Nhân gian bất tu tiên - Chương 1657: Hạt Giống Tri Thức: Thấu Hiểu Nhân Quả Của Đất Trời
Sương đêm vẫn còn vương vấn trên những tán lá khô héo, phủ một lớp bạc mờ ảo lên cánh đồng lúa đang úa tàn. Không khí se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất và mùi khô khốc của những thân cây bệnh, xen lẫn đâu đó là hương khói bếp yếu ớt vừa bốc lên từ những mái nhà lợp rơm trong thị trấn An Bình. Tiếng gió rít nhẹ qua những cọng lúa, nghe như một lời than vãn thê lương của đất trời, hoà cùng tiếng côn trùng rả rích, càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch và nặng trĩu.
Thủ Lĩnh Dân Quân và nhóm người của hắn, những khuôn mặt vốn hừng hực quyết tâm "thanh tẩy" cánh đồng bằng lửa và cuốc xẻng, giờ đây lại đứng chết lặng tại rìa ruộng. Những ngọn đuốc đã được hạ xuống, ánh lửa lập loè chiếu rõ vẻ hoang mang, bối rối trên từng gương mặt chai sạn vì nắng gió. Họ nhìn Tạ Trần, ánh mắt vừa khó hiểu, vừa chứa đựng một tia hy vọng mong manh, như thể đang bám víu vào một sợi chỉ mỏng manh giữa cơn bão táp của sự bất lực. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, không một chút biểu cảm vội vã. Hắn không hề thúc giục, không hề ra lệnh, chỉ lặng lẽ quan sát, như một dòng sông âm thầm chảy qua những ghềnh đá. Hắn hiểu rõ sự giằng xé trong lòng họ: nỗi sợ hãi về bệnh dịch đang lan rộng, sự bức bối muốn hành động để xua đi tai ương, nhưng cũng là sự ngờ vực về những giải pháp vội vã, thiếu suy nghĩ.
Hắn cảm nhận được sự vô thường của vạn vật, và cả những chấp niệm của con người khi đối mặt với hiểm nguy. Thiên Đạo suy yếu đã khiến nhân gian lạc mất phương hướng, không còn những tiên nhân bay lượn trên trời cao để ban phát thần thông hay gieo rắc phép thuật. Giờ đây, phàm nhân phải tự mình đối diện với mọi tai ương, bằng chính trí tuệ và sự đoàn kết của mình. Đó là một thách thức nghiệt ngã, nhưng cũng là một cơ hội để nhân loại thực sự "lớn lên", thoát khỏi cái bóng của tiên đạo và tìm thấy giá trị đích thực của "sống một đời bình thường". Tạ Trần không muốn trở thành một cứu tinh, mà chỉ là một người gieo hạt, gieo những hạt giống tri thức và suy tư vào lòng người.
Thủ Lĩnh Dân Quân, người mang trách nhiệm nặng nề nhất, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng đang bủa vây. Hắn nhìn Tạ Trần, vẻ mặt cương nghị vẫn còn đó nét bối rối. "Tiên sinh Tạ Trần..." giọng hắn trầm đục, mang theo chút do dự, "lời người nói đêm qua... vậy chúng ta nên làm gì đây?" Hắn không nói "người nên làm gì", mà là "chúng ta nên làm gì", một sự thay đổi nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, cho thấy hắn đã bắt đầu chấp nhận rằng đây là vấn đề chung của cả cộng đồng, và cần một giải pháp chung.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản. Hắn nhẹ nhàng nhấc chân, không vội vã, bước từng bước chậm rãi, hướng về phía thị trấn. "Hãy tìm một nơi yên tĩnh," giọng hắn trầm ấm, không cao không thấp, nhưng đủ sức trấn an lòng người, "ta sẽ kể cho các vị nghe một câu chuyện về 'nhân quả' của đất trời." Hắn không chờ đợi câu trả lời, như thể đã biết chắc họ sẽ đi theo. Từng bước chân của Tạ Trần không nhanh, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, như đang dẫn lối cho một con thuyền lạc giữa biển đêm. Hắn không quay đầu lại, nhưng biết rằng những đôi mắt lo lắng kia đang dõi theo mình, và những bước chân nặng nề kia sẽ nối gót.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đứng bên cạnh Tạ Trần. Cậu bé cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự tò mò, một tia hy vọng. Cậu nhìn tiên sinh Tạ Trần, và trong khoảnh khắc đó, cậu bé cảm thấy như mình đang chứng kiến một điều vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào. Đó là sức mạnh của trí tuệ, của sự thấu hiểu nhân tâm, khả năng dẫn dắt con người từ bờ vực của tuyệt vọng trở lại con đường của lý trí. Cậu bé nhớ lại lời Tạ Trần từng nói về "phá cục" không cần sức mạnh phi thường, mà bằng cách thay đổi suy nghĩ của con người. Giờ đây, cậu bé đã thấy nó đang diễn ra.
