Nhân gian bất tu tiên - Chương 1616: Bàn Xoay Nhân Gian: Khởi Đầu Của Sơn Thợ Gốm
Ánh trăng đã lên cao, soi rọi khắp Thị Trấn An Bình, như một lời hứa về một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân, dù là phàm nhân, đều có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình. Tạ Trần lại cầm quyển sách cổ lên, nhưng tâm trí hắn không còn đặt trọn vào những dòng chữ. Hắn nghĩ về những con người khác trong Thị Trấn An Bình, những người vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình, vẫn còn bị ám ảnh bởi những tiêu chuẩn vô hình của quá khứ. Hắn biết, những câu chuyện như của Sơn sẽ không ngừng xuất hiện, và hắn, với "Vô Vi Chi Đạo" của mình, sẽ tiếp tục là người gieo mầm triết lý, người khơi gợi những tia sáng trong tâm hồn phàm nhân. Bởi lẽ, Thiên Đạo có thể suy kiệt, tiên môn có thể không còn, nhưng hành trình khám phá và khẳng định giá trị bản thân của con người thì vĩnh viễn không bao gi�� chấm dứt. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, là cách các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến phép thuật hay sự bất tử, mà chỉ bằng chính sự chân thật của trái tim mình.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè leo qua mái nhà, Sơn đã thức giấc. Lời của Tạ Trần đêm qua vẫn vang vọng trong tâm trí anh, không phải là những mệnh lệnh khô khan, mà là một làn gió mát lành thổi tan đi lớp bụi mờ của những chấp niệm đã cũ. Anh nhìn quanh xưởng mộc quen thuộc của mình, nơi những phôi gỗ, những công cụ chạm khắc nằm im lìm, mang theo mùi hương của thời gian và những ký ức về một con đường đã từng khiến anh lạc lối. Bàn tay chai sần của người thợ mộc, vốn quen với những đường vân gỗ, giờ đây bỗng cảm thấy một sự thôi thúc lạ lùng. Anh đưa mắt đến một góc xưởng ít dùng đến, nơi những chồng gỗ vụn và mạt cưa chất đống. Chính tại nơi đó, một ý niệm mới đã nảy mầm.
Anh bắt đầu dọn dẹp. Tiếng chổi tre xua đi lớp bụi thời gian, tiếng gỗ vụn va vào nhau khi được chất gọn gàng, tạo nên một bản giao hưởng lao động thô mộc nhưng đầy sức sống. Mùi gỗ mục, mùi mạt cưa cũ kỹ xen lẫn với mùi đất ẩm nồng từ nền xưởng. Sơn làm việc miệt mài, không một lời than vãn. Ánh mắt anh ban đầu còn chút do dự, nhưng rồi dần trở nên tập trung và đầy đam mê. Anh hình dung về chiếc bàn xoay gốm thô sơ sẽ đặt ở đây, về khối đất sét lạnh lẽo nhưng đầy tiềm năng.
Sau khi dọn dẹp xong, anh rời khỏi xưởng, hướng về phía thị trấn. Con đường lát đá ẩm ướt hơi thở sương mai, những hàng quán ven đường vừa mới mở cửa, mùi bánh nướng, mùi trà thơm thoảng nhẹ trong không khí. Sơn đi qua quán sách của Tạ Trần, khẽ liếc nhìn. Cánh cửa gỗ vẫn đóng im lìm, như một cuốn sách chưa mở, nhưng anh biết, bên trong đó, vị tiên sinh gầy gò vẫn đang lặng lẽ quan sát và suy ngẫm về dòng chảy của nhân gian.
Anh đến khu chợ, tìm mua đất sét. Không dễ dàng để tìm được loại đất sét phù hợp cho người mới bắt đầu. Anh hỏi han khắp nơi, cuối cùng tìm thấy một người bán đất từ vùng núi xa xôi, chuyên cung cấp cho những lò gốm cổ truyền. Khối đất sét màu xám nâu, sờ vào mát lạnh và dẻo quánh, mang theo mùi của đất đai, của mưa gió. Anh cũng mua thêm vài dụng cụ cơ bản: một bàn xoay gỗ đơn giản, vài thanh gỗ dẹt, một sợi dây cắt đất, và một ít nước men thô.
