Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1779: Gánh Nặng Đời Thường: Tiếng Than Thở Giữa Bình Yên

Hơi ấm từ chén trà pha đã nguội dần tỏa ra, mang theo mùi hương quen thuộc của trà Phổ Nhĩ, quyện lẫn với mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ mộc mạc của quán.

Cố Tiểu Ngư đang nhẹ nhàng dọn dẹp những chén trà và bánh ngọt còn sót lại trên bàn. Đôi mắt nàng vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh lên niềm vui và sự thanh thản. Nàng nhìn Thư Đồng Tiểu An, cậu bé đã ngủ gục trên ghế, tay vẫn còn nắm chặt một cuốn sách tranh với hình ảnh những người hùng trong câu chuyện cổ. Khuôn mặt cậu bé vẫn vương nét xúc động từ vở kịch, một nụ cười mím chi mơ hồ trên môi. Tạ Trần khẽ vuốt ve mái tóc rối bù của Tiểu An, ánh mắt y xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi, cảm thấy một niềm mãn nguyện sâu sắc.

Không khí tĩnh lặng, nhưng những dư âm của vở kịch 'Hồi Ức Hoa Lư' vẫn còn vương vấn trong tâm trí mọi người, như một dòng chảy vô hình, nhẹ nhàng lan tỏa. Cố Tiểu Ngư đặt chiếc khay xuống, khẽ ngồi đối diện Tạ Trần. Giọng nói trong trẻo của nàng phá tan sự tĩnh lặng, mang theo chút suy tư: "Vở kịch hôm nay thật hay. Con người... ai cũng có thể là anh hùng, phải không, Tạ Trần?" Nàng nhìn y, tìm kiếm sự xác nhận cho niềm tin vừa nảy nở trong lòng mình.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Y đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ xíu như tiếng thì thầm của số phận. "Anh hùng không phải là người có sức mạnh lay trời chuyển đất, Tiểu Ngư," y trầm giọng, ánh mắt vẫn dõi theo vầng trăng sáng, "mà là người dám sống trọn vẹn với trái tim mình, dám yêu thương, dám hy sinh. Điều đó, không cần tu vi. Không cần thành tiên, cũng chẳng cần phép thuật." Lời của y không phải là lời thuyết giáo, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một triết lý sống được chắt lọc qua biết bao thăng trầm của nhân thế. Y đã luôn tin rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở quyền năng mà ở nhân tính, ở khả năng yêu thương, hy sinh, và thấu hiểu.

Cố Tiểu Ngư gật đầu, ánh mắt nàng sáng lên vẻ thấu hiểu. Nàng biết, Tạ Trần đang nói về những giá trị mà y luôn trân trọng, những giá trị mà Thiên Đạo đã dần đánh mất khi con người chạy theo sự trường sinh và quyền lực. Kỷ nguyên của 'Vô Vi' không phải là không làm gì, Tạ Trần thầm nghĩ, mà là làm mọi thứ thuận theo tự nhiên, thuận theo nhân tính. Nó không phải là một sự thụ động, mà là một nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho sự sáng tạo, sự gắn kết cộng đồng và sự phát triển trọn vẹn của con người, mở ra một nền văn minh phàm nhân phong phú. Và nghệ thuật... chính là suối nguồn nuôi dưỡng nhân tính ấy.

Y nhìn Tiểu An đang ngủ say, lòng dấy lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Thế hệ kế tiếp, những đứa trẻ như Tiểu An, sẽ lớn lên trong một thế giới mà không còn những giáo điều khắc nghiệt của tiên đạo, nơi con người sẽ tự mình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên, chỉ bằng chính trí tuệ và trái tim của mình. Nghệ thuật và các hình thái văn hóa khác – âm nhạc, hội họa, văn học – sẽ trở thành những phương tiện quan trọng, không thể thiếu trong việc định hình và làm sâu sắc thêm 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới này.

