Nhân gian bất tu tiên - Chương 1638: Ánh Sáng Sân Khấu: Khi Nghệ Thuật Thăng Hoa Tâm Hồn
Dư âm của "giai điệu hòa ca" vẫn còn vọng lại trong tâm trí Tạ Trần khi hắn khẽ gật đầu, nụ cười trên môi sâu thêm một chút. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi vầng trăng sáng vằng vặc như một chứng nhân cho sự thay đổi của nhân gian. "Hòa ca không phải là không có những nốt trầm, nốt bổng, Tiểu An. Cuộc sống này vốn dĩ là vô thường, có buồn có vui, có hợp có tan. Mà là biết cách để chúng cùng vang lên, cùng tồn tại, tạo nên một bản nhạc trọn vẹn, một bản nhạc của Nhân Gian. Nơi mà mỗi người đều tìm thấy tiếng nói của mình, và tiếng nói ấy hòa vào với nhau, tạo nên một giai điệu hài hòa, một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên." Hắn d���ng lại, ánh mắt dõi theo những nụ cười rạng rỡ của người dân và các nghệ sĩ, những người đang cùng nhau tạo nên một không gian văn hóa mới. Sự thành công của ‘Nhà Văn Hóa Cộng Đồng’ này, dù chỉ là một điểm sáng nhỏ trong biển người mênh mông, nhưng lại là một minh chứng hùng hồn cho sự phát triển của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, nơi giá trị tinh thần được coi trọng, nơi con người tự do biểu đạt và tìm thấy sự gắn kết. Việc các nghệ sĩ điều chỉnh và hòa nhập cho thấy ‘Nhân Đạo’ không phủ nhận sự đa dạng hay cá tính, mà khuyến khích sự thích nghi, cống hiến và tạo ra giá trị chung. Sự chấp nhận và ủng hộ của cộng đồng đối với các không gian văn hóa mới cho thấy sự trưởng thành trong tư duy và nhận thức của con người về giá trị tinh thần và sự gắn kết xã hội. Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những “nhà văn hóa cộng đồng” như thế này sẽ mọc lên khắp nơi, như những đóa hoa rực rỡ của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi Thiên Đạo không còn là trung tâm, mà con người mới là chủ thể của mọi sự tồn tại.
***
Chiều tối buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió nhẹ mơn man những tán lá cổ thụ ven đường, xua đi cái oi ả còn vương vấn của ban ngày. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những mái ngói rêu phong, lấp lánh trên dòng sông chảy lững lờ, và đặc biệt là hắt lên vẻ rực rỡ của "Nhà Văn Hóa Cộng Đồng" vừa được cải tạo. Từ xa, ngôi nhà kho cũ kỹ của Phủ Đô Hộ ngày nào giờ đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới: những bức tường gạch cũ được quét vôi trắng tinh, điểm xuyết bằng những bức tranh dân gian rực rỡ sắc màu do chính tay các nghệ sĩ và trẻ nhỏ trong thị trấn cùng nhau vẽ. Những chiếc đèn lồng giấy đủ hình thù, được trang trí công phu, đã được treo dọc lối đi và quanh khu vực sân khấu, hứa hẹn một buổi tối lung linh huyền ảo.
Người dân Thị Trấn An Bình, từ già đến trẻ, từ người bán hàng rong bận rộn đến những cụ già an dưỡng, đều đổ về đây, bước chân nhanh nhẹn hơn thường lệ, ánh mắt lấp lánh niềm háo hức. Họ khoác lên mình những bộ quần áo tươm tất nhất, trên môi nở những nụ cười tươi rói, không ngừng bàn tán xôn xao về buổi biểu diễn khai trương đầu tiên tại "Nhà Văn Hóa Cộng Đồng". Tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản hòa âm sống động, tràn đầy năng lượng. Những quầy hàng nhỏ bán bánh kẹo, trà nước cũng đã được dựng lên khéo léo ở hai bên sân, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn, góp phần làm tăng thêm không khí lễ hội.
Trong cái không khí nhộn nhịp ấy, Tạ Trần và Tiểu An lặng lẽ đứng từ một góc khuất, phía dưới gốc cây đa cổ thụ, quan sát dòng người tấp nập. Thân hình gầy gò của Tạ Trần ẩn mình trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn thấu mọi sự đang diễn ra. Hắn không có vẻ vội vã hay hào hứng như những người xung quanh, chỉ đơn thuần là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, nhưng trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa một sự mãn nguyện sâu sắc.