Trở về xưởng, Sơn bắt tay vào công việc. Anh đặt bàn xoay ở góc xưởng đã dọn dẹp, lấy khối đất sét ra. Đôi bàn tay, vốn quen với sự cứng rắn, kiên định của gỗ, giờ đây phải học cách làm quen với sự mềm mại, dễ biến dạng của đất. Anh cố gắng nhào nặn khối đất, nhưng nó cứ trơn tuột, lún sâu hoặc vỡ vụn.
"Khó hơn ta tưởng rất nhiều... Đất này không có linh hồn như gỗ," anh lẩm bẩm, tiếng thở dài nặng nề.
Tiếng "thùm thụp" của đất sét bị nhào nặn, tiếng "vù vù" của bàn xoay quay tròn, rồi tiếng "tách" giòn tan khi một khối đất méo mó vỡ ra, tất cả những âm thanh đó đều vang vọng đến quán sách của Tạ Trần. Hắn đang ngồi bên bàn trà, nhấm nháp một ngụm trà thanh đạm, mắt vẫn dán vào trang sách. Thư Đ���ng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, tò mò nhìn về phía xưởng của Sơn.
"Tiên sinh, hình như Sơn ca đang làm gì đó lạ lắm?" Tiểu An hỏi, giọng non nớt.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không đáp lời, nhưng trong lòng hắn đã hiểu. Hắn biết, mọi khởi đầu đều là thử thách, nhưng cũng là cơ hội để tìm thấy bản ngã. Hành trình của Sơn sẽ không dễ dàng, nhưng chính những khó khăn đó mới tôi luyện nên một "chân nguyên" độc đáo. Hắn nhớ lại lời mình đã nói với Sơn: "Mỗi tác phẩm, giống như mỗi con người, đều có một câu chuyện riêng để kể, một linh hồn riêng để tỏa sáng." Giờ đây, Sơn đang bắt đầu kể câu chuyện của mình, bằng đất và nước, bằng mồ hôi và sự kiên trì.
Những ngày tiếp theo, xưởng của Sơn trở thành một chiến trường không tiếng súng. Anh liên tục thử nghiệm, liên tục thất bại. Những chiếc bình đầu tiên anh vuốt lên đều méo mó, xiêu vẹo, không thể đứng vững. Có cái thì quá mỏng, có cái lại quá dày, có cái thì cong vẹo như một ông lão lưng còng. Tiếng đất sét ma sát trên bàn xoay, tiếng *thwack* của đất khi anh cố định nó, tiếng *splat* của một chiếc bình vừa thành hình lại đổ sụp, tất cả đều trở thành một phần của nhịp sống mới. Mùi đất ẩm nồng, mùi gỗ tươi từ những thanh gỗ anh dùng để sửa chữa, rồi mùi mồ hôi của chính anh, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự nỗ lực.
"Lại hỏng rồi," Sơn thở dài, dùng sợi dây cắt bỏ chiếc bình vừa sụp đổ. Đôi mắt anh ánh lên vẻ mệt mỏi, nhưng không có sự bỏ cuộc. Anh lại nhào nặn khối đất mới, lại đặt lên bàn xoay, lại bắt đầu từ con số không. Từng chút một, bàn tay anh dần quen với cảm giác của đất, dần học cách điều khiển lực đạo, dần hiểu được "tính khí" của nó. Quá trình này không khác gì một cuộc đối thoại thầm lặng giữa người và vật, giữa ý chí và vật chất. Anh không còn cố gắng ép buộc đất phải theo ý mình, mà bắt đầu lắng nghe nó, cảm nhận sự biến đổi dưới đầu ngón tay. Đó là một bài học về sự khiêm nhường, về việc từ bỏ sự kiểm soát tuyệt đối để hòa mình vào dòng chảy tự nhiên.
