Nhân gian bất tu tiên - Chương 1714: Vết Thương Lặng: Âm Vang Tình Người Nơi Phố Cũ
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một cảm giác bình yên đến lạ dâng trào trong lòng. Hắn biết, hành trình còn dài, nhưng những hạt giống hắn gieo, những câu chuyện hắn chứng kiến, đang dần đơm hoa kết trái. Và đó, chính là ý nghĩa đích thực của sự "sống", của "nhân gian".
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ, rải những vệt vàng ấm áp lên những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần. Mùi giấy cũ và hương trà thanh đạm quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an yên. Tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần khi hắn chăm chú vào một cuốn kinh thư cổ xưa, viết về những triết lý nhân sinh, là âm thanh duy nhất phá vỡ s��� im lặng. Hắn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải thô màu xám nhạt, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn sự vô thường của thế gian.
Đối diện với hắn, Lý Thanh Dao ngồi ngay ngắn tại bàn đọc sách quen thuộc. Nàng không còn chăm chú vào bản thảo “Sổ Tay Phòng Chống Dịch Bệnh” như đêm qua, mà ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi con phố An Bình đang dần bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Từng tia nắng dịu nhẹ vuốt ve mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng của nàng, khiến nàng càng thêm thanh nhã, thoát tục, dù nay đã hòa mình hoàn toàn vào cuộc sống phàm trần. Thư Đồng Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cặm cụi luyện chữ trên chiếc bàn nhỏ gần đó, từng nét bút run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu…” cậu bé khẽ lẩm bẩm, nhưng vẫn không làm gián đoạn không khí trầm mặc.
Lý Thanh Dao khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, tựa hồ đang mang theo một nỗi băn khoăn nào đó. Nàng quay đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm: “Tiên sinh, đã mấy ngày rồi con không thấy Ông Bàng ra khỏi nhà. Con nghe nói ông ấy đã sống cô độc từ khi vợ con ông mất cách đây nhiều năm.” Nàng ngừng một chút, như thể đang cân nhắc câu chữ. “Trước đây, khi còn ở tiên môn, con thường nghĩ rằng nỗi đau khổ của phàm nhân là do thiếu đi linh khí, thiếu đi sự bảo hộ của tiên đạo. Nhưng giờ đây, con mới nhận ra, có những vết thương, dẫu có tiên đan diệu dược cũng khó lòng chữa khỏi.”
Tạ Trần không ngẩng đầu lên, nhưng giọng hắn trầm tĩnh vang vọng trong không gian nhỏ hẹp: “Vết thương lòng, đôi khi còn sâu hơn vết thương thể xác. Nó không cần thuốc quý, không cần linh đan, mà cần hơi ấm của đồng loại, cần sự sẻ chia thấu hiểu của nhân gian.” Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn Lý Thanh Dao, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy thâm ý. “Con người, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể tồn tại đơn độc. Cái giá của sự cô lập, đôi khi còn nặng nề hơn cả cái giá của những chấp niệm tu tiên.”
Lý Thanh Dao khẽ gật ��ầu, đồng tình với lời của Tạ Trần. Nàng cảm thấy những lời này chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng. Từ khi rời bỏ tiên môn, nàng đã chứng kiến quá nhiều mảnh đời phàm nhân, chứng kiến cả những người mạnh mẽ tự cường như Mộ Dung Tuyết, hay những người chất phác, đoàn kết như dân làng Vân Sơn. Mỗi câu chuyện đều là một bài học, một mảnh ghép giúp nàng hiểu rõ hơn về ý nghĩa của “Nhân Đạo”. “Nhưng làm sao để giúp một người đã khép chặt lòng mình, tiên sinh?” Nàng hỏi, giọng nàng chứa đựng sự chân thành và một chút bối rối. “Con thấy Ông Bàng dường như đã tự giam hãm mình trong nỗi đau, xây nên một bức tường vô hình ngăn cách ông ấy với thế giới bên ngoài. Hàng xóm láng giềng tuy có lòng, nhưng cũng chẳng ai dám đột ngột xông vào.”
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong không khí. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá cây cổ thụ. “Chỉ cần một hạt mầm thiện ý được gieo, bằng sự kiên nhẫn và chân thành, nó sẽ đâm chồi. Cần một cơn mưa rào, một chút nắng ấm, và thời gian. Sức mạnh của sự bình thường, đôi khi vĩ đại hơn mọi thần thông, mọi phép thuật.” Hắn quay lại nhìn Lý Thanh Dao, nụ cười rất nhẹ, đủ để làm ấm lòng người đối diện. “Không cần những hành động vĩ đại, không cần những lời lẽ hoa mỹ. Đôi khi, một bát canh nóng, một ánh mắt sẻ chia, một sự hiện diện lặng lẽ, lại là liều thuốc hữu hiệu nhất.” Hắn tin tưởng rằng, trong cái thế giới không còn tiên đạo này, chính những giá trị nhân sinh cốt lõi ấy sẽ là nền tảng để con người xây dựng một cuộc sống trọn vẹn. Những câu chuyện về sự cô lập và tái hòa nhập như của Ông Bàng sẽ là minh chứng sống động cho sức mạnh của tình người, cho thấy rằng 'nhân gian' không hề yếu ớt hay bất lực khi mất đi 'tiên đạo', mà ngược lại, nó còn tìm thấy một sức mạnh nội tại sâu sắc hơn, bền vững hơn.
