Nhân gian bất tu tiên - Chương 1785: Điêu Khắc Linh Hồn: Khi Đam Mê Tìm Lại Lối Đi
Tiếng đục đẽo cần mẫn của Thợ Mộc Chu vẫn vang vọng đều đặn từ xưởng gỗ nhỏ, hòa vào nhịp sống êm đềm của Thị Trấn An Bình. Những sản phẩm ông tạo ra giờ đây không còn bó hẹp trong khuôn khổ truyền thống, mà đã mang một hơi thở mới, sự kết hợp tinh tế giữa nét cổ kính và tinh thần sáng tạo đương đại. Những chiếc bàn ghế vững chãi, nay được điểm xuyết thêm những đường nét mềm mại, những họa tiết lạ mắt, và cả những món đồ chơi bằng gỗ đầy ngộ nghĩnh, thu hút ánh nhìn của lũ trẻ thơ. Chúng, những “cây non” mà Tạ Trần từng nhắc đến, đang say sưa học việc dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của ông. Tiếng cười trong trẻo, tiếng hỏi han líu lo của chúng hòa cùng tiếng đục, tiếng đẽo nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng lao động ấm áp, chứng minh cho sự luân hồi của tri thức và sự tiếp nối không ngừng nghỉ của “Nhân Đạo” trong kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu”.
Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư khẽ khàng đi ngang qua, ánh mắt anh lướt qua khung cảnh tràn đầy sức sống ấy. Một nụ cười nhẹ, tựa hồ ẩn chứa vạn lời, thoáng hiện trên môi anh. Cố Tiểu Ngư, với sự hồn nhiên thường thấy, thì không giấu nổi niềm vui sướng. “Ông Chu nhìn có sức sống hẳn ra!” cô bé thốt lên, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, lấp lánh sự ngưỡng mộ. Thợ Mộc Chu ngẩng đầu lên, thấy hai người, vội vàng đặt dụng cụ xuống, cúi đầu cảm tạ. “Đúng là… giá trị không bao giờ mất đi, chỉ là cách nó biểu hiện khác mà thôi,” ông nói, giọng điệu thấm đẫm sự thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. “Nhờ tiên sinh và mọi người mà ta mới hiểu ra. Ta đã quá chấp niệm vào cái cũ, mà quên mất rằng con người phải biết thích nghi, phải biết tìm ra con đường mới.” Lời nói ấy không chỉ là sự tri ân, mà còn là minh chứng cho sự giác ngộ triết lý mà Tạ Trần đã gieo trồng. Anh khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư. “Con người như cây vậy, mùa này rụng lá, mùa sau lại đâm chồi,” anh đáp, giọng đều đều, nhưng mỗi lời đều đọng lại ý nghĩa sâu xa. “Quan trọng là rễ có vững vàng hay không.” Những lời ấy, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, không chỉ dành cho Thợ Mộc Chu, mà còn cho tất cả những ai đang lắng nghe, cho cả cộng đồng Thị Trấn An Bình đang ngày một vững vàng hơn trong kỷ nguyên mới.
***
Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng tìm thấy con đường của mình như Thợ Mộc Chu. Tại một góc khuất của Thị Trấn An Bình, nơi những con hẻm nhỏ uốn lượn như sợi chỉ vương vấn thời gian, có một xưởng khắc gỗ đã lâu không còn tiếng đục đẽo. Nắng muộn của buổi sáng, vốn nên mang theo sự ấm áp và khởi đầu mới, lại chỉ đổ một màu vàng nhạt lên những mái ngói cũ kỹ, lên bức tường rêu phong của xưởng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục, và cả một nỗi niềm u hoài không tên.
Đây từng là nơi Lão Thợ Khắc Thanh đã dành trọn cả đời mình, nơi những bàn tay chai sần nhưng khéo léo của ông từng tạo tác nên bao nhiêu tác phẩm tinh xảo, những bức tượng gỗ sống động như thật, những phù điêu chạm khắc tinh vi, kể lại những câu chuyện cổ, những huyền thoại đã phai mờ theo dòng thời gian. Tiếng đục đẽo của ông từng là một phần âm thanh quen thuộc của thị trấn, là minh chứng cho một nghề thủ công truyền thống, một nét văn hóa đã ăn sâu vào lòng người dân An Bình. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một đống gỗ vụn ngổn ngang, phủ đầy bụi bặm của sự lãng quên. Những dụng cụ khắc, từng được giữ gìn cẩn thận, nay nằm im lìm trong góc, gỉ sét theo thời gian, như những nhân chứng câm lặng cho sự suy tàn của một thời hoàng kim.
