Nhân gian bất tu tiên - Chương 1640: Sức Sống Tiềm Tàng: Hòa Hợp Với Đất
Tạ Trần biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi nhỏ bé, mỗi thành công bình dị này, đều là những viên gạch vững chắc xây nên nền móng của một "Nhân Gian Bất Tu Tiên" thực sự.
Sương sớm vẫn còn bảng lảng vương trên những ngọn cỏ non, giăng mắc thành từng dải bạc mỏng manh trên "Bãi Hoang Yêu Linh", nhưng ánh dương đã kịp xuyên qua tầng mây mỏng, rọi những tia nắng đầu tiên xuống mặt đất. Vùng đất từng bị coi là cằn cỗi, bị bỏ quên từ thời kỳ tiên đạo, giờ đây đã khoác lên mình một tấm áo mới. Những luống cây xanh non, mơn mởn, trải dài như những dải lụa thêu dệt nên một bức tranh tràn đầy sức sống. Mùi đất ẩm hòa quyện với hương cỏ dại thanh khiết, một mùi hương của sự hồi sinh, của khởi đầu mới, len lỏi trong không khí. Tiếng chim h��t líu lo từ những lùm cây ven rìa bãi đất, cùng tiếng côn trùng rả rích đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai.
Tuy nhiên, niềm vui chưa thực sự trọn vẹn. Ngay giữa những mảng xanh tươi đầy hứa hẹn, vẫn còn đó những vạt đất khô cằn, bạc màu, trơ trọi như những vết sẹo cũ không chịu lành. Những mảng đất này không những không chịu nhận hạt mầm, mà còn khiến cây cối xung quanh, dù đã bén rễ, cũng trở nên èo uột, lá úa vàng, héo rũ một cách khó hiểu. Nơi ấy, dù đã cố gắng gieo trồng đủ loại cây chịu hạn mà Tạ Trần từng gợi ý, nhưng mọi nỗ lực dường như đều trở thành công cốc. Một luồng khí mờ nhạt, lạnh lẽo, dù không còn đậm đặc và hung hãn như "yêu khí" thuở trước, nhưng vẫn âm ỉ tỏa ra, tạo nên một sự bất an vô hình, khiến cho bất kỳ sinh linh nào đến gần cũng cảm thấy rờn rợn. Nó không phải là sự thù địch rõ ràng, mà là một sự "chống cự" dai dẳng, một sự từ chối hòa nhập của bản thân vùng đất.
Lão Nông, với làn da đen sạm gió sương và đôi tay chai sạn đã quá quen v���i việc cầm cuốc, đứng giữa luống rau xanh mướt mà lẽ ra ông phải lấy làm tự hào. Chiếc nón lá đã bạc màu che đi một phần khuôn mặt khắc khổ, nhưng đôi mắt ông vẫn không ngừng dõi về phía những mảng đất chết kia. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực.
"Cây cối ở đây sao lại không chịu lớn?" ông lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sương gió, tràn đầy sự bế tắc. "Đất này vẫn còn 'tính khí' lạ lùng lắm. Chúng ta đã thử đủ mọi cách, Tiên sinh Tạ Trần đã chỉ dẫn chúng ta bao điều hay, nhưng những chỗ này..."
Một người nông dân trẻ tuổi hơn, với khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên trì, bước đến gần. "Lão Nông, hay là chúng ta dùng thêm linh thạch để trấn yểm như thời tiên đạo? Nghe nói ngày xưa các tiên sư thường làm vậy để thanh tẩy đất đai bị yêu khí ô nhiễm."
Lão Nông khẽ lắc đầu, trong mắt lộ rõ sự dao động. "Tiên sinh Tạ Trần đã nói, chúng ta không còn dựa vào linh lực của tiên đạo nữa. Con đường của phàm nhân chúng ta, là thuận theo tự nhiên, là thấu hiểu vạn v��t. Nhưng... ta cũng không biết phải làm sao nữa."
Ông cúi người xuống, dùng bàn tay thô ráp bốc một nắm đất từ vạt đất cằn cỗi lên. Đất khô khốc, chai cứng, từng hạt rời rạc tuột qua kẽ tay, không hề có chút ẩm ướt hay sự mềm mại vốn có của đất đai màu mỡ. Một cảm giác lạnh lẽo, thâm trầm thấm vào lòng bàn tay ông, như thể nắm giữ một vật đã chết từ ngàn năm. Ông cố gắng cảm nhận, cố gắng lắng nghe "tiếng nói" của đất, như lời Tạ Trần từng dạy, nhưng tất cả ông nhận được chỉ là sự im lặng đầy kháng cự.
