Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1716: Bản Năng Hoang Dã và Trí Tuệ Nhân Gian

Bên ngoài quán sách, ánh nắng ban mai đã lên cao, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm của một ngày mới, của những hy vọng mới. Dù Thiên Đạo đang dần suy kiệt, dù kỷ nguyên tiên môn đã dần lùi vào dĩ vãng, nhưng nhân gian vẫn tiếp tục luân hồi, các thế hệ kế tiếp vẫn tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính đôi chân và trí tuệ của mình, tạo nên một tương lai mà không cần đến phép màu, mà chỉ cần đến tình người và sự chấp nhận.

***

Trong không gian yên bình của quán sách, mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, như tách biệt khỏi dòng chảy hối hả của thế giới bên ngoài. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau hàng mi dài, lướt trên từng trang sách cổ. Ánh nắng sớm mai hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng mái tóc đen dài của hắn, khiến hình dáng gầy gò thư sinh của hắn càng thêm phần thanh thoát. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, động tác chậm rãi, ung dung, dường như mọi sự đời đều không thể lay chuyển được tâm thái an nhiên của hắn.

Lý Thanh Dao bước vào quán, mang theo một làn gió nhẹ và một chút ưu tư vương vấn trên gương mặt thanh tú. Nàng khoác trên mình bộ y phục giản dị thường ngày, nhưng ánh mắt sáng và đầy vẻ thông minh của nàng lại ẩn chứa một nỗi niềm trăn trở. Thư Đồng Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ, đang ngồi bên cạnh Tạ Trần, chăm chú lắng nghe từng tiếng lật sách. Thằng bé ngước nhìn Lý Thanh Dao, dường như cảm nhận được sự khác lạ trong tâm trạng của nàng. Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ khàng ngân lên, như một lời chào đón nhẹ nhàng, nhưng không đủ để xua tan đi sự lo lắng trong lòng Lý Thanh Dao.

"Tiên sinh," Lý Thanh Dao khẽ gọi, giọng nàng trầm hơn thường lệ, "con mới nghe tin từ làng Mộc Diệp." Nàng tiến lại gần quầy sách, đặt nhẹ tay lên mặt bàn gỗ đã cũ. "Một con Hắc Ảnh Thú mới xuất hiện trong rừng Thanh Phong, gần làng. Nó rất lớn, và Lâm Phong cùng nhóm thợ săn của cậu ấy đã quyết định sẽ săn nó." Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tạ Trần, mong chờ một phản ứng từ hắn. "Nhưng con thấy có gì đó không ổn... nó chỉ ăn hoa màu, phá phách cây cối, chưa từng tấn công người. Dân làng nói nó chỉ xuất hiện vào ban đêm, nhanh như một cái bóng, và không để lại dấu vết gì ngoài những vệt cào xước trên cánh đồng."

Tạ Trần không ngẩng đầu ngay, hắn khẽ hớp một ngụm trà nữa, như thể đang cân nhắc từng lời nói của nàng, hay chỉ đơn thuần là đang tận hưởng cái thanh tịnh của buổi sớm. Vẻ mặt hắn vẫn bình thản, không một chút biểu cảm kinh ngạc hay lo lắng. "Săn bắn là bản năng, là cách con người sinh tồn từ thuở sơ khai," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy, "nhưng trí tuệ của con người là gì, nếu không phải để hiểu và vượt qua bản năng đó? Bản năng của một con thú là tồn tại, cũng như bản năng của con người. Liệu có cách nào để cả hai cùng tồn tại?" Hắn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lý Thanh Dao, như muốn nhìn thấu tâm can nàng, cũng như muốn nàng tự nhìn thấu vấn đề. "Một sinh linh không mang theo linh khí, không mang theo ma khí, chỉ là một con thú hoang dã cỡ lớn, lại chỉ gây hại đến mùa màng chứ không trực tiếp giết chóc... Điều đó nói lên điều gì?"

