Nhân gian bất tu tiên - Chương 1728: Bí Mật Chân Chính: Giá Trị Nội Tại Của Kỷ Nguyên Nhân Gian
Buổi sáng muộn tại quán sách của Tạ Trần, ánh nắng đã bắt đầu chếch dần, len lỏi qua khe cửa sổ bằng gỗ mun được chạm khắc tinh xảo, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch xanh cổ kính. Từng hạt bụi li ti, tựa như những vì sao nhỏ bé, lững lờ trôi trong không gian yên tĩnh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mang theo chút hương hoa dại từ khu vườn nhỏ phía sau, hòa quyện với mùi giấy cũ mộc mạc và hương trà mạn thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, cổ kính, tràn ngập sự tri thức và bình yên đến lạ. Th���nh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ cành cây trước hiên lại vọng vào, như một khúc nhạc nền nhẹ nhàng cho buổi sớm mai an lành.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu nâu đã bạc màu theo thời gian, thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi sau quầy tính tiền được làm từ gỗ hương lâu năm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, tựa hồ chứa đựng cả một biển trời tri thức và những suy tư vô tận, chăm chú nhìn vào mảnh giấy cổ mà Lão Khách Buôn đã để lại từ tối qua. Những ký hiệu lạ, với những nét vẽ uốn lượn, chồng chéo lên nhau, dường như ẩn chứa một điều gì đó vượt xa tầm hiểu biết thông thường. Ngón tay thon dài của hắn, không hề có vẻ chai sần của kẻ lao động chân tay, cũng không có vẻ tinh tế của người luyện khí, khẽ lướt nhẹ trên từng đường nét, cảm nhận chất liệu giấy cũ kỹ, dường như đang cố gắng thấu hiểu một câu chuyện đã bị lãng quên từ rất lâu về trước. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí chìm sâu vào sự suy tư, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ký ức rời rạc, những truyền thuyết cổ xưa mà hắn từng đọc qua, để tìm kiếm một sợi dây liên kết, một lời giải đáp cho những dấu ấn bí ẩn này.
Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, vẫn với bộ áo vải thô cũ kỹ, gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh hiếm thấy, ngồi ngay cạnh Tạ Trần. Cậu bé chăm chú quan sát từng cử chỉ của tiên sinh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn mảnh giấy cổ, vẻ mặt đầy tò mò và khao khát được giải đáp. Cậu bé đã chứng kiến rất nhiều điều kỳ lạ từ khi theo Tạ Trần, và cậu biết, mỗi lần tiên sinh trầm tư như vậy, là sắp có một điều gì đó sâu sắc được hé mở, một góc nhìn mới về thế gian sẽ được khai phá.
Đứng đối diện, Lão Khách Buôn, với thân hình béo tốt và bộ y phục gấm vóc sang trọng, nhưng trên gương mặt lại không giấu nổi sự háo hức và có chút thiếu kiên nhẫn. Ông ta xoa xoa hai bàn tay vào nhau, ánh mắt không ngừng dán chặt vào mảnh giấy trên tay Tạ Trần, như thể trên đó đang ẩn chứa một kho báu vô tận, một cơ duyên kinh thiên động địa.
"Tiên sinh Tạ Trần, những ký hiệu này... liệu có phải là bản đồ kho báu hay công pháp thượng cổ không?" Giọng Lão Khách Buôn vang lên, phá tan sự tĩnh mịch, mang theo sự nôn nóng khó che giấu. "Nghe đồn tông môn Phù Vân đó từng cất giấu bí mật kinh thiên động địa, có thể khiến người ta thành tiên ngay lập tức, hoặc sở hữu sức mạnh vô song!" Ông ta vội vàng kể lể, những lời đồn thổi về Phù Vân Tông sụp đổ như một lời nguyền rủa, nhưng cũng ẩn chứa những cơ hội hiếm có cho kẻ dám dấn thân. "Lão hủ đã nghe rất nhiều, có người nói họ giấu cả một kho tàng pháp bảo, có người lại bảo đó là bí quyết trường sinh bất tử, hoặc là một loại thần đan có thể nâng cao tu vi trong chớp mắt. Chắc chắn không thể chỉ là những lời cảnh tỉnh đơn thuần như tiên sinh đã nói!" Ông ta vẫn cố chấp với những gì mình tin tưởng, với cái nhìn hạn hẹp của một người phàm trần chỉ chú trọng lợi ích vật chất và quyền lực bề ngoài.
