phải tất cả chúng ta đều muốn một cuộc sống bình yên, ấm no sao?” Ông quay sang, chỉ vào một vài món đồ thủ công giản dị mà Phu Nhân đang làm. “Những thứ họ làm cũng tinh xảo đấy chứ. Chẳng lẽ chúng ta không thể học hỏi, không thể trao đổi sao?” Ông biết rằng, sự trao đổi, dù chỉ là những món đồ vật nhỏ bé, cũng có thể là cây cầu nối đầu tiên cho sự thấu hiểu. Ông đã từng nghe Tạ Trần nói về "nhân quả", về cách những hành động nhỏ bé có thể dẫn đến những hệ quả lớn lao, và ông tin vào điều đó.

Cùng lúc đó, Trưởng Gia, với gương mặt khắc khổ và mái tóc bù xù, đang cố gắng học thuộc những từ ngữ địa phương mà Lão Trưởng Thôn đã dạy ông hôm trước. Ông lặp đi lặp lại những câu chào hỏi đơn giản, giọng nói còn lơ lớ, nhưng ánh mắt tràn đầy sự cố gắng và hy vọng. “Chào… buổi… sáng… bà… con…” Ông lẩm bẩm, rồi nhìn sang Phu Nhân, trao đổi ánh mắt động viên. Phu Nhân khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền lành. Bà vẫn còn chút e dè, nhưng sau hành động tử tế của Lão Trưởng Thôn đêm qua, một tia hy vọng đã nhen nhóm trong lòng họ. Họ mang theo một vài món đồ thủ công, những chiếc vòng tay tết bằng sợi cây rừng, hay những chiếc giỏ nhỏ đan từ tre nứa, vốn là đặc trưng của quê hương họ, định bụng sẽ mang đi tặng hoặc trao đổi với dân làng, như một lời chào hỏi, một lời bày tỏ thiện chí.

Nhưng khi Trưởng Gia thử bước ra khỏi căn nhà tranh, ánh mắt của vài người dân đang làm việc gần đó vẫn còn sự xa lánh, sự dè dặt. Họ ngừng tay, nhìn ông với vẻ nghi ngại, rồi lại quay đi làm việc của mình. Trưởng Gia khẽ thở dài, trái tim ông lại chùng xuống. Sự khác biệt về ngôn ngữ và phong tục vẫn là một bức tường vô hình quá lớn. Dù đã có những tín hiệu nhỏ của sự thay đổi, nhưng hành trình hòa nhập vẫn còn dài. Ông thấu hiểu nỗi lòng của những người tha hương, những người mang trong mình một nền văn hóa khác biệt, phải đối mặt với sự dè chừng, thậm chí là sợ hãi từ những người bản xứ. Đó là một gánh nặng vô hình, đè nặng lên vai ông và gia đình.

Chiều tà, ánh nắng vàng dịu bắt đầu trải dài trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Tại Quán Trà Vọng Giang, Tạ Trần vẫn giữ thói quen cũ, ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ đã ngả màu. Cuốn sách không phải là mục đích chính của anh, mà là một vỏ bọc cho sự quan sát. Anh không đọc từng chữ, mà để tâm trí mình trôi theo dòng chảy của sông, của cuộc sống bên ngoài. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu, tiếng chim chiều hót vang trong vòm lá, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách quen, cùng với mùi trà thơm dịu và mùi hoa cỏ dại ven sông, tạo nên một không gian yên bình, thư thái đến lạ thường. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

Bên cạnh anh, Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, đang thao thao bất tuyệt một câu chuyện dân gian hấp dẫn. Ông cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, giọng điệu sống động, lôi cuốn người nghe. “...và ở nơi đó, người ta thờ mặt trời ban ngày, mặt trăng ban đêm, ăn thịt thay rau, nói những lời mà gió cũng không thể hiểu. H�� sống trong những ngôi nhà đá khổng lồ, săn những con thú mà chúng ta chưa từng thấy. Khác biệt lắm, khác biệt lắm thay!” Ông lão kết thúc câu chuyện bằng một tiếng thở dài đầy kịch tính, thu hút sự chú ý của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn Người Kể Chuyện, ánh mắt anh trầm ngâm. “Văn hóa khác biệt, phong tục khác biệt, thậm chí là ngôn ngữ cũng khác biệt. Nhưng liệu có bản chất nào là chung, là thứ có thể kết nối mọi người, không phân biệt vùng miền, không phân biệt ngôn ngữ, không phân biệt sắc tộc?” Câu hỏi của anh không phải để tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà là một sự gợi mở, một sự đào sâu vào bản chất của sự tồn tại và mối quan hệ giữa con người. Giọng nói của anh trầm, điềm tĩnh, lời lẽ súc tích nhưng lại khiến người nghe phải suy ngẫm.