Lý Thanh Dao im lặng, suy ngẫm lời Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến quá nhiều lần hắn dùng những câu hỏi, những lời gợi mở để dẫn dắt nàng và những người xung quanh đến những chân lý sâu xa hơn. Nàng biết, hắn không trực tiếp đưa ra giải pháp, mà là giúp nàng nhìn thấy con đường. "Tiên sinh muốn nói là... không giết nó sao?" Thư Đồng Tiểu An, với sự ngây thơ và tò mò của một đứa trẻ, không nhịn được mà hỏi, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng. "Giết chóc là giải pháp dễ dàng nhất, nhưng chưa hẳn đã là giải pháp tốt nhất. Đặc biệt khi đối tượng không phải là mối đe dọa sinh tử, mà chỉ là một sự bất tiện. Hơn nữa, việc một con thú hoang dã cỡ lớn xuất hiện gần làng, lại không tấn công người, có thể có nhiều nguyên nhân. Có thể là môi trường sống của nó bị thu hẹp, có thể là nguồn thức ăn tự nhiên cạn kiệt, hoặc có thể... nó đang bị xua đuổi bởi một thứ gì đó đáng sợ hơn trong rừng sâu." Hắn dừng lại, lại nhấp một ngụm trà. "Nếu ta chỉ đơn thuần tiêu diệt nó, liệu có giải quyết được căn nguyên của vấn đề? Hay chỉ là tạm th���i dập tắt một ngọn lửa nhỏ, để rồi một ngọn lửa lớn hơn sẽ bùng lên ở nơi khác?"

Lý Thanh Dao cảm thấy một luồng suy nghĩ mới mẻ dâng trào trong tâm trí. Nàng đã quen với những lời dạy về "Nhân Đạo" từ Tạ Trần, về lòng nhân ái, sự chấp nhận và khả năng tự chữa lành của con người. Nhưng đây là lần đầu tiên, khái niệm ấy được mở rộng sang cả mối quan hệ giữa con người và tự nhiên, giữa văn minh và bản năng hoang dã. "Tiên sinh nói đúng," nàng khẽ thì thầm. "Nếu chúng ta chỉ giết nó, có thể sẽ có con khác đến, hoặc chính nó, nếu còn những con non, sẽ mang theo lòng thù hận. Cái vòng luẩn quẩn ấy sẽ không bao giờ chấm dứt." Nàng nhớ lại câu chuyện về Ông Bàng, về "sợi chỉ vàng" của cuộc đời. Không phải là xóa bỏ vết nứt, mà là chấp nhận và biến nó thành một phần giá trị. Đối với con Hắc Ảnh Thú này, liệu có thể áp dụng một triết lý tương tự?

Tạ Trần quan sát Lý Thanh Dao, thấy trong ánh mắt nàng sự thấu hiểu dần hiện rõ. Hắn không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, ngụ ý rằng nàng đã đi đúng hướng. Hắn tin vào khả năng của nàng, khả năng nhìn thấu bản chất vấn đề và tìm ra giải pháp mang tính nhân văn nhất. "Con Hắc Ảnh Thú ấy, nó có đặc điểm gì nổi bật ngoài thân hình lớn và màu lông đen tuyền không?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu bình thản như đang hỏi về một loại thảo dược.

Lý Thanh Dao suy nghĩ một lát. "Dân làng nói nó có đôi mắt phát sáng trong đêm, và nó di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, gần như không gây ra tiếng động. Lông nó đen tuyền, hòa vào bóng tối, rất khó phát hiện. Và nó đặc biệt kỵ mùi hương của một loại cây dại mọc ở rìa rừng, thường được dân làng dùng để xua đuổi côn trùng." Nàng bất giác nhớ lại lời của một lão tiều phu già, người từng nói về một loài cây có tên là "Phù Du Thảo" có mùi vị khó chịu đối với nhiều loài vật hoang dã.

