Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1726: Đọc Sách Làm Nông: Triết Lý Cân Bằng Của Nhân Gian

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn biết, sự kiện nhỏ này, giống như những hạt giống nhân quả khác, sẽ tiếp tục nảy mầm và lan tỏa. Xã hội Nhân Gian mới, nơi không còn sự mê tín vào tiên đạo hay tranh giành quyền lực, đang dần học được cách tự giải quyết các vấn đề nội tại thông qua đối thoại và trí tuệ, thông qua sự tôn trọng lẫn nhau. Tiểu An, thông qua việc quan sát và lắng nghe, đang dần hình thành tư duy đa chiều và khả năng thấu hiểu các giá trị khác nhau, báo hiệu một thế hệ lãnh đạo mới của Nhân Gian, không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu. Sự hòa hợp giữa lao động trí óc và chân tay, hắn tin, sẽ dẫn đến những tiến bộ vượt bậc trong văn minh phàm nhân, nơi công nghệ và nghệ thuật thủ công có thể kết hợp để tạo ra những điều kỳ diệu, thực sự vì con người. Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị trà vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, chát dịu mà thâm trầm, như chính dòng chảy vô thường của nhân sinh.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên đã kịp len lỏi qua từng kẽ lá của hàng cây cổ thụ bên bờ sông, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ của Quán Trà Vọng Giang. Tiếng nước sông chảy êm đềm, miên man như một khúc nhạc không lời, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi trà thơm dịu, thoang thoảng hương hoa dại buổi sớm, vấn vít trong không khí trong lành và mát mẻ, xua tan đi chút ẩm ướt còn vương lại của đêm khuya. Quán trà, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, những bộ bàn ghế mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, đón chào một ngày mới với vẻ thư thái đến lạ.

Lão Tiệm Cầm, với dáng người gầy gò và đôi mắt cận thị đã mờ đục theo năm tháng, nhưng ánh lên vẻ tinh anh của người thợ thủ công lão luyện, đang ngồi đối diện với Thư Sinh Giỏi. Mùi gỗ và dây đàn đặc trưng luôn vấn vít quanh người lão, như một phần không thể tách rời của sinh mệnh. Hôm nay, trên bàn không phải là những quân cờ hay chén trà đơn thuần, mà là một mảnh giấy được trải phẳng, trên đó chi chít những nét phác thảo. Lão Tiệm Cầm gật gù, ngón tay dài và khéo léo của lão khẽ chạm vào một đường cong trên bản vẽ, ánh mắt đầy sự chiêm nghiệm. Sự căng thẳng từ cuộc tranh luận hôm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hợp tác hiếm thấy, một luồng sinh khí mới mẻ len lỏi giữa hai người.

"Ý tưởng của thư sinh quả thật khiến lão mở mang," Lão Tiệm Cầm cất giọng trầm đục, nhưng đầy vẻ tán thành. "Những nét vẽ này, nếu kết hợp với kỹ thuật chạm khắc tinh xảo của ta, có thể tạo nên một kỳ tích, một cây đàn với âm sắc chưa từng có trong nhân gian này. Lão vốn chỉ biết làm những thứ quen thu���c, theo khuôn mẫu truyền đời, mà quên đi rằng tri thức mới có thể mở ra những chân trời mới." Lão liếc nhìn Thư Sinh Giỏi, trong ánh mắt không còn sự đối kháng mà thay vào đó là một sự tôn trọng chân thành. "Lão chợt nhận ra, những năm tháng qua, ta đã tự nhốt mình trong cái vỏ bọc của kinh nghiệm, mà bỏ lỡ đi bao nhiêu cơ hội để vươn ra xa hơn."

Thư Sinh Giỏi, với phong thái tuấn tú và nho nhã, luôn kè kè cuốn sách bên mình, giờ đây cũng không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy. Chàng cúi đầu một cách khiêm tốn, ánh mắt vẫn tập trung vào bản vẽ, nhưng tâm trí lại đang chiêm nghiệm những lời của Lão Tiệm Cầm. "Chỉ là chút ý niệm trên sách vở, Lão gia," chàng khẽ đáp, giọng điệu chân thành. "Những lý thuyết này, nếu không có đôi tay tài hoa của lão gia để biến thành hiện thực, để thổi hồn vào từng thớ gỗ, thì cũng chỉ là những dòng chữ vô tri. Tri thức cần có thực hành mới thật sự trọn vẹn, cũng như ý tưởng cần có bàn tay để kiến tạo." Chàng thư sinh ngẫm nghĩ, nhớ lại những lần mình tự cho là đúng, chỉ dựa vào sách vở mà coi nhẹ sự tinh túy của lao động chân tay. "Ta đã quá coi trọng tư duy mà bỏ quên đi giá trị của sự cống hiến thầm lặng, của những người ngày đêm lao động để biến những ý tưởng thành hiện thực. Thật xấu hổ khi ta đã từng có những ý nghĩ nông cạn như vậy."