Thời gian trôi qua, từ quán sách của mình, Tạ Trần vẫn giữ thói quen quan sát. Hắn thấy Sơn ra vào xưởng, dáng vẻ lúc thì hăm hở, lúc thì rệu rã, nhưng chưa bao giờ bỏ cuộc. Hắn thấy những khối đất sét được mang vào, rồi những khối đất sét vỡ vụn, méo mó bị vứt ra ngoài. Thư Đồng Tiểu An vẫn tò mò, đôi khi còn muốn chạy sang xem Sơn ca đang làm gì, nhưng Tạ Trần luôn khẽ lắc đầu. "Hãy để cho 'dòng chảy' của mỗi người được tự do," hắn thầm nghĩ. Hắn biết, Sơn cần không gian và thời gian để tự mình tìm thấy con đường, để tự mình nếm trải những thất bại và thành công, để tự mình định hình nên "linh hồn" cho tác phẩm của mình. Đó chính là ý nghĩa của "Vô Vi Chi Đạo" – không can thiệp trực tiếp, nhưng lại tạo ra môi trường để mọi thứ tự nhiên phát triển, để những hạt mầm triết lý có thể nảy nở trong tâm hồn phàm nhân.
***
Nhiều tuần trôi qua, thời tiết Thị Trấn An Bình cũng thay đổi. Từ những ngày nắng nhẹ ban đầu, giờ đây đã chuyển sang những buổi chiều mưa phùn lất phất, rồi lại nắng gắt chói chang. Trong xưởng của Sơn, không khí vẫn đặc quánh mùi đất sét và sự kiên trì. Những chồng sách về gốm sứ đã được anh tìm đọc, đặt gọn gàng trên một cái kệ gỗ cũ. Anh đọc về kỹ thuật nhào đất, cách tạo hình, cách nung men, nhưng quan trọng hơn là anh đọc về tinh thần của người thợ gốm, về sự hòa hợp giữa con người và đất. Anh không có điều kiện đi xa để quan sát những lò gốm lớn, nhưng anh tự mày mò, tự học hỏi từ những cuốn sách cổ và từ chính những thất bại của mình.
Có những lúc, cơn mưa phùn bên ngoài cửa sổ dường như cũng len lỏi vào trong lòng Sơn, mang theo một nỗi cô đơn và sự chán nản. Hàng chục, hàng trăm khối đất sét đã bị anh biến thành những mảnh vụn vô tri. Đôi khi, nhìn những chiếc bình vỡ nát, xiêu vẹo nằm la liệt trên nền đất, nỗi tự ti lại trỗi dậy. Anh nhớ lại những ngày tháng còn ám ảnh bởi "cái bóng của kẻ khác," nhớ lại cảm giác mình không đủ tốt, không đủ tài năng.
"Không, mình không thể bỏ cuộc. Mình phải tìm thấy 'dòng chảy' của riêng mình," Sơn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì sự mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ kiên định. Anh lại nhớ đến lời Tạ Trần về dòng sông, về mỗi nhánh sông đều có con đường riêng, về giá trị của sự độc đáo. Anh nhận ra rằng, mình không cần phải tạo ra chiếc bình 'hoàn hảo' theo tiêu chuẩn của người khác, không cần phải sao chép những hình dáng đã có, mà là một chiếc bình 'của mình', mang dấu ấn cá nhân, phản ánh tâm hồn và hành trình của anh.
Anh bắt đầu thay đổi cách tiếp cận. Thay vì cố gắng vuốt một chiếc bình tròn trịa hoàn hảo như trong sách, anh bắt đầu thử nghiệm các hình dáng khác, không theo một khuôn mẫu nào, chỉ theo cảm hứng của đôi tay và tâm hồn. Anh học cách cảm nhận đất sét, không còn cố gắng ép buộc nó theo ý mình. Đôi khi, một khối đất có vẻ muốn nghiêng về một bên, anh sẽ không cố gắng làm nó thẳng lại, mà sẽ để nó nghiêng, và tìm cách biến cái "nghiêng" đó thành một phần độc đáo của tác phẩm.
"Ngươi cũng có cái tôi của mình, phải không? Ta sẽ lắng nghe ngươi," Sơn nhẹ nhàng vuốt ve khối đất sét trên bàn xoay, như đang trò chuyện với một sinh linh. Bàn tay anh, dù vẫn chai sần, nhưng đã trở nên mềm mại và khéo léo hơn rất nhiều. Các ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt đất, cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất, từng sự kháng cự hay thuận theo của vật liệu. Tiếng *vù vù* của bàn xoay, tiếng *squish* nhẹ nhàng của đất sét khi được định hình, giờ đây không còn là những âm thanh của sự vật lộn, mà là nhịp điệu của sự hòa hợp.
