Nhân gian bất tu tiên - Chương 1778: Dư Âm Kịch Nghệ: Gieo Mầm Triết Lý Nơi Nhân Gian
Trong màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, Vườn Trà Công Cộng chìm trong một thứ ánh sáng huyền ảo, được dệt nên từ vô vàn chiếc đèn lồng giấy đủ hình dáng, màu sắc, treo lơ lửng trên những cành cây cổ thụ và dọc theo lối đi lát đá. Hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi đất ẩm và hương hoa dại ban đêm, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh tại vừa nồng nàn. Trên sân khấu được dựng giản dị nhưng tinh xảo ở trung tâm vườn, các diễn viên của đoàn kịch ‘Tiếng Vọng Nhân Gian’ đang dồn hết tâm huyết cho màn kết của vở ‘Hồi Ức Hoa Lư’.
Tiếng nhạc dân gian trầm buồn, day dứt vang lên, ôm trọn lấy không gian. Nhân vật chính, một nam tử trung niên với ánh mắt kiên nghị nhưng ẩn chứa nỗi đau tột cùng, đang đứng trước một ngã rẽ sinh tử. Lời thoại của y không còn là những câu văn hoa mĩ lệ, mà là những lời gan ruột, dứt khoát: "Sống không phải là để trường sinh, mà là để yêu thương và cống hiến. Dù chỉ một khoảnh khắc, cũng là vĩnh cửu." Từng chữ thốt ra như khắc vào tâm khảm người nghe, mang theo sức nặng của một đời người, một lựa chọn đổi bằng cả sinh mệnh. Y không phải tiên nhân, không có pháp lực vô biên, chỉ là một phàm nhân giữa dòng đời xô đẩy, nhưng sự hy sinh của y lại vĩ đại hơn bất kỳ phép thần thông nào.
Hàng trăm cặp mắt dõi theo không chớp, không gian nín thở như thể mọi linh hồn đều đang cùng nhân vật trải qua khoảnh khắc định mệnh ấy. Tạ Trần ngồi giữa dòng người, thân hình gầy gò, thư sinh của y chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh đèn lồng. Đôi mắt sâu thẳm của y, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại đong đầy một sự thấu hiểu sâu sắc, một nụ cười nhếch nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. Y không chỉ xem kịch, y đang nhìn xuyên qua từng lớp vải, từng lời thoại, nhìn thấu dòng chảy nhân quả mà vở kịch khéo léo tái hiện. Một thông điệp giản dị, nhưng lại sâu sắc hơn vạn pháp môn tiên đạo. Những lời của nhân vật chính, không phải là lời rao giảng, mà là tiếng lòng, là sự chứng nghiệm của một kiếp người.
Bên cạnh y, Cố Tiểu Ngư đã không kìm được nước mắt. Từng giọt lệ trong veo lăn dài trên gò má bầu bĩnh, rơi xuống chiếc váy vải thô màu xanh lam. Nàng nắm chặt tay Thư Đồng Tiểu An, người đang ngồi yên lặng, đôi mắt toát lên vẻ thông minh pha lẫn sự ngây thơ, chăm chú nhìn lên sân khấu. Tiểu An tuy còn nhỏ, nhưng dường như cũng cảm nhận được sức mạnh của câu chuyện, của những cảm xúc chân thật đang tuôn trào. Y phục của Tạ Trần, một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật vẻ thanh tao, không chút phô trương của y giữa đám đông. Y là một người quan sát, một điểm neo triết lý, không phô bày quyền năng, chỉ lặng lẽ cảm nhận và thấu hiểu.
Tạ Trần cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ khán giả. Tiếng nức nở thút thít, tiếng thở dài, rồi cả tiếng vỗ tay khe khẽ từ những người không muốn phá vỡ khoảnh khắc linh thiêng. Đây chính là nghệ thuật, y nghĩ. Không cần phù phép, không cần thần thông, chỉ cần chạm đến trái tim, khơi gợi những cảm xúc chân thật nhất của con người. Trong một thế giới mà Thiên Đạo suy kiệt, nơi tu hành càng cao càng dễ "mất người", thì những giây phút như thế này lại càng trở nên quý giá. Nó nhắc nhở con người về bản chất của mình, về những giá trị vĩnh cửu không thể bị quyền năng hay dục vọng làm lu mờ. Tạ Trần không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, y chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực với đầy đủ hỉ nộ ái ố. Và vở kịch này, chính là một bản giao hưởng của sự sống ấy. Nó không chỉ là một câu chuyện, mà là một phép thử, một tấm gương phản chiếu nhân tính. Từng ánh đèn lồng lay động trong gió, từng sợi tơ nhạc vấn vương trong không khí, dường như cũng đang cùng khán giả lắng nghe, cùng cảm nhận, cùng trân trọng khoảnh khắc "vĩnh cửu" mà nhân vật chính đã chọn.
