Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1750: Hạt Giống Kiên Trì: Bài Học Từ Đất

Trong không gian tĩnh mịch của quán sách, dư âm những lời nói của Tạ Trần và Lão Ông Bán Đồ Cổ vẫn còn đọng lại, dệt nên một tấm thảm triết lý sâu sắc về giá trị của thất bại và sức mạnh của sự kiên trì. Ánh trăng dịu dàng vẫn trải bạc ngoài song cửa, như một minh chứng cho sự tuần hoàn vĩnh cửu của vạn vật, của những bài học không ngừng nghỉ mà cuộc đời ban tặng. Tạ Trần, với ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa niềm tin mãnh liệt vào tiềm năng của con người, khẽ mỉm cười, lòng hắn thấu hiểu rằng những hạt giống suy nghĩ mới đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm theo cách riêng của mình.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu rọi. Hắn tin rằng, qua những thất bại này, những "hạt giống" của trí tuệ và sự kiên trì sẽ nảy mầm mạnh m��� hơn, và Lão Cương, cũng như bao con người khác trong kỷ nguyên mới, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng học hỏi từ những bài học của quá khứ, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và kiến tạo nên một tương lai không cần tiên đạo, nhưng lại tràn đầy giá trị nhân văn sâu sắc. Đây mới chính là huyền thoại mới, được viết nên bằng chính trái tim và trí tuệ của nhân gian.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua đỉnh núi, nhuộm vàng cả không gian Thị Trấn An Bình, một luồng không khí trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn, tràn ngập khắp các ngõ ngách. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven đường, cùng tiếng côn trùng rả rích còn sót lại từ đêm qua, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của buổi bình minh. Trên cánh đồng, nơi đêm qua những cây con đã héo úa nằm im lìm dưới ánh trăng, giờ đây lại được bao phủ bởi sắc vàng dịu nhẹ của buổi sớm. Mùi đất khô, lẫn với mùi cây cỏ héo úa, quyện vào làn gió mỏng, phảng phất một nỗi buồn u uất.

Lão Cương đã có mặt trên cánh đồng từ rất sớm. Không còn vẻ tuyệt vọng đến rệu rã như đêm qua, anh ta giờ đây mang một dáng vẻ khác, một sự tập trung lạ thường, pha lẫn chút suy tư và khắc khoải. Thân hình gầy guộc của người nông dân chất phác, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sần, tất cả đều nhuốm màu đất, in hằn dấu vết của những tháng ngày lao động vất vả. Anh ta cúi xuống, chạm nhẹ vào từng thân cây khô héo, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp nào đó từ chúng. Đôi mắt anh ta không còn thất thần mà ánh lên vẻ chăm chú, quan sát tỉ mỉ từng ngọn cỏ, từng phiến lá. Mùi đất khô khan, xộc lên mũi, anh ta nhặt một nắm đất lên, đưa gần mũi ngửi, rồi dùng ngón tay xoa nắn, cảm nhận từng hạt đất thô ráp.

"Đất này... không phải không tốt... nhưng liệu có hợp với loại hạt giống kia?" Anh ta lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, lạc vào trong tiếng gió. "Hay là nước tưới... không đủ dinh dưỡng? Hay là phương pháp gieo trồng... ta đã làm sai ở đâu đó?" Từng l���i nói đều là những câu hỏi tu từ, tự vấn bản thân, thể hiện một quá trình tự phân tích sâu sắc. Anh ta đi đi lại lại trên cánh đồng, đôi lúc dừng lại, cúi người xuống, bứt một nhúm cỏ dại, quan sát rễ của chúng, rồi lại bóp nát trong lòng bàn tay. Anh ta không còn đổ lỗi cho số phận hay những yếu tố bên ngoài, mà đang cố gắng tìm kiếm nguyên nhân từ chính hành động và phương pháp của mình. Nỗi nặng trĩu trong lòng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự kiên định, bằng khao khát tìm ra lời giải.

