Nhân gian bất tu tiên - Chương 1618: Hợp Tác Dệt Nên Tương Lai: Giá Trị Của Thương Hiệu Chung
Ánh dương đầu tiên trong ngày vừa xuyên qua lớp sương mỏng, rải những tia vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, cũng vừa kịp chạm đến khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi đó, sau chiếc quầy gỗ đã sờn màu thời gian, tay lật từng trang của một cuốn cổ thư đã ố vàng. Không gian quán sách chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, làm lay động vài trang giấy, và tiếng lật sách của Tạ Trần nhẹ như hơi thở, tựa như một phần của không gian ấy. Hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ và mực, tạo nên một bầu không khí vừa trầm mặc, vừa ấm áp, một ốc đảo an yên giữa dòng chảy cuộc đời.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận dùng chiếc chổi lông gà quét dọn bụi bặm trên những giá sách cao ngất. Thỉnh thoảng, ánh mắt tò mò của chú bé lại liếc về phía tiên sinh của mình, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những âm thanh ồn ào của chợ búa sớm đã bắt đầu vọng lại. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói xen lẫn tiếng cãi vã, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đời thường mà Tạ Trần vẫn thường gọi là "nhân gian".
“Tiên sinh,” Tiểu An đột nhiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang chút băn khoăn, “Con nghe nói mấy ngày nay, các thợ làm đồ thủ công ở chợ đều đang rất buồn bã. Họ nói người ta đua nhau làm ra những món đồ không đẹp bằng, cũng không bền bằng, nhưng lại bán với giá rất rẻ. Tại sao họ lại phải làm vậy ạ? Chẳng phải đồ đẹp và tốt thì sẽ có giá trị hơn sao?” Chú bé dừng tay, nhìn Tạ Trần với vẻ mặt đầy thắc mắc, như thể đang đối diện với một câu đố hóc búa.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm vẫn lướt qua những hàng chữ cổ, nhưng tâm trí hắn đã sớm rời khỏi trang sách mà bay bổng theo câu hỏi của Tiểu An. Hắn cảm nhận được cái "nhân tính" đang bị thử thách, cái "giá trị" đang bị lung lay giữa những làn sóng của thị trường và lòng tham. Lời nói của Lão Tiệm Cầm đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, về sự "mất người" trong từng sản phẩm, về "cái hồn của nghề" đang đứng trước nguy cơ bị đánh mất. “Tiểu An à,” Tạ Trần chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, “Con nói đúng, những gì đẹp và tốt thì luôn có giá trị riêng của nó. Nhưng đôi khi, cái giá trị ấy không phải lúc nào cũng được nhìn nhận bằng tiền bạc, hay được định đoạt bởi số đông.” Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu suy tư về thế sự.
“Con người ta, khi phải đối mặt với miếng cơm manh áo, với sự cạnh tranh khốc liệt, thường dễ dàng bị cuốn vào một vòng xoáy. Họ nhìn thấy người khác bán rẻ, thì h�� cũng phải bán rẻ hơn để giữ khách. Rồi để bán rẻ, họ phải làm nhanh hơn, làm ẩu hơn, dùng nguyên liệu kém hơn. Dần dần, cái ‘tâm huyết’ mà họ từng đặt vào nghề, cái ‘cái hồn’ của sản phẩm, cứ thế mà bị bào mòn.” Tạ Trần dừng lại, đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt hướng về phía Tiểu An, như muốn chú bé hiểu rõ hơn về bản chất của vấn đề. “Đó là sự ‘tha hóa’ của giá trị, Tiểu An ạ. Nó không chỉ là câu chuyện của những món đồ, mà còn là câu chuyện về con người, về ‘nhân đạo’ của chúng ta. Khi ta chỉ chạy theo số lượng, chạy theo lợi ích trước mắt mà quên đi giá trị lâu dài, đặc biệt là giá trị của sự sáng tạo và tâm huyết, thì cái ‘nhân tính’ cũng sẽ dần bị phai nhạt.”
Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to, cố gắng lĩnh hội những khái niệm còn quá lớn lao so với tuổi của chú bé. “Vậy thì… làm sao để họ không bị ‘tha hóa’ ạ? Làm sao để cái ‘hồn của nghề’ không biến mất?” Chú bé hỏi, giọng nói đầy lo lắng, dường như đã cảm nhận được một phần nào đó của nỗi buồn đang bao trùm những người thợ thủ công.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Đó là một câu hỏi khó, Tiểu An. Nhưng tiên sinh tin rằng, khi con người ta biết nhìn nhận lại bản chất của vấn đề, biết tìm về cái gốc rễ của giá trị, thì sẽ tìm ra được con đường. Giá trị thực sự không bao giờ nằm ở cái giá rẻ mạt, mà nằm ở sự chân thành, ở tâm huyết và sự độc đáo mà người thợ đã gửi gắm vào tác phẩm của mình. Quan trọng là làm sao để những giá trị ấy không bị lu mờ, không bị lấn át bởi những thứ phù phiếm.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trong sách nhưng tâm trí lại đang suy nghĩ về tình hình của các thợ thủ công, liên hệ đến bản chất của "Nhân Đạo", về cách mà những con người phàm tục này đang đấu tranh để giữ gìn giá trị cốt lõi của mình trong một thế giới đang dần mất đi sự cân bằng. Đối với hắn, đây không chỉ là một vấn đề kinh tế, mà còn là một thử thách lớn đối với "Nhân Đạo" – một con đường mà không cần ��ến phép thuật hay thần thông, mà chỉ cần đến trí tuệ và lòng nhân ái để vượt qua. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những bài học như thế này chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới.
***
Khi ánh nắng mặt trời đã lên cao, rải vàng khắp các mái nhà và con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm dễ chịu của một buổi trưa hè, thì tại Quán trà Vọng Giang, một bầu không khí khác hẳn đang bao trùm. Quán trà nằm ven sông, nơi tiếng nước sông chảy róc rách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một khung cảnh vốn dĩ phải thật yên bình và thư thái. Ấy vậy mà, hôm nay, sự âu lo của những con người ngồi tụm lại bên chiếc bàn gỗ lim đã khiến không gian ấy trở nên chùng xuống, nặng trĩu.
Sơn, người thợ gốm với đôi bàn tay khéo léo nhưng ánh mắt vẫn còn sự băn khoăn của người mới vào nghề, ngồi cạnh Lão Tiệm C��m, người thợ thủ công gạo cội với dáng người gầy gò và đôi mắt cận thị, luôn có mùi gỗ và dây đàn trên người. Đối diện họ là Cô Gái Dệt Lụa, một nữ nhân dịu dàng với đôi tay thoăn thoắt nhưng vẻ mặt lại đầy u sầu, và Thợ Rèn Mãnh, người đàn ông vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính nhọ, nhưng hôm nay lại hiếm khi thấy anh cầm búa mà chỉ ngồi im, ánh mắt đầy tức giận và bất lực. Thợ Gốm Lão Tôn, người thợ gốm lão luyện khác với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, cũng có mặt, nhưng nét mặt ông cũng không giấu nổi sự hoài nghi và mệt mỏi.
“Ta thật sự không hiểu nổi,” Sơn thở dài, dùng tay vuốt ve một chiếc bình gốm nhỏ mà anh mang theo, nhưng không còn thấy sự mãn nguyện như trước, chỉ còn lại sự bất lực. Chiếc bình tuy đơn giản nhưng mang đậm dấu ấn cá nhân và cả tâm huyết của anh. “Những chiếc bình của ta, ta đổ vào đó biết bao công sức, bao nhiêu lần thất bại rồi mới thành hình. Vậy mà ra chợ, người ta chỉ nhìn vào giá cả. Một chiếc bình làm vội, màu sắc lòe loẹt, nung chưa tới, bán bằng nửa giá của ta, họ lại chen nhau mua. Rồi còn chê bình của ta đắt!” Giọng anh đầy sự nản lòng, những lời Tạ Trần nói về giá trị độc đáo dường như không còn sức mạnh trước thực tế phũ phàng của thị trường.