Đúng lúc đó, Lão Trưởng Thôn bước vào quán trà, trên mặt vẫn còn đó những nét ưu tư. Ông đã đi khắp làng, đã cố gắng thuyết phục, nhưng sự thay đổi không thể đến ngay lập tức. Ông vừa nghe được câu hỏi của Tạ Trần, li���n chậm rãi bước đến quầy, gọi một ấm trà nóng. “Chẳng lẽ, đó là lòng người sao, thưa tiên sinh?” Lão Trưởng Thôn nói, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần đầy vẻ tôn kính và khẩn cầu. Ông đã bắt đầu tin rằng, trong những lời nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt của vị thư sinh này, ẩn chứa những đạo lý sâu xa, những lời giải cho những vấn đề mà ông đang phải đối mặt.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Lòng người, đúng vậy. Nhưng lòng người vốn phức tạp, bị che mờ bởi định kiến, bởi sợ hãi cái mới lạ, cái khác biệt. Để lòng người chân chính được hiển lộ, đôi khi cần một cây cầu, một sợi dây nối.” Anh không nói rõ sợi dây nối đó là gì, mà để Lão Trưởng Thôn tự mình tìm ra câu trả lời. Triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của anh không phải là can thiệp trực tiếp, mà là gieo mầm ý tưởng, để mọi thứ tự nhiên phát triển, tự nhiên kết nối. Anh tin vào khả năng tự nhận thức, tự thay đổi của con người. Con người, khi được gợi mở, sẽ tự tìm thấy con đường cho chính mình, và cho cộng đồng của mình.

Người Kể Chuy���n, với vẻ mặt hóm hỉnh thường ngày, cũng bị cuốn vào cuộc nói chuyện. “Tiên sinh nói chí lý. Chẳng phải xưa nay, những câu chuyện về tình yêu, lòng dũng cảm, hay sự hy sinh, dù ở vùng đất nào, ngôn ngữ nào, cũng đều khiến người ta cảm động sao? Đó chẳng phải là bản chất chung của lòng người sao?” Ông lão gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ hiểu biết.

Lão Trưởng Thôn nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra dòng sông đang chảy, trong lòng ông chợt lóe lên một ý nghĩ. Một ý nghĩ đơn giản nhưng lại đầy ý nghĩa, tựa như dòng suối nhỏ chảy qua làng, mang theo sự sống và sự kết nối. “Có lẽ, chúng ta cần một điều gì đó để cùng nhau chia sẻ, một điều gì đó mà không cần đến ngôn ngữ, không cần đến phong tục… Một điều gì đó có thể chạm đến trái tim, thưa tiên sinh.” Ông nói, ánh mắt kiên định hơn.

Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, rồi quay lại nhìn ra dòng sông, khóe môi ẩn chứa một nụ cười thâm thúy. Anh đã gieo hạt, và giờ là lúc để chờ đợi cây đơm hoa kết trái. Anh biết rằng, những "dấu chân đầu tiên của nhân đạo" thường không phải là những bước nhảy vọt vĩ đại, mà là những bước đi nhỏ bé, vững chắc, được kiến tạo từ những hành động giản dị nhất của lòng người.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thôn Lạc Hồng. Ánh sáng vàng dịu bao phủ lên những ngôi nhà tranh, lên con đường làng, và lên cả căn nhà tạm bợ của gia đình Trưởng Gia. Dưới sự khuyến khích tinh tế của Tạ Trần, thông qua những lời gợi mở của anh tại quán trà và những suy nghĩ mà Lão Trưởng Thôn đã tự mình hình thành, một ý tưởng đã được thực hiện.

Trưởng Gia và Phu Nhân, với sự giúp đỡ của Lão Trưởng Thôn, đã chuẩn bị một món ăn đặc trưng của quê hương họ. Mùi hương lạ lẫm, thơm nức mũi bay ra từ căn nhà tranh, lan tỏa khắp con đường làng. Đó là mùi của các loại rau rừng hoang dại, mùi của gia vị chưa từng được biết đến ở Thôn Lạc Hồng, hòa quyện với mùi thịt nướng thơm lừng. Mùi hương ấy, không cần ngôn ngữ, đã khơi gợi sự tò mò trong lòng dân làng.

Lão Trưởng Thôn, với vẻ mặt tươi tắn hơn hẳn, đích thân dẫn Bà Lão Hàng Xóm và một vài người dân khác đến trước hiên nhà Trưởng Gia. Ban đầu, họ vẫn còn chút dè dặt, đứng từ xa quan sát. Nhưng mùi hương hấp dẫn ấy, cùng với nụ cười thân thiện của Trưởng Gia và Phu Nhân, đã dần kéo họ lại gần.

Trưởng Gia, cúi đầu thật sâu, cố gắng nói bằng những từ ngữ địa phương chưa sõi. “Mời… mời… bà con… nếm thử… món… của chúng tôi. Món này… ở quê… nhà… tôi… ăn… rất ngon…” Ông nói, ánh mắt đầy hy vọng và chân thành. Phu Nhân cũng vội vàng bày ra những đĩa thức ăn nóng hổi, mời mọc bằng những cử chỉ thân thiện.