"Phù Du Thảo..." Tạ Trần lặp lại, đôi mắt hắn khẽ lóe lên một tia sáng, như đã nắm bắt được điều gì đó. "Đôi khi, giải pháp lại nằm ở chính những điều nhỏ nhặt nhất, những tri thức được tích lũy từ đời sống, chứ không phải là những phép thuật cao siêu." Hắn lại cúi xuống cuốn sách, nhưng lời nói cuối cùng của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí Lý Thanh Dao. "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả những sinh linh khác. Đó cũng là một phần của 'Nhân Đạo'."

Lý Thanh Dao đứng đó một lúc lâu, cảm nhận sâu sắc triết lý trong lời Tạ Trần. Nàng đã nhận ra con đường. "Cảm ơn tiên sinh," nàng khẽ nói, giọng nói đầy sự kiên định. "Con đã hiểu." Nàng quay người, bước ra khỏi quán sách, tiếng chuông gió lại ngân lên, tiễn bước nàng vào một hành trình mới, một thách thức mới, nơi nàng sẽ phải áp dụng những gì mình đã học để giải quyết một xung đột giữa con người và tự nhiên, không bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái. Nàng biết, Tạ Trần sẽ không can thiệp, nhưng sự tin tưởng của hắn vào nàng, vào khả năng của "Nhân Đạo", chính là nguồn sức mạnh lớn nhất.

***

Rừng Thanh Phong vào giữa trưa mang một vẻ đẹp hoang sơ và hùng vĩ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, và cả tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tự nhiên, trong lành và yên tĩnh. Xen lẫn với mùi đất ẩm, mùi lá mục, là hương hoa dại thoang thoảng, mang đến một cảm giác thanh bình, mát mẻ, nhưng cũng ẩn chứa đôi chút âm u khi nhìn sâu vào những khu vực rậm rạp hơn.

Giữa khung cảnh ấy, một nhóm thợ săn trẻ tuổi đang hối hả chuẩn bị. Lâm Phong, với dáng người vạm vỡ, rắn chắc, ánh mắt cương nghị của tuổi trẻ, đang kiểm tra lại cung tên. Bên cạnh hắn là A Cường, thân hình cao lớn, khỏe mạnh, vẻ mặt có phần thô kệch nhưng chất phác, đang mài lại lưỡi dao và sắp xếp lưới bẫy. Tiểu Mai, cô gái với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt sắc sảo nhưng cũng chứa đựng sự mềm mại, đang buộc lại mái tóc và kiểm tra cây nỏ nhỏ của mình. Họ đều mặc trang phục thợ săn gọn gàng, trang bị đầy đủ cho một cuộc săn lớn.

"Lần này chúng ta phải dứt khoát!" Lâm Phong nói, giọng hắn đầy quyết tâm. "Con Hắc Ảnh Thú đó đã phá gần hết khoai sọ của làng mình rồi. Nếu không xử lý nhanh, vụ mùa tới sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

A Cường gật gù tán thành: "Đúng vậy! Mất thời gian lắm, chi bằng một mũi tên là xong chuyện! Tôi nghe lão Quý nói, Hắc Ảnh Thú rất nhanh nhẹn, nếu không dứt khoát, e là còn nguy hiểm đến tính mạng."

Tiểu Mai nhìn về phía rừng sâu, ánh mắt có chút lo lắng. "Nhưng nó chưa từng tấn công người, chỉ phá hoa màu thôi mà. Liệu chúng ta có nên... suy nghĩ lại không?"

Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát xuất hiện từ con đường mòn. Đó là Lý Thanh Dao. Nàng mặc bộ y phục màu xanh nhạt, mái tóc dài buộc gọn gàng, trông nàng như một tiên tử lạc bước vào chốn phàm trần. Nhưng ánh mắt nàng lại mang theo sự kiên định và quyết tâm.

"Lâm Phong, A Cường, Tiểu Mai!" Lý Thanh Dao cất tiếng gọi, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục.

