Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1781: Bình Yên Nở Hoa: Dệt Cuộc Sống Từ Sự Chấp Nhận

Gió xuân mơn man lướt qua những trang sách cũ kỹ, mang theo mùi giấy mục và mực tàu thoang thoảng khắp thư phòng nhỏ của Tạ Trần. Tiếng chim sẻ lanh lảnh ngoài hiên, tiếng lá cây xào xạc theo nhịp gió, cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Thư Đồng Tiểu An ngồi ở góc phòng, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình đến lạ. Nắng sớm dịu dàng xuyên qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng óng trên nền gạch cũ, đậu trên mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản của Tạ Trần. Y, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn sự.

Đúng lúc ấy, một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở ngưỡng cửa. Lâm Uyển Nhi, với một nụ cười nhẹ trên môi, bước vào. Nàng vận một bộ y phục màu lam nhạt, không quá cầu kỳ nhưng toát lên vẻ thanh nhã. Vẻ tiều tụy, ưu tư từng hằn sâu trên gương mặt nàng nay đã tan biến nhiều, thay vào đó là một nét thanh thản, tự tại. Ánh mắt nàng có thần hơn, không còn sự mệt mỏi đeo bám, mà ánh lên vẻ kiên định, bình yên. Cử chỉ của nàng nhẹ nhàng, không còn sự vội vã, hấp tấp như những lần trước. Trên tay nàng là một chiếc đĩa nhỏ, đặt cẩn thận những chiếc bánh gạo trắng ngần, tỏa hương thơm dịu.

Nàng không vội vàng tìm sách, cũng chẳng ngồi xuống như những vị khách khác. Thay vào đó, Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt chiếc đĩa bánh lên chiếc bàn gỗ sờn cũ của Tạ Trần, như một lời cảm ơn thầm lặng, một món quà chân thành từ đáy lòng. Hương thơm của bánh gạo mới làm, hòa quyện với mùi giấy cũ và trà xanh, tạo nên một cảm giác ấm áp khó tả.

"Tiên sinh," Uyển Nhi cất tiếng, giọng nàng trầm ấm, mang theo chút run rẩy của cảm xúc mà nàng cố gắng kìm nén. "Con đã làm theo lời người... và con đã tìm thấy sự bình yên." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy thành kính và biết ơn.

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt y bao dung nhìn nàng. Y không nói gì ngay, chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như làn gió xuân ấm áp xua đi những ưu phiền trong tâm hồn người đối diện. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang xếp lại kệ sách gần đó, cũng khẽ quay đầu lại, lắng nghe. Nàng nhìn Uyển Nhi, rồi lại liếc nhìn Tạ Trần, một nụ cười tinh nghịch nhưng cũng đầy thấu hiểu nở trên môi. Thư Đồng Tiểu An, dù vẫn chú tâm vào cuốn sách, đôi tai nhỏ của cậu cũng dựng lên, không bỏ sót một lời nào từ cuộc đối thoại. Cậu bé vốn hiếu học, luôn muốn học hỏi từ mọi cuộc trò chuyện của tiên sinh.

"Bình yên không phải là không có bão tố, mà là biết cách neo đậu giữa phong ba," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng y trầm bổng, như tiếng chuông chùa giữa buổi sớm mai, vang vọng nhưng không ồn ào, gieo vào lòng người nghe một sự tĩnh lặng sâu sắc. "Nàng đã thực sự hiểu được điều đó, Uyển Nhi. Đó là một thành tựu lớn hơn bất kỳ phép thuật hay công danh nào."

Uyển Nhi khẽ gật đầu, ánh mắt nàng ngập tràn biết ơn, nhưng cũng ánh lên vẻ tự hào khó tả. "Dạ, con đã học cách chậm lại, tiên sinh. Con nhận ra rằng, sự cố gắng đến kiệt sức để mọi thứ phải hoàn hảo, chính là gánh nặng lớn nhất mà con tự đặt lên vai mình. Con đã chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều phải hoàn hảo, rằng đôi khi, một chút khuyết điểm lại làm nên vẻ đẹp riêng, một sự độc đáo mà không ai có thể sao chép. Con đã nhờ Tiểu Lão Bà giúp đỡ trông nom con nhỏ vài buổi trong tuần, để con có thể chuyên tâm vào công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, nhưng cũng để con có thêm thời gian cho chính mình, cho những sở thích mà con từng bỏ quên. Con đã bắt đầu dành thời gian để tự mình thưởng thức một tách trà hoa thơm dịu sau khi hoàn thành một bản in khó, ngắm nhìn những áng mây trôi lững lờ trên nền trời xanh biếc, nghe tiếng chim hót líu lo, hay đơn giản chỉ là cảm nhận làn gió mát mơn man qua tóc. Con đã học được cách trân trọng những khoảnh khắc ấy, thay vì chỉ lao đầu vào công việc và những lo toan không ngừng nghỉ."