Cô Gái Dệt Lụa tiếp lời, giọng nàng buồn bã như tiếng tơ bị đứt. “Sơn nói phải. Lụa của thiếp, từng sợi tơ được thiếp dệt tỉ mỉ, nhuộm bằng màu tự nhiên, phải mất cả tuần mới xong một thước. Vậy mà giờ, lụa từ các nơi khác, dệt bằng máy, màu sắc kém tươi, lại còn pha tạp, bán với giá rẻ như cho. Thiếp bị ép giá đến mức không đủ tiền mua tơ tằm nguyên liệu nữa rồi. Cứ thế này, thiếp… thiếp có lẽ phải bỏ nghề mất thôi. Mỗi sợi tơ là một ước mơ, nhưng ước mơ này đang tan biến.” Nàng khẽ đưa tay lên che miệng, đôi mắt rưng rưng.
Thợ Rèn Mãnh, người vốn nóng nảy, không thể kìm nén được nữa. Anh ta đập mạnh nắm đấm xuống bàn trà, một tiếng “rầm” khiến chén trà nảy lên. “Đáng chết! Những kẻ đó làm ăn thất đức! Sắt thép cũng có linh hồn của nó! Ta rèn một cái cuốc, một cái rìu, phải chọn sắt tốt, phải tôi luyện qua lửa nóng, qua nước lạnh bao nhiêu lần, để nó cứng cáp, bén ngọt, bền bỉ đến mấy đời. Vậy mà giờ, ra chợ, toàn là đồ rèn ẩu, dùng vài bữa là gãy, là cùn. Bọn chúng bán rẻ, rồi người ta cứ nghĩ đó là cái giá thật của đồ rèn. Hỏng! Hỏng hết cái nghề của tổ tiên để lại!” Anh ta gằn giọng, khuôn mặt vạm vỡ đỏ bừng vì tức giận.
Lão Tiệm Cầm, sau khi nghe mọi người than thở, khẽ nhắm mắt lại, một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực gầy gò. “Cái hồn của nghề… nó đang dần biến mất. Ta sợ rằng, rồi một ngày, không ai còn nhớ đến giá trị của một tác phẩm được làm bằng tâm huyết nữa. Người ta chỉ còn nhìn vào cái vỏ bên ngoài, vào cái giá rẻ mạt. Cái nghề của chúng ta, mỗi cây đàn là một câu chuyện, mỗi tác phẩm là một phần đời của người thợ. Nếu không còn ai trân trọng những câu chuyện ấy, thì chúng ta còn làm gì nữa?” Giọng lão nghẹn ngào, tràn đầy sự thất vọng và hoài nghi, nỗi lo lắng cho tương lai của nghề thủ công truyền thống, sợ rằng "cái hồn của nghề" sẽ biến mất. Thợ Gốm Lão Tôn cũng khẽ gật đầu, vẻ mặt hiền từ nay cũng đầy vẻ u sầu. "Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật. Nhưng nghệ thuật đó lại không thể nuôi sống chúng ta, thì phải làm sao đây?" Ông lão nói, giọng điệu bất lực.
Họ cùng nhau uống trà, vẻ mặt nặng trĩu. Sự yên bình của quán trà Vọng Giang dường như cũng không thể xoa dịu được nỗi lo lắng đang gặm nhấm tâm hồn những người thợ thủ công chân chính. Họ bế tắc, họ mất niềm tin, và họ cảm thấy như một dòng nước lũ đang cuốn trôi đi tất cả những gì họ đã vun đắp bằng cả cuộc đời. Trong không khí nặng nề đó, một câu hỏi lớn treo lơ lửng: Liệu có lối thoát nào cho họ, cho những người còn muốn giữ gìn "cái hồn của nghề" trong một thế giới đang chạy theo lợi ích vật chất?