Những thất bại vẫn còn đó, nhưng anh không còn quá nặng lòng. Mỗi chiếc bình vỡ, mỗi khối đất méo mó đều trở thành một bài học, một bước đệm trên con đường tự khám phá. Anh bắt đầu nhìn thấy vẻ đẹp trong sự không hoàn hảo, trong những đường nét ngẫu nhiên, trong những dấu vân tay còn in lại trên đất. Mùi đất ẩm nồng giờ đây không chỉ gợi lên sự vất vả, mà còn mang theo một sự an ủi, một niềm vui thầm lặng của người đang tìm thấy chính mình.
Tạ Trần, từ quán sách của mình, đôi khi thấy Sơn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ xưởng, nhìn ra bầu trời mưa phùn hoặc nắng gắt, ánh mắt xa xăm nhưng không còn vẻ u uất. Hắn biết, Sơn đang dần phá vỡ những chấp niệm cũ kỹ, đang dần xây dựng nên một con đường mới cho chính mình. Sự kiên trì của Sơn không chỉ là sự nỗ lực của một cá nhân, mà còn là minh chứng cho sức sống bền bỉ của "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên không còn bóng dáng tiên nhân. Nó cho thấy, con người, dù không có sức mạnh siêu nhiên, vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa và giá trị của cuộc sống thông qua lao động chân chính và sự tự khám phá.
Thư Đồng Tiểu An vẫn thường mang trà cho Tạ Trần, và cậu bé vẫn luôn tò mò về Sơn ca. "Tiên sinh, Sơn ca vẫn chưa làm được cái bình nào đẹp sao?" Tiểu An hỏi một lần nọ, khi thấy Sơn mang ra một khối đất sét lại bị hỏng.
Tạ Trần khẽ nhấp ngụm trà, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang trải vàng trên mái ngói của xưởng Sơn. "Đẹp hay không đẹp, không phải là điều quan trọng nhất, Tiểu An," hắn nói, giọng trầm tĩnh. "Điều quan trọng là Sơn ca có tìm thấy niềm vui trong việc làm đó hay không, có tìm thấy chính mình trong từng khối đất sét hay không. Một chiếc bình không hoàn hảo trong mắt người khác, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tâm huyết và sự chân thật của người tạo ra nó, thì nó vẫn là một tác phẩm vô giá." Tiểu An nghiêng đầu, có vẻ vẫn chưa hiểu hết, nhưng ánh mắt cậu bé lộ vẻ suy tư. Hạt mầm triết lý, dù nhỏ bé, cũng đang được gieo vào tâm hồn non trẻ của cậu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp. Trong xưởng mộc của Sơn, không khí trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Anh ngồi trước bàn xoay gốm, khối đất sét màu nâu xám đã được nhào nặn kỹ lưỡng, đặt ngay ngắn ở trung tâm. Mùi đất ẩm nồng nàn, hòa quyện với chút hương gỗ còn vương vấn trong không khí, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sáng tạo.
Đôi bàn tay chai sần của Sơn, sau hàng trăm lần thất bại, giờ đây đã trở nên nhạy cảm một cách tinh tế. Anh khởi động bàn xoay, tiếng *vù vù* nhẹ nhàng của guồng quay như một bản nhạc nền êm ái. Anh nhúng tay vào chậu nước, làm ướt khối đất, rồi nhẹ nhàng đặt hai bàn tay lên. Không còn sự gượng ép, không còn sự vội vã. Anh hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy của đất, của nước, của sự chuyển động.
Ngón tay cái và ngón trỏ của anh từ từ ấn vào giữa khối đất, tạo ra một cái lỗ nhỏ. Rồi, với một động tác uyển chuyển, anh kéo khối đất lên, tạo thành một trụ rỗng. Cảm giác mát lạnh và dẻo quánh của đất sét dưới đầu ngón tay anh dường như có một thứ sức sống riêng. Anh không nghĩ về một hình dáng cụ thể nào, không cố gắng bắt chước bất kỳ ai. Anh chỉ lắng nghe, cảm nhận sự biến đổi của đất dưới áp lực nhẹ nhàng của bàn tay.