Xa xa, trên con đường mòn ven cánh đồng, Tạ Trần và Tiểu An đang đi dạo. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn không chút phô trương, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, thấu suốt vạn vật. Tiểu An, với chiếc áo vải thô cũ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, kéo nhẹ tay Tạ Trần, giọng nói đầy lo lắng: "Tiên sinh, Lão Cương lại một mình ra đồng rồi. Cánh đồng héo hết thế này, Lão Cương chắc buồn lắm..." Cậu bé nhìn về phía Lão Cương, nét mặt hiện rõ sự đồng cảm.

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng Lão Cương. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong lòng Tạ Trần, hắn hiểu rằng đây là một phần tất yếu của quá trình học hỏi. Cánh đồng khô héo kia, không chỉ là biểu hiện của một thất bại trong canh tác, mà còn là một bức tranh ẩn dụ cho những thử thách mà "Nhân Đạo" phải đối mặt trong kỷ nguyên mới. Không còn linh khí dồi dào, không còn phép thuật hỗ trợ, con người buộc phải dựa vào trí tuệ, vào sự kiên trì và khả năng tự phục hồi của chính mình để vượt qua mọi khó khăn. Lão Cương đang làm điều đó, đang đối mặt trực tiếp với thực tại khắc nghiệt, và tìm cách hiểu nó, thay vì than trách.

"Lão Cương đang lắng nghe tiếng nói của đất đai, Tiểu An à," Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại chứa đựng một sự sâu sắc phi thường. "Đất đai, cũng như cuộc đời, không bao giờ nói dối. Nó sẽ cho chúng ta biết khi nào ta làm đúng, và khi nào ta làm sai. Cái hay của Lão Cương là hắn dám đối mặt, dám tìm kiếm câu trả lời, thay vì quay lưng bỏ cuộc." Hắn dừng lại một chút, hít vào luồng không khí trong lành buổi sớm, cảm nhận mùi đất và cây cỏ. "Mỗi thất bại là một cánh cửa, mở ra một cái nhìn mới, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới xung quanh. Chỉ khi dám mở cánh cửa đó, con người mới thực sự trưởng thành."

Tạ Trần nhìn nụ cười vẫn còn vương vấn trên gương mặt của Lão Cương khi anh ta tiếp tục phân tích, và hắn thấy rõ một tia hy vọng đang nhen nhóm trong đôi mắt của người nông dân. Hắn thấu hiểu rằng, Lão Cương không chỉ đang tìm cách cứu lấy mùa màng của mình, mà còn đang tìm kiếm một con đường mới cho chính bản thân, một con đường dựa trên sự hiểu biết và kiên trì, thay vì dựa vào những gì đã được định sẵn hay dựa vào sự may rủi. Đây chính là tinh thần của "Nhân Đạo" mà hắn hằng mong muốn được thấy, sự tự chủ, tự lực cánh sinh, không ngừng học hỏi và cải thiện. Hắn biết rằng, bài học mà Lão Cương đang trải qua sẽ không chỉ giúp ích cho anh ta, mà còn là một kinh nghiệm quý báu cho cả cộng đồng, cho thấy con người có thể vượt qua nghịch cảnh bằng trí tuệ và ý chí của mình.

***

Mặt trời đã lên cao, treo lơ lửng giữa vòm trời xanh ngắt, trải những tia nắng ấm áp xuống Thị Trấn An Bình. Không khí giữa trưa trở nên dễ chịu, xua tan đi chút se lạnh còn sót lại của buổi sớm. Trong quán sách của Tạ Trần, không gian yên tĩnh, dịu mát bởi những bức tường gạch cổ kính, tràn ngập mùi hương của giấy cũ, mực và một chút hương trầm thoang thoảng. Từng tia nắng vàng óng lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền nhà và giá sách. Tiếng nước sôi trong ấm trà đặt trên bếp lò nhỏ khe khẽ reo, hòa vào tiếng gió nhẹ thổi qua kẽ lá bên ngoài.