Khi Tạ Trần dẫn đầu, nhóm người dân quân, nông dân và những người khác dần dần theo sau, rời khỏi cánh đồng úa tàn. Những ngọn đuốc đã tắt, hoặc được cầm ngược xuống, không còn mang ý nghĩa của sự hủy diệt, mà chỉ còn là vật dẫn đường trong màn sương mờ. Họ không nói gì, chỉ im lặng bước đi, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi lo, nhưng đã có thêm một ánh nhìn hướng về phía trước, về phía những lời giải đáp mà Tạ Trần hứa hẹn. Mùi đất ẩm và cây bệnh dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho mùi khói bếp và sự ấm áp hơn của thị trấn An Bình đang thức giấc. Dù vậy, cái cảm giác "lạnh lẽo bất thường" từ cánh đồng vẫn như một cái bóng vô hình bám riết lấy tâm trí họ, nhắc nhở rằng vấn đề chưa hề biến mất, mà chỉ đang chờ đợi một cách giải quyết khác. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự "khám phá ý nghĩa cuộc sống" và "sự luân hồi của vạn vật" mà Tạ Trần luôn nhắc đến. Một kỷ nguyên mà con người phải tự mình viết nên câu chuyện của mình, không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt.
***
Tại một góc yên tĩnh của Quán Trà Vọng Giang, nơi có ban công nhìn ra dòng sông hiền hòa, tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc nền êm dịu, Tạ Trần ngồi đối diện với những người nông dân và Thủ Lĩnh Dân Quân. Ánh nắng ban mai vàng dịu xuyên qua những tán cây, nhảy nhót trên mặt sông, tạo nên một khung cảnh thanh bình, trái ngược hoàn toàn với nỗi lo lắng đang bao trùm tâm trí mọi người. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt ven bờ, cùng mùi trà thơm thoang thoảng quyện với hương nước sông mát lành và mùi hoa cỏ dại, giúp xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Không gian quán trà được kiến tạo từ gỗ đơn giản, mộc mạc, toát lên vẻ chân chất, gần gũi.
Thư Đồng Tiểu An đứng bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Cậu bé cảm thấy đây không chỉ là một cuộc trò chuyện, mà là một bài học vô giá. Tạ Trần không giảng giải theo kiểu học giả uyên thâm, mà dùng những câu chuyện ngụ ngôn, những ví dụ đời thường để chạm đến trái tim và khối óc của họ. Hắn không nói về những điều huyền bí, phép thuật hay tiên đạo, mà về sự liên kết phức tạp của 'nhân quả' trong tự nhiên, nhấn mạnh rằng một sự kiện không bao giờ xảy ra đơn lẻ mà luôn là hệ quả của nhiều yếu tố.
"Các vị nghĩ xem," Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, đều đều như dòng nước chảy, "một cái cây héo úa, liệu có phải chỉ vì nó 'bị bệnh'? Hay còn vì mảnh đất nuôi nó đã cằn cỗi, dòng nước tưới cho nó đã vẩn đục, hay ánh nắng mặt trời đã không còn đủ dịu dàng?" Hắn đặt ra câu hỏi, đôi mắt nhìn thẳng vào những người đối diện, như đang mời gọi họ cùng suy ngẫm. "Bệnh tật của cây cối, cũng như bệnh tật của con người, không phải ngẫu nhiên mà đến. Nó là tiếng nói của đất, của trời khi bị tổn thương."
Lão Nông, người có làn da đen sạm vì nắng gió, đôi tay chai sạn đặt trên bàn, khẽ thở dài. "Nhưng đất vẫn là đất, nước vẫn là nước, tiên sinh à... Chúng ta đã trồng trọt bao đời nay trên mảnh đất này, chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế này." Giọng ông lão đầy hoang mang, chất chứa nỗi bất lực của một đời gắn bó với đồng ruộng.
Tạ Trần gật đầu, thấu hiểu nỗi lòng của Lão Nông. "Mọi thứ đều biến đổi, Lão Nông ạ. Cái chúng ta thấy hôm nay, có thể đã bắt đầu từ một thay đổi nhỏ của ngày hôm qua, của tháng trước, hay thậm chí là năm trước mà chúng ta không hề hay biết." Hắn chậm rãi giải thích, dùng ngón tay vẽ lên mặt bàn những đường nét liên kết tượng trưng cho "nhân quả", cho thấy mọi sự vật, hiện tượng đều có mối quan hệ qua lại, chằng chịt. "Sự 'lạnh lẽo bất thường' mà các vị cảm nhận được từ cây bệnh, có lẽ không đến từ 'tà khí' hay lời nguyền rủa nào cả. Nó là dấu hiệu của một sự mất cân bằng sâu sắc hơn trong môi trường sống của chúng ta. Có thể là đất đã thiếu đi dưỡng chất nào đó, có thể là nguồn nước đã bị ô nhiễm từ đâu đó, hoặc khí hậu đã thay đổi theo một cách vi tế mà mắt thường khó nhận ra."