Từ từ, một hình dáng độc đáo hiện ra. Nó không tròn trịa hoàn hảo như những chiếc bình mẫu trong sách, cũng không đối xứng tuyệt đối. Phần thân hơi phình ra một cách tự nhiên, rồi thuôn dần lên trên, miệng bình không quá rộng, nhưng lại có một đường cong mềm mại, thanh thoát. Trên bề mặt đất sét, những dấu vân tay mờ ảo của Sơn, những đường lằn không hoàn hảo nhưng chân thật, như kể lại toàn bộ hành trình gian nan mà anh đã trải qua. Nó mang một vẻ đẹp mộc mạc, chân thật, ph���n ánh chính tâm hồn anh – một tâm hồn đã từng băn khoăn, đã từng lạc lối, nhưng cuối cùng đã tìm thấy chính mình.
Khi chiếc bình được tách ra khỏi bàn xoay bằng một sợi dây mảnh, Sơn ngắm nhìn nó thật lâu. Ánh hoàng hôn vàng dịu từ cửa sổ hắt vào, phủ lên chiếc bình một lớp màu ấm áp, khiến nó dường như tỏa ra một thứ ánh sáng riêng, kiên định và đầy ý nghĩa. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh, một nụ cười không phải vì thành công vĩ đại, mà vì anh đã tìm thấy niềm vui sâu sắc trong quá trình sáng tạo. Đó là niềm vui của việc tìm thấy "dòng chảy" của chính mình, của việc dám là chính mình.
"Đây là ta... Đây là chiếc bình của ta," Sơn thì thầm, giọng nói tràn đầy sự mãn nguyện. Anh không còn so sánh, không còn mặc cảm. Trong khoảnh khắc đó, anh chỉ có sự an yên của một người đã tìm thấy con đường, đã tìm thấy giá trị độc đáo của bản thân. Những chiếc bình gốm vỡ vụn, méo mó trước đó, giờ đây dường như cũng không còn là thất bại, mà là những bậc thang dẫn lối anh đến khoảnh khắc này.
Xa xa, từ quán sách của Tạ Trần, một tiếng chuông gió khẽ ngân vang trong làn gió chiều. Hắn vẫn ngồi đó, tay cầm quyển sách cổ, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía xưởng của Sơn. Hắn không nhìn thấy chiếc bình gốm, nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cảm nhận được một luồng năng lượng mới, một sự bình yên lan tỏa từ phía xưởng mộc.
Trong suy nghĩ của Tạ Trần, hắn khẽ gật đầu. "Mỗi hạt mầm đều cần thời gian để nảy nở, và mỗi con người đều có thể tìm thấy vẻ đẹp của riêng mình." Hắn biết, những chiếc bình gốm độc đáo của Sơn có thể sẽ trở thành một biểu tượng mới cho sự sáng tạo cá nhân trong Thị Trấn An Bình, thu hút sự chú ý và thậm chí truyền cảm hứng cho những người khác. Hành trình tìm thấy niềm vui trong công việc của Sơn là một ví dụ điển hình cho cách "Nhân Đạo" được phát triển và củng cố trong kỷ nguyên không tiên đạo, nơi giá trị không nằm ở sức mạnh mà ở sự trọn vẹn nội tại.
Việc Tạ Trần chỉ quan sát và ngầm hiểu, không can thiệp trực tiếp, củng cố vai trò "vô vi" của anh và hiệu quả của việc để mọi thứ tự nhiên phát triển. Hắn tin rằng, chính sự tự do trong việc khám phá và thể hiện bản thân mới là điều kiện tiên quyết để con người tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Bên ngoài xưởng, ánh nắng hoàng hôn đã gần tắt, nhưng trong lòng Sơn, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, ấm áp và bền bỉ. Chiếc bình gốm đầu tiên của anh, dù chưa được nung, vẫn đứng đó, kiên định và đầy tự hào, như một lời tuyên ngôn thầm lặng về một khởi đầu mới, về một con đường đã được tìm thấy. Đây không chỉ là một chiếc bình, mà là một minh chứng cho sự "phá cục" của một tâm hồn phàm nhân, thoát khỏi những xiềng xích vô hình, tìm về với "chân nguyên" của chính mình, không cần đến phép thuật hay sự bất tử, chỉ bằng sự chân thật của trái tim. Hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, theo cách riêng của mình, đã thực sự bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.