Tiểu An đứng cạnh hắn, v��c dáng nhỏ nhắn trong chiếc áo vải thô cũ, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người xung quanh. Y đã ghi lại rất nhiều vào cuốn sổ tay nhỏ của mình trong những ngày qua, từ những nét vẽ phác thảo các nghệ sĩ đang hăng say trang trí, đến những câu chuyện phiếm của người dân về sự thay đổi của khu vực này.
"Tiên sinh, hôm nay đông vui quá! Con chưa bao giờ thấy thị trấn mình náo nhiệt như vậy!" Tiểu An không kìm được sự phấn khích, khẽ thì thầm bên tai Tạ Trần, giọng y run run vì niềm vui. "Mọi người ai cũng cười, ai cũng nói chuyện rôm rả. Con cảm thấy như có một điều gì đó rất khác biệt đang diễn ra."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Hắn đưa mắt nhìn về phía sân khấu đơn sơ nhưng được trang hoàng rực rỡ, nơi Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ đang nhiệt tình hướng dẫn các tình nguyện viên sắp xếp chỗ ngồi và kiểm tra lại đạo cụ. Ánh đèn lồng đã được thắp sáng, hắt lên những bóng hình hối hả, tạo nên một bức tranh sống động của sự chuẩn bị.
"Ừm, đây là tiếng nói của sự sống động, Tiểu An," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt hắn dường như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc vật chất để chạm đến cái hồn cốt của sự kiện. "Một giai điệu mới của nhân gian. Con có cảm thấy không? Cái cảm giác này, nó không phải là sự huyên náo vô nghĩa, mà là một sự cộng hưởng, một sự hòa điệu của vô số tâm hồn, cùng hướng về một điều tốt đẹp."
Hắn khẽ nhấc chân, cùng Tiểu An từ từ bước vào giữa đám đông. Hắn không cố ý thu hút sự chú ý, nhưng vẻ trầm tĩnh, thư thái của hắn vẫn khiến một vài người ngoái nhìn. Những gương mặt rạng rỡ của người dân hiện rõ niềm háo hức. Bà Lão Bán Hoa, tóc bạc phơ nhưng nét mặt phúc hậu, đang tươi cười nói chuyện với mấy cô gái trẻ, bó hoa tươi trong tay bà dường như cũng đang reo vui. Gánh hàng của Tiểu Bán Quán, với những chiếc bánh bao nóng hổi, nghi ngút khói, cũng được đặt ở một vị trí đắc địa, thu hút rất nhiều thực khách nhỏ tuổi. Cả thị trấn như đang sống trong một giấc mơ đẹp, một giấc mơ mà trước đây họ chưa từng dám nghĩ tới.
Tạ Trần quan sát thấy Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ, với dáng người năng động và ánh mắt đầy nhiệt huyết, không ngừng di chuyển, từ sân khấu xuống đến khu vực khán giả, tự tay chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ. Y mặc một bộ trang phục có phần phóng khoáng, màu sắc rực rỡ, nhưng không hề tạo cảm giác phô trương, mà ngược lại, lại rất hòa hợp với không khí lễ hội. Có lúc, y dừng lại, trò chuyện vài câu với người dân, nở một nụ cười thân thiện, rồi lại vội vã chạy lên sân khấu để kiểm tra âm thanh. Sự nhiệt tình và trách nhiệm của y đã lan tỏa, khiến các tình nguyện viên, vốn là những người dân trong thị trấn, cũng làm việc một cách hăng say, vui vẻ.
Tạ Trần cảm nhận rõ ràng rằng, đây không còn là sự kiện do một nhóm nghệ sĩ từ bên ngoài đến biểu diễn cho người dân xem nữa. Nó đã trở thành một phần của thị trấn, một hoạt động mà mọi người cùng nhau chung tay kiến tạo. Những lời gợi ý "vô vi" của hắn, về "những giai điệu cần khoảng lặng" hay "những bức tranh cần khung cảnh phù hợp", giờ đây ��ã được cộng đồng tự thân biến hóa thành một không gian sống động, nơi nghệ thuật và đời sống hòa quyện. Hắn nhận ra, sự tự chủ của con người, khả năng tự mình tìm ra giải pháp và kiến tạo hạnh phúc, chính là hạt nhân của "Nhân Đạo". Hắn không cần phải can thiệp trực tiếp, chỉ cần gieo mầm những ý tưởng, rồi để chúng tự nảy nở và phát triển theo cách riêng của mình. Điều này cũng chính là cách mà tầm ảnh hưởng của hắn, dù vô vi, sẽ tiếp tục lan tỏa, khuyến khích các thế hệ mới tìm kiếm giá trị cuộc sống không chỉ trong vật chất mà còn trong tinh thần và sự gắn kết cộng đồng.