***
Chiều tối buông xuống, mang theo làn gió mát lành xua đi cái oi ả của buổi trưa, cũng là lúc những người thợ thủ công tìm đến quán sách của Tạ Trần. Sau những lời than thở ở quán trà Vọng Giang, họ cảm thấy cần một lời khuyên, một tia sáng dẫn lối từ người mà họ luôn tin tưởng vào sự minh triết và thấu hiểu. Ánh đèn dầu đã được thắp lên, rải một vầng sáng ấm áp trên những chồng sách cao ngất, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa đầy suy tư. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần đã dừng lại, thay vào đó là tiếng nói chuyện trầm tư của những người khách đặc biệt này. Thư Đồng Tiểu An, sau khi sắp xếp sách vở xong, cũng ngồi nép mình một góc, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, cố gắng hiểu chuyện người lớn.
Sơn, Lão Tiệm Cầm, Cô Gái Dệt Lụa, Thợ Rèn Mãnh, và Thợ Gốm Lão Tôn cùng ngồi quanh chiếc bàn gỗ nhỏ, nơi Tạ Trần thường tiếp khách. Vẻ mặt họ vẫn còn in hằn những nỗi lo lắng và mệt mỏi từ buổi trưa, nhưng trong ánh mắt mỗi người đã có thêm một tia hy vọng mong manh, như những cánh bèo dạt trôi trên dòng nước xiết, đang bám víu vào một cành cây ven bờ.
“Chúng tôi đã đến đây, Tạ Trần tiên sinh,” Lão Tiệm Cầm mở lời, giọng nói vẫn còn chút khàn đặc, “vì chúng tôi không biết phải làm sao nữa. Cái nghề của chúng tôi, cái tâm huyết của chúng tôi… nó đang bị chôn vùi dưới những món hàng rẻ mạt. Chúng tôi không muốn bỏ nghề, nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, chúng tôi cũng không biết mình có thể trụ được bao lâu.” Lão đưa mắt nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa biết bao sự trông đợi.
Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời. Hắn không phán xét, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu, ánh mắt thấu hiểu lướt qua từng gương mặt. Hắn nhìn thấy trong họ không chỉ là nỗi lo về miếng cơm manh áo, mà còn là nỗi đau của những người nghệ nhân đang đứng trước nguy cơ đánh mất linh hồn của tác phẩm mình. Hắn tin rằng, sự cạnh tranh gay gắt này có thể là tiền đề cho một vấn đề lớn hơn về đạo đức kinh doanh và giá trị thủ công trong kỷ nguyên mới, mà hắn sẽ phải gián tiếp hoặc trực tiếp tác động.
Sau một lúc im lặng, Tạ Trần chậm rãi đặt cuốn sách xuống bàn, nhìn thẳng vào từng người, ánh mắt sâu thẳm và tỉnh táo. Hắn không đưa ra một giải pháp cụ thể ngay lập tức, mà dùng câu hỏi gợi mở, đánh thẳng vào tâm lý và nhận thức của họ. “Chư vị, giá trị thực sự của một món đồ thủ công là gì? Nó có phải chỉ là giá thành, là số tiền mà người mua phải bỏ ra, hay còn là điều gì khác?” Hắn dừng lại, cho h�� thời gian suy nghĩ. “Và ai là người quyết định giá trị đó? Là người bán, người mua, hay chính bản thân người thợ, và cái tâm huyết họ đặt vào?”
Các thợ thủ công nhìn nhau, rồi lại nhìn Tạ Trần. Họ chưa từng nghĩ về vấn đề này sâu sắc đến vậy. Từ trước đến nay, họ chỉ đơn thuần nghĩ giá trị là cái giá bán ra ở chợ.