Lão Cương, sau một buổi sáng miệt mài trên cánh đồng, với những suy nghĩ không ngừng nghỉ, đã tìm đến quán sách của Tạ Trần. Anh ta bước vào, gương mặt vẫn còn vương vấn chút bụi đất, nhưng vẻ nặng trĩu ban sáng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự băn khoăn xen lẫn khao khát được giải đáp. Tạ Trần, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, đang ngồi bên bàn trà, tay cầm một quyển sách cổ. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lão Cương, khẽ gật đầu mời anh ta ngồi đối diện. Một chén trà nghi ngút khói, với hương thơm dịu nhẹ, nhanh chóng được đặt trước mặt Lão Cương.

"Tiên sinh Tạ, ta đã nghĩ rất nhiều," Lão Cương mở lời, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng nhưng đã rõ ràng hơn. Anh ta đưa tay ra, khẽ chạm vào chén trà ấm nóng, như tìm kiếm một điểm tựa. "Có lẽ ta đã vội vàng. Loại đất này cần được cải tạo thêm, và hạt giống cũng cần một cách ủ khác. Sáng nay ta đã kiểm tra kỹ lưỡng, đất ở đây có vẻ thiếu một số chất, lại quá khô. Có lẽ cần phải trộn thêm cát, và rắc thêm tro bếp để tăng dinh dưỡng..." Anh ta nói một tràng, dường như muốn trút hết những gì mình đã phân tích ra.

Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt hắn không rời khỏi Lão Cương, như thể đang đọc thấu từng suy nghĩ trong lòng người nông dân. "Nhưng... lỡ như ta lại sai lầm nữa thì sao?" Lão Cương đột ngột hạ giọng, nét mặt l��i hiện lên sự hoài nghi. "Liệu có phải ta không có duyên với việc này? Ta đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu công sức... nhưng rồi mọi thứ lại đổ sông đổ biển. Có khi nào, việc đổi mới này, vốn dĩ đã là một sai lầm?" Nỗi sợ thất bại lặp lại, khao khát chứng minh giá trị của sự đổi mới, và sự hoài nghi bản thân đang giằng xé trong tâm trí Lão Cương. Anh ta nhìn Tạ Trần, tìm kiếm một lời khẳng định, một sự trấn an.

Tạ Trần khẽ đặt quyển sách xuống, tay hắn đưa lên cầm chén trà của mình, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong khoang miệng, mang theo vị chát dịu và hương thơm thanh khiết. "Lão Cương, cây muốn lớn phải trải qua mưa gió. Con người muốn tiến bộ, sao lại tránh được vấp ngã?" Giọng nói của Tạ Trần trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang một sức nặng của triết lý. Hắn nhìn vào chén trà, như thể đang nhìn thấu vạn vật qua làn khói mỏng. "Điều quan trọng không phải là không bao giờ sai, mà là học được gì từ mỗi lần sai đó."

Hắn dừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Lão Cương. "Mỗi thất bại là một bài học đắt giá, một phần của quá trình tìm kiếm chân lý. Cứ mỗi lần thử, mỗi lần sai, chúng ta lại hiểu rõ hơn về con đường mình đang đi. Sự tiến bộ không phải là một bước nhảy vọt, mà là hàng ngàn lần thử nghiệm và cải thiện liên tục." Tạ Trần không đưa ra một giải pháp cụ thể nào cho vấn đề canh tác của Lão Cương, nhưng những lời hắn nói lại là một liều thuốc tinh thần mạnh mẽ, giúp Lão Cương nhìn nhận lại thất bại của mình dưới một góc độ hoàn toàn khác.

Trong tâm trí Tạ Trần, hắn đang nghĩ về cái giá của sự tiến bộ. Con người trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" không còn thần thông quảng đại, không còn phép thuật để "vá trời" hay "đổi đất". Mọi sự thay đổi, mọi sự cải thiện đều phải đến từ trí tuệ, từ sự kiên trì và từ khả năng học hỏi từ chính những sai lầm. "Vô Vi Chi Đạo" của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự thúc đẩy nội lực, để mỗi cá nhân tự mình vượt qua thử thách, tự mình tìm thấy con đường. Lão Cương đang đi đúng trên con đư��ng đó, con đường mà mỗi bước chân đều là một bài học, mỗi vấp ngã đều là một kinh nghiệm quý giá.