Lâm Phong quay lại, hơi bất ngờ khi thấy Lý Thanh Dao. "Thánh nữ Lý? Sao cô lại đến đây? Nơi này nguy hiểm lắm, không phải nơi dành cho cô đâu." Hắn vẫn giữ thái độ kính trọng, bởi Lý Thanh Dao không chỉ là người truyền bá "Nhân Đạo" được dân làng kính nể, mà còn là người luôn mang đến những giải pháp khôn ngoan cho cộng đồng.

"Ta đến vì con Hắc Ảnh Thú đó," Lý Thanh Dao nói, nàng bước tới gần hơn, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Ta biết các ngươi muốn bảo vệ làng, bảo vệ mùa màng. Nhưng liệu có cách nào khác, nhân đạo hơn, mà vẫn đạt được mục đích không?"

A Cường cười khẩy. "Thánh nữ Lý, cô không hiểu đâu. Con thú này rất ranh mãnh, nếu không dứt khoát, nó sẽ còn làm hại dân làng. Đây là chuyện của thợ săn, không phải là những bài học về lòng tốt." Hắn có vẻ không mấy tin tưởng vào "lòng tốt" khi đối mặt với một mối đe dọa thực tế.

Lý Thanh Dao vẫn giữ vẻ bình tĩnh. "Ta hiểu nỗi lo của các ngươi. Nhưng nó chưa từng giết người. Có lẽ nó chỉ đói, hoặc sợ hãi. Chúng ta có thể hướng nó đi, chứ không nhất thiết phải lấy mạng nó." Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, về việc tìm hiểu căn nguyên vấn đề. "Ta đã hỏi thăm nhiều người già trong làng, những người có kinh nghiệm đi rừng. Họ nói con Hắc Ảnh Thú này có thể là một con vật đơn độc, bị lạc bầy hoặc bị xua đuổi khỏi lãnh thổ cũ. Nó tìm đến gần làng vì nguồn thức ăn tự nhiên trong rừng đang cạn kiệt, hoặc có một loài thú lớn hơn đã chiếm mất lãnh địa của nó."

Tiểu Mai nghe vậy, ánh mắt cô có vẻ dịu đi. "Vậy nên nó mới không tấn công người, chỉ ăn hoa màu thôi sao?"

"Đúng vậy," Lý Thanh Dao gật đầu. "Và ta cũng biết, nó đặc biệt kỵ mùi hương của Phù Du Thảo, một loại cây dại mọc ở rìa rừng. Người già thường dùng nó để xua đuổi côn trùng, nhưng ta tin, mùi hương nồng của nó cũng đủ để khiến Hắc Ảnh Thú khó chịu và tránh xa."

Lâm Phong nhíu mày. "Cách của Thánh nữ nói nghe có lý, nhưng liệu có an toàn không? Nếu chúng ta chỉ xua đuổi, nó có thể quay lại. Và việc dẫn dụ nó về phía rừng sâu hơn... liệu nó có gặp phải nguy hiểm nào khác không? Hay nó sẽ tìm một con đường khác để quay lại làng?" Hắn là thủ lĩnh, nên phải cân nhắc đến sự an toàn tuyệt đối của dân làng và hiệu quả lâu dài.

"Ta đã suy nghĩ kỹ về điều đó," Lý Thanh Dao đáp, giọng nàng đầy tự tin. "Chúng ta sẽ không chỉ xua đuổi nó. Chúng ta sẽ tạo ra một hàng rào mùi hương từ Phù Du Thảo, rải dọc theo biên giới làng và con đường dẫn vào rừng sâu. Đồng thời, chúng ta sẽ dùng âm thanh để dẫn dụ nó, từ từ, không quá dồn ép, để nó có thời gian thích nghi và tìm một lãnh địa mới. Ta cũng đã tìm hiểu về khu vực rừng sâu phía Đông, đó là một vùng rộng lớn, ít người qua lại, có nhiều hang động tự nhiên và nguồn nước, rất thích hợp cho Hắc Ảnh Thú sinh sống mà không gây ảnh hưởng đến làng mạc." Nàng ngừng lại, nhìn từng người. "Đây không phải là một giải pháp nhất thời, mà là một cách để chúng ta cùng tồn tại. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và một chút lòng trắc ẩn."

