Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1632: Sức Sống Mới Nơi Cửa Sông: Hồi Sinh Lạc Thủy

Đêm dần buông, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, nhưng trong căn quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn đèn dầu vẫn bập bùng thắp sáng, soi rõ từng trang sách cổ và bóng hình gầy gò của người thư sinh. Tiếng cửa kẽo kẹt khép lại sau lưng hắn, vọng vào không gian tĩnh mịch, như một dấu chấm kết thúc cho một ngày dài đầy những cuộc gặp gỡ và suy tư. Thư Đồng Tiểu An, với khuôn mặt lấm lem than củi từ củ khoai nướng, vẫn đứng đó, ánh mắt to tròn ngước nhìn tiên sinh, mang theo sự ngạc nhiên và một chút bối rối của đứa trẻ trước những điều lạ lẫm.

“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ hỏi, giọng còn vương chút ngây thơ, “Họ... họ có tìm được cách không ạ?” Câu hỏi của cậu bé như một sợi chỉ mỏng manh, kéo Tạ Trần trở về từ cõi suy tư miên man của chính mình. Hắn quay lại, đôi mắt sâu thẳm, luôn ẩn chứa vẻ thấu triệt vạn vật, giờ đây ánh lên một tia dịu dàng khó thấy. Hắn khẽ xoa đầu Tiểu An, cảm nhận mái tóc mềm mại và cái nóng ấm từ hơi ấm của cậu bé, một cảm giác chân thực đến lạ lùng giữa dòng chảy vô thường của thế giới.

“Con người, Tiểu An à, luôn có thể tìm thấy con đường cho chính mình,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm, đều đều, như tiếng suối chảy khe khẽ. Hắn không trả lời trực tiếp, bởi câu trả lời, đối với hắn, không nằm ở một kết quả cụ thể, mà ở chính hành trình và sự lựa chọn. “Miễn là họ dám nhìn nhận lại, dám thay đổi, và dám tin vào giá trị của chính mình. Biển cả vô thường, nhưng đất đai cũng vô thường. Tất cả vạn vật đều nằm trong một vòng luân hồi không ngừng nghỉ. Cái quan trọng là biết cách thích nghi, biết cách tìm thấy cái ��ẹp trong sự thay đổi, và biết cách kiến tạo nên một tương lai mới từ chính những điều tưởng chừng như đã mất.”

Hắn đứng đó, giữa ánh đèn dầu lờ mờ, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào không gian cổ kính của quán sách, một phần của những triết lý xưa cũ mà hắn vẫn ngày đêm gìn giữ. Ngoài kia, đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng rằm chiếu sáng vằng vặc, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà. Những bước chân của hắn, trong ánh hoàng hôn mờ ảo của một kỷ nguyên đang suy tàn, như đang dẫn lối cho một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, nơi con người sẽ tự mình kiến tạo nên tương lai, không cần đến những lời tiên tri hay sự ban phước của Thiên Đạo đã suy tàn.

Tạ Trần biết, sự thành công hay thất bại ban đầu của Thị Trấn Lạc Thủy trong việc phát triển du lịch bền vững sẽ là một ví dụ điển hình cho các cộng đồng khác trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Tư tưởng khai thác giá trị nội tại, đặc sản địa phương sẽ trở thành một hướng đi quan trọng trong sự phát triển kinh tế của kỷ nguyên mới, không phụ thuộc vào linh khí hay tu vi. Và những "lời khuyên" của hắn, dù gián tiếp, sẽ dần định hình tư duy của thế hệ mới và các cộng đồng, như những gợn sóng lặng lẽ lan tỏa trên mặt hồ, tạo nên những thay đổi sâu sắc và bền vững. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng thích nghi và kiến tạo.

***

Bình minh vừa ló dạng, ánh sáng vàng nhạt của mặt trời chưa kịp xua tan hết màn sương đêm còn vương lại trên những mái nhà tranh, thế nhưng Thị Trấn Lạc Thủy đã bừng lên một không khí lao động hăng say, khác hẳn với vẻ tiêu điều, ảm đạm thường thấy. Tiếng hò reo, tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của hy vọng. Mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi nước sông trong lành và cả hơi mặn mòi đặc trưng của biển cả quện vào nhau, đánh thức từng giác quan.