Nàng dừng lại một chút, như thể để tự mình cảm nhận sâu sắc hơn những thay đổi trong lòng, những hạt mầm bình yên đang nảy nở. "Con cũng đã tìm thêm vài người thợ phụ, những người trẻ tuổi đang cần việc làm, để họ giúp con những công đoạn đơn giản, không đòi hỏi kỹ thuật cao. Điều đó không chỉ giúp con giảm bớt gánh nặng, để con tập trung vào những phần tinh túy nhất của nghề in khắc, mà còn giúp họ có thêm thu nhập, có thêm cơ hội học hỏi, có thêm niềm vui trong cuộc sống. Con nghĩ, việc san sẻ công việc, cũng là một cách để con chấp nhận giới hạn của mình, và để mọi người cùng có công việc, cùng phát triển, cùng nhau dệt nên cuộc sống này một cách hài hòa và bền vững."

Cố Tiểu Ngư nghe Uyển Nhi nói, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thán phục. "Uyển Nhi tỷ đã tìm thấy con đường của mình rồi. Thật là tuyệt vời! Tỷ đã trở nên rạng rỡ hơn rất nhi��u." Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, nụ cười rạng rỡ. "Tiên sinh lúc nào cũng có cách để người khác tự tìm thấy đáp án, không cần phải nói quá nhiều hay dùng đến những phép màu cao siêu. Chỉ là những lời nói đơn giản, nhưng lại gieo vào lòng người những hạt mầm triết lý sâu sắc."

Tạ Trần chỉ khẽ cười, không phủ nhận cũng không xác nhận. Y đưa tay nhón một chiếc bánh gạo, hương thơm thanh khiết của gạo mới và chút đường nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Bánh rất ngon," y khen, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. "Đây là hương vị của sự an yên, của một tấm lòng đã tìm thấy sự cân bằng, không còn bị xáo động bởi những tham vọng hay chấp niệm vô ích."

Tiểu An, lúc này đã đặt cuốn sách xuống, đôi mắt thông minh của cậu bé nhìn Uyển Nhi đầy ngưỡng mộ. "Uyển Nhi tỷ đã không còn vẻ mệt mỏi nữa. Tiên sinh nói đúng, chỉ cần tìm thấy sự cân bằng, cuộc sống sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Con sẽ cố gắng học hỏi từ lời dạy của tiên sinh và từ câu chuyện của Uyển Nhi tỷ." Cậu bé lại cầm cuốn sách lên, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Uyển Nhi, như muốn ghi nhớ hình ảnh một người phụ nữ đã thay đổi nhờ những lời khuyên của tiên sinh, một minh chứng sống động cho sức mạnh của "Nhân Đạo".

Uyển Nhi cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong tim. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Cố Tiểu Ngư, Tiểu An, những con người đã gián tiếp hay trực tiếp giúp nàng tìm lại chính mình. Nàng biết, hành trình tìm kiếm sự bình yên không phải là một đích đến, mà là một quá trình không ngừng nghỉ, nhưng nàng đã có những kim chỉ nam vững chắc để bước tiếp, không còn cô độc trong hành trình đó nữa.

***

Buổi trưa, Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng khắp các ngõ hẻm, tiếng cười nói của trẻ con nô đùa trên quảng trường nhỏ, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá. Mùi thức ăn từ các quán ăn bốc lên thơm lừng, hòa lẫn với mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, và cả mùi mồ hôi của những người lao động. Dù ��n ào, nhưng bầu không khí vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng của thị trấn này, một sự hỗn độn có trật tự, một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát hai bên đường, với những mái ngói rêu phong và những giàn hoa leo rực rỡ, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm nhân.

Trong một con hẻm nhỏ, xưởng in khắc của Lâm Uyển Nhi hiện lên với một vẻ ngăn nắp lạ thường. Không còn cảnh mực vương vãi, giấy tờ ngổn ngang hay dụng cụ xếp chồng chất một cách tùy tiện. Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, khoa học, phản ánh sự thay đổi từ bên trong của người chủ, một sự trật tự nội tại được biểu hiện ra bên ngoài. Uyển Nhi đang ngồi trước một khối gỗ khắc dở, đôi tay nàng thoăn thoắt điều khiển lưỡi dao nhỏ, tỉ mỉ gọt giũa từng nét, từng chi tiết tinh xảo. Vẻ mặt nàng tập trung cao độ, nhưng không hề có chút căng thẳng hay áp lực như trước. Thay vào đó, là một sự bình thản, một niềm vui lặng lẽ trong từng động tác, như một nghệ nhân đang dệt nên linh hồn cho tác phẩm của mình.