Trong góc quen thuộc của quán, Tạ Trần vẫn trầm ngâm, thân hình gầy gò ẩn sau cuốn sách cũ. Làn da trắng nhợt của hắn, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận chuyển của nhân quả. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương, khiến hắn trông như một thư sinh bình thường giữa bao người phàm tục. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát dịu quen thuộc lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi, một nụ cười khó nhận ra thoáng hiện trên môi. Hắn không can thiệp, không định hướng, chỉ là một người quan sát, để hạt giống của sự thấu hiểu tự mình nảy mầm và phát triển. Sự chuy��n hóa trong tâm trí của Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi không phải là ngẫu nhiên, mà là hệ quả tất yếu của những lời hắn đã gieo, của cái đạo lý mà hắn luôn theo đuổi: không cố gắng thay đổi, mà để mọi sự tự nhiên vận hành, tự tìm thấy sự cân bằng.

Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, với dáng vẻ gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn bàn ghế. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng động tác lại rất nhanh nhẹn và cẩn trọng. Tuy bận rộn với công việc, nhưng đôi tai cậu bé vẫn chăm chú lắng nghe từng lời đối thoại của Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi. Cậu bé gật gù, cố gắng ghi nhớ những điều mình nghe được, như thể đó là những bài học vô giá mà tiên sinh đã gián tiếp truyền dạy. Tiểu An cảm thấy một sự hứng thú đặc biệt với sự kết hợp giữa tri thức và lao động chân tay, một khái niệm mà cậu bé chưa từng nghĩ đến sâu sắc như vậy trước đây. Cậu bé hiểu rằng, thế giới không chỉ có những cuốn sách hay những món đồ vật, mà còn có sự liên kết sâu sắc giữa chúng, giữa tư duy và hành động.

Người Kể Chuyện, vẫn phe phẩy chiếc quạt giấy trên tay, ánh mắt hóm hỉnh lướt qua mọi người, khóe môi khẽ nhếch lên. Ông ta dường như đang thu lượm những mảnh ghép của cuộc sống, của những triết lý đang dần thành hình trong nhân gian để dệt nên những câu chuyện mới. Bên cạnh ông, Người Đánh Cờ, râu dài, vẻ mặt tập trung, cũng tạm gác lại ván cờ đang dang dở, thỉnh thoảng gật gù như tán thành những lời của Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi. Cả Quán Trà Vọng Giang, với tiếng nước sông, tiếng chim hót, tiếng pha trà thanh tao, và những cuộc đối thoại đầy ý nghĩa, đang trở thành một bức tranh sống động, nơi sự phát triển của văn minh phàm nhân đang âm thầm diễn ra, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo hay những sức mạnh siêu nhiên. Tạ Trần nhìn những khung cảnh ấy, trong lòng hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm tin vững chắc vào con đường mà nhân gian đang đi.

***

Nắng đã lên cao, xuyên qua vòm lá xanh mướt, tạo nên những đốm sáng nhảy nhót trên nền đất. Không khí trong quán trà trở nên ��m áp hơn, nhưng vẫn giữ được sự trong lành và dễ chịu nhờ làn gió nhẹ từ phía dòng sông thổi vào. Sau cuộc trò chuyện đầy cảm hứng, Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi vẫn miệt mài bên bản phác thảo, thỉnh thoảng lại trao đổi những câu hỏi, những ý tưởng mới. Họ đã hoàn toàn đắm chìm vào công việc chung, dường như quên mất sự hiện diện của những người xung quanh.