Vườn Trà Công Cộng, với vẻ đẹp hài hòa và sự bình yên của nó, sẽ không chỉ là một không gian kiến trúc mà còn là một biểu tượng, một trung tâm sống động cho sự phát triển văn hóa, tinh thần và triết lý của Thị Trấn An Bình. Y tin rằng, mô hình này sẽ lan tỏa, trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Tạ Trần ngả lưng vào ghế, để mặc cho sự tĩnh lặng của đêm khuya ôm trọn lấy mình. Y biết, hành trình của 'Nhân Đạo' vẫn còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Và y, vẫn sẽ là người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến những bến bờ mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Y khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên lan tỏa, một sự mãn nguyện không lời, bởi y đã thấy những hạt giống của 'sống một đời bình thường', của 'nhân quả' thiện lành, của 'vô thường' được chấp nhận, đang nảy mầm tươi tốt trong lòng nhân gian.

***

Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và bức tường đất nện của Thị Trấn An Bình, vẽ nên một bức tranh bình yên đến lạ. Từ xa vọng lại tiếng rao hàng đều đều của người bán bánh, tiếng lộc cộc của xe ngựa chở hàng, quyện cùng tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ tan học. Mùi hương của khói bếp quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa dễ chịu. Giữa dòng người hối hả nhưng không vội vã ấy, một bóng dáng thanh mảnh lướt qua, như một nốt trầm lạc điệu trong bản nhạc du dương của buổi chiều tà.

Đó là Lâm Uyển Nhi. Nàng, ở tuổi hai mươi lăm, hai mươi sáu, vốn sở hữu một nhan sắc đoan trang, dịu dàng, nhưng giờ đây, vẻ tiều tụy đã hằn sâu trên khuôn mặt. Đôi mắt nàng trũng sâu, quầng thâm hiện rõ dưới mi, tựa như hai hố cạn trên mảnh đất khô cằn. Mái tóc đen dài thường ngày được búi gọn gàng, nay chỉ được vơ vội bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, vài lọn tóc con lòa xòa trước trán, phản chiếu sự mệt mỏi cùng cực. Nàng mặc bộ y phục thợ thủ công giản dị, màu chàm đã sờn cũ và bạc phếch theo thời gian, nhưng trên vạt áo và những ngón tay vẫn còn vương những vết mực in đen, cùng với mùi gỗ nhè nhẹ, minh chứng cho công việc in khắc đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn mà nàng vừa hoàn thành. Mỗi bước chân của Uyển Nhi đều nặng nề, như thể trên vai nàng đang gánh vác một tảng đá vô hình, kéo căng từng thớ thịt, từng sợi gân. Nàng cố gắng giấu đi tiếng thở dài mệt mỏi, nhưng hơi thở vẫn không thể giấu được sự đứt quãng và nặng nhọc.

Khi nàng đi ngang qua một mái hiên nhà, nơi Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ đang ngồi nhai trầu, đôi mắt tinh anh của bà lão chợt lóe lên vẻ ái ngại. Tiểu Lão Bà, với gương mặt nhăn nheo hằn sâu dấu vết thời gian nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc như sao đêm, khẽ chống gậy, cất giọng khàn khàn nhưng vẫn đủ lớn để người qua đường nghe thấy.

"Ấy chà, cô bé Uyển Nhi," bà lão nói, tiếng trầu cau lạo xạo trong miệng, "nhìn con tiều tụy thế kia, có chuyện gì sao? Mới ban sáng bà thấy con còn tươi tỉnh lắm mà, sao giờ đã như tàn úa rồi?" Giọng bà có chút cằn nhằn thường lệ, nhưng ẩn chứa sự quan tâm chân thành của một người hàng xóm lâu năm.