"Chẳng lẽ có những thứ, phàm nhân chúng ta vĩnh viễn không thể vượt qua sao?" Lão Nông thầm nghĩ, một tia nản lòng chợt lóe lên trong trái tim kiên cường. Ông nhìn quanh, những người nông dân khác cũng đang đứng đó, gương mặt đầy lo âu, chỉ trỏ vào những mảng cây héo úa, bàn tán xôn xao. Họ đã dốc hết tâm huyết, dốc hết sức lực vào mảnh đất này, nhưng thành quả lại không đồng đều. Niềm vui từ những luống rau xanh tươi bị che mờ bởi nỗi lo lắng về những vạt đất chết chóc.
Tạ Tr���n, đứng từ xa, đã lặng lẽ quan sát tất cả. Hắn không nói gì, chỉ để đôi mắt sâu thẳm của mình dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người nông dân. Hắn hiểu nỗi lo lắng của họ, hiểu sự nản lòng khi đối mặt với một vấn đề dường như vượt quá khả năng của phàm nhân. Vùng đất này không chỉ đơn thuần là cằn cỗi, nó còn mang trong mình tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, một sự "chấp niệm" của Thiên Đạo cũ, khiến cho sự sống mới khó bề nảy nở. Đây chính là thử thách mà "Nhân Đạo" phải vượt qua, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc. Tiếng gió rít nhẹ qua những thân cây khô, như tiếng thở dài của đất, hay của chính những con người đang vật lộn với nó. Mùi hoang dã còn sót lại thoang thoảng trong gió, nhắc nhở về quá khứ đầy linh khí và yêu khí của vùng đất này. Tạ Trần biết, đây là lúc cần một sự gợi mở, một tia sáng dẫn đường, để họ không lạc lối trên con đường tự mình kiến tạo. Hắn khẽ thở dài, rồi quay gót, hướng về quán sách nhỏ của mình, nơi những câu chuyện và triết lý chờ đợi để được đánh thức.
***
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những tia nắng vàng ấm áp của buổi trưa xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà và những giá sách cao ngất. Mùi giấy cũ, mực khô và một chút hương trà thanh khiết quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi những ồn ào của thế giới bên ngoài. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng trà rót từ ấm sứ, và tiếng gió nhẹ lay động những trang sách treo trên cao, tạo nên một bản nhạc êm dịu, dễ chịu.
Lão Nông, cùng với hai người nông dân khác, giờ đây đã ngồi đối diện Tạ Trần. Gương mặt họ vẫn còn in hằn vẻ lo lắng, bụi đất bám đầy trên áo quần, phản ánh sự vất vả mà họ vừa trải qua. Tiểu An, ngồi bên cạnh Tạ Trần, im lặng và chăm chú, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ và khát khao học hỏi. Y cẩn thận rót thêm trà vào chén cho Tạ Trần, rồi lại chỉnh lại tư thế, sẵn sàng lắng nghe mọi lời nói.
"Tiên sinh Tạ Trần," Lão Nông bắt đầu, giọng ông khàn đi vì sự bế tắc, "chúng tôi đã cố gắng hết sức, theo đúng những gì tiên sinh đã chỉ dẫn. Những mảng đất khác đã bắt đầu xanh tươi trở lại, nhưng vùng đất 'yêu khí' kia, nó như có linh tính riêng, không chịu nghe lời chúng tôi. Cây cối cứ trồng xuống là héo úa, đất thì vẫn cứ cằn khô, lạnh lẽo..."
Một người nông dân khác tiếp lời, "Chúng tôi đã thử đổi loại cây, thử ủ phân xanh, thử xới đất... nhưng không có tác dụng. Thậm chí có lúc, chúng tôi còn cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào người, khiến cây cối xung quanh cũng bị ảnh hưởng. Liệu có phải cần đến linh lực của tu sĩ mới có thể thuần hóa nó, như lời đồn đại của những người già trong làng?"
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế của lá trà thấm đẫm đầu lưỡi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như xuyên thấu mọi vấn đề, không chỉ nhìn vào bề mặt mà còn vào tận sâu thẳm bản chất của sự vật. Hắn hiểu được sự nản lòng của những người phàm nhân khi đối mặt với những tàn dư của kỷ nguyên tiên đạo, những thứ mà sức người bình thường khó lòng lay chuyển.