Tạ Trần, sau khi nhấp cạn chén trà, khẽ đặt cuốn sách cổ xuống bàn. Cuốn sách đó, với bìa da đã sờn cũ và những trang giấy ố vàng, không phải là một bộ bí kíp tu luyện hay kinh điển tiên môn, mà là một tập hợp những triết lý cổ xưa về 'Vô Vi Chi Đạo', về sự cân bằng và trọn vẹn của cuộc sống phàm nhân. Hắn ngước mắt nhìn mọi người, ánh mắt sâu thẳm mang theo vẻ xa xăm, như đang nhìn xuyên qua thời gian, xuyên qua những lớp bụi trần để thấu hiểu bản chất của vạn vật. Giọng nói của hắn không quá lớn, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, đủ sức thu hút mọi sự chú ý đang lơ đễnh trong quán.

"Các vị có từng nghe về một triết gia cổ đại tên là L�� Minh chưa?" Tạ Trần cất tiếng, giọng trầm ấm và chậm rãi, như một dòng suối chảy qua những tảng đá. "Ông ấy sống vào thời kỳ mà nhân gian vẫn còn chìm đắm trong sự mê tín về quyền năng của thần tiên, nơi mọi người đều khao khát thành tiên, mong muốn đạt được sức mạnh siêu phàm để thoát ly khỏi vòng luân hồi khổ ải."

Thư Đồng Tiểu An, đang lau dọn một cái bàn gần đó, ngay lập tức dừng tay. Đôi mắt thông minh của cậu bé mở to, chăm chú nhìn tiên sinh. Cậu bé nhanh chóng lấy ra cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, sẵn sàng ghi chép từng lời. Cậu biết rằng, mỗi câu chuyện mà tiên sinh kể đều ẩn chứa những đạo lý sâu sắc, những hạt giống trí tuệ mà cậu cần phải vun trồng.

Lão Tiệm Cầm và Thư Sinh Giỏi cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tò mò. Người Kể Chuyện phe phẩy quạt, vẻ mặt hóm hỉnh, như thể đã đoán trước được điều gì đó thú vị sắp diễn ra. Người Đánh Cờ khẽ đặt quân cờ xuống, tập trung lắng nghe. Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt phúc hậu, hiền từ, cũng ghé tai lắng nghe từ phía quầy, nụ cười vẫn thường trực trên môi.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng lại có một ma lực khiến người nghe không thể rời mắt: "Lý Minh, ông ấy dành cả đời để nghiên cứu kinh điển, để đào sâu vào triết học, tìm kiếm chân lý về vũ trụ và nhân sinh. Ông đã đọc qua hàng vạn cuốn sách, du hành qua khắp các thư viện lớn nhỏ, tranh biện với vô số học giả, và cuối cùng, đạt đến đỉnh cao của sự uyên bác. Danh tiếng của ông lan xa, nhiều vương hầu muốn mời ông ra làm quan, nhiều tiên môn muốn mời ông gia nhập để truyền dạy đạo lý."

Hắn dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà, để câu chuyện ngấm vào từng người. "Nhưng khi đạt đến đỉnh cao của sự uyên bác, Lý Minh không chọn con đường làm quan để tranh giành quyền lực, cũng không ẩn dật ở chốn tiên sơn để tu luyện trường sinh. Ông làm một việc mà không ai ngờ tới. Ông trở về một ngôi làng nhỏ bé, giữa chốn phàm trần, nơi người dân sống cuộc đời giản dị, mua một mảnh ruộng, và tự tay cày cấy, trồng trọt. Buổi sáng, ông ra đồng làm việc, gieo hạt, nhổ cỏ, vun xới đất đai. Chiều về, dưới gốc cây cổ thụ lớn trước nhà, ông lại trải sách ra đọc, chiêm nghiệm những điều mình đã học được, hoặc viết ra những suy tư mới."

Thư Sinh Giỏi, vẻ mặt từ ngạc nhiên ban đầu đã chuyển sang trầm tư. Một triết gia uyên bác lại chọn làm nông? Điều này dường như đi ngược lại với tất cả những gì chàng đã được dạy về giá trị của tri thức. Chàng đã luôn tin rằng, tri thức là để đưa con người thoát ly khỏi lao động chân tay vất vả, để đạt đến một cảnh giới cao hơn.

