Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1676: Tiếng Nói Chung Của Dòng Nước

Buổi sáng sau ngày khởi công mang tính biểu tượng, Thị Trấn An Bình thức giấc trong một bầu không khí có phần khác lạ. Không còn chỉ là sự nhộn nhịp quen thuộc của một thị trấn nhỏ, mà một luồng sinh khí mới, xen lẫn chút căng thẳng và kỳ vọng, đang len lỏi trong từng con ngõ. Những người dân địa phương, từ những tiểu thương đang bày bán gánh hàng rong trên phố, đến những người nông dân vội vã gánh rau quả ra chợ, đều cảm nhận được sự thay đổi. Họ xì xào bàn tán về cuộc họp lớn sắp diễn ra, về những vị khách lạ từ các làng xa, về “dòng nước vĩnh cửu” mà ai đó đã nhắc đến. Tiếng rao hàng vẫn vang lên đều đặn, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, nhưng tất cả như hòa vào một bản giao hưởng mới, bản giao hưởng của một thời kỳ đang chuyển mình.

Trong hội trường lớn nhất của Thị Trấn An Bình, một không gian rộng rãi với những cột gỗ chắc chắn và mái ngói cổ kính, các đại diện từ Thôn Vân Sơn, Mộc Diệp Thôn, và ba thị trấn nhỏ lân cận khác đã tề tựu đông đủ. Không khí bên trong hội trường đặc quánh sự mong chờ, nhưng cũng không thiếu những ánh mắt dò xét, hoài nghi. Những chiếc bàn gỗ dài được kê thành hình chữ U, phủ khăn trắng tinh, trên đó đặt sẵn bút lông, nghiên mực và những tập giấy trắng. Hương trà thoang thoảng dịu nhẹ, nhưng không đủ để xoa dịu hoàn toàn sự căng thẳng đang ngầm chảy trong mỗi người.

Các đại diện ngồi theo từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán bằng những giọng điệu khác nhau. Người từ Vân Sơn mang vẻ chất phác, lam lũ, quần áo dính chút bùn đất đặc trưng của ruộng đồng. Họ nhìn quanh với ánh mắt vừa tò mò vừa cảnh giác. Người từ thị trấn Cửu Giang lại ăn mặc có phần tươm tất hơn, ánh mắt họ sắc sảo, tự tin, mang đ��m dấu ấn của những kẻ quen thuộc với thương trường và những cuộc đàm phán. Còn người từ thị trấn Thạch Khê, nơi vốn nổi tiếng với những dòng suối nhỏ và mạch nước ngầm phong phú, lại có vẻ kiêu hãnh và có phần bất mãn, như thể họ đang phải tham gia vào một việc không đáng có.

Sương, với gương mặt trẻ trung nhưng toát lên vẻ thông minh và kiên định, cùng Kỹ Sư Minh gầy gò, đeo kính, đang kiểm tra lại những bản vẽ khổng lồ trải trên một bàn trung tâm. Những đường nét kênh mương, hồ chứa, những ký hiệu phức tạp trên giấy hiện lên rõ ràng dưới ánh nắng ban mai hắt qua khung cửa sổ lớn. Ánh mắt Sương lướt qua từng chi tiết, thỉnh thoảng lại trao đổi nhanh với Kỹ Sư Minh, tiếng bút chì khẽ sột soạt trên giấy. Có lúc, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt quét một lượt qua các đại diện, nụ cười nhẹ ẩn chứa sự tự tin và quyết tâm.

Thị Trưởng Thành, với thân hình béo tốt và bộ quan phục sang trọng, cùng Lão Nông – người đàn ông da đen sạm, tay chân chai sạn, đội chiếc nón lá cũ kỹ – đang đi vòng quanh, cố gắng sắp xếp trật tự và ổn định tinh thần mọi người. Thị Trưởng Thành gật đầu chào hỏi từng đại diện, nụ cười phúc hậu nhưng có chút lo âu trên khuôn mặt ông ta chưa hoàn toàn biến mất. Lão Nông thì trầm tĩnh hơn, ông chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh lướt qua đám đông, như muốn đọc vị từng suy nghĩ đang ẩn giấu.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò, đôi mắt sáng toát lên vẻ thông minh, ngồi bên cạnh Thị Trưởng Thành, cẩn thận mài mực, chuẩn bị sẵn sàng ghi chép. Cậu bé quan sát mọi thứ với vẻ hiếu học và chăm chú, không bỏ sót một chi tiết nào.