"Đất có linh hồn của nó, Lão Nông," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. "Mỗi mảnh đất đều mang trong mình một câu chuyện, một quá khứ. Cưỡng ép nó chỉ khiến nó càng thêm chống đối, càng thêm ẩn mình vào những bí mật riêng. Các vị đã cố gắng dùng sức lực, dùng kinh nghiệm của mình để 'thuần hóa' nó, nhưng liệu các vị đã thực sự 'lắng nghe' nó chưa?"
Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ thanh thoát vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Thay vì dùng sức mạnh, tại sao chúng ta không thử lắng nghe nó? Lắng nghe xem nó muốn gì, nó cần gì, nó đã trải qua những gì." Tạ Trần khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía một giá sách cổ kính, nơi những cuốn sách đã ngả màu thời gian nằm im lìm. "Hãy tìm hiểu kỹ về lịch sử và đặc điểm của đất, về những gì nó thực sự cần, và sử dụng các phương pháp tự nhiên để phục hồi, thay vì cưỡng ép nó."
Lão Nông và hai ngư��i nông dân nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn bối rối. "Lịch sử của đất? Đặc điểm của đất? Ý tiên sinh là sao?" Lão Nông hỏi, cố gắng hiểu rõ hơn.
"Các vị đã từng nghe về việc những vùng đất bị 'yêu khí' xâm lấn trong kỷ nguyên tiên đạo chưa?" Tạ Trần hỏi lại, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lão Nông. "Các vị có bao giờ tự hỏi, tại sao vùng đất này lại bị bỏ hoang, tại sao yêu khí lại tích tụ nơi đây? Chắc chắn phải có một nguyên do sâu xa nào đó. Có thể, trước khi bị yêu khí xâm chiếm, nó từng là một nơi có đặc tính riêng biệt, phù hợp với một loại cây trồng nào đó, hoặc nó chứa đựng một loại khoáng chất đặc thù mà chúng ta chưa biết đến. Hoặc giả, chính vì đặc tính đó mà nó mới dễ bị yêu khí lây nhiễm, hay ngược lại, nó là nơi phong ấn một thứ gì đó từ xa xưa."
Tạ Trần khẽ nhấc tay, chỉ vào một cuốn sách cổ bìa da sờn cũ trên giá sách. "Trong những cuốn sách cổ, không chỉ có những câu chuyện về tiên nhân thần thánh, mà còn có những ghi chép về tự nhiên, về đất đai, về cách con người cổ xưa đã tương tác với thế giới này. Họ không có linh lực mạnh mẽ như tiên nhân, nhưng họ có trí tuệ và sự kiên nhẫn. Có lẽ, lời giải đáp không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở sự thấu hiểu. Thấu hiểu những gì đã mất đi, những gì còn sót lại, và cả những gì đang chờ đợi để được tái sinh."
Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí của những người nông dân. "Có lẽ, vùng đất đó không cần những loại cây thông thường mà các vị đang cố gắng gieo trồng. Có lẽ nó cần một loại cây khác, một loại cỏ dại đã từng sinh trưởng ở đó từ ngàn xưa, một loại cây có thể chữa lành vết thương của nó, thanh lọc những tàn dư của quá khứ. Hoặc có thể, nó cần một phương pháp canh tác hoàn toàn khác, một phương pháp mà tổ tiên chúng ta đã từng áp dụng, nhưng đã bị lãng quên khi tiên đạo thống trị và mọi thứ đều được giải quyết bằng linh lực."
Lão Nông và các nông dân nhìn nhau, ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang suy tư, rồi lóe lên một tia sáng của sự hiểu biết. Họ đã quá quen với việc nhìn nhận vấn đề theo hướng bề mặt, tìm cách đối phó với hiện trạng mà ít khi đào sâu vào gốc rễ. Lời nói của Tạ Trần, tuy không đưa ra một giải pháp cụ thể, nhưng lại mở ra một con đường hoàn toàn mới, một góc nhìn khác.
"Lắng nghe đất... Lịch sử của đất..." Lão Nông lẩm bẩm, như thể đang nếm trải hương vị của những từ ngữ ấy. Ông nhớ lại những câu chuyện cổ mà các cụ già trong làng thường kể, những truyền thuyết về vùng đất này, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ chúng lại có thể liên quan đến việc canh tác. "Tiên sinh nói phải. Chúng tôi đã quá vội vàng, quá muốn cưỡng ép. Chúng tôi sẽ thử... sẽ thử tìm hiểu."