Dưới sự chỉ đạo của Lão Ngư Dân, người đàn ��ng với làn da đen sạm vì nắng gió và bộ râu bạc trắng như cước, những người đàn ông khỏe mạnh nhất làng đang miệt mài nạo vét bùn đất ven sông, củng cố lại bờ kè đá đã xói mòn theo năm tháng. Tiếng hô vang “Một, hai, ba!” đồng loạt vang lên khi họ cùng nhau đẩy một khối đá lớn vào vị trí, mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán, nhưng ánh mắt ai nấy đều rạng rỡ một niềm tin mới. “Nhanh tay lên các con!” Lão Ngư Dân, dù tuổi đã cao, vẫn tràn đầy năng lượng, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực vang vọng. “Giờ không phải lúc ngồi than thở nữa, mình phải tự làm mới con đường của mình!”

Bên cạnh bờ sông, dọc theo con đường chính dẫn vào làng, những người phụ nữ và trẻ em cũng không kém phần hăng hái. Họ cùng nhau trồng những luống hoa dại đủ màu sắc, từ màu đỏ rực của dâm bụt, màu tím biếc của hoa mua, cho đến sắc vàng tươi tắn của cúc dại ven đường. Những cây cảnh xanh tươi được đặt xen kẽ, tạo nên một dải màu rực rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ xám xịt của những ngôi nhà cũ kỹ. Từng ngôi nhà, từng bức tư��ng rêu phong, đều đang được quét vôi trắng, sơn sửa lại cửa sổ, mang một diện mạo tươi mới, đầy sức sống. Tiếng chổi quét xột xoạt, tiếng cười khúc khích của trẻ nhỏ khi chúng giúp mẹ tưới nước cho cây, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây vừa đâm chồi nảy lộc, tất cả đều báo hiệu một khởi đầu mới.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ hiếu kỳ, đi theo Tạ Trần, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào cảnh vật xung quanh và thì thầm ngạc nhiên. “Tiên sinh, mọi người làm việc hăng say quá! Thị trấn thay đổi thật rồi!” Cậu bé không ngừng quay nhìn, dường như không muốn bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của sự chuyển mình kỳ diệu này. Tạ Trần, vẫn giữ dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt đối lập với nắng gió Lạc Thủy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ hài lòng. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng khẽ gật đầu mỉm cười trước sự nhiệt huyết của người dân.

Một Thanh Niên Lạc Thủy, với khuôn mặt rắn rỏi nhưng tràn đầy vẻ tươi tắn, tay đang vác một bó củi khô, đi ngang qua Tạ Trần và Tiểu An. Anh ta dừng lại, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nở một nụ cười rạng rỡ. “Lão Ngư Dân nói đúng! Nhờ lời của tiên sinh Tạ Trần, chúng ta mới biết giá trị của chính mình!” Anh ta nói, giọng nói hân hoan, pha lẫn sự biết ơn sâu sắc. Anh ta không hề biết Tạ Trần là ai ngoài một thư sinh bình thường, nhưng những lời khuyên của Tạ Trần đã gieo mầm hy vọng trong lòng họ.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, tiếp tục lặng lẽ quan sát. Hắn biết, lời nói của hắn, dù chỉ là những gợi mở nhỏ nhoi, đã chạm đến đúng thời điểm, đúng khao khát nội tại của những con người này. Đó không phải là phép thuật hay sức mạnh của tiên nhân, mà là sức mạnh của một ý tưởng, một hạt mầm của triết lý “Vô Vi Chi Đạo” được gieo đúng mảnh đất. Hắn thấy rõ sự thay đổi không chỉ ở cảnh vật, mà còn ở trong ánh mắt, cử chỉ của từng người dân Lạc Thủy. Họ không còn vẻ u buồn, bất lực như trước, mà thay vào đó là sự quyết tâm, sự tự hào khi tự tay xây dựng lại quê hương mình. Họ không còn tr��ng chờ vào một phép màu từ Thiên Đạo đã suy tàn, mà tự mình tạo ra phép màu cho chính mình, bằng đôi tay, khối óc và tinh thần đoàn kết.

Sự thay đổi này, đối với Tạ Trần, chính là một minh chứng sống động cho khái niệm “nhân quả” mà hắn hằng theo đuổi. Mỗi hành động nhỏ, mỗi suy nghĩ tích cực đều tạo ra những hệ quả lớn lao, lan tỏa và định hình lại cả một cộng đồng. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một sự thay đổi chóng vánh, mà là một quá trình dài hơi, đòi hỏi sự kiên trì và niềm tin. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến, những nụ cười rạng rỡ, những giọt mồ hôi rơi xuống đất, đều là những dấu hiệu đáng mừng.