A Cường vẫn còn hoài nghi. "Nghe có vẻ phức tạp và mất công lắm, Thánh nữ. Một mũi tên là xong chuyện, nhanh gọn lẹ."

Lý Thanh Dao lắc đầu. "Nhanh gọn lẹ đôi khi lại để lại những hậu quả không lường trước. Giết chóc chỉ là chấm dứt một sinh mạng, nhưng không chấm dứt vấn đề. Nếu chúng ta có thể giải quyết mà không đổ máu, đó mới là trí tuệ thực sự của con người. Hơn nữa, việc làm này cũng sẽ giúp dân làng nhận ra rằng, không phải mọi vấn đề đều cần đến bạo lực để giải quyết. Nó sẽ củng cố 'Nhân Đạo' trong lòng mỗi người."

Tiểu Mai nhìn Lý Thanh Dao, ánh mắt cô gái trẻ đầy ngưỡng mộ. "Cách của Thánh nữ nói nghe có lý. Nếu chúng ta có thể làm được điều đó, thì không chỉ con Hắc Ảnh Thú được sống, mà làng mình cũng sẽ bình yên lâu dài hơn, không lo những con thú khác đến trả thù."

Lâm Phong trầm ngâm một lúc. Hắn nhìn vào đôi mắt kiên định của Lý Thanh Dao, rồi lại nhìn về phía rừng sâu. Hắn là một thợ săn, được dạy dỗ để bảo vệ làng bằng sức mạnh. Nhưng những lời của Lý Thanh Dao, những lời mà hắn đã từng nghe Tạ Trần nói trong quán sách, về sự chấp nhận, về sự thấu hiểu, về việc tìm kiếm giải pháp không bạo lực, dần dần thấm vào tâm trí hắn. "Được rồi, Thánh nữ Lý," hắn cuối cùng cũng nói, giọng hắn vẫn còn đôi chút do dự, nhưng đã pha lẫn sự tin tưởng. "Chúng ta sẽ thử cách của cô. Nhưng nếu có bất kỳ nguy hiểm nào, chúng ta sẽ phải dùng đến vũ lực để bảo vệ bản thân và dân làng."

"Ta hiểu," Lý Thanh Dao gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi nàng. "Ta sẽ đi cùng các ngươi. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Nàng biết rằng, đây là một bước đi quan trọng không chỉ cho con Hắc Ảnh Thú, mà còn cho cả cộng đồng, minh chứng cho một kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ và lòng nhân ái sẽ định hình cách con người đối phó với thế giới.

***

Hoàng hôn dần buông xuống trên Rừng Thanh Phong, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên tán lá cây cổ thụ, rồi từ từ chuyển sang sắc tím trầm mặc. Không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất rừng và mùi cỏ cây mục ruỗng. Những tia nắng cuối cùng len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những dải sáng yếu ớt trước khi bóng tối bao trùm hoàn toàn. Tiếng chim ngừng hót, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua ngọn cây, tạo nên một bản nhạc u tịch.

Nhóm thợ săn cùng Lý Thanh Dao đã dàn trận. Họ đã rải Phù Du Thảo dọc theo một con đường mòn nhỏ dẫn sâu vào rừng, tạo thành một hàng rào mùi hương khó chịu. Lâm Phong dẫn đầu, tay cầm cung tên nhưng không giương, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. A Cường và Tiểu Mai theo sau, cũng sẵn sàng ứng phó. Lý Thanh Dao ở giữa, tay cầm một chiếc đèn lồng nhỏ, ánh sáng yếu ớt của nó chỉ đủ để soi rõ con đường ngay phía trước.