Lão Thanh ngồi thẫn thờ trên một khúc gỗ lớn, ánh mắt u buồn, trống rỗng. Dáng người ông hơi gầy, vai gánh nặng nỗi lo toan của tuổi già và sự thất nghiệp. Khuôn mặt khắc khổ hằn lên những nếp nhăn của thời gian, của sự vất vả, và của những đêm dài trằn trọc không ngủ. Đôi bàn tay ông, từng là niềm tự hào, từng là nguồn sống, giờ đây buông thõng, vô lực, đặt trên hai đầu gối gầy guộc. Chúng vẫn còn đó những vết chai sạn, những vết sẹo nhỏ từ những nhát đục lỡ tay, nhưng dường như đã đánh mất đi linh hồn, mất đi sự linh hoạt và sinh khí từng có. Mái tóc đã bạc trắng, lòa xòa che gần hết vầng trán nhăn nheo, khiến ông trông càng thêm tiều tụy.
Trong tâm trí Lão Thanh, một khoảng không vô tận đang ngự trị. Ông từng là một trong những nghệ nhân khắc gỗ hàng đầu thị trấn, những tác phẩm của ông được nhiều người săn đón, trân trọng. Nhưng rồi, dòng chảy của thời đại đã thay đổi quá nhanh. Con người không còn mặn mà với những bức tượng gỗ cầu kỳ, những phù điêu cổ kính. Thay vào đó, họ tìm kiếm sự tiện lợi, những món đồ mới mẻ, được sản xuất hàng lo��t với giá thành rẻ mạt. Xưởng của ông dần vắng khách, những đơn đặt hàng cứ thế thưa thớt rồi biến mất. Ông đã cố gắng thích nghi, cố gắng học hỏi những kiểu dáng mới, nhưng dường như, tâm hồn ông đã quá gắn liền với những giá trị truyền thống, với những thớ gỗ phải được chạm khắc bằng cả tâm huyết và sự kiên nhẫn. Sự thay đổi ấy, đối với ông, không chỉ là sự mất mát về kinh tế, mà còn là sự đánh mất giá trị bản thân, mất đi mục đích sống. "Nghề của ta... đã hết thời rồi sao?" ông tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong không gian vắng lặng, như một tiếng thở dài từ sâu thẳm tâm hồn. Nỗi sợ hãi về sự lỗi thời, về việc trở thành một gánh nặng cho con cháu cứ thế bủa vây, khiến trái tim ông nặng trĩu.
Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, trên đường dạo qua khu phố cũ, vô tình đi ngang qua xưởng của Lão Thanh. Thị trấn An Bình vẫn nhộn nhịp với tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng vang vọng từ quảng trường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi đất và mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, tại góc hẻm này, mọi âm thanh dường như đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến não lòng.
Cố Tiểu Ngư, với đôi mắt to tròn, lanh lợi, ngay lập tức nhận ra dáng vẻ tiều tụy của Lão Thanh. Cô bé chợt chùng bước, ánh mắt hiện lên vẻ xót xa. "Thương thay Lão Thanh, nghề gia truyền của ông ấy nay chẳng còn ai mặn mà," cô bé thì thầm, giọng nói pha chút buồn bã, như thể đang nói hộ nỗi lòng của cả thị trấn. Cô nhớ những ngày còn bé, thường được ông khắc cho những món đồ chơi gỗ xinh xắn, và ông luôn nở nụ cười hiền hậu khi trao chúng cho cô.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thư thái. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh dừng lại một lát, ánh mắt lướt qua đống gỗ vụn, qua những dụng cụ gỉ sét, rồi dừng lại trên bóng lưng cô độc của Lão Thanh. Anh không nói gì ngay, chỉ im lặng quan sát, lắng nghe không chỉ bằng tai mà bằng cả tâm hồn. Anh cảm nhận được nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lấy người thợ già, nỗi đau không chỉ đến từ việc mất đi kế sinh nhai, mà còn là sự đánh mất chính mình, đánh mất niềm tin vào giá trị của những gì mình đã cống hiến cả đời.