“Nếu chúng ta chỉ mãi chạy theo cái giá thấp nhất,” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đầy sức nặng của triết lý, “thì chúng ta sẽ mãi mãi bị cuốn vào một cuộc chiến không hồi kết, một cuộc chiến mà cuối cùng, cả người bán lẫn người mua đều thua thiệt. Người bán mất đi cái tâm, người mua mất đi cái chất lượng. Rồi cuối cùng, niềm tin sẽ cạn kiệt, và cái nghề của chúng ta, cái ‘nhân đạo’ của chúng ta sẽ bị tổn hại.” Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy sức gợi.
“Thay vì mỗi người tự chiến đấu trên một thị trường đầy cạnh tranh về giá, tại sao không cùng nhau tạo ra một lời hứa, một sự đảm bảo? Một ‘thương hiệu chung’ cho những sản phẩm được làm ra bằng tâm huyết và chất lượng của Thị Trấn An Bình?” Tạ Trần chậm rãi đưa ra ý tưởng, như một dòng nước mát làm dịu đi sự bức bối trong lòng họ. “Hãy nghĩ xem, nếu tất cả các thợ thủ công chân chính của chúng ta – những người gốm, thợ dệt, thợ rèn, thợ đàn – cùng nhau cam kết về một tiêu chuẩn chất lượng, về một ‘cái hồn’ chung của sản phẩm, thì điều gì sẽ xảy ra?”
Hắn giải thích thêm về việc một ‘thương hiệu’ sẽ giúp người mua phân biệt, tin tưởng vào chất lượng, và cuối cùng, nâng cao giá trị thực sự của sản phẩm, không chỉ là giá cả. “Khi người mua nhìn thấy dấu ấn của ‘Thị Trấn An Bình – Thủ Công Tinh Hoa’ chẳng hạn, họ sẽ biết rằng món đồ đó không chỉ là một sản phẩm, mà là một lời hứa, một sự đảm bảo về chất lượng, về tâm huyết của người thợ. Họ sẽ sẵn lòng trả một cái giá xứng đáng hơn cho cái ‘giá trị’ thực sự đó, thay vì chỉ chạy theo cái giá rẻ mạt. Chúng ta không chỉ bán sản phẩm, chúng ta ‘dệt nên một câu chuyện chung’, một câu chuyện về sự bền bỉ, về chất lượng, về tinh hoa của nghề thủ công.”
Lời khuyên của Tạ Trần về "giá trị riêng" và "cái hồn của nghề" sẽ là kim chỉ nam cho Sơn và những người thợ khác tìm ra lối thoát, củng cố thông điệp về "Nhân Đạo" không cần sức mạnh siêu nhiên. Hậu quả của việc hạ giá và giảm chất lượng sản phẩm có thể dẫn đến những vấn đề về niềm tin của cộng đồng, hoặc sự sụp đổ của một số ngành nghề truyền thống. Ý tưởng "thương hiệu chung" sẽ là nền móng cho sự phát triển kinh tế bền vững và ý thức cộng đồng trong kỷ nguyên "Nhân Đạo", nơi giá trị không nằm ở sức mạnh cá nhân mà ở sự đoàn kết và chất lượng chân thực. Điều này sẽ củng cố triết lý về sự phát triển của phàm nhân.