Bên cạnh nàng, trên một chiếc chiếu cói nhỏ trải trên nền đất sạch sẽ, con trai nàng đang say sưa chơi đùa với vài món đồ chơi gỗ đơn giản, tiếng cười trong trẻo của thằng bé như những nốt nhạc vui tươi, tô điểm thêm cho không gian làm việc. Ngồi không xa, Tiểu Lão Bà, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc đầy tinh anh, đang cặm cụi đan một chiếc khăn len màu xanh biếc. Thỉnh thoảng, bà lại ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền từ nhìn thằng bé, rồi quay sang nhìn Uyển Nhi, khóe môi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười của sự thấu hiểu và sẻ chia.

"Con bé này ngoan lắm, Uyển Nhi cứ yên tâm làm việc," Tiểu Lão Bà cất tiếng, giọng bà vẫn có chút càu nhàu thường thấy, nhưng ẩn chứa đầy sự quan tâm và lo lắng chân thành. "Đừng có cố quá, hỏng người ra đấy. Sức khỏe là vàng, không có nó thì làm gì cũng khó khăn bội phần. Phải biết quý trọng bản thân mình trước đã."

Uyển Nhi khẽ ngẩng đầu, mỉm cười với bà, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Dạ, con đã hiểu rồi ạ. Giờ con biết quý trọng từng khoảnh khắc mình có, và biết lắng nghe cơ thể mình hơn. Con không còn cố sức làm mọi thứ một mình nữa. Có Tiểu Lão Bà giúp đỡ trông nom thằng bé, và có các thợ phụ san sẻ công việc, con cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, có thể chuyên tâm vào những phần tinh túy nhất của nghề này."

Nàng lại cúi xuống với khối gỗ, nhưng động tác không hề mất đi sự bình thản, mà còn thêm phần uyển chuyển. Vài phút sau, khi hoàn thành một công đoạn nhỏ, nàng đứng dậy, đi về phía góc xưởng, nơi có một ấm trà đang tỏa hương thoang thoảng. Đó là trà hoa cúc mà Tạ Trần đã từng khen ngợi, hương vị thanh khiết, giúp an thần và làm dịu đi những căng thẳng. Uyển Nhi rót hai chén trà sứ trắng, một chén đưa cho Tiểu Lão Bà, một chén đặt trước mặt mình.

"Bà ơi, mời bà dùng trà," nàng nói, ánh mắt đầy vẻ biết ơn, một sự biết ơn không lời. "Cảm ơn bà đã luôn ở bên cạnh con và thằng bé, như một người thân trong gia đình."

Tiểu Lão Bà đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén lan tỏa vào lòng bàn tay gầy guộc của bà, sưởi ấm cả trái tim. "Con bé này, khách sáo làm gì. Hàng xóm láng giềng thì phải giúp đỡ nhau chứ. Huống hồ, bà già này cũng thích tiếng trẻ con lanh lảnh trong nhà, đỡ buồn hiu quạnh. Lũ nhỏ cứ chạy qua đây chơi, bà cũng thấy vui lây." Bà nhấp một ngụm trà, vị ngọt dịu và hương thơm thoang thoảng làm dịu đi cái mệt mỏi của tuổi già, bà khẽ thở dài mãn nguyện. "Mà phải công nhận, con bé từ bữa nghe lời thằng nhóc Tạ Trần đó, trông có da có thịt hẳn. Sắc mặt cũng hồng hào hơn, không còn xanh xao như trước. Nó nói cái gì mà 'chấp nhận bất toàn' ấy nhỉ? Nghe thì cao siêu, nhưng hóa ra lại là sống sao cho mình thấy thoải mái, thấy đủ đầy, không phải chạy theo những thứ phù phiếm. Đúng là thằng nhóc đó, nhìn thì gầy gò, thư sinh, nhưng cái đầu thì chứa cả giang sơn, thấu hiểu nhân tâm đến lạ."

Uyển Nhi khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. "Dạ, con cũng đã nhận ra điều đó. Hạnh phúc không phải là có được mọi thứ mình muốn, mà là biết trân trọng những gì mình đang có, và biết buông bỏ những gánh nặng không cần thiết, những chấp niệm về sự hoàn hảo. Con đã học được cách yêu thương chính mình, chấp nhận những giới hạn của bản thân. Nhờ vậy, con mới có thể yêu thương con mình, và yêu thương cuộc sống này một cách trọn vẹn hơn, không còn cảm thấy bị ràng buộc bởi những định kiến hay áp lực."