Y khẽ nhắm mắt, hình ảnh nhân vật chính hy sinh hiện rõ mồn một trong tâm trí, không phải là cái chết bi tráng, mà là sự lựa chọn đầy tự do và ý nghĩa. Đó không phải là chấp niệm vào sự sống hay cái chết, mà là sự vô thường của vạn vật được chấp nhận, được thăng hoa trong tình yêu và sự cống hiến. 'Phá cục,' Tạ Trần thầm nghĩ. Không phải là phá vỡ Thiên Đạo bằng vũ lực, mà là phá vỡ những xiềng xích của tư duy, của dục vọng trường sinh, để trở về với giá trị cốt lõi của con người. Nghệ thuật, chính là một phương tiện tuyệt vời để phá vỡ những cái "chấp niệm" vô hình ấy, để gieo mầm cho một "nhân quả" mới, một dòng chảy của ý nghĩa và sự trọn vẹn. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, không phải là sự thỏa mãn của kẻ chinh phục, mà là sự bình yên của người thấu hiểu, người đã thấy những hạt giống của 'Nhân Đạo' nảy mầm tươi tốt ngay trước mắt mình.
***
Khi những lời thoại cuối cùng vừa dứt, một khoảnh khắc tĩnh lặng kinh hoàng bao trùm Vườn Trà. Rồi đột nhiên, tiếng vỗ tay bùng nổ, vang dội như sấm dậy, phá tan sự yên ắng của đêm khuya. Tiếng vỗ tay không ngớt, hòa cùng tiếng hò reo, tiếng xuýt xoa, và cả tiếng nức nở vỡ òa của những trái tim đã bị lay động đến tận cùng. Khán giả đứng dậy, nhiều người còn đang lau nước mắt, gương mặt vẫn còn vương vấn cảm xúc mãnh liệt. Ánh đèn lồng chiếu lên những khuôn mặt ấy, biến mỗi giọt nước mắt thành một viên ngọc, mỗi nụ cười thành một đóa hoa.
Trưởng đoàn kịch 'Tiếng Vọng Nhân Gian', một nam nhân trung niên với dáng vẻ phong trần nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, cùng các diễn viên cúi chào sâu. Ánh mắt họ lấp lánh niềm hạnh phúc và tự hào khi thấy tâm huyết của mình đã chạm đến trái tim của đông đảo nhân gian. Đó là một niềm vui không thể đong đếm bằng bất kỳ vàng bạc châu báu nào, một sự đền đáp cho những tháng ngày khổ luyện và cống hiến. Y tiến đến gần mép sân khấu, tay đặt lên ngực, giọng nói trầm ấm mà chân thành vang vọng: "Chúng tôi mang 'Tiếng Vọng Nhân Gian' đến đây, mong muốn gieo mầm những câu chuyện về tình người. Thật vinh dự khi được đón nhận nồng nhiệt đến vậy." Lời của y giản dị nhưng chứa đựng cả một tấm lòng, một khát khao được cống hiến cho đời bằng nghệ thuật.
Mộc Thanh, với vẻ ngoài thanh nhã và phong thái điềm đạm, cùng Lão Gia Phủ, người đã đồng hành cùng Tạ Trần từ những ngày đầu kiến tạo Vườn Trà, tiến lại gần khu vực của Tạ Trần. Gương mặt Mộc Thanh rạng rỡ, ánh mắt nàng ánh lên niềm tự hào không chỉ về công trình kiến trúc nàng đã dày công xây dựng, mà còn về sức sống văn hóa mà nơi này đang nuôi dưỡng. Nàng khẽ khàng cất lời, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo giữa đêm khuya: "Tiên sinh Tạ Trần, ngài thấy thế nào? Nghệ thuật cũng là một cách để nuôi dưỡng 'Vô Vi Chi Đạo', phải không?" Nàng nhìn Tạ Trần, chờ đợi một lời minh triết từ y.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không chứa vẻ kiêu ngạo hay tự mãn, mà là một sự bình yên sâu sắc. Y gật đầu nhẹ, ánh mắt hướng về đoàn kịch và đám đông khán giả đang hân hoan, biểu thị sự tán thành sâu sắc. "Nghệ thuật là tiếng lòng của nhân gian," y chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, "Nó không cần sức mạnh phi phàm, không cần những phép tắc cao siêu, chỉ cần sự chân thật để chạm đến tâm hồn. Đây chính là sức mạnh của sự 'bình thường'."