Tạ Trần khẽ nắm tay Tiểu An, dẫn cậu bé đi dọc theo bờ sông, nơi những luống hoa dại bắt đầu khoe sắc dưới ánh nắng ban mai. Hắn cảm nhận được sức sống đang trỗi dậy mạnh mẽ từ mảnh đất này, từ những con người này. Đây không phải là sự hồi sinh dựa trên linh khí hay tu vi, mà là sự hồi sinh từ chính sức sống nội tại của phàm nhân, một sức sống bền bỉ, kiên cường đến lạ. Hắn thầm nghĩ, đây chính là khởi đầu của “bình thường vĩnh cửu”, một kỷ nguyên mà con người không còn chạy theo những ảo ảnh của sự bất tử, mà tìm thấy giá trị đích thực trong cuộc sống hiện tại, trong sự sáng tạo và thích nghi không ngừng nghỉ.

Tiểu An, vẫn còn đang bận rộn với việc chỉ trỏ những chú cá nhỏ bơi lội dưới dòng nước trong xanh, quay lại nhìn Tạ Trần. “Tiên sinh, con sông này… bây giờ trông đẹp hơn nhiều rồi ạ!” Cậu bé reo lên, giọng đầy thích thú. Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Đúng vậy, Tiểu An. Bởi vì con người đã nhìn thấy giá trị của nó, và tự tay vun đắp cho nó. Giống như con người vậy, mỗi chúng ta đều có những giá trị tiềm ẩn, chỉ chờ được khơi dậy.” Hắn dừng lại, nhìn ra xa xăm, nơi những con thuyền đánh cá đang dần cập bến, mang theo những mẻ lưới đầy ắp. Khung cảnh ấy, giản dị nhưng tràn đầy sức sống, khiến lòng hắn dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Nhân Gian thì không. Nhân Gian, dưới bàn tay của con người, sẽ luôn tìm thấy con đường để tồn tại và phát triển, theo một cách rất riêng, rất phàm tục nhưng cũng vô cùng vĩ đại.

***

Khi ánh mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm vàng cả một vùng trời, chiếu rọi những tia nắng cuối cùng lên những mái nhà mới quét vôi, Thị Trấn Lạc Thủy lại mang một vẻ đẹp khác, trầm lắng hơn nhưng vẫn không kém phần sôi nổi. Gió nhẹ từ biển thổi vào, mang theo hơi mặn đặc trưng, làm dịu đi cái nóng ban ngày và xua đi mùi đất ẩm, thay vào đó là mùi gỗ mới, mùi sơn nhẹ nhàng và cả mùi mực từ những bàn tay đang miệt mài sáng tạo.

Trong các khoảng sân nhà, trên bậc thềm của những quán xá nhỏ vừa được sửa sang, những nhóm người dân Lạc Thủy đang tụ tập, miệt mài với công việc chế tác thủ công. Không còn tiếng cuốc xẻng hối hả, thay vào đó là những âm thanh nhỏ nhẹ hơn: tiếng dây cước căng rẹt rẹt khi những cụ già tay run run đan những tấm lưới cũ kỹ thành những chiếc giỏ xinh xắn, tiếng cọ vẽ lướt nhẹ trên bề mặt nhẵn nhụi của những viên đá cuội, tiếng gọt đẽo khẽ khàng của những mảnh gỗ vụn. Mùi mực tàu, mùi sơn màu, mùi gỗ mộc mạc hòa quyện vào không khí, tạo nên một hương vị rất riêng, rất nghệ thuật.

Một Thanh Niên Lạc Thủy khác, với đôi tay khéo léo và gương mặt tập trung cao độ, đang hướng dẫn một nhóm người trẻ hơn làm những mô hình thuyền cá nhỏ bằng gỗ vụn. Từng chi tiết, từ cánh buồm nhỏ xíu cho đến những sợi dây neo mảnh mai, đều được làm tỉ mỉ, cẩn thận. Anh ta không chỉ dạy kỹ thuật, mà còn truyền cả cái hồn của biển cả, của nghề cá vào từng sản phẩm. Những chiếc thuyền mô hình ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng cả một câu chuyện về cuộc đời ngư dân, về những chuyến ra khơi đầy bão tố và những mẻ cá bội thu. “Nhìn xem, những chiếc đèn lồng làm từ lưới cũ này, ban đêm sẽ lung linh biết bao!” Một cô gái trẻ reo lên, nâng niu chiếc đèn lồng được làm từ lưới đánh cá cũ, điểm xuyết bằng những vỏ sò nhỏ và những viên đá màu sắc. Sự sáng tạo của họ không chỉ dừng lại ở đó. Những vỏ sò biển đủ hình dạng, kích thước, sau khi được làm sạch và mài giũa, đã biến thành những món đồ trang sức độc đáo, những chiếc chuông gió reo vui trong gió biển, hay những bức tranh nhỏ trên nền cát.