Khi tất cả đã ổn định vị trí, Thị Trưởng Thành đứng lên, gõ nhẹ chiếc búa gỗ xuống bàn, tiếng gõ vang vọng trong hội trường, thu hút mọi ánh nhìn. Giọng ông ta trầm ổn, vang vọng: “Kính mời quý vị đại diện an tọa. Xin lỗi vì đã để quý vị chờ đợi. Cuộc họp hôm nay vô cùng quan trọng, liên quan đến tương lai dòng nước, tương lai của tất cả chúng ta, và rộng hơn là tương lai của cả Nhân Gian này. Chúng ta đến đây không chỉ vì một con kênh, một cái đập, mà vì một lời hứa, một niềm tin vào sự hợp tác bền vững.” Ông ta ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, cố gắng truyền tải sự chân thành và tầm quan trọng của buổi họp. “An Bình chúng tôi tin rằng, chỉ khi cùng chung sức, chúng ta mới có thể vượt qua được những thách thức mà Thiên Đạo suy kiệt đã mang lại. Và dòng nước này, chính là khởi đầu.”

Sau lời khai mạc của Thị Trưởng Thành, Sương và Kỹ Sư Minh bắt đầu phần trình bày chi tiết về kế hoạch mở rộng “Hệ Thống Thủy Lợi Vĩnh Cửu”. Sương, với giọng nói rõ ràng, rành mạch, giải thích về tầm nhìn dài hạn, về lợi ích chung mà hệ thống sẽ mang lại. Kỹ Sư Minh, với sự nhiệt tình của một chuyên gia, chỉ vào từng đường nét trên bản vẽ, giải thích cặn kẽ về kỹ thuật, về cách thức dẫn nước, phân phối nước, và cả những biện pháp chống lũ. Họ nói về những tính toán phức tạp, về những ngày đêm không ngủ để đưa ra phương án tối ưu nhất.

Khi phần trình bày kết thúc, hội trường chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi, rồi sau đó, một làn sóng xì xào, bàn t��n lại nổi lên, mạnh mẽ hơn trước. Ánh nắng ban mai đã vươn lên cao, chiếu rọi rực rỡ vào những gương mặt đang biểu lộ đủ mọi cảm xúc.

Một đại diện từ làng Thạch Khê, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sắc lẻm, đứng bật dậy, giọng nói đầy bất mãn: “Kính thưa Thị Trưởng Thành, thưa các vị đại diện. Kế hoạch của các vị nghe thì hay, nhưng chúng tôi, những người dân Thạch Khê, có điều muốn hỏi. Làng chúng tôi vốn dĩ đã có nguồn nước dồi dào từ các mạch suối tự nhiên. Giờ các vị muốn chia sẻ dòng nước, liệu có công bằng không? Nước là mạch sống của làng chúng tôi! Nếu các người muốn chia sẻ, liệu có công bằng không? Ai sẽ đảm bảo rằng sau này, nguồn nước của chúng tôi sẽ không bị thiếu hụt để bù đắp cho những làng khác khô cằn hơn?” Lời lẽ của ông ta thẳng thừng, chất chứa sự lo lắng sâu sắc về lợi ích cục bộ của làng mình.

Ngay sau đó, một đại diện khác, một người phụ nữ trung niên ăn mặc khá sang trọng từ thị trấn Cửu Giang, cũng lên tiếng. Giọng nàng ta có vẻ ôn hòa hơn, nhưng không kém phần kiên quyết: “Thưa các vị, thị trấn Cửu Giang chúng tôi cũng rất quan tâm đến dự án này. Tuy nhiên, việc xây dựng một hệ thống thủy lợi lớn như vậy đòi hỏi một lượng nhân công khổng lồ. Nhân công của chúng tôi cũng có hạn. Ai sẽ gánh vác phần việc nặng nhọc nhất? Ai sẽ chịu trách nhiệm chính? Chúng tôi lo ngại rằng gánh nặng sẽ dồn hết lên vai những thị trấn lớn hơn như chúng tôi, trong khi lợi ích lại được chia đều cho tất cả. Điều đó liệu có thỏa đáng không?” Nàng ta nhìn quanh một lượt, ánh mắt tìm kiếm sự đồng tình.