Bà Lão Hàng Xóm, người vốn dĩ khó tính nhất, là người đầu tiên đưa tay lấy một miếng. Bà cắn một miếng nhỏ, từ từ nhai. Đôi mắt tinh anh của bà mở to. Mùi vị lạ lẫm, nồng nàn nhưng lại rất hài hòa, tan chảy trên đầu lưỡi. Nó khác hoàn toàn với những món ăn quen thuộc của làng, nhưng lại mang một sức hấp dẫn khó cưỡng. “Ôi chao! Mùi vị lạ thật, nhưng mà ngon!” Bà lão thốt lên, giọng điệu đầy ngạc nhiên và thích thú. Lời khen của bà lão như một tín hiệu, phá vỡ bức tường im lặng và dè dặt. Những người dân khác cũng bắt đầu tiến lại gần, nếm thử.

Tiểu Nữ, đứa bé với đôi mắt to tròn, ban đầu vẫn còn rụt rè nép vào lòng mẹ. Nhưng khi thấy Lão Trưởng Thôn và Bà Lão Hàng Xóm cười nói, nếm món ăn một cách thích thú, và đặc biệt là khi những đứa trẻ địa phương khác, cũng bị mùi hương và sự tò mò lôi cuốn, bắt đầu tiến lại gần, ánh mắt bé sáng lên. Một đứa trẻ địa phương, ban đầu còn sợ hãi, giờ đã tiến đến gần Tiểu Nữ, chìa ra một bông hoa dại vừa hái. Tiểu Nữ khẽ cười, nụ cười hồn nhiên, đáng yêu. Bé nhận lấy bông hoa, rồi chỉ vào món ăn trên đĩa, ý muốn mời bạn. Cả hai đứa trẻ, không cần ngôn ngữ, đã tìm thấy một sợi dây kết nối. Chúng bắt đầu chơi đùa, ban đầu là bằng cử chỉ, bằng ánh mắt, rồi sau đó là những tiếng cười giòn tan, trong trẻo vang vọng khắp con đường làng. Tiếng cười ấy, tựa như một giai điệu mới, vui tươi và đầy hy vọng, xua tan đi mọi rào cản vô hình.

Tạ Trần, đứng từ xa dưới bóng cây cổ thụ ven suối, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt anh ấm áp, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Anh cảm nhận được một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm tin mãnh liệt vào khả năng thấu hiểu và lòng nhân ái của con người. Anh biết rằng, đây chính là "nhân đạo" mà anh tìm kiếm, không phải trong những lời kinh sách hay phép thuật cao siêu, mà trong những hành động nhỏ bé, giản dị nhất của con người. Mùi khói bếp, mùi hương lạ của món ăn mới, tiếng suối chảy róc rách, ánh nắng hoàng hôn vàng dịu và những tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, của sự hòa nhập.

*“Thế giới này, vẫn còn rất nhiều điều đáng để ta quan sát và trân trọng,”* Tạ Trần thầm nghĩ, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc. *“Đây chính là ‘nhân đạo’ mà ta tìm kiếm. Không cần quyền năng, không cần phép thuật, chỉ cần trái tim biết cảm thông, biết mở lòng, và biết chia sẻ.”* Anh biết rằng, con đường "Vô Vi Chi Đạo" của mình, không cần phô trương hay bạo lực, vẫn có thể mang lại những thay đổi nhỏ bé nhưng sâu sắc, những thay đổi kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn cho phàm nhân. Phương pháp 'gợi mở' và 'ảnh hưởng gián tiếp' của Tạ Trần đã chứng tỏ hiệu quả, định hình phong cách của anh trong việc kiến tạo kỷ nguyên mới.

Sự kiện này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một trong những trải nghiệm đầu tiên sâu sắc của Tạ Trần sau khi từ bỏ tiên môn. Nó đã định hình cách anh tiếp cận các vấn đề của phàm nhân, củng cố triết lý "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" của mình. Anh hiểu rằng, khả năng thấu hiểu "nhân quả" của anh, dù không phải phép thuật, sẽ được mài giũa qua những tình huống đời thường như thế này, giúp anh nhìn thấu bản chất của vấn đề và đưa ra giải pháp đúng đắn, tinh tế. Thôn Lạc Hồng, qua bài học về sự bao dung và hòa nhập này, có thể sẽ trở thành một hình mẫu nhỏ, một tiền đề cho một xã hội phàm nhân phát triển bền vững, nơi những "rào cản" vô hình dần được gỡ bỏ bằng tình người và sự thấu hiểu. Việc vượt qua rào cản văn hóa và ngôn ngữ sẽ là m��t chủ đề lặp lại trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo', nơi con người cần học cách sống chung và tôn trọng sự khác biệt, một sự luân hồi của vạn vật khi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo những giá trị nhân văn mới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free