Nàng nhìn ra khung cửa sổ nhỏ của xưởng, nơi ánh nắng chiều đang bắt đầu ngả vàng, vẽ nên những vệt sáng trên nền đất. Tiếng cười của con trai nàng vang lên trong trẻo, tiếng đan len của Tiểu Lão Bà đều đặn, và mùi trà hoa thanh khiết lan tỏa khắp không gian. Tất cả hòa quyện lại, tạo thành một khoảnh khắc bình dị, nhưng chứa đựng sự viên mãn và hạnh phúc mà nàng từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy. Nàng biết, những lời khuyên của Tạ Trần, dù giản dị, đã có tác động sâu rộng đến nàng, giúp nàng tìm thấy ý nghĩa và bình yên trong cuộc sống đời thường, củng cố vai trò "điểm neo nhân quả" của anh. Sự gắn kết và hỗ trợ lẫn nhau trong cộng đồng Thị Trấn An Bình sẽ ngày càng thể hiện rõ nét, chứng minh rằng sự thịnh vượng không chỉ đến từ cá nhân mà còn từ tập thể, từ sự đồng lòng của "Nhân Đạo".

***

Chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên ngọn cây, nhuộm vàng cả một góc trời, Thị Trấn An Bình chìm dần vào vẻ đẹp của hoàng hôn. Tiếng nước sông Vọng Giang chảy rì rào dưới chân cầu đá, như một bản tình ca muôn thuở của thiên nhiên. Tiếng chim bay về tổ líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa dại thơm mát từ triền sông. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và chiếc ban công nhỏ vươn ra sát mặt sông, trở thành điểm dừng chân lý tưởng cho những ai muốn tìm một chút an yên sau một ngày dài lao động. Những chiếc bàn ghế mộc mạc được kê sát lan can, cho phép khách thưởng trà vừa nhấp ngụm hương vị thanh tao, vừa ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Không khí nơi đây trong lành và mát mẻ, xua đi cái nóng bức của buổi trưa, thay vào đó là sự thư thái, dễ chịu đến lạ kỳ.

Lâm Uyển Nhi, cùng với con trai mình, đang ngồi ở một góc quán, tách biệt khỏi những bàn đông người hơn, tìm cho mình một khoảng lặng riêng tư. Nàng gọi một tách trà hoa nhài đơn giản, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu mọi giác quan, mang đến sự tĩnh lặng cho tâm hồn. Nàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh, ánh mắt lấp lánh sự mãn nguyện, không còn chút gợn ưu tư nào. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn dòng sông, cảm nhận làn gió mát mơn man trên da thịt, và lắng nghe tiếng cười trong trẻo của con trai đang thích thú nhìn những chú cá nhỏ bơi lội dưới làn nước trong vắt, những chú cá lấp lánh dưới ánh chiều tà. Một nụ cười khẽ nở trên môi nàng, nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên từ sâu thẳm nội tâm, không còn bận tâm đến những định nghĩa về sự hoàn hảo.

Không xa lắm, ở một góc khác của quán, Tạ Trần cũng đang ngồi đó, bên cạnh y là Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An. Họ cũng gọi trà, nhưng không phải để thưởng thức hương vị, mà dường như để cảm nhận không khí, để quan sát và suy ngẫm về dòng chảy của cuộc sống. Người Đánh Cờ, với bộ râu dài và vẻ mặt tập trung, đang say sưa bình luận một ván cờ vây với một vị khách khác, giọng ông trầm bổng, đầy triết lý: "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Đời người cũng vậy, một bước đi có thể định đoạt cả ván cờ, nhưng cũng có thể mở ra vô vàn biến số khác, đòi hỏi sự linh hoạt và chấp nhận." Tiểu Đồng Quán Trà, một cậu bé nhỏ nhắn, lanh lợi, đang chạy đi chạy lại mời trà, miệng không ngừng rao: "Trà ngon, trà ngon đây ạ! Hương vị thanh khiết, giải tỏa ưu phiền! Mời quý khách!"