Hàng loạt câu hỏi và những tiếng xì xào đồng tình bắt đầu nổi lên từ các nhóm đại diện khác. Những vấn đề về ranh giới đất đai cần cho kênh mương, về chi phí xây dựng, về quyền tự chủ của từng làng khi tham gia vào một liên minh lớn hơn… tất cả đều được đưa ra, tạo thành một làn sóng phản đối mạnh mẽ. Không khí trong hội trường trở nên ngột ngạt, những tiếng tranh luận gay gắt bắt đầu nổ ra, kèm theo cả tiếng đập bàn của một vài người quá khích.

Sương và Thị Trưởng Thành cố gắng giải thích, cố gắng xoa dịu, nhưng dường như những lời lẽ của họ chỉ như muối bỏ biển trước làn sóng ngờ vực và tư lợi. Kỹ Sư Minh, vốn chỉ quen với những con số và bản vẽ, đứng cạnh Sương, vẻ mặt có chút bồn chồn, không biết phải ứng phó ra sao trước những phản ứng gay gắt này. Ông ta đưa tay vuốt gọng kính, ánh mắt đầy lo lắng.

Ở một góc khuất của hội trường, gần cửa sổ nơi ánh nắng chiều vàng óng bắt đầu hắt vào, Tạ Trần vẫn ngồi im lặng. Hắn không tham gia vào cuộc tranh luận, chỉ lặng lẽ quan sát. Thân hình gầy gò của hắn gần như hòa vào cái ghế gỗ cũ kỹ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, như thể nhìn thấu được mọi tâm tư, mọi chấp niệm đang ẩn giấu sau những lời lẽ tranh cãi. Hắn nhấp một ngụm trà, hương trà sen thoang thoảng dịu mát, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng đang bao trùm. Thư Đồng Tiểu An ngồi cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi thầy mình suy nghĩ gì.

Khi Sương và Thị Trưởng Thành gần như bế tắc, tiếng tranh cãi vẫn không ngừng lắng xuống, Thị Trưởng Thành bất chợt nhìn về phía Tạ Trần. Ông ta biết, trong những tình huống như thế này, những lời nói của Tạ Trần, dù ít ỏi, lại mang một sức nặng phi thường. “Thưa Tạ công tử,” Thị Trưởng Thành cất tiếng, giọng có chút mệt mỏi nhưng đầy hy vọng, “ngài đã theo dõi cuộc họp từ đầu. Với trí tuệ siêu phàm của ngài, liệu ngài có thể cho chúng tôi một vài lời gợi mở về ‘dòng chảy của sự sống’ mà ngài đã từng nói không?”

Mọi ánh mắt trong hội trường đều đổ dồn về phía Tạ Trần. Hắn đặt chén trà xuống, không vội vã. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẳm, rồi quay lại nhìn vào đám đông. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại có sức xuyên thấu lạ kỳ, như dòng nước ngầm len lỏi vào từng kẽ đá.

“Dòng nước chảy qua bao làng, không phải để chia cắt, mà để nuôi dưỡng,” Tạ Trần nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Nếu mỗi con suối chỉ biết giữ nước cho riêng mình, liệu có thành sông lớn được không? Liệu có đủ sức mạnh để vượt qua ghềnh thác, để tưới tắm cho những vùng đất khô cằn xa xôi?”

Hắn ngừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người nghe. Không khí trong hội trường bất chợt chùng xuống, những tiếng xì xào tranh cãi đã tắt hẳn. Mọi người đều đang suy nghĩ, suy ngẫm về những gì Tạ Trần vừa nói. “Cái giá của sự chia cắt, đôi khi còn đắt hơn nhiều so với sự sẻ chia,” hắn tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Khi mỗi làng giữ khư khư nguồn nước của mình, khi mỗi người chỉ lo cho lợi ích nhỏ bé trước mắt, thì khi hạn hán đến, ai sẽ thoát khỏi tai ương? Khi lũ lụt tràn về, ai sẽ không bị cuốn trôi? Con người ta thường chỉ nhìn thấy cái mất mát trước mắt mà quên đi cái được lớn hơn khi biết buông bỏ chấp niệm cá nhân, chấp niệm của một làng, để nhìn xa hơn, vì một dòng chảy hòa hợp của sự sống.”