Bầu trời dần chuyển sang màu tím thẫm, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh, và ánh trăng non đã nhú lên trên đỉnh núi. Tiếng trống khai màn vang lên dõng dạc, thu hút mọi ánh mắt về phía sân khấu.
***
Đêm tối buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn An Bình bằng một màn đêm huyền ảo, nhưng tại "Nhà Văn Hóa Cộng Đồng", ánh sáng từ vô số đèn lồng và những ngọn nến nhỏ đã biến nơi đây thành một ốc đảo rực rỡ, ấm cúng. Không khí náo nhiệt từ ban chiều giờ đây đã chuyển thành sự tập trung cao độ, xen lẫn những tiếng vỗ tay rộn ràng và tiếng reo hò phấn khích. Mùi hương của gỗ mới từ những chiếc ghế, chiếc bàn, quyện với mùi hoa tươi từ gánh hàng của Bà Lão Bán Hoa và mùi trà thoang thoảng từ các quầy hàng nhỏ, tạo nên một không gian đa giác quan, đánh thức mọi giác quan của người tham dự.
Buổi biểu diễn khai mạc với màn múa uyển chuyển của một nhóm thiếu nữ, tà áo lụa bay phấp phới theo từng điệu nhạc du dương, mềm mại như những dải mây bồng bềnh trên đỉnh núi. Sau đó là những giai điệu hùng tráng từ các nhạc cụ dân tộc, hòa cùng tiếng hát cao vút, trong trẻo của các nghệ sĩ, kể về những câu chuyện tình yêu, về vẻ đẹp của quê hương, về những ước mơ bình dị của con người. Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, bước ra sân khấu, chiếc quạt giấy phe phẩy, bắt đầu kể một câu chuyện cổ tích về một vị tiên giáng trần, nhưng không phải để ban phép màu, mà để dạy con người cách yêu thương và chia sẻ. Giọng kể của y trầm bổng, cuốn hút, đưa người nghe lạc vào một thế giới huyền ảo nhưng vẫn rất đỗi đời thường.
Tạ Trần và Tiểu An đã tìm được một vị trí khuất ở hàng ghế cuối cùng, nơi họ có thể quan sát toàn bộ sân khấu và phản ứng của khán giả mà không bị chú ý. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như đang dõi theo từng chi tiết nhỏ nhất trên sân khấu, cảm nhận từng làn sóng cảm xúc đang dâng trào trong lòng người. Hắn thấy rõ những giọt nước mắt lăn dài trên má một cụ bà khi nghe câu chuyện buồn, những nụ cười rạng rỡ của trẻ thơ khi xem màn ảo thuật biến hóa, và sự trầm trồ thán phục của những người đàn ông khi chứng kiến màn võ thuật đẹp mắt.
Điều đặc biệt nh��t trong buổi tối hôm nay chính là sự kết hợp giữa các nghệ sĩ và người dân địa phương. Một điệu múa tập thể của các bà, các cô trong thị trấn, vốn chỉ quen với công việc đồng áng hay nội trợ, nay lại uyển chuyển lạ thường dưới sự hướng dẫn của Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ. Những nụ cười ngượng ngùng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự tự tin và niềm vui khi họ nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt từ khán giả. Sau đó, Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ, với giọng hát đầy nội lực, đã cùng các em nhỏ trong thị trấn cất lên một bài hát đồng dao, giai điệu trong sáng, hồn nhiên, khiến cả khán phòng như vỡ òa trong tiếng cười và tiếng vỗ tay.