Lâm Uyển Nhi giật mình, cố gắng nặn ra một nụ cười nhạt nhòa, nhưng khóe môi nàng run rẩy không sao giấu được sự gắng gượng. "Dạ, không có gì đâu bà," nàng đáp, giọng nói khản đặc, mỏng manh như tiếng gió thoảng. Nàng cúi đầu chào bà lão một cách vội vã, ánh mắt tránh né, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt già nua đầy kinh nghiệm của Tiểu Lão Bà. "Chỉ là dạo này nhiều việc quá... đơn hàng gấp, nên con phải làm liên tục. Bà biết đấy, nghề in khắc đâu có thể vội vàng được." Nàng vội vã bước tiếp, đôi vai gầy khẽ run lên, như muốn thoát khỏi ánh nhìn thấu suốt của bà lão, muốn che giấu đi nỗi mệt mỏi đang xâm chiếm từng tế bào. Trong lòng nàng, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả tiếng thở nàng vừa cố nén đã bật ra, vọng vào hư không. Dù biết Tiểu Lão Bà chỉ có ý tốt, nhưng nàng không muốn để ai nhìn thấy sự yếu đuối của mình, hay nói đúng hơn, nàng chưa biết phải bắt đầu chia sẻ từ đâu, khi mà mọi thứ dư���ng như đang đè nén nàng đến nghẹt thở. Nghề in khắc là cả nguồn sống của gia đình, là niềm tự hào của nàng, nhưng nó cũng là một gông xiềng vô hình, trói buộc nàng vào những giờ phút làm việc không ngừng nghỉ, gặm nhấm sức lực và tinh thần. Nàng đã nhiều đêm thức trắng, miệt mài bên phiến gỗ, mũi dao khắc sắc lẹm lướt trên từng nét mực, nhưng trong tâm trí, hình ảnh đứa con thơ đang ngủ say, và người chồng thường xuyên vắng nhà lại hiện lên, khiến gánh nặng trên vai nàng càng thêm trĩu trịt.

***

Uyển Nhi bước vào quán sách của Tạ Trần, như bước vào một thế giới hoàn toàn khác biệt. Khác với sự ồn ào và huyên náo bên ngoài đường phố, nơi đây là một không gian tĩnh lặng đến lạ lùng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, từng nhịp, từng nhịp. Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ kẽo kẹt mở ra, mang theo mùi hương dịu nhẹ của giấy cũ, mực và trà thoang thoảng, quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí trầm mặc, thanh bình. Ánh nắng chiều đã yếu dần, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên những chồng sách cao ngất, trên sàn gỗ đã cũ mòn và trên những chiếc bàn đọc đơn sơ.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, đang ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, lướt trên từng dòng chữ của một cuốn sách cổ đã ố vàng. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn hắt lên khuôn mặt thanh tú của y, làm nổi bật những đường nét điềm tĩnh. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại những chồng sách mới được mang về, động tác uyển chuyển và thuần thục. Ở một góc khuất, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang chăm chú viết chữ, tiếng bút lông sột soạt nhẹ nhàng vang vọng, như một nốt nhạc đều đặn trong bản hòa tấu của sự tĩnh lặng. Cả ba dường như đã quen với nhịp sống chậm rãi này, mỗi người một việc, không ai quấy rầy ai, nhưng lại tạo thành một bức tranh hài hòa đến lạ.

Uyển Nhi khẽ khàng bước vào, từng bước chân như sợ làm vỡ tan bầu không khí thanh tịnh ấy. Nàng tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi có một chiếc ghế gỗ trống và một chiếc bàn nhỏ, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Nàng cố gắng kìm nén tiếng thở dài nặng nề, nhưng sự mệt mỏi đã thấm sâu vào từng thớ thịt, từng sợi xương, khiến đôi vai nàng khẽ rũ xuống, tựa như một bông hoa đã héo úa vì thiếu nước. Đầu nàng đau nhức, đôi mắt cứ muốn khép lại, và trong khoảnh khắc đó, nàng chỉ muốn được chìm vào giấc ngủ sâu, quên đi mọi gánh nặng.

Tiếng động rất khẽ của Uyển Nhi không qua mắt được Tạ Trần. Y khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu lướt qua nàng. Giọng nói của y trầm ấm, vang lên trong không gian tĩnh lặng, không chút vội vã hay ép buộc, mang theo sự quan tâm tinh tế: "Cô nương có cần tìm sách gì không? Hay chỉ là muốn tìm chút yên tĩnh đọc sách?"

Uyển Nhi giật mình, vội vàng lắc đầu, ánh mắt nàng thoáng chút bối rối. "Dạ không... không cần tìm sách gì cả." Nàng ngập ngừng, rồi nói thêm, giọng nhỏ dần, "Chỉ là... chỉ là muốn tìm chút yên tĩnh... tránh cái ồn ào bên ngoài." Nàng cảm thấy xấu hổ khi để lộ sự yếu đuối của mình, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một sự an ủi lạ thường từ bầu không khí này, từ ánh mắt không phán xét của Tạ Trần.