Một người nông dân trẻ hơn, vốn là người thông thái nhất trong nhóm, đột nhiên reo lên, "Cha tôi có kể rằng vùng đất đó từng là nơi chôn cất những binh lính thời chiến loạn xa xưa, và cũng là nơi có một loại cỏ dại đặc biệt mọc lên, người ta gọi nó là 'cỏ Vong Ưu'. Sau này, khi yêu khí lan tràn, thì loại cỏ đó cũng biến mất."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn tràn đầy sự tán thưởng. "Đó chính là khởi đầu. Mỗi mảnh đất đều có câu chuyện riêng của nó, và nhiệm vụ của chúng ta là khám phá câu chuyện ấy, để tìm ra cách hòa hợp, chứ không phải chinh phục."
Tiểu An, vẫn im lặng lắng nghe, giờ đây ghi chép một cách cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ của mình. Y cảm thấy như mình vừa được khai sáng. "Thưa tiên sinh, vậy là không phải cứ dùng sức mạnh là có thể giải quyết được mọi thứ. Mà là phải dùng trí tuệ, và cả sự kiên nhẫn nữa, đúng không ạ?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, "Đúng vậy, Tiểu An. Sức mạnh đôi khi chỉ là sự cưỡng ép nhất thời. Chỉ có sự thấu hiểu và hòa hợp mới là con đường bền vững." Hắn nhìn Lão Nông và những người nông dân, ánh mắt khuyến khích. "Hãy đi và tìm hiểu. Đừng sợ thất bại. Mỗi lần thất bại đều là một bài học, là một bước tiến gần hơn đến sự thật."
Lão Nông và các nông dân đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một cách cung kính, trong lòng tràn đầy một niềm hy vọng mới, một hướng đi mới. Họ không còn vẻ mặt bế tắc như khi mới đến, thay vào đó là sự quyết tâm và một tia sáng của trí tuệ vừa được đánh thức. Họ ra về, mang theo không chỉ lời khuyên của Tạ Trần, mà còn cả một triết lý sâu sắc về cách con người nên tương tác với thế giới, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự thấu hiểu và hòa hợp.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời phía Tây, hắt những vệt nắng dài, xiên vẹo trên khắp "Bãi Hoang Yêu Linh". Không khí dịu mát hơn sau cái nắng gay gắt của buổi trưa, mang theo chút hơi ẩm của đất. Tiếng gió thổi nhẹ qua những lu��ng cây xanh non, tạo nên một âm thanh rì rào như lời thì thầm của đất trời.
Quay trở lại vùng đất hoang, không khí đã hoàn toàn khác. Không còn những gương mặt nản lòng, những lời than vãn. Thay vào đó là sự hăng say, tập trung và một tinh thần hợp tác đáng kinh ngạc. Các nông dân không còn làm việc một cách máy móc, cắm cúi cuốc đất hay gieo hạt một cách vội vã. Giờ đây, họ chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm đảm nhiệm một nhiệm vụ khác nhau, tất cả đều dựa trên lời gợi mở của Tạ Trần.
Một nhóm nông dân, với những cuốn sổ tay và bút mực, đi khắp nơi trên bãi đất. Họ không chỉ quan sát mà còn tỉ mỉ ghi chép. Họ đào những hố nhỏ để khảo sát từng lớp đất, cảm nhận độ tơi xốp, màu sắc, và cả mùi hương của đất ở từng khu vực khác nhau. Họ cẩn thận nhổ lên từng loại cây dại, không còn xem chúng là cỏ dại cần loại bỏ, mà là những "chứng nhân" của vùng đất. "Loại cỏ này mọc ở đây, chứng tỏ đất ở đây có độ ẩm cao hơn," một nông dân nói, cẩn thận đặt một nhánh cỏ vào cuốn sổ. "Còn loại cây này, rễ của nó ăn rất sâu, chắc chắn nó chịu được đất khô cằn."
Một nhóm khác, chủ yếu là những người nông dân lớn tuổi, đang quây quần bên một gốc cây cổ thụ mục nát ở rìa bãi đất. Họ lắng nghe những câu chuyện của Lão Nông – người đã dành cả buổi chiều để tìm gặp những cụ già nhất trong làng, những người có ký ức về vùng đất này từ thuở xa xưa. "Cụ Lý kể rằng, ngày xưa, vùng đất này từng có một con suối nhỏ chảy qua, nhưng sau này bị lấp đi do một trận lụt lớn. Và cụ còn nhớ, có một loại hoa trắng muốt, tựa như tuyết, thường mọc dày đặc ở những nơi đất ẩm ướt xung quanh con suối đó." Lão Nông kể, giọng ông tràn đầy sự hào hứng. "Loài hoa đó, người ta gọi là 'Nguyệt Tuyết Hoa', nó có khả năng thanh lọc độc tố trong đất, và rễ của nó giúp đất tơi xốp."