Trưởng Nhóm Nghệ Sĩ bước ra giữa sân khấu, ánh đèn lồng hắt lên khuôn mặt đầy mồ hôi nhưng rạng rỡ của y. Y không cần một chiếc micro, chỉ đơn thuần cất cao giọng nói tràn đầy nhiệt huyết của mình, vang vọng khắp không gian: "Kính thưa quý vị khách quý, kính thưa toàn thể bà con Thị Trấn An Bình thân yêu! Tối hôm nay, không chỉ là buổi diễn của riêng chúng tôi, những người nghệ sĩ lang thang tìm kiếm một chốn dừng chân. Mà đây là một đêm hội, một buổi biểu diễn của tất cả chúng ta, những người con của An Bình Thị Trấn!" Lời nói của y chân thành, ấm áp, chạm đến trái tim của mỗi người. "Mỗi nốt nhạc, mỗi điệu múa, mỗi câu chuyện tối nay, đều là linh hồn của thị trấn này... là tiếng lòng của mỗi người chúng ta, hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu hòa ca bất tận."
Tiểu An ngồi cạnh Tạ Trần, đôi mắt sáng rực, không ngừng vỗ tay nhiệt tình. Y quay sang Tạ Trần, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Tiên sinh, con thấy không khí thật ấm áp! Mọi người như xích lại gần nhau hơn, không còn khoảng cách nào cả."
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn vẫn nở một nụ cười nhẹ, nhưng sâu hơn. Hắn cảm nhận được "sự kết nối vô hình" giữa mọi người, một sợi dây tình cảm được dệt nên từ những nụ cười, những giọt nước mắt, những tràng pháo tay và những tiếng hát chung. Đây chính là sức mạnh của nghệ thuật, một sức mạnh không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, mà chỉ cần sự đồng điệu của tâm hồn. Hắn nhìn sang Bà Lão Bán Hoa, bà lão lưng còng, tóc bạc, giờ đây đang vỗ tay không ngớt, nước mắt rưng rưng trên khóe mắt, nhưng nụ cười vẫn nở rạng rỡ. Bà không còn là một người bán hoa đơn thuần nữa, mà là một phần của buổi diễn, một phần của cộng đồng đang cùng nhau thăng hoa.
Ở một góc khán phòng, Thủ Vệ Thành, với vẻ ngoài vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, cũng đang đứng lặng lẽ quan sát. Ánh mắt y đầy suy tư, nhưng cũng không giấu được vẻ hài lòng. Y đã từng nghi ngờ về sự "lộn xộn" mà những nghệ sĩ này mang lại, nhưng giờ đây, y đã thấy được giá trị thực sự của họ, thấy được cách họ làm cho thị trấn này trở nên sống động và gắn kết hơn. Sự nghi ngờ ban đầu của một số ít người dân về giá trị của nghệ thuật hoặc sự thay đổi đã hoàn toàn bị xóa bỏ bởi thành công của buổi biểu diễn, tạo nên một sự đồng thuận lớn trong cộng đồng về giá trị của 'Nhà Văn Hóa Cộng Đồng'. Đây không chỉ là một buổi biểu diễn, mà là một sự kiện lịch sử, một cột mốc đánh dấu sự phát triển của "Nhân Đ��o" tại Thị Trấn An Bình. Tạ Trần biết, sự kiện này là một bước tiến quan trọng trong việc khẳng định 'Nhân Đạo' là con đường khả thi và đáng sống, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo.
Khi những giai điệu cuối cùng khép lại, cả khán phòng bùng nổ trong tiếng vỗ tay không ngớt, kéo dài mãi không dứt. Mọi người đứng dậy, cùng nhau reo hò, chúc mừng. Những nghệ sĩ, với vẻ mặt rạng rỡ, cúi đầu cảm ơn. Đêm nay, tại "Nhà Văn Hóa Cộng Đồng", nghệ thuật đã thực sự thăng hoa, không chỉ trên sân khấu, mà còn trong mỗi trái tim con người.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng vẫn còn lấp lánh trên con đường trở về, nhưng Thị Trấn An Bình đã dần chìm vào tĩnh lặng. Dư âm của tiếng cười nói, tiếng nhạc sống động vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một làn hương khó phai. Sau buổi biểu diễn đầy cảm xúc, Tạ Trần và Tiểu An cũng từ từ trở về quán sách nhỏ của mình. Con đường dẫn về quán vắng vẻ hơn, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng và tiếng gió xào xạc trên tán cây.
Về đến quán, Tạ Trần không vội vàng thắp đèn. Hắn bước thẳng đến bên cửa sổ, nơi có thể nhìn ra một phần của thị trấn, giờ đây chỉ còn vài ánh đèn le lói từ những ngôi nhà chưa ngủ. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, rót cho mình một chén trà nóng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, mang theo vị thanh đạm quen thuộc. Hắn nhấp một ngụm, cảm nhận sự yên bình sâu thẳm đang bao trùm lấy không gian và tâm hồn mình.