Tạ Trần đưa mắt nhìn về phía Uyển Nhi, khóe môi y khẽ cong lên một nụ cư���i rất nhẹ, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Trong tâm trí y, một dòng suy nghĩ lặng lẽ chảy trôi, như dòng Vọng Giang kia, không ngừng nghỉ mà lại vô cùng tĩnh lặng. *Bình yên không phải là đích đến, mà là hành trình, là cách con người đối diện với những biến cố của cuộc đời. Uyển Nhi đã tìm thấy con đường của riêng mình, không phải bằng cách chạy trốn khỏi thế sự hay tìm kiếm sức mạnh siêu nhiên, mà bằng cách đối diện với nó, chấp nhận những bất toàn, và dệt nên hạnh phúc từ những sợi chỉ bình thường nhất, những khoảnh khắc giản dị của cuộc sống.* Y hiểu rằng, sự thay đổi của Uyển Nhi không chỉ là câu chuyện cá nhân của nàng, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" mà y vẫn luôn theo đuổi. Triết lý ấy không phải là sự buông bỏ hoàn toàn, mà là sự tinh tế trong việc tìm kiếm sự cân bằng, sự hài hòa giữa con người và vạn vật, giữa làm và không làm, giữa nỗ lực và sự tùy duyên.

Cố Tiểu Ngư, với sự nhạy cảm đặc trưng của nàng, khẽ nghiêng đầu nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía Uyển Nhi, ánh mắt lấp lánh vẻ vui mừng. "Uyển Nhi trông có vẻ hạnh phúc hơn rất nhiều, tiên sinh," nàng nói, giọng thì thầm đủ để chỉ hai người nghe, không làm phiền không khí xung quanh. "Giống như một bông hoa đã tìm thấy ánh nắng sau những ngày mưa giông vậy, rực rỡ và tràn đầy sức sống."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà sen, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho hậu vị ngọt thanh, tinh khiết, lưu lại nơi đầu lưỡi một dư vị khó quên. "Nàng đã học được cách dệt nên hạnh phúc từ những sợi chỉ bình thường nhất, Tiểu Ngư," y đáp, ánh mắt vẫn dõi theo Uyển Nhi, như một người gieo hạt đang chiêm ngưỡng thành quả của mình. "Mỗi sợi chỉ là một khoảnh khắc, một cảm xúc, một sự chấp nhận. Khi nàng biết cách sắp xếp chúng, nàng sẽ tạo nên một tấm thảm cuộc đời rực rỡ, dù không hoàn hảo theo những tiêu chuẩn cũ, nhưng tràn đầy ý nghĩa và vẻ đẹp độc đáo của riêng nàng."

Y nhìn ra xa hơn, về phía dòng sông Vọng Giang, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, tạo nên một bức tranh thủy mặc hùng vĩ. Những câu chuyện nhỏ như của Uyển Nhi, tưởng chừng không đáng kể trong dòng chảy vĩ đại của Thiên Đạo, nhưng lại là những "điểm neo nhân quả" vững chắc, kết nối con người lại với nhau, tạo nên một nền tảng mới cho "Nhân Đạo". Sự thay đổi tích cực của Lâm Uyển Nhi sẽ không chỉ dừng lại ở bản thân nàng, mà sẽ trở thành một ví dụ điển hình, lan tỏa tinh thần "chấp nhận bất toàn" và "sống trọn vẹn" đến những người khác trong Thị Trấn An Bình và xa hơn nữa, như những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước. Vai trò "điểm neo nhân quả" của Tạ Trần được củng cố thông qua việc y là người gieo mầm triết lý, giúp các cá nhân tự tìm thấy con đường bình yên của mình, định hình kỷ nguyên mới của Nhân Gian. Sự gắn kết cộng đồng và tinh thần tương trợ sẽ tiếp tục là yếu tố then chốt giúp các phàm nhân vượt qua những thách thức đời thường trong thế giới không còn tiên đạo, nơi sức mạnh của lòng người được đề cao hơn bất kỳ quyền năng nào.

Uyển Nhi, sau khi dùng xong tách trà, khẽ vuốt mái tóc con trai, rồi đứng dậy. Nàng không cần ai đó nói, tự cô đã cảm nhận được sự bình yên đang nở rộ trong lòng, như một đóa hoa sen tinh khiết giữa dòng đời, không vướng bụi trần. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng một lời hứa với chính mình, về một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, dệt nên từ những điều bình dị nhất, không còn bị ám ảnh bởi sự thành tiên hay những định nghĩa hoàn hảo. Và Tạ Trần, lặng lẽ quan sát từ xa, biết rằng đó là một tín hiệu, một lời khẳng định cho sự luân hồi của vạn vật, cho việc các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng chính trí tuệ và trái tim của mình, không cần đến bất kỳ thần linh hay phép thuật nào. Đây chính là Bình Yên Nở Hoa, là cái giá của sự chấp nhận, và là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới của Nhân Gian, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free