Lời của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, xoa dịu những tâm hồn đang còn chìm đắm trong cảm xúc. Cố Tiểu Ngư mỉm cười, gạt đi những giọt nước mắt cuối cùng. Nàng cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như có một dòng chảy của tình yêu và sự thấu hiểu đang lan tỏa khắp cơ thể. Nàng vẫn luôn tin vào những điều Tạ Trần nói, và đêm nay, nàng lại càng thêm tin tưởng. Thư Đồng Tiểu An, sau khoảnh khắc lặng im chìm đắm, giờ đây reo lên sung sướng, vỗ tay không ngừng. Đôi mắt cậu bé gầy gò, thông minh ánh lên vẻ hân hoan, như thể vừa được chứng kiến một điều kỳ diệu.
Tạ Trần quan sát những người xung quanh, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những đứa trẻ thơ ngây, tất cả đều đang chia sẻ một cảm xúc, một sự kết nối mà không một giáo điều hay quyền năng nào có thể tạo ra. Đây chính là 'Nhân Đạo', y thầm nghĩ, không phải là một con đường tu luyện để đạt đến cảnh giới siêu phàm, mà là một con đường sống trọn vẹn với những giá trị nhân văn, là sự kết nối giữa người với người. Vườn Trà Công Cộng, với kiến trúc 'Vô Vi' hài hòa, đã trở thành một không gian lý tưởng cho sự kiện này. Sự hài hòa và bình yên của Vườn Trà đã tạo nên một bối cảnh hoàn hảo cho những câu chuyện đầy cảm xúc, cho phép những "tiếng vọng nhân gian" cất lên một cách trong trẻo nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần nhận ra, sự trỗi dậy của các hình thái nghệ thuật và văn hóa khác trong kỷ nguyên Nhân Gian sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong việc định hình 'Nhân Đạo'. Vai trò ngày càng tăng của Vườn Trà Công Cộng (và các không gian cộng đồng tương tự) như trung tâm văn hóa, gắn kết người dân, là điều tất yếu. Và khả năng nghệ thuật trở thành một phương tiện để truyền tải những triết lý sâu sắc, thay thế cho những giáo điều của tiên đạo xưa, sẽ ngày càng rõ nét. Nó không cần sức mạnh phi phàm, chỉ cần sự chân thành và thấu hiểu để chạm đến trái tim, để gieo mầm cho những giá trị tốt đẹp. Sự kiện đêm nay không chỉ là một buổi biểu diễn, mà là một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự 'bình thường', của 'Vô Vi Chi Đạo' trong việc kiến tạo một kỷ nguyên mới. Mộc Thanh và Trưởng đoàn kịch trao đổi ánh mắt, đều nhận ra sự đồng điệu sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần, một lời khẳng định cho con đường họ đang đi.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng ở Vườn Trà Công Cộng đã dần lụi tàn, chỉ còn lại ánh trăng sáng vằng vặc soi rọi khắp Thị Trấn An Bình. Quán sách nhỏ của Tạ Trần chìm trong sự yên tĩnh, chỉ có tiếng gió đêm rì rào luồn qua khe cửa, và tiếng côn trùng ngoài vườn vọng vào, tạo nên một bản hòa tấu của tự nhiên. Bên trong quán, Tạ Trần ngồi bên bàn trà, ánh đèn dầu yếu ớt chiếu sáng cuốn sách cổ đang mở dở. Hơi ấm từ chén trà pha đã nguội dần tỏa ra, mang theo mùi hương quen thuộc của trà Phổ Nhĩ, quyện lẫn với mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mộc mạc của quán.