Tạ Trần, sau một lúc suy tư, khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, không một gợn sóng, nhưng lại mang một chiều sâu khó dò. Hắn không vội trả lời Lão Khách Buôn, mà chỉ nhẹ nhàng đặt mảnh giấy cổ xuống mặt bàn gỗ, đẩy về phía ông ta. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tham vọng của Lão Khách Buôn, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, như một dòng nước mát lạnh làm dịu đi ngọn lửa ham muốn đang bùng cháy trong lòng đối phương.
"Lão trượng à," hắn nói, "những ký hiệu này không dẫn đến kho báu hay công pháp để thành tiên như lão trượng hằng mong đợi. Chúng là những lời cảnh tỉnh, những triết lý bị lãng quên, được khắc ghi bởi những người đã chứng kiến sự sụp đổ của một thời đại vì quá tin vào sức mạnh hư ảo." Tạ Trần ngừng lại một chút, khẽ thở dài, dường như đang tiếc nuối cho một quá khứ đã qua, cho những sai lầm mà con người không ngừng lặp lại. "Phù Vân Tông, cũng như bao tiên môn khác, đã từng vươn tới đỉnh cao của quyền năng. Họ tin rằng sức mạnh sẽ mang lại sự vĩnh cửu, sự bất diệt. Nhưng cái giá của sự theo đuổi mù quáng đó chính là sự 'mất người'." Hắn nhấn mạnh hai chữ "mất người", như một lời cảnh báo, một sự thật đau lòng mà không ai dám đối diện.
Tạ Trần khẽ nhấc chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, hương trà thơm dịu lan tỏa trong không khí, như một nốt trầm trong bản giao hưởng của sự suy tư. "Họ đã đánh mất bản chất con người, đánh mất cảm xúc, ký ức, và quan trọng nhất, là nhân tính. Quyền năng càng cao, chấp niệm càng lớn, họ càng xa rời cái gọi là 'sống một đời bình thường'. Cuối cùng, khi Thiên Đạo suy kiệt, khi linh khí mỏng manh, chính những chấp niệm đó đã trở thành xiềng xích, trói buộc họ vào sự diệt vong. Những ký hiệu này, lão trượng, không phải là chỉ dẫn để tìm kiếm, mà là những bài học về hậu quả của việc theo đuổi sức mạnh một cách mù quáng, một lời thì thầm từ quá khứ, cảnh báo về sự vô thường của vạn vật." Hắn nhìn Lão Khách Buôn, đôi mắt sâu thẳm như muốn nói rằng, giá trị chân chính không nằm ở những gì có thể đo đếm được bằng vàng bạc hay sức mạnh, mà nằm ở sự thấu hiểu và chấp nhận quy luật của vũ trụ.
Lão Khách Buôn nghe vậy, vẻ mặt từ háo hức chuyển sang thất vọng rõ rệt. Ông ta vốn dĩ là một kẻ buôn bán, cả đời chỉ nhìn vào lợi nhuận và những giá trị hữu hình. "Không phải kho báu sao? Vậy thì... chúng có ích gì?" Giọng ông ta mang theo sự hụt hẫng, như thể cả một thế giới màu mỡ vừa sụp đổ trước mắt. Ông ta đã kỳ vọng rất nhiều, đã mơ về một cuộc sống vinh hoa phú quý hơn nữa nhờ vào "bí mật" của Phù Vân Tông. Cái khái niệm "lời cảnh tỉnh" hay "bài học về nhân tính" hoàn toàn xa lạ và vô nghĩa đối với một người chỉ biết đến tiền tài và địa vị như ông ta.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười vừa điềm đạm vừa có chút xót xa. Hắn hiểu sự thất vọng của Lão Khách Buôn, bởi vì đó là tâm lý chung của rất nhiều người trong thế giới này, những người vẫn còn bị ám ảnh bởi quyền năng và sự bất tử của tiên đạo. Hắn không trách cứ, mà chỉ kiên nhẫn giải thích. Hắn khẽ đưa tay, lấy ra một cuốn Cổ Thư đã ngả màu ố vàng, bìa sách viết ba chữ lớn "Vô Vi Chi Đạo", đặt nhẹ nhàng lên bàn, ngay cạnh mảnh giấy cổ của Phù Vân Tông.
"Cái ích lợi lớn nhất, lão trượng, không ph��i là thứ có thể đổi lấy tiền bạc hay quyền lực," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói vẫn trầm ấm, tĩnh tại, "mà là thứ có thể giúp con người tìm thấy sự bình an trong tâm hồn, sự trọn vẹn trong cuộc sống. Những ký hiệu này là lời nhắc nhở rằng con người, ngay cả khi sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, vẫn có thể trở nên trống rỗng nếu đánh mất nhân tính của mình. Thử hỏi, một kẻ có thể trường sinh bất tử, có thể dời núi lấp biển, nhưng lại không còn cảm nhận được niềm vui của một buổi sáng bình yên, không còn nhớ được gương mặt người thân, không còn biết đến tình yêu thương hay nỗi đau mất mát, thì sự tồn tại đó có còn ý nghĩa gì?"