Sau một hồi im lặng, Tạ Trần khẽ khàng cất lời, giọng nói trầm ấm, đều đều, như tiếng gió lướt qua lá khô. "Mỗi thớ gỗ đều có linh hồn, chẳng qua là ta chưa tìm thấy cách để nó cất tiếng nói mà thôi." Lời nói của anh không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một câu nói đầy triết lý, ẩn chứa một gợi ý sâu xa. Nó không trực tiếp động chạm đến nỗi buồn của Lão Thanh, nhưng lại mở ra một cánh cửa khác, một góc nhìn khác về giá trị của vạn vật, về tiềm năng tiềm ẩn trong những thứ tưởng chừng như đã cũ kỹ, đã bị lãng quên. Cố Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt cô bé chớp chớp, có vẻ vẫn chưa hiểu hết hàm ý trong lời nói của anh. Nhưng Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn hư���ng về phía Lão Thanh, như thể anh biết rằng, dù ông không nghe thấy trực tiếp, nhưng những lời ấy vẫn sẽ tìm được con đường đến với tâm hồn đang lạc lối của người thợ già. Anh và Cố Tiểu Ngư tiếp tục bước đi, để lại Lão Thanh một mình với những suy tư đang dần nhen nhóm trong lòng.
***
Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng vàng ươm xuyên qua những khe cửa sổ, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch cũ kỹ của quán sách Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mùi mực, hòa quyện với hương trầm thoang thoảng từ góc bàn, tạo nên một không gian yên tĩnh, trầm mặc và ấm cúng. Tiếng lật sách xào xạc của Thư Đồng Tiểu An, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa làm chuông gió leng keng khe khẽ, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố phường.
Lão Thợ Khắc Thanh, sau một hồi lang thang vô định khắp thị trấn, với bước chân nặng nề và ánh mắt lạc lõng, cuối cùng lại vô tình ghé qua quán sách của Tạ Trần. Ông không biết mình tìm kiếm điều gì, có lẽ chỉ là một chút bình yên, một nơi trú ẩn tạm thời cho tâm hồn đang giông bão. Ông chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không vô định trước mặt, thân hình gầy gò của ông chìm nghỉm trong chiếc áo vải đã bạc màu.
Tạ Trần, với vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhận ra sự hiện diện của Lão Thanh. Anh không hỏi han, không cố gắng an ủi. Anh hiểu rằng, có những nỗi đau chỉ có thể được chữa lành từ bên trong, và đôi khi, một lời nói đúng lúc còn hơn vạn lời an ủi vô nghĩa. Anh chậm rãi rót một chén trà nóng hổi, màu vàng hổ phách sóng sánh, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa. Anh đặt chén trà trước mặt Lão Thanh, không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu.
Lão Thanh ngẩng đầu lên, ánh mắt u buồn thoáng chút ngạc nhiên. Ông khẽ nâng chén trà, cảm nhận hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh lẽo, như một tia hy vọng mỏng manh đang len lỏi vào trái tim đang đóng băng. Hương trà dịu nhẹ giúp tâm trí ông bình tĩnh hơn một chút. Tạ Trần ngồi đối diện, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, rồi bắt đầu kể chuyện, giọng nói trầm ấm, đều đều, như một dòng suối nhỏ chảy qua đá sỏi.
"Xưa kia, tại một vùng đất xa xôi, có một người nghệ nhân gốm sứ danh tiếng," Tạ Trần bắt đầu. "Ông ấy dành cả đời mình để nặn ra những chiếc bình, những bát đĩa tuyệt đẹp. Nhưng rồi, thị hiếu con người thay đổi. Những sản phẩm gốm sứ được sản xuất hàng loạt, với màu sắc sặc sỡ và giá thành rẻ mạt, bắt đầu chiếm lĩnh thị trường. Xưởng của ông trở nên vắng vẻ, những người học việc dần bỏ đi tìm kiếm những con đường khác."
Lão Thanh lắng nghe, ánh mắt ông dần dần tập trung hơn. Câu chuyện của người nghệ nhân gốm sứ sao mà giống với hoàn cảnh của ông đến vậy. Một nỗi đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng.
"Người nghệ nhân ấy cũng từng rơi vào tuyệt vọng," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm đạm. "Ông nhìn vào những mảnh gốm vỡ vụn, những chiếc bình không còn ai mua, và tự hỏi, liệu giá trị của mình đã thực sự mất đi? Nhưng rồi, một ngày nọ, ông nhìn vào một mảnh đất sét thô sơ, và chợt nhận ra rằng, mỗi mảnh đất đều có một câu chuyện riêng, một linh hồn riêng. Nó không cần phải trở thành một chiếc bình hoa lộng lẫy để được trân trọng, cũng không cần phải chạy theo thị hiếu nhất thời."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, đôi mắt anh ánh lên vẻ suy tư. "Ông ấy bắt đầu làm những thứ khác. Những bức tượng nhỏ, những vật trang trí đơn giản, nhưng mỗi thứ đều mang một nét riêng biệt, một câu chuyện sâu sắc. Ông không còn cố gắng làm hài lòng số đông, mà chỉ tập trung vào việc lắng nghe đất, lắng nghe tâm hồn mình, và tạo ra những tác phẩm độc đáo, mang đậm dấu ấn cá nhân. Những tác phẩm ấy, ban đầu không được ai hiểu, nhưng dần dần, những người có tâm hồn đồng điệu đã tìm đến. Họ trân trọng những gì ông tạo ra, không phải vì sự hào nhoáng, mà vì sự chân thật, vì cái hồn ẩn chứa trong mỗi tác phẩm."