Lý Thanh Dao trầm tư, những lời của Tạ Trần như một làn gió mát lành thổi tan đi sự bối rối trong lòng nàng. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Thư Đồng Tiểu An đang miệt mài luyện chữ, rồi nhìn ra con phố An Bình đang dần trở nên nhộn nhịp. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng. Nàng đứng dậy, khẽ khàng đặt chiếc bút xuống. Ánh mắt nàng ánh lên một sự kiên định. “Con hiểu rồi, tiên sinh. Đôi khi, chúng ta chỉ cần bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, những hành động chân thành nhất.” Nàng khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi quán sách, quyết định hành động. Bước chân nàng không còn vẻ bối rối, mà thay vào đó là sự vững vàng, tự tin của một người đã tìm thấy con đường cho riêng mình trong thế giới nhân gian này.
***
Buổi chiều dần buông, nắng dịu nhẹ vương trên những mái nhà ngói xanh rêu của Thị Trấn An Bình. Không khí trên phố nhộn nhịp hơn ban sáng, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng. Tiếng nói chuyện rì rầm của những người hàng xóm, tiếng rao hàng vang vọng từ xa, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đá, và cả tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ về, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc đời thường, sống động. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ lan tỏa, mùi gỗ ấm áp từ những ng��i nhà cổ, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và cả mùi mồ hôi thoang thoảng từ những người lao động, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa hương của cuộc sống nơi đây.
Lý Thanh Dao, trong bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế, đứng cạnh Bà Lý trước căn nhà cũ kỹ của Ông Bàng. Ngôi nhà nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, vẻ ngoài có phần tiêu điều. Một vài viên ngói trên mái nhà bị lệch, dây leo xanh um tùm bò kín bức tường đá đã bạc màu, và cánh cửa gỗ cũ kỹ dường như đã lâu không được mở ra hoàn toàn. Khuôn mặt Bà Lý phúc hậu, mái tóc vấn cao gọn gàng, nhưng ánh mắt bà lại chất chứa một nỗi ưu tư khi nhìn về phía căn nhà. “Khổ thân ông ấy, từ ngày vợ con mất, ông ấy như người mất hồn. Cứ nhốt mình trong nhà, ai hỏi cũng không trả lời. Chúng tôi cũng muốn giúp, nhưng lại sợ làm phiền ông ấy.” Bà Lý cất tiếng, giọng bà trầm buồn.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang vui vẻ chạy tới. Trên tay bé là một đĩa bánh mới ra lò, thơm lừng. Bé đặt đĩa bánh xuống bậc cửa nhà Ông Bàng, rồi quay người chạy đi ngay, không hề gõ cửa hay gọi hỏi. Đó là một hành động quen thuộc của những đứa trẻ trong xóm, gửi gắm sự quan tâm một cách tự nhiên và không đòi hỏi.
Lý Thanh Dao nhìn theo bóng lưng Tiểu Hoa, rồi quay sang Bà Lý, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định. “Chúng ta hãy thử bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, Bà Lý ạ. Không gây áp lực cho ông ấy, chỉ đơn giản là thể hiện sự quan tâm. ‘Vết thương lòng’ cần thời gian để lành, nhưng nó cũng cần được sưởi ấm từ từ.” Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, về “hạt mầm thiện ý” và “sức mạnh của sự bình thường”. Lý Thanh Dao nhận ra rằng, để thực hành ‘Nhân Đạo’ không phải là dùng những phép thuật cao siêu hay những lời thuyết giảng vĩ đại, mà là những hành động cụ thể, chân thành trong đời sống hàng ngày. Đó là sự kiên nhẫn, lòng thấu hiểu và sự bền bỉ của tình người.