Ông Chủ Tiệm Thuốc, người gầy gò đeo kính, luôn có mùi thảo dược trên người, nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, giờ đây đột nhiên ánh mắt sáng lên một tia hiểu biết. "Ý tiên sinh là... chúng ta phải tìm hiểu từ gốc rễ của đất, của nước? Không phải chỉ nhìn vào cái cây đang héo úa?"
"Đúng vậy," Tạ Trần khẳng định. "Giải pháp không phải là đốt cháy để xóa đi cái 'quả' trước mắt, mà là tìm hiểu cái 'nhân' đã gây ra nó, và tìm cách hài hòa lại. Nếu chúng ta chỉ chặt bỏ cành lá khô, mà không tưới thêm nước, không bón thêm phân cho gốc rễ, thì cái cây ấy rồi cũng sẽ chết. Con người cũng vậy, nếu chỉ biết đối phó với triệu chứng mà không tìm hiểu căn nguyên, thì bệnh tật sẽ tái phát, thậm chí còn nặng hơn." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người nghe. "Điều chúng ta cần làm là quan sát, ghi chép, thử nghiệm. Mọi vật trong tự nhiên đều là một phần của tổng thể. Hiểu được một phần, có thể soi rọi cả một bức tranh lớn."
Quán Chủ Dược Thảo, với vẻ mặt khắc khổ nhưng đôi mắt tinh anh, cũng gật đầu đồng tình. "Tiên sinh nói rất có lý. Mỗi loại cây cỏ, mỗi loài côn trùng đều có công dụng và vị trí riêng trong tự nhiên. Có lẽ chúng ta đã quá quen với việc chỉ nhìn thấy cái mình muốn, mà bỏ qua những điều nhỏ bé xung quanh."
Thủ Lĩnh Dân Quân im lặng, ánh mắt hắn từ vẻ nghi hoặc ban đầu đã chuyển sang sự suy tư sâu sắc. Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần nói đêm qua về hậu quả của những hành động vội vàng. Những lời này, không phải là mệnh lệnh, không phải là sự áp đặt, mà là những câu hỏi gợi mở, buộc hắn và mọi người phải tự mình tìm kiếm câu trả lời. Hắn nhận ra rằng, trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy yếu, khi tiên nhân không còn can thiệp, thì chính trí tuệ và sự thấu hiểu của phàm nhân mới là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất. Sự "mất cân bằng" mà Tạ Trần nhắc đến, không chỉ là của đất trời, mà còn là sự mất cân bằng trong chính suy nghĩ của con người, giữa niềm tin vào điều huyền bí và khả năng tự mình giải quyết vấn đề. Những hạt giống tri thức đầu tiên đã được Tạ Trần gieo vào lòng những người dân An Bình, không phải bằng phép thuật, mà bằng sự thấu hiểu "nhân quả" và lòng tin vào khả năng của con người.
***
Chiều muộn, ánh nắng vàng dịu trải dài trên những lối mòn trong Rừng Thanh Phong, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây tươi và hương hoa dại thoang thoảng lấp đầy không khí, mang lại cảm giác trong lành, mát mẻ và yên tĩnh. Bầu không khí không còn sự hoảng loạn hay bối rối của buổi sáng, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một tinh thần khám phá mới mẻ.
Dưới sự lãnh đạo của Thủ Lĩnh Dân Quân, một nhóm nhỏ gồm L��o Nông, Ông Chủ Tiệm Thuốc, Quán Chủ Dược Thảo và một vài người dân khác, giờ đây đã trang bị những dụng cụ đơn giản nhưng thiết thực. Không còn ngọn đuốc hay cuốc xẻng của sự hủy diệt, thay vào đó là những cuốn sổ, cây bút để ghi chép, những dụng cụ đào đất nhỏ gọn để lấy mẫu, và những chiếc lọ thủy tinh trong suốt để chứa mẫu nước, mẫu đất. Họ không còn tìm kiếm "tà khí" hay "ma quỷ", mà tìm kiếm những manh mối khoa học, những dấu hiệu của sự mất cân bằng mà Tạ Trần đã gợi mở.