Các thợ thủ công lắng nghe Tạ Trần, mỗi người một vẻ suy tư. Ánh mắt họ từ chỗ tuyệt vọng dần chuyển sang ngạc nhiên, rồi lóe lên một tia hy vọng mới. Ý tưởng này, tuy đơn giản, nhưng lại mở ra một con đường hoàn toàn khác so với những gì họ từng nghĩ. Tạ Trần, qua những gợi ý mang tính triết lý và thực tiễn như vậy, tiếp tục định hình một xã hội không cần quyền lực siêu nhiên nhưng vẫn có thể giải quyết vấn đề bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu về bản chất con người.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh sáng huyền ảo xuống sân nhỏ trước xưởng của Sơn. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm, tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, và mùi đất ẩm quyện với mùi gỗ, mùi khói bếp còn vương vất sau một ngày làm việc, tất cả tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch nhưng cũng đầy những suy tư. Những người thợ thủ công, sau khi rời quán sách của Tạ Trần, vẫn chưa về nhà. Ý tưởng về một "thương hiệu chung" đã gieo vào lòng họ một hạt giống mới, nhưng hạt giống ấy cần thời gian để nảy mầm và đâm chồi, và trước hết, cần được bàn bạc kỹ lưỡng để vượt qua những hoài nghi ban đầu.
Họ quây quần quanh một đống lửa nhỏ trong sân, hơi ấm từ lửa sưởi ấm thân thể, nhưng cũng không thể xua tan hoàn toàn cái lạnh lẽo của những nghi ngại trong lòng. Sơn, Lão Tiệm Cầm, Cô Gái Dệt Lụa, Thợ Rèn Mãnh, và Thợ Gốm Lão Tôn, cùng với vài thợ thủ công khác, vẫn đang chìm trong cuộc tranh luận.
“Thương hiệu chung?” Thợ Gốm Lão Tôn, người vốn bảo thủ và khó thay đổi, nhíu mày, vẻ mặt đầy băn khoăn. “Vậy những nét riêng của mỗi người chúng ta sẽ đi đâu? Ta làm gốm đã mấy chục năm, mỗi chiếc bình đều có dấu ấn của ta. Giờ lại phải hòa mình vào cái chung, liệu có còn là chính ta không? Ai sẽ quản lý? Liệu có công bằng? Chẳng lẽ những người làm tốt, làm tỉ mỉ lại phải chịu thiệt vì những người làm ẩu, làm kém?” Ông lão nói, giọng điệu đầy lo ngại, cái nhíu mày của sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt hiền từ.
Thợ Rèn Mãnh, vẫn còn vẻ nóng nảy, cũng gật gù. “Đúng vậy! Liệu có đảm bảo được mọi người đều làm tốt, không ai lợi dụng danh tiếng chung để trục lợi, làm hỏng nồi cơm của cả làng? Chẳng phải ta đã thấy quá nhiều rồi sao, những kẻ vì lợi ích cá nhân mà sẵn sàng đạp đổ tất cả? Sắt thép cũng có linh hồn của nó, nhưng lòng người thì khó đoán lắm!” Anh ta nói, tay nắm chặt lại, như thể đang muốn bóp nát những nghi ngờ đang giày vò mình.
Cô Gái Dệt Lụa, tuy dịu dàng, nhưng cũng bày tỏ sự lo lắng của mình. “Thiếp cũng lo sợ. Nếu cái tên chung ấy bị một người làm hỏng, thì tất cả chúng ta đều sẽ bị ảnh hưởng. Niềm tin một khi đã mất, khó mà lấy lại được.” Nàng nhìn ngọn lửa bập bùng, đôi mắt phản chiếu ánh lửa, chất chứa nỗi niềm.
Sự chấp nhận và thực hiện ý tưởng này sẽ dẫn đến những thách thức mới trong việc quản lý chất lượng, duy trì sự công bằng giữa các thành viên và đối phó với những kẻ cố tình phá hoại danh tiếng chung, thể hiện những xung đột đời thường tiếp theo mà "Nhân Đạo" phải giải quyết.