Lão Ngư Dân, sau một ngày lao động cật lực, giờ đây ngồi bên hiên nhà, ngắm nhìn những thành quả mà người dân trong làng đang tạo ra. Trên tay ông là một chiếc giỏ đan từ những sợi lưới cũ, nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, tinh tế đến lạ. “Ai ngờ cái nghề đan lưới mấy chục năm của ta giờ lại có ích thế này, còn làm ra tiền nữa chứ!” ��ng lẩm bẩm, giọng nói pha lẫn sự ngạc nhiên và tự hào. Trước đây, lưới cũ chỉ là đồ bỏ đi, nhưng giờ đây, qua bàn tay tài hoa của người dân Lạc Thủy, chúng đã được thổi hồn, biến thành những vật phẩm mang giá trị.

Tạ Trần, cùng với Thư Đồng Tiểu An, đi chậm rãi qua từng nhóm người. Hắn không nói nhiều, chỉ quan sát, lắng nghe. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng sản phẩm, từng khuôn mặt say sưa lao động, và hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mới, một niềm vui sướng thực sự đang lan tỏa khắp thị trấn. Hắn thấy rõ sự thay đổi trong tư duy của họ: từ việc than vãn về sự suy tàn của nghề cá truyền thống, họ đã chuyển sang tìm kiếm giá trị từ chính những thứ tưởng chừng như vô dụng, từ chính cuộc sống hằng ngày của mình. “Mỗi thứ đều có giá trị, chỉ là con người có nhìn ra hay không mà thôi,” Tạ Trần thầm nghĩ. Câu nói ấy, dù chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn, nhưng lại là cốt lõi của triết lý mà hắn muốn gieo mầm.

Tiểu An, thì lại không giấu nổi sự thích thú. Cậu bé cứ chạy qua lại giữa các nhóm, hết trầm trồ trước những chiếc thuyền mô hình tinh xảo, lại xuýt xoa trước những bức tranh đá cuội đầy màu sắc. “Tiên sinh, nhìn xem! Con cá này giống y hệt con cá mà con thấy dưới sông lúc sáng!” Cậu bé chỉ vào một viên đá cuội được vẽ hình một chú cá, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Tạ Trần mỉm cười, cảm nhận được sự hồn nhiên, trong sáng của cậu bé, một sự hồn nhiên cần thiết để nhìn nhận vẻ đẹp của thế giới.

Trong không khí lao động hăng say ấy, Tạ Trần cũng nhận ra một chút lo lắng âm ỉ trong lòng một số người lớn tuổi, bao gồm cả Lão Ngư Dân. Liệu “làn gió mới” này có duy trì được lâu dài, hay chỉ là hào hứng nhất thời? Liệu những sản phẩm thủ công này có thực sự thu hút được du khách, mang lại nguồn thu ổn định cho làng? Sự hoài nghi ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại là một phần tất yếu của bất kỳ sự thay đổi nào. Họ cần sự kiên trì và niềm tin vững chắc, không chỉ vào những sản phẩm mà họ đang tạo ra, mà còn vào chính con đường mà họ đã chọn. Tạ Trần hiểu rằng, đó là m���t thử thách nội tâm, một “chấp niệm” cần phải được vượt qua.

Hắn cũng cảm nhận được sự hài lòng sâu sắc khi thấy những giá trị “nhân quả” tự nhiên diễn ra một cách rõ ràng. Những nỗ lực nhỏ bé, những hạt mầm ý tưởng đã nảy mầm và đang phát triển mạnh mẽ. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ khoảng cách, không can thiệp sâu hơn, để mọi thứ phát triển tự nhiên theo “Vô Vi Chi Đạo” của mình. Hắn không phải là người ban phát giải pháp, mà chỉ là người khơi gợi tiềm năng, là điểm tựa để họ tự mình khám phá.