Những ngày sau đó, Thị Trấn An Bình chứng kiến một sự thay đổi tinh tế xung quanh căn nhà của Ông Bàng. Mỗi sáng, một bó hoa dại tươi tắn được đặt trước cửa nhà ��ng. Mỗi chiều, một đĩa bánh, một bát canh nóng, hay một đĩa trái cây tươi được lặng lẽ để lại. Không ai lên tiếng gọi, không ai cố gắng bắt chuyện. Các cư dân thị trấn, những người phàm nhân chất phác, đời thường, đã cùng nhau hành động. Những người đàn ông khỏe mạnh, dưới sự sắp xếp khéo léo của Bà Lý và Lý Thanh Dao, đã kín đáo sửa lại vài viên ngói bị lệch trên mái nhà của Ông Bàng khi ông không để ý, hoặc lén lút cắt tỉa những bụi cây dại mọc um tùm quanh hàng rào. Tiểu An, sau giờ học ở quán sách, cũng thường xuyên đến quét dọn lối đi nhỏ dẫn vào nhà ông. Mỗi người một chút, không ai đòi hỏi sự đáp lại, chỉ đơn giản là sẻ chia gánh nặng.
Có những lúc, cánh cửa cũ kỹ của Ông Bàng khẽ mở ra. Một giọng nói khàn khàn vang lên, mang theo vẻ đề phòng và chút khó chịu: “Ta không cần gì cả… các ngươi đi đi.” Đó là Ông Bàng. Khuôn mặt ông khắc khổ, đôi mắt trũng sâu, và mái tóc đã điểm bạc rối bời, phản ánh rõ rệt những năm tháng cô độc và nỗi buồn chất chứa. Ông vẫn giữ nguyên vẻ khép kín, nhưng những hành động của người dân đã bắt đầu len lỏi vào bức tường mà ông tự xây dựng.
Bà Lý, với sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc, đáp lại: “Ông Bàng à, đây là canh gà tôi nấu, ông ăn cho nóng. Không ăn phí của trời đấy!” Bà nói, giọng bà vẫn ấm áp và chân thành, không hề có chút ép buộc nào. Bà đặt bát canh xuống bậc cửa rồi quay người đi ngay, không hề ngoái lại nhìn, như thể bà biết rằng sự hiện diện quá lâu sẽ khiến Ông Bàng càng thêm khó chịu. Nàng Tiểu Hoa, khi mang bánh đến, cũng chỉ đặt xuống rồi chạy đi, không một lời mời mọc. Họ không mong đợi lời cảm ơn, không mong đợi sự hồi đáp, chỉ đơn giản là gieo những hạt giống thiện ý, để mặc cho chúng tự nảy mầm theo thời gian. Lý Thanh Dao quan sát tất cả, nàng nhận ra rằng, đây chính là cách mà 'Nhân Đạo' vận hành: không cầu kỳ, không phô trương, nhưng lại mạnh mẽ và bền bỉ một cách đáng kinh ngạc. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một niềm tin vững chắc vào khả năng tự chữa lành của cộng đồng phàm nhân.
***
Đêm dần buông xuống, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời An Bình, rải một màn bạc huyền ảo lên khắp thị trấn. Không khí mát mẻ sau một ngày nắng dịu, mang theo hương cỏ cây và mùi đất ẩm. Trong con hẻm nhỏ tĩnh mịch, một ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ căn nhà của Ông Bàng, thứ ánh sáng mà đã rất lâu rồi không ai thấy. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cánh cửa gỗ cũ kỹ đã mở rộng, mời gọi chứ không còn đóng kín. Mùi trà sen thoang thoảng bay ra, quyện lẫn với một chút mùi ẩm mốc cũ kỹ, nhưng tổng thể lại mang đến một cảm giác ấm cúng đến lạ.
Ông Bàng ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ mòn, dáng vẻ gầy gò, khuôn mặt khắc khổ giờ đây dường như đã bớt đi phần nào sự u buồn. Đôi mắt trũng sâu của ông không còn nhìn xuống đất, mà khẽ ngước lên, nhìn Bà Lý và Lý Thanh Dao đang ngồi đối diện. Căn nhà vẫn cũ kỹ, đơn sơ, nhưng đã sạch sẽ hơn rất nhiều nhờ những bàn tay thầm lặng của hàng xóm. Bàn trà nhỏ được đặt ngay giữa phòng, trên đó là ba tách trà sen nghi ngút khói.
“Cảm ơn các cô… đã làm phiền nhiều rồi.” Ông Bàng cất tiếng, giọng ông khàn khàn, tựa hồ đã lâu không nói chuyện nhiều, nhưng trong đó không còn sự đề phòng gay gắt như trước, mà thay vào đó là một chút ngượng ngùng, xen lẫn sự biết ơn. Ông nhìn vào tách trà, rồi lại nhìn ra cánh cửa mở rộng, như thể đang chiêm nghiệm một điều gì đó vừa mới vỡ lẽ trong lòng.