Lão Tiệm Cầm, sau một hồi im lặng lắng nghe, khẽ ho khan một tiếng, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. “Chư vị, Tạ Trần tiên sinh nói đúng. Một con én không làm nên mùa xuân. Chúng ta cần một lời hứa chung với người mua, một dấu ấn chung của Thị Trấn An Bình. Đó không phải là mất đi bản sắc, mà là nâng tầm bản sắc của cả làng nghề, để người mua tìm đến chúng ta vì chất lượng, không phải vì giá rẻ.” Lão dừng lại, nhìn vào từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Nếu mỗi người chúng ta đều giữ gìn cái tâm, giữ gìn chất lượng, thì cái tên chung ấy sẽ ngày càng trở nên sáng giá. Khi đó, người ta sẽ không chỉ mua một chiếc bình gốm của Lão Tôn, hay một cây đàn của ta, mà họ mua ‘tinh hoa thủ công của An Bình’, một sự đảm bảo về chất lượng và tâm huyết.”
Lão Tiệm Cầm tiếp tục phân tích, lý giải từng điểm một, như một bậc thầy đang gảy lên những nốt nhạc trầm bổng của lý trí. “Về việc quản lý, chúng ta có thể cùng nhau đặt ra những quy tắc chung, những tiêu chuẩn rõ ràng. Bất kỳ ai không tuân thủ, làm ảnh hưởng đến danh tiếng chung, sẽ bị loại bỏ. Chúng ta sẽ là những người tự kiểm soát, tự bảo vệ cái tên của chính mình. Sự tin tưởng không phải tự nhiên mà có, nó phải được xây dựng bằng hành động, bằng sự minh bạch và sự đồng lòng của tất cả.” Mùi gỗ và dây đàn trên người lão, hôm nay, dường như không còn vẻ hao mòn mà đã trở nên kiên định hơn.
Sơn, người đã im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt anh giờ đây không còn sự nản lòng mà thay vào đó là sự kiên định và đầy hy vọng. Anh nhìn vào ngọn lửa bập bùng, như thể nhìn thấy một tương lai mới đang được nhen nhóm. “Chúng ta có thể thử. Nếu chỉ cạnh tranh giá, chúng ta sẽ mãi mãi thua kém, mãi mãi bị cuốn vào vòng xoáy của sự ‘tha hóa’ mà Tạ Trần tiên sinh đã nói. Nhưng nếu chúng ta cạnh tranh bằng chất lượng và uy tín, chúng ta mới có cơ hội thực sự để bảo vệ nghề và tâm huyết của mình. Để cái ‘hồn của nghề’ không biến mất, để những chiếc bình, những thước lụa, những món đồ rèn của chúng ta không chỉ là hàng hóa, mà là những tác phẩm nghệ thuật mang theo câu chuyện của chúng ta.” Anh nói, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vang vọng trong đêm khuya, lay động tâm can của những người xung quanh.
Các thợ thủ công nhìn nhau, rồi nhìn vào Sơn, ánh mắt họ từ chỗ cảnh giác, suy t�� dần chuyển sang một chút hy vọng và quyết tâm. Họ biết rằng con đường này sẽ không hề dễ dàng, sẽ còn rất nhiều thách thức phía trước trong việc quản lý chất lượng, duy trì sự công bằng và đối phó với những kẻ cố tình phá hoại danh tiếng chung. Nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một hướng đi, một tia sáng giữa đêm tối.
Cuối cùng, sau những giờ phút tranh luận sôi nổi nhưng nhỏ dần về khuya, họ cũng đi đến thống nhất ban đầu. Họ quyết định sẽ cùng nhau họp bàn chi tiết hơn vào những ngày tới, bắt đầu xây dựng một “thương hiệu” cho các sản phẩm thủ công của Thị Trấn An Bình, mang theo cả sự lo lắng và một tia hy vọng mới. Ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng, chứng kiến khoảnh khắc những con người phàm tục, bằng trí tuệ và lòng nhiệt thành, đang cố gắng “dệt nên một câu chuyện chung” cho tương lai của mình. Đây chính là bước đầu tiên của sự phát triển kinh tế bền vững và ý thức cộng đồng trong kỷ nguyên “Nhân Đạo”, nơi giá trị không nằm ở sức mạnh cá nhân mà ở sự đoàn kết và chất lượng chân thực, củng cố triết lý về sự phát triển của phàm nhân.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.