Cố Tiểu Ngư, vừa đặt chồng sách cuối cùng xuống giá, quay lại nhìn Uyển Nhi. Đôi mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. "Mặt cô nương tái quá," nàng nói, bước lại gần, giọng đầy quan tâm. "Trông cô nương có vẻ kiệt sức. Có cần một chén trà nóng không? Trà Phổ Nhĩ ở đây giúp thư giãn tinh thần lắm."

Uyển Nhi nhìn Cố Tiểu Ngư, rồi lại nhìn Tạ Trần. Sự quan tâm chân thành từ hai người khiến bức tường kiên cố nàng dựng lên để che giấu nỗi mệt mỏi chợt lung lay. Nàng không kiềm được nữa, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, không còn cố giấu diếm. "Chỉ là... công việc... và con cái..." Nàng ngẩng mặt lên, đôi mắt mờ đi vì mệt mỏi, "khiến ta không thể nào thở nổi. Cứ như có một tảng đá đè nặng lên ngực, không tài nào nhấc lên được." Nàng gục mặt xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc rối bù càng thêm vẻ tiều tụy. Nàng cảm thấy như mình đang ở trên bờ vực của sự sụp đổ, chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay nàng đi. Sự bình yên của quán sách, thay vì xoa dịu, lại càng làm nổi bật lên sự hỗn loạn trong lòng nàng. Nàng thèm khát một cuộc sống bình thường, được nghỉ ngơi, được sống cho bản thân, nhưng dường như điều đó là một thứ xa xỉ. Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn Uyển Nhi, không nói gì, chỉ đơn thuần lắng nghe, nhưng ánh mắt y chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể y đã nhìn thấy mọi gánh nặng mà nàng đang oằn mình gánh vác. Cố Tiểu Ngư không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ rót một chén trà nóng, đặt nhẹ nhàng trước mặt Uyển Nhi, làn khói trắng mỏng manh bốc lên, mang theo hương trà dịu nhẹ, như một lời an ủi vô hình.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, ánh sáng trong quán sách càng trở nên mờ ảo, chỉ còn ngọn đèn dầu leo lét và ánh nến lung linh trên bàn trà tạo nên một thứ ánh sáng vàng ấm áp, đủ để xua đi cái lạnh lẽo của bóng tối đang dần bao trùm bên ngoài. Tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ, như tiếng thì thầm của vạn vật. Uyển Nhi đã nâng chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ của trà Phổ Nhĩ, cùng với hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay và nơi cổ họng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong nàng. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đã tĩnh lặng hơn một chút, nhìn Tạ Trần. Dường như, trong không gian yên tĩnh này, và trước ánh mắt trầm tĩnh của vị thư sinh, nàng cảm thấy mình có thể trút bỏ mọi gánh nặng.

Nàng bắt đầu kể, giọng nói đã bớt run rẩy, nhưng vẫn còn vương chút mệt mỏi và u uất. "Nghề in khắc thủ công của con... bà biết đấy, nó đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng nét dao, từng chi tiết nhỏ. Một bản in đẹp, không chỉ là kỹ thuật, mà còn là cả tâm huyết. Một bản lỗi nhỏ thôi cũng phải làm lại từ đầu. Có những đơn hàng gấp, con phải thức trắng đêm, miệt mài bên phiến gỗ, đôi mắt dán chặt vào từng đường nét, từng vân gỗ. Mùi mực, mùi gỗ... nó đã ngấm vào cả hơi thở của con." Nàng khẽ đưa tay lên xoa xoa thái dương, "Rồi đứa con thơ ở nhà... nó còn quá nhỏ để hiểu rằng mẹ phải làm việc. Nó cần được chăm sóc, cần được vui chơi, cần mẹ ở bên. Chồng con lại thường xuyên đi xa, buôn bán ngược xuôi, cả năm về nhà chỉ đôi ba bận. Mọi gánh nặng, mọi trách nhiệm đều đổ dồn lên vai con."