Khi màn đêm dần buông xuống, những ngọn đèn dầu bắt đầu được thắp sáng, phản chiếu ánh vàng lung linh lên những sản phẩm thủ công. Thị trấn Lạc Thủy, trong ánh sáng mờ ảo ấy, hiện lên như một bức tranh sống động, đầy màu sắc và sức sống. Những âm thanh lao động dần ngưng lại, thay vào đó là tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười nói ấm áp. Tạ Trần biết, những “hạt mầm” của hắn đã bén rễ. Và sự thành công bước đầu của Thị Trấn Lạc Thủy, với những chiếc giỏ đan từ lưới cũ, những viên đá cuội vẽ hình cảnh biển, những mô hình thuyền cá nhỏ bằng gỗ, và những món đồ trang trí từ vỏ sò, san hô, sẽ trở thành một hình mẫu, một nguồn cảm hứng cho các cộng đồng phàm nhân khác đang tìm kiếm hướng đi mới trong kỷ nguyên không tiên đạo này. Việc phát triển du lịch bền vững và các ngành nghề thủ công địa phương sẽ trở thành một xu hướng kinh tế quan trọng, thể hiện sự “phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân” không dựa vào linh khí.

***

Buổi trưa hôm sau, khi ánh nắng ấm áp trải đều trên từng con ngõ nhỏ của Thị Trấn Lạc Thủy, mang theo hơi mặn của biển và mùi cá tươi đặc trưng, một sự kiện bất ngờ đã diễn ra, làm xôn xao cả thị trấn. Từ phía con đường chính dẫn vào làng, một đoàn người lạ mặt xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn. Tiếng cười nói ồn ào của họ vang vọng, phá tan vẻ yên bình thường ngày. Dẫn đầu đoàn là một thân hình béo tròn quen thuộc, với mái tóc búi cao và cặp kính to tròn lấp lánh dưới nắng: Bà Mối Mai. Bà ta, với bản tính hiếu kỳ và thói quen buôn chuyện, đã không cưỡng lại được sức hút từ những lời đồn đại về sự thay đổi của Lạc Thủy.

“Ôi chao! Lạc Thủy đây sao? Ta còn tưởng mình đi nhầm chỗ! Đẹp đẽ, sạch sẽ, còn có cả hàng hóa lạ mắt thế này!” Bà Mối Mai reo lên, giọng nói sang sảng, vang vọng khắp con phố. Bà ta không khỏi ngạc nhiên, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ khi nhìn thấy khung cảnh đổi mới trước mắt. Con đường chính, vốn dĩ lầy lội và đầy rác thải, giờ đã sạch sẽ tinh tươm. Những ngôi nhà được quét vôi trắng muốt, cửa sổ sơn màu xanh biếc, đỏ tươi, mang một vẻ đẹp rực rỡ, tràn đầy sức sống. Dọc hai bên đường, những luống hoa dại đủ màu sắc đua nhau khoe sắc, tạo nên một dải lụa mềm mại, rực rỡ. Mùi hoa cỏ hòa quyện với mùi biển, mùi gỗ mới và mùi thức ăn từ những quán nhỏ ven đường, tạo nên một hương vị rất riêng, rất quyến rũ.

Điều khiến đoàn du khách và Bà Mối Mai ngạc nhiên nhất chính là những quầy hàng nhỏ được dựng tạm bợ trước hiên mỗi nhà. Trên đó bày bán đủ loại sản phẩm thủ công độc đáo: những chiếc giỏ đan từ l��ới cũ với những hoa văn tinh xảo, những viên đá cuội được vẽ hình cá, thuyền, sóng biển đầy nghệ thuật, những mô hình thuyền cá nhỏ bằng gỗ vụn được chạm khắc tỉ mỉ, và vô số đồ trang sức làm từ vỏ sò, san hô óng ánh. Tiếng rao hàng nhỏ nhẹ của những người dân Lạc Thủy, xen lẫn tiếng gió biển, tạo nên một bản nhạc êm ái.

Lão Ngư Dân, với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt sạm nắng, và Thanh Niên Lạc Thủy, tràn đầy năng lượng, cùng những người dân khác niềm nở đón tiếp khách. Vẻ tự hào hiện rõ trên từng khuôn mặt, từng ánh mắt. “Mời quý khách ghé xem! Đây là những chiếc thuyền mô hình do chính tay Thanh Niên Lạc Thủy chúng tôi làm, độc nhất vô nhị!” Lão Ngư Dân nói, chỉ vào một dãy thuyền mô hình được đặt ngay ngắn trên một tấm vải gai. Ông giới thiệu về từng sản phẩm, kể những câu chuyện về biển cả, về cuộc sống ngư dân, khiến du khách không khỏi thích thú lắng nghe.