Lão Thợ Khắc Thanh khẽ thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự tuyệt vọng, mà là của sự suy ngẫm. Ánh mắt ông, vốn dĩ mờ đục, giờ đây lóe lên chút tia sáng, như thể một tia nắng vừa xuyên qua màn mây mù. Ông bắt đầu nhớ lại những ngày đầu, khi ông mới học nghề, khi niềm đam mê với gỗ còn nguyên vẹn, khi ông không bận tâm đến danh tiếng hay tiền bạc, mà chỉ đơn thuần muốn biến những khúc gỗ vô tri thành những tác phẩm có hồn.
"Mỗi thân cây đều có một câu chuyện, một cuộc đời," Tạ Trần nói, giọng anh như một lời thì thầm, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lão Thanh. "Cũng như mỗi người chúng ta vậy, có một nét riêng biệt không ai có thể thay th���. Chỉ khi ta thực sự lắng nghe, thực sự hiểu, ta mới có thể biến những thứ tưởng chừng vô dụng thành vô giá."
Lời nói ấy, như một luồng điện xẹt qua tâm trí Lão Thanh. Ông nắm chặt chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm ấy như tiếp thêm sức mạnh. "Chuyện kể rằng... Người nghệ nhân ấy đã tìm thấy con đường của mình?" Lão Thanh hỏi, giọng nói khàn khàn, nhưng ẩn chứa một sự khao khát được biết, được hy vọng. Ông đang tự hỏi, liệu mình có thể tìm lại con đường ấy không, con đường mà ông đã lãng quên trong dòng xoáy của sự đổi thay và nỗi sợ hãi. Tâm trí ông bắt đầu vẽ nên những hình ảnh mới, những ý tưởng mới, những cách để những thớ gỗ trong tay ông có thể cất tiếng nói, không theo cách truyền thống, mà theo một cách chân thật hơn, độc đáo hơn, phản ánh chính tâm hồn ông và những câu chuyện mà ông muốn kể.
***
Vài tuần sau, Thị Trấn An Bình đón chào một buổi sáng trong lành, ấm áp. Nắng vàng trải đều trên những mái ngói cong cong, len lỏi qua từng tán lá xanh tươi, và chiếu rọi lên con phố sầm uất. Tiếng nói chuyện râm ran của người dân, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca vui tươi, đầy sức sống. Mùi thức ăn từ các gánh hàng rong thơm lừng, xen lẫn mùi gỗ mới và sơn tự nhiên từ một gian hàng nhỏ vừa mới được dựng lên.
Tại một góc phố không quá lớn, nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn, Lão Thợ Khắc Thanh đã mở một gian hàng mới. Không còn là đống gỗ vụn ngổn ngang, hay những tác phẩm truyền thống rập khuôn, gian hàng của ông giờ đây tràn ngập những sản phẩm độc đáo, tinh xảo, mang đậm dấu ấn cá nhân và sự sáng tạo. Những bức tranh khắc gỗ kể lại cuộc sống thường nhật của Thị Trấn An Bình, những cảnh chợ búa tấp nập, những con thuyền nhỏ neo đậu bên bờ sông, những nụ cười hiền hậu của người già, sự hồn nhiên của trẻ thơ. Có những tác phẩm khắc lên những câu ngạn ngữ triết lý của “Nhân Đạo”, những lời khuyên về sự khiêm tốn, lòng nhân ái, về giá trị của cuộc sống bình thường. Thậm chí, ông còn khắc cả hình ảnh các vị ‘hiền giả’ trong thế giới mới, những người như Tạ Trần, hay Lăng Nguyệt Tiên Tử, không phải với vẻ thần thánh hóa, mà với sự tôn kính dành cho những người đã định hình lại ý nghĩa của sự tồn tại.