Uyển Nhi thở dài, tiếng thở dài lần này không còn là sự bùng phát của tuyệt vọng, mà là một sự chấp nhận đau khổ. "Con cảm thấy mình như một con quay, không ngừng quay cuồng. Từ sáng sớm đến tận đêm khuya, con cứ quay mãi, quay mãi, không có điểm dừng, không có thời gian cho bản thân. Con muốn làm thật tốt mọi việc, vừa là một người thợ giỏi, vừa là một người mẹ chu đáo, một người vợ hiền thục. Nhưng dường như, con đang dần đánh mất chính mình. Con không biết mình đang sống vì điều gì nữa, Tạ Trần ạ." Đôi mắt nàng lại rưng rưng, những giọt lệ mỏng manh chực trào ra, nhưng nàng đã kìm nén lại được. Cố Tiểu Ngư lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt nàng hướng về Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi. Thư Đồng Tiểu An vẫn ngủ say, không hề hay biết đến câu chuyện bi thương đang diễn ra.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, y lắng nghe không một lời ngắt quãng, thỉnh thoảng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không phán xét, chỉ đầy sự thấu hiểu. Khi Uyển Nhi ngừng lời, y chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, tạo nên một tiếng động nhỏ xíu. "Cô nương có nhớ câu chuyện về người thợ mộc nọ không?" y trầm giọng, giọng nói ấm áp như dòng suối róc rách. "Người thợ mộc ấy, nổi tiếng khắp vùng vì tài đẽo gọt mọi thứ đến mức hoàn hảo. Từ chiếc bàn, chiếc ghế, đến những bức tượng nhỏ, mọi thứ qua tay ông đều tinh xảo không tỳ vết. Ông ấy dành cả đời mình để theo đuổi sự hoàn mỹ, không ngừng mài giũa dao đục, không ngừng tìm kiếm loại gỗ tốt nhất, không ngừng học hỏi những kỹ thuật phức tạp nhất."

Tạ Trần khẽ dừng lại, nhấp một ngụm trà. "Mỗi ngày, ông ấy đều thức dậy từ rất sớm, làm việc không ngừng nghỉ cho đến khi trời tối mịt. Ông ấy từ chối mọi lời mời trò chuyện, từ chối mọi cuộc vui, bởi vì ông tin rằng, chỉ có sự chuyên tâm tuyệt đối mới có thể đạt được đỉnh cao của nghề nghiệp. Ông ấy tự hào về những tác phẩm của mình, nhưng càng về cuối đời, ông càng cảm thấy một sự trống rỗng khó tả. Những tác phẩm hoàn hảo nhất của ông, dù được mọi người ngợi ca, lại không mang lại cho ông một chút niềm vui, một chút sự mãn nguyện nào. Cuối cùng, ông nhận ra, trong hành trình theo đuổi sự hoàn hảo của 'cái làm', ông đã quên mất lý do vì sao mình cầm đục ngay từ đầu. Ông đã quên mất niềm vui của 'cái sống', niềm vui được ngắm nhìn ánh nắng ban mai, niềm vui được trò chuyện cùng bạn bè, niềm vui được thưởng thức một bữa cơm đạm bạc. Ông đã quên mất rằng, 'cái làm' vốn dĩ là để phục vụ cho 'cái sống', chứ không phải ngược lại."

Uyển Nhi lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng. Ánh mắt nàng dần trở nên tĩnh lặng hơn, đôi lông mày khẽ chau lại trong suy tư. Nàng nhìn chén trà trên bàn, như thể đang nhìn thấy chính mình trong câu chuyện ngụ ngôn ấy. Nàng đã quá tập trung vào việc làm mọi thứ thật tốt, đến nỗi quên mất việc sống cho chính mình.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng ẩn chứa sức mạnh của sự chiêm nghiệm. "Cô nương muốn 'làm' thật tốt, nhưng liệu đã 'sống' thật tốt chưa? Cái 'làm' là để duy trì cái 'sống'. Nếu cái 'làm' khiến cái 'sống' trở nên kiệt quệ, vậy thì ý nghĩa của sự 'làm' là gì?" Y không trực tiếp đưa ra lời khuyên, mà chỉ đặt ra những câu hỏi gợi mở, buộc nàng phải tự mình suy ngẫm.