Tiểu An, sau một buổi tối đầy phấn khích, vẫn chưa thể ngừng kể về những màn biểu diễn ấn tượng. Y ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh Tạ Trần, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ rạng rỡ của niềm vui. "Tiên sinh, con thấy mọi người ai cũng vui vẻ! Con chưa bao giờ thấy một buổi biểu diễn nào lại tuyệt vời đến vậy! Nghệ thuật thật sự có thể làm cho mọi người gần nhau hơn phải không ạ?" Giọng y vẫn còn chút hưng phấn, nhưng cũng chứa đựng một sự tò mò sâu sắc.
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt hắn dõi về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh của "Nhà Văn Hóa Cộng Đồng" vẫn còn sáng rõ, như một ngọn hải đăng của niềm hy vọng và sự gắn kết. "Nghệ thuật, hay bất cứ điều gì xuất phát từ chân tâm và lòng nhân ái, đều có sức mạnh ấy, Tiểu An." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Nó không cần phép thuật, không cần những chiêu thức cao siêu, chỉ cần sự đồng điệu của tâm hồn. Con người, vốn dĩ là những cá thể độc lập, nhưng lại luôn khao khát được kết nối, được sẻ chia. Khi có một không gian, một câu chuyện, một giai điệu có thể chạm đến cái khao khát sâu thẳm ấy, họ sẽ tự nhiên xích lại gần nhau."
Hắn vuốt ve cuốn sách cũ trên bàn, bìa sách đã sờn rách theo thời gian, nhưng những trang giấy bên trong vẫn ẩn chứa vô vàn tri thức. "Con người không cần thành tiên để tìm thấy hạnh phúc, Tiểu An. Hạnh phúc nằm ngay trong những khoảnh khắc bình dị, trong những nụ cười sẻ chia, trong những giá trị tinh thần mà chúng ta cùng nhau kiến tạo. Thiên Đạo có thể suy kiệt, linh khí có thể mỏng manh, nhưng nhân tính, lòng nhân ái và khả năng tự mình tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của con người thì vĩnh viễn không bao giờ cạn."
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt hắn đầy vẻ thấu hiểu và tin tưởng. "Con có thấy không? 'Nhà Văn Hóa Cộng Đồng' này, nó không chỉ là một nơi để biểu diễn. Nó là một minh chứng sống động cho việc con người có thể tự mình xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn, một thế giới nơi mọi người đều được trân trọng, được tự do biểu đạt, và được tìm thấy vị trí của mình."
Tiểu An tựa đầu vào vai Tạ Trần, cảm nhận sự bình yên và ấm áp từ người tiên sinh của mình. Y đã ghi chép rất nhiều điều vào cuốn sổ tay, nhưng những bài học mà Tạ Trần dạy y, những chiêm nghiệm mà y tự mình trải qua trong những ngày qua, còn quý giá hơn ngàn vạn chữ nghĩa. Y cảm thấy mình đã thực sự hiểu được ý nghĩa của "Vô Vi Chi Đạo", không phải là không làm gì, mà là làm những điều cần thiết nhất, những điều tinh tế nhất để mọi thứ tự nhiên phát triển theo lẽ của nó.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời đêm. Hắn biết, sự thành công của 'Nhà Văn Hóa Cộng Đồng' tại Thị Trấn An Bình sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ trở thành nguồn cảm hứng và mô hình cho các cộng đồng khác noi theo, thúc đẩy sự phát triển của văn hóa và nghệ thuật trong kỷ nguyên Nhân Gian. Đây không chỉ là một câu chuyện nhỏ về một thị trấn bình yên, mà là một bước đi vững chắc trên con đường khẳng định 'Nhân Đạo' là con đường khả thi và đáng sống, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo. Tầm ảnh hưởng của hắn, dù vô vi, sẽ tiếp tục lan tỏa, khuyến khích các thế hệ mới tìm kiếm giá trị cuộc sống không chỉ trong vật chất mà còn trong tinh thần và sự gắn kết cộng đồng. Tạ Trần khép mắt lại, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của mặt đất, của cuộc sống đang không ngừng đổi thay, nhưng vẫn giữ trọn vẹn vẻ đẹp của nhân tính. Hắn biết, đây chính là "Nhân Gian Bất Tu Tiên" mà hắn hằng mong muốn, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.