"Nguyệt Tuyết Hoa!" một nông dân khác reo lên. "Con đã từng thấy hình vẽ của nó trong cuốn sách cũ của ông nội! Đúng là nó mọc ở nơi đất ẩm, và người ta nói nó có thể hút 'khí độc' từ đất!"
Tiểu An, đi cùng Tạ Trần, cũng hăm hở ghi chép những điều thú vị mà các nông dân khám phá được. Y cảm thấy như mình đang được tham gia vào một công trình vĩ đại, một cuộc thám hiểm đầy ý nghĩa. Càng nghe, y càng nhận ra rằng, tri thức của phàm nhân, khi được tập hợp lại và suy ngẫm, có sức mạnh không kém gì linh lực của tiên nhân. Y nhìn Tạ Trần, đôi mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Tiên sinh không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mở ra một cánh cửa.
Tạ Trần đứng từ xa, ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ, từng cuộc thảo luận sôi nổi của những người nông dân. Hắn không can thiệp, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người lái đò đưa khách sang sông, rồi để họ tự mình khám phá con đường phía trước. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện. Sự hợp tác, sự kiên trì, và niềm vui trong lao động của họ chính là những hạt mầm của "Nhân Đạo" đang nảy nở.
Các nông dân bắt đầu thử nghiệm ngay lập tức. Họ cùng nhau đào các hố nhỏ để ủ phân xanh từ những loại cây dại mà họ vừa thu thập được, tin rằng chúng sẽ cung cấp dưỡng chất phù hợp cho v��ng đất. Một số người cẩn thận gieo thử nghiệm những hạt giống của "Nguyệt Tuyết Hoa" mà họ đã tìm thấy trong kho tàng cũ của làng, hy vọng chúng sẽ bén rễ và bắt đầu quá trình thanh lọc đất. Họ tỉ mỉ quan sát sự thay đổi của đất, dùng tay bốc đất lên, cảm nhận độ ẩm, độ tơi xốp, và cả mùi hương. Mỗi chút thay đổi nhỏ đều được ghi lại, được thảo luận sôi nổi.
Lão Nông, với cuốn sổ tay cũ kỹ đã viết kín những thông tin mới, đứng giữa cánh đồng, cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên da mặt. Ông nhìn những người nông dân đang hăng say làm việc, nhìn những mảng đất đang dần được "chữa lành" bằng sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn.
"Tiên sinh Tạ Trần nói đúng," ông nói với chính mình, giọng nói chứa đựng sự kính phục sâu sắc. "Đất này có 'linh hồn' của nó. Chúng ta phải học cách hòa hợp, chứ không phải chiến đấu chống lại nó."
Tạ Trần biết, việc "tìm hiểu kỹ về lịch sử và đặc điểm của đất" này đã dẫn đến việc khám phá những kiến thức cổ xưa, những bí mật bị lãng quên về vùng đất. Những câu chuyện truyền miệng, những ghi chép sơ sài từ thời phàm nhân còn chưa bị tiên đạo che mờ, giờ đây lại trở thành những viên ngọc quý giá, mở ra cánh cửa đến một nền nông nghiệp bền vững, tự chủ. Các phương pháp "tự nhiên để phục hồi" được phát triển trong chương này sẽ không chỉ dừng lại ở Thị Trấn An Bình. Nó sẽ trở thành nền tảng cho một cuộc cách mạng trong nông nghiệp phàm nhân, lan tỏa ra các vùng đất khác, chứng minh rằng "Nhân Đạo" có thể kiến tạo một thế giới thịnh vượng mà không cần đến sự can thiệp của sức mạnh siêu nhiên.
Sự thành công của dự án này sẽ củng cố niềm tin vào trí tuệ tập thể và khả năng tự lực của con người. Những hạt mầm không chỉ là cây trồng, mà còn là niềm tin, là hy vọng, là sự kiên cường của phàm nhân. Khi ánh trăng bắt đầu ló dạng trên nền trời tím thẫm, những người nông dân vẫn còn nán lại trên cánh đồng, không phải vì công việc chưa xong, mà vì họ đang chứng kiến một điều kỳ diệu: sự hồi sinh của đất, và sự hồi sinh của chính niềm tin vào con ngư���i.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.