Uyển Nhi ngạc nhiên, ánh mắt mở to. "Sống... thật tốt?" Nàng lặp lại, như thể vừa nghe thấy một khái niệm hoàn toàn mới mẻ, một điều mà nàng đã lãng quên từ rất lâu rồi. Nàng chưa bao giờ nghĩ về điều đó một cách sâu sắc như vậy. Nàng luôn nghĩ rằng, chỉ cần hoàn thành tốt trách nhiệm của mình, là đã đủ. Nhưng liệu đó có phải là 'sống' không?

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm áp lạ thường. "Đúng vậy, 'sống' thật tốt. Cuộc đời này, vốn dĩ là một hành trình khám phá và trải nghiệm. Mỗi người đều có những gánh nặng riêng, những 'chấp niệm' riêng. Nhưng không phải mọi gánh nặng đều phải tự mình gánh vác. Một cái cây, dù vững chãi đến đâu, cũng cần có rễ đan xen, cần có đất mẹ nâng đỡ. Một con người, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng cần có cộng đồng, cần có những mối 'nhân quả' thiện lành để tựa nương." Y nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng bạc soi rọi. "Cái gọi là 'vô thường' của cuộc đời, chính là sự thay đổi không ngừng. Chấp nhận nó, không phải là buông xuôi, mà là học cách thích nghi, học cách tìm thấy sự cân bằng. Đôi khi, chỉ cần biết buông bỏ một chút, biết chia sẻ một chút, gánh nặng sẽ nhẹ đi rất nhiều."

Lời của Tạ Trần không phải là phép thuật để xua tan mọi khó khăn, nhưng lại là một ánh sáng yếu ớt, đủ để soi rọi vào góc tối trong tâm hồn Uyển Nhi. Nàng nhìn chén trà trên tay, hơi ấm của nó dường như lan tỏa vào cả tâm trí nàng, làm tan chảy những lớp băng lạnh giá của sự tuyệt vọng và cô độc. Nàng bắt đầu nghĩ đến những người xung quanh, những người hàng xóm tốt bụng, những người bạn cũ. Nàng đã quá khép mình, quá cố gắng tự mình gánh vác mọi thứ, đến nỗi quên mất rằng, mình không hề đơn độc. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần, mà nàng vừa nghe, không phải là sự thờ ơ, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của cuộc sống, về cách con người có thể tìm thấy sự bình an nội tại, không cần đến phép thuật hay quyền lực, mà chỉ bằng chính trí tuệ và trái tim của mình.

***

Khi Uyển Nhi rời quán sách, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn An Bình trong một vẻ tĩnh mịch nhưng không hề lạnh lẽo. Ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, như một ngọn đèn lồng khổng lồ treo giữa vòm trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống những con đường lát đá, khiến mọi vật trở nên huyền ảo và lung linh. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương dịu mát của hoa dại từ những khu vườn nhỏ và mùi khói bếp còn vương vấn từ những ngôi nhà đã lên đèn, tạo nên một bầu không khí yên bình, ấm áp và đầy tình người.

Bước chân của Uyển Nhi giờ đây không còn nặng nề và tiều tụy như lúc nàng đến. Dù sự mệt mỏi thể xác vẫn còn đó, nhưng trong lòng nàng, một gánh nặng vô hình dường như đã được trút bỏ. Lời nói của Tạ Trần, tuy không trực tiếp giải quyết vấn đề công việc hay con cái của nàng, nhưng đã mở ra một lối thoát trong tâm trí nàng, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới. Nàng nhận ra rằng, mình đã quá ôm đồm mọi thứ, quá cố gắng hoàn hảo trong mọi vai trò, đến nỗi quên mất rằng con người không phải là một cỗ máy, và sự yếu đuối không phải lúc nào cũng là điều đáng xấu hổ.