Lão Khách Buôn nghe Tạ Trần nói, dần dần chìm vào suy tư. Ánh nắng bên ngoài đã rực rỡ hơn, nhưng trong quán sách, một bầu không khí nghiêm túc, tập trung vào những lời giải thích của Tạ Trần đang bao trùm. Những lời lẽ giản dị nhưng đầy sức nặng của Tạ Trần, không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay phức tạp, lại có sức lay động lòng người một cách kỳ lạ. Ông ta bắt đầu nhận ra rằng, cái "bí mật" mà ông ta đang tìm kiếm, không phải là chìa khóa mở ra một kho báu vật chất, mà là cánh cửa dẫn vào một triết lý sống sâu xa hơn, một giá trị mà bấy lâu nay ông ta đã bỏ quên trong cuộc đời mải mê chạy theo danh lợi.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn dường như đang nhìn xuyên qua thời gian, thấu hiểu mọi sự biến thiên của vũ trụ. "Những người tu tiên đã từng sống trong ảo ảnh của sự vĩnh cửu. Họ quên rằng, vạn vật đều vô thường, Thiên Đạo rồi cũng sẽ suy kiệt, tiên môn rồi cũng sẽ sụp đổ. Ngay cả những thứ mà con người ta cho là vĩnh cửu, bất diệt, cuối cùng cũng sẽ trở về cát bụi. Phù Vân Tông sụp đổ không phải vì một lời nguyền, cũng không phải vì một kẻ thù mạnh hơn, mà vì họ đã quên mất bản chất của nhân tính, quên mất giá trị của 'sống một đời bình thường'."
"Họ đã quá tập trung vào việc ngoại cầu, tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, từ linh khí, từ pháp bảo, từ những bí thuật cao siêu. Họ quên đi nội quan, quên đi việc tu dưỡng tâm tính, giữ gìn nhân quả, thấu hiểu bản thân. Chính sự chấp niệm vào quyền năng đã biến họ thành những cỗ máy vô cảm, những bóng ma vất vưởng trong thế giới của người sống. Cái 'mất người' không phải là biến thành quỷ dữ, mà là trở thành một cái vỏ rỗng, không cảm xúc, không ký ức, không còn là chính mình." Tạ Trần khẽ lắc đầu, như một sự tiếc nuối sâu sắc.
Tiểu An, vẫn ngồi cạnh, dùng bút lông ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ của mình. Đôi mắt cậu bé sáng lên vẻ thấu hiểu, như thể mỗi lời Tạ Trần nói ra đều là một hạt giống tri thức đang được gieo vào tâm hồn non trẻ của cậu. Cậu bé đã chứng kiến nhiều người đến đây với những câu hỏi về danh lợi, quyền lực, nhưng khi rời đi, họ lại mang theo một ánh nhìn khác, một tâm hồn được gột rửa bởi những lời dạy của Tạ Trần.
Lão Khách Buôn trầm tư, đôi mày nhíu lại. Ông ta đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ, bề ngoài thì uy phong lẫm liệt, nhưng nội tâm lại lạnh lẽo, vô tình. Ông ta đã từng thấy những kẻ vì một viên đan dược mà phản bội huynh đệ, vì một bí tịch mà giết hại gia đình. Những hình ảnh đó chợt hiện về trong tâm trí, trùng khớp một cách kỳ lạ với những lời Tạ Trần vừa nói. Lời của Tạ Trần không phải là lý thuyết suông, mà là sự thật hiển hiện ngay trước mắt ông ta, ngay trong cuộc sống mà ông ta đã từng trải qua.
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm quán sách một màu cam vàng ấm áp. Ánh sáng dịu nhẹ làm nổi bật những cuốn sách cũ trên kệ, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa nhẹ qua khe cửa, và tiếng lật trang sách nhẹ nhàng khi Tạ Trần khẽ mở cuốn "Vô Vi Chi Đạo" ra. Mùi trà và sách cũ đậm hơn, tạo cảm giác thư thái, trầm mặc, như một lớp học triết lý vô hình đang diễn ra.
Tạ Trần tiếp tục luận giải về 'bí mật' chân chính, không phải từ những ký hiệu cổ xưa, mà từ chính bản chất của cuộc sống. "Giá trị thực sự không nằm ở những gì ta có thể đoạt được bên ngoài, lão trượng, mà ở những gì ta có thể hiểu và giữ gìn bên trong. Những 'bí mật' này là lời nhắc nhở rằng con người, ngay cả khi sở hữu sức mạnh kinh thiên, vẫn có thể trở nên trống rỗng nếu đánh mất nhân tính."