“Ồ, thật sao? Những chiếc thuyền này đẹp quá! Tôi muốn mua một chiếc về làm quà cho cháu trai,” một vị khách trong đoàn của Bà Mối Mai lên tiếng, tay nâng niu một chiếc thuyền nhỏ. Tiếng hỏi mua, tiếng mặc cả vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng bắt đầu lan khắp thị trấn. Những người dân Lạc Thủy, vốn dĩ quen với sự cô lập và vẻ trầm mặc, giờ đây lại thấy mình trở thành những người kể chuyện, những nghệ nhân, những chủ cửa hàng đầy tự tin.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng nép mình ở một góc khuất, gần một cây bàng cổ thụ, quan sát mọi việc. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng hài lòng. Hắn thấy rõ mối quan hệ “nhân quả” đang diễn ra trước mắt: những hạt mầm ý tưởng đã nảy mầm thành những hành động cụ thể, và những hành động ấy đã mang lại những kết quả tích cực đầu tiên.

“Tiên sinh, mọi người đều vui vẻ! Có người mua hàng rồi!” Tiểu An khẽ reo lên, giọng nói đầy phấn khích. Cậu bé chưa từng thấy một cảnh tượng nào như thế này ở Lạc Thủy. Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu đầy hứa hẹn. Sự tự tin của người dân Lạc Thủy, sự nhiệt tình của họ khi giới thiệu về quê hương mình, tất cả đều là những yếu tố quan trọng để con đường “du lịch bền vững” này thành công.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Tạ Trần cũng nhận thấy những thách thức ban đầu đang chờ đợi. Việc quản lý lượng du khách nhỏ lẻ, đảm bảo chất lượng sản phẩm và dịch vụ để tạo ấn tượng tốt, thu hút thêm nhiều người hơn trong tương lai, tất cả đều đòi hỏi sự học hỏi và thích nghi liên tục. Hắn cũng biết, sẽ có sự hoài nghi từ một số cộng đồng lân cận hoặc những người còn bám víu vào tư tưởng cũ, chưa tin vào con đường “phàm nhân tự cường” này. Nhưng đó là một phần của quá trình, một phần của sự “vô thường” mà mọi sự vật, hiện tượng đều phải trải qua.

Bà Mối Mai, với tính cách buôn chuyện và sự hào hứng trước những điều mới lạ, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Bà ta, với thân hình béo tròn và mái tóc búi cao, đang đi lại giữa các quầy hàng, tay cầm một chiếc giỏ đan từ lưới cũ, miệng không ngừng tán dương về sự “thay da đổi thịt” của Lạc Thủy. Bà ta sẽ là một kênh thông tin đắc lực, gián tiếp quảng bá “lời khuyên kỳ lạ” của Tạ Trần, làm lan tỏa thêm tư tưởng của hắn. Câu chuyện về sự hồi sinh của Lạc Thủy, từ một thị trấn nghèo khó, đang dần “mất người” thành một nơi đầy sức sống và hy vọng, chắc chắn sẽ trở thành đề tài bàn tán sôi nổi khắp Thị Trấn An Bình và những vùng lân cận.

Khi ánh nắng trưa gay gắt dần dịu đi, nhường chỗ cho những tia nắng chiều êm đềm, Tạ Trần khẽ quay người, nắm tay Tiểu An rời khỏi góc quan sát. Hắn không cần phải ở lại để chứng kiến toàn bộ quá trình. Bởi vì, hắn đã gieo hạt mầm. Và bây giờ, những hạt mầm ấy đã bắt đầu nảy nở, tự mình tìm kiếm ánh sáng, tự mình vươn lên. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng thích nghi và kiến tạo. Thị Trấn Lạc Thủy, với những bước chân đầu tiên trên con đường mới, sẽ trở thành một minh chứng sống động cho sự “bình thường vĩnh cửu”, nơi con người tìm thấy giá trị đích thực mà không cần đến Thiên Đạo hay sự bất tử. Đó là một khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi mỗi phàm nhân đều là một người kiến tạo, một người mang theo ánh sáng của hy vọng, không ngừng kiến tạo nên tương lai của chính mình và của cả Nhân Gian.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free