Cố Tiểu Ngư đang nhẹ nhàng dọn dẹp những chén trà và bánh ngọt còn sót lại trên bàn. Đôi mắt nàng vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh lên niềm vui và sự thanh thản. Nàng nhìn Thư Đồng Tiểu An, cậu bé đã ngủ gục trên ghế, tay vẫn còn nắm chặt một cuốn sách tranh với hình ảnh những người hùng trong câu chuyện cổ. Khuôn mặt cậu bé vẫn vương nét xúc động từ vở kịch, một nụ cười mím chi mơ hồ trên môi. Tạ Trần khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của Tiểu An, ánh mắt y xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi, cảm thấy một niềm mãn nguyện sâu sắc.
Không khí tĩnh lặng, nhưng những dư âm của vở kịch 'Hồi Ức Hoa Lư' vẫn còn vương vấn trong tâm trí mọi người, như một dòng chảy vô hình, nhẹ nhàng lan tỏa. Cố Tiểu Ngư đặt chiếc khay xuống, khẽ ngồi ��ối diện Tạ Trần. Giọng nói trong trẻo của nàng phá tan sự tĩnh lặng, mang theo chút suy tư: "Vở kịch hôm nay thật hay. Con người... ai cũng có thể là anh hùng, phải không, Tạ Trần?" Nàng nhìn y, tìm kiếm sự xác nhận cho niềm tin vừa nảy nở trong lòng mình.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Y đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ xíu như tiếng thì thầm của số phận. "Anh hùng không phải là người có sức mạnh lay trời chuyển đất, Tiểu Ngư," y trầm giọng, ánh mắt vẫn dõi theo vầng trăng sáng, "mà là người dám sống trọn vẹn với trái tim mình, dám yêu thương, dám hy sinh. Điều đó, không cần tu vi. Không cần thành tiên, cũng chẳng cần phép thuật." Lời của y không phải là lời thuyết giáo, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một triết lý sống được chắt lọc qua biết bao thăng trầm của nhân thế. Y đã luôn tin rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở quyền năng mà ở nhân tính, ở khả năng yêu thương, hy sinh, và thấu hiểu.
Cố Tiểu Ngư gật đầu, ánh mắt nàng sáng lên vẻ thấu hiểu. Nàng biết, Tạ Trần đang nói về những giá trị mà y luôn trân trọng, những giá trị mà Thiên Đạo đã dần đánh mất khi con người chạy theo sự trường sinh và quyền lực. Kỷ nguyên của 'Vô Vi' không phải là không làm gì, Tạ Trần thầm nghĩ, mà là làm mọi thứ thuận theo tự nhiên, thuận theo nhân tính. Nó không phải là một sự thụ động, mà là một nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho sự sáng tạo, sự gắn kết cộng đồng và sự phát triển trọn vẹn của con người, mở ra một nền văn minh phàm nhân phong phú. Và nghệ thuật... chính là suối nguồn nuôi dưỡng nhân tính ấy.
Y nhìn Tiểu An đang ngủ say, lòng dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Thế hệ kế tiếp, những đứa trẻ như Tiểu An, sẽ lớn lên trong một thế giới mà không còn những giáo điều khắc nghiệt của tiên đạo, nơi con người sẽ tự mình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên, chỉ bằng chính trí tuệ và trái tim của mình. Nghệ thuật và các hình thái văn hóa khác – âm nhạc, hội họa, văn học – sẽ trở thành những phương tiện quan trọng, không thể thiếu trong việc định hình và làm sâu sắc thêm 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới này.
Vườn Trà Công Cộng, với vẻ đẹp hài hòa và sự bình yên của nó, sẽ không chỉ là một không gian kiến trúc mà còn là một biểu tượng, một trung tâm sống động cho sự phát triển văn hóa, tinh thần và triết lý của Thị Trấn An Bình. Y tin rằng, mô hình này sẽ lan tỏa, trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.
Tạ Trần ngả lưng vào ghế, để mặc cho sự tĩnh lặng của đêm khuya ôm trọn lấy mình. Y biết, hành trình của 'Nhân Đạo' vẫn còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Và y, vẫn sẽ là người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến những bến bờ mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Y khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên lan tỏa, một sự mãn nguyện không lời, bởi y đã thấy những hạt giống của 'sống một đời bình thường', của 'nhân quả' thiện lành, của 'vô thường' được chấp nhận, đang nảy mầm tươi tốt trong lòng nhân gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.