"Lão Cương, hãy nghĩ về những người thợ rèn," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như xuyên thấu qua những lớp thời gian. "Một thanh kiếm sắc bén không thể được rèn thành chỉ sau một lần nung đỏ và đập. Nó phải trải qua hàng trăm, hàng ngàn lần nung, đập, tôi luyện trong nước lạnh, mài dũa. Mỗi lần như vậy, nó lại trở nên cứng cáp hơn, sắc bén hơn. Con người cũng vậy, những thử thách, những thất bại chính là ngọn lửa, là búa tạ, là dòng nước lạnh tôi luyện ý chí và trí tuệ của chúng ta."

Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, hương trà thơm lừng lan tỏa. Hắn biết rằng những lời này không chỉ dành cho Lão Cương, mà còn là một triết lý sống cho nhiều người khác trong kỷ nguyên mới, thúc đẩy sự đổi mới và tiến bộ trong các lĩnh vực khác nhau của đời sống. Khó khăn ban đầu trong các lĩnh vực đời sống phàm nhân sẽ là chất xúc tác để con người phát huy trí tuệ và sự sáng tạo, xây dựng một nền văn minh vững mạnh hơn, một nền văn minh không cần dựa vào sức mạnh bên ngoài, mà dựa vào sức mạnh nội tại của chính mình. Sự kiên trì và tinh thần thử nghiệm của Lão Cương sẽ dẫn đến một phát minh hoặc cải tiến quan trọng trong nông nghiệp, tượng trưng cho sự phát triển của "Nhân Đạo". Đó là một quá trình dài, nhưng đầy hứa hẹn.

Lão Cương lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt anh ta mở to, từng nếp nhăn trên gương mặt khắc khổ như giãn ra. Ánh sáng trong đôi mắt anh ta không còn là sự hoài nghi, mà là một tia hy vọng mới, một sự kiên định mới đang dần hình thành. Anh ta nhận ra rằng, những thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là những viên gạch lát đường cho sự thành công. "Tiên sinh nói chí lý," Lão Cương khẽ nói, giọng anh ta đã vững vàng hơn rất nhiều, "Ta đã hiểu. Ta sẽ không bỏ cuộc. Ta sẽ thử lại, và lần này, ta sẽ học hỏi từ những gì mình đã trải qua." Nỗi sợ hãi đã tan biến, thay vào đó là một quyết tâm mạnh mẽ.

***

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, nhuộm vàng cả không gian bằng những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, một làn gió se lạnh khẽ lướt qua cánh đồng. Sắc vàng óng ả của nắng chiều trải dài trên những thảm cây đã héo úa, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa đẹp đẽ. Mùi đất tươi mới được cày xới, xen lẫn với mùi cỏ khô và hơi lạnh của buổi chiều, phảng phất trong không khí. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên, báo hiệu một đêm nữa sắp đến.

Trên cánh đồng, Lão Cương lại xuất hiện. Nhưng lần này, dáng vẻ của anh ta đã hoàn toàn khác. Không còn sự nặng trĩu hay hoài nghi, thay vào đó là một sự tập trung cao độ và một niềm hứng khởi rõ rệt. Anh ta cầm chiếc cuốc trên tay, miệt mài cày xới một phần đất khác, hoàn toàn khác với buổi sáng. Từng nhát cuốc đều đặn, mạnh mẽ, như thể anh ta đang trút hết ý chí và quyết tâm của mình vào từng nhát bổ xuống đất. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng gương mặt anh ta lại ánh lên một vẻ mãn nguyện, một sự kiên định chưa từng thấy.