Họ bắt đầu cuộc điều tra một cách tỉ mỉ. Thủ Lĩnh Dân Quân, người vốn quen cầm kiếm và ra lệnh, giờ đây lại cẩn thận quỳ xuống, dùng một cành cây nhỏ khẽ gạt lớp đất mặt, quan sát cấu trúc của thổ nhưỡng. "Mọi người cẩn thận, ghi chép lại mọi thứ dù là nhỏ nhất," hắn nói, giọng nói không còn vẻ nóng nảy, mà trầm ổn và nghiêm túc. "Mảnh đất này, dòng suối này, từng ngọn cỏ dại, đều có thể ẩn chứa manh mối. Chúng ta cần kiên nhẫn, cần thấu hiểu từng ngóc ngách của nơi chúng ta đang sống." Ánh mắt hắn quét qua nhóm người, đầy tin tưởng và khích lệ.
Ông Chủ Tiệm Thuốc, người vốn chỉ quen với các loại thảo dược khô và bệnh tật của con người, giờ đây lại cầm một nắm đất trong tay, khẽ bóp nhẹ, rồi đưa lên mũi ngửi. Vẻ mặt hắn đầy suy tư. "Đất ở đây có vẻ hơi... khô hơn mọi khi, và màu sắc cũng khác lạ so với những vùng đất màu mỡ chúng ta vẫn thường thấy. Lại có một mùi vị hơi chua nhẹ. Liệu đây có phải là cái 'nhân' mà tiên sinh Tạ Trần đã nói, là sự cằn cỗi của thổ nhưỡng?" Hắn cẩn thận ghi lại những quan sát của mình vào cuốn sổ tay, từng nét chữ rõ ràng và tỉ mỉ.
Lão Nông, với kinh nghiệm bao đời gắn bó với ruộng đồng, cũng không ngừng tay. Ông đang kiểm tra một con suối nhỏ chảy qua rìa cánh đồng bị bệnh. "Ta sẽ thử lấy mẫu nước từ con suối đầu nguồn xem sao. Bình thường nước suối rất trong, mát lành, có thể uống trực tiếp. Nhưng mấy ngày nay, ta để ý thấy nó có vẻ đục hơn chút, và cá con cũng ít bơi lội hơn. Nước có vẻ hơi nhớt... Có lẽ nguồn nước cũng đã bị ảnh hưởng." Ông dùng chiếc lọ thủy tinh sạch sẽ múc đầy nước, cẩn thận đậy nắp lại.
Quán Chủ Dược Thảo thì đang cúi mình quan sát những loài côn trùng nhỏ bám trên thân cây, hay những loại cỏ dại mọc xung quanh. "Những loại côn trùng này... chúng vốn không xuất hiện nhiều ở đây. Và những cây cỏ dại này cũng đang phát triển mạnh hơn bình thường, như thể chúng đang chiếm lấy sức sống của những loài khác." Hắn suy nghĩ, rồi nhẹ nhàng hái một vài lá cây dại, cẩn thận cho vào túi vải. "Mỗi loại cây đều có công dụng riêng, và sự xuất hiện bất thường của chúng có thể là một dấu hiệu."
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng từ xa, trên một gò đất cao, quan sát nhóm người đang cặm cụi làm việc. Tạ Trần không can thiệp trực tiếp, không đưa ra lời khuyên hay chỉ dẫn cụ thể nào nữa. Hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một nụ cười nhạt, mãn nguyện. Đó là nụ cười của một người đã gieo những hạt giống tri thức, và giờ đây đang chứng kiến chúng bắt đầu nảy mầm trong lòng người dân.
Cậu bé Tiểu An nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn những người dân đang miệt mài, cần mẫn. Cậu bé hiểu rằng đây không chỉ là việc tìm kiếm một phương thuốc cho cây trồng, mà còn là việc xây dựng một nền móng mới cho kỷ nguyên Nhân Gian. Một nền móng dựa trên sự quan sát tinh tế, sự tìm tòi không ngừng nghỉ, và tinh thần đoàn kết của con người. "Phá cục" không phải là lật đổ một thế lực nào đó, mà là thay đổi tư duy, thay đổi cách con người đối mặt với thế giới.
Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong tư duy của cộng đồng, từ mê tín sang lý trí, từ phá hủy sang tìm hiểu. Đây chính là nền tảng cho sự phát triển bền vững của kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo đang suy yếu, mà tự mình tìm ra con đường. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách thành tiên, mà bằng cách sống trọn vẹn, chân thực, và không ngừng học hỏi từ chính "nhân quả" của đất trời.
Khi màn đêm dần buông xuống, nhóm người vẫn miệt mài làm việc, những bóng lưng đổ dài trên nền đất rừng. Ánh mắt họ đã không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là sự tập trung và một tia hy vọng mới mẻ. Họ biết rằng con đường còn dài, nhưng họ đã có một hướng đi, một phương pháp, và quan trọng nhất, họ đã có niềm tin vào chính mình. Những hạt giống tri thức đã được gieo, và chúng đang lớn lên, từng chút một, hứa hẹn một mùa gặt hái của trí tuệ và sự tự chủ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.