Lão Thanh, với dáng vẻ gầy gò nhưng giờ đây tràn đầy sinh khí, say mê làm việc. Ánh mắt ông không còn u buồn mà rực sáng niềm đam mê, đôi tay chai sần thoăn thoắt cầm chiếc đục, chiếc dao, nhẹ nhàng lướt trên bề mặt gỗ, tạo nên những đường nét tinh xảo. Tiếng đục đẽo nhỏ nhẹ, đều đặn, như một điệu nhạc trầm bổng, hòa cùng tiếng nói cười xung quanh. Mùi gỗ mới, mùi sơn tự nhiên nhẹ nhàng lan tỏa, mời gọi mọi người dừng chân.
Xung quanh gian hàng, một nhóm trẻ con đang vây quanh, đôi mắt chúng mở to, đầy vẻ hiếu kỳ. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt thông minh lanh lợi, đứng ở hàng đầu, chăm chú nhìn Lão Thanh làm việc. Cậu bé cùng các bạn nhỏ háo hức lắng nghe ông kể chuyện về mỗi tác phẩm, về nguồn cảm hứng, về những thớ gỗ đã được ông thổi hồn vào.
Bà Mối Mai, với dáng vẻ béo tròn, mái tóc b��i cao và chiếc kính trễ trên sống mũi, không ngừng hoạt động. Bà nhiệt tình giới thiệu khách hàng, giọng nói nhanh như gió nhưng tràn đầy sự nhiệt tình. “Xem kìa, bức này Lão Thanh khắc câu chuyện về Thợ Mộc Chu đấy! Ý nghĩa lắm!” Bà giới thiệu, chỉ vào một bức phù điêu tinh xảo khắc hình một người thợ mộc đang say sưa đục đẽo, xung quanh là những đứa trẻ. “Ông ấy còn khắc cả những câu nói hay của tiên sinh Tạ Trần nữa đó!”
Thư Đồng Tiểu An, với sự hiếu kỳ và tinh thần học hỏi, ngẩng đầu lên, nhìn Lão Thanh. “Lão Thanh ơi, câu chuyện này có phải là về ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà tiên sinh Tạ Trần thường nói không ạ?” cậu bé hỏi, giọng nói trong trẻo, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Lão Thợ Khắc Thanh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười hiền hậu. Khuôn mặt ông khắc khổ nhưng giờ đây rạng rỡ, ẩn chứa nét tinh anh của một người nghệ nhân đã tìm lại được chính mình. “Đúng vậy, Tiểu An. Mỗi thớ gỗ đều có một linh hồn, cũng như mỗi người chúng ta đều có một câu chuyện để kể,” ông đáp, giọng nói trầm ấm, ��ầy trìu mến. “Không phải cứ theo cái cũ mới là giá trị. Quan trọng là ta phải biết lắng nghe, biết cảm nhận, và dám tạo ra cái mới, cái độc đáo của riêng mình.” Ông nhìn về phía Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư, những người đang đứng từ xa quan sát, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc.
Cố Tiểu Ngư, với sự nhanh nhẹn thường thấy, đang giúp ông sắp xếp lại những tác phẩm, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào bề mặt nhẵn mịn của những bức khắc gỗ, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư thái. Anh đứng đó, trong bộ áo vải bố đơn giản, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng chi tiết của gian hàng, từng nụ cười, từng ánh mắt của những người xung quanh. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của gỗ và sự phấn khởi, như lời thì thầm của Thiên Đạo cũ đang dần nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy giá trị của mình không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự đoàn kết.
Câu chuyện của Lão Thợ Khắc Thanh không chỉ là sự hồi sinh của một người nghệ nhân, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý “Vô Vi Chi Đạo” của Tạ Trần, và cho sự phát triển không ngừng của “Nhân Đạo” trong kỷ nguyên “Bình Thường Vĩnh Cửu”. Nó cho thấy rằng, sự thích nghi và sáng tạo của con người chính là chìa khóa để vượt qua mọi thách thức. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù vô hình, vẫn tiếp tục định hình các khía cạnh cốt lõi của xã hội phàm nhân, từ nghệ thuật, giáo dục đến các vấn đề xã hội, gieo những hạt mầm của “Nhân Đạo” để chúng nảy nở mạnh mẽ trong cộng đồng. Những thế hệ mới như Thư Đồng Tiểu An sẽ tiếp tục khám phá và phát triển các giá trị ấy thông qua những câu chuyện và tác phẩm nghệ thuật, duy trì sự luân hồi của vạn vật và ý nghĩa cuộc sống, xây dựng một kỷ nguyên mà ở đó, mỗi cá nhân đều tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.