"Lần này sẽ khác," Lão Cương lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy tự tin và hứng khởi. Anh ta không còn tự vấn, mà là tự nói chuyện với chính mình, như thể đang vạch ra một kế hoạch chi tiết trong đầu. "Phải trộn thêm cát, và rắc thêm tro bếp từ những cây gỗ cứng... rồi ủ hạt giống trong lá cây bách khô, để chúng hấp thụ tinh túy của đất trời trước khi gieo xuống... Đúng vậy, phải thử nghiệm từng chút một! Không thể vội vàng được nữa." Anh ta cúi xuống, dùng tay bốc một nắm đất tươi mới lên, ngửi thật kỹ, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười đó không chỉ là sự hài lòng, mà còn là niềm tin vào một khởi đầu mới, một bài học mới.

Xa xa, Tạ Trần và Tiểu An lại đi ngang qua. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn ánh lên một tia hài lòng sâu sắc. Tiểu An, thấy Lão Cương đang hăng hái làm việc, không giấu nổi sự vui mừng. Cậu bé chạy nhanh đến gần Tạ Trần, reo lên: "Tiên sinh, Lão Cương lại có tinh thần rồi! Chắc chắn lần này sẽ thành công!" Nụ cười tươi rói của cậu bé như xua đi những lo lắng còn sót lại từ buổi sáng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm dõi theo bóng lưng Lão Cương đang miệt mài làm việc dưới ánh chiều tà. "Sự kiên trì, Tiểu An, mới là hạt giống quý giá nhất mà con người sở hữu." Giọng nói của hắn vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý phi thường. "Nó không dễ dàng nảy mầm, nhưng một khi đã bén rễ, nó sẽ giúp con người vượt qua mọi giông bão, mọi thất bại, để đạt đến mục tiêu của mình." Hắn mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa niềm tin mãnh liệt vào tiềm năng vô hạn của nhân loại.

Trong lòng Tạ Trần, hắn thấu hiểu rằng những lời gợi mở tinh tế của hắn, dù không trực tiếp can thiệp, nhưng đã gieo những hạt giống suy nghĩ mới vào lòng Lão Cương và những người xung quanh. "Vô Vi Chi Đạo" không phải là thụ động, mà là thúc đẩy sự phát triển nội tại, sự tự lực cánh sinh của nhân loại. Lão Cương không chỉ đang canh tác đất đai, mà còn đang canh tác chính tâm hồn mình, nuôi dưỡng hạt giống kiên trì và trí tuệ. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự phát triển của "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề đời sống, không cần đến sự can thiệp của tiên đạo hay linh khí.

Tạ Trần quay đầu nhìn Lão Cương một lần nữa, ánh mắt hắn đầy mãn nguyện. Hắn biết rằng sự kiên trì và tinh thần thử nghiệm của Lão Cương sẽ không chỉ dừng lại ở việc cải thiện mùa màng. Nó sẽ là khởi đầu cho một quá trình dài hơi hơn, nơi Lão Cương, và những người như anh ta, sẽ tiếp tục khám phá, thử nghiệm, và cuối cùng có thể dẫn đến một phát minh hoặc cải tiến quan trọng trong nông nghiệp, tượng trưng cho sự phát triển không ngừng của "Nhân Đạo". Những khó khăn ban đầu này, hóa ra lại là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để con người phát huy trí tuệ và sự sáng tạo, xây dựng một nền văn minh vững mạnh hơn.

Tạ Trần và Tiểu An tiếp tục đi dạo dọc theo rìa cánh đồng, bóng họ đổ dài dưới ánh nắng vàng óng. Hắn tin rằng, qua những thất bại và sự kiên trì này, con người sẽ không ngừng học hỏi từ những bài học của quá khứ, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và kiến tạo nên một tương lai không cần tiên đạo, nhưng lại tràn đầy giá trị nhân văn sâu sắc. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ không ngừng học hỏi từ những bài học của quá khứ, tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và kiến tạo nên một tương lai không cần tiên đạo, nhưng lại tràn đầy giá trị nhân văn sâu sắc. Đây mới chính là huyền thoại mới, được viết nên bằng chính trái tim và trí tuệ của nhân gian, từng chút một, từng hạt giống kiên trì nảy mầm trên mảnh đất khô cằn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free