Tạ Trần dường như đọc được suy nghĩ của chàng thư sinh, hắn khẽ mỉm cười. "Ông ấy không màng danh lợi, không bận tâm đến thế sự. Ông không tìm kiếm sự siêu phàm, cũng không cố gắng thay đổi thế giới bằng những phép thuật hay quyền năng. Ông chỉ cố gắng sống tr��n vẹn từng khoảnh khắc, để mỗi hành động, dù là lật trang sách hay vun luống rau, đều mang ý nghĩa, đều là một phần của chân lý mà ông đang tìm kiếm. Lý Minh từng nói, 'Thân thể là chiếc cày, trí tuệ là hạt giống. Nếu không có đất đai màu mỡ và sự chăm sóc cần mẫn của đôi tay, hạt giống dù quý giá đến đâu cũng không thể nảy mầm. Và ngược lại, nếu chỉ có thân thể mà không có hạt giống trí tuệ dẫn lối, thì mảnh đất dù có màu mỡ đến đâu cũng chỉ cho ra những vụ mùa cằn cỗi, không có giá trị.'"

Tiểu An ghi chép không ngừng, cây bút lông sột soạt trên trang giấy. Cậu bé cảm thấy một luồng sáng mới mẻ đang mở ra trong tâm trí mình. Lão Tiệm Cầm gật gù liên tục, ánh mắt sáng lên vẻ đồng cảm sâu sắc. Lão cảm thấy câu chuyện của Lý Minh như một sự xác nhận cho chính cuộc đời mình, cho giá trị của những đôi tay chai sạn, của những công việc thầm lặng mà lão đã làm. Lão chợt nhận ra, những tri thức trên sách vở của Thư Sinh Giỏi, nếu không được đôi tay của lão biến thành hiện thực, thì cũng chỉ là vô nghĩa. Ngược l���i, nếu lão chỉ làm việc bằng đôi tay mà không có tri thức dẫn lối, thì những sản phẩm của lão sẽ mãi mãi chỉ ở mức độ tầm thường.

Người Kể Chuyện phe phẩy chiếc quạt giấy, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. "Quả là một triết lý sâu sắc, tiên sinh," ông ta khẽ thốt lên. "Người phàm chúng ta thường chỉ thấy được một mặt của vấn đề, hoặc là quá coi trọng tri thức mà khinh rẻ lao động, hoặc là chỉ biết lao động mà bỏ qua sự dẫn dắt của trí tuệ. Lý Minh tiên sinh đã chỉ ra một con đường khác, con đường của sự cân bằng, của sự trọn vẹn."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía dòng sông Vọng Giang, nơi những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, những người đánh cá cần mẫn quăng lưới. Hắn thấy trong hình ảnh ấy, một sự phản chiếu của triết lý Lý Minh: con người, dù là triết gia hay ngư dân, đều có thể tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường của mình, miễn là họ biết cách dung hòa giữa thân và tâm, giữa trí tuệ và hành động. Đó chính là 'đạo' của nhân gian, một đạo lý không cần đến tiên pháp, không cần đến phép thuật, mà vẫn đủ sức kiến tạo nên một thế giới tươi đẹp.

***

Tạ Trần kết thúc câu chuyện, ánh mắt hắn lướt qua từng người trong quán, như đang đọc suy nghĩ, cảm nhận những rung động tinh tế trong tâm hồn họ. Một sự im lặng bao trùm Quán Trà Vọng Giang, không phải là sự im lặng của trống rỗng, mà là sự im lặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc, của những tâm hồn đang tự vấn và tìm kiếm câu trả lời. Tiếng nước sông vẫn chảy êm đềm, tiếng chim hót vẫn líu lo, và mùi trà vẫn thoang thoảng, nhưng trong không khí đã có thêm một tầng ý nghĩa mới, một sự thấu hiểu vừa chớm nở.

Thư Sinh Giỏi là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, nhưng không phải bằng lời tranh luận gay gắt hay một câu hỏi thách thức, mà bằng một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai. Vẻ mặt chàng, vốn luôn mang nét trầm tư của người học thức, giờ đây lại ánh lên một sự thanh thản hiếm thấy. Chàng khẽ nói, giọng điệu nhỏ nhẹ nhưng đầy sự vỡ lẽ: "Hóa ra... sự trọn vẹn không nằm ở việc chọn lựa một con đường duy nhất, không phải là chỉ làm quan, hay chỉ ẩn cư, hay chỉ tu tiên. Nó cũng không phải là chỉ học sách vở, hay chỉ miệt mài với lao động chân tay. Mà là ở việc dung hòa tất cả các con đường trong chính mình, để tri thức và hành động cùng nhau tương hỗ, cùng nhau kiến tạo." Chàng nhìn về phía Lão Tiệm Cầm, ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng và một chút hối lỗi. "Ta đã từng quá tin vào những gì mình đọc được, quá coi trọng những lý thuyết khô khan, mà quên đi rằng chân lý thực sự nằm trong sự sống động của cuộc đời, trong từng hạt đất, từng thớ gỗ, từng nhịp thở của nhân gian."