"Nó đến rồi!" Lâm Phong đột nhiên thì thầm, giọng hắn căng thẳng. Mọi người nín thở, lắng nghe. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía trước, mang theo sự hoang dã và một chút sợ hãi.

Mùi hương nồng của Phù Du Thảo bắt đầu phát huy tác dụng, khiến con Hắc Ảnh Thú do dự. Đôi mắt nó, sáng quắc như hai đốm lửa xanh lục trong bóng tối, lấp lánh sự hung dữ và tức giận. Nó gầm gừ thêm một tiếng, tiếng gầm vang vọng giữa rừng đêm, như một lời cảnh cáo. Bằng thị giác và khứu giác nhạy bén, nó cảm nhận được sự hiện diện của con người, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một mùi hương khó chịu đang bao vây nó.

"Giữ vững hàng rào mùi hương!" Lý Thanh Dao nói, giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Nàng biết, khoảnh khắc này là quan trọng nhất. "Đừng hoảng sợ, nó chỉ đang bị kích động. Từ từ dồn nó về phía Đông, nơi có con suối và những hang động!"

Nhóm thợ săn bắt đầu hành động theo kế hoạch. A Cường và Tiểu Mai dùng những tấm gỗ lớn, gõ nhẹ vào thân cây, tạo ra những âm thanh rỗng và liên tục, không quá lớn để dọa nó bỏ chạy lung tung, nhưng đủ để hướng nó theo một con đường nhất định. Lâm Phong, với kinh nghiệm lâu năm, điều chỉnh hướng đi của hàng rào mùi hương, đảm bảo nó sẽ dẫn Hắc Ảnh Thú đi đúng hướng.

Hắc Ảnh Thú tỏ ra giằng co. Nó thử lao về phía bên trái, nhưng mùi Phù Du Thảo quá nồng khiến nó phải rụt lại. Nó thử lao về phía bên phải, cũng gặp phải tình cảnh tương tự. Nó hung dữ gầm lên, tiếng gầm lần này vang xa hơn, thể hiện sự bực bội và khó chịu. Nó có thể cảm nhận được sự bao vây, nhưng lại không thể tìm ra một điểm yếu để phá vỡ. Nó là một con vật hoang dã, bản năng mách bảo nó phải tự vệ, nhưng đồng thời, một bản năng khác lại thúc đẩy nó tránh xa những thứ gây khó chịu.

Trong ánh sáng yếu ớt của đèn lồng, Lý Thanh Dao thấy rõ hình dáng của Hắc Ảnh Thú. Nó to lớn, lông đen tuyền hòa vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt là rực sáng. Nó không phải là một yêu thú mang sức mạnh siêu nhiên, mà chỉ là một sinh vật của tự nhiên, đang bị đẩy vào thế khó. Nàng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. "Bình tĩnh, nó đang tìm đường thoát," nàng thì thầm, không chỉ cho nhóm thợ săn mà còn như tự trấn an chính mình.

Sau một hồi giằng co, Hắc Ảnh Thú cuối cùng cũng chọn con đường ít khó chịu nhất, con đường mà nhóm thợ săn đã khéo léo dẫn dụ. Nó bắt đầu di chuyển về phía Đông, nơi âm thanh và mùi hương dẫn lối. Từng bước chân của nó vẫn nhanh nhẹn, nhưng không còn mang theo sự hung hăng ban đầu, thay vào đó là sự thận trọng và có phần mệt mỏi.

Nhóm thợ săn vẫn giữ đội hình, từ từ ép nó đi xa hơn khỏi làng. Họ không vội vàng, không gây áp lực quá lớn, chỉ đơn thuần là hướng dẫn. Mùi đất ẩm và lá mục trong rừng, cùng với mùi thảo dược tự nhiên, xen lẫn với mùi hăng của Hắc Ảnh Thú, tạo nên một hỗn hợp khứu giác đặc trưng của cuộc đối đầu này. Không khí se lạnh của buổi tối càng làm tăng thêm cảm giác căng thẳng.