Hắn khẽ chỉ vào một bức họa cổ treo trên tường, bức họa vẽ một lão nông đang cày ruộng dưới ánh trăng, vẻ mặt an nhiên tự tại. "Một hạt giống được gieo xuống đất, trải qua nắng mưa, lớn lên thành cây, đơm hoa kết trái. Đó là nhân quả. Một hành động thiện lương, dù nhỏ bé, cũng sẽ gieo mầm cho một tương lai tốt đẹp. Một hành động ác độc, dù có thể mang lại lợi ích nhất thời, cuối cùng cũng sẽ gặt hái quả đắng. Đó cũng là nhân quả. 'Nhân Quả Luân Bàn' không phải là một pháp bảo thần kỳ, mà là quy luật vận hành của vũ trụ, của cuộc đời con người. Những tu sĩ Phù Vân Tông, họ đã cố gắng phá vỡ luân hồi, vượt lên nhân quả, nhưng cuối cùng lại bị chính nó nuốt chửng."
Tạ Trần ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt như xuyên qua mái ngói, nhìn tới bầu trời bao la. "Cái bí mật lớn nhất của vũ trụ, không phải là cách để trở thành tiên nhân, mà là cách để trở thành một con người trọn vẹn. Để hiểu rõ bản thân mình, để thấu triệt quy luật nhân quả, để sống một đời bình thường nhưng đầy ý nghĩa. Đó là cái 'đạo' mà tiên đạo đã bỏ quên, nhưng nhân gian này lại đang từng bước tìm lại." Hắn đặt tay lên cuốn "Vô Vi Chi Đạo", như một lời khẳng định về con đường mà hắn đang kiến tạo.
Lão Khách Buôn, lúc này, không còn vẻ háo hức hay thất vọng nữa. Thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, và đôi mắt ông ta, vốn dĩ chỉ toàn tính toán lợi lộc, giờ đây lại ánh lên một tia sáng của sự ngộ ra. Ông ta gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ từ giãn ra, như thể một tảng đá nặng trĩu trong lòng đã được dỡ bỏ. "Thật vậy sao... Lời tiên sinh nói, quả thật sâu sắc." Giọng ông ta khàn đi, mang theo sự kính trọng và một chút hối lỗi. Ông ta đã từng chạy theo những giá trị hão huyền, đã từng bỏ qua những điều giản dị nhưng cốt lõi nhất.
Tiểu An vẫn ghi chép cẩn thận, nét chữ ngay ngắn, sạch đẹp. Cậu bé biết rằng, những lời này không chỉ là lời giải thích cho những ký hiệu cổ xưa, mà còn là kim chỉ nam cho cuộc sống của cậu, và có lẽ, của cả một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười an nhiên, tự tại. Hắn biết, những hạt giống triết lý mà hắn gieo xuống, dù nhỏ bé, nhưng sẽ dần dần nảy mầm, thay đổi nhận thức của con người, từng chút một. Lão Khách Buôn, một kẻ buôn bán phàm tục, có lẽ sẽ không trở thành một triết gia, nhưng những gì ông ta học được hôm nay sẽ theo ông ta trong những chuyến đi buôn, và có thể, ông ta sẽ vô tình trở thành một người truyền bá gián tiếp cho triết lý của Tạ Trần, lan tỏa những giá trị về sự hiểu biết bản thân, về nhân quả, về cuộc sống bình thường mà không cần tiên đạo, đến những nơi xa xôi mà Tạ Trần chưa từng đặt chân tới.
Tạ Trần ngước nhìn Lão Khách Buôn, ánh mắt như có thể nhìn thấu tâm can ông ta. Hắn biết, sự thay đổi lớn lao không đến từ một cuộc cách mạng ồn ào, mà đến từ sự chuyển biến âm thầm trong nhận thức của mỗi cá nhân. Những 'bí mật' về sự sụp đổ của tiên đạo và triết lý 'nhân tính' sẽ tiếp tục được Tạ Trần khai quật và truyền bá, dần thay đổi nhận thức của thế hệ mới. Sự hiểu biết về 'bản thân' và 'nhân quả' được nhấn mạnh sẽ là nền tảng cho sự phát triển của văn minh phàm nhân trong kỷ nguyên mới, không dựa vào tiên đạo. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn như một con người.
Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương lại trên những trang sách, như một lời thì thầm về một tương lai đang dần hé mở, nơi con người sẽ tìm thấy giá trị đích thực của cuộc đời mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.