Nàng bắt đầu suy nghĩ về những lời Tạ Trần nói, về 'cái s��ng' và 'cái làm', về sự cần thiết của việc chia sẻ gánh nặng và tìm kiếm sự giúp đỡ từ cộng đồng. Nàng đã tự nhốt mình trong sự cô độc quá lâu, cho rằng không ai có thể hiểu được những khó khăn của mình, hay rằng việc nhờ vả người khác là một sự phiền hà. Nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng, sự gắn kết cộng đồng và lòng nhân ái chính là chìa khóa để giải quyết nhiều vấn đề đời thường khác trong kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu' này. Những câu chuyện cá nhân nhỏ nhặt, tưởng chừng không quan trọng, lại chính là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' và văn minh phàm nhân.

Khi đi ngang qua mái hiên nhà Tiểu Lão Bà, Uyển Nhi thấy bà lão vẫn ngồi đó, dưới ánh đèn dầu mờ ảo hắt ra từ bên trong, đôi mắt già nua chăm chú vào từng đường kim mũi chỉ khi vá một chiếc áo cũ. Hình ảnh ấy, giản dị và đời thường, bỗng trở nên vô cùng ấm áp trong mắt Uyển Nhi. Nàng chợt nhớ đến lời Tạ Trần: "Một cái cây, dù vững chãi đến đâu, cũng cần có rễ đan xen, cần có đất mẹ nâng đỡ." Tiểu Lão Bà, tuy hay cằn nhằn, nhưng lại luôn là người quan tâm, lo lắng cho mọi người xung quanh. Có lẽ, nàng có thể bắt đầu từ đây.

Uyển Nhi dừng lại, ánh mắt nàng hướng về phía Tiểu Lão Bà. Lần đầu tiên trong ngày, một nụ cười thật sự, một nụ cười chân thành và nhẹ nhõm, nở trên môi nàng. Nó không còn là nụ cười gượng gạo che giấu sự mệt mỏi, mà là nụ cười của niềm hy vọng vừa nảy nở, của sự giải thoát khỏi gông xiềng nội tâm.

"Bà ơi," Uyển Nhi cất tiếng, giọng nói đã thanh thoát hơn rất nhiều, vang vọng nhẹ nhàng trong màn đêm tĩnh mịch, "con có chuyện muốn nhờ bà... và có lẽ, con cũng cần được nghe bà cằn nhằn một chút."

Tiểu Lão Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc nhìn Uyển Nhi, rồi khóe môi bà lão khẽ cong lên thành một nụ cười hiền hậu, dù vẫn còn chút vẻ cằn nhằn thường lệ. Bà không hỏi lý do, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước được điều gì.

Tạ Trần đứng ở cửa quán sách, nhìn theo bóng lưng Uyển Nhi đang dần khuất xa. Y không nghe rõ cuộc đối thoại giữa nàng và Tiểu Lão Bà, nhưng y có thể cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của nàng. Ánh mắt y khẽ lướt lên bầu trời đêm, nơi ánh trăng vẫn đang tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi lên vạn vật. Y khẽ mỉm cười. Triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của y không phải là phép thuật hay sức mạnh siêu nhiên, nhưng nó lại có khả năng thức tỉnh những giá trị chân thực nhất trong lòng người, giúp họ tìm thấy sự bình an nội tại và sức mạnh từ những mối 'nhân quả' thiện lành. Tạ Trần biết, khả năng quan sát và thấu hiểu nhân tâm của y sẽ ngày càng trở nên sắc bén, giúp y trở thành một 'điểm neo' tinh thần cho cộng đồng, không phải bằng cách can thiệp trực tiếp vào số mệnh, mà bằng cách gợi mở những con đường để mỗi cá nhân tự mình khám phá.

Y quay trở vào quán, để mặc cho sự tĩnh lặng của đêm khuya ôm trọn lấy mình. Y biết, hành trình của 'Nhân Đạo' vẫn còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên đã vững chắc. Và y, vẫn sẽ là người chèo đò thầm lặng, đưa dòng chảy nhân gian đến những bến bờ mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Những hạt giống của 'sống một đời bình thường', của 'nhân quả' thiện lành, của 'vô thường' được chấp nhận, đang nảy mầm tươi tốt trong lòng nhân gian, và sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính trí tuệ và trái tim của mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free