Lời nói của Tạ Trần như một luồng gió mát thổi tan đi cái nóng bức, ngột ngạt của sự tranh chấp. Hắn không trực tiếp giải quyết vấn đề phân chia nước hay nhân công, mà hắn chạm vào gốc rễ của mọi vấn đề: cái tâm của con người, cái chấp niệm về lợi ích cá nhân, về ranh giới hữu hạn. Nhiều người bắt đầu cúi đầu suy nghĩ, ánh mắt không còn sắc sảo hay bất mãn như trước, mà thay vào đó là vẻ trầm tư. Đại diện Thạch Khê và Đại diện Cửu Giang cũng im lặng, nhìn nhau rồi nhìn xuống đất. Tạ Trần đã không đưa ra một giải pháp cụ thể, nhưng hắn đã mở ra một hướng suy nghĩ mới, một tầm nhìn rộng lớn hơn, vượt lên trên những lợi ích vụn vặt. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt mở to, cẩn thận ghi lại từng lời của Tạ Trần, cảm th��y như mình vừa được khai sáng. Cậu bé cảm nhận được sức mạnh của những lời nói không cần đến phép thuật, mà chỉ cần đến sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tình thế thái.

Dựa trên gợi ý sâu sắc của Tạ Trần, Sương và Thị Trưởng Thành nhìn nhau, trong ánh mắt họ ánh lên sự quyết tâm mới. Họ hiểu rằng, để dung hòa những bất đồng này, không thể chỉ dựa vào lý lẽ khô khan hay những con số trên bản vẽ, mà phải chạm đến trái tim, đến cái tầm nhìn xa hơn của mỗi người. Chiều tà, ánh nắng vàng óng đã nhuộm một màu cam đỏ lên khung cửa sổ hội trường, tạo nên một bức tranh huyền ảo, trầm mặc.

Sương đứng lên, giọng nói cô giờ đây không còn sự bồn chồn mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và kiên định, như chính dòng nước mà cô đang cố gắng kiến tạo. “Thưa các vị đại diện,” cô bắt đầu, “những lời của Tạ công tử đã thức tỉnh chúng ta. Đúng vậy, chúng ta không chỉ xây hệ thống thủy lợi, chúng ta đang xây dựng sự tin tưởng và một tương lai chung. Dòng nước này sẽ nuôi dưỡng tất cả, nếu chúng ta biết cách làm cho nó chảy hòa hợp.” Cô nhìn thẳng vào từng ánh mắt, đặc biệt là những người từng phản đối gay gắt nhất.

“Chúng tôi xin đề xuất một cơ chế mới,” Sương tiếp tục, “một cơ chế ‘đóng góp theo khả năng, hưởng lợi theo nhu cầu’. Mỗi làng, mỗi thị trấn sẽ đóng góp nhân lực, vật lực theo khả năng hiện có của mình. Những làng có nhiều nhân công sẽ đóng góp nhiều lao động. Những làng có nguồn tài nguyên phong phú sẽ đóng góp vật liệu. Và ngược lại, những làng đang gặp khó khăn về nước sẽ được ưu tiên nhận lượng nước cần thiết để sinh tồn và phát triển, không phải theo tỷ lệ đóng góp, mà theo nhu cầu thực sự của họ.”

Lời đề xuất này ngay lập tức gây ra những tiếng xì xào. Có người vẫn còn nghi ngờ, nhưng cũng có nhiều người bắt đầu tỏ ra quan tâm. Sương biết rằng, đây là một bước đi táo bạo, nhưng là cần thiết. “Để đảm bảo sự công bằng và minh bạch,” cô nói thêm, “chúng tôi đề xuất thành lập một ‘Hội Đồng Hòa Giải’ chung, bao gồm các đại diện có uy tín từ mỗi làng, mỗi thị trấn. Hội đồng này sẽ có nhiệm vụ lắng nghe, giải quyết mọi tranh chấp phát sinh trong quá trình xây dựng và vận hành hệ thống. Mọi quyết định sẽ được đưa ra dựa trên sự đồng thuận và lợi ích chung, không thiên vị bất kỳ ai.”

Thị Trưởng Thành gật đầu ủng hộ, ông ta đứng cạnh Sương, gương mặt phúc hậu giờ đã bớt đi vẻ lo âu, thay bằng sự kiên định. “Và để làm gương,” ông nói, “Thị Trấn An Bình chúng tôi cam kết sẽ chịu trách nhiệm chính trong việc điều phối, cung cấp kỹ thuật và một phần lớn chi phí ban đầu. Chúng tôi không đòi hỏi bất kỳ sự ưu tiên nào, chỉ mong muốn một tương lai nơi không còn ai phải chịu cảnh hạn hán, lũ lụt.”