Lão Tiệm Cầm, với đôi mắt cận thị, vẫn hướng ra dòng sông Vọng Giang, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi trên mặt nước. Khóe môi lão khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy ý vị, nụ cười của người đã trải qua phong ba bão táp, giờ đây nhìn thấy chân lý một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. "Tiên sinh đã cho lão già này một bài học quý giá," lão nói, giọng trầm đục nhưng ch��a chan sự biết ơn. "Đọc sách là để mở mang tâm trí, để nhìn thấy những điều mà đôi mắt trần không thể thấy. Còn làm nông, làm thợ, là để giữ vững gốc rễ của mình, để đôi tay không quên đi giá trị của sự sáng tạo, của sự cống hiến. Cả hai đều không thể thiếu, cũng như ngày và đêm, như trời và đất. Thiếu một trong hai, thì nhân sinh này sẽ mất đi sự cân bằng, sự hài hòa của nó." Lão quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ kính phục, không chỉ vì trí tuệ mà còn vì sự bình dị, vô vi mà hắn thể hiện.

Tiểu An, sau khi ghi chép cẩn thận từng lời của tiên sinh, khẽ gấp cuốn sổ lại. Đôi mắt cậu bé vẫn còn đọng lại những hình ảnh về triết gia Lý Minh, về cánh đồng xanh ngắt và gốc cây cổ thụ, về sự hòa quyện giữa tri thức và lao động. Vẻ mặt cậu bé ngập tràn cảm hứng, như thể vừa được nếm trải một thứ mật ngọt của trí tuệ. Cậu bé hiểu rằng, bài học hôm nay không chỉ là một câu chuyện, mà là một kim chỉ nam cho con đường phía trước của mình, một con đường không cần quyền lực hay phép thuật, mà chỉ c��n sự thấu hiểu và cân bằng.

Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, một tiếng động rất nhẹ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc ẩn hiện trong làn sương mỏng. Hắn biết, công việc của mình đã hoàn thành. Những hạt giống của triết lý, của 'Vô Vi Chi Đạo', đã được gieo vào tâm trí của mọi người, và chúng đang bắt đầu nảy mầm, đâm chồi. Sự thấu hiểu và hòa hợp giữa các loại hình lao động và tri thức sẽ thúc đẩy sự phát triển toàn diện của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không còn sự mê tín vào tiên đạo.

Hắn nhìn Tiểu An, cậu bé đang cẩn thận cất cuốn sổ vào trong ngực áo, trong đôi mắt trong veo ấy, hắn thấy một tia sáng của tương lai. Tiểu An, qua việc ghi chép và suy ngẫm, đang dần được định hình thành một thế hệ lãnh đạo, một học giả mới, người sẽ tiếp tục truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, không phải bằng sự cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Câu chuyện về triết gia Lý Minh sẽ trở thành một hình mẫu sống động cho cách sống mà Tạ Trần mong muốn lan tỏa, nơi con người tìm thấy hạnh phúc và ý nghĩa trong sự bình dị và cân bằng, không cần đến sự ảo tưởng về tiên giới hay quyền năng bất tử.

Tạ Trần biết, sự luân hồi của vạn vật, và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không bao giờ ngừng lại. Những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình này, mang theo những bài học từ quá khứ, và kiến tạo nên một tương lai mới, nơi nhân gian thực sự là một chốn đáng sống, một chốn bình thường nhưng trọn vẹn. Nơi đó, con người tìm thấy sự bình an không phải ở đỉnh cao của tu luyện, mà ở ngay trong chính cuộc đời thường nhật, trong sự cân bằng giữa trí tuệ và lao động, giữa thân và tâm. Đó là một kết cục mà hắn luôn hướng tới, một sự kết thúc cho thiên đạo cũ, và một sự khởi đầu cho nhân gian mới, nơi không còn ai phải "mất người" vì chấp niệm thành tiên.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free