Bà Lý mỉm cười hiền hậu, nụ cười phúc hậu xua tan đi sự căng thẳng ban đầu. “Làm gì có phiền hà gì, Ông Bàng. Hàng xóm láng giềng thì phải giúp đỡ nhau chứ. Ông đã lâu không ra ngoài, có chuyện gì cứ nói với chúng tôi. Chúng tôi ở đây, ông không cần phải chịu đựng một mình.” Bà nói, giọng bà vừa nhẹ nhàng vừa dứt khoát, hàm chứa một sự quan tâm chân thành, không hề có chút giả dối. Bà Lý hiểu rằng, nỗi đau của Ông Bàng không thể tan biến trong một sớm một chiều, nhưng sự hiện diện và sẻ chia của cộng đồng có thể giúp ông dần dần bước ra khỏi bóng tối. Đó là một bài học mà bà đã học được từ cuộc sống phàm nhân bình dị này.
Ông Bàng khẽ gật đầu, đưa tay cầm tách trà lên. Hơi ấm từ tách trà như truyền vào lòng bàn tay ông, lan tỏa đến tận sâu thẳm trái tim đã đóng băng bấy lâu. “Ngày xưa… vợ tôi cũng thích pha trà sen như thế này.” Ông nói, giọng ông nhỏ dần, mang theo một thoáng hoài niệm và nỗi buồn sâu thẳm. Đôi mắt ông khẽ long lanh, như có nước mắt chực trào, nhưng rồi ông lại kìm nén, chỉ khẽ thở dài. Đó là lần đầu tiên ông chia sẻ một chút về quá khứ của mình, một dấu hiệu cho thấy bức tường băng giá trong lòng ông đã bắt đầu tan chảy.
Lý Thanh Dao lắng nghe, nàng cảm nhận được nỗi đau âm ỉ trong lời nói của Ông Bàng. Nàng khẽ đặt tay lên bàn, nhẹ nhàng nói: “Những kỷ niệm đẹp sẽ mãi ở lại, và cuộc sống vẫn tiếp diễn, ông ạ. Hàng xóm ở đây đều mong ông khỏe mạnh, mong ông lại tìm thấy niềm vui trong cuộc sống thường nhật. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng chúng ta có thể cùng nhau kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn, ngay tại nơi đây, trong Thị Trấn An Bình này.” Nàng nhìn Ông Bàng, ánh mắt nàng chất chứa sự đồng cảm sâu sắc. Lý Thanh Dao nhận ra rằng, đây chính là ý nghĩa đích thực của 'Nhân Đạo': không phải là sự vĩnh cửu hay quyền năng siêu phàm, mà là khả năng con người tự chữa lành vết thương, tự vực dậy và tiếp tục sống, dựa vào tình yêu thương và sự sẻ chia của đồng loại.
Ông Bàng nhìn Lý Thanh Dao, rồi nhìn Bà Lý, ánh mắt ông dừng lại trên nụ cười hiền hậu của bà. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ của ông, nhưng lần này, đó không phải là giọt nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là của sự xúc động và biết ơn. Ông không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi chậm rãi uống cạn tách trà. Hương sen thoang thoảng, như xoa dịu những vết thương lòng đã hằn sâu. Trong khoảnh khắc đó, Ông Bàng cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong tim, một cảm giác mà ông đã đánh mất từ rất lâu. Hắn biết, hành trình chữa lành còn dài, nhưng ít nhất, hắn không còn phải đi một mình nữa.
Bên ngoài, ánh trăng vẫn soi sáng, chứng kiến sự hồi sinh của một tâm hồn đang dần tìm lại được hơi ấm từ tình người. Sự quan trọng của cộng đồng và lòng nhân ái sẽ tiếp tục là nền tảng vững chắc cho s�� phát triển của kỷ nguyên Nhân Gian. Lý Thanh Dao sẽ ngày càng trở thành một người tiên phong trong việc lan tỏa và thực hành 'Nhân Đạo' qua những hành động cụ thể, không chỉ là lý thuyết. Và những vết thương lòng, dù sâu sắc đến đâu, đều có thể được xoa dịu bằng tình người và thời gian, củng cố triết lý về sự hồi phục tự nhiên của nhân loại.
Cuộc trò chuyện sau đó diễn ra một cách chậm rãi, thỉnh thoảng ngắt quãng bởi những khoảng lặng suy tư của Ông Bàng, nhưng không khí không còn nặng nề. Hắn bắt đầu kể đôi ba câu chuyện nhỏ về vợ con, về những kỷ niệm đã qua, những câu chuyện mà hắn đã chôn giấu trong lòng suốt nhiều năm. Bà Lý và Lý Thanh Dao kiên nhẫn lắng nghe, không phán xét, không hối thúc, chỉ đơn thuần là hiện diện. Đêm ấy, cánh cửa nhà Ông Bàng không đóng lại cho đến tận khuya, và ánh nến lung linh đã sưởi ấm không chỉ căn nhà, mà cả những trái tim đang dần được hàn gắn trong Thị Trấn An Bình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.