Đúng lúc đó, Lão Nông, người vốn im lặng lắng nghe, cất giọng khàn khàn nhưng đầy uy tín. Ông ta chậm rãi đứng dậy, ánh mắt tinh anh lướt qua đám đông. “Nhân gian ta, có nước là có sự sống,” ông nói, giọng điệu trầm ấm, như kể lại một câu chuyện cũ. “Đừng vì một giọt mà quên đi cả biển lớn. Ta còn nhớ, những năm hạn hán triền miên, ruộng đồng nứt nẻ, giếng khô cạn. Có làng, vì tranh chấp một mạch nước nhỏ mà sinh ra thù hằn, đổ máu. Có làng, vì không đủ nước mà phải bỏ xứ đi nơi khác. Cái khổ đó, ta tin là không ai muốn nếm trải lại. Nay, các vị trẻ tuổi đã đưa ra con đường hợp tác. Con đường này không dễ, nhưng nó là con đường duy nhất để chúng ta cùng tồn tại, cùng thịnh vượng. Hãy nhìn xa hơn, đừng chỉ nhìn vào cái lợi trước mắt mà quên đi cái gốc rễ của sự sống. Nước là của trời đất, chúng ta chỉ là người trông giữ. Biết sẻ chia, trời đất ắt sẽ ban phúc.”

Lời nói của Lão Nông, với kinh nghiệm và uy tín của một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, như một làn nước mát xoa dịu những lo lắng còn vương vấn trong lòng người dân. Những tiếng nói phản đối dần yếu đi, thay vào đó là sự đồng tình và cam kết hợp tác. Vài người gật đầu lia lịa, vài người khác thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng trong lòng. Ánh mắt họ đã chứa đựng sự hy vọng và quyết tâm, không còn sự dò xét hay hoài nghi.

Thư Đồng Tiểu An chăm chú quan sát, tay không ngừng ghi chép. Cậu bé cảm nhận được một luồng năng lượng tích cực đang lan tỏa khắp hội trường. Không phải là năng lượng của pháp thuật hay thần thông, mà là năng lượng của sự đồng thuận, của ý chí con người.

Cuối cùng, một thỏa thuận sơ bộ được soạn thảo. Các đại diện, từng người một, tiến lên đặt bút ký tên vào bản thỏa thuận. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, nghe rõ ràng trong không khí tĩnh lặng. Mỗi chữ ký không chỉ là một nét mực, mà là một lời cam kết, một niềm tin vào tương lai chung. Ánh mắt họ, khi rời khỏi bản thỏa thuận, đều lấp lánh một niềm hy vọng mới. Họ không còn là những đại diện của những làng riêng lẻ, mà đã trở thành thành viên của một “Liên Minh Thủy Lợi Liên Cộng Đồng” – một thực thể mới, hứa hẹn một kỷ nguyên hợp tác chưa từng có.

Tạ Trần, ở góc phòng, khẽ mỉm cười. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Sẽ có thêm những bất đồng, những thách thức mới. Nhưng hạt giống của niềm tin và sự đoàn kết đã được gieo xuống, và nó đã bắt đầu nảy mầm. Sự thành công của “Liên Minh Thủy Lợi Liên Cộng Đồng” này sẽ không chỉ là một dự án kỹ thuật đơn thuần, nó sẽ trở thành mô hình cho việc hợp tác liên khu vực trong các lĩnh vực khác như giáo dục, y tế, hoặc an ninh. Việc các cộng đồng phàm nhân tự giải quyết những xung đột lợi ích một cách hòa bình và hiệu quả sẽ củng cố niềm tin vào “Nhân Đạo” và khả năng tự chủ của con người, thu hút sự chú ý của các vùng đất xa xôi. Khung hợp tác và Hội Đồng Hòa Giải được thiết lập sẽ là nền tảng cho một cấu trúc quản lý xã hội phức tạp hơn, có thể dẫn đến sự hình thành của một “chính quyền” phi tập trung, dựa trên sự đồng thuận của nhân loại.

Tầm nhìn dài hạn và sự tin tưởng lẫn nhau, như lời hắn đã nói, sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của nền văn minh Nhân Gian, minh chứng rõ ràng nhất cho triết lý ‘Vô Vi Chi Đạo’ của hắn – không cần can thiệp trực tiếp, nhưng lại định hướng dòng chảy của vạn vật. Đó là một khởi đầu đầy hứa hẹn, một bước tiến quan trọng trong hành trình kiến tạo kỷ nguyên mới của Nhân Gian, nơi con người tự tay mình vẽ nên vận mệnh, không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo hay bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng kiến tạo và vượt qua những giới hạn cũ, để hướng tới một bình thường vĩnh cửu, tràn đầy nhân tính.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free