Cuối cùng, sau khoảng nửa canh giờ di chuyển, Hắc Ảnh Thú đã đến gần khu vực rừng sâu hơn, nơi có những hang động đá và dòng suối chảy róc rách. Mùi hương Phù Du Thảo dần thưa đi, và tiếng chim đêm bắt đầu cất lên trở lại, dường như báo hiệu sự bình yên. Hắc Ảnh Thú dừng lại, đôi mắt nó nhìn về phía con người một lần cuối, rồi sau đó, với một cú vọt nhanh nhẹn đến kinh ngạc, nó biến mất vào trong bóng tối rậm rạp của rừng sâu, không để lại một dấu vết nào ngoài tiếng lá cây xào xạc nhẹ.

"Nó đang chạy! Chúng ta thành công rồi!" Tiểu Mai reo lên, giọng cô gái đầy sự nhẹ nhõm và ngạc nhiên.

Lâm Phong hạ cung xuống, thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn theo hướng Hắc Ảnh Thú biến mất, rồi quay sang Lý Thanh Dao, ánh mắt hắn chất chứa sự kinh ngạc và một lòng kính trọng mới. "Thánh nữ Lý... cô đã làm được. Chúng ta đã xua đuổi được nó, mà không cần phải đổ một giọt máu nào." Lời nói của hắn không còn sự hoài nghi ban đầu, mà là sự chấp nhận hoàn toàn.

A Cường cũng gãi đầu, vẻ mặt chất phác của hắn lộ rõ sự kinh ngạc. "Tôi không ngờ cách này lại hiệu quả đến vậy. Cứ tưởng phải đánh một trận sống mái chứ."

Lý Thanh Dao mỉm cười, nụ cười nàng thanh khiết như sương mai. Nàng nhìn về phía rừng sâu, nơi Hắc Ảnh Thú đã đi khuất. Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác ấm áp và mãn nguyện. Nàng đã chứng minh được rằng, không phải lúc nào bạo lực cũng là giải pháp duy nhất. Trí tuệ và lòng nhân ái, nếu được áp dụng đúng cách, có thể tạo nên những điều kỳ diệu. Đây không chỉ là chiến thắng của con người trước một mối đe dọa, mà là chiến thắng của trí tuệ và sự thấu hiểu.

"Chúng ta đã cho nó một con đường sống, và nó cũng đã cho chúng ta một bài học về sự chung sống," Lý Thanh Dao khẽ nói. "Hy vọng nó sẽ tìm được một lãnh địa mới, yên bình trong rừng sâu, và không còn phải tìm đến hoa màu của dân làng nữa."

Nhóm thợ săn lặng lẽ gật đầu. Họ đã học được một bài học quý giá. Việc không đổ máu không chỉ giữ được mạng sống cho con thú, mà còn giữ được sự thanh thản trong lòng họ, một điều mà những cuộc săn bắn thông thường không thể mang lại. Màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên Rừng Thanh Phong. Nhưng trong lòng những người thợ săn và Lý Thanh Dao, một ánh sáng mới đã bùng lên, ánh sáng của hy vọng vào một kỷ nguyên mà con người không chỉ sống cho riêng mình, mà còn tìm cách hòa hợp với vạn vật. Sự thành công của phương pháp nhân đạo này, chắc chắn sẽ lan tỏa, khuyến khích các cộng đồng khác tìm kiếm giải pháp hòa hợp với tự nhiên, thay vì chỉ là đối đầu, và Lý Thanh Dao sẽ tiếp tục trở thành một người lãnh đạo tinh thần, giúp đỡ cộng đồng áp dụng 'Nhân Đạo' vào các vấn đề thực tiễn, củng cố vị thế của cô trong kỷ nguyên mới, như Tạ Trần đã từng tin tưởng. Khả năng của Tạ Trần trong việc nhìn thấu bản chất của vạn vật, dù không can thiệp trực tiếp, vẫn là nguồn cảm hứng và định hướng cho sự phát triển của nhân gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free